Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 214: Tiên Tri Ứng Nghiệm: Hành Trình Đến Thiên Long
Bóng đêm đã buông xuống bên ngoài Vọng Tiên Lầu, và những vì sao vẫn lấp lánh như những lời tiên tri u ám về một tương lai đầy biến động. Ba người trẻ đứng lặng, khắc sâu từng lời của Cố Trường Minh vào tâm trí. Tiếng "Hãy đi đi" của hắn, trầm thấp và đầy vẻ mỏi mệt, không phải là một mệnh lệnh mà là một lời tuyên bố về sự khởi đầu. Một sự khởi đầu mà họ, thế hệ kế cận, phải tự mình gánh vác.
***
Rạng sáng hôm sau, không khí trong một căn phòng riêng biệt tại Vọng Tiên Lầu vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng đã sớm bị xua tan bởi sự khẩn trương và không khí chuẩn bị. Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, đang thoăn thoắt sắp xếp những túi trữ vật nhỏ, động tác của nàng uyển chuyển nhưng đầy dứt khoát. Trong ánh sáng dịu nhẹ của pháp khí chiếu sáng, mái tóc đen nhánh của nàng buông xõa mượt mà trên vai, đôi mắt phượng ánh lên vẻ lo lắng không che giấu, nhưng ẩn sâu trong đó là một niềm tin vững chắc. Nàng đặt vào mỗi túi vài loại đan dược giải độc quý hiếm, những lá bùa hộ mệnh được khắc vẽ tinh xảo, và một ít lương khô bổ sung linh lực. Mùi hương thanh nhẹ của thảo mộc từ những lọ đan dược phảng phất trong không khí, hòa lẫn với hương trầm ấm áp quen thuộc của Vọng Tiên Lầu, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với sự căng thẳng đang bao trùm.
Liễu Thanh Hoan ngồi trên một chiếc ghế gỗ đàn hương, tay nàng mân mê tấm bản đồ linh khí mà Cố Trường Minh đã vẽ chi tiết đêm qua. Vóc dáng nhỏ nhắn của nàng giờ đây dường như phải gánh vác một trọng trách quá lớn. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng không còn sự tò mò hay ngưỡng mộ thường thấy, thay vào đó là sự tập trung cao độ và một nỗi lo lắng sâu sắc. Mái tóc đen mượt của nàng đã được tết bím gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn lòa xòa trước trán, thể hiện sự vội vàng trong công tác chuẩn bị. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc lam đơn giản nhưng tiện lợi, không còn những gam màu rực rỡ thường ngày, như thể muốn hòa mình vào sự nghiêm trọng của nhiệm vụ.
"Nhớ lời Cố Trường Minh nói," Mộ Dung Tuyết dịu dàng nhắc nhở, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển. Nàng quay lại nhìn ba người, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở Kỷ Vô Nguyệt, "Ma Chủ tàn niệm thao túng tâm trí là chủ yếu. Giữ vững đạo tâm, đừng để chúng lợi dụng nỗi sợ hãi của các con." Nàng chìa ra ba lá bùa hộ mệnh cuối cùng, mỗi lá được chạm khắc hình một linh thú cổ xưa, tỏa ra một vầng sáng ấm áp. "Đây là Bùa Thanh Tâm, có thể giúp các con trấn an tinh thần, xua đi những ảo ảnh do Ma Khí tạo ra. Hãy mang theo bên mình."
