Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 247: Mầm Mống Phản Trắc: Kế Hoạch Thâm Độc Của Ma Chủ
Bên ngoài, màn đêm càng thêm sâu thẳm, nhưng không còn những đám mây ma khí đen kịt bao phủ bầu trời. Ánh trăng đã rõ ràng hơn, chiếu rọi xuống đại lục Tiên Nguyên, mang theo vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng cũng ẩn chứa vô vàn bí ẩn. Dư âm của trận chiến vẫn còn đó, nhưng một chương mới đã thực sự bắt đầu. Thế hệ trẻ đã bước lên sân khấu, sẵn sàng đối mặt với một mối đe dọa lớn hơn, phức tạp hơn, dưới sự dẫn dắt thầm lặng của người anh hùng mệt mỏi, người đã chọn cách không cứu rỗi thế giới, mà là dẫn lối cho thế giới tự cứu lấy chính mình. Họ biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy cam go, nơi Ma Chủ tàn niệm đang chờ đợi, với một âm mưu còn đen tối hơn, sâu sắc hơn nhiều.
***
Sáng sớm hôm sau, Hậu Sơn Cấm Địa của Thái Huyền Tiên Tông chìm trong một bầu không khí thanh tịnh đến lạ thường, như thể đêm qua chưa từng có một trận chiến sinh tử nào diễn ra. Những điện vũ nguy nga chạm khắc tinh xảo từ ngọc trắng và đá quý, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng ban mai lấp lánh. Các tòa tháp cao vút ẩn hiện trong mây, hệ thống trận pháp bao quanh bảo vệ vẫn vận hành uy nghiêm, nhưng không còn vẻ căng thẳng như trước. Tiếng chuông chùa ngân vang nhẹ nhàng từ xa, tiếng tụng kinh của các đệ tử vọng lại đều đều, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản hòa tấu của sự bình yên. Hương trầm thoang thoảng, mùi thảo mộc và linh dược từ các vườn thuốc tỏa ra, mang đến không khí trong lành, mát mẻ của núi rừng. Linh khí dày đặc đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tạo thành những dải lụa mờ ảo bồng bềnh khắp nơi, dưới ánh sáng dịu nhẹ, thanh khiết của buổi bình minh.
Trong một hang động sâu thẳm, nơi linh khí hội tụ mạnh nhất, Cố Trường Minh ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá lạnh lẽo. Thân hình cao gầy của hắn vẫn toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại đang tập trung cao độ. Hắn đang cố gắng thanh lọc những tàn dư ma khí còn sót lại trong không khí xung quanh mình, cũng như trong chính cơ thể. Ma khí sau trận chiến không hoàn toàn tiêu tan, mà như những con rắn độc không đầu, vẫn len lỏi, bám víu vào từng khe đá, từng ngọn cỏ.
Hắn nhíu mày. Lần này, hắn nhận thấy sự bất thường rõ rệt trong tàn dư ma khí. Nó không chỉ đơn thuần mang theo ý chí hủy diệt điên cuồng như những lần trước. Lần này, trong mỗi sợi ma khí, hắn cảm nhận được một tần số dao động tinh vi, một loại âm ba vô hình có khả năng tác động trực tiếp đến thần thức, như đang cố gắng thao túng, gieo rắc những ý niệm tiêu cực vào tâm trí những kẻ yếu đuối.
*“Không phải đã kết thúc… mà là một sự khởi đầu mới, một chiêu thức thâm độc hơn,”* Cố Trường Minh thầm nghĩ, nội tâm hắn nặng trĩu. Hắn nhớ lại những gì mình đã trải qua trong kiếp trước, sự thâm độc của Ma Chủ không chỉ dừng lại ở sức mạnh vũ phu. Kẻ địch này có sự xảo quyệt, một trí tuệ đen tối có thể đánh vào những điểm yếu nhất của nhân loại. Hắn đã quá quen thuộc với những âm mưu chia rẽ, những lời thì thầm gieo rắc nghi kỵ, những đòn tấn công tâm lý khiến chính đạo tự tan rã từ bên trong. Chiến thắng của bộ ba đệ tử trẻ tuổi đêm qua tuy vĩ đại, nhưng đối với Ma Chủ tàn niệm, có lẽ đó chỉ là một màn dạo đầu, một phép thử đơn giản để đánh giá thực lực đối thủ và tìm ra điểm yếu của thế giới này.
