Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 159: Bóng Tối Rình Rập: Tăng Tốc Trong Tháp Hư Vô
Cố Trường Minh khẽ thở dài, hắn từ tốn lấy ra một mảnh ngọc giản trống không từ trong không gian trữ vật, dùng ngón tay khắc ghi lại những suy đoán của mình. "Những ảo ảnh này không chỉ là ký ức. Chúng là những bản sao được tạo ra, được duy trì và được bóp méo bởi tàn niệm của Ma Chủ, thông qua Luân Hồi Kính." Hắn giải thích, giọng nói trầm tĩnh, từng lời như đang gieo một hạt giống nghi ngờ và thấu hiểu vào tâm trí hai cô gái. "Luân Hồi Kính không chỉ có khả năng tái hiện quá khứ, nó còn có thể 'chạm' vào dòng chảy thời gian, 'bẻ cong' nó. Những lời thì thầm của Kỷ Vô Nguyệt về 'vết nứt thời gian' không phải là vô căn cứ."
Hắn dừng lại, nhìn Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt mang theo một sự phức tạp khó tả. "Nàng có một sự liên kết đặc biệt với Luân Hồi Kính, hoặc với những quy luật cơ bản của nó. Nàng có thể cảm nhận được sự bóp méo, sự đảo lộn của thời gian mà người thường không thể."
Kỷ Vô Nguyệt ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng mở to. Nàng không hiểu hết những gì Cố Trường Minh nói, nhưng nàng cảm nhận được sự thật trong đó. Một cảm giác quen thuộc, một nỗi đau âm ỉ luôn bám víu lấy nàng, giờ đây dường như có một lời giải đáp.
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, rồi lại nhìn Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt nàng dần dần hiểu ra. "Vậy... Thiên Kiếp Giáng Lâm... là do Luân Hồi Kính gây ra, hoặc bị Luân Hồi Kính khuếch đại?" Nàng hỏi, giọng nói mang theo sự kinh ngạc không thể che giấu. Đây là một sự thật quá kinh hoàng, quá khó tin đối với một người đã được dạy dỗ về lịch sử của đại lục.
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt xa xăm như xuyên thấu qua vạn cổ. "Có thể. Hoặc ít nhất, nó là một công cụ then chốt trong sự kiện đó. Ma Chủ không chỉ là kẻ phản diện của kiếp trước của ta. Hắn có thể có mối liên hệ sâu sắc hơn với những bí mật cổ xưa của Luân Hồi Kính và chính sự kiện Thiên Kiếp Giáng Lâm. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thế giới, mà có thể, hắn muốn 'sửa chữa' nó, hoặc 'thay đổi' nó theo cách riêng của hắn, sử dụng Luân Hồi Kính."
Hắn khẽ nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: một mảnh vỡ nhỏ, mờ ảo như bóng ma của Phá Thiên Kiếm, khẽ rung động trong tâm hải khi hắn chạm đến những bí mật sâu xa nhất của Luân Hồi Kính. Phải chăng, Phá Thiên Kiếm cũng có một vai trò nào đó trong những sự kiện cổ xưa này? Hoặc nó là chìa khóa để chống lại sự thao túng của Luân Hồi Kính?
Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng lấy ra một bình ngọc nhỏ chứa linh dược, cẩn thận rót ra cho Cố Trường Minh và Kỷ Vô Nguyệt. Nàng biết, dù có hiểu được bao nhiêu, thì sự kiệt sức về tinh thần vẫn là thật. "Chúng ta nên nghỉ ngơi một chút." Nàng nói, giọng nói dịu dàng nhưng kiên quyết. "Chàng đã quá mệt mỏi rồi."
Cố Trường Minh không phản đối. Hắn cầm lấy chén ngọc, uống cạn linh dược. Linh lực và Thần thức của hắn bắt đầu phục hồi chậm rãi. Hắn nhìn mảnh ngọc giản trên tay, những dòng chữ khắc ghi suy đoán của hắn về Thiên Kiếp, về Luân Hồi Kính, về Ma Chủ. Con đường phía trước không còn là một mê cung vô định. Nó đã hiện rõ hơn, dù còn đầy rẫy nguy hiểm và những sự thật kinh hoàng. Hắn đã chấp nhận nỗi đau, đã đối mặt với sự bóp méo, và từ đó, hắn đã tìm thấy con đường của riêng mình. Con đường ấy không phải là trốn tránh, mà là đối mặt, phân tích, và cuối cùng là phá giải.
