Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 246: Dư Âm Ma Khí, Mầm Họa Mới

Sự hỗn loạn của trận chiến vừa chấm dứt, nhường chỗ cho một khoảng lặng đầy ám ảnh. Tiếng reo hò yếu ớt của các đệ tử Thái Huyền Tiên Tông dần lắng xuống, thay vào đó là những tiếng rên khẽ, tiếng than vãn và tiếng bước chân nặng nề, vội vã. Đại Điện Thiên Huyền, từng là biểu tượng của sự uy nghiêm và linh thiêng, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những cột trụ chạm khắc tinh xảo, vốn vươn cao ngất trời, đã sụp đổ thành từng khối đá vụn, vương vãi khắp nơi. Trên nền đá cẩm thạch trắng muốt, giờ đây chi chít những vết nứt đen kịt, hằn sâu như những vết thương không thể lành, do ma khí tàn độc ăn mòn. Mùi khét của linh lực và ma khí giao tranh vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi máu tanh nồng và mùi bụi bặm, tạo nên một cảm giác ngột ngạt, khó chịu đến tột cùng.

Ánh bình minh yếu ớt, vừa ló dạng sau màn đêm dài đầy bão tố, cố gắng len lỏi qua những lỗ hổng khổng lồ trên mái vòm Đại Điện, rọi xuống những tia sáng lờ mờ, yếu ớt. Chúng chỉ đủ để làm nổi bật thêm vẻ tiêu điều, hoang tàn của khung cảnh. Các đệ tử, với y phục rách nát, khuôn mặt lấm lem tro bụi và mồ hôi, đang vội vã sơ cứu cho những người bị thương. Nỗi kinh hoàng vẫn còn đọng lại trong đôi mắt họ, nhưng giờ đây, một tia hy vọng mong manh đã le lói, pha lẫn sự ngưỡng mộ tột cùng dành cho ba người đã đứng lên chống lại Ma Chủ tàn niệm.

Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt, dù bị thương không nhẹ, kiệt sức đến nỗi mỗi cử động đều đau đớn, vẫn cố gắng gượng dậy, hỗ trợ các đệ tử khác. Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng ý chí kiên cường, thều thào, giọng nói khản đặc như bị ma khí xâm thực: "Ma khí… vẫn còn nồng đậm quá." Nàng khẽ nhíu mày, cảm nhận những luồng khí lạnh lẽo, âm u vẫn lẩn quất trong từng kẽ đá, từng ngóc ngách của Đại Điện. Dù hình thái chính của tàn niệm Ma Chủ đã tan biến, nhưng dư vị của nó vẫn còn rất mạnh, như một lời nhắc nhở rằng mối đe dọa chưa hoàn toàn chấm dứt.

Tần Vũ, với khuôn mặt điển trai giờ đây đầy vết xước và máu khô, chống thanh kiếm đã cùn xuống đất, cố gắng đứng vững. Hắn quay sang Kỷ Vô Nguyệt, ánh mắt đầy suy tư và nghi vấn: "Ngươi nghĩ nó… đã thật sự biến mất sao?" Giọng hắn trầm đục, mang theo chút nặng nề của sự mệt mỏi và nỗi hoài nghi. Hắn đã chiến đấu hết mình, đã cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng của Ma Chủ tàn niệm, và hắn biết rằng một kẻ thù như vậy sẽ không dễ dàng bị tiêu diệt hoàn toàn.

Kỷ Vô Nguyệt, người luôn giữ được sự sắc sảo và điềm tĩnh ngay cả trong tình huống ngặt nghèo nhất, khẽ lắc đầu. Ánh mắt phượng của nàng quét qua từng tàn tích, từng vết tích ma khí, rồi dừng lại ở nơi tàn niệm Ma Chủ từng ngưng tụ. "Ta không chắc," nàng nói, giọng nói vẫn rõ ràng nhưng mang theo một sự bất an khó tả. "Cố tiền bối… đã không nói gì rõ ràng." Nàng nhớ lại luồng thần thức mà Cố Trường Minh đã truyền đến nàng, những chỉ dẫn chính xác về điểm yếu, nhưng không hề có lời nào khẳng định rằng đó sẽ là đòn kết liễu cuối cùng. Sự im lặng của hắn, đôi khi, còn đáng sợ hơn cả những lời cảnh báo trực tiếp. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo khó hiểu, không phải từ vết thương hay sự kiệt sức, mà từ một cảm giác trực giác mách bảo rằng trận chiến này chỉ là một màn dạo đầu.

