Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 269: Tiếng Vọng Từ Quá Khứ: Dấu Vết Lạc Thần
Ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn buông xuống dày đặc, nhưng bên trong mật thất, một ngọn lửa nhỏ của ý chí đã được nhen nhóm, chiếu rọi lên gương mặt khắc khổ của Cố Trường Minh, người anh hùng đã từ bỏ sứ mệnh cứu thế giới, nhưng lại bị số phận buộc phải đối mặt với nó một lần nữa. Hắn không còn là người cứu rỗi, hắn là một chiến lược gia, một kẻ săn tìm chân lý, một linh hồn mệt mỏi đang cố gắng tìm kiếm bình yên giữa giông bão. Kỷ Trần vừa rời đi, để lại Cố Trường Minh chìm sâu vào những suy tư nặng nề, tấm bản đồ đá trước mặt hắn giờ đây không chỉ là bản đồ địa lý, mà là một mê cung của những ký ức, những dự cảm, và những con đường chưa được định hình.
***
Trong sâu thẳm Vô Ảnh Các, nơi ánh sáng luôn yếu ớt như một lời thì thầm của bóng tối, Cố Trường Minh ngồi tĩnh lặng. Căn mật thất không có kiến trúc cố định rõ ràng, nó là một phần của mạng lưới ẩn mình dưới lòng đất, ngụy trang khéo léo thành một quán trà nhỏ bình thường ở nơi hẻo lánh, chỉ những kẻ biết đường mới tìm thấy lối vào bí mật. Bốn bức tường đá thô ráp bao quanh, không có hoa văn cầu kỳ, chỉ có những kệ sách chứa đầy những cuộn da thú cổ xưa và những tấm bản đồ chi chít ký hiệu. Không khí ẩm lạnh thấm vào xương cốt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương liệu che giấu thoang thoảng, đôi khi lẫn cả mùi mực tàu của những báo cáo vừa được chuyển đến. Tiếng gió bên ngoài rít nhẹ qua khe đá, tạo thành bản nhạc thê lương hòa lẫn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một mạch nước ngầm gần đó, tạo nên một không gian bí ẩn, yên tĩnh đến đáng sợ. Dù không có dấu hiệu của sự sống rõ rệt, nhưng Cố Trường Minh biết, hàng trăm đôi mắt vô hình vẫn đang theo dõi từng hơi thở của hắn, từng cử động của hắn.
Kỷ Trần xuất hiện trở lại, bóng dáng hắn thoắt ẩn thoắt hiện trong ánh nến mờ ảo, như một bóng ma trung thành. Gương mặt khắc khổ của Kỷ Trần, hằn sâu những vết sẹo chiến trường, giờ đây càng thêm phần nặng nề. Hắn vẫn mặc bộ giáp cũ kỹ, cây thương dài dựa vào vách đá phía sau, tạo nên một vẻ đẹp hoang dại, bất khuất. Kỷ Trần không lên tiếng, chỉ đặt một chồng cuộn da và vài tấm bản đồ mới lên bàn đá trước mặt Cố Trường Minh, rồi lùi lại một bước, chờ đợi.
Cố Trường Minh khẽ nhấc tay, những ngón tay thon dài lướt qua lớp da dê cũ kỹ. Mỗi cuộn da là một mảnh ghép của thực tại tàn khốc đang diễn ra bên ngoài. Hắn đọc, đôi mắt hổ phách sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, không một chút biểu cảm, nhưng Kỷ Trần biết, bên trong hắn là cả một cơn bão dữ dội.
"Tôn Giả," Kỷ Trần cuối cùng lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi và lo lắng. "Những báo cáo mới nhất từ tiền tuyến... Lạc Thần đã xuất hiện ở U Minh Cổ Địa. Nàng đang dẫn dắt một đội quân Ma vật hung tàn, và... hành động của nàng vô cùng tàn độc. Toàn bộ một tòa thành của Vô Ảnh Các ta đặt ở biên giới phía Tây đã bị quét sạch chỉ trong một đêm. Không một ai sống sót. Nhưng..."
