Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 243: Xuyên Phá Ma Trận: Tiên Kiếm Khai Lộ
Con đường, một dải tối đen uốn lượn giữa biển Ma khí cuồn cuộn, hiện ra như một vết sẹo chói chang trên nền trời Thái Huyền Tiên Tông. Nó không phải là một lối thoát an toàn, mà là một hành lang tử thần, một lời mời gọi đến vực sâu của hiểm nguy. Ma tộc, những sinh vật gớm ghiếc từ cõi tối, bị kích động bởi đòn đánh uy chấn của Cố Trường Minh, gầm gừ, điên cuồng dồn về phía lỗ hổng chiến lược. Chúng tạo thành một bức tường bằng thịt và xương, bằng móng vuốt sắc nhọn và đôi mắt đỏ ngầu, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ kẻ nào dám mạo phạm.
“Đây… đây là lối đi! Cố tiền bối đã mở đường cho chúng ta!” Liễu Thanh Hoan thét lên, giọng nói trong trẻo của nàng giờ đây nhuốm màu kinh ngạc và xen lẫn sự quyết tâm sắt đá. Nàng hiểu rõ, hành động của Cố Trường Minh không phải là sự cứu vớt trực tiếp, mà là một cơ hội, một lời thách thức mà hắn đặt lên vai họ. Hắn đã trao cho họ niềm tin, một gánh nặng vô hình nhưng nặng trĩu hơn cả ngàn ngọn núi, đòi hỏi họ phải tự mình gánh vác. Nàng siết chặt Song Ngư Kiếm, những đường vân thủy lam trên thân kiếm như đang rực sáng, phản chiếu ý chí chiến đấu không hề vơi cạn trong đôi mắt nàng.
Tần Vũ siết chặt thanh Phá Ma kiếm, chuôi kiếm lạnh lẽo truyền đến lòng bàn tay hắn một cảm giác quen thuộc, như máu thịt của chính mình. Mắt hắn đỏ ngầu, nhưng không còn là vẻ bối rối hay tức giận của sự bất lực ban đầu. Thay vào đó, là một sự bình tĩnh đáng sợ, một ngọn lửa cuồng nộ âm ỉ cháy trong sâu thẳm. Hắn nhìn về phía đỉnh núi xa xăm, nơi Cố Trường Minh vẫn sừng sững như một pho tượng, rồi lại quay sang Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt. Hắn đã hiểu. Gánh nặng này, giờ đây thuộc về họ. "Hừ! Dám coi thường ta sao? Để ta cho ngươi thấy Thiên Kiếm Tử không phải kẻ yếu đuối!" Hắn gầm lên, không phải với lũ Ma vật đang gào thét, mà như một lời tuyên chiến với định mệnh, với chính cái tôi kiêu ngạo của hắn. Tần Vũ không còn là kẻ chỉ biết dùng sức mạnh vũ phu. Hắn đã trưởng thành, đã sẵn sàng đối mặt với thử thách mà Cố Trường Minh đã giao phó, đã sẵn sàng chứng minh giá trị của mình không chỉ bằng tài năng thiên phú mà còn bằng sự kiên cường của một người lãnh đạo.
Kỷ Vô Nguyệt, với ánh mắt sắc bén như chim ưng, nhanh chóng quét qua toàn bộ chiến trường. Nàng biết lỗ hổng này không thể duy trì được lâu. Sức mạnh của Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng hàn gắn vết thương do Cố Trường Minh gây ra, và cánh cửa này sẽ đóng lại bất cứ lúc nào. "Lỗ hổng này không duy trì được lâu! Chúng ta phải nhanh lên! Mục tiêu là... phá vỡ sự kết nối giữa nó và 'vật chứa', hoặc thanh tẩy 'vật chứa' trước khi quá muộn!" Nàng nhắc lại lời chỉ dẫn của Cố Trường Minh, không chỉ cho đồng đội mà còn như một lời tự nhắc nhở bản thân. Trí tuệ của nàng, dưới áp lực sinh tử tột cùng này, đang hoạt động hết công suất, tìm kiếm từng sơ hở nhỏ nhất trong hàng ngũ Ma tộc, tính toán từng bước đi, từng chiến thuật. Nàng vung tay, một chuỗi phù văn phức tạp được khắc họa trong hư không, lấp lánh ánh kim, chuẩn bị cho những cuộc đối đầu sắp tới.
