Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 160: Bẫy Giữa Hư Vô: Kiếp Trước Hồi Sinh
Con đường phía trước dẫn sâu vào bóng tối, nhưng ánh mắt hắn đã rực cháy một ngọn lửa mới, một ngọn lửa của sự quyết tâm không thể lay chuyển. Cố Trường Minh lao đi, thân hình cao gầy của hắn vụt qua giữa đống đổ nát như một bóng ma, không chút do dự. Hắn không còn là kẻ thờ ơ đứng nhìn, hắn là một mũi tên đã được dương cung, không thể ngừng lại cho đến khi chạm tới đích. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt theo sát phía sau, linh lực được vận chuyển đến mức tối đa, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Ánh sáng từ thanh kiếm Thủy Nguyệt của Mộ Dung Tuyết chiếu rọi con đường cho họ, một vệt sáng mỏng manh nhưng kiên cường giữa màn đêm đặc quánh của Hư Vô Tháp.
Họ tiến sâu vào một hành lang đá cổ kính, nơi những bức tường xám xịt bị thời gian bào mòn, hằn lên những vết nứt chằng chịt như mạng nhện. Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, một thứ áp lực vô hình đè nén lên lồng ngực, khiến mỗi nhịp thở đều trở nên khó khăn. Tiếng gió rít thê lương xuyên qua những khe hở trên vách đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang khóc than trong tuyệt vọng, hoặc tiếng gầm gừ của một quái vật vô hình. Thỉnh thoảng, những ảo ảnh mờ nhạt về 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' lại hiện lên, những bóng người loáng thoáng, những tiếng kêu cứu yếu ớt vang vọng trong tâm trí, rồi tan biến nhanh chóng như sương khói. Chúng yếu đi nhiều so với trước, nhưng vẫn đủ để gợi lại khung cảnh hỗn loạn, tang thương của một thời đại đã mất. Mùi ẩm mốc và bụi bặm cũ kỹ quyện lẫn với một chút mùi tanh nồng nhẹ, một mùi hương mà Cố Trường Minh đã quen thuộc từ kiếp trước, mùi của linh khí bị ô uế và ma khí cổ xưa. Hắn biết, đây là dấu hiệu của sự hủy diệt và những thế lực tà ác đã từng hoành hành.
Kỷ Vô Nguyệt, với trực giác nhạy bén của một người mang dòng máu Ma Tộc, bất chợt rùng mình. Đôi mắt phượng của nàng nheo lại, ánh lên vẻ sợ hãi và khó chịu. Nàng đột ngột dừng lại, chỉ vào một vệt sáng đen mờ trên vách đá bên phải. Vệt sáng đó mảnh như một sợi tơ, nhưng lại toát ra một thứ năng lượng âm u, quen thuộc đến đáng sợ. "Ca ca, muội cảm thấy... có gì đó rất khó chịu ở đây, như có ai đó vừa đi qua, nhưng không phải con người," nàng nói, giọng nói nhỏ lại, như đang cố gắng kìm nén sự sợ hãi. Làn da nàng nổi gai ốc, mái tóc đen dài khẽ dựng đứng.
Mộ Dung Tuyết cũng cảm nhận được sự bất thường. Nàng nhìn theo hướng Kỷ Vô Nguyệt chỉ, rồi quay sang Cố Trường Minh, gương mặt tuyệt mỹ của nàng đầy vẻ lo lắng. Ánh sáng xanh nhạt từ thanh kiếm Thủy Nguyệt trên tay nàng run rẩy nhẹ. "Trường Minh, ngươi thấy thế nào? Những vết tích này... chúng có vẻ còn mới," nàng hỏi, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm vẻ căng thẳng. Nàng cảm nhận được sự khác biệt giữa linh lực của Cố Trường Minh và luồng khí tức đen tối này, một sự đối lập rõ ràng.
