Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 217: Vũ Khúc Phượng Hoàng: Bài Học Từ Bóng Tối Của Ma Tướng

Ánh trăng non nớt bị che khuất bởi làn sương đen đặc quánh của Ma Khí, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt như những linh hồn lạc lối đang cố tìm về cố hương. Gió lạnh buốt rít lên từng hồi, mang theo mùi máu khô, kim loại rỉ sét và oán khí nồng nặc từ phía Thiên Long Thành đổ nát. Mỗi cơn gió như một tiếng than khóc thê lương của những sinh linh đã ngã xuống, hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm vọng lại từ sâu thẳm trong thành, nơi trận chiến vẫn còn đang tiếp diễn với những người dân còn kẹt lại.

Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, ba thân ảnh kiệt sức, đang tựa vào nhau giữa đống đổ nát hoang tàn của Viễn Cổ Chiến Trường, ngay rìa Thiên Long Thành. Da thịt họ bầm dập, quần áo rách rưới, hơi thở đứt quãng, mỗi nhịp tim đập như muốn xé toạc lồng ngực. Liễu Thanh Hoan cảm thấy toàn thân đau nhức, đôi chân như nhũn ra, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Thiên Long Thành. Nàng nhìn những tòa nhà sụp đổ, những con phố ngập tràn xác chết và Ma Khí cuồn cuộn như sóng thần, nỗi sợ hãi và thương xót đan xen, quặn thắt ruột gan.

"Cái quái gì thế này... Uy áp này... còn hơn cả Thiên Sát!" Liễu Thanh Hoan thều thào, giọng nàng khản đặc vì khói bụi và sự kiệt sức. Nàng cảm thấy một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên mọi giác quan, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Ma Khí trong thành không còn là những luồng khí hỗn loạn đơn thuần nữa, mà chúng đang tụ lại, xoáy cuộn như một cơn lốc đen khổng lồ, phát ra một âm thanh kỳ dị, vừa như tiếng gầm gừ của thú dữ, vừa như tiếng cười khẩy của quỷ thần.

Tần Vũ siết chặt chuôi Phá Ma Kiếm, ánh mắt anh tóe lửa căm hờn, nhưng sâu thẳm trong đó là sự bất lực và tuyệt vọng. Anh đã chiến đấu hết mình, đã đẩy lùi Thiên Sát, nhưng dường như mỗi khi họ vượt qua một thử thách, một mối đe dọa lớn hơn lại xuất hiện. "Chết tiệt! Chúng ta vừa thoát khỏi địa ngục này để gặp một con quái vật khác sao?" Anh gằn giọng, mỗi câu chữ như được nặn ra từ đáy lồng ngực đầy mệt mỏi. Lưỡi kiếm trong tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cạn kiệt linh lực.

Kỷ Vô Nguyệt ôm đầu, thân thể anh run lên từng đợt, như đang vật lộn với thứ gì đó vô hình. Ma Khí đã xâm thực vào cơ thể anh khá sâu, khiến anh nhạy cảm hơn bao giờ hết với sự biến động của chúng. "Ma Khí... nó đang... tập trung lại... thành hình... một thứ gì đó... rất cổ xưa." Giọng Kỷ Vô Nguyệt yếu ớt, lẫn vào tiếng gió rít, nhưng lại mang theo một sự báo động ghê rợn. Anh cảm nhận được sự hiện diện của một ý chí tà ác, hùng mạnh và xảo quyệt hơn bất kỳ thứ Ma Tộc nào họ từng đối mặt.

Đúng như lời Kỷ Vô Nguyệt, từ trung tâm Thiên Long Thành, nơi Ma Khí xoáy cuộn dữ dội nhất, một thân ảnh gầy gò, đen như mực từ từ hiện ra. Hắn mặc một chiếc áo choàng rách rưới, cũ kỹ, nhưng mỗi sợi vải như chứa đựng hàng vạn linh hồn bị nguyền rủa. Làn da hắn đen sạm, khô héo như đã bị thiêu đốt qua vạn năm địa ngục, đôi mắt hắn sâu hoắm, đen đặc, phát ra ánh sáng đỏ rực, lạnh lẽo và tàn độc. Chỉ cần hắn đứng đó, toàn bộ Ma Khí trong Thiên Long Thành dường như đều cúi đầu thần phục, tạo thành một trường năng lượng áp bức kinh hoàng. Đó chính là Hắc Sa Ma Tướng, một trong những cánh tay đắc lực của Ma Chủ tàn niệm, kẻ đã âm thầm thao túng mọi chuyện từ trong bóng tối.

