Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 199: Khế Ước Của Dũng Khí: Thế Hệ Mới Chấp Nhận Thử Thách
━━━ Chương 199: Khế Ước Của Dũng Khí: Thế Hệ Mới Chấp Nhận Thử Thách ━━━
Đêm đã về khuya, nhưng Vọng Tiên Lầu vẫn chìm trong ánh sáng lung linh của những pháp khí chiếu rọi và tiếng người thì thầm. Từng góc nhỏ của tòa tháp tráng lệ, nơi linh khí luân chuyển tự nhiên và hương trầm dịu nhẹ quyện lẫn mùi rượu ngon, đều toát lên vẻ sang trọng, ấm cúng. Tuy nhiên, trong một gian phòng riêng biệt, tách biệt khỏi sự náo nhiệt chung, Liễu Thanh Hoan lại cảm thấy một sự đè nén vô hình. Nàng ngồi tựa vào ghế bọc gấm, đôi mắt to tròn, đen láy giờ đây không còn long lanh vẻ tò mò thường thấy, mà ánh lên nỗi lo lắng sâu sắc. Bàn tay nàng siết chặt chén trà ngọc bích, hơi ấm từ miệng chén dường như cũng không đủ để xua đi cái lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can. Trần sư muội, người bạn thân thiết của nàng, ngồi đối diện, gương mặt dễ thương cũng không giấu nổi vẻ ưu tư. Nàng rót thêm trà, khẽ đẩy về phía Liễu Thanh Hoan, ánh mắt đầy quan tâm.
"Thanh Hoan, cô... cô vẫn ổn chứ?" Trần sư muội hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh mịch. "Từ lúc từ chỗ Cố tiền bối trở về, cô cứ thất thần mãi."
Liễu Thanh Hoan thở dài, một hơi thở nặng trĩu mang theo cả nỗi băn khoăn lẫn sự kiên định. Tiếng chén trà va chạm khẽ khàng vào nhau khi nàng đặt nó xuống bàn, âm thanh nhỏ bé ấy lại vọng trong không gian tĩnh lặng, như một lời nhắc nhở về cuộc gặp gỡ vừa rồi. "Những điều Cố tiền bối nói... nó quá sức tưởng tượng của chúng ta." Nàng thì thầm, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang cố hình dung ra những điều kinh khủng mà Cố Trường Minh đã miêu tả. "Ma Chủ không chỉ là sức mạnh, mà là bóng tối ăn mòn tâm hồn. Hắn nói, Ma Chủ có thể biến những người thân yêu thành kẻ thù, có thể gieo rắc nỗi sợ hãi, sự điên loạn... vào tận sâu thẳm tâm trí chúng ta."
Trần sư muội rùng mình, khuôn mặt tái đi. Nàng đã nghe loáng thoáng về mối đe dọa của Ma Chủ, nhưng những lời Cố Trường Minh nói, dù chỉ là lời kể lại qua Liễu Thanh Hoan, vẫn khiến nàng cảm thấy sự kinh hoàng tột độ. "Ma Chủ... đáng sợ đến vậy sao? Ta cứ nghĩ, nó chỉ là một con quỷ mạnh mẽ, chỉ cần chúng ta tu luyện đủ cao là có thể đánh bại." Nàng lắc đầu, đôi mắt ngập tràn sự hoang mang. "Thanh Hoan, cô có chắc không? Con đường đó... quá nguy hiểm, có thể mất mạng, mất cả lý trí. Cố tiền bối... anh ấy đã nói rằng sẽ không cứu chúng ta mỗi khi chúng ta vấp ngã."
Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, từng lời của Cố Trường Minh vang vọng trong tâm trí nàng. "Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn những gì các ngươi có thể tưởng tượng. Kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn có thể ẩn sâu trong chính tâm trí các ngươi. Và ta... sẽ không cứu các ngươi mỗi khi các ngươi vấp ngã." Lời nói ấy, lạnh lùng và tàn nhẫn, lại khắc sâu vào tâm trí nàng một sự thật trần trụi. Nàng không còn là cô bé ngây thơ chỉ biết ngưỡng mộ và tìm kiếm sự bảo vệ. Giờ đây, nàng phải tự mình đối mặt.
