Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 143: Vực Huyễn Ảnh: Bóng Ma Ngàn Năm
Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn biết, lời hứa của họ không phải là gánh nặng, mà là một tia sáng nhỏ nhoi trong vực sâu tăm tối. Hắn lại nhìn về phía trước, nơi những tàn tích đá đen khổng lồ ẩn mình trong sương mù, nơi "Vực Huyễn Ảnh" đang chờ đợi. Hắn hít một hơi sâu, luồng khí lạnh lẽo và ma khí tràn ngập phổi, nhưng lần này, hắn không còn cảm thấy khó chịu nữa. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. Phía trước, không chỉ là những cạm bẫy vật lý, mà còn là những ảo ảnh, những ký ức đau buồn từ kiếp trước đang chờ đợi để giày vò hắn. Nhưng hắn sẽ đối mặt. Hắn sẽ đi đến cùng để tìm ra sự thật về Luân Hồi Kính, và về số phận của chính mình.
Cố Trường Minh khẽ nhấc chân, bước đầu tiên của hắn lướt qua một phiến đá đen nứt vỡ, nơi một dòng ma khí âm u cuồn cuộn trỗi dậy như một con thú đói. Ngay lập tức, không khí xung quanh biến đổi một cách kỳ dị. Màn sương đen đã dày đặc từ trước giờ càng trở nên đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt còn sót lại, biến cả không gian thành một vực sâu không đáy. Nó không chỉ là sương mù, mà là một thực thể sống, xoáy tròn, uốn lượn như những xúc tu vô hình, cố gắng vươn tới chạm vào những linh hồn lạc lối. Tiếng gió rít thê lương, không còn đơn thuần là âm thanh của thiên nhiên, mà mang theo những tiếng thì thầm ma mị, tiếng khóc than ai oán vọng lại từ hư vô, như hàng vạn linh hồn bị giam cầm đang cố gắng thoát ra. Mùi tử khí nồng nặc, hòa quyện với mùi bùn lầy, kim loại rỉ sét và một thứ hương khó tả của sự hủy diệt, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Cái lạnh thấu xương của ma khí không chỉ thấm vào da thịt mà còn len lỏi vào tận sâu cốt tủy, khiến Kỷ Vô Nguyệt run rẩy bần bật, hàm răng va vào nhau lập cập.
"Không... không phải là thật!" Nàng đột nhiên kêu thất thanh, giọng nói lạc đi trong nỗi kinh hoàng. Đôi mắt phượng của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào một điểm vô định trong màn sương đen. Nàng lùi lại, va vào lưng Mộ Dung Tuyết, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc đen dài xõa tung che đi khuôn mặt tái nhợt. "Quá nhiều... quá nhiều máu! Ca ca, tỷ tỷ, con không thấy gì cả! Họ đang nhìn con!" Giọng nàng the thé, đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi. Trong mắt nàng, những hình ảnh chớp nhoáng của bi kịch 5000 năm trước bắt đầu hiện ra rõ nét: những thân xác đổ gục, những dòng máu đỏ tươi loang lổ trên nền đất đen kịt, những gương mặt méo mó vì nỗi đau và sự phản bội. Nàng thấy những bàn tay xương xẩu vươn ra từ trong sương, cố gắng níu lấy nàng, lôi nàng xuống vực thẳm của sự hủy diại. Những tiếng gào rú của oán linh, tiếng xương cốt va vào nhau trong màn sương giờ đây không còn là âm thanh xa xăm nữa, mà như đang vang vọng ngay bên tai nàng, những giọng nói than khóc, thề nguyền. Kỷ Vô Nguyệt như thể đang sống lại toàn bộ sự kiện Thiên Kiếp Giáng Lâm, không phải với tư cách một người quan sát, mà là một nạn nhân. Cơ thể nàng run lên không ngừng, như một chiếc lá khô trước cơn bão.