Hắc Sa Ma Tướng không vội vàng tấn công. Hắn đứng thẳng tắp, thân hình gầy gò nhưng lại tỏa ra uy áp khủng khiếp, vượt xa Thiên Sát hung hãn. Hắn chậm rãi giơ tay, một cử chỉ đơn giản nhưng lại khiến không gian xung quanh chấn động. "Thiên Sát," giọng hắn trầm đục, khàn khàn như tiếng đá mài, "bao vây chúng lại. Đừng để bất kỳ ai chạy thoát. Ta muốn nhìn thấy sự tuyệt vọng của những con kiến này."

Thiên Sát, dù hung hăng và tàn bạo, cũng phải cúi đầu trước Hắc Sa Ma Tướng. Hắn gầm lên một tiếng, vung đại đao chỉ thẳng về phía nhóm Liễu Thanh Hoan. "Huyết tế cho Ma Chủ! Giết!" Hàng trăm, hàng ngàn Ma Tộc nhân, với đôi mắt đỏ rực và tiếng gào thét hung tợn, bắt đầu xiết chặt vòng vây. Chúng không lao lên tấn công ngay lập tức, mà từ từ di chuyển, tạo thành một bức tường thịt và xương đang tiến đến, từng bước chân đều mang theo tử khí lạnh lẽo. Nhóm Liễu Thanh Hoan cảm thấy mình như những con mồi bị nhốt trong lồng, đang chờ đợi số phận bị xé xác. Ánh mắt tàn độc của Hắc Sa Ma Tướng lướt qua họ, như một kẻ săn mồi đang thưởng thức khoảnh khắc trước khi ra đòn cuối cùng.

Liễu Thanh Hoan cắn chặt môi, vị máu tanh tràn ra trong miệng. Nàng không thể gục ngã lúc này. Nàng phải tìm cách. Nàng nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã từng nói, những lời mà trước đây nàng chỉ coi là những triết lý xa vời, nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc sinh tử này, chúng lại trở thành tia sáng duy nhất.

***

Bầu không khí trở nên căng thẳng tột độ, mỗi giây trôi qua như một thiên niên kỷ. Hắc Sa Ma Tướng vẫn đứng đó, bất động, nhưng Ma Khí xung quanh hắn cuồn cuộn như một cơn bão tố đen không ngừng mở rộng, nuốt chửng cả một góc trời. Hắn không vội vã, hắn đang tận hưởng sự sợ hãi, sự tuyệt vọng đang dần xâm chiếm tâm trí của ba người trẻ tuổi. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn như xuyên thấu qua lớp giáp tinh thần, đọc được từng suy nghĩ, từng nỗi kinh hoàng đang trỗi dậy trong lòng họ.

"Ồ? Còn chút sức lực để giãy giụa sao, tiểu cô nương?" Giọng Hắc Sa Ma Tướng vang vọng trong không gian, âm trầm và đầy khinh miệt, như tiếng thì thầm của quỷ dữ bên tai. "Ngươi tưởng mình có thể nhìn thấu được Ma Đạo của bổn tọa sao?" Hắn nhếch mép, để lộ hàm răng nhọn hoắt, trắng bệch dưới ánh sáng mờ ảo của Ma Khí. Một nụ cười đầy ghê rợn, như thể hắn đã nhìn thấu mọi mưu đồ, mọi hy vọng nhỏ nhoi của Liễu Thanh Hoan.

Kỷ Vô Nguyệt, dù đang vật lộn kịch liệt với sự xâm thực của Ma Khí, vẫn cố gắng thều thào cảnh báo: "Thanh Hoan... cẩn thận... hắn... rất nguy hiểm... Hắn... hắn có thể cảm nhận được... ý niệm..." Lời nói của anh đứt quãng, nhưng đủ để Liễu Thanh Hoan cảm nhận được sự thật khủng khiếp ẩn chứa trong đó. Hắn không chỉ mạnh, mà còn xảo quyệt. Hắn có thể cảm nhận được ý định của họ.

Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ nỗi sợ hãi đang dâng trào. Trong tâm trí nàng, một giọng nói trầm thấp, thờ ơ nhưng đầy trí tuệ của Cố Trường Minh vang vọng, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Ma Tộc tuy mạnh mẽ, nhưng chúng cũng có điểm yếu chí mạng. Nơi nào chúng càng cuồng loạn, nơi đó càng có kẽ hở. Cần phải nhìn thấu bản chất của Ma Khí, không phải chỉ là sức mạnh, mà là sự hỗn loạn và mất cân bằng."

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi nhịp đập điên cuồng của trái tim. "Không phải chỉ là sức mạnh... là sự hỗn loạn... mất cân bằng..." Nàng lẩm bẩm, đôi mắt nàng từ từ mở ra, nhưng giờ đây, ánh nhìn của nàng không còn tập trung vào hình dạng của Hắc Sa Ma Tướng nữa, mà thay vào đó, nàng cố gắng nhìn xuyên qua lớp Ma Khí dày đặc bao phủ lấy hắn. Nàng vận dụng tất cả khả năng cảm nhận của mình, không phải bằng thị giác thông thường, mà bằng một thứ "Thiên Nhãn" tâm linh, một khả năng bẩm sinh mà Cố Trường Minh đã từng giúp nàng khai phá, để nhìn thấy dòng chảy của linh khí, của ma khí, của mọi năng lượng trong vũ trụ.

Xung quanh Hắc Sa Ma Tướng, Ma Khí cuồn cuộn, dày đặc như một đại dương đen tối, nhưng khi Liễu Thanh Hoan tập trung, nàng bắt đầu nhận ra những điều nhỏ nhặt hơn. Giống như Kỷ Vô Nguyệt đã nói, có những "khe hở" trong cái hỗn loạn đó. Những điểm mà Ma Khí không thể hoàn toàn hòa quyện vào nhau, nơi có một sự mất cân bằng nhỏ, một dòng chảy yếu ớt hơn. Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh từng dạy: "Sức mạnh càng lớn, sự mất cân bằng càng dễ xảy ra. Kẽ hở không phải là điểm yếu của sức mạnh, mà là điểm yếu của sự hoàn hảo."

Liễu Thanh Hoan tập trung toàn bộ linh lực còn sót lại, đôi mắt nàng rực sáng một cách kỳ lạ. Nàng nhìn thấy một kẽ hở nhỏ, vô cùng tinh vi, nằm ngay phía dưới cánh tay trái của Hắc Sa Ma Tướng, nơi Ma Khí dường như đang bị phân tán một chút bởi luồng gió lạnh từ Viễn Cổ Chiến Trường. Nó không phải là một điểm yếu rõ ràng, mà là một khoảnh khắc của sự gián đoạn, một nhịp hụt trong bản giao hưởng chết chóc của Ma Khí.

"Thanh Hoan, cẩn thận!" Tần Vũ gầm lên, anh cảm nhận được ý định của nàng. Anh lao lên, Phá Ma Kiếm rực sáng, cố gắng tạo ra một bức tường kiếm khí để thu hút sự chú ý của quân Ma Tộc đang bao vây. Kỷ Vô Nguyệt cũng cố gắng vùng vẫy, những bùa chú làm chậm bay ra, cố gắng cản bước những Ma Tộc nhân đầu tiên đang tiến đến. Anh biết, Liễu Thanh Hoan đang đặt cược tất cả vào một đòn duy nhất.

Liễu Thanh Hoan không chút do dự. Nàng tung ra một chiêu thức Hắc Thủy Quyết, nhưng không phải là một đòn tấn công trực diện. Thay vào đó, nàng sử dụng linh lực để tạo ra một luồng nước xoáy mỏng manh, sắc bén như một mũi kim, lao thẳng vào cái "kẽ hở" mà nàng đã nhìn thấy. Nàng không hy vọng gây ra tổn thương lớn, mà chỉ muốn phá vỡ sự cân bằng, tạo ra một phản ứng dây chuyền trong luồng Ma Khí của Hắc Sa Ma Tướng, làm hắn mất đi sự kiểm soát dù chỉ trong tích tắc. Đây là một đòn đánh dựa trên trí tuệ và sự hiểu biết về bản chất của Ma Khí, hơn là sức mạnh thuần túy.