"Nhưng nếu không làm gì," Liễu Thanh Hoan mở mắt, đôi mắt nàng đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, "chúng ta sẽ mất tất cả. Không chỉ là đại lục, không chỉ là sinh mạng, mà là cả nhân tính, cả niềm tin vào chính nghĩa. Cố tiền bối... ánh mắt của anh ấy không cho phép ta trốn tránh." Nàng nhớ lại ánh mắt sâu thẳm như vực thẳm của Cố Trường Minh, đôi mắt chất chứa ngàn năm bi kịch, ngàn năm hy sinh, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Hắn đã mệt mỏi, hắn đã kiệt sức, nhưng hắn vẫn ở đây, vẫn cố gắng gieo những hạt mầm cuối cùng của hy vọng.
Nàng siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. "Hắn đã nói, 'Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.' Và 'Nếu các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.' Những lời đó... như ngàn mũi kim châm vào lòng ta, nhưng cũng thức tỉnh ta." Liễu Thanh Hoan hít thở sâu, một luồng linh khí thanh khiết chảy qua kinh mạch, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. "Ta không muốn trở thành một kẻ hèn nhát, chỉ biết đứng nhìn thế giới này bị hủy diệt. Ta không thể để những thế hệ sau phải sống trong nỗi sợ hãi, hay tệ hơn, không còn cơ hội để sống."
Trần sư muội nhìn bạn mình, trong lòng vừa lo lắng vừa cảm phục. Nàng biết, Liễu Thanh Hoan luôn là người trọng tình nghĩa và đầy dũng khí. Nàng khẽ nắm lấy tay Liễu Thanh Hoan, truyền cho nàng một chút hơi ấm và sự ủng hộ thầm lặng. "Dù cô quyết định thế nào, ta cũng sẽ luôn ở bên cô, Thanh Hoan."
Liễu Thanh Hoan mỉm cười nhẹ. "Cảm ơn, sư muội." Nàng đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm thăm thẳm. Bên ngoài, những vì sao lấp lánh như vô vàn ánh mắt đang dõi theo, như vô vàn số phận đang chờ đợi một sự lựa chọn. Nàng đã từng mơ ước một cuộc sống an yên, tu luyện thành công, chu du khắp thế gian. Nhưng giờ đây, một gánh nặng vô hình đã đặt lên vai nàng. Một gánh nặng mà Cố Trường Minh đã từng gánh vác một mình, đến kiệt quệ. Nàng không thể làm ngơ. "Ta sẽ không làm người thất vọng, Cố tiền bối!" Lời thề này, nàng không chỉ nói cho Cố Trường Minh nghe, mà còn nói cho chính bản thân mình, cho lương tâm của mình. Nàng biết con đường phía trước sẽ gian nan, nhưng nàng không còn đơn thuần chiến đấu vì chính nghĩa, mà còn vì một lời hứa, một trách nhiệm vừa được đặt lên vai. Ánh mắt nàng kiên định, nhìn thẳng vào bóng tối, sẵn sàng đối diện với những gì sắp tới. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng trong không khí, nàng cảm thấy một làn sóng quyết tâm mạnh mẽ đang trỗi dậy.
***
Ban ngày, Sân Luyện Võ của Thái Huyền Tiên Tông luôn tràn ngập khí thế hừng hực. Tiếng kiếm khí vút qua, tiếng quyền cước va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ và tiếng hô hào của các đệ tử vang vọng khắp nơi, hòa cùng mùi mồ hôi, đất đá và một chút hương vị pháp lực. Ánh nắng ban mai chói chang trải vàng trên nền đá rộng lớn, phản chiếu lấp lánh trên những lưỡi kiếm, những tấm chắn pháp khí. Tuy nhiên, ở một góc vắng vẻ hơn, nơi có một hàng bia đá kiểm tra sức mạnh, Tần Vũ đang luyện kiếm một mình.
Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh cuồng bạo, tạo ra những tiếng gió rít xé không khí. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy những động tác ấy thiếu đi sự thanh thoát, uyển chuyển thường thấy của hắn. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của Tần Vũ giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo thường trực, mà thay vào đó là một sự trầm tư hiếm thấy, đôi khi xen lẫn nét bực dọc. Hắn vung kiếm, lưỡi kiếm bạc lóe lên, chém vào không khí tạo ra một vết rách mờ ảo. Hắn dừng lại, thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự bối rối.
"Hắn nói ta còn quá nông cạn..." Tần Vũ lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, trái ngược hoàn toàn với sự hùng hồn thường thấy của hắn. Lời nói của Cố Trường Minh vẫn cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa, hay một lời tiên tri. "Ma Chủ thao túng cả tâm trí? Một sức mạnh vượt xa tu vi... Hắn còn nói ta không thể bảo vệ những người ta yêu thương, nếu ta chỉ biết dựa vào sức mạnh bên ngoài."
