Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 193: Thành Biên Giới Thất Thủ: Lời Kêu Cứu Khẩn Thiết
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn, kéo theo một sự tĩnh mịch đáng sợ bao trùm khắp đại lục Tiên Nguyên. Cố Trường Minh đứng đó, hình bóng cao gầy in trên nền trời u ám, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn về phía biên cương xa xôi, nơi bóng tối đang ngày càng trở nên đậm đặc. Hắn đã thốt ra những lời quyết đoán, nhưng sâu thẳm trong linh hồn vẫn là một sự mệt mỏi, một gánh nặng mà hắn tưởng chừng đã vứt bỏ. Cái tên “Ma Chủ” thốt ra từ đôi môi mỏng của hắn như một lời nguyền, một lời nhắc nhở về quá khứ đau thương mà hắn không bao giờ muốn đối mặt lần nữa. Tuy nhiên, định mệnh lại như một vòng xoáy không ngừng, kéo hắn trở lại chính nơi hắn từng muốn thoát ly.
Hàn Thiên Vũ và Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, ánh mắt họ vẫn còn tràn đầy lo âu, nhưng cũng xen lẫn một tia hy vọng mong manh. Họ đã quen với sự thờ ơ, lạnh lùng của Cố Trường Minh trong suốt thời gian qua, nhưng khoảnh khắc này, khi hắn đứng dậy và thốt ra những lời lẽ đầy trọng lượng, họ cảm nhận được một sự thay đổi sâu sắc. Không còn là một người chỉ biết dửng dưng nhìn thế sự, mà là một người đang cân nhắc, tính toán, và quan trọng hơn cả, là chuẩn bị hành động.
“Đi thôi,” Cố Trường Minh khẽ nói, giọng trầm thấp như tiếng gió vọng từ cõi hư không, “Vọng Tiên Lầu. Chúng ta cần nghe thêm.”
***
Vọng Tiên Lầu, một kỳ quan kiến trúc vươn mình giữa lòng Thái Huyền Tiên Tông, đêm nay lại mang một vẻ trang trọng và căng thẳng lạ thường. Tháp được xây dựng từ những khối đá quý lấp lánh, hòa quyện cùng hợp kim linh hoạt có khả năng tự phục hồi, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo giữa vẻ đẹp cổ kính và công nghệ tu luyện hiện đại bậc nhất. Mái ngói cong vút, chạm khắc hình rồng phượng tinh xảo, phản chiếu ánh trăng bạc, tựa như một tiên cung giáng thế. Những trận pháp dịch chuyển nội bộ vẫn hoạt động êm ái, đưa những vị khách quý đến các tầng cao nhất một cách nhẹ nhàng, còn hệ thống phi hành khí thỉnh thoảng vẫn lướt qua những ban công chạm trổ hoa văn phức tạp.
Bên trong, không khí vốn nên thanh tao, ấm cúng, giờ lại nặng trĩu một sự lo âu khó tả. Mùi trầm hương và các loại hương liệu cao cấp vẫn thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi rượu ngon và thức ăn tinh tế bày biện trên những bàn tiệc. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm khe khẽ, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng vang lên từ một góc phòng, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự sang trọng, nhưng lại bị nhấn chìm bởi sự căng thẳng vô hình đang lan tỏa. Những bước chân đi lại có phần vội vã hơn thường lệ, những ánh mắt trao đổi nhau đầy vẻ thăm dò và bất an. Linh khí trong phòng vẫn lưu động tự nhiên, tạo cảm giác thoải mái, nhưng không ai trong số các vị trưởng lão và tông chủ có mặt ở đây cảm thấy thư thái. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí chiếu sáng càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi, hốc hác trên khuôn mặt của từng người.
