Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 244: Huyết Nguyệt Chi Ảnh: Đại Chiến Tàn Niệm
***
**Chương 244: Huyết Nguyệt Chi Ảnh: Đại Chiến Tàn Niệm**
Áp lực từ kết giới ma khí khổng lồ đè nặng lên vai ba người Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và những đệ tử Thái Huyền Tiên Tông còn lại, tựa như một ngọn núi vô hình. Màn sương mù đen đặc cuồn cuộn phía trước, không ngừng nuốt chửng ánh sáng le lói còn sót lại của một đêm trăng khuyết. Từng thớ ma khí xoáy vặn như những con mãng xà khổng lồ, phát ra tiếng rít ghê rợn, như những lời nguyền rủa từ vực sâu u tối nhất của địa ngục. Mùi máu khô tanh nồng, hòa quyện với mùi kim loại rỉ sét và oán khí nồng nặc, xộc thẳng vào buồng phổi, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, mang theo vị đắng chát của cái chết.
"Không có đường lui." Tần Vũ khẽ gằn, giọng nói trầm khàn như tiếng kiếm va. Hắn siết chặt chuôi kiếm trong tay, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy ý chí chiến đấu. "Chúng ta đã đến đây, không thể dừng lại."
Kỷ Vô Nguyệt gật đầu, đôi mắt phượng sắc bén không ngừng quét qua kết giới, phân tích từng đường vân xoáy, từng điểm yếu tiềm tàng. Nàng biết, lời Cố Trường Minh đã chỉ dẫn không sai: đây là bức tường cuối cùng, cũng là nơi cất giấu bí mật kinh hoàng nhất của Ma Chủ tàn niệm. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác đang sôi sục bên trong, như một trái tim bệnh hoạn đang đập những nhịp đập cuối cùng, nhưng lại mang sức mạnh hủy diệt không thể tưởng tượng nổi.
"Phá vỡ nó!" Liễu Thanh Hoan hô lên, tiếng nói trong trẻo của nàng vang vọng trong không gian u ám, mang theo sự kiên cường đến khó tin. Nàng biết mình đang sợ hãi, từng thớ thịt trong cơ thể đều run rẩy trước sự hiện diện của tà khí kinh hoàng này, nhưng lời dặn của Cố Trường Minh vẫn văng vẳng bên tai: *“Sự cứu rỗi không đến từ một cá nhân, mà từ ý chí của hàng vạn người cùng đứng lên.”* Nàng không thể gục ngã.
Với một tiếng gầm vang, Tần Vũ là người đầu tiên hành động. Hắn phóng lên, kiếm khí cuộn trào như một cơn lốc sấm sét, trực tiếp bổ thẳng vào điểm yếu mà Kỷ Vô Nguyệt vừa chỉ ra trên kết giới. *Rắc!* Một tiếng vỡ vụn nhỏ bé vang lên giữa biển ma khí cuồng bạo, nhưng nó như một tín hiệu. Liễu Thanh Hoan lập tức tung ra Thủy Long Phá, một cột nước khổng lồ được ngưng tụ từ linh lực tinh thuần, cuốn lấy những luồng ma khí phản kích, hóa giải phần nào sức mạnh của chúng. Kỷ Vô Nguyệt nhanh chóng đặt xuống những lá bùa chú cổ xưa, tạo thành một ma trận nhỏ, không ngừng công phá vào vết nứt vừa xuất hiện, đồng thời bảo vệ các đệ tử phía sau.
"Xông lên!" Một đệ tử Thái Huyền Tông gào thét, ánh mắt đỏ ngầu vì căm phẫn và tuyệt vọng, theo sau là những người khác. Họ biết rõ cái giá của việc bước vào đây, nhưng họ không có lựa chọn nào khác.
Kết giới ma khí, sau cùng, đã không thể chịu đựng được sức tấn công phối hợp của họ. Nó nứt vỡ thành hàng ngàn mảnh đen kịt, tan biến vào hư không, để lộ ra một đại điện rộng lớn, hoang tàn đến đáng sợ. Đây từng là Đại Điện Thiên Huyền, nơi diễn ra những buổi lễ long trọng nhất, nơi các vị trưởng lão và tông chủ Thái Huyền Tiên Tông tụ họp. Giờ đây, những cột đá cẩm thạch tráng lệ bị đổ nát, những pho tượng thần tiên bị đập nát không thương tiếc, đầu rơi mình rụng, ánh mắt vô hồn hướng về hư vô. Từng sợi ma khí như những xúc tu khổng lồ, đen đặc và nhớp nháp, vươn ra từ trung tâm điện, nơi một bóng đen khổng lồ đang dần hiện hình.