Liễu Thanh Hoan đón lấy lá bùa, cảm giác ấm áp từ nó truyền vào lòng bàn tay, xua đi một phần nào đó cái lạnh lẽo trong lòng. Nàng ngước nhìn Mộ Dung Tuyết, trong đôi mắt đen láy lộ rõ sự quyết tâm, nhưng vẫn không giấu được chút hoài nghi và bất an của tuổi trẻ. "Chúng con sẽ không làm tiền bối thất vọng. Nhưng... liệu chúng con có đủ sức không?" Nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng hơi run nhẹ, như một sợi tơ mỏng manh dễ dàng bị gió thổi bay. Nàng biết, những lời của Cố Trường Minh là chân lý, là con đường sống sót. Nhưng đối mặt với một kẻ thù vô hình, có thể thao túng cả linh hồn, liệu sức mạnh của họ có đủ để chống đỡ? Nỗi sợ hãi về sự bất lực, về việc không thể bảo vệ được những người dân vô tội, đang đè nặng lên trái tim nàng.
Tần Vũ, đứng tựa vào một cột đá, đang cẩn thận kiểm tra thanh kiếm bên hông. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng, sắc lạnh và kiên cố. Thân hình cao lớn, vạm vỡ của hắn toát lên khí chất cương nghị, nhưng đôi mày hắn nhíu chặt, biểu lộ sự căng thẳng rõ rệt. Mái tóc đen ngắn gọn gàng, khuôn mặt điển trai góc cạnh của hắn giờ đây đầy vẻ nghiêm nghị. "Không có đường lui," hắn trầm giọng nói, âm thanh vang dội nhưng không còn sự ngạo mạn của trước đây, chỉ còn sự kiên quyết. Hắn siết chặt chuôi kiếm, cảm nhận sức nặng của nó trong tay, như đang tự nhắc nhở bản thân về trách nhiệm đang đè lên vai. "Đây là trách nhiệm của thế hệ chúng ta." Hắn nhớ lại lời Cố Trường Minh: "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của câu nói đó. Không còn là sự tôn sùng một cá nhân, mà là sự tự ý thức về vai trò của bản thân, của thế hệ mình. Áp lực nặng nề, nhưng cũng là động lực để hắn chứng tỏ giá trị của mình, không phải cho bản thân, mà cho đại lục.
Kỷ Vô Nguyệt, ngồi đối diện Tần Vũ, đang điều hòa linh lực trong cơ thể. Dáng người cao ráo, mạnh mẽ của nàng toát lên vẻ lạnh lùng, dứt khoát. Khuôn mặt sắc sảo, đôi mắt phượng của nàng khép hờ, nhưng ngay cả trong lúc thiền định, vẫn có thể cảm nhận được sự cảnh giác thường trực. Nàng hít thở sâu, cố gắng xua đi những ký ức ám ảnh về Ma Khí. Một cảm giác lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trong tâm trí nàng, một lời nhắc nhở về sự khủng khiếp của nó. "Ta đã trải nghiệm sự thao túng đó," nàng khẽ nói, mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như kiếm. "Ta sẽ không mắc sai lầm lần nữa." Giọng nói của nàng rõ ràng, dứt khoát, không một chút dao động. Nàng đã nếm trải sự thống khổ khi tâm trí bị điều khiển, và nàng thề sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra một lần nữa, không chỉ với bản thân mà với bất kỳ ai khác. Sự kiên cường của nàng được tôi luyện từ chính nỗi đau đó, biến nỗi ám ảnh thành quyết tâm.
Mộ Dung Tuyết nhìn họ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Các con sẽ làm được. Ta tin các con." Nàng vỗ nhẹ lên vai Liễu Thanh Hoan, ánh mắt đầy trìu mến. "Hãy nhớ, Cố Trường Minh không chỉ truyền cho các con kiến thức, mà còn là niềm tin. Tin vào bản thân, tin vào đồng đội. Tinh thần đoàn kết là thứ vũ khí mạnh nhất mà Ma Chủ tàn niệm sợ hãi nhất." Nàng nhắc lại lời của Cố Trường Minh, như một lời động viên và cũng là một lời tiên tri. "Và đừng bao giờ để nỗi sợ hãi hay sự nghi ngờ xâm chiếm. Lòng người còn mạnh hơn bất kỳ loại Ma Khí nào."
