Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 213: Lời Tiên Tri U Ám: Thành Phố Trong Tầm Ngắm
Mặt trời đã khuất hẳn sau rặng núi phía Tây, để lại một dải màu tím than và cam đỏ rực rỡ nơi chân trời, như một vết bầm tím khổng lồ của một ngày sắp tàn. Gió lạnh bắt đầu thổi mạnh hơn, lùa qua những ngọn cây cổ thụ rít lên từng hồi thê lương, mang theo hơi ẩm của màn đêm sắp buông. Trên đỉnh núi lộng gió, Liễu Thanh Hoan siết chặt viên truyền âm ngọc trong tay. Nàng đã đưa ra quyết định, và không còn đường lùi. Nàng nhìn Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt ánh lên sự kiên định. Họ đã cùng nhau đối mặt với Ma Khí, cùng nhau vượt qua giới hạn của bản thân. Giờ đây, họ sẽ cùng nhau gánh vác trách nhiệm mới này.
"Chúng ta phải báo cáo cho anh ấy." Nàng nói, giọng nói vang lên kiên định, cắt xuyên qua tiếng gió. "Không phải để anh ấy gánh vác tất cả, mà là để chúng ta có thể hiểu rõ hơn về kẻ thù, và tìm ra con đường đúng đắn để tự mình chiến đấu." Nàng nhìn thẳng vào mắt Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt nàng đầy niềm tin, như thể muốn truyền đi ngọn lửa quyết tâm đang cháy trong lòng. "Chúng ta không còn là những đứa trẻ nữa. Chúng ta đã trưởng thành. Và chúng ta sẽ không để Ma Chủ tàn niệm lặp lại những bi kịch của kiếp trước. Chúng ta sẽ chiến đấu, theo cách của chúng ta, với sự dẫn dắt của anh ấy."
Lời nói của Liễu Thanh Hoan như một tia lửa, nhen nhóm lên ngọn lửa trong lòng hai người đồng đội. Tần Vũ gật đầu mạnh mẽ, gương mặt cương nghị của hắn giờ đây không còn vẻ kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và trách nhiệm. Hắn biết, lời của Cố Trường Minh không phải là lời nói suông, mà là kim chỉ nam cho hành động. Kỷ Vô Nguyệt siết chặt chuôi kiếm bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại giúp nàng tập trung. Nỗi sợ hãi khi bị Ma Khí thao túng vẫn còn đó, như một cái bóng chực chờ, nhưng nàng thề sẽ không để nó lặp lại. Cả ba đứng đó, trên đỉnh núi lộng gió, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất hẳn, để lại một dải màu tím than và cam đỏ rực rỡ. Dù trong lòng vẫn còn đó sự lo lắng và nỗi sợ hãi, nhưng một niềm hy vọng mới đã nhen nhóm. Họ đã học được rằng, Ma Khí mạnh, nhưng tình đồng đội và ý chí con người còn mạnh hơn. Và họ đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách lớn hơn, những âm mưu xảo quyệt hơn của Ma Chủ tàn niệm. Thanh Vân Tông chỉ là khởi đầu. Một thành phố lớn, hay thậm chí cả một đế quốc, có thể sẽ là mục tiêu tiếp theo. Và họ, thế hệ trẻ, sẽ không buông xuôi. Dù Cố Trường Minh có thờ ơ đến đâu, dù hắn có muốn đứng ngoài cuộc đến đâu, thì những lời dạy và trí tuệ của hắn sẽ mãi là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ trên con đường đầy chông gai phía trước.