Cố Trường Minh bước vào cùng Mộ Dung Tuyết và Hàn Thiên Vũ. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt hổ phách sâu thẳm đã không còn sự thờ ơ đến lạnh người như trước. Thay vào đó, là một sự tập trung cao độ, một sự quan sát kỹ lưỡng đến từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt những người có mặt. Hắn cảm nhận được cái không khí nặng nề đang bao trùm, một sự sợ hãi đang len lỏi trong trái tim của những người đứng đầu đại lục. Hắn biết họ đang hoang mang, đang tìm kiếm một câu trả lời, một giải pháp cho mối đe dọa mà họ chưa từng thấy.
Mộ Dung Tuyết khẽ siết lấy cánh tay hắn, giọng nàng khẽ khàng, như một lời thì thầm trấn an trong cơn bão. “Trường Minh, huynh có vẻ… khác. Huynh đã nghĩ ra cách rồi sao?” Đôi mắt phượng của nàng nhìn hắn đầy hy vọng và cả nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng hiểu hắn, hiểu cái gánh nặng vô hình mà hắn đang mang, hiểu sự mệt mỏi đã hằn sâu vào linh hồn hắn. Nhưng nàng cũng nhìn thấy, trong sâu thẳm đôi mắt hổ phách kia, một tia lửa đã được nhen nhóm trở lại.
Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ lắc đầu. Hắn biết, mọi chuyện không đơn giản đến mức một "cách" có thể giải quyết tất cả. Hắn đã từng thử, và đã thất bại thảm hại. Lần này, hắn sẽ không đi theo vết xe đổ đó. Hắn chỉ nhấp một ngụm trà từ chén ngọc được đặt sẵn trên bàn, hương trà thanh khiết lan tỏa, nhưng không thể xua đi cái vị đắng trong lòng hắn. Hắn lắng nghe tiếng xì xào của các trưởng lão, tiếng thở dài, tiếng bàn bạc không lối thoát.
Hàn Thiên Vũ, người chiến hữu luôn kề vai sát cánh với Cố Trường Minh trong kiếp trước, bước đến gần hơn, vẻ mặt căng thẳng. “Mối đe dọa này vượt xa những gì chúng ta từng đối mặt. Cả Thanh Vân Thành... đã có những báo cáo đáng sợ.” Giọng hắn trầm đục, mang theo sự lo âu tột độ. Hắn đã tận mắt chứng kiến những tàn tích ở biên cương, đã nghe những lời kể kinh hoàng. Sự dũng cảm của một chiến binh không làm hắn bớt đi nỗi sợ hãi khi đối mặt với một kẻ thù vô hình, quỷ dị.
Tử Vi Tiên Tử, Tông chủ Thái Huyền Tiên Tông, một người phụ nữ với vẻ đẹp thanh tao, thoát tục trong bộ đạo bào màu tím nhạt, mái tóc đen dài xõa ngang vai, cũng không thể che giấu được sự lo âu trong ánh mắt thông tuệ của mình. Nàng đứng dậy, nhìn khắp căn phòng, giọng nói tuy vẫn bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự bất lực. “Chúng ta đã cử vài nhóm điều tra tinh nhuệ nhất, nhưng tất cả đều bặt vô âm tín. Pháp khí định vị của họ đều bị nhiễu loạn hoặc hoàn toàn ngừng hoạt động khi tiến vào khu vực bị ảnh hưởng. Đây không phải là Ma tu thông thường, mà là một thế lực mà chúng ta chưa từng biết đến, một sự tồn tại hoàn toàn khác biệt.” Nàng khẽ thở dài, tay siết chặt lấy thanh phất trần.