Kỷ Trần ngừng lại, vẻ mặt hắn trở nên phức tạp, như đang giằng xé giữa sự thật và điều hắn muốn tin. "Có lúc, dường như nàng do dự. Một vài nhân chứng sống sót sau thảm họa, tuy bị thương nặng và tinh thần hoảng loạn, lại thề rằng họ đã thấy ánh mắt nàng thoáng qua một sự trống rỗng, một nỗi đau vô bờ bến, không phải sự tàn bạo thuần túy của Ma tộc."
Cố Trường Minh đặt cuộn da xuống, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn đá, tạo ra những âm thanh khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Do dự?" Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút châm biếm cay đắng. "Hay chỉ là Ma Chủ đang chơi đùa? Kẻ đó luôn thích thú với việc vặn vẹo tâm trí con người, biến những linh hồn thuần khiết nhất thành công cụ tàn bạo nhất của nó." Hắn đã quá quen thuộc với những trò đùa tàn nhẫn của Ma Chủ, đã chứng kiến quá nhiều linh hồn bị tha hóa, quá nhiều bi kịch lặp đi lặp lại. Nhưng khi cái tên Lạc Thần được nhắc đến, dù là một Ma nữ tàn bạo, trái tim hắn vẫn nhói lên một nhịp đau đớn.
Kỷ Trần lắc đầu, vẻ mặt hắn đầy hoang mang. "Không rõ, Tôn Giả. Nhưng những nhân chứng đó không phải là kẻ tầm thường. Họ là những tinh anh của Vô Ảnh Các, được huấn luyện để phân biệt rõ ràng giữa Ma khí thuần túy và những dấu hiệu tâm linh khác. Họ nói rằng ánh mắt nàng không phải sự rỗng tuếch của một con rối bị điều khiển hoàn toàn. Nó giống như... một chiếc gương vỡ, phản chiếu cả bóng tối và một chút ánh sáng yếu ớt của chính nàng, ẩn sâu bên trong." Hắn thở dài, "Hơn nữa, một số pháp khí cảm ứng Ma khí cấp cao của chúng ta đã ghi nhận những dao động năng lượng kỳ lạ xung quanh Lạc Thần. Đôi khi Ma khí cực thịnh, đôi khi lại có những luồng Linh khí yếu ớt xen lẫn, như thể hai dòng năng lượng đang giằng xé nhau bên trong nàng."
Cố Trường Minh im lặng. Cái tên Lạc Thần, cái tên đã từng là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời hắn, giờ đây lại mang theo quá nhiều cay đắng và đau khổ. Hắn nhớ lại lời hứa của mình ở cuối chương trước: "Ta không thể buông xuôi nữa, ít nhất là cho đến khi ta tìm thấy sự giải thoát cho Lạc Thần, và cho chính bản thân ta." Lời nói đó không phải là sự bốc đồng, mà là một lời thề nặng nề, khắc sâu vào tận linh hồn mệt mỏi của hắn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã trải qua nỗi đau thấu trời khi chứng kiến nàng bị Ma Chủ thao túng, bị biến thành một vũ khí tàn độc chống lại thế giới mà hắn cố gắng bảo vệ. Giờ đây, những báo cáo của Kỷ Trần chỉ càng củng cố thêm bi kịch đó, và cũng nhen nhóm một tia hy vọng mong manh, đầy đau đớn.
"Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn lặp lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó không còn là một lời tuyên bố thờ ơ, mà là một lời nhắc nhở khắc nghiệt về gánh nặng hắn đang mang. Nếu hắn buông xuôi, Lạc Thần sẽ hoàn toàn chìm vào vực sâu. Nếu hắn hành động, hắn sẽ phải đối mặt với nỗi đau thấu xương khi đối diện với nàng, với hình hài bị vặn vẹo của tình yêu đã mất.
"Tìm cho ta phương tiện để nhìn nàng," Cố Trường Minh ra lệnh, giọng hắn trầm hơn, mang theo một chút gì đó của sự tuyệt vọng ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc bình tĩnh. "Dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Ta cần phải tự mình xác nhận. Ta cần phải thấy rõ nàng, thấy rõ những gì Ma Chủ đã làm với nàng, và những gì còn sót lại của nàng." Hắn không muốn tin vào bất kỳ lời đồn đại hay báo cáo nào nữa. Trực giác của hắn, được mài giũa qua hai kiếp sống đầy máu và nước mắt, mách bảo rằng có một sự thật sâu xa hơn đang ẩn giấu. Ma Chủ tàn niệm là một kẻ thù xảo quyệt, nhưng hắn cũng hiểu rõ Lạc Thần hơn bất kỳ ai.
