Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 197: Ám Ảnh Hiện Hình: Lời Cảnh Báo Từ Vết Sẹo Cũ
Cố Trường Minh tựa như một bóng ma, thân ảnh hắn tan biến vào bóng tối dày đặc của căn hầm ẩm ướt, để lại Ngô Tam với túi linh thạch nặng trĩu và nỗi sợ hãi chực chờ trong tim. Cái lạnh lẽo từ lời nói của Cố Trường Minh, cái bóng tối mà hắn mang theo, không phải là sự hờ hững thường thấy, mà là một sự tĩnh lặng chết chóc, báo hiệu một cơn bão đang đến. Ngô Tam biết, những gì hắn vừa chứng kiến, những gì hắn vừa nghe thấy, sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của đại lục này. Ma Chủ không chỉ trở lại, mà còn trở lại với một hình thái tàn độc hơn, xảo quyệt hơn, nhắm vào tận sâu thẳm linh hồn.
Hắn trở về Vọng Tiên Lầu, không phải bằng pháp thuật dịch chuyển hay tốc độ kinh người, mà bằng một bước chân nặng nề, như thể mỗi bước đi đều kéo lê cả một gánh nặng của ký ức. Linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với những bi kịch lặp lại, những lời cảnh báo không được lắng nghe, và những cái giá phải trả cho sự ngu xuẩn của nhân thế. Thế nhưng, cái tin tức về "sương đen" và "lời thì thầm" ấy, tựa như một lưỡi dao sắc bén, đã cắt phăng lớp vỏ bọc thờ ơ mà hắn đã dày công xây đắp. Nó không chỉ là một mối đe dọa vật lý, mà là một sự bóp méo, một sự hủy diệt tinh thần, gợi lại những vết sẹo sâu nhất trong tâm hồn hắn – những vết sẹo mang tên Lạc Thần. Hắn không thể để điều đó lặp lại. Hắn sẽ không cứu thế giới một lần nữa, nhưng hắn sẽ không đứng nhìn thế giới tự hủy hoại chính mình vì sự mù quáng.
***
Trong một gian phòng trang trọng tại Vọng Tiên Lầu, không khí vẫn đặc quánh mùi rượu ngon, thức ăn tinh tế, hòa lẫn với hương trầm dịu nhẹ và làn linh khí lưu chuyển tự nhiên, tạo nên một sự ấm cúng giả tạo. Thế nhưng, sự ấm cúng ấy không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng những cường giả đang tụ họp. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng vang lên từ những tầng dưới của tòa tháp, nhưng ở đây, trong căn phòng hội nghị này, chỉ có những lời tranh cãi gay gắt, những ánh mắt dò xét và sự hoài nghi không ngừng nghỉ.
Cố Trường Minh ngồi ở vị trí chủ tọa, một thân trường bào màu mực đơn giản, khiến thân hình cao gầy của hắn càng thêm nổi bật giữa đám đông quyền quý. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ thờ ơ thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm kia lại ẩn chứa một sự mệt mỏi, một sự kiên nhẫn đã gần cạn. Hắn lắng nghe những lời tranh cãi như thể chúng đến từ một thế giới khác, một thế giới mà hắn đã rời xa từ lâu.
Mộ Dung Thiên, vị Trưởng lão của Mộ Dung Gia tộc, với chòm râu bạc phơ và gương mặt nghiêm nghị, là người bộc trực nhất. Ông ta khoanh tay trước ngực, giọng nói hùng hồn vang vọng khắp phòng. "Vô Thần Tôn Giả, lão phu không nghi ngờ uy danh của ngài, nhưng việc tiến sâu vào ma địa lúc này e rằng quá mạo hiểm. Chúng ta cần củng cố phòng tuyến trước đã. Ma khí dù đáng sợ, nhưng cũng có thể bị ngăn chặn bởi các đại trận và sự đoàn kết của chính đạo. Chẳng lẽ chúng ta lại phải đem tính mạng của hàng vạn đệ tử ra đánh cược vào một chiến lược mạo hiểm như vậy sao?" Ánh mắt ông ta đầy vẻ cố chấp, như thể Cố Trường Minh đang dẫn dắt họ vào chỗ chết.