Bên cạnh Cố Trường Minh, Mộ Dung Tuyết lặng lẽ ngồi. Nàng vẫn trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ánh lên vẻ lo lắng khôn nguôi. Nàng không tu luyện Ma đạo, nhưng sự nhạy cảm của một tiên tử thiên nhiên giúp nàng cảm nhận được sự bất an đang lan tỏa. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên vai Cố Trường Minh, một hành động an ủi không lời.
“Anh có ổn không?” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc. “Em cảm thấy một luồng khí tức bất an… không phải là sức mạnh đơn thuần, mà là thứ gì đó len lỏi, khó nắm bắt.”
Cố Trường Minh mở mắt. Đôi mắt hổ phách của hắn không còn vẻ thờ ơ thường thấy, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị hiếm thấy. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nghe như mang theo gánh nặng của ngàn năm. “Em cảm nhận đúng. Ma Chủ tàn niệm… nó không chỉ biết hủy diệt. Nó biết cách chia rẽ, thao túng những tâm hồn yếu đuối. Sức mạnh của nó không chỉ nằm ở những đòn đánh vật lý, mà còn là khả năng gieo rắc tâm ma, biến lòng tin thành nghi kỵ, biến sự đoàn kết thành hỗn loạn.”
Hắn khẽ siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, một cử chỉ hiếm hoi lộ ra sự yếu đuối và tin cậy. “Nó đã học được. Hoặc có lẽ, nó luôn biết, nhưng kiếp trước ta đã quá mải mê với những trận chiến trực diện mà quên mất rằng, chiến trường tâm hồn mới là nơi quyết định thắng bại cuối cùng. Lần này, nó đang chơi một ván cờ khác, một ván cờ thâm độc hơn nhiều.” Hắn nhắm mắt lại, thần thức quét rộng khắp, cảm nhận từng luồng ma khí như những chiếc vòi bạch tuộc vô hình đang cố gắng len lỏi vào những nơi tối tăm nhất của linh hồn, tìm kiếm những vết nứt, những nỗi sợ hãi, những tham vọng chưa được thỏa mãn. Mỗi sợi ma khí giờ đây không chỉ là độc dược cho thân thể, mà còn là nọc độc cho tâm trí, một loại ảo thuật đen tối có thể khiến người ta quay lưng lại với chính đồng đội của mình.
Mộ Dung Tuyết lắng nghe, ánh mắt nàng dần trở nên kiên định. Nàng hiểu Cố Trường Minh đang nói gì. Nàng đã từng chứng kiến những cuộc chiến tranh giành quyền lực, những âm mưu phản bội trong giới tu luyện. Nhưng đây là Ma Chủ, một kẻ thù chung của toàn bộ đại lục, lại chọn cách tấn công từ bên trong. Điều đó còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc chiến trực diện nào. Nàng siết nhẹ tay hắn, truyền đi sự ủng hộ thầm lặng. Nàng biết, dù hắn có muốn buông bỏ đến đâu, hắn vẫn không thể làm ngơ trước một mối đe dọa như vậy. Trái tim hắn đã chai sạn, nhưng không thể hoàn toàn vô cảm trước sự diệt vong của thế giới mà hắn từng hy sinh tất cả để bảo vệ. Hắn vẫn là Cố Trường Minh, chỉ là giờ đây, hắn không còn muốn một mình gánh vác tất cả nữa.
