Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 216: Quyết Định Giữa Huyết Hải: Thanh Hoan Lựa Chọn
Tiếng “KHÔNG!!!” xé lòng của Liễu Thanh Hoan vẫn còn vương vấn trong không khí đặc quánh Ma Khí, hòa vào tiếng cười ghê rợn của Thiên Sát. Hổ Đội Trưởng đã ngã xuống, máu tươi còn chưa kịp khô trên nền đất đá tan hoang của Thiên Long Thành, một vết nhơ không thể gột rửa in sâu vào tâm trí ba người trẻ tuổi. Sự yếu ớt, sự bất lực của họ trước sức mạnh tuyệt đối của Ma Tộc bị phơi bày trần trụi, như một vết dao cứa vào niềm kiêu hãnh non trẻ. Thế giới của họ, vốn dĩ đã từng được tô vẽ bằng những lý tưởng tươi sáng và hoài bão anh hùng, giờ đây đã bị nhuộm đỏ bởi máu và nhuốm đen bởi tuyệt vọng.
Bầu trời Thiên Long Thành đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vòm Ma Khí đen đặc, nặng nề, tựa như một tấm màn tang vĩnh cửu trùm phủ. Không khí lạnh buốt thấu xương, mang theo mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những pháp trận ma thuật, và cả mùi tử khí hôi thối của những sinh linh vừa bỏ mạng. Những cơn gió ma quái rít lên từng hồi, nghe như tiếng khóc than của hàng vạn oan hồn mắc kẹt. Xung quanh, những bức tường đá đổ nát, những ngôi nhà chỉ còn trơ lại khung sườn cháy dở, tựa như những bộ xương khô khốc đang đứng thẳng giữa địa ngục trần gian. Tiếng gào thét của các Ma Tộc nhân, tiếng va chạm chát chúa của pháp khí, tiếng pháp thuật bùng nổ, và cả tiếng rên rỉ đau đớn của những người dân còn sống sót bị mắc kẹt, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng, dội thẳng vào tai, vào tận sâu linh hồn của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt.
Họ đã bị dồn vào một con hẻm cụt, Ma Khí cuộn trào như sóng biển đen, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ thứ gì dám cản đường. Thi thể của Hổ Đội Trưởng nằm đó, bất động, một lời nhắc nhở đau đớn và khắc nghiệt về cái giá của sự đối đầu với Ma Tộc. Đôi mắt Hổ Đội Trưởng mở trừng trừng, ánh nhìn cuối cùng vẫn hướng về phía những đứa trẻ mà hắn cố sức bảo vệ, giờ đây đã bị Ma Khí nuốt chửng, không còn thấy hình bóng. Thiên Sát, với thân hình cao lớn trong bộ giáp trụ đen kịt, thanh đại đao khổng lồ vẫn còn dính máu, chậm rãi tiến lại, cùng với hàng trăm Ma Tộc nhân khác từ từ khép vòng vây. Ánh mắt của hắn, đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, tràn đầy sự khinh miệt và tàn bạo, tựa hồ đang thưởng thức nỗi tuyệt vọng của con mồi. Những bóng ma vật lướt đi trong làn khói đen, hình thù quỷ dị, mang theo sát khí lạnh lẽo.
Tần Vũ nghiến răng ken két, Phá Ma Kiếm trong tay rung lên bần bật. Hắn chưa bao giờ cảm thấy căm phẫn đến vậy, một nỗi uất hận bùng cháy trong lồng ngực, thiêu đốt mọi cảm giác mệt mỏi. "Thằng khốn! Ta sẽ giết ngươi!" Hắn gầm lên, vung kiếm. Một bức tường kiếm khí mỏng manh nhưng đầy uy lực được tạo ra, tạm thời đẩy lùi vài Ma Tộc nhân đang lao tới. Cánh tay hắn đau nhức, từng thớ cơ co giật, nhưng hắn không còn cảm thấy gì nữa ngoài ngọn lửa báo thù. Sự kiêu ngạo của hắn đã bị đập tan bởi cái chết của Hổ Đội Trưởng, nhưng thay vào đó là một ý chí sắt đá, một quyết tâm bảo vệ những người còn lại, không để bi kịch lặp lại. Hắn biết mình không thể chống lại Thiên Sát, nhưng hắn có thể câu giờ, có thể tạo ra một tia hy vọng.