Cố Trường Minh lắng nghe từng lời, từng câu, ánh mắt quét qua từng người, từng biểu cảm sợ hãi, tuyệt vọng. Hắn thấy Trưởng Lão Lâm ngồi ở một góc, mái tóc bạc phơ rối bời, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ và kinh hoàng. Áo bào của lão rách nát, dính đầy bụi bặm và vết máu khô, như một bằng chứng sống cho những gì lão đã trải qua. Hắn cảm nhận được cái lạnh lẽo vô hình, cái hơi thở quen thuộc của Ma Khí đang dần lan rộng, không chỉ ở biên cương mà còn len lỏi vào cả những tâm hồn của những người đứng đầu chính đạo. Cái cảm giác trống rỗng đến tận cùng linh hồn mà hắn đã cảm nhận được ở sân luyện võ, giờ đây dường như đang bao trùm cả Vọng Tiên Lầu này. Hắn nhấp một ngụm trà, cố giữ vẻ bình tĩnh đến khó tin, nhưng trong tâm trí, những mảnh ký ức từ kiếp trước đang tua lại như một thước phim kinh hoàng. Hắn đã chứng kiến điều này, cái cách Ma Chủ từng gieo rắc nỗi sợ hãi, cái cách nó nuốt chửng sự sống và biến linh hồn thành những con rối vô tri. Hắn biết, đây chỉ mới là khởi đầu.
***
Không khí trong Vọng Tiên Lầu trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ khi Trưởng Lão Lâm run rẩy bước lên phía trước, đôi chân lão như không còn sức lực để trụ vững. Mái tóc bạc phơ của lão dường như đã bạc thêm vài phần chỉ trong vài ngày qua, khuôn mặt hốc hác, nhăn nheo hằn sâu những nếp lo âu và sợ hãi. Đôi mắt lão quầng thâm sâu hoắm, đỏ ngầu vì thiếu ngủ và những ám ảnh kinh hoàng. Chiếc áo bào vốn màu xanh lam của tông môn nay đã rách nát tả tơi, dính đầy bụi bặm và những vết máu khô cứng, như một minh chứng không lời cho cơn ác mộng mà lão vừa trải qua. Mùi máu tanh thoang thoảng từ người lão, xen lẫn mùi đất ẩm và một mùi ngai ngái khó tả, khiến những người xung quanh không khỏi rùng mình.
Lão giơ cao một viên ngọc pháp thuật lên, đôi tay run rẩy đến mức viên ngọc suýt chút nữa rơi xuống. Viên ngọc tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, và ngay lập tức, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra giữa không trung, khiến tất cả những người có mặt đều sững sờ. Đó là Thanh Vân Thành, một thành phố vốn phồn thịnh, nay đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn. Những tòa nhà đổ sập, khói đen bốc lên nghi ngút, và khắp nơi là một màu đen kịt của ma khí đang cuộn xoáy, gào thét như những linh hồn bị tra tấn. Tiếng gió rít thê lương qua những tàn tích, hòa lẫn với những âm thanh ghê rợn của tiếng khóc thét, tiếng gầm gừ quỷ dị.
Cảnh tượng tiếp theo còn kinh hoàng hơn. Những con người, từng là dân thường vô tội, giờ đây đang bò lổm ngổm trên mặt đất, thân hình biến dạng méo mó, làn da tím tái, đôi mắt trống rỗng và vô hồn. Họ không còn là con người nữa, mà là những quỷ vật khát máu, lao vào nhau cắn xé, gào thét những âm thanh ghê rợn. Mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ màn ma khí, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác của mọi người. Không gian trong Vọng Tiên Lầu dường như co lại, nặng nề đến nghẹt thở.
“Cố Tiên Tôn… chỉ có ngài mới có thể cứu vãn tình thế này!” Trưởng Lão Lâm quỳ sụp xuống, đầu lão đập mạnh xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo, giọng nói run rẩy đến lạc đi, tràn đầy sự tuyệt vọng. “Thanh Vân Thành đã bị nuốt chửng! Hàng vạn sinh linh… hóa thành ma vật! Chúng tôi đã cố gắng, đã chống cự, nhưng chúng tôi… không thể! Bọn chúng không có hình dạng cố định, chúng là những bóng đen, những làn khói độc, chúng len lỏi vào từng ngóc ngách, hút cạn linh khí, hút cạn sinh mệnh! Kẻ yếu thì hóa thành ma vật, kẻ mạnh thì bị rút cạn linh hồn, chỉ còn lại một cái xác khô héo!”