Mộ Dung Tuyết, dù bản thân cũng cảm nhận được sự đè nén mạnh mẽ từ môi trường và những luồng ma khí lạnh lẽo đang xâm nhập, nhưng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Nàng vội vã ôm chặt lấy Kỷ Vô Nguyệt, phóng thích linh lực của mình, tạo thành một lớp bảo vệ mờ ảo bao bọc lấy cả hai. Lớp linh lực thanh khiết màu xanh nhạt tỏa ra, cố gắng đẩy lùi những ma khí xâm lấn và trấn an tinh thần đang hoảng loạn của Kỷ Vô Nguyệt. "Vô Nguyệt, bình tĩnh!" Nàng nói, giọng tuy kiên định nhưng cũng lộ rõ sự căng thẳng. Nàng biết, nếu Kỷ Vô Nguyệt tiếp tục hoảng loạn, nàng sẽ trở thành mục tiêu dễ dàng cho những ảo ảnh này. "Tập trung vào ta! Đó chỉ là ảo ảnh! Đừng nhìn vào chúng!" Nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng Kỷ Vô Nguyệt, cố gắng đưa nàng trở về thực tại. Sau đó, ánh mắt nàng chuyển sang Cố Trường Minh, chất chứa một sự lo lắng không thể che giấu. Nàng biết hắn mạnh mẽ, nhưng những gì đang diễn ra vượt xa mọi hiểu biết thông thường. "Cố Trường Minh, chúng ta phải làm gì?" Nàng hỏi, giọng khẽ run, dù đã cố gắng hết sức để che giấu. Nàng tin hắn, nhưng ngay cả lòng tin cũng có giới hạn khi đối diện với nỗi sợ hãi nguyên thủy như thế này.
Cố Trường Minh không động đậy, hắn đứng đó như một pho tượng đá giữa dòng xoáy hỗn loạn của ma khí và ảo ảnh. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lướt qua màn sương đen, không một chút biểu cảm. Hắn không nhìn Kỷ Vô Nguyệt đang hoảng loạn, cũng không nhìn Mộ Dung Tuyết đang lo lắng, mà dường như đang nhìn xuyên qua tất cả, vào một không gian và thời gian khác. Hắn thấy những tàn tích kiến trúc đổ nát, những tháp đá vỡ vụn, những cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, tất cả đều mang phong cách cổ xưa, hoang tàn, như những vết sẹo khổng lồ trên khuôn mặt của đại lục. Những tượng đài kỳ dị bị phong hóa, những khe nứt khổng lồ do địa chấn, tất cả đều là chứng nhân của một bi kịch đã lùi xa 5000 năm. Một nụ cười nhạt nhòa, pha lẫn chút châm biếm và bi ai, thoáng hiện trên môi hắn. "Vực Huyễn Ảnh," hắn khẽ thì thầm, giọng trầm thấp, gần như hòa lẫn vào tiếng gió rít. "Nơi đây tàn niệm của Thiên Kiếp Giáng Lâm và vô số linh hồn oan khuất đã chết từ 5000 năm trước bị mắc kẹt, biến thành nguồn năng lượng nuôi dưỡng ảo cảnh. Càng sợ hãi, ảo ảnh càng chân thực." Hắn không giải thích thêm, cũng không trấn an. Đối với hắn, đó chỉ là một sự thật hiển nhiên. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rõ, những nỗi sợ hãi này không thể dùng lời nói mà xoa dịu. Chỉ có đối diện, hoặc lờ đi.
Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Kỷ Vô Nguyệt, cảm nhận sự run rẩy không ngừng của nàng. Nàng hiểu lời Cố Trường Minh, nhưng hiểu và chấp nhận là hai chuyện khác nhau. Làm sao có thể "lờ đi" khi những hình ảnh bi thảm và những tiếng kêu than cứ vang vọng không ngừng bên tai? Làm sao có thể "đối diện" khi nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí? Nàng nhìn Cố Trường Minh, hy vọng tìm thấy một chút hướng dẫn, một chút an ủi, nhưng hắn vẫn đứng đó, vẻ mặt thờ ơ đến lạnh người, như thể mọi thứ đang diễn ra không hề liên quan đến hắn. Cái cảm giác bị cô lập, bị bỏ rơi, thoáng hiện lên trong lòng Mộ Dung Tuyết, nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ nó. Nàng biết, hắn không phải là vô tâm, chỉ là hắn đã quen với sự cô độc, quen với việc đối mặt với mọi thứ một mình.