Hắn nhắm mắt lại, hình ảnh Cố Trường Minh trong phòng riêng tại Vọng Tiên Lầu hiện rõ mồn một. Ánh mắt hổ phách sâu thẳm, lời nói bình thản nhưng mang theo sức nặng ngàn cân. Hắn đã từng nghĩ mình là một thiên tài hiếm có, một trong những người mạnh nhất trong thế hệ. Hắn đã từng tin rằng chỉ cần tu vi đủ cao, pháp bảo đủ mạnh, thì không có kẻ thù nào có thể đánh bại hắn. Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh đã vạch trần sự nông cạn ấy, không phải bằng cách đánh bại hắn, mà bằng những lời nói trần trụi, những ký ức kinh hoàng về một Ma Chủ không chỉ hủy diệt thể xác mà còn ăn mòn linh hồn.
Cảm giác kiêu ngạo của Tần Vũ, vốn là thứ đã bám rễ sâu trong bản thân hắn, giờ đây đã bị thách thức một cách ghê gớm. Hắn đã bị coi thường, bị đánh giá là 'non nớt'. Điều đó khiến hắn tức giận, nhưng sâu thẳm hơn, là một sự thức tỉnh. Nếu Ma Chủ có thể thao túng tâm trí, vậy thì sức mạnh của kiếm pháp hay tu vi có ý nghĩa gì? Nếu kẻ thù có thể biến những người thân yêu thành kẻ thù, vậy thì hắn chiến đấu vì điều gì?
Tần Vũ lại vung kiếm. Lần này, động tác của hắn chậm rãi hơn, nhưng lại mang theo một sự tập trung mãnh liệt. Hắn cảm nhận từng thớ thịt căng lên, từng luồng linh lực di chuyển trong kinh mạch, từng hơi thở của chính mình. "Vậy thì, ta phải tìm hiểu, phải mạnh hơn nữa! Không thể để hắn coi thường!" Hắn không còn nghĩ đến việc chứng tỏ bản thân trước Cố Trường Minh, mà là chứng tỏ bản thân trước chính mối đe dọa vô hình kia. Hắn phải mạnh mẽ, không chỉ về thể chất, mà còn về tinh thần, về ý chí.
Hắn nhớ lại lời của Cố Trường Minh: "Con đường là của các ngươi. Sự lựa chọn là của các ngươi. Trách nhiệm là của các ngươi." Lời nói ấy, cùng với sự hướng dẫn của Mộ Dung Tuyết, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm mới. Hắn không thể chờ đợi người khác cứu rỗi. Hắn phải tự mình đứng lên, tự mình đối mặt.
Lưỡi kiếm của Tần Vũ lại vút lên, lần này mang theo một khí thế hoàn toàn khác. Không còn sự phô trương, không còn sự kiêu ngạo trống rỗng. Thay vào đó là một sự kiên định sắt đá, một ý chí chiến đấu bùng cháy từ sâu thẳm linh hồn. Hắn sẽ không để bản thân bị nuốt chửng bởi sự tha hóa, mà sẽ dùng kiếm của mình để bảo vệ đại lục này, theo cách của riêng hắn, bằng một sức mạnh thực sự, không chỉ là danh tiếng. Tiếng kiếm khí giờ đây dứt khoát hơn, mạnh mẽ hơn, như một lời khẳng định cho quyết tâm mới. Hắn sẽ chứng minh mình xứng đáng, không chỉ với Cố Trường Minh, mà với cả số phận mà hắn đã chọn gánh vác.
***
Trong một khu vực riêng tư hơn của Vọng Tiên Lầu, tách biệt bởi những bức bình phong chạm trổ tinh xảo và những hàng cây cảnh uốn lượn, Kỷ Vô Nguyệt đang nhấm nháp trà. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn lồng treo cao rọi xuống, tạo nên một không gian tĩnh mịch và thanh nhã. Mùi trà thơm dịu dàng lan tỏa, hòa quyện với hương liệu cao cấp trong phòng. Nàng mặc một bộ trang phục chiến đấu màu tối, gọn gàng, tôn lên vóc dáng cao ráo và mạnh mẽ. Khuôn mặt sắc sảo của nàng vẫn giữ vẻ điềm đạm thường thấy, đôi mắt phượng ánh lên sự quyết đoán và kiêu hãnh, nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ thấy một luồng suy tư sâu sắc đang ẩn hiện trong đó.
