Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 242: Khai Mở Tiền Tuyến: Lối Đi Giữa Biển Ma
Biển Ma khí đen kịt, đặc quánh như mực, không ngừng cuồn cuộn nuốt chửng từng tấc đất của Thái Huyền Tiên Tông. Từng ngọn núi, từng dòng suối thanh bình giờ đây chỉ còn là cái bóng mờ ảo, méo mó dưới lớp màn u ám ấy. Trên Sân Luyện Võ rộng lớn, nơi từng vang vọng tiếng luyện kiếm, tiếng pháp thuật giao hòa, giờ chỉ còn là một lò mổ khổng lồ. Xác Ma vật chất chồng, máu đen tanh tưởi hòa lẫn với máu đỏ của các đệ tử Tiên Tông, nhuộm đỏ cả mặt đất đá xanh. Gió lạnh rít gào, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi thở tử khí, thỉnh thoảng những tia sét đen dữ tợn xẹt ngang bầu trời, chiếu rọi những gương mặt hằn học, méo mó của Ma tộc đang hò reo tấn công.
Liễu Thanh Hoan, mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng giờ đã lấm lem bụi bẩn và một vệt máu khô, vẫn kiên cường đứng ở tuyến đầu. Thanh Tiên kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng lam nhạt, không ngừng chém ra từng đạo kiếm khí sắc bén, đẩy lùi những con Ma vật hung tợn đang tràn tới. Hơi thở của nàng dồn dập, lồng ngực phập phồng, nhưng đôi mắt đen láy vẫn ánh lên sự kiên định đến lạ thường. Mỗi nhát chém, nàng đều như nghe thấy giọng nói trầm thấp, đầy mỏi mệt của Cố Trường Minh vang vọng trong tâm trí: "Các ngươi... là tương lai." Câu nói ấy, không phải là gánh nặng, mà là một ngọn lửa, thổi bùng lên ý chí chiến đấu đã tưởng chừng sắp lụi tàn trong nàng. "Chúng ta không thể lùi! Cố tiền bối đã tin tưởng chúng ta!" Nàng hét lên, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức mạnh, cố gắng át đi tiếng gầm rú điên loạn của Ma tộc và tiếng va chạm chói tai của binh khí. Một con Ma vật khổng lồ, thân hình gân guốc, móng vuốt sắc nhọn như dao cạo, gầm lên một tiếng vang động rồi lao tới. Liễu Thanh Hoan không chút do dự, Tiên kiếm vung lên, một đường kiếm quang tựa rồng bay phượng múa, xé toạc không khí, xuyên thẳng vào yết hầu con quái vật. Máu đen phun trào, Ma vật rống lên thảm thiết rồi đổ sập xuống, để lại một khoảng trống nhỏ giữa biển Ma.
Bên cạnh nàng, Tần Vũ với thân hình cao lớn, vạm vỡ, như một ngọn tháp vững chãi giữa bão tố. Thanh Phá Ma kiếm của hắn phát ra ánh sáng ngân bạch chói mắt, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch, quét bay hàng loạt Ma vật. Hắn gầm gừ, mồ hôi ướt đẫm trán, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn không ngừng tìm kiếm kẻ địch. "Hừ! Lão già đó chỉ nói suông, sao không tự mình ra tay? Ma vật quá đông!" Hắn lẩm bẩm, một sự giằng xé giữa kiêu ngạo muốn chứng tỏ bản thân và thực tế tàn khốc đang đè nặng lên vai. Hắn từng kiêu ngạo, từng tin rằng sức mạnh cá nhân là tất cả, nhưng giờ đây, đối mặt với biển Ma vật vô tận và áp lực kinh hoàng từ Ma Chủ tàn niệm, hắn mới hiểu rằng có những thứ không thể giải quyết chỉ bằng sức mạnh thuần túy. Tuy nhiên, sâu thẳm bên trong, hắn vẫn là một người chiến binh. "Mẹ kiếp! Để ta cho chúng thấy Thiên Kiếm Tử không phải kẻ yếu đuối!" Hắn hét lên, kiếm khí bùng nổ mạnh mẽ hơn, tạo thành một vòng xoáy bạc quét sạch một khu vực. Hắn hiểu rằng Cố Trường Minh không ra tay trực tiếp có lý do của hắn, nhưng sự thiếu vắng của một cường giả cấp Vô Thần Tôn Giả vẫn khiến hắn cảm thấy ngột ngạt. "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" câu nói của Cố Trường Minh thoáng lướt qua tâm trí hắn, nhưng hắn không còn thời gian để suy nghĩ về nó nữa.