Cố Trường Minh dừng lại, ánh mắt hổ phách sâu thẳm quét qua vệt sáng đen, rồi lướt đến một vết xước mảnh trên tường đá, ngay bên dưới vệt sáng đó. Hắn khẽ cúi xuống, chạm nhẹ ngón tay vào lớp bụi dày, tìm thấy một dấu chân mờ ảo, gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang một hình dạng kỳ dị, không giống dấu chân của bất kỳ sinh linh nào hắn biết trong kiếp này. Thần thức của hắn được đẩy đến cực hạn, như một con sóng vô hình lan tỏa khắp hành lang, quét qua từng ngóc ngách, từng hạt bụi. Hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, một sự pha trộn tinh vi giữa ma khí và một loại linh lực cổ xưa đã bị biến chất. Đó là dấu hiệu của U Minh Giáo, nhưng lại mang một nét đặc trưng khác lạ, tinh tế hơn, xảo quyệt hơn. Hắn đã từng đối mặt với vô số trận pháp của Ma Tộc và U Minh Giáo trong kiếp trước, và hắn biết, đây không phải là thứ mà những tín đồ tầm thường có thể tạo ra. "Quả nhiên, chúng ta không phải là những kẻ duy nhất tìm kiếm," Cố Trường Minh nói, giọng điệu lạnh nhạt nhưng chứa đựng sự cảnh giác cao độ, "Kẻ này rất giỏi che giấu, nhưng vẫn để lại chút sơ hở." Hắn đứng thẳng dậy, quay lưng về phía hai cô gái, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn bao giờ hết, như hai mũi dao găm xuyên thấu màn đêm. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và hắn biết rõ, sự cẩn trọng chưa bao giờ là thừa. Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng hắn, không phải sợ hãi, mà là sự bực dọc khi phải đối mặt với một kẻ thù xảo quyệt, một kẻ dám chơi trò mèo vờn chuột với hắn.
***
Cố Trường Minh không nói thêm lời nào, hắn ra hiệu cho Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt bằng một cái gật đầu nhẹ, rồi lại tiếp tục dẫn đầu, tăng tốc độ di chuyển. Hắn biết, kẻ địch đã ở rất gần, và mỗi giây phút chần chừ đều có thể phải trả giá đắt. Ba người họ xuyên qua hành lang đổ nát, tiến vào một đại sảnh rộng lớn, nơi không khí đột ngột trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, như có một tảng đá vô hình đè nặng lên lồng ngực. Trần nhà cao vút, khuất lấp trong bóng tối, được chống đỡ bởi hàng loạt cột đá đen chạm khắc những hoa văn cổ xưa, kỳ quái mà Cố Trường Minh ngờ rằng chúng có nguồn gốc từ Thiên Kiếp Thời Đại. Những hoa văn đó, trong ánh sáng yếu ớt của Thủy Nguyệt Kiếm, trông như những con mắt vô hình đang dõi theo từng bước chân của họ. Mùi ma khí nồng đậm hơn hẳn, quện lẫn với mùi tanh nồng của trận pháp tà ác, khiến Kỷ Vô Nguyệt phải nhíu mày khó chịu.
Khi cả nhóm vừa bước chân vào trung tâm đại sảnh, một luồng ánh sáng chói lòa bất ngờ bùng lên từ dưới sàn nhà, như hàng ngàn tia sét đồng loạt đánh xuống. Trận pháp ẩn giấu, thứ mà Cố Trường Minh đã cảm nhận được từ xa nhưng không ngờ lại tinh vi đến vậy, đột ngột kích hoạt. Cả không gian chìm trong một biển ánh sáng xanh lục quỷ dị, kèm theo đó là hàng loạt ảo ảnh kinh hoàng. Những khung cảnh về 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết: bầu trời nứt toác, những sinh linh gào thét trong tuyệt vọng, dòng máu đổ thành sông, những linh hồn bị xé nát và nuốt chửng bởi bóng tối vô tận. Tiếng gào thét, tiếng khóc than vang vọng khắp đại sảnh, chân thực đến mức Kỷ Vô Nguyệt phải đưa tay ôm đầu, đôi mắt phượng hiện rõ vẻ hoảng loạn.