Luồng nước xoáy lao đi, mang theo hy vọng mong manh của ba người trẻ tuổi, xuyên qua lớp Ma Khí cuồn cuộn như một mũi tên xé gió.

***

Khoảnh khắc luồng nước xoáy của Liễu Thanh Hoan chạm vào "kẽ hở" dưới cánh tay Hắc Sa Ma Tướng, một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong lòng ba người trẻ tuổi. Liễu Thanh Hoan cảm nhận được một sự rung động nhỏ trong luồng Ma Khí, một sự gián đoạn dù chỉ thoáng qua trong bức tường phòng ngự tưởng như bất khả xâm phạm của hắn. Thân ảnh gầy gò của Hắc Sa Ma Tướng khẽ chao đảo, một ánh sáng đỏ sậm lóe lên trong đôi mắt sâu hoắm của hắn, nhưng không phải là sự tức giận, mà là một sự ngạc nhiên thú vị.

"Ồ?" Hắc Sa Ma Tướng nhếch mép, nụ cười càng thêm vẻ quỷ dị. "Không tệ. Ngươi đã nhìn thấy một chút bản chất của Ma Đạo. Nhưng, tiểu cô nương, ngươi còn quá non nớt."

Nụ cười của hắn như một lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào tim Liễu Thanh Hoan. Tia hy vọng vừa lóe lên đã vụt tắt, thay vào đó là một cảm giác ớn lạnh đến tận xương tủy. Nàng nhận ra, hắn không hề bị bất ngờ. Hắn đã lường trước. Hoặc thậm chí, hắn đã để nàng nhìn thấy cái "kẽ hở" đó như một cái bẫy.

Chỉ trong tích tắc, khi luồng nước xoáy của Liễu Thanh Hoan vừa chạm vào, Hắc Sa Ma Tướng đã phản ứng. Hắn không đẩy lùi đòn tấn công của nàng, mà thay vào đó, hắn chủ động mở rộng "kẽ hở" đó, biến nó thành một lỗ hổng đen ngòm, một xoáy nước ma khí xoáy tròn dữ dội. Luồng nước xoáy của Liễu Thanh Hoan bị hút vào trong, không gây ra bất kỳ tổn hại nào, mà ngược lại, nó còn bị chuyển hóa thành một phần của Ma Khí, tăng cường thêm sức mạnh cho hắn.

Rồi, từ chính cái "kẽ hở" vừa được mở rộng đó, một luồng Ma Khí đen đặc, sắc bén như lưỡi đao, bắn thẳng về phía Liễu Thanh Hoan với tốc độ kinh hoàng. Nàng không kịp phản ứng. Toàn bộ cơ thể nàng như bị đóng băng dưới uy áp khủng khiếp đó. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi, cảm giác lạnh lẽo từ Ma Khí xuyên thấu da thịt nàng, như hàng ngàn mũi kim châm vào từng tế bào.

"Aaa!" Liễu Thanh Hoan kêu lên một tiếng đau đớn xé lòng. Nàng bị đánh trúng trực diện, một lực đạo khủng khiếp va vào ngực nàng, khiến nàng bay ngược ra sau như một chiếc lá khô giữa cơn bão. Máu tươi phun ra từ miệng nàng, đỏ thẫm trên nền đất đá lởm chởm. Linh lực trong cơ thể nàng gần như cạn kiệt, mọi kinh mạch đều đau nhức như bị xé toạc. Nàng ngã vật xuống đất, đôi mắt thất thần nhìn lên bầu trời bị Ma Khí nuốt chửng, cảm giác tuyệt vọng dâng trào.