Hàn Thiên Vũ, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt nghiêm nghị, tuy có phần tin tưởng Cố Trường Minh hơn, nhưng vẫn không khỏi lo lắng. Hắn nhíu mày, nhìn về phía Cố Trường Minh. "Tôn Giả, liệu Ma Chủ tàn niệm có thực sự đáng sợ đến mức chúng ta phải mạo hiểm tất cả như vậy không? Dù ta tin vào sự phán đoán của ngài, nhưng những gì ngài nói về một 'Ma Chủ mới' hay 'sương đen thao túng tâm trí' nghe có vẻ khó tin. Chúng ta đã từng chiến đấu với Ma Chủ kiếp trước, chúng ta hiểu rõ sức mạnh hủy diệt của nó. Nhưng cái gọi là 'thao túng tâm trí' này... liệu có phải chỉ là lời đồn đại?"
Tử Vi Tiên Tử, vẻ đẹp thanh tao thoát tục trong bộ đạo bào tím nhạt, cũng khẽ thở dài. Ánh mắt thông tuệ của nàng lướt qua Cố Trường Minh, rồi nhìn đến các cường giả khác. "Dù ta tin vào sự minh triết của Vô Thần Tôn Giả, nhưng mối lo của Trưởng lão Mộ Dung Thiên và Hàn Thiên Vũ cũng không phải không có lý. Việc chủ động tiến công luôn đi kèm với rủi ro lớn. Chúng ta cần một bằng chứng cụ thể hơn, một lý do đủ thuyết phục để mạo hiểm tương lai của đại lục này." Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự cẩn trọng của một người nắm giữ vận mệnh của vô số sinh linh.
Cố Trường Minh vẫn im lặng, ánh mắt hắn lướt qua từng người, như đọc thấu những nỗi sợ hãi và sự ngờ vực ẩn sâu trong tâm hồn họ. Hắn biết, họ không phải là kẻ xấu. Họ chỉ là những người sống trong một thế giới mà họ hiểu, một thế giới mà Ma Chủ chỉ là một kẻ hủy diệt vật chất. Họ chưa từng chứng kiến cái bản chất tà ác thực sự của nó, cái bản chất bóp méo, ăn mòn từ bên trong. Sự thờ ơ của hắn kiếp này đã khiến hắn ít động chạm đến họ, và giờ đây, hắn phải gánh chịu hậu quả từ sự thiếu hiểu biết của họ. Hắn thở dài nhẹ, tiếng thở như một làn gió lạnh lướt qua không gian.
"Các vị vẫn chưa hiểu rõ bản chất của kẻ thù," giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong căn phòng, mang theo một sự mệt mỏi đã ngấm sâu vào xương tủy. "Ta đã thấy những gì nó có thể làm." Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay phải lên mặt bàn gỗ trầm hương, một động tác đơn giản nhưng đầy uy lực, khiến cuộc tranh luận đang gay gắt bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết ngồi yên lặng, dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây đượm vẻ lo lắng sâu sắc. Nàng biết, khi Cố Trường Minh nói những lời này, điều đó có nghĩa là hắn sắp phải đào bới lại những ký ức đau thương nhất. Nàng khẽ siết chặt tay hắn dưới bàn, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức mạnh, như muốn truyền cho hắn chút hơi ấm và sự ủng hộ. Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy yêu thương và xót xa, bởi nàng là một trong số ít người hiểu được gánh nặng mà hắn đang mang.
Lão Quỷ Trần, người vẫn luôn ẩn mình trong một góc khuất của căn phòng, với dáng người nhỏ thó và mái tóc bạc phơ rối bù, chỉ khẽ nhếch mép cười một cách bí ẩn. Đôi mắt đục ngầu của ông ta lóe lên một tia sáng tinh ranh. Ông ta đã thấy nhiều, và ông ta hiểu rằng, đôi khi, lời nói không thể sánh bằng hành động, hay trong trường hợp này, là sự tái hiện của ký ức.
Cố Trường Minh chậm rãi đứng dậy. Thân hình cao gầy của hắn, trong khoảnh khắc đó, tựa như một ngọn núi sừng sững, nhưng cũng lại mỏng manh đến lạ. Đôi mắt hổ phách của hắn, vốn dĩ đã vô cảm, giờ đây lại chớp động một tia sáng kỳ lạ, như thể chứa đựng cả một ngàn năm lịch sử, cả một biển cả bi kịch. Hắn giơ tay lên, không phải là một động tác tấn công, mà là một cử chỉ đầy trang trọng, tựa như một pháp sư đang chuẩn bị thi triển một cấm thuật cổ xưa.