***
Vọng Tiên Lầu sừng sững giữa không trung, tựa như một ngọn tháp mọc thẳng từ cõi tiên, nơi mây trời giao thoa. Kiến trúc của nó độc đáo đến kỳ lạ, kết hợp giữa sự cổ kính uy nghiêm của đá quý và hợp kim linh hoạt, cùng với công nghệ tu luyện hiện đại nhất. Những mái ngói cong vút được chạm khắc tinh xảo, từng ban công đều được tô điểm bằng những phù điêu chim hạc và mây lành, toát lên vẻ thoát tục mà không kém phần sang trọng. Hệ thống phi hành khí ra vào tấp nập, tiếng động cơ nhẹ nhàng hòa cùng tiếng bước chân khẽ khàng của các tu sĩ, thương nhân và những nhân vật có địa vị cao cấp. Linh khí ở đây lưu chuyển tự nhiên, dồi dào, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thoải mái, xua đi cái lạnh se sắt của buổi chiều muộn.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt được dẫn vào một phòng trà riêng tư trên tầng cao nhất của Vọng Tiên Lầu. Cánh cửa gỗ trầm hương khẽ mở ra, để lộ một không gian được bài trí trang nhã. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí chiếu sáng tỏa ra, tạo cảm giác huyền ảo. Mùi hương trầm thoang thoảng hòa quyện với mùi trà dược tinh tế, cùng chút mùi rượu ngon từ các phòng khác vọng lại, tạo nên một sự pha trộn quyến rũ. Bên trong, Cố Trường Minh đã ngồi sẵn cạnh cửa sổ, thân hình cao gầy của hắn ẩn trong bộ trường bào màu tối, càng làm nổi bật vẻ u buồn và mỏi mệt. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn ra xa xăm, nơi những tầng mây đang trôi lãng đãng dưới ánh chiều tà, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và những gánh nặng không lời. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, nàng ngồi thẳng lưng, ánh mắt phượng sáng ngời nhưng ẩn chứa nét ưu sầu, chăm chú nhìn ra ngoài.
Không khí trong phòng, dù được bao bọc bởi sự sang trọng và tiện nghi, vẫn căng như dây đàn. Liễu Thanh Hoan hít thở thật sâu, cố gắng giữ cho trái tim mình không đập quá nhanh. Nàng bước vào, cúi đầu kính cẩn. "Cố tiền bối, Mộ Dung tiên tử. Chúng tôi đã đến theo lời hẹn." Giọng nàng trong trẻo nhưng không giấu được chút căng thẳng.
Cố Trường Minh khẽ quay đầu lại, đôi mắt hổ phách lướt qua ba người trẻ tuổi, dừng lại một chút trên gương mặt Kỷ Vô Nguyệt, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ phất tay, chỉ vào những chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi. Kể ta nghe những gì các ngươi đã thấy ở Thanh Vân Tông." Giọng hắn trầm thấp, đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng vô hình, buộc người nghe phải tập trung cao độ.
Ba người trẻ tuổi nghe lời ngồi xuống. Kỷ Vô Nguyệt ngồi thẳng lưng, cố gắng che giấu sự run rẩy nhẹ nơi đầu ngón tay. Nỗi ám ảnh về trải nghiệm bị Ma Khí thao túng vẫn còn đó, như một cái bóng lạnh lẽo. Nàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Cố Trường Minh. "Ma Khí... nó không chỉ biến dị cơ thể, mà còn thâm nhập vào tâm trí, khơi gợi nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất..." Nàng bắt đầu tường thuật, giọng nói của nàng ban đầu hơi khẽ, nhưng càng nói càng trở nên dứt khoát. Nàng kể về cách Ma Khí lợi dụng ký ức, lợi dụng những nỗi sợ hãi và nghi ngờ tiềm ẩn trong lòng Sư tổ Thanh Vân Tông, cách nó vẽ ra những viễn cảnh giả dối, những lời hứa hão huyền để khống chế tinh thần. Nàng không bỏ sót một chi tiết nào, từ những tiếng thì thầm ma quái đến cảm giác bị trói buộc, giằng xé giữa thực và ảo. "Nó cố gắng bóp méo niềm tin, phá hủy ý chí. Nếu không có Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, và những lời dạy của tiền bối về việc giữ vững bản tâm, có lẽ... có lẽ ta đã không thể thoát ra." Nàng nói, giọng nói vẫn còn chút dư chấn của sự kinh hoàng, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên cường đến lạ.
Liễu Thanh Hoan tiếp lời, bổ sung thêm những chi tiết về cách họ đã phối hợp để giải cứu Kỷ Vô Nguyệt, cách "Minh Tâm Phá Khí" của nàng và sức mạnh thể chất của Tần Vũ đã giúp họ vượt qua những cạm bẫy của Ma Khí. Nàng cũng tường thuật về những manh mối họ tìm thấy, những ký hiệu Huyết Nguyệt Ấn mờ ảo ẩn sau những lớp sương mù của Ma Khí, và những dấu hiệu cho thấy vụ việc ở Thanh Vân Tông chỉ là một phần nhỏ trong một kế hoạch lớn hơn. "Chúng tôi nhận thấy, Ma Khí không chỉ lan tràn một cách ngẫu nhiên. Nó có vẻ như đang 'thử nghiệm', tiền bối. Như thể Ma Chủ tàn niệm đang dò xét phản ứng của các tông môn, của thế giới đối với những phương thức tấn công mới này." Liễu Thanh Hoan nói, đôi mắt to tròn, đen láy của nàng tập trung cao độ, cố gắng truyền đạt mọi suy đoán của mình.