Kỷ Vô Nguyệt, với khí chất lạnh lùng và dứt khoát, đứng lùi lại một chút, đôi tay không ngừng vẽ những phù văn phức tạp trên không khí. Nàng không trực tiếp tham gia vào trận cận chiến đẫm máu, mà sử dụng trí tuệ và pháp thuật của mình để hỗ trợ đồng đội. Từng đạo phù chú bay ra, lúc hóa thành bức tường lửa thiêu cháy Ma vật, lúc biến thành lôi điện giáng xuống, làm chậm bước tiến của kẻ địch. Đôi mắt phượng của nàng sắc bén, không ngừng quan sát chiến trường, tính toán từng đường đi nước bước. "Không, hắn đang đợi. Hắn muốn chúng ta tự tìm ra. Hãy nhớ những gì hắn nói về 'vật chứa' và 'điểm yếu'!" Nàng nói khẽ, giọng nói rõ ràng nhưng đầy sự tập trung, đáp lại lời cằn nhằn của Tần Vũ. "Đây không phải là lúc để nghi ngờ, mà là lúc để hành động dựa trên chỉ dẫn!" Nàng biết Cố Trường Minh không chỉ là một người thầy, mà còn là một kho tàng kiến thức sống, một kẻ đã trải qua tận cùng của bi kịch. Những lời hắn nói, dù châm biếm hay thờ ơ, đều ẩn chứa chân lý và những bài học xương máu. Ma tộc gầm thét: "Huyết tế! Huyết tế cho Ma Chủ!" Tiếng kêu gọi man rợ vang vọng khắp nơi, càng khiến cho không khí trở nên nặng nề và tuyệt vọng. Các đệ tử Thái Huyền Tiên Tông còn lại, dù kiệt sức và thương tích đầy mình, vẫn cố gắng bám trụ, ánh mắt họ tràn ngập nỗi sợ hãi nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh khi nhìn thấy ba người trẻ tuổi đang chiến đấu điên cuồng. Họ bị đẩy lùi từng bước, vòng vây của Ma tộc ngày càng siết chặt, tử khí không ngừng xâm thực cơ thể và ý chí của họ.
Xa xa, trên một đỉnh núi đơn độc, cao hơn cả Sân Luyện Võ và bị màn Ma khí che phủ một phần, Cố Trường Minh đứng đó, thân hình cao gầy, cô độc giữa biển mây đen. Hắn không mặc chiến bào, chỉ một bộ trường bào màu tối giản dị, nhưng khí chất tỏa ra từ hắn lại khiến mọi thứ xung quanh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và nỗi đau không thể xóa nhòa, xuyên thấu màn Ma khí dày đặc, nhìn thẳng vào tâm điểm của sự hỗn loạn. Hắn không nhìn các Ma vật, không nhìn các đệ tử đang chiến đấu, mà ánh mắt hắn tập trung vào một điểm sâu thẳm bên trong Hậu Sơn Cấm Địa – nơi Ma Chủ tàn niệm đang tập trung sức mạnh, nơi 'vật chứa' đang bị thao túng.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ vẫn thanh khiết như tuyết liên giữa phong trần, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại tràn ngập nỗi lo lắng. Nàng không nói một lời, chỉ lặng lẽ quan sát Cố Trường Minh, cảm nhận được sự giằng xé nội tâm trong hắn. Nàng biết, hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. Trái tim hắn đã chai sạn, nhưng sâu thẳm bên trong, tia lửa trách nhiệm vẫn chưa hoàn toàn lụi tắt. Hắn đã từ bỏ vai trò 'người cứu rỗi', nhưng hắn không thể hoàn toàn buông bỏ. "Ta đã từ bỏ gánh nặng này, nhưng... không có nghĩa là ta sẽ để các ngươi lặp lại bi kịch của ta." Giọng hắn trầm thấp, khẽ khàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, như đang tự nói với chính mình, nhưng cũng như một lời thì thầm gửi gắm vào cơn gió. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng ta... không thể buông xuôi hoàn toàn khi các ngươi vẫn còn có cơ hội." Hắn hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh buốt của Ma khí tràn vào lồng ngực, mang theo cả nỗi đau và sự quyết đoán. Hắn cảm nhận được sự dao động của Ma Chủ tàn niệm, một ý chí điên cuồng đang cố gắng bẻ gãy linh hồn của 'vật chứa', để biến nó thành một công cụ hoàn hảo cho sự trở lại của nó. Hắn biết, nếu hắn không can thiệp, dù chỉ một chút, bi kịch của kiếp trước sẽ lặp lại, và lần này, có lẽ sẽ không còn ai có thể đứng lên.