Kỷ Trần không hỏi thêm. Hắn biết, khi Cố Trường Minh đã quyết định, không gì có thể lay chuyển được. Đặc biệt là khi liên quan đến Lạc Thần. Hắn gật đầu, vẻ mặt nghiêm nghị. "Thuộc hạ sẽ chuẩn bị Chu Thiên Tỏa Hồn Kính. Đó là một pháp khí cổ xưa, có thể xuyên phá mọi màn chắn của Ma khí, nhưng... nó đòi hỏi lượng linh lực khổng lồ và Thần thức cực mạnh để vận hành."
Cố Trường Minh chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt hắn đã dán chặt vào tấm bản đồ đá, nơi một chấm đỏ vừa được Kỷ Trần đánh dấu, biểu thị vị trí của U Minh Cổ Địa – nơi Lạc Thần đang hiện diện. Tâm trí hắn quay cuồng với những ký ức hỗn loạn của kiếp trước, khi hắn phải đối mặt với Lạc Thần trên chiến trường, khi nàng, với vẻ đẹp mong manh và đôi mắt trong sáng, lại giáng xuống những đòn tấn công tàn bạo nhất. Hắn đã từng tự hỏi, liệu có một phần nàng vẫn còn tồn tại bên trong đó, hay đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi bóng tối? Giờ đây, hắn sẽ tìm ra câu trả lời. Sự mệt mỏi trên gương mặt hắn dường như tan biến, thay vào đó là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không lay chuyển. Hắn không còn là anh hùng mỏi mệt muốn buông xuôi, mà là một chiến binh bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng đối mặt với nỗi đau lớn nhất để giải thoát người mình yêu, dù cho đó có là một Lạc Thần đã bị biến đổi đến mức nào đi chăng nữa.
***
Đêm dần trôi, nhường chỗ cho một buổi sáng sớm tĩnh mịch. Cố Trường Minh đã rời khỏi Vô Ảnh Các, tìm đến một nơi ẩn mình khác, một Minh Tưởng Thạch Động nằm sâu trong lòng một ngọn núi cổ. Đó là một hang động tự nhiên, không có dấu vết của bàn tay con người, chỉ có những nhũ đá lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của một pháp khí nhỏ đặt ở trung tâm. Bên trong hang, không khí mát mẻ, trong lành, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và một chút hương tinh khiết của đá. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ đỉnh vòm hang xuống một hồ nước ngầm nhỏ tạo nên âm thanh duy nhất, dịu nhẹ và đều đặn, như nhịp thở của chính hang động.
Cố Trường Minh ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn cũ kỹ, đối diện hắn là Chu Thiên Tỏa Hồn Kính, một pháp khí cổ xưa hình cầu thủy tinh, toát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, huyền bí. Bề mặt quả cầu lấp lánh những hoa văn pháp trận phức tạp, như chứa đựng cả một vũ trụ thu nhỏ. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ Thần thức và linh lực vào pháp khí. Hắn cảm nhận được sức mạnh cổ xưa của pháp khí này, nó không chỉ đơn thuần là một vật phẩm, mà là một cầu nối tinh thần, có khả năng xuyên phá không gian và thời gian, tìm kiếm những dấu vết linh hồn. Đây là một cuộc thử thách lớn đối với hắn, đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối và một ý chí không gì lay chuyển.
Thời gian dường như ngưng đọng. Cố Trường Minh tập trung cao độ, linh lực trong cơ thể hắn cuồn cuộn tuôn ra, không ngừng đổ vào quả cầu thủy tinh. Hắn cảm nhận được Thần thức của mình vươn xa, xuyên qua những tầng không gian, vượt qua hàng vạn dặm địa lý, băng qua những vùng đất bị Ma khí bao phủ dày đặc. Hắn đang tìm kiếm một tia sáng, một dấu vết của linh hồn Lạc Thần, người yêu cũ của hắn, người đã bị Ma Chủ tàn niệm thao túng.