Tần Vũ, với vẻ mặt nghiêm nghị, cũng góp lời. "Và những dấu hiệu đó... chúng tôi cảm thấy rằng chúng không chỉ dừng lại ở Thanh Vân Tông. Phạm vi ảnh hưởng của nó rộng hơn, sâu hơn. Như một mạng lưới vô hình đang dần siết chặt." Hắn nói, bàn tay vô thức đặt lên chuôi kiếm, biểu lộ sự sẵn sàng chiến đấu. "Chúng tôi đã thảo luận, và nhận thấy rằng Ma Chủ tàn niệm có vẻ như đang cố gắng tìm ra một điểm yếu trong hệ thống phòng ngự của Đại lục Tiên Nguyên, hoặc có lẽ, là trong chính lòng người."
Trong suốt quá trình ba người báo cáo, Cố Trường Minh chỉ im lặng lắng nghe, ánh mắt hổ phách của hắn lúc nào cũng xa xăm, tĩnh lặng như một hồ nước cổ. Hắn nhấp một ngụm trà, hương thơm của trà dược lan tỏa trong không khí, nhưng dường như không thể xua đi cái không khí căng thẳng bao trùm. Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh, nàng chăm chú lắng nghe từng lời, đôi mắt phượng thi thoảng lại đưa về phía Cố Trường Minh, như muốn dò xét xem hắn đang nghĩ gì, liệu những gì họ vừa kể có làm hắn đau lòng thêm nữa không. Nàng biết, mỗi khi nhắc đến Ma Chủ, những vết sẹo cũ trong lòng hắn lại rỉ máu. Nhưng hắn vẫn bình thản, bình thản đến đáng sợ, như thể hắn đã quá quen thuộc với những bi kịch này, như thể hắn đã nhìn thấy tất cả những điều này từ rất lâu rồi.
***
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, những tia nắng cuối cùng cũng tắt lịm, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Gió bên ngoài Vọng Tiên Lầu thổi mạnh hơn, mang theo tiếng rít lạnh lẽo qua những khe cửa sổ, như một lời thì thầm của thế giới đang gặp nguy. Cố Trường Minh vẫn im lặng một lúc lâu sau khi nhóm trẻ kết thúc báo cáo, ánh mắt hổ phách của hắn nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời tối đen. Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc nét trong không gian tĩnh lặng, đủ để khiến ba người trẻ tuổi giật mình. Cảm giác căng thẳng trong phòng càng lúc càng tăng lên, họ biết rằng hắn đang suy nghĩ, đang kết nối những mảnh ghép của hiện tại với những ký ức đau thương từ kiếp trước.
Cuối cùng, hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng lại nặng trĩu. "Những gì các ngươi chứng kiến chỉ là màn dạo đầu. Ma Chủ tàn niệm đã rút kinh nghiệm từ thất bại kiếp trước." Giọng hắn đều đều, trầm thấp, nhưng mỗi lời nói đều như sấm, vang vọng trong tâm trí của những người trẻ tuổi. "Nó không chỉ đơn thuần gieo rắc bạo lực... nó gieo rắc nỗi sợ, nghi ngờ, và sự tuyệt vọng." Cố Trường Minh đứng dậy, thân hình cao gầy của hắn đổ bóng xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch. Hắn bước chậm rãi đến một tấm bản đồ linh khí được trải sẵn trên bàn, tấm bản đồ tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hiện rõ địa hình và các điểm tu luyện, thành trì quan trọng của Đại lục Tiên Nguyên.
Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi Thanh Vân Tông tọa lạc. "Thanh Vân Tông... là một nơi hẻo lánh, ít người biết đến, nhưng lại có một vị trí chiến lược để thử nghiệm Ma Khí và cách nó tác động lên một cá nhân có ý chí mạnh mẽ như Sư tổ của các ngươi." Ngón tay hắn lướt qua bản đồ, dừng lại ở một vài điểm khác, những tông môn, những thành trì nhỏ bé. "Ma Chủ đang thăm dò, tìm ra những lỗ hổng trong hệ thống phòng ngự, cả vật chất lẫn tinh thần. Nó đang học hỏi, đang phát triển."