Ảo ảnh trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ Kỷ Vô Nguyệt mà ngay cả Mộ Dung Tuyết cũng cảm nhận được sự đè nén. Lớp linh lực thanh khiết của nàng không còn có thể hoàn toàn ngăn chặn sự xâm nhập của ma khí và tàn niệm. Trong đầu nàng, những hình ảnh về những người thân yêu đang gặp nguy hiểm, những ký ức về sự bất lực, sự mất mát, bắt đầu chớp nhoáng hiện ra. Nàng cố gắng trấn giữ tâm thần, niệm quyết thanh tâm, nhưng những hình ảnh ấy cứ bám riết lấy nàng, như những lưỡi câu sắc nhọn cứa vào sâu thẳm tâm hồn. Nàng nhận ra, "Vực Huyễn Ảnh" không chỉ là một cạm bẫy vật lý, mà là một cuộc chiến của tinh thần, nơi mỗi người phải đối mặt với những nỗi sợ hãi lớn nhất của chính mình.
Cố Trường Minh vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến khó tin, nhưng nếu quan sát kỹ, một vài ảo ảnh thoáng qua trong tầm nhìn của hắn, những hình ảnh chớp nhoáng của chiến trường cổ xưa, những gương mặt quen thuộc từ kiếp trước, những mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm nằm rải rác trên nền đất cháy đen, và cả bóng hình quen thuộc của Lạc Thần, của Ma Chủ, thoắt ẩn thoắt hiện trong màn sương máu. Đôi mắt hổ phách của hắn thoáng gợn sóng, như một hồ nước sâu thẳm bị một viên đá nhỏ ném vào, tạo nên những gợn lăn tăn không thể nhận ra nếu không chú ý. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã trải qua vô vàn đau khổ, và những hình ảnh này, dù chỉ là ảo ảnh, vẫn chạm đến những vết sẹo sâu thẳm trong linh hồn hắn. Hắn thở dài một tiếng rất khẽ, một âm thanh hầu như không thể nghe thấy trong tiếng gió rít thê lương. "Ảo ảnh ở đây không thể phá bằng sức mạnh," Cố Trường Minh trầm giọng nói, giọng hắn vang lên giữa tiếng than khóc và tiếng gió. "Nó nuôi dưỡng từ nỗi sợ hãi và ký ức của chính chúng ta. Càng chống cự, càng lún sâu. Cần phải đối diện, hoặc lờ đi." Hắn dừng lại, đôi mắt quét qua Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt. "Nếu các ngươi không thể đối diện, thì hãy lờ đi. Coi chúng như những hạt bụi trong gió. Đừng để chúng chạm vào tâm trí mình."
Kỷ Vô Nguyệt vẫn đang run rẩy trong vòng tay Mộ Dung Tuyết, nàng cố gắng lắng nghe lời Cố Trường Minh, nhưng tâm trí nàng đã bị nỗi sợ hãi nuốt chửng. Nàng thấy những binh đoàn Ma tộc khổng lồ xông tới, những tiếng gầm thét kinh hoàng, những ánh sáng chói lòa của pháp thuật va chạm, và cả những tiếng kêu la thảm thiết của con người. Nàng thấy những người nàng yêu quý, những người nàng từng ngưỡng mộ, ngã xuống dưới lưỡi kiếm của Ma tộc, máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng trời. "Không... không thể lờ đi được!" Nàng thút thít, giọng nghẹn ngào. "Chúng... chúng quá thật..."
Mộ Dung Tuyết khẽ cau mày, lời nói của Cố Trường Minh nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực hiện lại khó khăn vô cùng. Làm sao có thể lờ đi một nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức, một ký ức bi thảm đang tái hiện ngay trước mắt? Nàng ngẩng đầu nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết. Nàng nhận ra có một sự thay đổi rất nhỏ trong đôi mắt hắn, một thoáng gợn sóng mà nàng hiếm khi thấy. Dù hắn cố gắng che giấu, nhưng nàng cảm nhận được một nỗi đau rất cũ, rất sâu sắc đang ẩn chứa trong hắn. "Ngươi đã thấy gì?" Nàng hỏi, giọng nói mang theo một chút tò mò và lo lắng. "Ta cảm nhận được... một nỗi đau rất cũ từ nơi này. Như thể... nó đã từng xảy ra với ngươi vậy." Lời nàng nói ra, cả không gian dường như ngưng đọng trong giây lát.
Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp câu hỏi của Mộ Dung Tuyết. Hắn khẽ động ngón tay, một luồng khí tức vô hình lan tỏa ra xung quanh, không mang theo sát khí hay ý định tấn công, mà chỉ như một làn sóng dò xét, chạm vào từng hạt sương, từng luồng ma khí. Hắn đang thăm dò cấu trúc của "Vực Huyễn Ảnh", tìm kiếm những điểm yếu, những khe hở trong trận pháp tự nhiên này. Hắn bắt đầu di chuyển một cách chậm rãi, nhưng đầy mục đích, né tránh những điểm có năng lượng ảo ảnh mạnh nhất, dẫn dắt Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt đi theo một con đường mà chỉ hắn mới có thể nhìn thấy. Mỗi bước chân của hắn đều như được tính toán tỉ mỉ, nhẹ nhàng như lá rụng, không gây ra bất k�� tiếng động nào. Mộ Dung Tuyết siết chặt Kỷ Vô Nguyệt, đề phòng mọi động tĩnh, đồng thời cố gắng bắt chước bước đi của Cố Trường Minh, giữ cho hơi thở mình thật đều, tâm trí thật tĩnh. Nàng biết, trong môi trường như thế này, một chút lơ là cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo và áp lực tinh thần ngày càng tăng lên, nhưng sự hiện diện của Cố Trường Minh, dù lạnh lùng và xa cách, vẫn là một điểm tựa vững chắc trong lòng nàng.
Họ tiếp tục tiến sâu vào trong "Vực Huyễn Ảnh". Sương mù đen càng lúc càng đặc quánh hơn, nuốt chửng mọi thứ xung quanh, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa. Ma khí nồng nặc và lạnh lẽo đến thấu xương, như thể mỗi hơi thở đều hít vào hàng ngàn mũi kim băng. Cảm giác bị theo dõi trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như có vô số ánh mắt vô hình đang dán chặt vào họ từ mọi phía, những ánh mắt của những linh hồn oan khuất, của những tàn niệm đã chết từ 5000 năm trước. Tiếng thì thầm càng rõ, không còn là những tiếng than khóc đơn lẻ, mà là hàng ngàn giọng nói cùng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đau khổ, của nỗi tuyệt vọng, của những lời nguyền rủa vang vọng từ ngàn xưa. Chúng lặp đi lặp lại những câu chuyện bi thảm, những khoảnh khắc cuối cùng của sự sống, những lời phản bội, những tiếng kêu cứu vô vọng.
Cố Trường Minh đột ngột dừng lại. Hắn đang đứng ở một điểm được đánh dấu trên tấm bản đồ cổ, một nơi mà ma khí tụ tập dày đặc nhất, nơi những tàn niệm dường như mạnh mẽ đến mức có thể hóa thành thực thể. Hắn không nói gì, chỉ từ từ nhắm mắt lại. Cả cơ thể hắn đứng yên bất động, như một pho tượng tạc từ băng, nhưng bên trong hắn, một cơn bão ký ức đang càn quét. Những ảo ảnh của hắn trở nên rõ ràng hơn, không còn là những hình ảnh chớp nhoáng mà là những thước phim đầy đủ. Hắn thấy lại chiến trường hoang tàn, nơi bầu trời bị xé rách bởi những luồng năng lượng hỗn loạn, nơi xác người và Ma tộc chất chồng như núi. Hắn thấy một mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm, thanh kiếm đã từng đồng hành cùng hắn, giờ đây nằm gục trên nền đất nhuộm máu, ánh sáng đã tắt lịm. Hắn thấy bóng hình của Ma Chủ, vẻ mặt tàn bạo và ngạo nghễ, đứng giữa đống đổ nát, cùng với bóng dáng quen thuộc của những người thân yêu mà hắn đã từng mất đi, những người đã hy sinh vì hắn, vì đại lục Tiên Nguyên. Họ nhìn hắn, ánh mắt vừa oán trách, vừa đau khổ, vừa như muốn hỏi: "Tại sao ngươi lại ở đây? Tại sao ngươi lại để mọi chuyện xảy ra?"
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực hắn, một âm thanh chất chứa quá nhiều bi ai và mệt mỏi, như thể nó đã bị nén giữ hàng ngàn năm. "Vẫn còn... sau ngần ấy năm... nỗi đau này." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ xa xăm, như tự nói với chính mình hơn là với hai cô gái đang đứng sau lưng. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Hắn đã chọn buông bỏ, chọn đứng ngoài, nhưng những ký ức này không cho phép hắn bình yên. Chúng là một phần của hắn, là cái giá hắn phải trả cho quá khứ đã qua.