Trong tâm trí hắn, hình ảnh Lạc Thần hiện lên, không phải là Ma nữ tàn độc mà Kỷ Trần đã miêu tả, mà là Lạc Thần của những ngày xưa cũ. Nàng với vẻ đẹp mong manh, u buồn, đôi mắt trong sáng như hồ thu, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng. Trái tim hắn thắt lại. Hắn đau đớn nhớ về những ngày tháng hạnh phúc, về những lời thề non hẹn biển, về khoảnh khắc định mệnh khi nàng bị Ma Chủ bắt đi. "Lạc Thần... nàng đang ở đâu?" Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, đầy đau khổ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hang động.
Và rồi, quả cầu thủy tinh bắt đầu rung động. Ánh sáng mờ ảo của nó trở nên mạnh mẽ hơn, các hoa văn pháp trận trên bề mặt lóe sáng liên hồi. Một hình ảnh mờ ảo dần hiện rõ bên trong quả cầu, như một thước phim quay chậm của một bi kịch đang diễn ra. Hình ảnh đó từ từ trở nên sắc nét hơn, rõ ràng hơn, phơi bày một cảnh tượng khiến trái tim Cố Trường Minh như bị bóp nghẹt.
Lạc Thần. Nàng đang ở U Minh Cổ Địa, đứng giữa một đàn Ma vật hung tàn, vẻ đẹp mong manh của nàng giờ đây bị bao phủ bởi một thứ hào quang hắc ám. Nàng mặc một bộ y phục trắng tinh, nhưng màu trắng ấy lại tương phản một cách rợn người với làn da trắng bệch và đôi môi đỏ tươi như máu. Đôi mắt trong sáng ngày nào giờ đây lóe lên vẻ tà ác, nhưng bên trong sâu thẳm, Cố Trường Minh nhận ra một sự giằng xé kinh hoàng. Có những khoảnh khắc, ánh mắt nàng trở nên trống rỗng, vô hồn, như một con rối bị điều khiển. Nhưng ngay sau đó, một tia đau khổ tột cùng lại chợt lóe lên, nhanh như chớp, rồi vụt tắt, bị nuốt chửng bởi màn đêm của Ma khí.
Nàng đang thực hiện một nghi lễ hắc ám. Xung quanh nàng, các Ma vật đang nhảy múa điên cuồng, tạo thành một vòng tròn quỷ dị. Từ lòng đất, những luồng Ma khí đen đặc cuồn cuộn bốc lên, không ngừng đổ vào cơ thể nàng. Cố Trường Minh nhìn thấy rõ từng mạch máu, từng sợi linh hồn của Lạc Thần đang bị ăn mòn, bị biến đổi. Ma khí không chỉ bao phủ nàng, nó đã ăn sâu vào nàng, hòa quyện với linh lực vốn có của nàng, biến nàng thành một thực thể lai tạp đáng sợ, vừa là Ma vừa là Tiên.
Hắn nhận ra một luồng Ma khí không thuộc về Lạc Thần, một luồng năng lượng quen thuộc và ghê tởm, đó chính là tàn niệm của Ma Chủ. Nó không còn chỉ là một sức mạnh khống chế từ bên ngoài, mà đã trở thành một phần của nàng, như một ký sinh trùng ăn sâu vào vật chủ, đồng hóa và biến đổi. Cái vẻ đẹp mong manh của Lạc Thần giờ đây mang một nét gì đó méo mó, rợn người, như một đóa hoa sen trắng bị nhuộm đen bởi bùn lầy, nhưng vẫn còn vương vấn chút hương thơm xưa cũ.
"Không... không thể nào!" Cố Trường Minh thốt lên, giọng hắn nghẹn ngào, bàn tay siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. Nỗi đau xé ruột xé gan ập đến, dữ dội hơn bất kỳ vết thương nào trên chiến trường. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc nhìn thấy một Lạc Thần bị khống chế, một con rối vô hồn. Nhưng những gì hắn thấy còn tàn khốc hơn. Nàng không chỉ bị khống chế, nàng đã bị biến đổi, trở thành một sự pha trộn kinh hoàng giữa ánh sáng và bóng tối.
Ánh mắt hắn dán chặt vào quả cầu thủy tinh. Hắn thấy Lạc Thần vung tay, một luồng Ma khí cuồng bạo quét qua, hủy diệt mọi thứ trên đường đi. Sự tàn độc ấy không hề giả dối. Nhưng ngay sau đó, khi nàng quay lưng lại, ánh mắt hắn lại bắt gặp tia "do dự" mà Kỷ Trần đã nhắc đến. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, một tia sáng yếu ớt xẹt qua đôi mắt đen kịt, như một tiếng kêu cứu vô vọng từ sâu thẳm linh hồn nàng, bị vùi lấp dưới lớp Ma khí dày đặc.
