Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 215: Thiên Long Huyết Triều: Thử Thách Đầu Tiên Của Thế Hệ Mới
Ba bóng người lao vút xuống ngọn đồi, tựa như ba mũi tên xé toạc màn sương đen đặc của Ma Khí, hướng thẳng về phía thành phố đang chìm trong bóng tối, nơi vận mệnh của hàng vạn sinh linh đang chờ đợi. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên một sợi dây đàn căng như dây thép, báo hiệu một giai điệu chết chóc sắp cất lên.
Khi càng đến gần Thiên Long Thành, bầu không khí càng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Không còn là làn sương mỏng manh như buổi sáng sớm, mà là một bức tường đen kịt, lạnh lẽo thấu xương, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và thứ mùi tanh nồng của máu tươi, hòa quyện với tử khí mục ruỗng. Ánh sáng le lói của bình minh đã hoàn toàn bị nuốt chửng, chỉ còn lại những đốm lửa xanh lè ma quái lập lòe từ những tòa nhà đổ nát bên trong, soi rọi những hình hài méo mó, ghê rợn đang di chuyển. Tiếng gió rít thê lương không ngừng gào thét, mang theo những tiếng khóc than yếu ớt, những lời nguyền rủa điên loạn và tiếng cười man rợ của Ma Tộc từ sâu bên trong thành phố, tựa như một bản giao hưởng của tận thế. Cổng thành khổng lồ, một biểu tượng của sự kiên cố, giờ đây đã sụp đổ tan tành một phần, những khối đá to lớn vỡ vụn nằm ngổn ngang, chặn lối vào như những chiếc răng gãy của một con quái vật đã chết.
Liễu Thanh Hoan cảm nhận rõ ràng áp lực kinh hoàng của Ma Khí. Nó không chỉ là một sức nặng vật lý đè lên linh lực của nàng, mà còn là một làn sóng cảm xúc tiêu cực ồ ạt xông thẳng vào tâm trí, cố gắng khuấy động nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sâu thẳm nhất. Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm giác lạnh lẽo từ chuôi kiếm lan tỏa, giúp nàng giữ được một phần tỉnh táo. "Ma Khí... nó còn nặng hơn tưởng tượng!" nàng thì thầm, giọng nói run rẩy, cố gắng ép mình đối diện với cảnh tượng bi thương trước mắt. Đôi mắt nàng, vốn dĩ trong trẻo và tràn đầy sức sống, giờ đây ánh lên một vẻ ưu tư khó tả. "Nỗi tuyệt vọng của người dân nơi đây... thật đáng sợ. Nó như một con dao găm, từng nhát, từng nhát đâm vào linh hồn." Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh đã dặn, về việc Ma Khí không chỉ tấn công thể xác mà còn ăn mòn tâm trí. Nàng phải giữ vững, không thể để nỗi sợ hãi khống chế mình.
Tần Vũ, với khuôn mặt cương nghị thường ngày, giờ đây cũng hiện rõ vẻ căng thẳng tột độ. Hắn rút thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh lửa xanh lè lập lòe, tựa như một tia hy vọng mỏng manh trong biển đêm. "Không thể lùi, chỉ có thể tiến!" hắn gầm lên, cố gắng xua tan sự do dự đang nhen nhóm trong lòng. "Cố tiền bối đã nói, càng sợ hãi càng bị chúng thao túng! Chúng ta phải chứng minh rằng Ma Chủ tàn niệm đã sai lầm khi đánh giá thấp ý chí con người!" Hắn không cho phép bản thân gục ngã trước cảnh tượng này. Niềm kiêu hãnh của một thiên tài trẻ tuổi, cùng với lời dạy của Cố Trường Minh, trở thành ngọn lửa bùng cháy trong lồng ngực hắn, xua đi phần nào cái lạnh buốt của Ma Khí.
Kỷ Vô Nguyệt, nét mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt, nhắm mắt lại, đôi lông mi khẽ run rẩy. Nàng cảm nhận Ma Khí không chỉ bằng linh lực, mà còn bằng cả tinh thần. Từng làn sóng năng lượng đen tối như những lưỡi dao sắc bén cắt vào tâm trí nàng. "Ta cảm nhận được... những linh hồn bị mắc kẹt, nỗi đau và sự phẫn nộ... chúng đang bị Ma Khí khuếch đại," nàng thều thào, giọng nói khản đặc, như thể mỗi từ ngữ đều phải vật lộn để thoát ra khỏi cổ họng bị Ma Khí siết chặt. Nàng nhớ lại trải nghiệm kinh hoàng của mình ở Thanh Vân Tông, và một nỗi sợ hãi thầm kín trỗi dậy: liệu nàng có thể chịu đựng được sự xâm nhập này một lần nữa không, khi Ma Khí đã mạnh mẽ đến thế? Nhưng rồi, một luồng ý chí kiên cường bùng lên. Nàng sẽ không để mình bị khuất phục.