Cố Trường Minh vẫn đứng trên đỉnh núi, thân hình cao gầy, cô độc giữa không gian xám xịt của Ma khí. Ánh mắt hổ phách của hắn, sâu thẳm như vực thẳm ngàn năm, lướt qua chiến trường hỗn loạn. Hắn đã làm phần của mình. Giờ đây, mọi thứ phụ thuộc vào thế hệ trẻ. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của Ma khí, sự phẫn nộ của tàn niệm Ma Chủ đang cố gắng hàn gắn vết nứt trong trận pháp phòng ngự. Hắn biết, khoảng thời gian này là vô cùng quý giá, và cũng vô cùng ngắn ngủi. Một tia lo âu thoáng qua trong đôi mắt hắn, nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi sự bình tĩnh cố hữu. Hắn đặt niềm tin vào họ, không phải vì hắn không thể can thiệp, mà vì hắn biết, chỉ có tự mình đối mặt và vượt qua, họ mới có thể thực sự trưởng thành.
Từ xa, Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Cố Trường Minh, dung nhan thanh khiết của nàng giờ đây phủ một lớp ưu sầu. Đôi mắt phượng khẽ nhắm lại, một lời cầu nguyện thầm lặng thoát ra từ đôi môi anh đào. "Trường Minh... anh đã đặt tất cả vào tay bọn trẻ. Cầu mong họ sẽ thành công." Nàng hiểu rõ nỗi đau mà Cố Trường Minh đã phải trải qua để đưa ra quyết định này. Nàng cũng biết, đây là con đường duy nhất để thế hệ trẻ trưởng thành, để họ viết nên một cái kết khác, không phải là bi kịch lặp lại của kiếp trước. Nàng đưa tay khẽ chạm vào cánh tay hắn, một sự an ủi không lời, một sự thấu hiểu sâu sắc.
Với tiếng hô vang của Liễu Thanh Hoan, ba người họ dẫn đầu một nhóm nhỏ các đệ tử tinh nhuệ của Thái Huyền Tiên Tông, những người vẫn còn đủ ý chí và sức mạnh để chiến đấu. Họ lao thẳng vào lỗ hổng chiến lược, dũng cảm đối mặt với biển Ma vật gầm gừ. Phía trước họ, những con Ma vật hung tợn nhất, những Ma tướng mạnh mẽ nhất, đã tập trung lại, tạo thành một bức tường thịt và xương, sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai dám tiến vào.
"Lui ra, lũ Ma vật! Kiếm của ta sẽ thanh tẩy các ngươi!" Tần Vũ gầm lên, thanh Phá Ma kiếm vung lên, mang theo sức mạnh lôi đình. Kiếm khí chói lòa xé toạc màn đêm Ma khí, tạo thành những đường rạch sáng rực, cắt đứt từng con Ma vật đang lao đến. Hắn như một ngọn giáo tiên phong, dũng mãnh và không thể ngăn cản. Mùi máu tanh và Ma khí hôi thối xộc vào mũi, nhưng hắn không hề nao núng. Mỗi nhát kiếm của Tần Vũ đều mang theo sự phẫn nộ và quyết tâm, không chỉ tiêu diệt kẻ thù mà còn khẳng định giá trị của chính mình. Hắn nhớ lời Cố Trường Minh từng nói: "Sức mạnh không chỉ nằm ở bản thân, mà còn ở cách ngươi sử dụng nó để bảo vệ những gì mình trân quý."
