Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 270: Hư Ảnh Vô Tình: Tiếng Vọng Từ Vực Thẳm
Trong lòng Minh Tưởng Thạch Động, không gian tĩnh mịch và lạnh lẽo tựa như đã ngưng đọng thời gian. Cố Trường Minh ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn đã sờn cũ, thân hình cao gầy của hắn đổ bóng dài trên vách đá lởm chởm, được chiếu sáng lờ mờ bởi ánh sáng yếu ớt hắt vào từ cửa hang, nơi màn đêm vẫn còn giăng mắc. Gương mặt thanh tú của hắn giờ đây khắc khổ đến dị thường, từng đường nét như được chạm khắc từ nỗi đau và sự mệt mỏi triền miên. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, thường ngày vẫn vô cảm và thờ ơ, nay lại ẩn chứa một sự căng thẳng tột độ, như ngọn lửa sắp bùng cháy nhưng bị kìm nén dưới lớp tro tàn. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán hắn, không phải vì nhiệt độ trong hang mát lạnh, mà vì sự tiêu hao kinh hồn của linh lực và thần thức.
Hắn đang dồn toàn bộ tâm trí và linh lực vào một bí thuật tâm linh phức tạp, một phương pháp cổ xưa của Vô Thần Tôn Giả mà hắn đã tái tạo từ những mảnh ký ức vụn vỡ của kiếp trước. Bí thuật này không chỉ đơn thuần là thâm nhập vào thức hải của người khác, mà là một hành trình nguy hiểm xuyên qua các tầng ý thức, một cố gắng điên rồ để chạm tới linh hồn Lạc Thần, người đang bị Ma Chủ tàn niệm nuốt chửng. Hắn biết rõ sự mạo hiểm của việc này, rằng hắn có thể bị Ma Chủ phát hiện, thậm chí bị tàn niệm của nó ăn mòn thần thức, biến thành một kẻ vô tri hoặc một con rối của Ma Chủ. Nhưng sau những gì đã thấy trong kiếp trước, sau khi chứng kiến tia sáng yếu ớt của Lạc Thần dưới lớp ma khí, hắn không còn lựa chọn nào khác. Cái giá phải trả có thể là tất cả, nhưng cái giá của sự buông xuôi còn lớn hơn gấp vạn lần đối với trái tim đã chai sạn của hắn.
Hắn thở sâu, từng hơi thở đều đặn nhưng nặng nhọc, như thể đang gánh vác cả ngàn ngọn núi. Ngón tay thon dài của hắn kết những ấn pháp huyền ảo, mỗi động tác đều chứa đựng sự tinh tế và quyền năng cổ xưa. Linh lực cuồn cuộn từ đan điền dâng lên, hội tụ ở mi tâm, rồi hóa thành một luồng thần thức mạnh mẽ, không màu, không hình, thoát ra khỏi cơ thể hắn. Luồng thần thức đó không bay bổng lên trời hay chìm xuống đất, mà như một mũi tên xuyên phá không gian và thời gian, tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình với Lạc Thần. Hắn phải tìm nàng, phải chạm vào nàng, dù chỉ là một thoáng, để xác nhận, để hiểu rõ hơn về tình trạng của nàng, để biết liệu còn có thể cứu vãn được gì.
Mùi đất ẩm và rêu phong nhàn nhạt trong hang, hòa cùng làn gió nhẹ từ cửa thổi vào, mang theo chút hơi sương của đêm tàn, không thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng bao trùm. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khe đá trên vách, từng giọt, từng giọt, nghe rõ mồn một trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như tiếng kim đồng hồ đang đếm ngược một khoảnh khắc định mệnh.
Cách đó không xa, Mộ Dung Tuyết đứng lặng lẽ, dung nhan tuyệt mỹ của nàng thanh khiết như tuyết liên buổi sớm, nhưng đôi mắt phượng lại tràn ngập sự lo lắng và ưu sầu. Nàng khoác trên mình bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen dài xõa nhẹ, mỗi cử động đều toát lên vẻ thanh nhã thoát tục. Nàng nhìn Cố Trường Minh, trái tim như bị bóp nghẹt. Nàng biết hắn đang chịu đựng điều gì, biết hắn đã phải đưa ra một quyết định khó khăn đến mức nào để dấn thân vào con đường này một lần nữa. Cái sự thờ ơ, lãnh đạm mà hắn đã cố gắng xây dựng bấy lâu nay, giờ đây đã tan vỡ hoàn toàn trước bóng hình của Lạc Thần.
"Trường Minh, đừng quá sức..." Giọng nàng dịu dàng, trầm thấp, nhưng lại mang theo một sự kiên định lạ thường, như muốn truyền một phần sức mạnh của mình cho hắn. Nàng chỉ thốt ra một câu nói khẽ, không dám làm gián đoạn sự tập trung của hắn, nhưng trong lời nói đó chứa đựng cả nỗi đau và sự quan tâm sâu sắc nhất. Nàng hiểu rằng, với Cố Trường Minh, Lạc Thần không chỉ là một người yêu, mà là một vết thương hằn sâu vào linh hồn hắn, một vết thương không thể nào lành lại nếu không được đối mặt.