Trong khi đó, ở một góc khuất của Đại Điện, Cố Trường Minh đứng lặng lẽ, thân hình cao gầy toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt. Hắn không tham gia vào việc sơ cứu, không nói một lời an ủi nào, chỉ đứng đó, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét qua từng tàn tích, từng khuôn mặt mệt mỏi của các đệ tử. Ánh mắt hắn không chỉ nhìn vào hiện tại, mà xuyên thấu qua lớp ma khí còn sót lại, thăm dò từng luồng năng lượng ẩn chứa. Hắn đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều chiến thắng hời hợt để có thể dễ dàng tin vào một kết thúc mỹ mãn.

Trong sâu thẳm tâm trí hắn, những ký ức từ kiếp trước lại ùa về, những hình ảnh Ma Chủ tàn phá, những lời nguyền rủa, những sự phản bội. Hắn biết rõ bản chất của Ma Chủ, sự xảo quyệt và dai dẳng của nó. Luồng ma khí mà hắn cảm nhận được, sau khi hình thái chính tan rã, không phải là sự tiêu tán hoàn toàn, mà giống như một dòng sông ngầm, rẽ nhánh và lặn sâu vào lòng đất, chờ đợi thời cơ để bùng phát trở lại. Hắn đã thấy chúng chiến đấu, đã thấy chúng trưởng thành, đã thấy chúng thắng. Nhưng hắn cũng đã thấy cái giá phải trả cho những chiến thắng giả tạo.

Mỗi khi hắn nhìn thấy Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, một phần trong hắn lại muốn lao ra, muốn gánh vác tất cả, muốn chấm dứt mọi hiểm nguy. Nhưng phần còn lại, phần đã chai sạn và mệt mỏi, lại nhắc nhở hắn về những vết thương cũ, về sự hy sinh không được đền đáp. "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa. Hắn không thể. Hắn không muốn. Hắn chỉ có thể đứng đây, làm người quan sát, người dẫn lối gián tiếp, để chúng tự mình trải nghiệm, tự mình trưởng thành. Hắn biết rằng sự thờ ơ của mình có thể gây ra những mất mát, nhưng hắn cũng hiểu rằng nếu không có những mất mát đó, chúng sẽ không bao giờ thực sự đứng lên.

Hắn khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả ngàn năm lịch sử và nỗi bi thương. Ánh mắt hắn dừng lại trên những vết nứt trên nền đá, nơi ma khí vẫn còn bám trụ, rồi lướt qua vẻ mặt kiệt sức của ba người trẻ tuổi. Chúng đã làm tốt. Chúng đã vượt qua giới hạn của bản thân. Nhưng Ma Chủ, nó chưa bao giờ là một kẻ thù đơn giản. Một chiến thắng dễ dàng như vậy, đối với một thực thể đã tồn tại hàng vạn năm, là điều không thể. Nó chắc chắn có một âm mưu khác, một bước đi lớn hơn. Và hắn, Cố Trường Minh, chính là người duy nhất có đủ kinh nghiệm và ký ức để nhận ra điều đó. Hắn không còn là anh hùng cứu thế, nhưng hắn vẫn là người hiểu rõ nhất kẻ thù.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt lịm, và không khí bắt đầu chuyển sang se lạnh, Cố Trường Minh đã lui vào một Minh Tưởng Thạch Động gần đó. Đây vốn là nơi các trưởng lão của Thái Huyền Tiên Tông thường bế quan, ẩn mình trong tĩnh lặng để tu luyện và thấu hiểu Thiên Đạo. Hang động tự nhiên, không quá lớn, được cải tạo sơ sài với một bàn đá phẳng lì và một vài chiếc đệm bồ đoàn cũ kỹ. Kiến trúc tối giản, hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên, không chút dấu vết của sự phô trương.