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt chăm chú nhìn theo ngón tay Cố Trường Minh, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi hắn phân tích. Những gì họ vừa trải qua, những gì họ cho là kinh hoàng, chỉ là "màn dạo đầu" trong mắt Cố Trường Minh. Sự thật này khiến họ rùng mình, nhưng cũng khiến họ nhận ra tầm vóc khổng lồ của kẻ thù.
Cố Trường Minh tiếp tục, giọng nói của hắn không mang theo chút cảm xúc nào, nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu đến đáng sợ. "Ma Chủ tàn niệm này thông minh hơn những gì các ngươi tưởng. Nó hiểu rõ điểm yếu của con người: lòng tham, sự đố kỵ, nỗi sợ hãi mất mát, và cả tình yêu thương. Nó sẽ khai thác tất cả." Hắn dừng lại, đôi mắt hổ phách quét qua ba người trẻ tuổi, như thể đang nhìn thấu tâm can họ. "Dựa trên phương thức Ma Khí lan truyền, và những dấu hiệu 'thử nghiệm' các ngươi tìm thấy... mục tiêu tiếp theo của nó sẽ không phải là một tông môn nhỏ, mà là một thành phố phồn hoa, một nơi tập trung đông đúc sinh linh... có giá trị chiến lược." Hắn nói, ngón tay hắn từ từ di chuyển trên bản đồ, cuối cùng dừng lại ở một thành phố lớn, được đánh dấu bằng một phù văn rực rỡ, biểu tượng cho sự thịnh vượng và quan trọng. "Một nơi mà sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi có thể lan truyền nhanh chóng, một nơi mà Ma Khí có thể tìm thấy hàng ngàn, hàng vạn 'vật chủ' tiềm năng."
Mộ Dung Tuyết, người vẫn im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, đột nhiên lên tiếng, giọng nàng có chút lo lắng, phá vỡ sự bình thản của Cố Trường Minh. "Trường Minh, ý chàng là... Thiên Đô sao?" Nàng nói, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào điểm mà ngón tay Cố Trường Minh đang chỉ, nơi Hoàng Thành Thiên Đô sừng sững trên bản đồ. Thiên Đô là trung tâm chính trị, kinh tế và tu luyện của Đại lục Tiên Nguyên, là nơi tập trung đông đảo tu sĩ và phàm nhân nhất. Một cuộc tấn công vào Thiên Đô sẽ là một thảm họa không tưởng.
Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp, hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lạnh lùng nhưng sâu thẳm. "Không chỉ Thiên Đô. Bất kỳ thành phố lớn nào có giá trị chiến lược, có dân số đông đúc, có sự giao thoa phức tạp giữa tu sĩ và phàm nhân, đều có thể là mục tiêu." Hắn nói, lại chỉ vào một vài điểm khác trên bản đồ, những thành phố lớn khác trải dài khắp đại lục. "Ma Chủ tàn niệm sẽ không đánh úp một cách lộ liễu. Nó sẽ gieo rắc mầm mống Ma Khí một cách tinh vi, từ bên trong, lợi dụng sự bất mãn, sự nghi ngờ, và sự yếu đuối của lòng người. Sau đó, khi thời cơ chín muồi, nó sẽ kích hoạt, biến cả thành phố thành một ổ Ma Vật khổng lồ."
Lời nói của Cố Trường Minh như những lưỡi dao sắc bén, từng chút một xé toạc tấm màn che phủ sự thật tàn khốc. Ba người trẻ tuổi cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Họ đã nghĩ rằng vụ việc ở Thanh Vân Tông là nghiêm trọng, nhưng giờ đây, họ mới nhận ra rằng đó chỉ là một giọt nước trong đại dương, một lời cảnh báo yếu ớt cho cơn sóng thần đang ập đến. Nỗi sợ hãi len lỏi trong lòng họ, nhưng đồng thời, một ngọn lửa quyết tâm cũng bùng cháy mạnh mẽ hơn. Họ không thể để bi kịch lặp lại.