Bên cạnh Mộ Dung Tuyết, Kỷ Trần đứng nghiêm nghị, gương mặt khắc khổ với nhiều vết sẹo chiến trường hiện rõ dưới ánh sáng mờ. Hắn mặc giáp cũ kỹ, cây thương dài dựa vào vách đá gần đó, toát lên vẻ phong trần của một chiến binh trải đời. Ánh mắt hắn cũng đầy lo lắng, nhưng lại pha lẫn sự bất lực. Hắn đã chứng kiến Cố Trường Minh gánh vác thế giới, chứng kiến sự sụp đổ của một anh hùng. Giờ đây, hắn lại chứng kiến Cố Trường Minh dấn thân vào một cuộc chiến khác, một cuộc chiến vì tình yêu và sự cứu rỗi cá nhân, nhưng cũng không kém phần nguy hiểm.
"Tôn Giả, hãy cẩn trọng," Kỷ Trần trầm giọng, lời nói chắc nịch như được đúc từ thép. "Ma Chủ tàn niệm không dễ đối phó. Hắn xảo quyệt và âm hiểm hơn bất kỳ kẻ thù nào chúng ta từng gặp." Hắn không nói thêm, bởi hắn biết Cố Trường Minh đã hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Sự cẩn trọng của Kỷ Trần không chỉ là một lời nhắc nhở, mà còn là một lời cảnh báo, một sự thừa nhận về độ khó khăn của nhiệm vụ này. "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi," câu nói quen thuộc của hắn dường như đang ứng nghiệm theo một cách mới, cay đắng hơn. Cố Trường Minh không cứu thế giới, nhưng hắn lại không thể buông bỏ người đã từng là thế giới của hắn.
Cố Trường Minh không đáp lời, nhưng linh lực quanh hắn đột ngột tăng cường, như đáp lại những lời động viên và cảnh báo. Hắn cảm thấy thần thức mình đang vượt qua một rào cản vô hình, như một tấm màn dày đặc của ma khí và ý chí tàn bạo. Hắn hình dung ra Lạc Thần, hình dung ra vẻ đẹp mong manh của nàng, hình dung ra nụ cười rạng rỡ đã từng sưởi ấm trái tim hắn. Hắn cố gắng giữ vững hình ảnh đó trong tâm trí, như một ngọn hải đăng dẫn lối trong cơn bão dữ của ma khí. Hắn biết, nếu hắn để mình lạc lối trong biển ý thức méo mó của Ma Chủ, hắn sẽ không bao giờ trở về được. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn không tìm kiếm vinh quang, hắn chỉ tìm kiếm Lạc Thần. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và hắn, đang lựa chọn hành động.
Luồng thần thức màu bạc lướt qua những tầng không gian bị bóp méo, xuyên qua những ảo ảnh mờ ảo của sự thống khổ và tuyệt vọng. Cố Trường Minh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo thấu xương, không phải cái lạnh của băng giá vật chất, mà là cái lạnh của sự hủy diệt linh hồn, cái lạnh của một cái chết vĩnh cửu. Đây chính là U Minh Cổ Địa, nhưng không phải là nơi tồn tại trên đại lục Tiên Nguyên. Đây là U Minh Cổ Địa trong không gian tâm linh của Lạc Thần, một nơi mà Ma Chủ tàn niệm đã biến thành địa ngục của riêng nó.
Không gian này u ám và quỷ dị đến mức khó tin. Mây đen cuồn cuộn che lấp bầu trời vô định, không có mặt trời, không có ánh trăng, chỉ có những tia sáng yếu ớt le lói từ những khe nứt trong không khí, như vết thương rỉ máu của một thực tại vỡ nát. Gió lạnh thấu xương rít lên từng hồi, mang theo mùi tử khí nồng nặc và hương ma khí tanh tưởi, pha lẫn với mùi kim loại rỉ sét và máu khô. Đó là mùi của sự tàn phá, của những linh hồn bị nghiền nát, của những giấc mơ bị vùi dập.
Mọi thứ đều méo mó, không theo một quy luật vật lý nào. Những ảo ảnh xuất hiện rồi biến mất liên tục: một tòa thành cổ bị tàn phá, những chiến trường đẫm máu, những gương mặt đau khổ thét gào không tiếng động. Chúng phản ánh sự hỗn loạn và thống khổ tột cùng trong tâm trí Lạc Thần, một linh hồn đang bị giằng xé giữa bản ngã và sự khống chế tàn bạo. Cố Trường Minh, dưới dạng một thần thức mờ ảo, lướt qua những ảo ảnh đó, cảm thấy từng chút năng lượng của mình bị bào mòn bởi ma khí dày đặc. Hắn phải nhanh, phải tìm nàng trước khi hắn hoàn toàn bị đồng hóa bởi chính không gian này.