Hắn ngồi xếp bằng trên một chiếc bồ đoàn, nhắm mắt lại. Bên trong hang động, không khí mát mẻ và thanh tịnh, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn và ngột ngạt của Đại Điện Thiên Huyền. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá nhỏ, rơi vào một vũng nước trong veo, tạo nên âm thanh lách tách nhẹ nhàng, như một bản nhạc thiền định. Tiếng gió khẽ rít qua cửa hang, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và hương thảo mộc hoang dã, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ thường. Nhưng trong lòng Cố Trường Minh, sự an yên đó không thể nào xoa dịu được nỗi bất an đang cuộn trào.

Thần thức của hắn, mạnh mẽ và tinh tế như một sợi tơ vô hình, lặng lẽ tỏa ra khắp nơi. Nó không chỉ bao trùm khu vực Đại Điện Thiên Huyền đổ nát, mà còn mở rộng ra toàn bộ Thái Huyền Tiên Tông, và xa hơn nữa, len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian. Hắn thăm dò từng luồng ma khí còn sót lại, từng dấu vết của năng lượng âm u mà Ma Chủ tàn niệm đã để lại. Hắn không tìm thấy sự tiêu tán hoàn toàn, mà là một sự 'rút lui' có chủ đích, một sự ẩn mình tinh vi. Luồng ma khí ấy, thay vì biến mất, lại co cụm lại, trở nên mỏng manh và khó nắm bắt hơn, như một con rắn độc đã thay da, lẩn sâu vào hang, chờ đợi thời cơ thích hợp để tấn công trở lại.

Trong kiếp trước, Ma Chủ là một thực thể của sự hủy diệt thuần túy, nhưng không phải là một kẻ ngu dốt. Nó có trí tuệ, có sự xảo quyệt, và đặc biệt là khả năng thao túng tâm trí, cảm xúc con người. Chiến thắng vừa rồi của ba người trẻ tuổi, trong mắt hắn, giống như một màn kịch được Ma Chủ đạo diễn. Nó cho phép chúng thắng, để chúng tự mãn, để chúng lơ là cảnh giác. Nhưng quan trọng hơn, nó đã để lại một 'mồi nhử' rất khéo léo.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước vào động, bóng nàng uyển chuyển như làn sương mờ trong ánh sáng yếu ớt từ cửa hang. Nàng không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng Cố Trường Minh vẫn nhận ra sự hiện diện của nàng. Nàng mang theo một bình trà ấm, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian, làm dịu đi mùi đất ẩm. Nàng đặt bình trà xuống bàn đá bên cạnh hắn, rồi ngồi xuống chiếc bồ đoàn đối diện, ánh mắt phượng dịu dàng nhìn hắn.

"Anh… có vẻ không yên lòng," nàng nói khẽ, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy, mang theo sự quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu hắn hơn bất kỳ ai, hiểu rằng vẻ ngoài thờ ơ của hắn che giấu một trái tim đầy lo lắng và những nỗi ám ảnh chưa bao giờ nguôi ngoai.

Cố Trường Minh từ từ mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường đá, nhìn thấy một tương lai mà chỉ mình hắn biết. "Tuyết nhi… Ma Chủ tàn niệm này, nó khác với những gì ta từng đối mặt." Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút nặng nề của sự chiêm nghiệm. "Nó không chỉ là sức mạnh thuần túy. Nó có mưu đồ. Nó đang chơi một ván cờ lớn hơn, và chúng ta, hay đúng hơn là thế hệ trẻ này, chỉ là những quân cờ trên bàn."

Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. "Anh cảm thấy nó chưa chết?" Nàng hỏi, giọng có chút run rẩy. Nàng cũng đã cảm nhận được sự bất an, nhưng không thể lý giải rõ ràng như Cố Trường Minh.