Đồng thời, hàng chục xúc tu đen kịt, to bằng cánh tay người, từ sàn nhà và trần nhà đột ngột phá vỡ lớp đá, vươn ra như những con rắn khổng lồ, lao nhanh như chớp về phía Mộ Dung Tuyết. Chúng được tạo thành từ ma khí tinh thuần, mang theo hơi thở lạnh lẽo của cái chết. Cô bị bất ngờ, linh lực hơi hỗn loạn trong khoảnh khắc, không kịp phản ứng. Một xúc tu đã áp sát, chuẩn bị quấn lấy nàng. Mộ Dung Tuyết thốt lên kinh hãi, gương mặt tuyệt mỹ của nàng trắng bệch đi. Nàng cố gắng chống đỡ, thanh Thủy Nguyệt Kiếm run rẩy trong tay, nhưng luồng ma khí quá mạnh, quá đột ngột, khiến nàng mất đi thăng bằng. "Trường Minh! Cẩn thận!" nàng kêu lên, giọng nói nghẹn lại, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà là lo lắng cho Cố Trường Minh.
Cố Trường Minh đã sớm cảm nhận được sự nguy hiểm ngay khi bước chân vào đại sảnh. Hắn không hề bất ngờ, nhưng sự giận dữ vẫn dâng lên trong lòng khi Mộ Dung Tuyết trở thành mục tiêu. Đôi mắt hổ phách của hắn lóe lên một tia lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi kiếm. "Đừng hoảng! Là ảo trận kết hợp công kích vật lý!" Cố Trường Minh quát lên, giọng nói trầm thấp, đầy uy lực, pha chút tức giận ẩn giấu, "Kẻ nào dám dùng thủ đoạn này!" Hắn nhận ra đây không chỉ là một ảo trận đơn thuần, mà là một trận pháp cổ xưa của 'Thiên Kiếp Thời Đại', một loại trận pháp vốn được dùng để trấn áp tà ma, nhưng đã bị 'Ma hóa' một cách tinh vi, biến thành công cụ tấn công hủy diệt. Hắn đã từng nghiên cứu rất nhiều về những loại trận pháp này trong kiếp trước, hiểu rõ từng biến thể, từng điểm yếu của chúng.
Kỷ Vô Nguyệt, dù còn run rẩy vì ảo ảnh và áp lực ma khí, nhưng vẫn cố gắng tụ tập linh lực, đôi mắt nàng lướt qua những hoa văn trên cột đá. "Đây là... một trận pháp cổ, nhưng bị biến đổi... rất tà ác!" nàng thốt lên, nhận ra sự quen thuộc xen lẫn quỷ dị của nó.
Không chút do dự, Cố Trường Minh động thủ. Hắn không cần pháp khí, cũng không cần kết ấn phức tạp. Một đạo kiếm khí vô hình, tinh thuần và sắc bén, bỗng nhiên bùng nổ từ cơ thể hắn, không màu không dạng, nhưng lại mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Đạo kiếm khí này không nhằm vào các xúc tu ma khí, mà trực tiếp xuyên phá vào những điểm yếu cốt lõi trong kết cấu của trận pháp, những nút thắt linh lực đang duy trì sự 'Ma hóa' của nó. Đồng thời, thần thức mạnh mẽ của hắn, như một làn sóng thủy triều, cuộn trào quét sạch mọi ảo ảnh đang bao trùm đại sảnh. Tiếng gào thét và hình ảnh kinh hoàng tan biến như bong bóng xà phòng, trả lại sự tĩnh lặng cho không gian.