Mộ Dung Thiên, vị trưởng lão nghiêm nghị của Thái Huyền Tiên Tông, gương mặt ông vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây cũng trắng bệch, râu dài bạc phơ run lên bần bật. Ông siết chặt nắm đấm, không thể tin vào mắt mình. “Thanh Vân Thành… một thành trì vững chắc như vậy mà cũng không thể chống đỡ? Trận pháp phòng ngự của họ… không lẽ vô dụng?” Giọng ông đầy vẻ kinh hoàng và bất lực, vì Thanh Vân Thành không chỉ là một pháo đài phòng thủ quan trọng ở biên giới, mà còn là nơi có những trận pháp cổ xưa do các tiền bối để lại, được cho là bất khả xâm phạm.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại. Cảnh tượng kinh hoàng từ viên ngọc pháp thuật không khiến hắn bất ngờ, bởi nó quá đỗi quen thuộc. Những hình ảnh từ kiếp trước ùa về, rõ ràng đến từng chi tiết: Ma Chủ đứng giữa U Minh Cổ Địa, thực hiện nghi thức kinh hoàng, thao túng Luân Hồi Kính, ‘thu hoạch’ linh hồn. Cái cảm giác trống rỗng và nuốt chửng linh khí này, nó quá giống với những gì hắn đã thấy. Ma Chủ tàn niệm không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một nghệ nhân của sự tàn phá, một bậc thầy trong việc biến đổi sự sống thành thứ vô tri, hủy diệt không chỉ thể xác mà cả linh hồn.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm quang, xuyên thấu qua nỗi sợ hãi và hoảng loạn đang bao trùm căn phòng. Giọng hắn trầm thấp nhưng kiên định, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự lạnh lùng đến đáng sợ, như một lưỡi dao cắt xuyên qua sự hỗn loạn. “Kể rõ mọi chuyện, từ đầu đến cuối, không bỏ sót chi tiết nào. Cái gì đã xảy ra trước khi sự tàn phá bắt đầu? Có dấu hiệu nào, dù là nhỏ nhất, của sự bất thường không? Ai là người đầu tiên nhận ra? Phương thức tấn công của chúng là gì? Chúng tập trung vào điểm yếu nào? Đừng bỏ qua bất cứ điều gì.”
Trưởng Lão Lâm ngẩng đầu lên, trong đôi mắt lão hốc hác lóe lên một tia hy vọng mong manh. Lão biết, Cố Trường Minh không phải là người sẽ bị những cảnh tượng kinh hoàng làm cho sợ hãi hay chùn bước. Chính sự điềm tĩnh và quyết đoán của hắn đã tiếp thêm sức mạnh cho lão. Lão bắt đầu thuật lại, giọng tuy vẫn còn run rẩy nhưng đã rõ ràng hơn, kể về những vụ mất tích bí ẩn ban đầu, về sự hỗn loạn linh khí, về những lời thì thầm điên loạn của những người còn sót lại. Lão miêu tả cách bóng tối lan rộng, từ những vết nứt nhỏ trong không gian đến việc bao trùm cả một thành phố chỉ trong vài canh giờ. Lão nhấn mạnh rằng, kẻ địch không giao chiến trực diện, mà âm thầm gặm nhấm, phá hủy từ bên trong, khiến cho phòng ngự vật lý trở nên vô dụng.
