Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 182: Linh Kính Ám Ảnh: Gánh Nặng Từ Luân Hồi
Ánh sáng yếu ớt của bình minh đã lách mình qua khe đá, len lỏi vào Minh Tưởng Thạch Động, vẽ nên những vệt vàng nhạt trên nền đá xám lạnh. Nhưng đối với Cố Trường Minh, đó chỉ là một sự chuyển tiếp vô nghĩa từ bóng tối này sang bóng tối khác. Hắn khẽ hé mở đôi mắt hổ phách, một hành động chậm rãi và nặng nề, như thể mí mắt hắn được đúc từ chì. Ánh nhìn của hắn vẫn còn vương vấn sự trống rỗng, vô hồn sau những giờ vật vã trong cơn mê, nơi hắn đã bị quá khứ tàn nhẫn giằng xé đến tận cùng.
Mỗi thớ thịt trong cơ thể hắn đều gào thét, đau nhức đến tận xương tủy, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với sự giày vò tinh thần. Linh hồn hắn như một tấm lụa cũ nát, rách bươm bởi những mảnh ký ức sắc nhọn. Hắn cảm thấy mình như một con thuyền giấy nhỏ bé, bị nhấn chìm trong biển cả của những hồi ức kinh hoàng, không có cách nào thoát ra. Cứ mỗi khi hắn cố gắng nổi lên, một làn sóng quá khứ lại ập đến, kéo hắn trở lại vực sâu của tuyệt vọng.
Mộ Dung Tuyết vẫn ngồi đó, bên cạnh hắn, không rời. Nàng tựa hồ đã giữ nguyên tư thế ấy suốt đêm dài, đôi mắt phượng tuyệt mỹ vẫn hiện rõ vẻ lo lắng khôn nguôi, dõi theo từng nhịp thở yếu ớt của hắn. Mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa trên vai, vài sợi vương trên gương mặt thanh tú, nhưng nàng chẳng hề bận tâm. Trong bộ bạch y thanh khiết, nàng tựa như một đóa tuyết liên nở rộ giữa chốn hang động lạnh lẽo, mang đến một chút ấm áp hiếm hoi cho không gian ảm đạm này.
Xa hơn một chút, ở lối vào hang động, Kỷ Vô Nguyệt vẫn đứng gác, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng và cảnh giác. Nàng như một bức tượng đồng, không một chút dao động, đôi mắt phượng sắc sảo quét qua từng ngóc ngách, đảm bảo không có bất kỳ mối đe dọa nào lọt vào. Nàng biết, khoảnh khắc này, Cố Trường Minh cần sự yên tĩnh tuyệt đối, và nàng sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá.
Không gian trong hang động tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, tựa như đang đếm từng nhịp đập chậm chạp của thời gian. Mùi đất ẩm, rêu phong và một chút hương linh khí cổ xưa thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí u tịch, huyền bí. Cố Trường Minh nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi hương ấy thấm vào phổi, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên trong tâm hồn hỗn loạn.
“Trường Minh, huynh tỉnh rồi sao?” Giọng Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự im lặng, nhưng không hề đột ngột. Nó mang theo sự quan tâm sâu sắc, xen lẫn chút xót xa. Nàng khẽ chạm vào tay hắn, cảm nhận sự lạnh lẽo nơi đầu ngón tay. “Huynh… ổn chứ?”
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu, một cử động nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra. Ánh mắt hổ phách của hắn vẫn xa xăm, không tập trung vào bất cứ điểm nào cụ thể, như thể hắn đang nhìn xuyên qua mọi thứ, nhìn vào một khoảng không vô định. Giọng hắn khàn khàn, mệt mỏi, mỗi từ thoát ra đều mang theo một gánh nặng vô hình. “Không ổn.” Hắn ngừng lại một chút, một nụ cười nhạt nhẽo, cay đắng nở trên môi. “Nhưng cũng không thể tệ hơn.”