Liễu Thanh Hoan như một vũ điệu trên chiến trường. Nàng xoay mình, Song Ngư Kiếm vẽ nên những vòng tròn uyển chuyển, mỗi vòng tròn đều hóa thành một con thủy long nhỏ, cuốn lấy và xé tan những Ma vật đang cố gắng tiếp cận. "Thủy Mạc Thiên Chu! Thanh tẩy Ma khí!" Nàng hét lớn, đôi tay ngọc ngà kết ấn nhanh như chớp. Một màn nước trong suốt, óng ánh như tơ lụa, đột nhiên xuất hiện, bao bọc lấy nhóm đệ tử phía sau. Màn nước không chỉ cản phá đòn tấn công vật lý, mà còn có khả năng thanh tẩy Ma khí, làm suy yếu những Ma vật chạm vào nó. Các đệ tử Thái Huyền Tông, với khuôn mặt tái nhợt vì sợ hãi và kiệt sức, như tìm thấy một điểm tựa vững chắc. Họ nhìn Liễu Thanh Hoan với ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng, rồi lại dũng cảm vung kiếm, cùng nàng chiến đấu.
Kỷ Vô Nguyệt không trực tiếp lao vào tuyến đầu. Nàng di chuyển nhanh nhẹn phía sau Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan, đôi mắt sắc bén không ngừng quan sát. Nàng như một bộ não lạnh lùng và chính xác, không ngừng tính toán. Khi một nhóm Ma vật định vòng ra sau lưng, nàng lập tức vung tay, những lá bùa chú bay ra, biến thành những bức tường lửa hoặc những sợi xích băng, giam giữ hoặc làm chậm bước tiến của chúng. Nàng liên tục kết ấn, đôi khi một luồng thần thức vô hình truyền đi, như một lời thì thầm xuyên qua không gian. Cố Trường Minh ở xa, ánh mắt hắn lướt qua Kỷ Vô Nguyệt, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong mắt anh. Một ý niệm vi diệu, một sơ hở trong kết cấu của Ma tộc, một điểm yếu trong trận pháp Ma khí, được truyền thẳng vào tâm trí nàng. Kỷ Vô Nguyệt khẽ cau mày, dường như đã nắm bắt được điều gì đó. Nàng lập tức thay đổi phương án, những phù văn mà nàng phóng ra không còn là những đòn tấn công đơn lẻ, mà bắt đầu tạo thành một tiểu trận pháp phức tạp, gây nhiễu loạn và làm suy yếu một khu vực Ma khí nhất định.
Chiến trường hỗn loạn, tiếng kiếm khí xé gió, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng la hét của con người và tiếng gầm gừ của Ma tộc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Các đệ tử Thái Huyền Tiên Tông, mặc dù sợ hãi, nhưng dưới sự dẫn dắt của bộ ba, họ đã lấy lại chút tinh thần. Họ không còn là những con nai vàng ngơ ngác, mà là những chiến binh đang học cách đứng vững. Dù đạo bào đã nhuốm máu và rách rưới, dù cơ thể đã mệt mỏi rã rời, họ vẫn kiên cường vung kiếm, nỗ lực chiến đấu, để bảo vệ những gì còn lại của môn phái. Mùi máu tươi hòa lẫn với mùi đất đá ẩm ướt, mùi Ma khí hôi thối và mùi cháy khét của pháp thuật, tạo nên một không khí ngột ngạt, kinh hoàng.
Cố Trường Minh dõi theo từng bước chân của họ. Hắn thấy Tần Vũ đã biết phối hợp hơn, không còn chỉ xông lên một cách mù quáng. Hắn thấy Liễu Thanh Hoan đã thuần thục hơn trong việc sử dụng pháp thuật thanh tẩy, không chỉ tấn công mà còn bảo vệ. Và hắn thấy Kỷ Vô Nguyệt, với trí tuệ sắc bén, đã biến những chỉ dẫn mơ hồ của hắn thành những chiến thuật cụ thể, hiệu quả. Hắn khẽ thở dài. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn đã chọn buông xuôi để họ trưởng thành, và cái giá phải trả là sự giày vò trong tâm hồn hắn, nhưng có lẽ, đó là con đường duy nhất.