Trong cùng một khoảnh khắc, Cố Trường Minh lướt đi, tốc độ nhanh đến mức Mộ Dung Tuyết chỉ cảm thấy một làn gió nhẹ lướt qua. Hắn đã ở ngay trước mặt nàng, một tay nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, kéo nàng vào lòng, tránh khỏi đường đi của xúc tu ma khí đang lao tới. Tay còn lại của hắn nhanh chóng kết một ấn pháp phức tạp, một vòng sáng màu vàng kim ấm áp, được tạo thành từ linh lực thuần khiết của hắn, lập tức bùng lên, bao bọc lấy cả hai người. Vòng sáng đó không chỉ chống lại các xúc tu ma khí, mà còn hóa giải hoàn toàn đòn tấn công cuối cùng của chúng. Các xúc tu va vào vòng sáng, phát ra tiếng xì xì chói tai, rồi nhanh chóng co rút lại, hóa thành làn khói đen mỏng tang và tan biến vào không khí.
Cố Trường Minh siết chặt Mộ Dung Tuyết trong vòng tay, ánh mắt hắn lạnh lẽo nhìn vào nơi vừa bùng phát trận pháp. Trong khoảnh khắc đó, sự thờ ơ thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một ngọn lửa giận dữ âm ỉ. Hắn không cứu thế giới, nhưng hắn sẽ không bao giờ để những người hắn quan tâm phải chịu tổn thương. Đó là một ranh giới mà hắn không cho phép bất cứ ai vượt qua.
***
Trận pháp tan vỡ, để lại một không gian đầy những mảnh vỡ đá vụn và một làn khói đen mỏng tang đang bốc lên rồi tan biến dần vào bóng tối. Tiếng đá vụn lạo xạo rơi xuống sàn, hòa lẫn với tiếng gió rít nhẹ qua những khe nứt trên trần nhà. Mùi ma khí vẫn còn vương vấn nhưng đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi đá ẩm và bụi bặm. Không khí vẫn ngột ngạt, nhưng áp lực kinh hoàng đã giảm đi đáng kể, khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cố Trường Minh nhẹ nhàng thả Mộ Dung Tuyết xuống, nhưng vẫn giữ một khoảng cách rất gần, như thể sẵn sàng bảo vệ nàng bất cứ lúc nào. Ánh mắt hắn không rời khỏi tàn dư của trận pháp, quét qua từng mảnh đá vỡ, từng vết nứt trên sàn. Hắn cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào một mảnh đá vụn nhỏ, hấp thụ một tia ma khí còn sót lại. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của một dấu ấn quen thuộc hiện lên, một loại phù văn đặc trưng của U Minh Giáo, nhưng lại được kết hợp với những nét vẽ cổ xưa, tinh xảo đến bất ngờ, mà hắn chỉ từng thấy trong những ghi chép cổ đại về 'Thiên Kiếp Thời Đại'. Loại phù văn này không chỉ đơn thuần là biểu tượng, mà còn chứa đựng một tầng ý nghĩa sâu xa, một phương pháp vận dụng linh lực và ma khí mà chỉ những bậc thầy trận pháp mới có thể lĩnh hội. "Trường Minh, ngươi... ngươi đã cứu ta," Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói của nàng vẫn còn hơi run rẩy, nhưng ánh mắt tuyệt mỹ của nàng nhìn hắn đầy phức tạp. Nàng cảm kích sự bảo vệ của hắn, nhưng cũng bối rối trước sự thay đổi đột ngột trong ánh mắt và hành động của hắn. Nàng nhận ra sự khác biệt trong năng lượng của trận pháp. "Trận pháp đó... nó rất quen thuộc nhưng lại khác lạ."