Chậm rãi, Cố Trường Minh giơ tay. Không có tiếng động lớn, không có hào quang chói lọi, không có bất kỳ dấu hiệu phô trương nào của sức mạnh. Hắn chỉ đơn giản là giơ tay lên, và trên đầu ngón tay hắn, một quầng sáng mờ ảo, nhỏ bé nhưng ẩn chứa một sức mạnh hủy diệt kinh thiên động địa, bắt đầu ngưng tụ. Đó là sức mạnh của Vô Thần Tôn Giả, sức mạnh của một kẻ đã từng đứng trên đỉnh cao của Đại lục Tiên Nguyên, đã từng đối mặt trực diện với Ma Chủ toàn thịnh. Nó không phải là một chiêu thức hoa mỹ, mà là một sự tập trung tuyệt đối của ý chí, của tinh thần và cả linh hồn đã kiệt quệ của hắn. Tia sáng đó, tinh khiết như giọt sương buổi sớm nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể hình dung, đột ngột bắn ra. Nó không tạo ra một vụ nổ, mà như một mũi tên xuyên phá không gian, xé toạc màn Ma khí dày đặc đang bao phủ Thái Huyền Tiên Tông. Một vệt sáng trắng bạc lướt qua, không phải theo đường thẳng mà theo một quỹ đạo phức tạp, né tránh những tầng năng lượng Ma khí dày đặc nhất, xuyên thẳng vào tâm điểm của sự hỗn loạn, nơi Ma Chủ tàn niệm đang tập trung sức mạnh vào 'vật chứa'.
"A-A-A-A-H-H-H-H-H!" Một tiếng gầm thét đau đớn, kinh hoàng vang vọng khắp Thái Huyền Tiên Tông, không phải từ Ma vật, mà từ sâu thẳm ý thức của Ma Chủ tàn niệm. Tiếng thét đó không mang hình dạng vật lý, mà là một luồng xung kích tinh thần mạnh mẽ, khiến tất cả các Ma vật và thậm chí cả các đệ tử Tiên Tông đều cảm thấy như có một nhát dao đâm thẳng vào linh hồn. Ngay lập tức, màn Ma khí dày đặc bao phủ khu vực Hậu Sơn Cấm Địa bị chấn động dữ dội. Những cuộn sóng Ma khí đen kịt bị đẩy lùi một cách mạnh mẽ, tạo thành một vùng chân không tạm thời, một 'lỗ hổng' xuyên thẳng vào Hậu Sơn Cấm Địa – nơi 'vật chứa' đang bị thao túng. Từ lỗ hổng đó, một luồng linh khí trong lành, tinh khiết, dù chỉ là thoáng qua, cũng khiến cho không khí ngột ngạt của chiến trường trở nên dịu đi đôi chút. Đó là dấu vết của một nơi chưa bị Ma hóa hoàn toàn, một nơi mà linh hồn đang bị giằng xé. "Thanh Hoan, Vũ, Nguyệt... nhìn kỹ. Cơ hội chỉ đến một lần!" Giọng nói của Cố Trường Minh, trầm thấp nhưng tràn đầy uy lực, vang vọng trong tâm trí của ba người trẻ tuổi, không phải là lời đề nghị, mà là một mệnh lệnh. Hắn đã mở đường, nhưng đó là một con đường mà chỉ có họ mới có thể đi.
Toàn bộ chiến trường chấn động bởi tiếng gầm thét kinh hoàng của Ma Chủ tàn niệm và sự xuất hiện đột ngột của lỗ hổng. Các Ma vật gần đó, bị luồng xung kích tinh thần của Ma Chủ ảnh hưởng, trở nên hỗn loạn trong giây lát, một số con yếu hơn thậm chí còn bị quét bay, tan biến thành tro bụi. Một con đường rõ ràng, nhưng đầy rẫy nguy hiểm, đã xuất hiện giữa biển Ma khí đen kịt. Đó là một lối đi hẹp, uốn lượn, xuyên thẳng vào trái tim của Hậu Sơn Cấm Địa, nơi mọi thứ đang chờ đợi.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt sửng sốt nhìn con đường vừa được mở ra. Nó không phải là một sự cứu rỗi toàn diện, mà là một lời thách thức. Họ hiểu rằng đây là cơ hội duy nhất, một cơ hội được tạo ra bằng sức mạnh phi thường của Cố Trường Minh, nhưng cũng là một cái bẫy chết người. Ma tộc, bị kích động bởi sự can thiệp của Cố Trường Minh, ngay lập tức dồn toàn bộ sự chú ý và tấn công vào lỗ hổng này, biến nó thành một hành lang tử thần. Những con Ma vật hung tợn nhất, những Ma tướng mạnh mẽ nhất, bắt đầu tập trung lại, tạo thành một bức tường thịt và xương, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám tiến vào.