***
Hành lang tử thần dần mở rộng, dẫn họ đến một khu vực rộng lớn hơn, nơi từng là Sân Luyện Võ của Thái Huyền Tiên Tông, giờ đã biến thành một đống đổ nát hoang tàn. Những tấm đá lát nền nứt vỡ, những cột trụ chạm khắc tinh xảo giờ chỉ còn là những mảnh vụn đen kịt. Từng góc sân đều nhuốm màu u ám, ma khí cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ, bốc lên từ lòng đất, nuốt chửng mọi ánh sáng. Tiếng kiếm khí vút qua, tiếng quyền cước va chạm, tiếng pháp thuật bùng nổ, giờ xen lẫn tiếng gầm rú của Ma vật và tiếng rên rỉ của người bị thương. Mùi mồ hôi, đất đá và một chút mùi pháp thuật, giờ bị át bởi mùi máu tanh và ma khí hôi thối nồng nặc. Bầu không khí sôi động, náo nhiệt, tràn đầy ý chí chiến đấu của ngày xưa, giờ chỉ còn sự tuyệt vọng và hỗn loạn.
Ngay giữa sân luyện võ, một bóng hình khổng lồ, da đỏ rực, có sừng nhọn hoắt, đang đứng chắn ngang đường. Hắn ta khoác lên mình bộ giáp đen kịt, trên vai đeo những chiếc gai sắc nhọn, đôi mắt rực lửa như hai hòn than hồng. Xích Diễm Ma Tướng – một trong những tướng lĩnh mạnh nhất của Ma tộc, kẻ được tàn niệm Ma Chủ ban cho sức mạnh hủy diệt. Hắn ta thở phì phò, hơi thở nóng hổi mang theo mùi lưu huỳnh và máu tanh, đôi mắt đầy vẻ khinh miệt nhìn về phía nhóm người đang lao đến.
“Lũ sâu bọ dám xâm phạm! Ta sẽ biến các ngươi thành tro tàn cho Ma Chủ!” Xích Diễm Ma Tướng gầm gừ, giọng nói của hắn như tiếng đá lở, vang vọng khắp sân luyện võ đổ nát. Hắn vung tay, một quả cầu lửa khổng lồ, mang theo năng lượng hủy diệt của Ma khí, lao thẳng về phía Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ.
"Cẩn thận!" Kỷ Vô Nguyệt hét lớn. Nàng đã nhận ra sức mạnh kinh khủng từ đòn đánh của Ma Tướng. "Hắn mạnh... nhưng ma khí của hắn có kẽ hở! Tần Vũ, đánh vào mạn sườn phải! Thanh Hoan, che chắn cho ta!" Nàng nhanh chóng phân tích, vừa nói vừa vung tay, một tấm lá chắn phù văn bằng băng hiện ra, cố gắng cản phá quả cầu lửa. Nhưng quả cầu lửa quá mạnh, tấm lá chắn chỉ cầm cự được vài giây rồi vỡ vụn, sức nóng vẫn lan tỏa, khiến không khí xung quanh biến dạng.
Tần Vũ không chần chừ. "Hừ!" Hắn gầm lên, thanh Phá Ma kiếm hóa thành một luồng sáng xanh, chém thẳng vào quả cầu lửa. Lực va chạm kinh thiên động địa, một tiếng nổ lớn vang lên, chấn động cả không gian. Tần Vũ bị đẩy lùi vài bước, nhưng quả cầu lửa đã bị chệch hướng, bay thẳng lên trời và phát nổ thành vô số tia lửa nhỏ, rơi xuống như mưa thiên thạch, đốt cháy những mảnh vụn của sân luyện võ. Hắn có thể cảm nhận được sức nóng rát từ Ma khí, nhưng hắn đã trụ vững.