Cố Trường Minh đứng thẳng dậy, ánh mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía trước, giọng điệu hắn trở nên suy tư, pha chút lạnh lùng cố hữu. "Là một trận pháp cổ của Thiên Kiếp Thời Đại, nhưng đã bị cải biến bằng ma khí. Kẻ ra tay... không đơn giản." Hắn khẽ nheo mắt, cảm nhận sự tinh vi trong cách thức vận dụng ma khí để biến chất một trận pháp chính đạo. "Dấu vết này... là của U Minh Giáo, nhưng có vẻ không phải những kẻ mà chúng ta thường thấy." Điều này khiến hắn suy nghĩ. Dạ Vô Song dù mạnh, nhưng hắn ta thường dùng sức mạnh tuyệt đối hơn là sự xảo quyệt trong trận pháp. Hắn nghi ngờ có một kẻ khác đứng sau, hoặc một phe phái khác của U Minh Giáo, những kẻ có kiến thức sâu rộng hơn về các bí mật cổ xưa.
Kỷ Vô Nguyệt, lúc này đã trấn tĩnh lại, tiến đến gần hơn. Nàng nhìn vào dấu vết ma khí, rồi nhìn lên khuôn mặt trầm tư của Cố Trường Minh. "Vậy là... chúng ta đang bị theo dõi sao?" nàng hỏi, giọng nói chứa đầy sự lo lắng.
Cố Trường Minh quay sang nhìn Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết, không còn chút thờ ơ nào. "Không chỉ theo dõi. Chúng đang cố gắng cản đường, hoặc thử dò xét chúng ta." Hắn dừng một chút, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua đôi mắt. "Kẻ này muốn Luân Hồi Kính, và có lẽ biết rõ giá trị của nó hơn chúng ta tưởng." Hắn biết, việc kẻ địch sử dụng một trận pháp tinh vi như vậy để nhắm vào Mộ Dung Tuyết không chỉ là một cái bẫy thông thường. Đó là một lời cảnh báo, một sự thăm dò sức mạnh, hoặc thậm chí là một nỗ lực để loại bỏ những người có khả năng cản trở chúng.
Cố Trường Minh đưa mắt quét qua đại sảnh đổ nát, rồi nhìn về phía trước, nơi bóng tối vẫn bao trùm. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn thầm nhủ. Và giờ đây, hắn đã chọn hành động, không phải vì một lời thề cứu thế giới đã quá cũ kỹ, mà vì những người đang tin tưởng đi theo hắn, vì chân tướng mà hắn đang truy cầu, và vì một mảnh vỡ của Phá Thiên Kiếm mà hắn linh cảm đang ở rất gần Luân Hồi Kính. Dấu hiệu của Luân Hồi Kính không chỉ là trong ảo ảnh, mà còn là mục tiêu tranh giành của kẻ địch, điều này càng khẳng định tầm quan trọng của nó. Hắn phải có nó, không phải chỉ để hiểu rõ quá khứ, mà còn để đối mặt với tương lai. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, nhưng giờ đây, hắn không còn muốn bình yên. Hắn muốn sự thật, và hắn muốn bảo vệ những gì còn lại.
Hắn quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt, một tia ấm áp hiếm hoi lướt qua đôi mắt hổ phách. "Đi thôi," hắn nói, giọng nói tuy trầm thấp nhưng vang vọng sự quyết đoán không thể lay chuyển. Hắn không còn là Cố Trường Minh thờ ơ của những ngày đầu trùng sinh. Sự xuất hiện của những người đồng hành, và những mối đe dọa trực tiếp nhắm vào họ, đã buộc hắn phải chấp nhận lại gánh nặng của một người lãnh đạo. Hắn không cần các ngươi phải làm anh hùng, nhưng hắn sẽ không để các ngươi chết oan uổng. Hắn phóng về phía trước, bước chân mạnh mẽ và dứt khoát hơn bao giờ hết. Mộ Dung Tuyết và Kỷ Vô Nguyệt nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dâng lên một sự tin tưởng tuyệt đối, không chút nghi ngờ. Họ biết, con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai, nhưng có Cố Trường Minh dẫn lối, họ sẽ không lùi bước.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.