Ba người trẻ gật đầu. Họ biết rằng không có thời gian để chần chừ. Mỗi phút trôi qua đều có thể là sinh mạng của một phàm nhân vô tội, là một bước tiến của Ma Khí. Sự lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một ý chí sắt đá. Họ đã trưởng thành, và họ sẽ chiến đấu. Tiếng bước chân của họ vang lên dứt khoát trên sàn đá, mang theo một trọng trách to lớn rời khỏi Vọng Tiên Lầu, hòa vào màn đêm dần tan, hướng về phía đông, nơi một thành phố đang chìm trong hiểm nguy.
***
Phi hành pháp khí xé gió lao vút qua bầu trời, để lại sau lưng Vọng Tiên Lầu và những ngọn núi hùng vĩ. Chiếc pháp khí được chế tạo từ hợp kim linh hoạt và được khắc vẽ trận pháp tốc độ, mang theo ba bóng người nhỏ bé giữa bao la không trung. Gió rít gào bên tai, mang theo hơi lạnh buốt của tầng không. Tần Vũ đứng ở mũi pháp khí, mái tóc đen ngắn bay phấp phới, đôi mắt sắc bén không ngừng quét nhìn cảnh vật bên dưới. Hắn đã thôi thúc pháp khí đạt đến tốc độ tối đa, nhưng cảm giác cấp bách vẫn không hề suy giảm.
Ban đầu, bầu trời còn trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi lững lờ như những hòn đảo cô độc giữa đại dương xanh thẳm. Nhưng càng tiến sâu về phía đông, cảnh vật bên dưới càng đổi khác. Những làng mạc yên bình, vốn dĩ phải tấp nập khói bếp, giờ đây hoang vắng đến đáng sợ. Một vài nơi, khói đen mỏng mảnh bốc lên từ những mái nhà đổ nát, như những vết thương rỉ máu trên da thịt đại địa. Mùi khét lẹt, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi tanh nồng của máu khô được gió mang đến, xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày họ quặn thắt.
Dưới mặt đất, những con đường mòn, vốn là huyết mạch giao thương, giờ đây lại là những dòng sông người tị nạn. Họ đi bộ, không ngừng nghỉ, khuôn mặt thất thần, ánh mắt trống rỗng như những cái xác không hồn. Những đứa trẻ bám chặt vào vạt áo cha mẹ, không dám lên tiếng. Những cụ già dựa vào gậy chống, lê từng bước nặng nhọc. Không có tiếng khóc than, không có tiếng oán trách, chỉ có sự im lặng chết chóc và nỗi tuyệt vọng hằn sâu trên từng gương mặt. Ma Khí đã bắt đầu len lỏi, không phải bằng sức mạnh mà bằng sự khuếch đại nỗi sợ hãi, biến con người thành những vỏ bọc rỗng tuếch của chính họ.
Tần Vũ nhíu mày thật chặt, đôi mắt sắc bén ánh lên vẻ bực bội và lo lắng. Hắn siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp xương trắng bệch. "Tốc độ này vẫn chưa đủ nhanh!" hắn gầm lên, giọng nói vang dội hòa vào tiếng gió rít. "Ma Khí đã lan rộng đến vậy rồi sao? Chúng ta đã sai lầm khi không đi sớm hơn!" Hắn cảm thấy một sự bất lực giày vò, một sự tức giận đối với bản thân vì đã không lường trước được quy mô của thảm họa. Sự kiêu ngạo của hắn đã bị nghiền nát dưới gót chân của thực tại tàn khốc. Cố Trường Minh đã đúng, mọi hành động hay buông xuôi đều có cái giá của nó.