Một quầng sáng mờ ảo, mang theo ánh bạc và lam nhạt, tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, bao trùm lấy không gian. Không phải là sức mạnh tấn công hay phòng ngự, mà là một loại thần thông dẫn dắt tâm trí, một cánh cửa mở ra thế giới của ký ức. Luân Hồi Kính, một bảo vật từ kiếp trước của hắn, giờ đây được hắn dùng để tái hiện lại những mảnh vỡ kinh hoàng.
Không khí trong phòng đột ngột thay đổi. Mùi hương trầm nồng nặc bị lấn át bởi một mùi tanh tưởi và lưu huỳnh ảo ảnh, như thể một cánh cổng địa ngục vừa được mở ra. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột, mang theo một cảm giác lạnh lẽo đến thấu xương, không phải cái lạnh của băng giá, mà là cái lạnh của nỗi sợ hãi, của sự chết chóc và tuyệt vọng. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí chiếu sáng trong phòng bị bóp méo, trở nên mờ ảo và u ám, đổ bóng lên những khuôn mặt đang dần biến sắc.
Hình ảnh bắt đầu hiện lên trong không trung, như một cuộn tranh cuộn mở chậm rãi, nhưng lại là một cuộn tranh của địa ngục.
Đầu tiên là những thành phố. Không phải là những thành phố bị tàn phá bởi lửa đạn hay sức mạnh phép thuật, mà là những phế tích của linh hồn. Những tòa nhà vẫn đứng vững, nhưng đường phố lại tràn ngập những kẻ điên loạn. Họ gào thét, cười khúc khích, đôi mắt trợn trừng vô hồn, tự tay xé xác lẫn nhau. Không có Ma khí, không có pháp lực tàn sát, chỉ có sự điên cuồng thuần túy, sự hủy diệt từ bên trong. Một người cha giết con, một người mẹ xé xác chồng, những người tu sĩ chính đạo từng thề bảo vệ chúng sinh giờ đây lại chém giết đồng môn trong cơn mê dại, trên môi nở nụ cười méo mó, ghê rợn. Tiếng thét thất thanh của họ vang vọng trong không gian ảo ảnh, xuyên thẳng vào tâm trí các cường giả, khiến họ rùng mình.
"Không thể nào... đây là tà thuật gì?!" Mộ Dung Thiên là người đầu tiên thốt lên, giọng ông ta run rẩy, đôi mắt mở to kinh hãi. Gương mặt nghiêm nghị của ông ta tái mét, không còn một giọt máu. Ông ta lùi lại một bước, như muốn tránh xa những hình ảnh ghê tởm đang hiện hữu.
Hình ảnh tiếp theo, càng đáng sợ hơn. Đó là một thiếu nữ, dung nhan thanh tú, ánh mắt thuần khiết như sương mai. Nàng đứng giữa một khu vườn linh khí, khẽ mỉm cười. Nhưng rồi, một làn "sương đen" mờ ảo, tựa như bóng ma, bắt đầu len lỏi xung quanh nàng, từng chút, từng chút một. Không ai chạm vào nàng, không có bất kỳ công kích vật lý nào. Nhưng ánh mắt thuần khiết kia dần bị thay thế bởi sự trống rỗng, một nỗi sợ hãi tột cùng hiện lên rồi biến mất, nhường chỗ cho một vẻ vô cảm đến ghê người. Cuối cùng, đôi môi nàng khẽ cong lên, không phải là một nụ cười mà là một cái nhếch mép quỷ dị, đầy chết chóc. Hơi thở của nàng trở nên nặng nề, rồi nàng đưa tay, không chút do dự, đâm một lưỡi kiếm vào chính trái tim của người mà nàng từng yêu thương nhất, người đã nằm xuống để bảo vệ nàng. Máu tươi bắn tung tóe trong không gian ảo ảnh, đỏ rực như lửa.
Cảnh tượng dừng lại ở nụ cười quỷ dị đó, và một bóng hình mờ ảo, không rõ hình dạng, chỉ là một khối ý chí tà ác vô biên, hiện lên phía sau thiếu nữ, khẽ "cười" một cách đắc thắng. Nó không có khuôn mặt, nhưng sự thỏa mãn, sự độc ác của nó lại hiện rõ mồn một, xuyên thấu vào từng tế bào của những người chứng kiến.