Cố Trường Minh lắng nghe một cách tập trung, mỗi lời kể của Trưởng Lão Lâm đều được hắn phân tích kỹ lưỡng, đối chiếu với những ký ức của kiếp trước. Hắn nhận ra sự tinh vi trong cách thức hành động của Ma Chủ tàn niệm lần này. Nó không còn dùng sức mạnh hủy diệt trực tiếp như xưa, mà trở nên xảo quyệt hơn, nham hiểm hơn. Nó gieo rắc sự hỗn loạn, sợ hãi, biến con người thành những con rối vô tri, và quan trọng nhất, nó thu hoạch linh hồn và linh khí một cách có hệ thống, không để lại dấu vết. Sự tàn phá của Thanh Vân Thành đã cho thấy Ma Chủ tàn niệm có thể nhanh chóng làm suy yếu và biến đổi một khu vực rộng lớn, không chỉ đơn thuần là ám sát cá nhân. Lời cầu xin cụ thể đến Cố Trường Minh của Trưởng Lão Lâm đã báo hiệu vai trò lãnh đạo không thể tránh khỏi của hắn trong cuộc chiến này.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, ra hiệu cho Trưởng Lão Lâm tiếp tục, nhưng ánh mắt hắn đã nhìn xa xăm, vượt ra ngoài khung cảnh đổ nát của Thanh Vân Thành, vượt ra ngoài Vọng Tiên Lầu, nhìn về một tương lai mờ mịt mà hắn cần phải định hình lại.
***
Sau cuộc họp căng thẳng đến kiệt sức, Cố Trường Minh tìm đến một căn phòng riêng biệt trong Vọng Tiên Lầu, một không gian yên tĩnh được thiết kế để thiền định và nghỉ ngơi, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào và lo âu của thế giới bên ngoài. Hắn ngồi xuống bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt bao trùm, nơi những giọt mưa xuân lất phất rơi, tạo nên một bản nhạc buồn bã trên khung cửa sổ. Không khí bên trong ôn hòa, nhưng cái lạnh lẽo từ bên ngoài dường như vẫn len lỏi vào tận tâm can hắn, gợi nhớ về cái giá của sự thờ ơ và buông xuôi.
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng sự mệt mỏi, bi quan, nhưng cũng là sự chấp nhận và quyết đoán. Hắn đã cố gắng lẩn tránh, cố gắng buông bỏ gánh nặng ‘cứu thế giới’. Hắn đã từng nói, “Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?” Nhưng khi những bi kịch từ kiếp trước bắt đầu lặp lại, khi những người vô tội bị biến thành quỷ vật, khi cái cảm giác trống rỗng và hơi thở lạnh lẽo của Ma Khí lại một lần nữa xâm chiếm đại lục, hắn biết, hắn không thể tiếp tục đứng ngoài. Lương tâm của một người từng gánh vác cả số phận thế giới không cho phép hắn làm điều đó. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự buông xuôi, hắn đã từng trả trong kiếp trước, bằng máu và nước mắt, bằng sự mất mát của những người thân yêu nhất.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, quen thuộc đến mức hắn không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước vào, nàng vẫn trong bộ bạch y thanh khiết, nhưng đôi mắt phượng tuyệt mỹ giờ đây ánh lên sự lo lắng và thấu hiểu. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đến bên cạnh hắn, đặt tay lên vai hắn một cách dịu dàng. Cái chạm nhẹ nhàng, ấm áp ấy, như một tia nắng xua đi màn đêm lạnh lẽo trong lòng hắn. Nàng hiểu rõ gánh nặng mà hắn đang phải chịu đựng, hiểu những nỗi đau và ám ảnh từ kiếp trước vẫn còn in hằn sâu trong linh hồn hắn.
“Cuối cùng thì nó cũng đến…” Cố Trường Minh khẽ cất lời, giọng hắn khàn khàn, như thể đã phải kìm nén quá nhiều cảm xúc. “Cái cảm giác này, ta không thể nhầm lẫn được.” Hắn nhìn ra màn mưa bụi, ký ức về những trận chiến thảm khốc, về sự hy sinh của đồng đội, về gương mặt đau khổ của những người hắn không thể bảo vệ, tất cả hiện rõ mồn một. Ma Chủ đã trở lại, với một hình hài mới, một phương thức tàn phá tinh vi hơn, nhưng bản chất thì vẫn vậy – một kẻ thù muốn nuốt chửng tất cả sự sống.