Liễu Thanh Hoan nhìn xuống dưới, trái tim nàng thắt lại. Những dòng người tị nạn như một vết cứa đau đớn vào tâm hồn nàng. "Dòng người tị nạn..." giọng nàng trầm hẳn xuống, mang theo một nỗi xót xa vô hạn. "E rằng Ma Chủ tàn niệm đã ra tay trước cả khi chúng ta đến. Cố tiền bối đã dự đoán đúng. Chúng ta chỉ chậm trễ vài canh giờ, mà đã có bao nhiêu sinh mạng bị hủy hoại." Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh về cách Ma Khí thích ẩn mình, biến đổi thành những dạng không ngờ, và cách nó sẽ nhắm vào những điểm yếu của con người. Giờ đây, những lời đó không còn là lý thuyết suông, mà là hiện thực tàn khốc đang diễn ra ngay trước mắt. Ánh mắt nàng nhìn những người tị nạn, rồi lại hướng về phía trước, nơi bầu trời đã bắt đầu kéo mây đen kịt, như một bức màn che phủ sự thật kinh hoàng đang chờ đợi.
Kỷ Vô Nguyệt, trong bộ trang phục chiến đấu màu tối, ngồi yên lặng ở phía sau, đôi mắt phượng khép hờ. Nàng không nhìn, mà cảm nhận. Linh giác nhạy bén của nàng bắt đầu rung động dữ dội khi pháp khí xuyên qua những vùng không khí bị ô nhiễm bởi Ma Khí. Một cảm giác nặng nề, dính nhớp, như một làn sương lạnh lẽo vô hình đang bao trùm lấy không gian. Nàng hít thở sâu, cảm nhận sự thay đổi của linh khí trong không khí, nó trở nên loãng hơn, xen lẫn những tạp chất đen tối. "Ma Khí... nó đang khuếch tán," nàng khẽ nói, giọng nói dứt khoát nhưng thấp thoáng sự rùng mình. "Ta cảm thấy nó càng ngày càng mạnh, giống như một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy... linh hồn." Nàng nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng của mình ở Thanh Vân Tông, cách Ma Khí len lỏi vào tâm trí, khuếch đại nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ, và biến những ký ức đẹp đẽ thành ác mộng. Cảm giác đó, giờ đây lại xuất hiện, dù không trực tiếp nhắm vào nàng, nhưng nó bao trùm cả một vùng trời, một sự hiện diện đáng sợ hơn gấp vạn lần. Nàng thầm nhắc nhủ bản thân phải giữ vững đạo tâm, không để nó lợi dụng bất kỳ khe hở nào.
Càng tiến sâu, những đám mây đen càng dày đặc, nuốt chửng cả ánh sáng mặt trời, biến ban ngày thành một buổi hoàng hôn vĩnh cửu. Những cơn gió lạnh buốt mang theo không chỉ mùi khét và máu tanh, mà còn cả một thứ mùi hương kỳ lạ, như mùi đất cháy hòa lẫn với một sự thối rữa khó tả. Từ xa, những cơn sấm sét bắt đầu rền vang, không phải là tiếng sấm tự nhiên, mà là những tiếng gầm gừ khô khốc, như tiếng rên xiết của một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn. Cảm giác nguy hiểm dâng lên tột độ, như một mũi dao sắc nhọn đang kề vào cổ họng. Ba người trẻ biết rằng, họ đang tiến thẳng vào tâm bão, vào một trận chiến mà họ có thể không bao giờ trở về. Nhưng trong ánh mắt họ, không còn sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự kiên định, một quyết tâm bùng cháy. "Chúng ta phải nhanh hơn nữa!" Tần Vũ gầm lên, thúc giục pháp khí lần cuối, trước khi họ chính thức đối mặt với vận mệnh của Thiên Long Thành.
***
Phi hành pháp khí cuối cùng cũng hạ xuống một ngọn đồi hoang vắng, cách Thiên Long Thành vài dặm. Chiều tối đã buông xuống, nhưng bầu trời không hề có chút ánh hoàng hôn nào, thay vào đó là một màn mây đen kịt, dày đặc như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng. Gió lạnh buốt rít qua những cành cây khô khốc, mang theo một hơi thở ghê rợn, khiến từng thớ thịt trên cơ thể run lên. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi đất cháy, và một thứ mùi tanh hôi nồng nặc đến mức muốn nôn ọe.