"Chúng ta sẽ tiếp tục." Cố Trường Minh nói, giọng nói của hắn không còn vẻ uể oải, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mới mẻ, sắc lạnh. "Càng tiến sâu, chúng ta sẽ càng gần hơn với chân tướng. Và chân tướng... sẽ là vũ khí mạnh nhất của chúng ta." Ánh mắt hắn hướng về phía trước, nơi hành lang đá đen lại tiếp tục uốn lượn vào sâu trong Hư Vô Tháp, như một con đường dẫn đến vực thẳm của thời gian và những bí mật đã bị chôn vùi.
***
Hư Vô Tháp, một kiến trúc cổ xưa và uy nghiêm, sừng sững trong lòng đất sâu thẳm của U Minh Cổ Địa, nơi ánh sáng dường như bị nuốt chửng bởi bóng tối vĩnh cửu. Sau khi Cố Trường Minh và hai cô gái nghỉ ngơi chốc lát, linh dược đã giúp xua tan phần nào sự mệt mỏi thể xác, nhưng gánh nặng tinh thần vẫn còn đó, lằn sâu trong ánh mắt hổ phách của hắn. Hắn đứng dậy, thân hình cao gầy, khoác lên mình bộ trường bào màu tối, gần như hòa lẫn vào màn đêm bao phủ nơi đây. Xung quanh họ là những vách đá đen tuyền, lạnh lẽo, toát lên mùi ẩm mốc và bụi bặm ngàn năm. Đôi khi, một luồng gió lạnh thấu xương rít qua các khe đá, mang theo tiếng vọng của những âm thanh xa xăm, mơ hồ như tiếng quái vật gầm gừ hay tiếng pháp khí va chạm từ những tầng tháp sâu hơn. Bầu không khí nơi đây luôn đặc quánh một áp lực vô hình, một cảm giác bí ẩn và căng thẳng đến nghẹt thở, như thể mọi ngóc ngách đều có thể ẩn chứa nguy hiểm rình rập.
Cố Trường Minh dẫn đầu, mỗi bước chân của hắn đều trầm ổn nhưng đầy cảnh giác. Thần thức của hắn được mở rộng đến cực hạn, không ngừng quét qua từng chi tiết của môi trường xung quanh. Hắn không còn vẻ mệt mỏi hoàn toàn như khi mới thoát khỏi những ảo ảnh vặn vẹo, thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một ý chí kiên định. Những suy đoán của hắn về bản chất của Hư Vô Tháp và Luân Hồi Kính đã mang lại một góc nhìn mới, một chiến lược mới. Hắn không còn là một kẻ bị động bị cuốn vào dòng xoáy ký ức, mà là một người chủ động tìm kiếm và giải mã.
"Ảo ảnh ở đây không chỉ là tàn dư ký ức, mà còn là một dạng bẫy," Cố Trường Minh thầm nghĩ, ánh mắt hổ phách quét qua một phiến đá có khắc phù văn cổ xưa đã phai mờ. "Kẻ nào đã thiết lập chúng, hay là chính Luân Hồi Kính tự tạo ra những thử thách này? Dù là gì đi nữa, chúng đều có quy luật." Hắn đã vận dụng những quy luật về ảo ảnh mà hắn đã 'giải mã' từ kiếp trước và những gì vừa trải qua để tìm ra những lối đi ít nguy hiểm hơn hoặc những nơi có thể ẩn chứa manh mối. Hắn liên tục dừng lại, chạm tay vào vách tường tháp, cảm nhận luồng linh khí đang lưu chuyển bên trong. Có những khu vực linh khí hỗn loạn bất thường, dù vẻ ngoài có vẻ bình thường, hắn đều dứt khoát thay đổi hướng đi, tránh xa.
Mộ Dung Tuyết đi ngay phía sau Cố Trường Minh, bạch y của nàng khẽ lay động trong luồng gió lạnh. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây nhuốm vẻ lo lắng, đôi mắt phượng sáng ngời không ngừng quan sát xung quanh, sẵn sàng bảo vệ Cố Trường Minh và Kỷ Vô Nguyệt. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong Cố Trường Minh, một luồng khí thế mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn, nhưng cũng chứa đựng một nỗi đau âm ỉ vẫn chưa được hóa giải. Mộ Dung Tuyết vận chuyển linh lực trong cơ thể, chuẩn bị sẵn sàng cho bất kỳ mối đe dọa nào.
Kỷ Vô Nguyệt đi sát bên Mộ Dung Tuyết, bàn tay nhỏ bé của nàng vẫn nắm chặt lấy vạt áo sư tỷ. Đôi mắt to tròn của nàng liên tục đảo quanh, không chỉ nhìn mà còn cảm nhận. Nàng có một sự nhạy cảm đặc biệt với năng lượng, với những dao động tinh vi mà ngay cả Cố Trường Minh cũng khó nhận ra hoàn toàn bằng thần thức. Bầu không khí u ám của Hư Vô Tháp dường như càng khuếch đại khả năng này của nàng.