Cố Trường Minh lắc đầu nhẹ, một nụ cười nhạt đầy phức tạp hiện lên trên môi hắn, không phải là vui mừng, mà là sự cay đắng của kẻ đã thấy quá nhiều. "Nó không chết. Nó… rút lui. Như một kẻ thua trận biết rõ mình không thể thắng ở đây, nhưng lại có một mục đích khác lớn hơn." Hắn dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại những mảnh ký ức và suy đoán trong đầu. "Nó đã để lại một 'mồi nhử' rất khéo léo. Một luồng ma khí yếu ớt, tưởng chừng vô hại, nhưng lại mang theo một dấu ấn đặc biệt. Dấu ấn đó không phải là của sự hủy diệt, mà là của sự tìm kiếm… tìm kiếm một 'vật chứa'."

Mộ Dung Tuyết nín thở lắng nghe, bàn tay khẽ siết chặt. Nàng biết Cố Trường Minh đang ám chỉ điều gì. Trong những câu chuyện về Ma Chủ kiếp trước, nó luôn tìm kiếm những vật chứa mạnh mẽ để ngưng tụ sức mạnh, để tái sinh. Nhưng lần này, nó không chỉ tìm kiếm sức mạnh, mà còn tìm kiếm một thứ gì đó có khả năng thao túng ký ức, cảm xúc. "Có phải… Huyết Nguyệt Ấn không?" Nàng hỏi khẽ, nhớ đến ảo ảnh Huyết Nguyệt Ấn bị rạn nứt trong trận chiến. "Hay… một thứ gì đó liên quan đến Lạc Thần?"

Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp. "Nó muốn thử nghiệm, muốn đo lường. Và nó đã thành công. Nó đã biết được giới hạn của thế hệ trẻ, và quan trọng hơn, nó đã gieo rắc được hạt giống của sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi. Nhưng đồng thời, nó cũng đã tự lộ ra một phần bản chất của mình. Nó không chỉ là Ma Chủ tàn bạo của kiếp trước. Nó đã phát triển, đã học hỏi. Nó đang âm mưu một điều gì đó lớn hơn, một âm mưu mà ta chưa thể nhìn thấu hoàn toàn."

Hắn nhấp một ngụm trà ấm, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, như vị của số phận mà hắn đang gánh chịu. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, ta đã chọn buông xuôi, để chúng tự mình chiến đấu. Và cái giá phải trả có thể là một mối đe dọa lớn hơn gấp bội. Nhưng nếu ta không làm vậy, chúng sẽ không bao giờ thực sự đứng lên. Chúng sẽ mãi mãi là những đứa trẻ dựa dẫm vào ta." Giọng hắn trầm hẳn xuống, chất chứa nỗi mệt mỏi và triết lý sâu xa. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên… nhưng bình yên đó dường như là một thứ xa xỉ không bao giờ có được."

Mộ Dung Tuyết không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai hắn. Nàng hiểu nỗi đau và sự giằng xé trong lòng hắn. Hắn không phải là kẻ vô tâm, mà là kẻ đã quá tải với gánh nặng của cả một thế giới. Nàng chỉ có thể ở bên hắn, lặng lẽ chia sẻ gánh nặng ấy, dù nó có nặng nề đến đâu. Bên ngoài hang động, bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, và ánh trăng mờ nhạt bắt đầu chiếu rọi, soi sáng một con đường mòn phủ đầy rêu phong, như con đường mà Ma Chủ tàn niệm đã lẩn khuất, biến mất vào bóng tối.