Liễu Thanh Hoan đứng đó, gương mặt thanh tú giờ đây lấm lem máu và bụi bẩn, đôi mắt to tròn, đen láy như chứa đựng vì sao, giờ đây lại ngập tràn nước mắt và nỗi đau. Nàng nhìn chằm chằm vào thi thể của Hổ Đội Trưởng, ký ức về nụ cười hiền lành và lời động viên của hắn trước khi xông ra tiền tuyến vẫn còn văng vẳng bên tai. Một vết thương lòng sâu sắc, một cú sốc lớn làm tan vỡ sự ngây thơ còn sót lại của nàng. Trách nhiệm của một người lãnh đạo, của người mang trong mình kỳ vọng của Cố Trường Minh, bỗng chốc trở thành một gánh nặng ngàn cân đè lên đôi vai nhỏ bé. Nàng cảm thấy một sự tuyệt vọng bao trùm, nhưng trong sâu thẳm, một ngọn lửa nhỏ vẫn âm ỉ cháy. "Không thể nào... Hổ Đội Trưởng... Chúng ta không thể gục ngã ở đây! Dân thường còn cần chúng ta!" Giọng nàng nghẹn ngào, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết đến lạ. Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh từng nói: *“Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.”* Giờ đây, nàng phải chọn, không phải cho bản thân, mà cho những sinh mạng yếu ớt đang trông chờ vào họ.
Kỷ Vô Nguyệt, toàn thân run rẩy, đôi mắt phượng vốn sắc sảo giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và hoảng loạn nhẹ. Ma Khí đã xâm thực vào cơ thể và tâm trí anh từ lâu, nỗi tuyệt vọng và oán niệm của hàng vạn linh hồn trong thành phố như một cơn sóng thần ập vào, khiến anh phải vật lộn để giữ vững tâm trí. Hơi thở anh hổn hển, mỗi nhịp thở đều mang theo vị tanh của máu và mùi ẩm mốc của Ma Khí. Anh cố gắng tập trung, kích hoạt một loạt phù chú phòng ngự và làm chậm, nhưng Ma Khí xung quanh quá dày đặc, khiến pháp lực của anh bị hao tổn nhanh chóng, các phù chú cũng chỉ như những đốm lửa le lói giữa biển đêm. "Ma Khí... nó đang ảnh hưởng tâm trí ta... nhưng... ta thấy... một kẽ hở... trong dòng chảy..." Giọng anh yếu ớt, đứt quãng, nhưng ánh mắt anh vẫn cố gắng tìm kiếm, như một người sắp chết đuối đang cố vươn tay tìm phao cứu sinh. Cảm giác lạnh buốt thấu xương của Ma Khí xâm thực cơ thể, sự đau rát từ những vết thương cũ và mới, tất cả chỉ càng làm tăng thêm áp lực. Anh đang đứng giữa ranh giới của sự mất kiểm soát, nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lối thoát.
Tần Vũ, sau khi đẩy lùi đợt tấn công đầu tiên, quay sang Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt đỏ ngầu đầy bực bội xen lẫn lo lắng. "Chết tiệt! Quá nhiều! Kỷ Vô Nguyệt, ngươi còn có thể làm gì không?!" Anh biết Kỷ Vô Nguyệt đang vật lộn, nhưng trong tình thế tuyệt vọng này, họ cần mọi chút sức lực, mọi chút hy vọng mong manh. Liễu Thanh Hoan, mặc dù bi thương, nhưng tâm trí nàng lại hoạt động nhanh như cắt. Nàng nhìn chăm chú vào hướng mà Kỷ Vô Nguyệt chỉ, nơi Ma Khí có vẻ loãng hơn một chút, một "kẽ hở" mà người thường không thể nhận ra, nhưng với giác quan nhạy bén của Kỷ Vô Nguyệt, nó là một đường sinh tử. Nàng nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cảm giác đau rát giúp nàng tỉnh táo hơn. *“Liệu đây có phải là cách để định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới' không, Cố Trường Minh tiền bối?”* Nàng tự hỏi, ánh mắt lóe lên một tia sáng quyết đoán. Nàng không thể cứu tất cả, nhưng nàng có thể cứu những người mà nàng nhìn thấy, những người đang co ro trong sợ hãi, đang tuyệt vọng chờ đợi một phép màu.