Không phải là một hình hài cụ thể, mà là một khối năng lượng tối tăm cuồn cuộn, không ngừng biến đổi hình dạng, lúc như một ngọn núi, lúc như một hố đen, lúc lại như một con quỷ dữ với vô số cánh tay và ánh mắt. Từ trung tâm của khối bóng đen ấy, hai điểm sáng đỏ rực như máu, lớn như mặt trăng, từ từ mở ra, chiếu thẳng vào Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt và những đệ tử còn lại. Đó là ánh mắt của Ma Chủ tàn niệm, chứa đựng sự khinh miệt tột cùng và ý chí hủy diệt không giới hạn.
"Lũ kiến hôi." Một tiếng cười khẩy vang vọng khắp đại điện, không phải bằng âm thanh thực sự, mà là một luồng ý niệm trực tiếp truyền vào tâm trí mọi người, khiến linh hồn họ run rẩy. Giọng nói ấy già nua, tàn bạo, và đầy vẻ giễu cợt. "Các ngươi nghĩ có thể chạm tới bổn tọa sao? Chỉ là sự ngu xuẩn lặp lại của thế hệ phàm tục mà thôi. Ngu xuẩn và yếu ớt."
Áp lực tâm linh kinh khủng đè nén, khiến không khí đặc quánh lại, khó thở. Các đệ tử Thái Huyền Tông ngã rạp xuống đất, ôm đầu quằn quại. Ngay cả Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt cũng cảm thấy linh hồn mình như muốn vỡ tung, chân như nhũn ra. Đây không phải là sức mạnh thể xác, mà là sự áp chế hoàn toàn từ một ý chí vượt xa mọi giới hạn. Ma khí cuồng bạo như bão tố, thổi bay những mảnh vỡ của đại điện, gào thét xung quanh Ma Chủ tàn niệm.
"Dù là kiến hôi," Liễu Thanh Hoan nghiến răng, cố gắng đứng vững, máu từ khóe miệng rỉ ra, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định nhìn thẳng vào hai điểm sáng đỏ rực như máu, "cũng có thể cắn chết voi!" Nàng vận dụng toàn bộ linh lực, một đạo linh pháp thủy hệ bắn ra, nhưng nó tan biến ngay khi chạm vào rìa khối bóng đen khổng lồ, như một giọt nước rơi vào đại dương.
Tần Vũ không nói thêm lời nào, hắn biết ngôn ngữ lúc này là vô nghĩa. Ý chí của hắn bùng cháy, biến thành kiếm ý sắc bén, xé toạc nỗi sợ hãi đang muốn nuốt chửng hắn. Hắn gầm lên một tiếng, toàn bộ linh lực trong cơ thể dồn vào thanh kiếm. *Lôi Đình Kiếm Quyết!* Một luồng kiếm quang màu tím đen, mang theo sức mạnh sấm sét hủy diệt, lao thẳng vào trung tâm khối bóng đen.
Kỷ Vô Nguyệt không tấn công trực diện. Nàng nhanh chóng lùi lại vài bước, vận dụng thủ ấn phức tạp, một lá bùa chú hình bát quái được ném ra, nhanh chóng biến thành một trận pháp phong ấn nhỏ, cố gắng bao vây một phần khối ma khí đang cuồn cuộn. Nàng đã ghi nhớ lời Cố Trường Minh: không thể đối đầu trực diện, mà phải tìm cách kiềm chế và tìm điểm yếu của ‘vật chứa’.
Nhưng Ma Chủ tàn niệm quá mạnh. Luồng kiếm quang của Tần Vũ va vào khối bóng đen, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, nhưng nó chỉ làm khối bóng đen rung chuyển nhẹ. Ma khí lập tức phản phệ, hàng ngàn xúc tu đen kịt vọt ra, quật thẳng vào Tần Vũ. Hắn kịp thời giơ kiếm chống đỡ, nhưng vẫn bị đánh bay đi, đập mạnh vào một cột đá đổ nát, xương cốt như muốn rã rời. Linh lực bị chấn động dữ dội, một ngụm máu tươi trào ra khỏi miệng.