"Không thể nào... hắn... hắn đã biến nó thành... bẫy..." Liễu Thanh Hoan thều thào, vị máu tanh trong miệng nàng càng thêm nồng. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo không phải từ Ma Khí, mà từ chính trái tim nàng. Nàng đã tin vào lời dạy của Cố Trường Minh, đã cố gắng vận dụng trí tuệ, nhưng kết quả lại là một thất bại thảm hại, và nàng suýt nữa đã phải trả giá bằng mạng sống. Sự non nớt, sự ngây thơ của nàng trong cuộc chiến sinh tử này bị phơi bày một cách tàn nhẫn.

"Thứ kiến thức nông cạn đó của kẻ phàm trần kia mà ngươi dám dùng để đối phó với bổn tọa? Ngây thơ! Ngươi còn quá non nớt, tiểu cô nương!" Hắc Sa Ma Tướng cười phá lên, tiếng cười của hắn vang vọng khắp Viễn Cổ Chiến Trường, như tiếng gào thét của hàng vạn quỷ dữ. Hắn bước chậm rãi về phía Liễu Thanh Hoan đang nằm bất động, đôi mắt hắn tràn đầy sự khinh miệt và tàn độc. "Hãy tận hưởng nỗi đau!"

"Thanh Hoan!" Tần Vũ gầm lên một tiếng phẫn nộ, đôi mắt anh đỏ ngầu. Anh không thể đứng nhìn bạn mình gục ngã. Bỏ qua sự kiệt sức và những vết thương, anh lao về phía Hắc Sa Ma Tướng, Phá Ma Kiếm trong tay rực sáng như muốn xé tan màn đêm. "Chết tiệt! Ngươi dám làm tổn thương nàng!" Anh dồn hết linh lực cuối cùng vào một nhát chém, một luồng kiếm khí mạnh mẽ lao đi, nhưng trong mắt Hắc Sa Ma Tướng, nó chỉ là một trò hề.

Hắc Sa Ma Tướng chỉ vung tay nhẹ nhàng. Luồng kiếm khí của Tần Vũ va vào bức tường Ma Khí vô hình quanh hắn, tan biến như khói. Một lực phản chấn mạnh mẽ đánh thẳng vào Tần Vũ, khiến anh bay ngược trở lại, đâm sầm vào đống đổ nát. Anh ho ra một ngụm máu lớn, cảm giác toàn thân như muốn vỡ vụn. Sự bất lực, sự phẫn nộ tột cùng khiến anh gầm lên trong tuyệt vọng.

Kỷ Vô Nguyệt, dù đang vật lộn với sự xâm thực của Ma Khí, cũng nhận ra sự thật kinh hoàng. "Hắn... hắn đọc được... suy nghĩ của cô ấy..." Anh thều thào, giọng nói yếu ớt, lẫn vào tiếng gió rít. Ma Khí của Hắc Sa Ma Tướng không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là một dạng năng lượng tinh thần, có thể xuyên thấu ý niệm, đọc được những toan tính dù là nhỏ nhất. Lời dạy của Cố Trường Minh không sai, nhưng sự vận dụng của Liễu Thanh Hoan đã quá nông cạn, quá dễ đoán trong mắt một Ma Tướng xảo quyệt như Hắc Sa.

Ba người trẻ tuổi, kiệt sức, trọng thương, bị bao vây bởi quân Ma Tộc và đối mặt với một Ma Tướng xảo quyệt vượt xa mọi tưởng tượng, giờ đây như những ngọn nến sắp tàn trong đêm tối. Thiên Long Thành đã trở thành một huyệt mộ khổng lồ, và họ, những kẻ may mắn thoát ra, lại đang đứng trước ngưỡng cửa tử vong. Thất bại này không chỉ là thất bại của sức mạnh, mà còn là thất bại của trí tuệ, của hy vọng. Liễu Thanh Hoan cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, không phải vì cái lạnh của Ma Khí, mà vì sự trống rỗng, vô vọng đang nuốt chửng linh hồn nàng. Trận chiến này, không phải là một bài kiểm tra, mà là một lời cảnh tỉnh tàn khốc về sự non nớt của họ, về khoảng cách khủng khiếp giữa lý thuyết và thực chiến, giữa những lời dạy của "kẻ phàm trần" và sự tàn bạo của Ma Đạo. Họ đã gục ngã, không chỉ trên chiến trường, mà còn trong chính tâm hồn mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free