Cố Trường Minh duy trì thần thông, nhưng thân hình hắn khẽ run rẩy. Mỗi hình ảnh hiện lên đều là một nhát dao cứa vào vết thương lòng hắn, những vết thương mà hắn đã cố gắng chôn vùi suốt bao kiếp. Mộ Dung Tuyết, với đôi mắt đỏ hoe, đưa tay đỡ lấy hắn, ánh mắt đầy đau đớn. Nàng cảm nhận được sự giày vò trong tâm hồn hắn, cái giá mà hắn phải trả để tái hiện lại những bi kịch này. Nàng ghét phải thấy hắn đau khổ, nhưng nàng biết đây là điều cần thiết.
Giọng Cố Trường Minh trầm thấp, vang vọng khắp phòng, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, đầy bi ai và cay đắng. "Đây là những gì ta đã chứng kiến. Ma Chủ không chỉ muốn hủy diệt thân xác, nó muốn bóp méo linh hồn, biến chúng ta thành những con rối, những kẻ điên dại. Điều đáng sợ nhất của nó không phải là sức mạnh, mà là khả năng thao túng tâm trí, gieo rắc nỗi tuyệt vọng và biến tình yêu thành hận thù. Nó biến những người yêu thương nhau thành kẻ thù, biến anh hùng thành tội đồ, biến chính nghĩa thành tà ác."
Hàn Thiên Vũ mặt tái mét, môi hắn mấp máy không thành tiếng. "Ta... ta chưa từng thấy điều gì đáng sợ đến vậy..." Hắn ôm lấy đầu, như muốn xua đi những hình ảnh kinh hoàng đang ám ảnh tâm trí. Sức mạnh thể chất không có ý nghĩa gì khi kẻ thù có thể biến chính ý chí của ngươi thành vũ khí chống lại ngươi.
Tử Vi Tiên Tử nhắm mắt lại, một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má thanh khiết của nàng. Nàng không phải là người dễ dàng bị dao động, nhưng cảnh tượng vừa rồi đã vượt quá mọi giới hạn của sự tàn ác mà nàng có thể tưởng tượng. "Đạo của chúng ta là bảo vệ chúng sinh, không phải phán xét lẫn nhau," câu nói của nàng từ kiếp trước bỗng hiện lên trong tâm trí, giờ đây lại mang một ý nghĩa mới, sâu sắc và đau đớn hơn. Nếu linh hồn bị vấy bẩn, thì đạo còn có ý nghĩa gì?
Các cường giả khác lùi lại, vẻ mặt kinh hoàng và ghê tởm. Một vài người run rẩy, một vài người cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào những hình ảnh ghê rợn mà Cố Trường Minh đã tái hiện. Họ đã từng chiến đấu với Ma Chủ, đã từng chứng kiến sự tàn phá của nó, nhưng chưa bao giờ họ hiểu được bản chất xảo quyệt và tà ác đến tận cùng của kẻ thù này. Cố Trường Minh đã không nói dối. Hắn không hề cường điệu. Thậm chí, những gì hắn thể hiện ra có lẽ còn chưa phải là toàn bộ sự thật kinh hoàng.
Quầng sáng từ Cố Trường Minh dần tan biến, để lại một không khí nặng nề, tĩnh lặng trong phòng. Mùi tanh tưởi và lưu huỳnh ảo ảnh cũng dần biến mất, nhưng cảm giác lạnh lẽo thấu xương và nỗi sợ hãi tột cùng vẫn còn đọng lại. Tiếng thở dồn dập của các cường giả vang lên đều đặn, như tiếng trống trận báo hiệu một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ bằng kiếm và phép thuật, mà bằng ý chí và linh hồn. Ánh sáng dịu nhẹ của Vọng Tiên Lầu trở lại bình thường, nhưng không gian giờ đây tràn ngập một cảm giác nặng nề của sự sợ hãi và một quyết tâm vừa được nhen nhóm.
Các cường giả đều cúi đầu, vẻ mặt tái mét, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi và sự hối hận. Nỗi sợ hãi khi nhận ra mối nguy hiểm thực sự, và sự hối hận vì đã hoài nghi Cố Trường Minh, vì đã quá nông cạn trong suy nghĩ của mình. Mộ Dung Thiên, người từng phản đối gay gắt nhất, là người đầu tiên ngẩng đầu. Ánh mắt ông ta giờ đây đã không còn sự cố chấp, thay vào đó là một vẻ nghiêm trọng tột độ và sự kiên định mới.