Cùng lúc đó, trận pháp của Kỷ Vô Nguyệt bị một luồng áp lực vô hình nghiền nát, những lá bùa chú biến thành tro bụi. Bản thân nàng cũng bị chấn động, ngã vật xuống đất, cảm thấy linh lực trong cơ thể hỗn loạn. Các đệ tử Thái Huyền Tông, vốn đã kiệt sức, giờ đây bị đòn phản công của Ma Chủ tàn niệm đánh trúng, không ít người đã gục ngã, máu nhuộm đỏ nền đá cẩm thạch. Mùi máu tanh nồng nặc hơn bao giờ hết, hòa quyện với mùi ma khí và mùi tử khí, tạo nên một không gian địa ngục trần gian.
"Vẫn là như vậy..." Giọng nói của Ma Chủ tàn niệm vang lên, đầy vẻ chế giễu, "yếu ớt và ngu ngốc. Bổn tọa đã chờ đợi cả vạn năm, để rồi chỉ đối mặt với những thứ tầm thường này sao? Các ngươi muốn cứu thế giới ư? Thế giới này chỉ xứng đáng bị hủy diệt, như cái cách mà nó đã vứt bỏ bổn tọa!" Hai điểm sáng đỏ rực trên khối bóng đen bỗng lóe lên một cách quỷ dị, như thể một đôi mắt khổng lồ đang nhìn thấu mọi tâm can, mọi nỗi sợ hãi của họ. Áp lực tăng vọt, khiến không khí đặc quánh như thể đang đông cứng lại.
***
Cách đó hàng trăm dặm, trên đỉnh Vọng Tiên Lầu, một góc bí mật khuất sau những tàn tích của Thái Huyền Tiên Tông, Cố Trường Minh vẫn ngồi tĩnh lặng. Đêm đã khuya, và bầu trời phía trên Thái Huyền Tiên Tông bị bao phủ bởi một đám mây ma khí đen kịt, không cho một tia trăng hay sao nào lọt qua. Hắn ngồi trên một tảng đá phẳng, ánh mắt sâu thẳm tựa như vực thẳm vô biên, nhìn chằm chằm vào một quả cầu thủy tinh cổ xưa đặt trên lòng bàn tay. Trong quả cầu, hình ảnh Đại Điện Thiên Huyền hiện lên một cách rõ nét, cùng với sự cuồng bạo của Ma Chủ tàn niệm và sự chật vật của Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt.
Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh hắn, một tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, cảm nhận được sự căng thẳng không thể nói thành lời đang lan tỏa từ cơ thể hắn. Nàng biết, hắn đang trải qua nỗi đau đớn và giằng xé nội tâm tột cùng. Đôi mắt nàng cũng dõi theo hình ảnh trong quả cầu, sự lo lắng không giấu được hiện rõ trên gương mặt thanh khiết. Nàng cũng nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng đó, những đệ tử ngã xuống, sự bất lực của ba người trẻ tuổi trước sức mạnh hủy diệt của Ma Chủ tàn niệm.
*“Lại một lần nữa...”* Cố Trường Minh tự thì thầm trong tâm trí, giọng nói nội tâm mang theo sự mệt mỏi và cay đắng không thể diễn tả. *“Ta lại phải nhìn họ gánh vác sao? Lại phải nhìn họ đối mặt với thứ mà ta đã từng thất bại, đã từng hy sinh tất cả nhưng không được đền đáp?”* Hình ảnh kiếp trước ùa về như một cơn ác mộng: những gương mặt thân yêu ngã xuống trong vũng máu, những lời cầu xin tuyệt vọng của đại lục, sự phản bội cay nghiệt, và cái chết cô độc của chính hắn. *“Hay là ta... nên ra tay? Chấm dứt tất cả, một lần và mãi mãi?”* Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu hắn, mạnh mẽ đến mức hắn có thể cảm thấy ngón tay mình khẽ run lên, một luồng kiếm ý vô hình như muốn thoát ra khỏi cơ thể.
Nhưng rồi, hắn lại thấy ánh mắt kiên cường của Liễu Thanh Hoan, dù sợ hãi nhưng vẫn không lùi bước. Hắn thấy ý chí sắt đá của Tần Vũ, bất chấp thương tích vẫn cố gắng đứng dậy. Hắn thấy sự tập trung cao độ của Kỷ Vô Nguyệt, dù linh lực hỗn loạn vẫn không ngừng suy tính. Họ là những con người của kiếp này, những người chưa từng trải qua sự tàn khốc của quá khứ, nhưng lại đang đối mặt với chính bi kịch đó.
"Họ cần anh, Trường Minh." Mộ Dung Tuyết khẽ thì thầm, giọng nói của nàng nhẹ nhàng như làn gió, nhưng lại mang một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Nàng biết rõ tâm tư của hắn, biết nỗi đau của hắn. "Nhưng họ cũng cần tự đứng lên. Anh đã dạy họ cách đi, giờ là lúc họ phải tự bước."