***
Buổi trưa, sau buổi trị thương và hồi phục, Thái Huyền Tiên Tông trở lại nhịp sống thường nhật, nhưng vẫn mang theo dư âm của trận chiến. Nắng ấm trải dài trên những mái ngói cong vút, gió nhẹ thổi qua những rặng tre xanh mướt, mang theo tiếng lá xào xạc. Trên một quảng trường lát đá xanh rộng lớn, nơi thường ngày các đệ tử tập luyện kiếm pháp và công pháp, Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt đang cùng nhau luyện tập nhẹ nhàng. Vết thương trên người họ đã được trị liệu bằng những linh dược quý giá nhất của tông môn, nhưng những cơn đau âm ỉ vẫn còn đó, nhắc nhở họ về sự khốc liệt của trận chiến đêm qua.
Liễu Thanh Hoan, trong bộ váy áo màu xanh ngọc tươi sáng nhưng có phần nhàu nát, đang nhẹ nhàng vung tay, điều khiển một luồng linh khí nhỏ xoay quanh mình. Gương mặt nàng vẫn còn tái nhợt, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy đã không còn vẻ ngây thơ thường thấy, mà thay vào đó là sự trầm tư. “Ma Chủ… nó thực sự đáng sợ. Em vẫn còn cảm thấy… một thứ gì đó vương vấn trong không khí, một cảm giác nặng nề khó tả. Không phải chỉ là ma khí, mà là… sự u uất, sự tuyệt vọng.” Nàng khẽ rùng mình, nhớ lại cảm giác bị Ma Chủ tàn niệm dồn ép đến đường cùng, cảm giác như linh hồn bị hút cạn.
Tần Vũ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, đang mài kiếm bên một gốc cây cổ thụ. Chiếc chiến bào màu xanh thẫm của hắn đã được thay mới, nhưng vết bẩn và vết rách của trận chiến vẫn hằn sâu trong tâm trí. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như kiếm không còn vẻ ngạo mạn mà thay vào đó là sự nghiêm túc. “Chiến thắng này chỉ là tạm thời. Ta cảm thấy nó đang ẩn mình, chờ đợi một cơ hội khác. Dù chúng ta đã đẩy lùi được nó, nhưng ta không tin một thực thể như Ma Chủ lại dễ dàng bị đánh bại đến thế. Nó quá xảo quyệt.” Giọng hắn vang dội, hùng hồn, không giấu được sự lo lắng. Hắn nhớ lại cảm giác bất lực khi đối mặt với Ma Chủ tàn niệm, và sự giận dữ khi nhận ra mình vẫn còn quá yếu kém.
Kỷ Vô Nguyệt, với dáng người cao ráo, mạnh mẽ, đang ngồi khoanh chân, nhắm mắt điều tức. Mái tóc đen dài của nàng được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vương vấn trên trán lại khiến nàng trông có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ. Nàng mở mắt, ánh mắt phượng ánh lên sự quyết đoán nhưng cũng đầy lo âu. “Hắc Ảnh đã biến mất, nhưng tàn niệm của Ma Chủ còn mạnh hơn ta tưởng. Hơn nữa, những tin tức từ bên ngoài cũng không mấy tốt lành.” Nàng dừng lại, nhìn hai người bạn của mình. “Khi ta điều tức, ta cảm nhận được những luồng khí tức hỗn loạn từ bên ngoài tông môn. Có vẻ như, sau trận chiến này, không chỉ Ma Chủ mà cả thế giới cũng đang có những chuyển biến khó lường.” Nàng là người bình tĩnh nhất, nhưng cũng là người cảm nhận rõ nhất sự phức tạp của tình hình.
Cả ba rơi vào im lặng, không khí trở nên căng thẳng. Họ là những người trực tiếp đối mặt với Ma Chủ tàn niệm, cảm nhận được sức mạnh và sự thâm độc của nó. Họ đã trưởng thành hơn rất nhiều sau trận chiến sinh tử, không còn là những thiếu niên nhiệt huyết đơn thuần. Giờ đây, trong họ có sự cẩn trọng, sự lo âu, và cả một gánh nặng trách nhiệm mà họ chưa từng nghĩ mình sẽ phải gánh vác.
Đúng lúc đó, một bóng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn hớt hải chạy đến. Đó là Tiểu Lục, một đệ tử trẻ của Mộ Dung Tuyết, mặc đạo bào tông môn màu lam nhạt. Khuôn mặt hắn tái mét, mồ hôi lấm tấm.