Liễu Thanh Hoan không hổ là đệ tử đứng đầu Thái Huyền Tiên Tông về thủy hệ pháp thuật. Ngay khi Tần Vũ đối đầu với quả cầu lửa, nàng đã kết ấn, một con thủy long khổng lồ hiện ra, uốn lượn xung quanh cả nhóm, tạo thành một lá chắn vững chắc. "Thủy Long Bảo Thuật!" Thủy long gầm lên, nuốt chửng những tia lửa Ma khí đang rơi xuống, hóa giải chúng thành hơi nước. Sức nóng giảm đi đáng kể, tạo cơ hội cho các đệ tử khác tạm thời thở phào. Nàng biết, trong cuộc chiến này, sự sống còn của họ phụ thuộc vào sự phối hợp.
Xích Diễm Ma Tướng nhếch mép cười khẩy. "Ồ? Cũng không tệ. Nhưng chỉ vậy thôi sao?" Hắn ta lao đến, thân hình khổng lồ nhưng tốc độ kinh người, bàn tay to lớn phủ đầy gai nhọn vung xuống như một ngọn núi.
"Hắn dùng Hỏa hệ Ma khí! Dùng Thủy khắc Hỏa! Kỷ Vô Nguyệt, bẫy hắn bằng Thổ hệ phù chú!" Liễu Thanh Hoan nhanh chóng phản ứng. Nàng hiểu những gì Cố Trường Minh đã dạy về sự kết hợp Ngũ Hành và đối phó với Ma khí. Ma khí không phải là bất khả xâm phạm; nó cũng tuân theo những quy luật nhất định. Hỏa Diễm Ma khí của Ma Tướng chắc chắn sẽ có điểm yếu khi gặp phải Thủy hệ pháp thuật cực mạnh.
Tần Vũ gầm lên, thanh kiếm của hắn rực sáng, không né tránh mà lao thẳng vào. "Phá Ma Kiếm Quyết!" Kiếm khí lôi đình của hắn không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn là ý chí kiên cường, là sự thanh tẩy. Hắn hiểu rằng, để tạo sơ hở cho đồng đội, hắn phải trực tiếp đối mặt với hiểm nguy. Hắn chém vào cánh tay Ma Tướng, một tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, nhưng chỉ để lại một vết sước nhỏ trên lớp giáp đen kịt của hắn. Tuy nhiên, đòn đánh của Tần Vũ đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Xích Diễm Ma Tướng, khiến hắn ta không thể kịp phản ứng với những đòn đánh tiếp theo.
Ngay lúc đó, Kỷ Vô Nguyệt đã nhanh như chớp phóng ra hàng loạt phù văn màu vàng đất. Những phù văn này không tấn công trực diện, mà bay quanh Xích Diễm Ma Tướng, rồi đột nhiên hóa thành những sợi xích bằng đất đá, cố định chân hắn lại. "Địa Phong Trận!" Nàng hét lên, mặt khẽ tái đi vì tiêu hao linh lực. Đây là một trận pháp nhỏ, không đủ để giam giữ hoàn toàn một Ma Tướng mạnh như Xích Diễm, nhưng đủ để làm chậm hắn.
"Cái gì?!" Xích Diễm Ma Tướng kinh ngạc, hắn cảm thấy chân mình bị những sợi xích vô hình giữ chặt, tốc độ của hắn giảm đi đáng kể. Hắn gầm lên giận dữ, Ma khí bùng phát, cố gắng phá vỡ trận pháp.
"Đây là cơ hội!" Liễu Thanh Hoan không bỏ lỡ. Nàng tập trung toàn bộ linh lực vào Song Ngư Kiếm, mũi kiếm chỉ thẳng vào Xích Diễm Ma Tướng. "Thủy Tiên Liên Hoa!" Hàng chục đóa sen bằng nước tinh khiết, mỗi đóa đều mang theo sức mạnh thanh tẩy cực lớn, bắn ra như mưa. Những đóa sen này bay thẳng vào mạn sườn phải của Ma Tướng – nơi mà Kỷ Vô Nguyệt đã chỉ ra là sơ hở.