Mộ Dung Tuyết siết nhẹ tay hắn, ánh mắt nàng càng thêm ưu sầu. Nàng muốn nói gì đó để an ủi, để xoa dịu, nhưng nàng biết, những lời sáo rỗng sẽ chẳng có tác dụng gì với hắn lúc này. Những gì hắn đã trải qua, những gì hắn đang gánh chịu, không phải là điều mà ngôn từ có thể chạm tới hay chữa lành.
Cố Trường Minh cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể hắn vẫn còn rất yếu. Từng khớp xương kêu ken két, cơ bắp đau nhức như vừa trải qua một trận chiến kéo dài cả ngàn năm. Hắn cắn chặt răng, dùng chút sức lực cuối cùng để tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Vẻ mặt hắn vẫn khắc khổ, nhưng giờ đây đã thêm một chút kiên cường, một chút bướng bỉnh ẩn sâu. Hắn không muốn gục ngã, không muốn để bản thân chìm đắm hoàn toàn trong sự yếu đuối.
Ánh mắt hắn từ từ chuyển động, cuối cùng dừng lại trên Luân Hồi Kính đang nằm cạnh mình. Chiếc gương cổ xưa ấy, với ánh tím mờ ảo thỉnh thoảng nhấp nháy, tựa như một linh vật đang ngủ say, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng, một bí mật đủ để đảo lộn càn khôn. Ánh mắt Cố Trường Minh nhìn nó đầy phức tạp – không còn là sự căm ghét hay sợ hãi, mà là một sự tò mò pha lẫn cảnh giác sâu sắc. Hắn biết, vật này là khởi nguồn cho mọi bi kịch, nhưng cũng có thể là chìa khóa để hắn hiểu rõ hơn về chính mình, và về cái giá hắn đã phải trả.
Hắn vươn tay, những ngón tay gầy gò run rẩy, khẽ chạm vào bề mặt mát lạnh của Luân Hồi Kính. Cảm giác lạnh buốt truyền từ chiếc gương qua đầu ngón tay, lan tỏa khắp cơ thể hắn, nhưng không phải là một sự lạnh lẽo khó chịu, mà là một sự tĩnh lặng, một sự kết nối. Không giống như những lần trước, khi hắn chạm vào nó để tìm kiếm ký ức hay bị nó kéo vào những ảo ảnh đau thương, lần này, hắn không tìm kiếm quá khứ. Hắn muốn thấu hiểu. Hắn muốn nắm bắt bản chất thực sự của vật chí bảo này, thứ đã ban cho hắn cơ hội trùng sinh nhưng cũng gieo rắc nỗi ám ảnh không ngừng.
Khi ngón tay hắn lướt nhẹ trên bề mặt gương mờ ảo, một dòng thông tin không lời, không hình ảnh cụ thể, mà là một 'cảm nhận' thuần túy về cơ chế vận hành của nó, tràn vào tâm trí hắn. Nó không phải là những hình ảnh sống động về chiến trường, không phải là tiếng khóc ai oán của người thân, mà là một sự thấu triệt lạnh lùng, trực tiếp về bản chất của vũ trụ và dòng chảy luân hồi. Hắn thấy được một 'mạng lưới' vô hình mà Luân Hồi Kính tạo ra, một mạng lưới chằng chịt như tơ nhện, kết nối với mọi dòng chảy thời gian, mọi kiếp luân hồi, mọi sinh linh trên đại lục Tiên Nguyên. Nó không chỉ là một công cụ dịch chuyển thời gian, mà là một nút thắt trong sợi dây số phận.
Luân Hồi Kính, hắn nhận ra, có khả năng 'trói buộc' một linh hồn vào quá khứ, biến ký ức thành gông xiềng. Nó không chỉ đơn thuần là tái hiện, mà là tái tạo một thực tại ảo ảnh, một vòng lặp vĩnh cửu của nỗi đau và mất mát. Nó nuôi dưỡng những vết sẹo không thể xóa nhòa, biến chúng thành một phần vĩnh viễn của linh hồn, khiến người sở hữu mãi mãi chìm đắm trong địa ngục của chính mình. Cái giá của sự trùng sinh, không phải là một món quà, mà là một lời nguyền.