"Sư tỷ, có gì đó... rất lạ. Nó không chỉ là gió." Kỷ Vô Nguyệt thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ bất an, đôi mắt nàng ánh lên sự tò mò pha lẫn một chút sợ hãi. Nàng chỉ vào một khe đá hẹp, nơi luồng gió rít lên một âm thanh khác lạ, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ nào đó. "Nó lạnh hơn... và có mùi."
Cố Trường Minh nghe thấy lời của Kỷ Vô Nguyệt, hắn không nói gì nhưng gật đầu nhẹ. Hắn tin vào cảm nhận của nàng. Hắn quay đầu, ánh mắt sắc bén quét qua khe đá mà Kỷ Vô Nguyệt vừa chỉ, nhưng hắn không thấy gì bất thường. Tuy nhiên, linh cảm của hắn mách bảo rằng, có điều gì đó đang đến. Hắn biết, Hư Vô Tháp không đơn thuần chỉ là một nơi giam giữ ký ức, nó còn là một chiến trường, nơi những bí mật đã bị chôn vùi đang dần được khai quật, và những thế lực cũ lẫn mới đều đang ráo riết truy tìm. Sự quyết tâm trong ánh mắt hắn càng thêm sâu sắc, pha lẫn một chút cay đắng. Hắn không muốn cứu thế giới nữa, nhưng hắn không thể đứng nhìn những người quan trọng với hắn bị cuốn vào.
***
Khi nhóm Cố Trường Minh tiếp tục hành trình, họ tiến sâu hơn vào một hành lang dài và u tối. Ánh sáng từ những viên dạ minh châu trên vách đá giờ đây trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết, chỉ đủ để chiếu rọi một vầng sáng mờ ảo ngay dưới chân, khiến cho những bóng đổ kéo dài và vặn vẹo như những con quái vật vô hình. Không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt hơn, mang theo một mùi ẩm mốc nồng nặc và bụi bặm cổ xưa, nhưng xen lẫn vào đó là một mùi hương mới, ghê rợn hơn: một chút ma khí. Cố Trường Minh, vốn đã từng sống trong thời kỳ Ma Chủ hoành hành, ngay lập tức nhận ra mùi hương này. Nó không phải là tàn dư ma khí đã mục rữa của hàng ngàn năm trước, mà là ma khí tươi mới, như thể vừa mới được giải phóng, hay vừa có kẻ mang theo nó đi qua đây.
Kỷ Vô Nguyệt bỗng nhiên khựng lại, cả người nàng run rẩy nhẹ. Đôi mắt phượng của nàng mở to, vẻ mặt trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Nàng nắm chặt lấy tay Mộ Dung Tuyết, các ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch. "Ma khí... vừa mới đi qua đây," Kỷ Vô Nguyệt thì thầm, giọng nói run rẩy đến mức gần như không nghe rõ, như thể nàng đang cố gắng nói ra một sự thật kinh khủng nào đó. "Nó... nó rất gần."
Cố Trường Minh lập tức cảnh giác cao độ. Thần thức của hắn như một tấm lưới vô hình, quét sạch mọi ngóc ngách xung quanh. Hắn cúi xuống, ánh mắt hổ phách sắc lạnh tập trung vào một vết nứt nhỏ trên sàn đá. Vết nứt này không phải là do phong hóa của thời gian hay sự bào mòn của linh khí. Nó mới tinh, như thể vừa bị một lực lượng mạnh mẽ nào đó tác động, để lại một dấu vết năng lượng mờ nhạt, một tàn dư linh lực hỗn loạn và một chút ma khí vương vấn. Đây không còn là những ảo ảnh hay tàn dư của quá khứ nữa. Đây là dấu hiệu của một sự hiện diện mới, một mối đe dọa thực sự.
Hắn nhíu mày, trầm ngâm. "Quả nhiên. Chúng không chỉ tìm kiếm, chúng còn đang ở đây." Cố Trường Minh nói, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự lạnh lẽo khó tả, như thể hắn đã dự đoán được điều này từ lâu. Hắn dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào vết nứt, cảm nhận tàn dư năng lượng. Luồng ma khí yếu ớt còn vương lại trên đầu ngón tay hắn không phải là ma khí bình thư��ng, nó mang một đặc tính âm hiểm, tàn độc, gợi cho hắn nhớ về một thế lực mà hắn không muốn đối mặt sớm.