Cả ba trao đổi ánh mắt, cùng nhau gật đầu. Đó là một lời thề không cần nói thành lời, một lời hứa sẽ cùng nhau chiến đấu đến cùng. Liễu Thanh Hoan nhanh chóng thi triển thủy trận pháp đơn giản, một dòng linh khí màu xanh lam nhạt tỏa ra, tạo thành một lá chắn mỏng manh nhưng kiên cố, đẩy lùi phần nào Ma Khí dày đặc ngay trước mặt, mở ra một con đường nhỏ hẹp. Tần Vũ không chút do dự, xông lên trước, kiếm khí sắc bén như một tia chớp bạc, chém tan những bóng đen Ma Khí đầu tiên đang chực chờ nuốt chửng họ. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo ý chí kiên cường, không cho phép bất kỳ Ma vật nào tiếp cận đồng đội. Kỷ Vô Nguyệt vẫn nhắm mắt, tinh thần lực của nàng như một tấm lưới vô hình, cẩn trọng dò xét xung quanh, tìm ra con đường ít chướng ngại vật nhất giữa đống đổ nát, dẫn dắt cả nhóm tiến sâu vào lòng thành phố đang chìm trong hỗn loạn. Lạnh lẽo, hoang tàn, và đầy rẫy tử khí, Thiên Long Thành đã trở thành một địa ngục trần gian, và họ, ba người trẻ tuổi, chính là những tia sáng yếu ớt, cố gắng xé toạc màn đêm tuyệt vọng đó.
Vừa đặt chân vào thành, nhóm trẻ đã bị bao vây bởi một làn sóng Ma vật và các cư dân bị Ma hóa. Đây không còn là những con Ma vật cấp thấp mà họ từng đối phó trong những lần truy quét nhỏ lẻ, mà là những sinh vật hung tợn, mang theo sự điên loạn và khát máu tột cùng. Chúng có hình thù ghê rợn, thân thể méo mó, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa hận thù, và móng vuốt sắc nhọn toát ra Ma Khí ăn mòn. Chúng gào thét, lao vào tấn công không chút sợ hãi, như những con thiêu thân bị điều khiển bởi một ý chí đen tối. Những con phố từng tấp nập nay hoang tàn đến không thể nhận ra, nhà cửa cháy rụi chỉ còn trơ lại khung xương đen kịt, xác người và Ma vật nằm la liệt trên mặt đất, tạo thành một khung cảnh của địa ngục. Mùi tử khí và khói lửa nồng nặc đến mức khiến người ta phải nôn ói, hòa cùng mùi máu tanh đặc quánh, khiến không khí trở nên đặc quánh và khó thở.
Cả ba chiến đấu cật lực, kỹ năng cá nhân và sự phối hợp của họ thể hiện rõ sự tiến bộ vượt bậc sau lời chỉ dẫn của Cố Trường Minh. Tần Vũ kiếm pháp như rồng bay phượng múa, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực sấm sét, chém bay những Ma vật hung hãn nhất. Hắn không còn sự kiêu ngạo thường thấy, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và ý chí chiến đấu sắt đá. "Chúng quá đông!" hắn gầm lên, chém bay một Ma vật có thân hình khổng lồ đang lao tới. "Đây là Ma Chủ tàn niệm... thật sự đáng sợ hơn bất cứ gì ta từng nghe!" Lời nói của hắn không còn sự ngạo mạn, mà là một sự thừa nhận chân thực về sức mạnh của kẻ thù.