***

Đêm đó, tại Lưu Vân Khách Sạn, một khách sạn nhỏ bé nhưng ấm cúng ở ngoại ô Thái Huyền Tiên Tông, không khí vẫn còn mang nặng sự mệt mỏi nhưng cũng đượm một chút bình yên hiếm hoi. Khách sạn ba tầng với sân trong rộng rãi, các phòng ốc sạch sẽ, được trang bị tiện nghi cơ bản, đã trở thành nơi trú chân tạm thời cho những đệ tử bị thương nhẹ và ba người hùng của trận chiến. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm lạch cạch từ dưới sảnh vọng lên, hòa cùng tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng, tạo nên một bầu không khí ấm áp, dễ chịu, khác xa với sự lạnh lẽo của chiến trường. Mùi thức ăn, rượu và hương liệu thoang thoảng trong không khí, giúp xua tan đi phần nào mùi máu và ma khí còn vương vấn trong tâm trí mỗi người.

Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt ngồi quanh một bàn trà bằng gỗ lim, ánh nến lung linh hắt bóng lên khuôn mặt họ. Dù đã được sơ cứu và nghỉ ngơi một phần, vẻ kiệt sức vẫn còn hằn sâu trên từng nét mặt. Tần Vũ, với mái tóc đen ngắn gọn gàng giờ đây rối bù, khuôn mặt điển trai vẫn còn vài vết bầm tím, uống cạn chén trà thảo mộc nóng hổi. Hắn đặt chén xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc, ánh mắt đầy suy tư. "Cố tiền bối… người có lẽ đã nhìn thấy trước tất cả," hắn nói, giọng vẫn còn khản đặc nhưng tràn đầy sự kính trọng. Hắn không còn là Tần Vũ ngạo mạn, thích thách thức như trước. Trận chiến vừa qua đã làm hắn khiêm nhường hơn, nhận ra rằng có những tầm nhìn vượt xa sức tưởng tượng của hắn.

Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt to tròn đen láy, giờ đây không còn vẻ tò mò ngây thơ mà thay vào đó là sự trầm tĩnh và thấu hiểu. Nàng nhớ lại những lời "gợi ý" của Cố Trường Minh trong trận chiến, những chỉ dẫn tinh tế đã cứu sống họ. "Người không nói rõ, nhưng lại cho chúng ta cơ hội tự mình vượt qua," nàng khẽ nói, giọng nàng yếu ớt nhưng đầy kiên định. "Ma Chủ tàn niệm… nó thật sự đáng sợ." Nàng vẫn còn cảm nhận được sự lạnh lẽo thấu xương khi đối mặt với thực thể bóng tối khổng lồ kia, và nỗi kinh hoàng khi chứng kiến sức mạnh hủy diệt của nó. Nó không phải là một kẻ thù mà họ có thể dễ dàng đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần.

Kỷ Vô Nguyệt, luôn là người thực tế nhất, nắm chặt tay mình. Vết thương trên cánh tay nàng vẫn còn đau nhức, nhưng ý chí của nàng thì không hề suy giảm. "Nhưng chúng ta đã đẩy lùi được nó. Chúng ta đã mạnh hơn," nàng khẳng định, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, như muốn tự trấn an bản thân và những người xung quanh. Nàng không thể phủ nhận rằng họ đã chiến thắng, đã chứng minh được giá trị của mình. Nàng đã cảm nhận được luồng sức mạnh bùng nổ trong cơ thể khi hợp lực, một sức mạnh mà nàng chưa từng nghĩ mình có thể đạt tới.

Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng ấy không thể xua đi được cảm giác bất an len lỏi trong lòng Liễu Thanh Hoan. Nàng nhìn vào chén trà, hình ảnh phản chiếu khuôn mặt mệt mỏi của mình trong đó. Nàng nhớ lại lời thì thào của Kỷ Vô Nguyệt khi ngã gục, lời cảnh báo đầy ám ảnh: "Chỉ là... tạm thời..." Nàng ngước lên nhìn hai người bạn, ánh mắt đầy ưu tư. "Chỉ là… tạm thời thôi," nàng lặp lại, giọng nói như một lời tiên tri. "Ta có cảm giác, đây mới chỉ là khởi đầu của một câu chuyện dài hơn rất nhiều." Nàng cảm nhận được điều gì đó sâu xa hơn, một mối đe dọa tiềm tàng, một âm mưu ẩn giấu mà họ chưa thể nhìn thấu. Chiến thắng này, dù vĩ đại, cũng chỉ là một trận chiến, không phải là toàn bộ cuộc chiến.