Xích Diễm Ma Tướng gầm lên đau đớn. Những đóa sen nước không gây sát thương vật lý lớn, nhưng chúng có khả năng thanh tẩy Ma khí, khiến cơ thể hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm chích. Lớp Ma khí bao phủ thân thể hắn bắt đầu mỏng đi, để lộ ra làn da đỏ rực bên dưới. Hắn ta thét lên: "Ma Chủ vạn tuế! Ta sẽ không bao giờ gục ngã!" Hắn điên cuồng vung tay, giải phóng một luồng Hỏa Diễm Ma khí cực lớn, đẩy lùi cả ba người về phía sau.
"Không thể giết hắn ngay được! Hắn quá mạnh!" Tần Vũ thở hổn hển, áo đã rách tả tơi, trên người có vài vết bỏng do bị Ma khí phản phệ.
"Không cần giết! Chỉ cần đẩy lùi!" Kỷ Vô Nguyệt nói, đôi mắt nàng vẫn ánh lên sự sắc bén. "Sức mạnh của hắn đang bị kiềm chế. Cứ tiếp tục như vậy, hắn sẽ không thể cản chúng ta được lâu!" Nàng biết, mục tiêu của họ không phải là tiêu diệt tất cả Ma tộc, mà là xuyên qua, đến được 'vật chứa' của tàn niệm Ma Chủ.
Cố Trường Minh ở xa, ánh mắt hắn khẽ dao động. Hắn thấy sự phối hợp ăn ý của ba người, thấy được cách họ vận dụng những kiến thức hắn truyền thụ. Tần Vũ đã biết dùng sức mạnh để tạo cơ hội, Liễu Thanh Hoan đã biết dùng pháp thuật để yểm trợ và thanh tẩy, Kỷ Vô Nguyệt đã biết dùng trí tuệ để tìm sơ hở và khống chế. Họ không còn chỉ là những cá nhân đơn lẻ, mà đã trở thành một đội hình hoàn chỉnh, bù đắp cho nhau. Hắn không khỏi cảm thấy một chút hài lòng, nhưng sự lo âu vẫn lẩn khuất trong đáy mắt. Đây chỉ là khởi đầu.
Trận chiến tiếp tục diễn ra khốc liệt. Ba người liên tục thay phiên tấn công và phòng thủ, sử dụng mọi chiêu thức, mọi chiến thuật mà Cố Trường Minh đã từng chỉ điểm một cách gián tiếp. Tần Vũ dùng kiếm khí lôi đình xé tan những đợt tấn công của Xích Diễm Ma Tướng, Liễu Thanh Hoan dùng thủy pháp hóa giải Ma khí và phản công, Kỷ Vô Nguyệt liên tục tạo ra những trận pháp nhỏ, bùa chú, vừa làm chậm, vừa gây nhiễu loạn Ma Tướng, vừa bảo vệ nhóm đệ tử phía sau. Dưới sự phối hợp chặt chẽ, Xích Diễm Ma Tướng dần dần bị đẩy vào thế bị động. Hắn gầm lên giận dữ, nhưng không thể xuyên thủng phòng tuyến của họ. Cuối cùng, với một đòn phối hợp mạnh mẽ của cả ba, Xích Diễm Ma Tướng bị đẩy lùi một cách dữ dội, thân hình khổng lồ của hắn va vào một cột đá, tạo ra một tiếng nổ lớn, rồi chìm vào biển Ma khí đen kịt, không còn dám ngăn cản nữa.
***
Kiệt sức, nhưng đầy quyết tâm, ba người họ cùng với nhóm đệ tử Thái Huyền Tiên Tông còn lại, cuối cùng cũng vượt qua được Sân Luyện Võ đổ nát. Phía trước họ, màn sương mù đen đặc của Ma khí càng trở nên nồng đậm hơn, bao phủ một khu vực rộng lớn, nơi từng là Tàng Kinh Các của Thái Huyền Tiên Tông.