“Bẩm sư tỷ Liễu, sư huynh Tần, sư tỷ Kỷ!” Tiểu Lục thở hổn hển, giọng nói run run vì vội vã. Hắn cung kính cúi chào, rồi nhanh chóng trình báo. “Có tin tức khẩn cấp từ Trường Phong Tông! Có vẻ như nội bộ họ đang xảy ra tranh chấp kịch liệt, một số trưởng lão đột nhiên thay đổi thái độ, liên tục đưa ra những quyết định kỳ lạ, gây hoang mang cho các đệ tử và khiến tông môn rơi vào hỗn loạn. Thậm chí có tin đồn… có kẻ muốn ly khai khỏi liên minh chính đạo!”
Lời nói của Tiểu Lục như một gáo nước lạnh tạt vào ba người. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh ngạc và lo lắng. Trường Phong Tông là một trong những tông môn lớn, có thế lực mạnh mẽ trong liên minh chính đạo, và luôn nổi tiếng với sự cương trực, kiên định. Việc họ xảy ra nội loạn, và nghiêm trọng hơn là có ý định ly khai, là một điều không tưởng.
“Ly khai khỏi liên minh?” Tần Vũ siết chặt nắm đấm, vẻ mặt hắn tối sầm lại. “Điều đó có nghĩa là gì? Chẳng lẽ họ không biết rằng chỉ có đoàn kết chúng ta mới có thể chống lại Ma Chủ sao?” Hắn không thể tin nổi.
Kỷ Vô Nguyệt trầm ngâm. Nàng nhớ lại những cảm nhận của mình về luồng khí tức hỗn loạn. “Đây không phải là sự trùng hợp. Ma Chủ tàn niệm… nó đang hành động. Nó không tấn công trực diện nữa, mà đang tìm cách phá vỡ liên minh từ bên trong.” Nàng nhớ lại lời của Cố Trường Minh. Ma Chủ không chỉ biết hủy diệt, nó biết cách thao túng.
Liễu Thanh Hoan, dù là người có vẻ ngoài yếu đuối nhất, nhưng lại là người có trực giác nhạy bén nhất. “Em cảm thấy… đây là một cái bẫy. Một cái bẫy dành cho tâm trí. Ma Chủ đang gieo rắc sự sợ hãi và nghi kỵ. Nó muốn chúng ta tự hủy diệt lẫn nhau.” Nàng nắm chặt tay, đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. “Chúng ta phải làm gì đó. Chúng ta không thể để nó thành công.”
Tiểu Lục vẫn đứng đó, vẻ mặt sợ sệt nhìn ba người. Hắn là một đệ tử nhỏ tuổi, chưa từng chứng kiến sự phức tạp của thế giới tu luyện. Nhưng những gì hắn mang đến đã khiến không khí trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mối đe dọa không còn chỉ là những trận chiến khốc liệt, mà là một cuộc chiến thầm lặng, dai dẳng, gặm nhấm lòng tin từ bên trong.
***
Chiều tối, Vọng Tiên Lầu, một kiến trúc độc đáo của Thái Huyền Tiên Tông, trở nên nhộn nhịp một cách căng thẳng. Tháp được xây dựng bằng đá quý và hợp kim linh hoạt, kết hợp giữa sự cổ kính và công nghệ tu luyện hiện đại, với hệ thống phi hành khí và trận pháp dịch chuyển nội bộ. Mái ngói cong vút, ban công chạm khắc tinh xảo, từng góc cạnh đều toát lên vẻ trang trọng và quyền uy. Tuy nhiên, bầu không khí tối nay lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài sang trọng. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm nhẹ, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng từ các buổi tiệc thường ngày đều biến mất, thay vào đó là sự im lặng nặng nề, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi những tiếng hít thở dồn dập hoặc tiếng ghế cọ xát.