Trong khoảnh khắc Ma Tộc bị kiếm khí của Tần Vũ và những phù chú yếu ớt của Kỷ Vô Nguyệt làm chậm lại một cách mong manh, Liễu Thanh Hoan thoáng thấy một nhóm lớn dân thường bị mắc kẹt. Họ đang ẩn náu trong một tòa nhà gần đó, đã đổ nát một nửa, những thân hình gầy gò, quần áo rách nát, gương mặt thất thần vì sợ hãi. Tiếng khóc thút thít của trẻ con, tiếng cầu nguyện yếu ớt của phụ nữ, và cả tiếng rên rỉ của những người bị thương vọng lại, dù rất nhỏ, nhưng đủ để chạm đến trái tim nàng. Ma Khí đang từ từ xâm thực vào tòa nhà đó, như một con quái vật vô hình đang nuốt chửng linh hồn. Liễu Thanh Hoan biết, nếu không hành động ngay, họ sẽ chết, hoặc tệ hơn, bị Ma hóa và trở thành công cụ cho Ma Chủ. Quyết định được đưa ra trong tích tắc, ưu tiên sinh mạng của một nhóm nhỏ dân thường hơn là việc cố gắng duy trì một phòng tuyến đã gần như sụp đổ hoàn toàn. Đó là một canh bạc liều lĩnh, một lựa chọn đau đớn, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.
Nàng hít một hơi thật sâu, dồn nén mọi cảm xúc, nỗi sợ hãi, và cả nỗi đau mất mát vào sâu thẳm trái tim. Giọng nói của nàng vang lên, dù có chút khàn đặc nhưng lại đầy dứt khoát, xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến và sự hỗn loạn. "Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt! Ta sẽ mở đường! Chúng ta phải đưa họ ra khỏi đây! Không thể bỏ mặc!" Mắt nàng đỏ hoe nhưng kiên định, nhìn thẳng vào hai người bạn đồng hành. Nàng biết, lời nói này có nghĩa là họ sẽ phải từ bỏ vị trí phòng thủ vốn đã mong manh, đối mặt với nguy hiểm lớn hơn, và có thể sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống. Nhưng hình ảnh Hổ Đội Trưởng ngã xuống, hình ảnh những đứa trẻ vô tội hiện lên trong tâm trí nàng, không cho phép nàng chùn bước. Cố Trường Minh từng nói, *“Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?”* Có lẽ, hắn không muốn họ chết vì một lý tưởng xa vời, mà muốn họ sống, và cứu lấy những gì họ có thể cứu, dù là một nhóm nhỏ sinh linh yếu ớt.
Tần Vũ, dù kiệt sức đến mức tay chân như muốn rời rạc, cơ thể nặng trĩu vì đã chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng khi nghe Liễu Thanh Hoan nói, ánh mắt hắn lại lóe lên một tia sáng. Hắn biết đây là một mệnh lệnh điên rồ, gần như là tự sát, nhưng hắn cũng nhìn thấy sự tuyệt vọng và quyết tâm cháy bỏng trong đôi mắt của nàng. Hắn gật đầu, một cái gật đầu nặng trĩu. Sự kiêu ngạo ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự nhận thức về thực tế tàn khốc, và một ý chí kiên cường không thể lay chuyển. Hắn không còn là Tần Vũ ngạo mạn của ngày xưa, mà là một chiến binh đã trải qua cái chết, và giờ đây chỉ muốn bảo vệ. "Được thôi! Cứ giao Thiên Sát cho ta trong chốc lát! Nhưng nhanh lên!" Hắn nghiến răng, vung Phá Ma Kiếm lên cao, khí thế hung hãn hơn bao giờ hết, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Kỷ Vô Nguyệt, đang vật lộn với những ảo ảnh và tiếng gào thét trong đầu do Ma Khí gây ra, cũng cố gắng gật đầu. Cơ thể anh run rẩy không ngừng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm y phục. Anh cảm thấy một cơn đau nhói nơi thái dương, như có hàng ngàn kim châm đâm vào. Nhưng lời của Liễu Thanh Hoan, lời nói về việc cứu lấy dân thường, đã lay động anh. Giữa biển hỗn loạn của Ma Khí và nỗi tuyệt vọng, anh vẫn cố gắng tìm kiếm logic, tìm kiếm một phương án khả thi. Anh vận dụng hết chút sức lực còn lại, tập trung tinh thần lực, cố gắng tạo ra một vài bùa chú làm chậm và gây nhiễu loạn Ma Tộc nhân, dù biết rằng chúng sẽ không thể cầm chân Thiên Sát lâu. Trực giác của anh, vốn đã nhạy cảm với dòng chảy năng lượng, giờ đây lại càng được mài sắc trong môi trường Ma Khí dày đặc. Anh nhớ lại lời Cố Trường Minh từng nói về việc *“dòng chảy Ma Khí luôn có những điểm yếu, như mạch nước ngầm bị tắc nghẽn”*. Đó không phải là một lời khuyên về cách chiến đấu, mà là một lời khuyên về cách nhìn nhận thế giới, về cách tìm ra kẽ hở ngay cả trong những điều tưởng chừng như hoàn hảo nhất.