Trong dòng chảy của sự thấu triệt ấy, một mảnh ghép mờ ảo về 'ý chí' của Ma Chủ cũng hiện lên. Nó không phải là Ma Chủ toàn năng, với vẻ tàn bạo hủy diệt mà hắn từng biết. Đó là một tàn niệm, một ý thức tàn dư, một sự hiện diện mờ nhạt nhưng vô cùng xảo quyệt, đang tìm cách lợi dụng chính cơ chế này của Luân Hồi Kính. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thế giới, mà còn muốn giam cầm linh hồn, biến sự luân hồi thành một công cụ vĩnh viễn để tra tấn và thao túng. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, một sự ghê tởm sâu sắc hơn cả nỗi sợ hãi.
"Ra là vậy... không phải chỉ là hồi sinh, mà là chìm đắm." Cố Trường Minh thốt ra, giọng hắn khàn đặc, nhưng lời nói lại mang theo một sự thấu hiểu lạnh lùng đến rợn người. Một tiếng rên nhẹ bật ra từ cổ họng hắn, ánh mắt hổ phách chợt co rút lại, nhưng không phải vì đau đớn, mà vì sự thật nghiệt ngã vừa được hé lộ. Hắn đã từng nghĩ mình là kẻ duy nhất chịu đựng gánh nặng của quá khứ, nhưng giờ đây, hắn nhận ra, Luân Hồi Kính là một cái bẫy tinh vi hơn hắn tưởng rất nhiều. Nó không chỉ hồi sinh, nó còn nhấn chìm. Nó không chỉ cho cơ hội, nó còn giam cầm.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ thần thức vào Luân Hồi Kính, cố gắng hấp thụ và phân tích mọi thông tin mà nó truyền tải. Cơ thể hắn run lên nhè nhẹ, mồ hôi lạnh toát ra trên trán, thấm ướt những lọn tóc đen dài. Ánh sáng tím mờ ảo từ Luân Hồi Kính bỗng trở nên rõ ràng hơn, yếu ớt nhưng đầy sức mạnh, như một con mắt đang mở ra, quan sát và tương tác với ý thức của hắn. Hắn cảm nhận được sự kéo giật của những sợi dây luân hồi vô hình, những sợi dây mà hắn giờ đây đã hiểu rõ bản chất ghê rợn của chúng.
Mộ Dung Tuyết lo lắng nhìn hắn. Nàng không thể cảm nhận được những gì hắn đang trải qua, nhưng nàng có thể thấy rõ sự căng thẳng, sự giằng xé trên khuôn mặt hắn. Nàng biết, hắn đang chiến đấu một trận chiến nội tâm kinh thiên động địa, một trận chiến mà nàng không thể xen vào, chỉ có thể đứng ngoài dõi theo và cầu nguyện. Kỷ Vô Nguyệt cũng khẽ nhíu mày, ánh mắt sắc sảo của nàng quét qua Luân Hồi Kính, rồi lại dừng trên Cố Trường Minh, trong lòng dấy lên một dự cảm bất an. Vật này, rốt cuộc là phúc hay họa?
Thời gian trôi qua, chậm chạp như vô tận. Buổi sáng dần nhường chỗ cho buổi trưa, rồi ánh chiều tà bắt đầu len lỏi vào hang động, nhuộm đỏ vách đá. Cố Trường Minh cuối cùng cũng buông tay khỏi Luân Hồi Kính. Ánh mắt hổ phách của hắn giờ đây chứa đựng sự mệt mỏi cùng cực, nhưng cũng là một tia sáng của sự thấu hiểu sâu sắc, một sự kiên định mới vừa được tôi luyện. Hắn không còn vẻ thờ ơ hoàn toàn như trước, mà là một sự chấp nhận khắc nghiệt, một quyết tâm lạnh lẽo.
Mộ Dung Tuyết, người đã âm thầm quan sát hắn suốt nhiều giờ, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong khí chất của anh. Nàng thấy được một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong tâm hồn hắn, và một điều gì đó mới mẻ, cứng rắn hơn đã được xây dựng lên. Nàng nhẹ nhàng đến gần hơn, không nói một lời, chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai hắn. Bàn tay nàng ấm áp, truyền cho hắn một chút hơi ấm, một chút sức mạnh vô hình mà hắn đang rất cần.