Kiến trúc hùng vĩ của Tàng Kinh Các, nơi lưu giữ hàng vạn kinh thư và bí pháp của môn phái, giờ đây bị bao phủ bởi một kết giới ma khí khổng lồ, đen kịt như mực, xoáy vặn như một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Tiếng gió rít qua những khe nứt của kết giới như tiếng than khóc của vô số oán linh, tiếng pháp khí va chạm vọng lại từ quá khứ bi tráng, tiếng gào thét của Ma tộc ẩn hiện trong màn sương. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và oán khí nồng nặc xộc vào mũi, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề. Bầu không khí tiêu điều, tang thương, đầy rẫy oán khí và sát khí. Ánh sáng lờ mờ, thường xuyên có gió lạnh buốt thấu xương.
"Chúng ta... đã đến được đây..." Liễu Thanh Hoan thở dốc, mồ hôi ướt đẫm mái tóc. Nàng nhìn kết giới đen kịt trước mặt, một cảm giác nặng nề, u ám lan tỏa, khiến linh hồn nàng run rẩy. "Nhưng kết giới này... thật đáng sợ." Nàng có thể cảm nhận được sự hiện diện của một ý chí tà ác mạnh mẽ hơn nhiều so với bất kỳ Ma vật nào họ từng đối mặt, một ý chí đang ngủ yên nhưng sẵn sàng thức tỉnh.
Tần Vũ rút kiếm, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Dù đã mệt mỏi, nhưng ý chí chiến đấu của hắn vẫn rực cháy. "Ma Chủ tàn niệm... Ngươi không thể thoát khỏi ta!" Hắn gầm lên, như một lời tuyên chiến với bóng tối đang bao trùm. Hắn biết, đây là mục tiêu cuối cùng, nơi mà tất cả những bi kịch của kiếp trước đã bắt đầu, và hắn sẽ không để nó lặp lại.
Kỷ Vô Nguyệt đưa tay chạm nhẹ vào kết giới Ma khí, một luồng điện lạnh buốt truyền đến đầu ngón tay nàng. "Kết giới này được dựng lên bằng năng lượng của tàn niệm Ma Chủ, không phải chỉ là Ma khí thông thường." Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt sắc bén không ngừng phân tích những đường vân xoáy trên bề mặt kết giới. "Nó bảo vệ 'vật chứa'... và cũng là nguồn năng lượng của nó." Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh đã chỉ dẫn: "Phá vỡ sự kết nối, hoặc thanh tẩy 'vật chứa'."
Cố Trường Minh, từ đỉnh núi xa xăm, cảm nhận được sự tiến bộ của họ. Hắn thấy họ đã đến được ngưỡng cửa cuối cùng, đối mặt với bức tường kiên cố nhất của Ma Chủ tàn niệm. Một sự pha trộn giữa hài lòng và lo âu hiện rõ trong đôi mắt hắn. Hắn biết, đây mới là thử thách thực sự. "Họ đã trưởng thành. Nhưng liệu có đủ để đối mặt với cái giá của sự cứu rỗi?" hắn tự hỏi. Ma Chủ tàn niệm đang cố gắng 'hiện hình' thông qua 'vật chứa', và khi nó hoàn tất, sức mạnh của nó sẽ vượt xa mọi thứ họ từng đối mặt.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt đứng trước kết giới, cảm nhận áp lực khổng lồ đè nặng lên vai. Họ nhìn nhau, thầm nhắc nhở về lời dặn của Cố Trường Minh, về mục tiêu mà hắn đã giao phó. Một tia sáng yếu ớt của niềm tin và sự quyết tâm, như một đốm lửa nhỏ giữa đêm tối vô tận, bùng cháy trong đôi mắt họ. Phía trước là nguy hiểm, là sự sống còn, là số phận của Thái Huyền Tiên Tông, và có thể là cả đại lục. Họ biết, không có đường lui. Con đường này có thể dẫn đến sự cứu rỗi, hoặc là nấm mồ chôn vùi tất cả. Và họ, những người trẻ tuổi được Cố Trường Minh đặt trọn niềm tin, sẽ phải tự mình viết nên cái kết.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.