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên liệu có tồn tại khi cả thế giới đang đứng trước bờ vực di���t vong? Hắn mở mắt ra, đôi mắt hổ phách sâu thẳm lóe lên một tia sáng quyết đoán, không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là sự minh triết của một người đã nhìn thấy tương lai. Hắn vẫn tin vào họ, tin vào hạt giống đã gieo.
Hắn không trực tiếp ra tay. Bàn tay hắn khẽ động, ngón trỏ nhẹ nhàng lướt qua bề mặt quả cầu thủy tinh. Một luồng thần thức vô hình, tinh tế đến mức không thể cảm nhận bằng mắt thường, lướt qua pháp khí, xuyên qua không gian rộng lớn, hướng về chiến trường rực lửa trong Đại Điện Thiên Huyền. Luồng thần thức này không mang theo sức mạnh tấn công, mà chỉ là một sự rung động cực kỳ nhỏ bé, một sự dao động tinh tế trong dòng chảy ma khí cuồn cuộn. Nó giống như một làn gió nhẹ, thổi bay một hạt bụi nhỏ trong cơn bão, nhưng lại đủ để tạo ra một khoảng khắc suy yếu vô hình trong sự kiểm soát của Ma Chủ tàn niệm, một khe hở dù nhỏ, nhưng lại là cơ hội sống còn. Đồng thời, một ý niệm mơ hồ, một tia sáng trí tuệ, cũng lướt qua tâm trí của ba người trẻ tuổi, như một lời nhắc nhở không lời, một sự tin tưởng không thể diễn tả.
Cố Trường Minh nhìn chằm chằm vào quả cầu thủy tinh, ánh mắt hiện lên vẻ căng thẳng và lo lắng. Hắn biết, hắn đã trao cho họ cơ hội. Giờ đây, liệu họ có thể nắm bắt được nó, hay sẽ gục ngã trước ngưỡng cửa của sự cứu rỗi? Đó là một câu hỏi mà hắn không thể trả lời thay họ.
***
Trong Đại Điện Thiên Huyền, ba người Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt đang đứng trước bờ vực của sự tuyệt vọng. Áp lực từ Ma Chủ tàn niệm quá lớn, khiến họ cảm thấy như những con thuyền nhỏ bé đang chao đảo giữa cơn sóng thần. Các đệ tử xung quanh đã ngã xuống gần hết, không ít người đã tắt thở, linh hồn bị ma khí nuốt chửng. Tiếng gào thét của Ma Chủ tàn niệm vang vọng như tiếng chuông báo tử.
Đúng lúc đó, một điều kỳ lạ xảy ra. Trong một phần vạn giây, Ma khí cuồng bạo xung quanh Ma Chủ tàn niệm dường như khẽ ngừng lại, một sự xao động nhỏ bé, một khe hở vô hình thoáng qua trong bức tường sức mạnh của nó. Đồng thời, một tia sáng mơ hồ lóe lên trong tâm trí Liễu Thanh Hoan, một ý niệm về sự kiên cường và tin tưởng, như lời nhắc nhở từ một người đã từng trải qua tất cả. Nàng bỗng nhớ đến ánh mắt của Cố Trường Minh, cái cách hắn vẫn luôn lặng lẽ quan sát, lặng lẽ tin tưởng. Hắn đã không bỏ rơi họ.
"Cố tiền bối tin tưởng chúng ta!" Liễu Thanh Hoan bỗng hô lên, giọng nói nàng vang vọng, mang theo một sức mạnh lay động lòng người. Ánh mắt nàng rực sáng, không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. Nàng cảm nhận được một luồng linh lực mới trỗi dậy trong cơ thể, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Tần Vũ, đang chật vật đứng dậy, cũng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, và một tia sáng lóe lên trong tâm trí hắn. Hắn nhớ lại những lời Cố Trường Minh từng nói, những chỉ dẫn về điểm yếu của Ma tộc, về ý chí không khuất phục. Hắn gầm lên, không phải vì đau đớn, mà vì ý chí chiến đấu bùng cháy. "Ma vật! Ngươi không thể khuất phục ta!" Hắn lại vọt lên, lần này không phải là một đòn tấn công liều lĩnh, mà là một đường kiếm đầy tính toán, nhắm thẳng vào khe hở nhỏ bé vừa xuất hiện trong dòng chảy ma khí. Kiếm ý lôi đình bộc phát, ánh kiếm màu tím đen rạch ngang không gian, xé toạc màn đêm.