Mộ Dung Tuyết siết nhẹ tay trên vai hắn, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định. “Huynh không đơn độc, Trường Minh. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Chàng từng nói, chúng ta là đồng đội, là những người cùng chung chí hướng. Lần này, ta sẽ không để chàng gánh vác một mình nữa.” Nàng nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự ủng hộ và một tình yêu sâu sắc. Nàng đã chứng kiến sự dày vò của hắn, đã cảm nhận được nỗi đau của hắn, và nàng sẽ không bao giờ rời bỏ hắn.
Cố Trường Minh quay lại nhìn nàng, một nụ cười nhạt hiện lên trên khuôn mặt thanh tú nhưng khắc khổ. Nụ cười ấy không có sự vui vẻ, mà là sự chấp nhận, sự thấu hiểu. “Đúng vậy,” hắn nói, giọng đã bớt phần khàn khàn, trở nên rõ ràng và đầy quyết tâm hơn. “Lần này, ta sẽ không để mọi thứ lặp lại. Ta sẽ không lặp lại sai lầm của kiếp trước, không gánh vác tất cả một mình, không để bi kịch tái diễn theo cùng một kịch bản.” Hắn biết, nếu hắn cứ mãi giữ thái độ thờ ơ và chỉ hành động đơn độc, đại lục này sẽ lại một lần nữa rơi vào thảm cảnh.
Hắn đứng dậy, bước đến một cái bàn lớn, trải ra một tấm bản đồ của Đại Lục Tiên Nguyên. Bàn tay hắn khẽ vuốt ve tấm bản đồ, dừng lại ở khu vực Thanh Vân Thành đã bị gạch chéo đỏ rực, và những điểm biên giới khác đang có nguy cơ bị xâm chiếm. Ánh mắt hắn, vốn sâu thẳm và trống rỗng, giờ đây tràn đầy sự tính toán và dự liệu. Tia sáng sắc bén như kiếm quang đã trở lại, không phải là tia sáng của sự tuyệt vọng hay mệt mỏi, mà là của một chiến lược gia đang chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
“Nhưng…” hắn tiếp tục, giọng nói mạnh mẽ, đầy uy lực, “ta không thể chiến đấu một mình. Ma Chủ tàn niệm này không phải là một kẻ địch có thể đánh bại bằng sức mạnh cá nhân hay một vài vị Tiên Tôn. Nó là một mối đe dọa toàn diện, và nó cần một phản ứng toàn diện. Ta cần sự giúp đỡ của tất cả. Đặc biệt là những người trẻ tuổi.”
Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, trong đôi mắt nàng, hắn thấy sự hiểu rõ về ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn. “Lần này, chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ thế giới,” Cố Trường Minh nói, ánh mắt hắn lướt qua những khu vực quan trọng trên bản đồ, “mà chúng ta sẽ buộc thế giới phải tự bảo vệ lấy chính nó. Chúng ta sẽ không tạo ra một anh hùng duy nhất, mà sẽ thức tỉnh hàng ngàn anh hùng. Ta sẽ không cứu thế giới theo cách cũ, nhưng ta sẽ không để nó bị hủy diệt một lần nữa mà không làm gì. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai, nhưng ít nhất, hắn đã không còn là một kẻ buông xuôi hoàn toàn nữa. Quyết tâm, dù là một quyết tâm miễn cưỡng, đã bắt đầu nhen nhóm trong linh hồn mệt mỏi của hắn. Và lần này, hắn sẽ không đơn độc. Hắn sẽ buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục.”
Ánh mắt hắn dừng lại ở một vài vị trí chiến lược trên bản đồ, nơi có những tông môn trẻ tuổi, những thiên tài đang dần nổi lên. Hắn sẽ không gánh vác tất cả, nhưng hắn sẽ là người truyền lửa, người chỉ đường, buộc thế hệ trẻ phải đối mặt với thử thách, phải trưởng thành, và phải chịu trách nhiệm.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.