Đúng lúc đó, một đệ tử Thái Huyền Tiên Tông bước vào phòng, cung kính cúi chào ba người. "Kính chào các vị sư huynh, sư tỷ. Có tin từ Cố tiền bối." Hắn đưa ra một cuộn ngọc giản nhỏ, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Kỷ Vô Nguyệt nhận lấy, thần thức quét qua. Ánh mắt nàng khẽ thay đổi.

"Cố tiền bối nhắn rằng," Kỷ Vô Nguyệt đọc, giọng nàng trầm xuống, "chúng ta hãy nghỉ ngơi thật tốt, và chuẩn bị tinh thần cho 'những thử thách tiếp theo, sẽ còn khó khăn hơn nhiều'. Người cũng nói… Ma Chủ tàn niệm không phải đã chết, mà chỉ rút lui, và nó đang tìm kiếm một 'vật chứa' mới. Huyết Nguyệt Ấn có thể là chìa khóa, nhưng cũng là mục tiêu của nó." Lời nói của Cố Trường Minh không hoa mỹ, không an ủi, mà trực tiếp và đầy cảnh báo.

Ba người nhìn nhau. Lời của Cố Trường Minh đã xác nhận những linh cảm bất an của họ. Ma Chủ tàn niệm, một kẻ thù xảo quyệt và có trí tuệ, không đơn thuần là một bản năng hủy diệt. Nó đã có một bước đi chiến lược, và 'chiến thắng' của họ chỉ là một phần trong kế hoạch lớn hơn của nó. Trận chiến này, dù khốc liệt, chỉ là một cuộc thử nghiệm, một màn dạo đầu.

Tần Vũ siết chặt nắm đấm, ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa quyết tâm. "Vậy là… cuộc chiến vẫn tiếp diễn." Hắn không còn vẻ ngạo mạn, mà thay vào đó là sự kiên cường của một chiến binh đã trải qua sinh tử.

Liễu Thanh Hoan gật đầu, khuôn mặt nàng tái nhợt nhưng đôi mắt lại kiên định lạ thường. "Và lần này, chúng ta sẽ không đơn độc." Nàng nhìn hai người bạn của mình, sự liên kết không thể phá vỡ giữa họ giờ đây đã trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã cùng nhau đối mặt với cái chết, cùng nhau chiến thắng, và giờ đây, họ sẽ cùng nhau đối mặt với những hiểm nguy sắp tới.

Kỷ Vô Nguyệt cất cuộn ngọc giản vào trong túi trữ vật, ánh mắt nàng sắc sảo nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi xuống những mái nhà lợp ngói của Thái Huyền Tiên Tông. "Cố tiền bối không cứu thế giới, nhưng người đang dẫn lối cho chúng ta tự cứu lấy nó. Và chúng ta… sẽ không để người thất vọng." Nàng biết rõ gánh nặng mà Cố Trường Minh đã đặt lên vai họ, và nàng cũng hiểu rằng đây là cơ hội để họ thực sự trưởng thành.

Bên ngoài, màn đêm càng thêm sâu thẳm, nhưng không còn những đám mây ma khí đen kịt bao phủ bầu trời. Ánh trăng đã rõ ràng hơn, chiếu rọi xuống đại lục Tiên Nguyên, mang theo vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Dư âm của trận chiến vẫn còn đó, nhưng một chương mới đã thực sự bắt đầu. Thế hệ trẻ đã bước lên sân khấu, sẵn sàng đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn, phức tạp hơn, dưới sự dẫn dắt thầm lặng của người anh hùng mệt mỏi, người đã chọn cách không cứu rỗi thế giới, mà là dẫn lối cho thế giới tự cứu lấy chính mình. Họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, nơi Ma Chủ tàn niệm đang chờ đợi, với một âm mưu còn đen tối hơn, sâu sắc hơn nhiều.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free