Trước mắt họ, một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra, khiến cả ba người cứng đờ. Thiên Long Thành, vốn là một đô thị phồn hoa, một viên ngọc quý của đại lục, giờ đây bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt. Không phải là sương mù bình thường, mà là Ma Khí cuồn cuộn, đặc quánh, như những con rắn khổng lồ không ngừng uốn lượn, vặn vẹo quanh các bức tường thành kiên cố. Những ngọn tháp cao, vốn là biểu tượng của sự hùng vĩ, giờ đây bị nuốt chửng vào màn đêm ma quái, chỉ còn lại những bóng dáng mờ ảo, méo mó. Ma Khí không ngừng lan rộng, như một thực thể sống đang thở, đang bành trướng, nuốt chửng từng tấc đất, từng viên đá, từng linh hồn.
Từ bên trong thành phố, những tiếng động lạ vọng ra. Không phải là tiếng gào thét của con người, mà là những âm thanh méo mó, rùng rợn, như tiếng gió rít qua một cái xác khô, tiếng kim loại va đập vào xương cốt, và những tiếng rên rỉ yếu ớt, đứt quãng, đầy tuyệt vọng. Thỉnh thoảng, một vệt sáng pháp thuật yếu ớt lóe lên, rồi nhanh chóng bị màn đêm Ma Khí nuốt chửng, như một đốm lửa nhỏ nhoi cố gắng chống chọi với biển lửa bùng cháy. Mỗi lần ánh sáng đó chớp tắt, nó lại mang theo một cảm giác hụt hẫng, một sự báo hiệu về một cuộc chiến không cân sức đang diễn ra, một cuộc tàn sát lặng lẽ trong bóng tối.
Tần Vũ siết chặt thanh kiếm trong tay, khớp xương hắn trắng bệch. Ánh mắt hắn rực lửa, nhưng trong đó còn có một sự kinh hoàng không thể che giấu. "Ma Khí dày đặc như vậy..." hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, lạc hẳn đi so với vẻ hùng hồn thường ngày. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên ngực, không phải chỉ là áp lực vật lý từ Ma Khí, mà là áp lực của sự bất lực. "Chúng ta phải làm sao? Lần này, không phải là một tông môn nhỏ lẻ, mà là cả một thành phố!" Hắn đã từng tin vào sức mạnh cá nhân, vào khả năng của bản thân. Nhưng đứng trước cảnh tượng này, hắn nhận ra sự nhỏ bé của mình. Những lời của Cố Trường Minh về việc "Ma Chủ sẽ cố gắng gieo rắc sự nghi ngờ, chia rẽ các ngươi" vang vọng trong tâm trí. Hắn phải giữ vững niềm tin, không để nỗi sợ hãi chiếm lấy.
Liễu Thanh Hoan đứng bên cạnh, nàng hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Đôi mắt nàng đăm đăm nhìn vào màn sương đen đang bao phủ Thiên Long Thành, cảm nhận được sự tuyệt vọng tỏa ra từ đó. Giọng nàng run run, nhưng vẫn mang một sự kiên định đáng kinh ngạc. "Cố tiền bối nói, khi Ma Khí ngưng tụ đến mức này, chúng sẽ bắt đầu tấn công vào 'những điểm yếu' của con người... Ma Khí tinh vi hơn chúng ta nghĩ rất nhiều." Nàng nhớ lại lời anh về cách Ma Khí khai thác nỗi sợ hãi, sự ngờ vực, sự tuyệt vọng. Liệu những người dân vô tội kia, đang bị bao vây trong Ma Khí, có thể giữ vững được đạo tâm của họ không? Trái tim nàng đau nhói khi nghĩ đến những đứa trẻ, những người già yếu đang phải đối mặt với nỗi kinh hoàng này.