Liễu Thanh Hoan không lãng phí một giây phút nào. Nàng nhanh chóng vạch ra kế hoạch trong đầu, tận dụng một con hẻm nhỏ hẹp và một vài chướng ngại vật đổ nát để tạo thành một "cầu nối" tạm thời, một lối đi an toàn nhất có thể cho những người yếu ớt. Nàng ra lệnh cho Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt dồn toàn lực đánh chặn Thiên Sát trong vài khoảnh khắc quyết định để nàng có thể mở đường cho dân thường. Nàng biết, mỗi giây phút đều quý giá, mỗi lựa chọn đều mang theo sự sống và cái chết. Mùi máu tanh nồng, mùi bụi và khói từ những đám cháy, mùi ẩm mốc của thành phố bị tàn phá, tất cả cùng lúc xộc vào mũi, khiến nàng cảm thấy buồn nôn, nhưng nàng vẫn kiên cường đứng vững.
Trên quảng trường đổ nát, dưới màn đêm đen đặc của Ma Khí và tiếng cười ghê rợn của Thiên Sát, trận chiến lại bùng lên một cách dữ dội hơn bao giờ hết. Tần Vũ, với sức mạnh cuối cùng, tung ra một đòn kiếm Phá Ma mạnh nhất của mình. Kiếm khí màu bạc xé toạc màn đêm, tạo thành một luồng sáng chói mắt, đẩy lùi Thiên Sát một cách bất ngờ. Thiên Sát gầm lên thịnh nộ, bộ giáp đen của hắn lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, dường như không hề hấn gì, nhưng khoảnh khắc hắn bị đẩy lùi đó đã tạo ra một khe hở. Tần Vũ lảo đảo, thân hình anh như muốn đổ sụp, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên quyết, đầy thách thức. "Cút ra! Ngươi đừng hòng động vào họ!" Hắn gầm lên, giọng nói khản đặc vì kiệt sức.
Kỷ Vô Nguyệt, dù bị Ma Khí ảnh hưởng đến mức suýt chút nữa gục ngã, nhưng trong khoảnh khắc đó, lời của Cố Trường Minh lại hiện lên rõ ràng trong tâm trí anh, như một ánh sáng dẫn đường giữa màn đêm u tối. "Dòng chảy Ma Khí... luôn có những điểm yếu, như mạch nước ngầm bị tắc nghẽn." Anh nhớ lại từng chữ, từng lời dạy. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận dòng chảy của Ma Khí, không phải bằng thị giác, mà bằng tinh thần lực. Anh thấy nó, một "khe hở" mong manh, một điểm yếu trong khối Ma Khí tưởng chừng như vô tận, nơi dòng chảy năng lượng bị phân tán và loãng hơn một chút. Anh mở bừng mắt, đôi mắt đỏ ngầu, chỉ tay về phía trước, giọng nói thở hổn hển nhưng đầy sự chắc chắn. "Đó! Dòng chảy Ma Khí... có một khe hở... như Cố tiền bối nói! Nhanh lên!"
Liễu Thanh Hoan không chút do dự. Nàng kích hoạt một pháp khí nhỏ, một chiếc vòng ngọc phát ra ánh sáng trắng yếu ớt nhưng kiên cường, tạo ra một hàng rào bảo vệ mỏng manh xung quanh nhóm dân thường đang run rẩy. Nàng lao về phía tòa nhà đổ nát, nơi những người dân đang mắc kẹt, gương mặt nàng hiện rõ sự quyết tâm. "Chạy nhanh lên! Đừng quay đầu lại!" Nàng hét lên, vừa dẫn đường vừa dùng pháp khí của mình để đẩy lùi những Ma Tộc nhân nhỏ lẻ đang cố gắng chặn đường. Những người dân thường, với vẻ mặt hoảng loạn, sợ hãi và tuyệt vọng, nhưng cũng tràn đầy hy vọng mong manh, cố gắng chạy theo nàng, vấp ngã liên tục trên những mảnh vỡ và xác chết. Mùi máu tanh và tử khí xộc lên mũi, khiến họ gần như ngạt thở, nhưng tiếng hô của Liễu Thanh Hoan là động lực duy nhất để họ tiếp tục. Họ là những thân hình gầy gò, quần áo rách nát, đôi mắt trống rỗng nhưng giờ đây lại ánh lên một tia sáng của sự sống còn.