Ông ta bước tới một bước, cúi đầu thật sâu trước Cố Trường Minh. "Vô Thần Tôn Giả... lão phu đã quá nông cạn. Chúng ta đã quá coi thường Ma Chủ tàn niệm. Những gì ngài vừa cho chúng ta thấy... đó không còn là chiến tranh giữa hai phe nữa, mà là một cuộc chiến diệt chủng linh hồn." Giọng ông ta khàn đi, tràn đầy sự hổ thẹn. "Chúng ta sẽ làm theo lời ngài. Ma Chủ này... thực sự đáng sợ hơn bất cứ thứ gì chúng ta từng biết. Xin ngài hãy chỉ dẫn."
Tử Vi Tiên Tử khẽ thở dài, khuôn mặt thanh khiết giờ đây đượm vẻ ưu tư sâu sắc. Nàng nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt đầy sự cảm thông và kính phục. "Chúng ta cần phải đoàn kết. Ngài nói đúng, nếu cứ để nó thao túng, đại lục này sẽ không còn ai giữ được lý trí nữa. Chúng ta không thể để bi kịch đó lặp lại." Nàng cũng cúi đầu, bày tỏ sự đồng thuận.
Hàn Thiên Vũ siết chặt nắm đấm, ánh mắt bùng lên một ngọn lửa quyết tâm. Nỗi sợ hãi đã qua, giờ chỉ còn lại sự phẫn nộ và ý chí chiến đấu. "Tôn Giả, xin hãy ra lệnh! Chúng ta sẽ không chùn bước trước bất kỳ kẻ thù nào, dù nó có xảo quyệt đến đâu!"
Cố Trường Minh nhìn quanh, ánh mắt hắn vẫn còn vương vấn nỗi đau, nhưng giờ đây đã thêm một tia kiên định. Hắn không muốn họ sợ hãi, mà muốn họ hành động. Hắn không muốn gánh vác một mình, mà muốn họ tự đứng lên. Hắn đã thấy quá nhiều sự hy sinh vô nghĩa, quá nhiều bi kịch không đáng có. Lần này, mọi thứ sẽ khác.
"Tất cả chúng ta đều sẽ phải trả giá nếu chần chừ," giọng hắn vẫn trầm thấp, nhưng giờ đây mang theo một sức nặng không thể chối cãi. "Lần này, không phải là chiến đấu để sống sót, mà là chiến đấu để giữ lấy linh hồn của chúng ta, giữ lấy bản chất con người, bản chất của tu sĩ. Nó không chỉ là sự diệt vong về thể xác, mà còn là sự biến chất của mọi thứ ta từng tin tưởng."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí họ. "Hãy chuẩn bị. Từ ngày mai, chúng ta sẽ tập hợp những tài năng trẻ nhất, mạnh nhất, những mầm non của đại lục này. Ta sẽ đích thân truyền dạy những gì ta biết về kẻ thù này. Không một bí mật nào được giữ lại. Từ điểm yếu của Ma Chủ, cho đến những phương pháp chống lại sự thao túng tâm trí của nó. Ta sẽ biến họ thành những thanh kiếm sắc bén nhất, những lá chắn kiên cố nhất. Ta sẽ buộc họ phải tự gánh vác số phận của mình, và của đại lục này."
Cố Trường Minh không còn là người anh hùng gánh vác tất cả, nhưng hắn sẽ là người truyền lửa, người chỉ đường, buộc thế hệ trẻ phải đứng lên. Hắn đã quá mệt mỏi với vai trò "người cứu rỗi", nhưng hắn không thể để thế giới tự hủy hoại chính mình. Hắn sẽ dạy họ cách tự cứu lấy mình.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay hắn, nở một nụ cười nhẹ, biết rằng gánh nặng của anh đã được sẻ chia, ít nhất là một phần. Nàng nhìn những gương mặt kiên định của các cường giả, biết rằng, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cuối cùng, họ đã tìm thấy một mục tiêu chung, một ý chí chung.
Các cường giả khác đứng dậy, cúi đầu bày tỏ sự tôn trọng và đồng thuận. Nỗi sợ hãi vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm sắt đá. Lão Quỷ Trần mỉm cười bí ẩn, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ, nơi bóng đêm đang bao trùm. Những vì sao lấp lánh như những con mắt đang dõi theo, chứng kiến sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, một cuộc chiến mà kết cục chưa ai biết trước. Đại lục Tiên Nguyên, sau bao kiếp sống và cái chết, cuối cùng cũng phải đối mặt với kẻ thù nguy hiểm nhất: kẻ thù len lỏi vào tận tâm trí, bóp méo linh hồn. Và lần này, Cố Trường Minh không còn một mình. Hắn sẽ là ngọn hải đăng, soi đường cho một thế hệ mới.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.