Một cuộc họp khẩn cấp của liên minh chính đạo được triệu tập để bàn về đối sách sau cuộc tấn công của Ma Chủ tàn niệm. Tử Vi Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh tao, thoát tục, mặc đạo bào màu tím nhạt, mái tóc đen dài xõa ngang vai, đang chủ trì cuộc họp. Ánh mắt thông tuệ của nàng quét qua từng gương mặt lo âu trong phòng.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết có mặt, nhưng họ chọn một góc khuất, ngồi lặng lẽ ở một chiếc bàn nhỏ ít ai chú ý. Hắn vẫn trong bộ trường bào màu tối, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ thờ ơ, đôi khi hiện rõ sự chán chường. Đôi mắt hổ phách của hắn như đang quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất, từng biểu cảm thoáng qua của mỗi tu sĩ trong phòng. Mộ Dung Tuyết, trong bạch y, vẫn nhẹ nhàng ở bên hắn, ánh mắt nàng thấu hiểu dõi theo từng suy nghĩ của hắn.
Cuộc họp bắt đầu với những lời lẽ trấn an, những đánh giá về tình hình thiệt hại và những kế hoạch sơ bộ để củng cố phòng thủ. Tuy nhiên, sự căng thẳng thực sự bắt đầu khi một vị trưởng lão từ Trường Phong Tông đứng lên phát biểu. Đó là Trường lão Hoắc Hải, một người vốn nổi tiếng cương trực, kiên định, luôn ủng hộ sự đoàn kết của liên minh. Nhưng tối nay, vẻ mặt ông ta lại mang một sự cứng nhắc, đôi mắt ánh lên vẻ nghi ngờ đến lạ.
“Kính chào Tử Vi Tiên Tử, cùng chư vị đạo hữu.” Giọng Trường lão Hoắc Hải vang dội, nhưng lại mang một sự lạnh lẽo khó hiểu. “Liên minh này đã chứng minh sự yếu kém của mình! Một tàn niệm của Ma Chủ thôi đã khiến chúng ta tổn thất nặng nề, vậy nếu Ma Chủ thực sự trở lại, chúng ta sẽ phải đối mặt với điều gì? Sự đoàn kết ư? Sự đoàn kết mà chúng ta đã thấy là gì? Là việc các tông môn nhỏ yếu bị hy sinh, trong khi các tông môn lớn vẫn còn đủ sức lực để bảo toàn?”
Lời nói của ông ta như một luồng gió lạnh buốt tràn vào căn phòng, khiến tất cả mọi người đều sững sờ. “Ta cho rằng, lúc này chúng ta nên quay về bảo vệ tông môn của mình trước, củng cố phòng thủ, tránh xa những rắc rối không đáng có. Mỗi tông môn tự lo cho mình, đó mới là cách thiết thực nhất để bảo toàn lực lượng. Việc cố gắng duy trì một liên minh lỏng lẻo như thế này chỉ là lãng phí tài nguyên và sinh mạng!”
Không khí trong phòng đột nhiên đông đặc lại. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Nhiều người cau mày, nhưng cũng có một số người lộ ra vẻ suy tư, thậm chí là đồng tình trong ánh mắt. Sự sợ hãi và ích kỷ vốn ẩn sâu trong mỗi con người, giờ đây được kích hoạt bởi những lời nói đầy tính chia rẽ đó.
Tử Vi Tiên Tử cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm nghị. “Trường lão Hoắc Hải! Lời nói của ngài có phần cực đoan. Lúc này chúng ta cần đoàn kết hơn bao giờ hết! Kẻ thù của chúng ta là Ma Chủ, không phải là những tông môn đồng minh!”
“Đoàn kết ư?” Trường lão Hoắc Hải bật cười khẩy, một nụ cười đầy châm biếm, khác hẳn với vẻ mặt nghiêm nghị thường ngày của ông ta. “Liên minh này đã tồn tại bao năm, nhưng đã làm được gì ngoài việc tự lừa dối mình rằng chúng ta là một khối vững chắc? Một khi Ma Chủ thực sự quay lại, ai sẽ là người hy sinh đầu tiên? Luôn là những kẻ yếu kém, những tông môn nhỏ bé! Ta nghĩ, Trường Phong Tông đã suy nghĩ kỹ. Chúng ta sẽ rút về, củng cố phòng ngự của riêng mình, không muốn bị cuốn vào những tranh chấp vô bổ nữa.”