Liễu Thanh Hoan không kém cạnh, thủy linh khí của nàng biến hóa khôn lường. Nàng không chỉ tạo ra những làn sóng nước mạnh mẽ để cuốn bay Ma vật, mà còn thi triển thủy thuẫn kiên cố, bảo vệ những người dân thường yếu ớt đang co cụm lại trong tuyệt vọng. Đôi mắt nàng quét qua những khuôn mặt sợ hãi, những ánh mắt van lơn, trái tim nàng thắt lại. "Mọi người mau theo ta!" nàng hô to, giọng nói tuy vẫn trong trẻo nhưng đầy kiên quyết, như một lời hiệu triệu giữa biển cả hỗn loạn. "Chúng ta sẽ mở đường!" Nàng dùng thân mình chắn trước một nhóm trẻ em đang run rẩy, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào làn sóng Ma vật đang ập tới.
Kỷ Vô Nguyệt, với sự nhạy cảm đặc biệt của mình, sử dụng các pháp thuật nguyên tố một cách chính xác và hiệu quả. Nàng không chỉ dùng Hỏa cầu để đốt cháy những Ma vật bằng xương bằng thịt, mà còn dùng Phong nhận để cắt đứt liên kết của Ma Khí với những cư dân bị Ma hóa, giúp họ thoát khỏi sự khống chế dù chỉ trong giây lát. Nàng cảm nhận được sự đau khổ tột cùng của những linh hồn bị mắc kẹt, những tiếng kêu than không lời vang vọng trong tâm trí nàng, khiến nàng phải nghiến răng chịu đựng. "Chúng ta không thể bỏ mặc họ!" nàng nói, giọng nói dứt khoát, dù khuôn mặt nàng vẫn còn tái nhợt vì sự tiêu hao tinh thần.
Họ chứng kiến cảnh tượng những người dân vô tội bị tàn sát một cách tàn nhẫn, tiếng kêu cứu yếu ớt tắt lịm trong màn đêm Ma Khí. Sự tàn bạo của Ma Tộc vượt xa sức tưởng tượng của họ. Giữa làn sóng tuyệt vọng đó, họ bắt gặp một nhóm nhỏ những người sống sót, đang cố gắng chống cự một cách yếu ớt. Dẫn đầu nhóm đó là Hổ Đội Trưởng, một vị đội trưởng tuần tra thành phố, thân hình vạm vỡ, mặc giáp da rách nát, vẻ mặt đầy vết máu nhưng ánh mắt vẫn kiên cường đến khó tin. Hắn đang cố gắng bảo vệ một vài phụ nữ và trẻ em, dùng thanh đại đao của mình để chặn đứng từng đợt tấn công của Ma vật.
"Các vị tiên nhân... cuối cùng cũng có người đến!" Hổ Đội Trưởng thở dốc, vừa chém bay một con Ma vật vừa nói, giọng nói khàn đặc nhưng vẫn toát lên sự nhẹ nhõm vô hạn. "Cảm ơn trời đất! Thành phố này... thành phố này đang biến thành địa ngục!" Hắn liếc nhìn ba người trẻ tuổi với ánh mắt đầy hy vọng, tựa như họ là những vị cứu tinh từ trên trời giáng xuống.
Nhóm trẻ nhanh chóng hòa nhập, tạo thành một vòng tròn phòng ngự tạm thời cùng Hổ Đội Trưởng và những binh lính còn lại. Tần Vũ chặn đứng những đòn tấn công chính diện, kiếm khí tung hoành. Liễu Thanh Hoan bảo vệ phía sau và hỗ trợ bằng các phép thuật khống chế, tạo ra những đợt sóng nước mạnh mẽ hoặc những sợi dây leo linh khí trói buộc Ma vật. Kỷ Vô Nguyệt không ngừng sử dụng các bùa chú để làm chậm hoặc gây choáng Ma vật, giúp đồng đội có thêm thời gian phản công. Dù vậy, số lượng Ma Tộc vẫn quá đông đảo, và chúng dường như không biết sợ hãi hay mệt mỏi. Họ dần dần lùi vào trung tâm thành phố, nơi theo lời Hổ Đội Trưởng, vẫn còn một số lực lượng kháng cự cuối cùng đang cố gắng giữ vững. Mỗi bước lùi là một sự hy sinh, mỗi tia hy vọng lóe lên lại bị dập tắt bởi thực tế tàn khốc, nhưng họ vẫn không ngừng chiến đấu, bởi vì lời của Cố Trường Minh vẫn vang vọng trong tâm trí: "Tình thần đoàn kết là thứ vũ khí mạnh nhất mà Ma Chủ tàn niệm sợ hãi nhất."