Mộ Dung Tuyết, đứng ngay phía sau Cố Trường Minh, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong hắn. Dù hắn vẫn đứng vững, nhưng nàng nhận ra một sự dao động rất nhỏ trong khí tức của hắn, một thoáng yếu đuối mà nàng chưa từng thấy. Nàng biết, hắn đang đối mặt với điều gì đó kinh khủng hơn bất kỳ ảo ảnh nào mà Kỷ Vô Nguyệt đang trải qua. "Ngươi... có sao không?" Nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết hắn không thích sự yếu đuối, nhưng nàng không thể không lo lắng.
Cố Trường Minh lắc đầu, đôi mắt hổ phách đột ngột mở ra, ánh nhìn sắc bén hơn bao giờ hết, như những tia chớp xé toạc màn đêm. Sự mệt mỏi và bi ai thoáng chốc biến mất, thay vào đó là vẻ quyết đoán và tập trung. "Không sao," hắn nói, giọng bình tĩnh trở lại, nhưng vẫn còn vương vấn chút gì đó xa xăm. "Nơi đây là nút thắt của ảo ảnh. Chỉ cần trấn an nó..." Hắn không nói hết câu, mà bắt đầu thi triển một loại thủ ấn phức tạp. Không có ánh sáng rực rỡ, không có luồng năng lượng bùng nổ, mà chỉ là những động tác chậm rãi, uyển chuyển của đôi tay hắn, như đang vẽ nên một thứ gì đó vô hình trong không khí. Mỗi ngón tay hắn di chuyển đều mang theo một luồng khí tức bình ổn, một năng lượng cổ xưa không thuộc về bất kỳ công pháp chiến đấu nào, mà là một loại thuật trấn áp, xoa dịu những tàn niệm, những linh hồn oan khuất đang bị mắc kẹt. Hắn không dùng sức mạnh để phá hủy, mà dùng sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn để hóa giải.
Khi thủ ấn cuối cùng được hoàn thành, một làn sóng năng lượng vô hình, ấm áp và thanh tịnh, lan tỏa ra xung quanh Cố Trường Minh, đẩy lùi màn sương đen đặc quánh. Ma khí dường như bị hóa giải từng chút một, trở nên loãng hơn, bớt lạnh lẽo hơn. Tiếng thì thầm yếu đi, rồi hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, gần như thanh bình. Những ảo ảnh mà Kỷ Vô Nguyệt và Mộ Dung Tuyết đang phải chịu đựng cũng dần dần tan biến như bong bóng xà phòng vỡ trong gió. Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn run rẩy, nhưng đã không còn kêu la nữa, đôi mắt nàng dần lấy lại được sự tập trung. Mộ Dung Tuyết thở phào nhẹ nhõm, cảm giác đè nén trong tâm trí nàng đã giảm đi đáng kể. Nàng nhìn Cố Trường Minh, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn sở hữu một kiến thức uyên bác về những bí mật cổ xưa, một khả năng hóa giải nguy hiểm mà không ai khác có thể làm được.
Cố Trường Minh không đợi Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt hoàn toàn hồi phục. Hắn quay người, đôi mắt hổ phách lại trở về vẻ thờ ơ thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong, có một sự tĩnh lặng khác lạ, như thể hắn vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Hắn lại bước đi, hướng về phía trước, nơi những tàn tích đá đen khổng lồ vẫn ẩn mình trong màn sương mù đã loãng dần, nơi những bí mật sâu xa hơn của U Minh Cổ Địa đang chờ đợi. Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay Kỷ Vô Nguyệt, kéo nàng đi theo. Kỷ Vô Nguyệt vẫn còn tái nhợt, nhưng nàng đã không còn phản kháng. Nàng tin tưởng Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn sẽ không bỏ rơi họ. Họ bước đi trên nền đất đá lởm chởm, nơi đây vẫn còn vương vấn hơi lạnh và mùi tử khí nhàn nhạt, nhưng không còn cảm giác bị đè nén, bị giày vò nữa. Cố Trường Minh không nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng của hắn nặng trĩu hơn bất kỳ lời nói nào. Hắn đã đối mặt với những bóng ma của quá khứ, và giờ đây, hắn đang tiến về phía trước, mang theo gánh nặng của những ký ức và một mục tiêu không ai hiểu rõ. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," hắn từng nói. Và giờ đây, hắn đang trả cái giá đó, từng bước một, trong sự cô độc và mệt mỏi của chính mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.