Cố Trường Minh ngồi ở góc khuất, đôi mắt hổ phách của hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. *“Đúng như mình dự đoán… Mầm mống đã được gieo. Ma Chủ đang chơi một ván cờ khác.”* Hắn cảm nhận được luồng ma khí âm ỉ ẩn chứa trong lời nói của Trường lão Hoắc Hải, một tần số thao túng tinh vi mà chỉ những người có thần thức mạnh mẽ như hắn mới có thể nhận ra. Không phải Trường lão Hoắc Hải thực sự thay đổi, mà là tâm trí ông ta đã bị Ma Chủ tàn niệm gieo rắc những hạt giống nghi kỵ, sợ hãi, và ích kỷ. Những vết nứt trong đạo tâm của ông ta đã bị Ma khí lợi dụng, biến ông ta thành một con rối, một công cụ để Ma Chủ phá hoại liên minh từ bên trong.
Mộ Dung Tuyết khẽ siết chặt tay Cố Trường Minh, ánh mắt nàng đầy lo lắng. Nàng không thể cảm nhận được ma khí rõ ràng như hắn, nhưng nàng có thể thấy sự chia rẽ đang lan rộng trong căn phòng này, như một vết dầu loang. Mối nguy hiểm này, tuy không có đao kiếm hay phép thuật, nhưng lại đáng sợ hơn bất cứ trận chiến trực diện nào. Nếu liên minh tan rã, Ma Chủ thậm chí không cần phải ra mặt, thế giới này cũng sẽ tự hủy diệt.
Tử Vi Tiên Tử cố gắng xoa dịu tình hình, nhưng những lời nói của Trường lão Hoắc Hải đã gieo rắc một nỗi sợ hãi và nghi kỵ quá lớn. Cuộc họp khẩn cấp biến thành một cuộc tranh cãi hỗn loạn, nơi mỗi tông môn bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt dè chừng, đặt câu hỏi về lòng trung thành và ý định của nhau. Ma Chủ tàn niệm không cần ra tay, mà đã thành công trong việc khiến chính đạo tự nghi ngờ, tự chia rẽ.
Cố Trường Minh đứng dậy, khẽ kéo Mộ Dung Tuyết ra khỏi phòng họp ồn ào. Hắn không nói một lời, nhưng trong ánh mắt hắn, không còn là sự thờ ơ hay chán chường, mà là một sự quyết đoán lạnh lùng. Hắn biết, cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.
***
Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua khung cửa sổ bằng gỗ lim của căn phòng Cố Trường Minh. Gió mát thổi nhè nhẹ, mang theo hương thơm của cỏ cây và sương đêm. Sau cuộc họp căng thẳng tại Vọng Tiên Lầu, hắn và Mộ Dung Tuyết trở về chỗ ở của mình. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ rít thê lương qua khe cửa, và mùi trà thoang thoảng từ ấm trà nóng mà Mộ Dung Tuyết vừa pha.
Cố Trường Minh ngồi trầm ngâm bên bàn trà, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng soi rõ từng ngọn cây, từng phiến đá. Khuôn mặt hắn thanh tú nhưng hiện rõ vẻ khắc khổ, mỏi mệt. Hắn đã hoàn toàn xác nhận âm mưu của Ma Chủ tàn niệm – nó không tìm cách đánh bại trực tiếp, không còn là một cuộc chiến của sức mạnh tuyệt đối, mà muốn phá vỡ liên minh từ bên trong, khiến chính đạo tự diệt. Sự thao túng của Ma Chủ lên Trường Phong Tông chỉ là bước khởi đầu, một quân cờ mở đường cho một ván cờ lớn hơn, thâm độc hơn.