Thiên Sát, sau khi bị Tần Vũ đẩy lùi, nhận ra ý đồ của nhóm trẻ. Hắn gầm lên một tiếng đầy giận dữ, âm thanh đó vang vọng khắp quảng trường đổ nát, như tiếng sấm rền từ địa ngục. "Lũ kiến nhỏ bé! Dám cản đường Ma Chủ! Đuổi theo! Không được để một ai thoát!" Hắn vung đại đao, chỉ thẳng vào nhóm Liễu Thanh Hoan, ra lệnh cho toàn bộ quân Ma Tộc truy đuổi. Hàng trăm Ma Tộc nhân, với đôi mắt đỏ rực và tiếng gào thét hung tợn, lao như vũ bão theo hướng nhóm người đang chạy.
Cuộc sơ tán nhanh chóng biến thành một cuộc rượt đuổi và chiến đấu tuyệt vọng. Liễu Thanh Hoan đi đầu, vừa dẫn đường vừa quay lại tung ra những đòn thủy pháp, tạo thành những bức tường nước tạm thời để cản bước Ma Tộc. Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, dù kiệt sức, vẫn cố gắng yểm trợ phía sau. Tần Vũ dùng Phá Ma Kiếm của mình, mỗi nhát chém đều mang theo sự căm phẫn và ý chí sinh tồn, tạo ra những cơn bão kiếm khí đẩy lùi Ma Tộc nhân. Kỷ Vô Nguyệt, mặc dù Ma Khí đang xâm thực mạnh mẽ, vẫn cố gắng duy trì những bùa chú làm chậm, đôi khi anh còn chỉ ra những "kẽ hở" nhỏ khác trong Ma Khí để nhóm dân thường có thể né tránh những đòn tấn công trực diện. Cảm giác lạnh buốt của Ma Khí xâm thực cơ thể, sự đau rát từ những vết thương, cảm giác mệt mỏi rã rời đến mức muốn gục ngã, tất cả đều là hiện thực tàn khốc mà họ phải đối mặt.
Liễu Thanh Hoan cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nỗi sợ hãi về việc phải đưa ra quyết định sinh tử và trách nhiệm của người lãnh đạo khiến trái tim nàng thắt lại. Tần Vũ, nỗi kiêu ngạo đã bị đập tan, nhưng thay vào đó là ý chí bảo vệ và sự căm phẫn tột độ đối với Ma Tộc, thúc đẩy anh chiến đấu đến kiệt sức, mỗi bước chân đều là sự giằng co giữa sống và chết. Kỷ Vô Nguyệt, vật lộn với sự xâm thực của Ma Khí vào tâm trí, nỗi sợ hãi mất kiểm soát, nhưng vẫn cố gắng vận dụng trí tuệ để tìm kiếm lối thoát, như một ngọn nến le lói giữa bão tố.
Họ vừa chiến đấu vừa rút lui, bảo vệ những người yếu ớt phía sau, mỗi bước chân đều là sự giằng co giữa sống và chết. Thiên Long Thành đã trở thành một lò luyện thép khắc nghiệt, nơi những người trẻ tuổi này sẽ phải định nghĩa lại ý nghĩa của việc "cứu thế giới", không phải bằng sự ngây thơ hay nhiệt huyết ban đầu, mà bằng máu và nước mắt, bằng sự trưởng thành đau đớn giữa vòng vây của Ma Tộc. Ma Chủ tàn niệm đã cho thấy sự tàn bạo của hắn không chỉ dừng lại ở việc tàn phá thể xác, mà còn thao túng tâm trí, gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Sự hy sinh của Hổ Đội Trưởng và những dân thường vô tội là một lời cảnh báo đau đớn về những thử thách khốc liệt hơn đang chờ đợi họ phía trước.
Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi Ma Khí, giữa tiếng gào thét của Ma Tộc và tiếng thở dốc của những người sống sót, ba người trẻ tuổi vẫn kiên cường tiến bước. Họ đã mất mát, nhưng không gục ngã. Họ đã tuyệt vọng, nhưng không đầu hàng. Trận chiến lớn nhất của cuộc đời họ, chỉ vừa mới bắt đầu, và họ sẽ phải chiến đấu không chỉ để sống sót, mà còn để bảo vệ những gì còn lại của niềm hy vọng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.