Cố Trường Minh cảm thấy một luồng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ma Chủ tàn niệm không chỉ là một kẻ thù sức mạnh, nó là một kẻ hủy diệt linh hồn, một kẻ bẻ cong bản chất. Nó không muốn chỉ đơn thuần biến Lạc Thần thành vũ khí, mà muốn nàng hoàn toàn trở thành một bản thể khác, một sự mở rộng của chính nó. Và Lạc Thần, người yêu của hắn, đã trở thành nạn nhân của sự biến đổi tàn khốc này. Hình ảnh nàng trong quả cầu thủy tinh mờ dần rồi vụt tắt, trả lại cho hang động sự tĩnh lặng ban đầu, chỉ còn lại ánh sáng yếu ớt của pháp khí. Cố Trường Minh vẫn ngồi bất động, toàn thân run rẩy, như vừa trải qua một cơn ác mộng khủng khiếp nhất.
***
Cố Trường Minh mở mắt, quả cầu thủy tinh trước mặt hắn đã mất đi ánh sáng, trở về trạng thái vô tri của một khối thủy tinh bình thường. Hắn vẫn ngồi bất động trên tấm bồ đoàn, nhưng vẻ mặt đã trắng bệch, đôi môi mím chặt, hằn lên một đường nét cứng rắn đến đáng sợ. Nỗi đau và sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt hổ phách, như hai hố sâu không đáy, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia lửa quyết tâm lại bùng cháy, dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn cảm thấy từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể như đang bị xé toạc, linh hồn hắn chìm trong một đại dương thống khổ.
Hình ảnh Lạc Thần bị biến đổi, bị đồng hóa bởi Ma Chủ tàn niệm, cứ ám ảnh trong tâm trí hắn. Nó còn tàn khốc hơn bất kỳ trận chiến nào, bất kỳ cái chết nào mà hắn từng chứng kiến. "Không phải bị khống chế... nàng đã bị biến đổi." Giọng hắn khàn đặc, gần như không thể nghe thấy, như một lời thì thầm thốt ra từ vực sâu của nỗi đau. "Ma Chủ tàn niệm không chỉ chiếm đoạt, nó đồng hóa. Nàng... nàng đã trở thành một phần của nó." Hắn hiểu rằng đây là một sự thật kinh hoàng, vượt xa mọi dự đoán của hắn. Ma Chủ không chỉ muốn một con rối, nó muốn một sự kế thừa, một sự mở rộng của bản thân nó thông qua Lạc Thần.
Cố Trường Minh siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu, nhưng hắn không cảm thấy đau đớn thể xác. Nỗi đau trong tâm hồn đã lấn át tất cả. Hắn đã nghĩ rằng mình đã chai sạn, đã mệt mỏi với gánh nặng của thế giới. Hắn đã muốn buông xuôi, muốn tìm một chút bình yên cho linh hồn đã kiệt quệ. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Lạc Thần trong tình cảnh đó, mọi bức tường mà hắn đã dựng lên quanh trái tim mình đều sụp đổ. Cái mong muốn buông xuôi ấy tan biến như sương khói, thay vào đó là một sự kiên định đến mức ám ảnh.
"Nhưng ta sẽ không từ bỏ." Hắn thề, giọng hắn giờ đây không còn khàn đặc nữa, mà trở nên mạnh mẽ, dứt khoát, vang vọng khắp Minh Tưởng Thạch Động. Hắn nhìn ra cửa hang, nơi ánh bình minh yếu ớt đang dần ló dạng, xua đi màn đêm tăm tối. "Dù phải đối mặt với cả thế giới, ta cũng sẽ cứu nàng. Dù nàng không còn là Lạc Thần của ta, ta cũng sẽ tìm cách giải thoát nàng."