Kỷ Vô Nguyệt khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm vào mặt gỗ vang lên rất nhẹ. Trong đầu nàng, từng lời Cố Trường Minh nói đều được phân tích kỹ lưỡng, từng chi tiết nhỏ được xâu chuỗi lại một cách logic. Nàng không phải là người dễ bị cảm xúc chi phối. Đối với nàng, mọi quyết định đều phải dựa trên sự thật và lợi ích lớn nhất. Và sự thật mà Cố Trường Minh đã tiết lộ, dù khắc nghiệt đến đâu, cũng là một sự thật không thể chối cãi.
"Sức mạnh của hắn là không thể phủ nhận." Nàng thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm ổn như chính con người nàng. "Kiến thức của hắn về Ma Chủ là vô giá. Nếu những gì hắn nói về khả năng thao túng tâm trí là sự thật, thì đây không còn là một cuộc chiến thông thường nữa. Nó là một cuộc chiến mà chúng ta chưa từng đối mặt, một hiểm họa có thể phá hủy cả nền tảng của tu chân giới."
Nàng nhớ lại cách Cố Trường Minh đã miêu tả về Ma Chủ, về sự xảo quyệt và bản chất ăn mòn của nó. Nàng cũng nhớ lại vẻ mệt mỏi, khắc khổ trong đôi mắt hổ phách của hắn, như thể hắn đã chứng kiến tất cả, đã trải qua tất cả. Một người đã chịu đựng nhiều đến thế, một người đã hy sinh tất cả để cứu thế giới một lần, không thể là một kẻ nói dối. Hơn nữa, việc các cường giả hàng đầu của đại lục, những người nổi tiếng với sự khôn ngoan và cảnh giác, lại hoàn toàn bị thuyết phục sau khi chứng kiến ký ức của Cố Trường Minh, càng củng cố niềm tin của nàng.
"Để bảo vệ tông môn và gia tộc, chúng ta không có lựa chọn nào khác ngoài việc tin tưởng và học hỏi." Kỷ Vô Nguyệt tự nhủ. Thái Huyền Tiên Tông, gia tộc Kỷ thị, tất cả đều là những thứ nàng phải bảo vệ. Nếu Ma Chủ thật sự có thể hủy diệt mọi thứ từ bên trong, thì sự kiêu hãnh hay hoài nghi cá nhân đều trở nên vô nghĩa. Cái giá của sự thờ ơ là quá lớn. Hơn nữa, nàng cũng không quên lời cảnh báo của Cố Trường Minh: "Ta sẽ không cứu các ngươi mỗi khi các ngươi vấp ngã." Hắn không phải là một vị thần toàn năng sẽ bao bọc họ mãi mãi. Hắn chỉ là người chỉ đường, còn con đường, họ phải tự mình bước đi.
Kỷ Vô Nguyệt hít một hơi thật sâu, mùi hương trà thơm lừng tràn ngập khoang mũi. Nàng nhìn về phía cửa, ánh mắt sắc sảo hơn bao giờ hết. Sự trầm tĩnh và lý trí của nàng đã đưa nàng đến một kết luận duy nhất: đây là cơ hội, cũng là trách nhiệm. Không phải ai cũng có được sự hướng dẫn trực tiếp từ một người đã từng đối đầu với Ma Chủ và sống sót để kể lại. Nàng sẽ tận dụng mọi cơ hội để học hỏi, để trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ về tu vi, mà còn về ý chí, về tâm trí. Nàng không thề thốt nhiều lời, nhưng sự trầm tĩnh và kiên định của nàng lại có sức nặng không kém. Nàng đã sẵn sàng đối mặt với những bí ẩn của Ma Chủ, sẵn sàng tìm hiểu và chiến đấu bằng trí tuệ và sự dũng cảm của mình.
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm. Những ngôi sao vẫn lấp lánh, nhưng dưới ánh mắt nàng, chúng không còn là những điểm sáng đơn thuần, mà là những lời hứa, những hy vọng.
***
Đêm càng về khuya, không khí trong Vọng Tiên Lầu càng trở nên yên tĩnh hơn, dù vẫn còn đó những tiếng nói chuyện thì thầm và tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng từ những góc khuất. Ánh sáng dịu nhẹ của đèn lồng và các pháp khí chiếu sáng tạo nên một hành lang kín đáo, nơi những tấm thảm gấm dày dặn hút lấy âm thanh của những bước chân. Mùi hương rượu ngon và trầm hương vẫn vương vấn, tạo nên một bầu không khí ấm áp, sang trọng.