Kỷ Vô Nguyệt, nét mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng Ma Khí. Nhưng lần này, nó không chỉ là một làn sương lạnh lẽo, mà là một cơn sóng thần cảm xúc. "Sợ hãi... Tuyệt vọng... Hận thù... Tham lam..." nàng thều thào, giọng nói khản đặc, như thể những cảm xúc đó đang bóp nghẹt cổ họng nàng. "Ta cảm nhận được tất cả. Ma Chủ tàn niệm đang khuếch đại những cảm xúc đó... biến thành một thứ vũ khí vô hình, hủy diệt từ bên trong." Nàng lại nhớ đến trải nghiệm của mình, và một nỗi sợ hãi thầm kín trỗi dậy, rằng liệu nàng có thể chống đỡ được sự xâm nhập này một lần nữa không, khi Ma Khí đã mạnh mẽ đến thế? Nhưng rồi, một sự kiên cường bất khuất bùng lên trong đôi mắt phượng của nàng. Nàng sẽ không để nó lặp lại. Nàng sẽ chiến đấu.
Cả ba đứng trong im lặng, cảm nhận sức nặng của khoảnh khắc. Gió lạnh buốt thổi qua, mang theo mùi của sự hủy diệt. Tiếng sấm rền vang xa xa, không còn là tiếng gầm gừ mà là một lời cảnh báo, một lời tiên tri về trận chiến sắp tới. Họ không còn là những đứa trẻ dựa dẫm vào người khác. Họ đã trưởng thành. Họ đã nhận ra rằng, đây là cuộc chiến của họ, trận chiến cho thế hệ của họ. Cố Trường Minh đã gieo những hạt giống của tri thức, của sự cảnh tỉnh. Giờ đây, đến lượt họ phải vun trồng và bảo vệ chúng.
Tần Vũ quay sang nhìn Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt hắn không còn sự nghi ngờ hay bất an, chỉ còn sự tin tưởng tuyệt đối. "Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa," hắn nói, giọng nói tuy vẫn trầm thấp nhưng đầy kiên quyết. "Chúng ta phải hành động. Ngay bây giờ."
Liễu Thanh Hoan gật đầu, đôi mắt đen láy đã hoàn toàn lột bỏ sự lo lắng, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một người lãnh đạo. "Đúng vậy. Chúng ta là bức tường thành cuối cùng. Hãy nhớ lời Cố tiền bối: 'Tinh thần đoàn kết là thứ vũ khí mạnh nhất mà Ma Chủ tàn niệm sợ hãi nhất.' Chúng ta sẽ không để nó chia rẽ chúng ta."
Kỷ Vô Nguyệt đã rút thanh kiếm bên hông, lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh đen của Ma Khí. "Và chúng ta sẽ không để nỗi sợ hãi xâm chiếm. Lòng người còn mạnh hơn bất kỳ loại Ma Khí nào."
Ba người nhìn nhau, trong ánh mắt họ, một ngọn lửa bùng cháy. Ngọn lửa của hy vọng, của quyết tâm, của tinh thần đoàn kết. Họ đã sẵn sàng. Dù Ma Khí có dày đặc đến đâu, dù nỗi sợ hãi có lớn đến mấy, họ sẽ chiến đấu. Vì Thiên Long Thành. Vì đại lục. Và vì chính bản thân họ, những người đã được Cố Trường Minh trao cho cơ hội để tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của việc "cứu thế giới". Một tiếng sấm vang lên xé toạc màn đêm đen kịt, như một tiếng trống trận báo hiệu sự khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt. Ba bóng người lao vút xuống ngọn đồi, hướng thẳng về phía thành phố đang chìm trong bóng tối, nơi vận mệnh của hàng vạn sinh linh đang chờ đợi.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.