Kỷ Vô Nguyệt, với sự nhạy cảm bẩm sinh của mình, chỉ tay vào một góc tường khuất, nơi bóng tối đặc quánh hơn cả. "Kia... kìa."
Mộ Dung Tuyết cùng Cố Trường Minh nhìn theo hướng Kỷ Vô Nguyệt chỉ. Ở đó, một mảnh vải nhỏ màu đen, gần như hòa vào bóng tối, bị mắc kẹt vào một gờ đá nhô ra. Nếu không phải Kỷ Vô Nguyệt có đôi mắt tinh tường và cảm nhận được sự khác biệt về năng lượng, có lẽ họ đã bỏ qua nó. Cố Trường Minh bước đến, cẩn thận nhặt mảnh vải lên. Mảnh vải đen sẫm, chất liệu thô ráp nhưng bền chắc. Trên đó, thêu một phù văn ma đạo rất nhỏ, gần như không thể nhận ra trong ánh sáng yếu ớt của Hư Vô Tháp. Nhưng Cố Trường Minh đã từng thấy nó. Trong kiếp trước, hắn đã chiến đấu với vô số kẻ thù mang phù văn này. Đó là dấu hiệu của U Minh Giáo, hoặc một nhánh cực đoan của chúng, những kẻ tôn thờ ma đạo và Ma Chủ.
"U Minh Giáo..." Cố Trường Minh khẽ thốt lên, giọng nói đầy ẩn ý. Phù văn này tuy nhỏ bé, nhưng lại là một lời tuyên bố rõ ràng. "Xem ra, chúng ta không phải là những kẻ duy nhất tìm kiếm Luân Hồi Kính trong Hư Vô Tháp này."
Mộ Dung Tuyết lúc này đã rút thanh bảo kiếm Thủy Nguyệt của mình ra khỏi vỏ, ánh sáng xanh nhạt từ lưỡi kiếm chiếu rọi một vòng tròn nhỏ xung quanh họ, xua đi phần nào bóng tối và sự ngột ngạt. Nàng cảnh giác nhìn quanh, đôi mắt phượng sắc bén quét qua từng góc khuất, linh lực âm thầm vận chuyển trong cơ thể, sẵn sàng ứng phó. "Vậy là... có người đã đi trước chúng ta, hoặc đang ở gần đây." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy vẻ căng thẳng.
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt hắn thoáng qua một tia lo lắng. Hắn không sợ đối đầu, nhưng hắn lo sợ những kẻ này sẽ gây ra những biến số khó lường, hoặc tệ hơn, chúng sẽ phá hủy hoặc làm hỏng Luân Hồi Kính trước khi hắn kịp tiếp cận. Trái tim hắn, vốn đã chai sạn, giờ đây lại cảm thấy một chút áp lực. Không phải áp lực của việc 'cứu thế giới', mà là áp lực của việc phải bảo vệ mục tiêu của mình, bảo vệ những người đang tin tưởng đi theo hắn. Hắn thở dài trong lòng. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng có vẻ như bình yên không phải là thứ dễ dàng có được." Hắn nắm chặt mảnh vải trong tay, cảm nhận ma khí còn vương trên đó, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng.
***
Nhóm Cố Trường Minh tiếp tục hành trình, nhưng với tốc độ nhanh hơn và sự cảnh giác cao độ hơn rất nhiều. Hắn không còn dò xét từng chi tiết của ảo ảnh hay tàn dư của quá khứ nữa, mà tập trung vào những dấu vết mới, những luồng năng lượng bất thường, những ám hiệu cho thấy sự hiện diện của kẻ thù. Bầu không khí trong Hư Vô Tháp giờ đây không chỉ u ám và bí ẩn, mà còn trở nên căng thẳng tột độ, như sợi dây đàn bị kéo căng đến giới hạn. Tiếng gió rít mạnh hơn qua các khe đá, mang theo tiếng đá vụn rơi lạo xạo từ những cấu trúc bị hư hại, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi bụi bặm, ma khí và một chút lưu huỳnh hòa quyện vào nhau, ám ảnh từng hơi thở.