Cố Trường Minh nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy mình muốn chia sẻ một phần gánh nặng thầm kín của mình, dù chỉ qua những lời lẽ ẩn dụ, với người con gái này. Nàng không hiểu hết, nhưng nàng thấu cảm. Nàng không thể gánh vác thay hắn, nhưng nàng có thể đứng cạnh hắn.
“Luân Hồi Kính…” Hắn khẽ thì thầm, giọng nói vẫn khàn đặc, nhưng không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh đáng sợ. “Nó không chỉ là cánh cửa đến quá khứ, mà còn là một cái bẫy. Một khi sa vào, linh hồn sẽ mãi mãi bị giam cầm trong những vết sẹo không thể xóa nhòa. Nó muốn ta… sống lại quá khứ, không phải để thay đổi, mà để bị nó nghiền nát.” Hắn dừng lại, hít một hơi thật sâu, như thể đang dồn nén tất cả sự căm phẫn và đau đớn vào trong. “Nó không phải là một công cụ cứu r��i, Mộ Dung Tuyết. Nó là một nhà tù.”
Mộ Dung Tuyết siết nhẹ tay hắn, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào hắn, chứa đựng sự kiên định. “Vậy thì, huynh sẽ làm gì? Huynh không thể để nó… kiểm soát huynh. Huynh không thể để nó biến huynh thành tù nhân của quá khứ.” Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng lại đầy sức mạnh, như một lời nhắc nhở, một lời thách thức.
Cố Trường Minh quay đầu lại, ánh mắt hắn từ từ lướt qua Mộ Dung Tuyết, qua Kỷ Vô Nguyệt đang đứng gác, rồi lại dừng lại trên Luân Hồi Kính đang nằm lặng lẽ dưới đất. Một tia quyết tâm le lói trong đôi mắt mệt mỏi của hắn, một ngọn lửa nhỏ nhưng kiên cường vừa được nhen nhóm. “Ta sẽ không để điều đó xảy ra.” Hắn nói, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của hang động, như một lời thề. “Ta sẽ không để bất cứ ai bị giam cầm trong quá khứ… kể cả chính ta.”
Hắn không nói sẽ cứu thế giới. Hắn không nói sẽ tiêu diệt Ma Chủ. Hắn chỉ nói sẽ không để bị giam cầm. Đó là một lời hứa với chính bản thân hắn, một mục tiêu cá nhân hơn, nhưng cũng sâu sắc hơn bất kỳ mục tiêu vĩ đại nào khác. Đó là sự khởi đầu của một hành trình mới, không phải để tìm kiếm vinh quang, mà để tìm kiếm sự giải thoát.
Cố Trường Minh dựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng điều hòa hơi thở và tâm trí. Mộ Dung Tuyết hiểu ý hắn, nàng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh, dựa đầu vào vai hắn. Một sự im lặng bao trùm hai người, nhưng đó không phải là sự im lặng cô đơn, mà là sự im lặng của sự thấu hiểu và chia sẻ. Nàng không cần hắn phải nói thêm điều gì. Nàng biết, từ giờ trở đi, hắn sẽ không còn một mình chiến đấu với bóng tối của quá khứ nữa.
Kỷ Vô Nguyệt vẫn đứng gác, nhưng ánh mắt cô cũng hướng về phía hai người, lộ rõ sự quan tâm. Nàng không hiểu hết được những gì Cố Trường Minh đang trải qua, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của hắn. Hắn vẫn là Cố Trường Minh mệt mỏi và u uất, nhưng giờ đây, có thêm một tia lửa, một sự kiên định mới đang rực cháy trong sâu thẳm linh hồn hắn. Dư âm của mộng xưa, vết sẹo khắc sâu, vẫn còn đó, nhưng không còn là gông xiềng, mà là dấu ấn của một trận chiến đã qua, và một ý chí đã được tái sinh.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.