Họ cuối cùng cũng đến được trung tâm thành phố, một quảng trường rộng lớn từng là nơi tụ họp nhộn nhịp của Thiên Long Thành, giờ đây chỉ còn là một bãi chiến trường hoang tàn. Những công trình kiến trúc hùng vĩ xung quanh đã đổ nát gần hết, chỉ còn trơ lại những bức tường sứt mẻ và những cột đá nứt toác. Ma Khí ở đây đặc quánh đến mức gần như hóa lỏng, tạo ra những ảo ảnh ghê rợn, những tiếng thì thầm ma quái liên tục văng vẳng bên tai, cố gắng gây nhiễu loạn tinh thần và làm suy yếu ý chí chiến đấu của họ. Mùi máu, xác chết và sự tuyệt vọng trộn lẫn, tạo thành một thứ không khí độc hại, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề và khó chịu. Tiếng gào thét của Ma Tộc, tiếng rên rỉ yếu ớt của người bị thương, tiếng nổ của pháp thuật va chạm liên tục, tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu kinh hoàng của ngày tận thế.
Tại quảng trường này, một số tu sĩ và binh lính còn sống sót của Thiên Long Thành đang cố gắng giữ vững một trận địa phòng thủ mong manh, tạo thành một vòng tròn khép kín, chống chọi với làn sóng Ma vật không ngừng nghỉ. Khi nhóm trẻ và Hổ Đội Trưởng xuất hiện, mang theo một vài dân thường, một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong ánh mắt mệt mỏi của những người lính. Họ nhanh chóng hòa nhập vào vòng tròn phòng thủ, mang đến một luồng sinh khí mới, một chút động lực để những người còn lại tiếp tục chiến đấu.
Tuy nhiên, tia hy vọng đó nhanh chóng bị dập tắt một cách tàn nhẫn. Từ trên bầu trời đen kịt bởi Ma Khí, một bóng đen khổng lồ từ từ giáng xuống, tựa như một ngọn núi đen sẫm mang theo sự chết chóc. Đó là Thiên Sát, một tướng lĩnh Ma Tộc tàn nhẫn và mạnh mẽ, thân hình hắn cao lớn, mặc giáp trụ đen bóng loáng, trên tay cầm một thanh đại đao khổng lồ, lưỡi đao tỏa ra ánh sáng đỏ như máu. Hắn không nói nhiều, chỉ cất lên một tiếng cười ghê rợn, âm thanh đó vang vọng khắp quảng trường, xuyên thấu qua màn Ma Khí dày đặc, tựa như tiếng gào thét của tử thần. "Huyết tế cho Ma Chủ!" Hắn gầm lên, giọng nói khàn khàn, đầy sát khí, sau đó ra tay.
Sức mạnh của Thiên Sát vượt xa mọi tưởng tượng của nhóm trẻ. Hắn vung đại đao, một luồng Ma Khí khổng lồ bùng nổ, dễ dàng phá vỡ phòng tuyến mong manh mà những tu sĩ và binh lính đã cố gắng duy trì. Những tu sĩ yếu hơn, những binh lính bình thường, bị nghiền nát thành từng mảnh chỉ trong chớp mắt, máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả quảng trường. Tiếng la hét, tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên thảm thiết. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt đều bị đẩy lùi bởi làn sóng xung kích mạnh mẽ.
Trong một khoảnh khắc hỗn loạn, Thiên Sát nhắm thẳng vào Hổ Đội Trưởng. Vị đội trưởng kiên cường đang cố gắng dùng thân mình bảo vệ một nhóm trẻ em đang co ro dưới chân một bức tượng đổ nát. Hắn đã kiệt sức, nhưng ý chí chiến đấu vẫn không hề suy suyển. "Những con kiến nhỏ bé... Ma Chủ sẽ nghiền nát tất cả! Ngươi, kẻ dám chống đối, chết đi!" Thiên Sát gầm lên, đại đao của hắn vung xuống, tạo ra một vết nứt xé toạc không gian.
Tần Vũ gầm lên, cố gắng xông lên với kiếm pháp mạnh nhất của mình, tạo ra một đường kiếm sáng chói xé toạc màn Ma Khí. "Thằng khốn! Ta sẽ giết ngươi!" Hắn chưa bao giờ cảm thấy bất lực và căm phẫn đến thế. Liễu Thanh Hoan thi triển thủy long, một con rồng nước khổng lồ lao tới, cố gắng cản bước Thiên Sát. Kỷ Vô Nguyệt dùng toàn bộ tinh thần lực, phóng ra những bùa chú phong ấn mạnh mẽ nhất, cố gắng trói buộc hắn. Nhưng tất cả đều vô ích. Sức mạnh của Thiên Sát quá khủng khiếp, hắn dễ dàng hóa giải mọi đòn tấn công, thậm chí còn không thèm liếc nhìn.