"Đây... đây là lối đi! Cố tiền bối đã mở đường cho chúng ta!" Liễu Thanh Hoan hét lên, giọng nói nàng mang theo sự kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển thành sự quyết tâm. Nàng hiểu rằng hành động của Cố Trường Minh không phải là trực tiếp cứu giúp, mà là tạo ra một cơ hội cho họ. Hắn đã đặt niềm tin vào họ, một niềm tin nặng hơn cả ngàn ngọn núi.
Tần Vũ siết chặt thanh Phá Ma kiếm, mắt hắn đỏ ngầu nhưng không còn là sự bối rối hay tức giận ban đầu nữa, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn nhìn Cố Trường Minh vẫn đứng trên đỉnh núi xa xăm, rồi nhìn Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt. Hắn hiểu rằng, gánh nặng này giờ đây thuộc về họ. "Hừ! Dám coi thường ta sao? Để ta cho ngươi thấy Thiên Kiếm Tử không phải kẻ yếu đuối!" Hắn gầm lên, không phải với Ma tộc, mà như một lời tuyên chiến với định mệnh, với chính bản thân hắn. Hắn không còn là Tần Vũ kiêu ngạo chỉ biết dùng sức mạnh. Hắn đã trưởng thành, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách mà Cố Trường Minh giao phó.
Kỷ Vô Nguyệt, với ánh mắt sắc bén, nhanh chóng phân tích tình hình. Nàng biết lỗ hổng này không thể duy trì được lâu. Sức mạnh của Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng hàn gắn vết thương, và cánh cửa này sẽ đóng lại bất cứ lúc nào. "Lỗ hổng này không duy trì được lâu! Chúng ta phải nhanh lên! Mục tiêu là... phá vỡ sự kết nối giữa nó và 'vật chứa', hoặc thanh tẩy 'vật chứa' trước khi quá muộn!" Nàng nhắc lại lời chỉ dẫn của Cố Trường Minh, như một lời nhắc nhở cho chính mình và đồng đội. Trí tuệ của nàng, dưới áp lực sinh tử này, đang hoạt động hết công suất.
Cố Trường Minh vẫn đứng trên cao, ánh mắt kiên định, không hề có ý định tiếp tục can thiệp trực tiếp. Hắn đã làm phần của mình. Giờ đây, mọi thứ phụ thuộc vào thế hệ trẻ. Từ xa, Mộ Dung Tuyết theo dõi cảnh tượng này, đôi mắt nàng khẽ nhắm lại, một lời cầu nguyện thầm lặng thoát ra từ môi nàng. "Trường Minh... anh đã đặt tất cả vào tay bọn trẻ. Cầu mong họ sẽ thành công." Nàng biết rõ sự đau khổ mà Cố Trường Minh đã phải trải qua để đưa ra quyết định này. Nàng cũng biết, đây là con đường duy nhất để thế hệ trẻ trưởng thành, để họ viết nên một cái kết khác, không phải là bi kịch lặp lại của kiếp trước.
Với tiếng hô vang của Liễu Thanh Hoan, ba người họ dẫn đầu một nhóm nhỏ các đệ tử tinh nhuệ của Thái Huyền Tiên Tông, những người vẫn còn đủ ý chí và sức mạnh để chiến đấu, dũng cảm lao vào lỗ hổng chiến lược. Phía trước họ, biển Ma vật gầm gừ, móng vuốt sắc nhọn, đôi mắt đỏ ngầu chực chờ xé xác. Ma tộc ngay lập tức phản công dữ dội, dồn tất cả sức mạnh vào con đường này, biến nó thành một trận chiến cam go, một hành lang tử thần thực sự. Tiếng kiếm khí xé gió, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng la hét của chiến trường, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Liễu Thanh Hoan đi đầu, kiếm quang rực rỡ. Tần Vũ như một bức tường thép, Phá Ma kiếm vung lên không ngừng. Kỷ Vô Nguyệt yểm trợ phía sau, phù văn bay lượn, tạo ra những lá chắn và bẫy rập. Họ tiến lên, từng bước một, như những ngọn nến nhỏ nhoi nhưng kiên cường giữa đêm tối vô tận, trên con đường được tạo ra từ hy vọng mong manh và sự đau khổ khôn cùng của Cố Trường Minh. Con đường này có thể dẫn đến sự cứu rỗi, hoặc là nấm mồ chôn vùi tất cả.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.