Trong không gian yên tĩnh của một hành lang vắng vẻ, Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt tình cờ gặp nhau. Dường như, định mệnh đã sắp đặt cho cuộc hội ngộ này. Liễu Thanh Hoan vừa bước ra từ phòng riêng, đôi mắt vẫn còn đó sự trầm tư nhưng đã được thay thế bằng một vẻ kiên định rạng ngời. Tần Vũ, sau buổi luyện kiếm đẫm mồ hôi, cũng vừa từ một ban công nhìn ra ngoài, vẻ mặt đã bớt đi sự bốc đồng, thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Còn Kỷ Vô Nguyệt, nàng xuất hiện từ phía cuối hành lang, dáng vẻ điềm đạm thường thấy, nhưng ánh mắt sắc sảo của nàng lại chất chứa một sự tập trung cao độ.
Ánh mắt họ giao nhau, không cần nhiều lời, họ đã hiểu quyết định của đối phương. Một sự đồng điệu vô hình, một lời hứa không thành tiếng về việc cùng nhau đối mặt với thử thách, đã kết nối ba con người với ba tính cách hoàn toàn khác biệt. Họ đều là những thiên tài của thế hệ, nhưng giờ đây, họ không còn cô độc.
Mộ Dung Tuyết, với bộ bạch y thanh thoát, xuất hiện từ một lối rẽ khác, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi nàng, như một làn gió mát xoa dịu không khí căng thẳng. Nàng đã dõi theo họ, đã cảm nhận được sự giằng xé nội tâm và sự lựa chọn cuối cùng của từng người.
Liễu Thanh Hoan là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói của nàng giờ đây đã không còn run rẩy, mà đầy kiên định. "Ta... ta sẽ đi. Dù khó khăn thế nào, ta cũng sẽ không lùi bước. Chúng ta không thể để thế giới này lặp lại bi kịch."
Tần Vũ nhếch mép, nụ cười mang theo chút ngạo nghễ thường thấy, nhưng ánh mắt hắn lại chứa đựng sự nghiêm túc hiếm có. "Hừ, ta cũng không phải kẻ hèn nhát. Cứ để xem hắn có thể dạy được gì cho ta. Ta sẽ không để mình yếu đuối đến mức bị Ma Chủ thao túng tâm trí." Hắn siết chặt nắm đấm, một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra, không phải là sự kiêu ngạo, mà là sự tự tin vào ý chí của bản thân.
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu, động tác dứt khoát. "Đại cục quan trọng. Chúng ta cần những hướng dẫn của Cố tiền bối. Đây là con đường duy nhất để chúng ta có thể hy vọng chống lại Ma Chủ." Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, không một chút do dự. Nàng nhìn hai người bạn đồng hành, trong mắt là sự tin tưởng tuyệt đối.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng đầy vẻ cảm thông và tin tưởng. "Ta sẽ báo lại với Trường Minh. Con đường phía trước sẽ rất gian nan, nhưng ta tin vào các vị." Nàng biết, lời hứa này không hề dễ dàng. Nàng cũng biết, Cố Trường Minh sẽ không bao giờ cứu họ mỗi khi họ vấp ngã. Đó là quy tắc mà hắn đã đặt ra, là bài học đầu tiên và khắc nghiệt nhất hắn muốn họ lĩnh hội. Nhưng chính sự khắc nghiệt ấy, cùng với sự hướng dẫn của hắn, sẽ tôi luyện họ trở thành những chiến binh thực sự.
Ba người trẻ đứng cạnh nhau, ánh mắt kiên định, thể hiện sự đồng lòng. Họ không còn là những thiếu niên ngây thơ chỉ biết mơ ước về danh vọng hay sức mạnh. Giờ đây, họ đã gánh vác một phần trách nhiệm cho số phận của đại lục. Sự đoàn kết ban đầu này, dù còn mong manh, đã gieo mầm cho một tương lai đầy gian khổ nhưng cũng đầy hy vọng. Họ biết, Cố Trường Minh sẽ không cứu họ. Hắn sẽ chỉ dạy họ cách tự cứu mình, và cách cứu lấy thế giới này.
Dù những vết thương cũ trong tâm hồn Cố Trường Minh có thể vẫn rỉ máu, nhưng ánh mắt hắn đã có thêm một tia kiên định khi nhìn thấy những hạt mầm mà hắn đã gieo. Lần này, mọi thứ sẽ khác. Họ sẽ tự đứng lên, tự đối mặt với cơn bão sắp tới, dưới sự dẫn dắt khắc nghiệt nhưng đầy trách nhiệm của hắn. Một giai đoạn huấn luyện đầy gian khổ và nguy hiểm sắp sửa bắt đầu, nơi họ sẽ phải đối mặt với không chỉ Ma Chủ, mà còn với chính những nỗi sợ hãi và yếu đuối trong tâm hồn mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.