Lời thề ấy không phải là sự ngây thơ của một kẻ đang yêu. Hắn hiểu rõ cái giá của nó. Hắn biết rằng Lạc Thần đã không còn là Lạc Thần ngày xưa. Một phần linh hồn nàng đã bị Ma Chủ nuốt chửng, vặn vẹo, biến thành thứ gì đó quỷ dị. Nhưng chính cái tia sáng yếu ớt, cái khoảnh khắc đau khổ và trống rỗng trong ánh mắt nàng đã cho hắn một tia hy vọng mong manh. Một phần Lạc Thần vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp Ma khí dày đặc. Và chừng nào còn một tia hy vọng nhỏ nhoi, hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.
Trong sâu thẳm nội tâm, Cố Trường Minh giằng xé dữ dội. Hắn là Vô Thần Tôn Giả, người gánh vác sứ mệnh bảo vệ đại lục. Nhưng hắn cũng là Cố Trường Minh, người yêu Lạc Thần hơn cả sinh mệnh. Giờ đây, hai vai trò đó hòa lẫn vào nhau, tạo thành một gánh nặng không thể chịu đựng nổi. Hắn biết, việc giải cứu Lạc Thần trong tình trạng này sẽ không phải là một hành động đơn thuần. Nó có thể yêu cầu những lựa chọn khủng khiếp, những hy sinh không tưởng. Nó có thể đồng nghĩa với việc hắn phải đối đầu với chính nàng, hoặc phải tìm kiếm một phương pháp thanh tẩy mà chưa ai từng biết đến, một phương pháp có thể đòi hỏi cái giá của chính linh hồn nàng, hoặc của chính hắn.
Hắn đứng dậy, thân hình cao gầy của hắn đổ bóng dài trên nền hang động. Ánh mắt hổ phách của hắn giờ đây không còn vẻ thờ ơ hay chán chường, mà bùng cháy một ngọn lửa mãnh liệt của quyết tâm. Đây không phải là sự dấn thân vì trách nhiệm cứu thế giới, mà là sự dấn thân vì một tình yêu đã vượt qua cả cái chết và sự biến chất. "Vết Thương Của Quá Khứ" không chỉ là một nỗi đau cũ, nó là một vết thương đang chảy máu, buộc hắn phải hành động.
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí mát lạnh của hang động tràn vào phổi. Hắn đã nhìn thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn đã từng muốn bình yên. Nhưng bình yên sẽ không bao giờ đến khi Lạc Thần vẫn còn bị ràng buộc bởi Ma Chủ tàn niệm. Hắn đã từng nói, "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Nhưng giờ đây, hắn không làm anh hùng cho thế giới, hắn làm anh hùng cho Lạc Thần, cho chính bản thân mình, để chuộc lại những gì đã mất, để tìm kiếm một sự giải thoát thực sự.
"Có lẽ, chân lý mà Dạ Vô Song tìm kiếm trong Cổ Thư đó, lại chính là chìa khóa để giải quyết cả hai mối đe dọa này," hắn thầm nghĩ, nhớ lại những suy tính về "Vạn Vật Khởi Nguyên Kinh" và Ma Chủ tàn niệm. Nếu Ma Chủ không chỉ khống chế mà còn "đồng hóa," thì bản chất của nó phức tạp hơn nhiều. Và nếu có một phương pháp để giải quyết nó, có lẽ nó nằm trong những quy luật cơ bản nhất của vạn vật, mà cuốn Cổ Thư đó có thể hé lộ. Sự "đồng hóa" của Ma Chủ gợi ý rằng nó có thể không phải là một thực thể đơn thuần, mà là một dạng năng lượng cổ xưa, có khả năng biến đổi và hấp thụ. Và điều đó, có thể là điểm yếu của nó.
Cố Trường Minh bước ra khỏi Minh Tưởng Thạch Động, ánh bình minh đã lên cao, nhuộm vàng cả bầu trời. Hắn không còn là kẻ buông xuôi, cũng không phải là người cứu rỗi vĩ đại của kiếp trước. Hắn là một chiến lược gia, một kẻ săn tìm chân lý, một linh hồn mệt mỏi đang cố gắng tìm kiếm bình yên giữa giông bão, không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách đối mặt với nó, với một quyết tâm sắt đá, một trái tim tan nát nhưng không bao giờ gục ngã. Lạc Thần của hắn, dù đã bị biến đổi, vẫn là Lạc Thần của hắn. Và hắn, dù kiệt sức đến đâu, cũng sẽ không để nàng chìm trong bóng tối vĩnh viễn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.