Tần Vũ siết chặt nắm đấm, gương mặt điển trai của hắn giờ đây đầy vẻ cương nghị. "Nếu đúng như lời tiền bối nói, thì chúng ta không còn nhiều thời gian." Hắn nói, giọng nói vang dội, hùng hồn, không còn chút kiêu ngạo nào. Hắn đã thực sự bị lời nói của Cố Trường Minh làm cho tỉnh ngộ, nhận ra tầm vóc của mối đe dọa.
Liễu Thanh Hoan nhìn Cố Trường Minh, trong đôi mắt nàng ẩn chứa sự ngưỡng mộ sâu sắc, nhưng cũng có chút đau lòng. Hắn đã phải gánh chịu quá nhiều, đã nhìn thấy quá nhiều. "Vậy chúng ta phải làm gì, tiền bối?" Nàng hỏi, giọng nói kiên định, không còn chút do dự nào. Nàng biết, Cố Trường Minh sẽ không trực tiếp ra tay, nhưng hắn sẽ là người dẫn đường, là ngọn hải đăng cho họ.
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, như thể đang xua đi những hình ảnh tàn khốc từ quá khứ, trước khi mở ra và đối mặt với thực tại. Hắn quay lại, ánh mắt hổ phách sâu thẳm quét qua từng người trong số ba người trẻ tuổi, từ Liễu Thanh Hoan kiên định, Tần Vũ hùng dũng, đến Kỷ Vô Nguyệt sắc sảo. Trong ánh mắt hắn, có sự kỳ vọng, sự tin tưởng, nhưng cũng có chút lạnh lùng, như một vị thần đang thử thách những đệ tử của mình.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bên ngoài Vọng Tiên Lầu chỉ còn lại một màu đen tuyền, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung. Trong căn phòng trà trên tầng cao nhất, ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí chiếu sáng tạo nên một bầu không khí trang trọng và tĩnh mịch. Cố Trường Minh quay lại, đối mặt với ba người trẻ tuổi, thân hình cao gầy của hắn giờ đây như một tượng đài, sừng sững và đầy uy quyền. Hắn không còn nhìn ra cửa sổ, mà tập trung hoàn toàn vào ba người, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn như xuyên thấu tâm can họ, tìm kiếm sự kiên cường và quyết tâm.
"Ta không phải người cứu thế." Hắn nói, giọng nói trầm thấp, đều đều, nhưng lại mang theo một sức nặng không thể chối cãi. Câu nói này như một lời nhắc nhở, không chỉ cho ba người trẻ tuổi mà còn cho chính bản thân hắn, về giới hạn và nỗi mệt mỏi mà hắn đang gánh chịu. "Nhưng ta có thể cho các ngươi tri thức. Giờ đây, các ngươi đã biết về kẻ địch. Các ngươi sẽ là những người đứng ra đối mặt với nó." Hắn không ra lệnh, mà là đưa ra một thách thức, một sự tin tưởng nặng nề được đặt lên vai thế hệ trẻ. Đó là một cách "cứu thế giới" khác, không phải bằng sức mạnh cá nhân mà bằng cách buộc người khác phải đứng lên. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng sự bình yên đó không thể đến nếu thế giới này chìm trong Ma Khí.
Liễu Thanh Hoan hít một hơi thật sâu, nàng cảm nhận được sức nặng trong lời nói của Cố Trường Minh, nhưng cũng nhận ra sự tin tưởng ẩn chứa trong đó. Ánh mắt nàng kiên định, không hề nao núng. "Chúng tôi hiểu, tiền bối. Chúng tôi sẽ không lặp lại sai lầm của thế hệ trước." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy quyết tâm. Nàng biết, "sai lầm của thế hệ trước" không chỉ là việc để Ma Chủ trỗi dậy, mà còn là việc đặt gánh nặng cứu rỗi lên vai một cá nhân duy nhất, để rồi khi người đó kiệt sức, cả thế giới cũng suy tàn. Lần này, họ sẽ cùng gánh vác.
Tần Vũ đứng thẳng người, khí chất cương nghị của hắn bùng lên mạnh mẽ. Hắn đã từng kiêu ngạo, từng tự tin vào sức mạnh của bản thân, nhưng những gì hắn chứng kiến và những lời Cố Trường Minh vừa nói đã khiến hắn nhận ra sự non nớt của mình. "Xin tiền bối chỉ giáo. Chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ." Hắn nói, giọng nói vang dội, đầy vẻ sẵn sàng. Không còn sự thách thức hay khinh thường, chỉ còn sự tôn trọng chân thành và khao khát được học hỏi.