"Chạy đi! Cứu lấy bọn trẻ! Đừng để Ma Khí nuốt chửng chúng...!" Hổ Đội Trưởng gào lên, giọng nói tuyệt vọng nhưng vẫn đầy kiên cường, trước khi bị lưỡi đại đao khổng lồ của Thiên Sát đánh gục. Thanh đại đao xuyên qua giáp trụ da của hắn, ghim chặt hắn xuống đất. Máu tươi trào ra, nhuộm đỏ mặt đất khô cằn. Ánh mắt kiên cường của Hổ Đội Trưởng dần tắt lịm, nhìn về phía nhóm trẻ với một nụ cười khổ sở, rồi chìm vào bóng tối vĩnh viễn.
"KHÔNG!!!" Liễu Thanh Hoan thét lên đau đớn, nàng chứng kiến Hổ Đội Trưởng ngã xuống ngay trước mắt mình. Âm thanh đó xé toạc màn đêm Ma Khí, đầy sự tuyệt vọng và căm phẫn. Nàng cảm thấy một vết thương lòng sâu sắc, một cú sốc lớn làm tan vỡ sự ngây thơ còn sót lại của nàng. Tần Vũ, kiếm trong tay run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu đầy căm hờn, nhưng hắn nhận ra mình hoàn toàn bất lực. Kỷ Vô Nguyệt, nỗi tuyệt vọng và oán niệm của hàng vạn linh hồn trong thành phố như một cơn sóng thần ập vào nàng, khiến nàng phải vật lộn để giữ vững tâm trí.
Đây là 'tổn thất đầu tiên' mà họ phải chứng kiến tận mắt, không phải từ xa, mà ngay trước mắt, ngay trong tầm tay mà họ không thể cứu vãn. Sự tàn khốc của chiến trường, sự mạnh mẽ của Ma Tộc, và sự yếu ớt của bản thân họ bị phơi bày một cách trần trụi. Lời cảnh báo của Cố Trường Minh về sự tàn bạo của Ma Chủ không phải là nói quá, và họ đang đứng trước một thử thách sinh tử thực sự, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Sự nhạy cảm của Kỷ Vô Nguyệt với Ma Khí và cảm xúc của người khác, giờ đây, không chỉ là một năng lực, mà còn là một gánh nặng khủng khiếp, một con dao hai lưỡi mà Ma Chủ có thể lợi dụng. Cái chết của Hổ Đội Trưởng là lời cảnh báo đau đớn về những hy sinh mà thế hệ trẻ sẽ phải đối mặt, nhấn mạnh sự cần thiết của sự trưởng thành và tinh thần đoàn kết, không phải chỉ là lời nói suông.
Nỗi tuyệt vọng và căm phẫn trong lòng nhóm trẻ sau cú sốc đầu tiên này bùng lên, như một ngọn lửa cháy dữ dội trong màn đêm đen kịt. Nhưng đó không phải là ngọn lửa của sự đầu hàng, mà là ngọn lửa của sự kiên cường, của ý chí báo thù, của khao khát được sống sót và chiến đấu đến cùng. Họ sẽ phải tìm kiếm sức mạnh mới, một chiến lược khác, để có thể tồn tại trong biển lửa này. Thiên Long Thành đã trở thành một lò luyện thép, nơi những người trẻ tuổi này sẽ phải định nghĩa lại ý nghĩa của việc "cứu thế giới", không phải bằng sự ngây thơ hay nhiệt huyết ban đầu, mà bằng máu và nước mắt, bằng sự trưởng thành đau đớn giữa vòng vây của Ma Tộc.
Trên quảng trường đầy máu và xác chết, dưới màn đêm đen đặc của Ma Khí và tiếng cười ghê rợn của Thiên Sát, ba người trẻ tuổi đứng đó, giữa sự tuyệt vọng và nỗi căm hờn tột cùng. Họ đã mất mát, và thế giới của họ đã vĩnh viễn thay đổi. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời họ, chỉ vừa mới bắt đầu.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.