Họ tiến đến một giao lộ rộng lớn, nhưng nơi đây đã bị phá hủy tan hoang. Cảnh tượng trước mắt họ giống như một chiến trường vừa trải qua trận chiến khốc liệt. Các bức tường đá đen sập đổ ngổn ngang, để lộ ra những vết nứt khổng lồ. Những tảng đá lớn, có khối nặng hàng vạn cân, nằm la liệt trên mặt đất, chặn lối đi. Giữa trung tâm giao lộ là một hố sâu hoắm, đen ngòm như miệng một con quái vật khát máu, nơi những luồng ma khí đen đặc vẫn còn cuộn xoáy dữ dội, tạo thành những xoáy lốc năng lượng âm u. Ánh sáng xanh nhạt từ thanh kiếm Thủy Nguyệt của Mộ Dung Tuyết chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ hoang tàn và đáng sợ của nơi này. Rõ ràng là một cuộc giao tranh khốc liệt, hoặc một sự phá hoại có chủ đích, vừa diễn ra không lâu trước khi họ đến.
Cố Trường Minh đứng chết lặng một khắc, ánh mắt hổ phách quét qua toàn bộ khung cảnh. Hắn không chỉ nhìn thấy sự tàn phá, mà còn cảm nhận được tàn dư của những trận pháp đã bị phá vỡ, những luồng linh lực và ma khí va chạm dữ dội. Đây không còn là dấu vết đơn thuần nữa, mà là một lời tuyên chiến. Luân Hồi Kính chắc chắn là mục tiêu của ít nhất một thế lực khác, và chúng đã tiến rất xa, thậm chí có thể đã tìm thấy nó, hoặc đã giao chiến vì nó ngay tại đây. Hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dấn thân sâu hơn vào cuộc chiến này.
Mộ Dung Tuyết nhìn quanh, gương mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây đầy vẻ lo lắng. Nàng không thể tin được những gì đang diễn ra. "Trường Minh, đây là... một cuộc chiến sao?" Nàng hỏi, giọng nói run run, ánh mắt không rời khỏi hố sâu đầy ma khí cuộn xoáy. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ đang rình rập, một cảm giác áp lực nặng nề đè nén lên lồng ngực.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, nhưng ánh mắt hắn không còn vẻ thờ ơ. Thay vào đó, nó tràn đầy sự kiên định và quyết đoán. Hắn quay sang Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt hắn lướt qua gương mặt lo lắng của hai cô gái. Hắn không muốn họ phải đối mặt với những hiểm nguy này, nhưng hắn cũng biết rằng, ở thời điểm hiện tại, họ là những người duy nhất hắn có thể tin tưởng. "Không còn nghi ngờ gì nữa," Cố Trường Minh nói, giọng trầm và mạnh mẽ, "Đây là cuộc chiến tranh giành Luân Hồi Kính. Chúng ta phải nhanh lên. Nếu chúng đoạt được Luân Hồi Kính, mọi thứ sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều. Hắn không thể để điều đó xảy ra, không phải bây giờ, khi hắn đã gần hơn với chân tướng, với mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm và những bí ẩn về kiếp trước của mình."
Kỷ Vô Nguyệt, dù còn hơi run rẩy, nhưng khi nhìn thấy sự kiên định trong ánh mắt của Cố Trường Minh, nàng cũng cảm thấy một luồng dũng khí dâng lên. Nàng siết chặt tay, đôi mắt phượng ánh lên sự quyết tâm. "Chúng ta sẽ giúp huynh!" Nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. Nàng tin tưởng Cố Trường Minh, và nàng sẽ không lùi bước.
Cố Trường Minh gật đầu nhẹ, một tia ấm áp hiếm hoi lướt qua ánh mắt hắn, dành cho sự trung thành không điều kiện của hai cô gái. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt. Không còn thời gian để thăm dò từng bước, từng góc khuất. Hắn phóng về phía trước, thân hình cao gầy của hắn vụt qua giữa đống đổ nát, không chút do dự. Tốc độ của hắn nhanh hơn hẳn trước đó, như một mũi tên xé gió. Thần thức của hắn được đẩy đến cực hạn, quét qua mọi ngóc ngách, không bỏ sót bất kỳ biến động nhỏ nào, tìm kiếm một lối đi an toàn nhất trong cái mớ hỗn độn này, đồng thời cảnh giác với bất kỳ kẻ địch nào có thể ẩn nấp.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt theo sát phía sau, linh lực được vận chuyển đến mức tối đa, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Ánh sáng từ thanh kiếm Thủy Nguyệt của Mộ Dung Tuyết chiếu rọi con đường cho họ. Cố Trường Minh biết, cuộc hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Hắn không còn thờ ơ đứng ngoài cuộc nữa. Hắn phải hành động. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, hắn đã chọn hành động, không phải vì thế giới, mà vì những gì hắn muốn bảo vệ, vì chân tướng mà hắn đang truy cầu. Con đường phía trước dẫn sâu vào bóng tối, nhưng ánh mắt hắn đã rực cháy một ngọn lửa mới, một ngọn lửa của sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.