Kỷ Vô Nguyệt nắm chặt tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, giúp nàng tập trung. Nỗi ám ảnh về trải nghiệm bị Ma Khí thao túng vẫn còn đó, nhưng nó không còn là nỗi sợ hãi mà là động lực. "Chúng tôi sẽ không để bất kỳ ai khác phải chịu đựng nỗi đau như Sư tổ Thanh Vân Tông." Nàng nói, giọng nói dứt khoát, ánh mắt sắc sảo ánh lên ngọn lửa thù hận.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi, một nụ cười đầy vẻ mệt mỏi nhưng cũng chứa đựng sự hài lòng. "Tốt. Vậy thì, hãy nghe đây." Hắn bắt đầu đưa ra những hướng dẫn chi tiết, giọng nói của hắn trở nên rõ ràng và sắc bén hơn, như một vị tướng quân đang chỉ huy trận chiến. "Ma Khí khi xâm nhập vào thành phố sẽ tìm cách che giấu, biến đổi thành những dạng không ngờ. Các ngươi phải học cách nhận diện nó qua những dấu hiệu tinh vi nhất: sự thay đổi bất thường trong hành vi của phàm nhân, sự suy yếu của linh khí ở những khu vực nhất định, hoặc thậm chí là sự biến đổi của hệ thực vật."
Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ linh khí, giải thích về các trận pháp phòng ngự có thể được sử dụng để cô lập Ma Khí, những loại đan dược giải độc cần thiết và cách điều chế chúng. "Quan trọng nhất, là sự phối hợp. Ma Chủ sẽ cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ, chia rẽ các ngươi. Đừng để nó thành công. Hãy tin tưởng đồng đội, hãy bảo vệ lẫn nhau. Tinh thần đoàn kết là thứ vũ khí mạnh nhất mà Ma Chủ tàn niệm sợ hãi nhất." Hắn nhìn chằm chằm vào họ, nhấn mạnh từng lời. "Và đừng bao giờ để nỗi sợ hãi hay sự nghi ngờ xâm chiếm. Lòng người còn mạnh hơn bất kỳ loại Ma Khí nào."
Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh, nàng cũng bổ sung thêm những lời khuyên thực tế, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức thuyết phục. "Ngoài ra, hãy chú ý đến những người có địa vị cao, những người có ảnh hưởng lớn. Ma Khí thích nhắm vào những mục tiêu như vậy để gây ra sự hỗn loạn lớn nhất." Nàng nhìn Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt đầy sự thông cảm. "Kinh nghiệm của Kỷ Vô Nguyệt là bài học đắt giá. Hãy học hỏi từ đó, và đừng để nó lặp lại."
Ba người trẻ lắng nghe một cách nghiêm túc, từng lời của Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đều khắc sâu vào tâm trí họ. Ánh mắt họ từ lo lắng dần chuyển sang kiên định, sẵn sàng chấp nhận thử thách. Họ biết, một cuộc chiến thực sự đang chờ đợi phía trước, một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và ý chí. Họ không còn là những đứa trẻ dựa dẫm vào người khác. Họ đã trưởng thành, và họ sẽ chiến đấu.
Cố Trường Minh nhìn họ, trong ánh mắt hắn có một tia sáng le lói, một tia hy vọng mong manh. Hắn đã từng gánh vác tất cả, đã từng hy sinh tất cả. Giờ đây, hắn chọn cách đứng ngoài, thờ ơ nhìn dòng chảy số phận. Nhưng sự thờ ơ của hắn không phải là sự buông xuôi. Đó là một cách để buộc những người khác phải đứng lên, phải tự mình chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Hắn đã gieo những hạt giống của tri thức, của sự cảnh tỉnh. Giờ đây, đến lượt thế hệ trẻ phải vun trồng và bảo vệ chúng. Một thành phố lớn đang nằm trong tầm ngắm. Và họ, những người trẻ tuổi, sẽ là bức tường thành cuối cùng.
"Hãy đi đi," Cố Trường Minh khẽ nói, giọng hắn trở lại vẻ trầm thấp thường ngày. "Chuẩn bị thật kỹ. Và nhớ lấy điều này: Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những vì sao vẫn lấp lánh như những lời tiên tri u ám về một tương lai đầy biến động.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.