“Ma Chủ tàn niệm đã học được cách mới để chiến thắng.” Giọng Cố Trường Minh trầm thấp, như tiếng đá lăn dưới đáy vực sâu, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ triết lý. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát đắng lan tỏa trong miệng. “Nó không cần ra mặt, chỉ cần gieo rắc sự nghi ngờ và sợ hãi. Liên minh… sẽ tự tan rã. Cuộc chiến không còn là kẻ địch bên ngoài, mà là những kẻ thù bên trong, những nỗi sợ hãi, những tham vọng bị ma hóa.” Hắn ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt chứa đựng sự u uất nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Lần này, cái giá của sự thờ ơ có thể là sự diệt vong của tất cả, không phải vì sức mạnh của Ma Chủ, mà vì sự yếu đuối của chính chúng ta.”
Mộ Dung Tuyết lắng nghe, ánh mắt nàng đầy lo lắng. Nàng hiểu rõ sự tuyệt vọng ẩn chứa trong lời nói của hắn. “Vậy chúng ta phải làm gì? Để nó thao túng tất cả sao? Để chính đạo tự hủy diệt vì những lời lẽ chia rẽ đó ư?” Giọng nàng trong trẻo, nhưng lại mang một sự kiên định hiếm thấy, như muốn vực dậy ý chí đang chùng xuống của hắn. Nàng không thể chấp nhận viễn cảnh đó.
Cố Trường Minh khẽ lắc đầu. “Không. Chúng ta sẽ không để nó thành công. Nhưng để đối phó với nó, chúng ta không thể chỉ dùng đao kiếm, không thể chỉ dựa vào sức mạnh tu vi.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn trở nên sắc bén, chứa đựng một sự quyết tâm lạnh lùng. “Chúng ta phải tìm ra cách chống lại nó, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu. Nó muốn gieo rắc tâm ma, chúng ta phải giữ vững đạo tâm. Phải tìm ra những kẻ bị thao túng, phải xua tan những nỗi sợ hãi, và phải củng cố lại niềm tin.”
*“Và Lạc Thần…”* Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Cố Trường Minh, khiến trái tim hắn thắt lại. *“Liệu nàng có phải là ‘vật chứa’ cuối cùng mà nó đang nhắm tới? Ma Chủ tàn niệm thao túng tâm trí, gieo rắc tâm ma… Những ký ức, những cảm xúc sâu thẳm nhất. Lạc Thần, với ký ức về kiếp trước, về những đau khổ mà nàng phải chịu đựng… đó sẽ là mục tiêu hoàn hảo để Ma Chủ gieo rắc sự hỗn loạn và phá hủy.”* Hắn nhớ lại những mảnh ký ức về Lạc Thần, về sự đau đớn mà nàng đã phải chịu đựng trong kiếp trước, những vết sẹo trong tâm hồn nàng có thể là cánh cửa để Ma Chủ thâm nhập và thao túng.
Sự lạnh lẽo của sự phản bội, những vết nứt trong liên minh, tất cả đều đang hiện hữu. Đây không còn là cuộc chiến của một anh hùng đơn độc chống lại Ma Chủ, mà là một cuộc chiến của những linh hồn, của niềm tin, và của sự thấu hiểu. Cố Trường Minh, người từng kiệt sức vì gánh nặng cứu thế giới, giờ đây lại bị buộc phải đối mặt với một trận chiến phức tạp hơn nhiều, không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu lòng người.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc, nhưng trong đôi mắt Cố Trường Minh, thế giới dường như đã chìm vào một màn sương mờ mịt của những âm mưu và sự thao túng. Hắn biết rằng, hành trình này sẽ còn cam go hơn những gì hắn từng tưởng tượng. Nhưng lần này, hắn không còn đơn độc. Hắn có Mộ Dung Tuyết bên cạnh, có những đệ tử trẻ đang trưởng thành, và hắn cũng đã tìm thấy một mục đích mới, không phải là 'cứu thế giới', mà là dẫn lối cho thế giới tự cứu lấy chính mình, và quan trọng hơn cả, là bảo vệ những người hắn yêu thương khỏi vòng xoáy của tâm ma.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.