Kỷ Vô Nguyệt, vừa bị chấn động mạnh, cũng bừng tỉnh. Ánh mắt nàng quét nhanh qua khối bóng đen của Ma Chủ tàn niệm. Nàng đã cảm nhận được một sự suy yếu nhỏ bé, một khoảnh khắc mất tập trung của Ma Chủ. Đồng thời, nàng cũng nhìn thấy rõ ràng hơn. Từ trung tâm của khối ma khí khổng lồ, một ấn ký màu đỏ như máu, hình bán nguyệt đang tỏa sáng một cách quỷ dị. *Huyết Nguyệt Ấn!* Đó chính là lời Cố Trường Minh đã từng ám chỉ, dấu ấn của ‘vật chứa’, nguồn năng lượng chính của tàn niệm Ma Chủ. "Tìm kiếm... điểm yếu... trên ấn ký...!" Nàng khẽ thì thầm, dồn nén toàn bộ linh lực còn lại, nhanh chóng bố trí một trận pháp phong ấn phức tạp hơn, nhắm thẳng vào Huyết Nguyệt Ấn.
Sự phối hợp của họ ăn ý đến khó tin, như thể họ đã luyện tập hàng trăm lần. Tần Vũ xé mở một đường, Liễu Thanh Hoan tiếp nối bằng một luồng thủy linh lực khổng lồ, không ngừng hóa giải các đòn phản công của ma khí, đồng thời tạo ra một lá chắn tạm thời bảo vệ Kỷ Vô Nguyệt. Nàng tụ lại thủy linh lực, tạo thành một con sóng thần khổng lồ, cuốn lấy khối bóng đen của Ma Chủ, kìm hãm nó trong giây lát.
Khoảng khắc đó, Kỷ Vô Nguyệt hoàn thành trận pháp. Hàng chục lá bùa chú bay lên, tạo thành một mạng lưới ánh sáng màu vàng nhạt, bao phủ lấy Huyết Nguyệt Ấn. *Rắc rắc!* Những vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên ấn ký màu máu, và khối bóng đen khổng lồ của Ma Chủ tàn niệm bỗng rung chuyển dữ dội.
"Dám... làm tổn thương... bổn tọa... các ngươi... phải chết!!!" Ma Chủ tàn niệm rống lên giận dữ. Giọng nói của nó không còn vẻ giễu cợt, mà thay vào đó là sự cuồng nộ và tàn bạo tột cùng. Các vết nứt trên Huyết Nguyệt Ấn dù nhỏ, nhưng đã chạm đến bản nguyên của nó, khiến nó bị chấn động. Khối ma khí khổng lồ bỗng co rút lại, rồi bùng nổ, đẩy lùi con sóng thần của Liễu Thanh Hoan và xé toạc trận pháp của Kỷ Vô Nguyệt.
Toàn bộ ma khí còn sót lại trong Đại Điện Thiên Huyền, thậm chí là ma khí từ bên ngoài, đều cuồn cuộn đổ về Ma Chủ tàn niệm, tạo thành một luồng xoáy đen kịt khổng lồ, hội tụ vào hai điểm sáng đỏ rực như máu. Áp lực kinh hoàng tăng vọt lên gấp ngàn lần, không khí như bị xé toạc, nền đá cẩm thạch nứt toác, các cột đá còn sót lại cũng vỡ vụn thành từng mảnh.
Ma Chủ tàn niệm đang chuẩn bị một đòn tấn công hủy diệt, một đòn cuối cùng để kết liễu tất cả những kẻ dám cả gan thách thức nó. Hai điểm sáng đỏ rực như máu bỗng lóe lên, biến thành hai luồng sáng tử vong, gầm thét lao về phía ba người Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, mang theo ý chí hủy diệt không thể ngăn cản. Mùi tử khí tanh tưởi, lạnh lẽo đến thấu xương, bao trùm lấy tất cả.
Họ nhìn thấy ánh sáng tử vong đang lao đến, cảm nhận được cái chết đang cận kề. Không có đường lui. Không có nơi ẩn nấp. Đây là giây phút quyết định. Liệu họ có thể sống sót sau đòn tấn công cuối cùng này của Ma Chủ tàn niệm, hay sẽ vĩnh viễn nằm lại trong Đại Điện Thiên Huyền hoang tàn này? Liệu niềm tin của Cố Trường Minh có được đền đáp, hay hắn sẽ lại một lần nữa chứng kiến bi kịch lặp lại?
***
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.