Cuối cùng, hắn thấy nàng. Ở trung tâm của không gian hỗn loạn đó, Lạc Thần đứng đó. Vẻ đẹp của nàng vẫn tuyệt mỹ như ngày nào, làn da trắng ngần, mái tóc đen dài buông xõa, bộ y phục trắng tinh khẽ lay động trong gió lạnh. Nhưng đó không còn là Lạc Thần mà hắn yêu. Đôi mắt nàng trống rỗng, vô hồn, không có lấy một tia sáng của sự sống hay cảm xúc. Nụ cười trên môi nàng lạnh lẽo đến tận xương tủy, một nụ cười không chút ấm áp, như một tượng đá được tạc nên từ băng giá và sự chế giễu. Ma khí cuồn cuộn quanh nàng như một tấm áo choàng đen tối, không ngừng xoáy vặn, nuốt chửng bất cứ ánh sáng yếu ớt nào dám bén mảng đến gần. Đó là một vẻ đẹp bị vặn vẹo, một sự thuần khiết bị nhuộm đen bởi bóng tối tuyệt vọng.
Trái tim thần thức của Cố Trường Minh thắt lại, một nỗi đau tột cùng xuyên thẳng qua linh hồn hắn. Hắn cố gắng giữ vững ý chí, đẩy lùi cảm giác tuyệt vọng đang dâng trào. Hắn đã chuẩn bị cho điều này, nhưng đối mặt với nó vẫn là một thử thách kinh hoàng. Hắn vươn thần thức của mình về phía nàng, cố gắng tạo ra một làn sóng âm thanh trong không gian vô định này.
"Lạc Thần!" Giọng hắn khẩn thiết, đau đớn, vang vọng giữa không gian u ám, mang theo tất cả tình yêu và sự tuyệt vọng mà hắn đã kìm nén bấy lâu. "Nàng có nghe ta nói không? Nàng có nhớ ta không?" Hắn muốn hỏi nàng, muốn chạm vào linh hồn nàng, muốn tìm kiếm một tia phản ứng nhỏ nhoi, một dấu hiệu rằng nàng vẫn còn đó, ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc ghê tởm này.
Lạc Thần khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt vô hồn của nàng quét qua hắn, không chút cảm xúc, như nhìn một vật vô tri. Rồi, khóe môi nàng khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo, vô cảm đến rợn người. Giọng nói của nàng vang lên, không phải là giọng nói trong trẻo, dịu dàng của Lạc Thần mà hắn từng biết, mà là một âm thanh trầm đục, lạnh lẽo, vang vọng như của nhiều người cùng lúc, mang theo sự tàn niệm và chế giễu của Ma Chủ.
"Nhớ? Ngươi là ai?" Giọng nói đó xuyên thẳng vào thần thức Cố Trường Minh, như những mũi đinh nhọn hoắt. "Một kẻ yếu đuối, một cái bóng của quá khứ. Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu rỗi ai?" Lời lẽ đó tàn nhẫn, không chút nhân tính, mỗi từ đều như một nhát dao đâm vào vết thương lòng hắn.
Cố Trường Minh cảm thấy một cơn giận dữ trỗi dậy, nhưng hắn lập tức kìm nén. Hắn biết, đây không phải Lạc Thần. Đây là Ma Chủ đang nói qua nàng. Hắn phải xuyên phá lớp vỏ bọc này.
"Nàng không phải là nàng!" Hắn gầm lên, cố gắng truyền tải tất cả ý chí của mình vào lời nói. "Ma Chủ đang thao túng nàng! Lạc Thần, hãy chống lại hắn!" Hắn cố gắng chạm vào nàng, vươn thần thức của mình ra, muốn nắm lấy một phần linh hồn nàng, muốn lay động nàng thoát khỏi giấc mộng tăm tối này. Nhưng bàn tay thần thức của hắn xuyên qua một lớp ma khí lạnh lẽo, không thể chạm v��o thực thể của nàng. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói, như thể bị bỏng bởi băng giá.
"Chống lại?" Giọng nói của Lạc Thần lại vang lên, lần này mang theo một tiếng cười khẩy, khô khốc và ghê rợn, rõ ràng là Ma Chủ đang điều khiển. "Ta và hắn là một. Ngươi không hiểu. Ngươi chỉ thấy sự phản bội, không thấy sự giải thoát. Ngươi đã phản bội nàng trước, khi nàng cần ngươi nhất... và giờ, nàng đã tìm được sức mạnh thật sự."
Những lời nói đó như những nhát kiếm vô hình đâm thẳng vào tâm thức Cố Trường Minh. Hắn sững sờ. Sự phản bội. Hắn đã phản bội nàng? Ma Chủ đang lèo lái sự thật, vặn vẹo ký ức, gieo rắc sự nghi ngờ và tội lỗi vào tâm trí hắn. Hắn nhớ lại kiếp trước, nhớ lại những lúc hắn phải đưa ra những quyết định khó khăn, những hy sinh mà hắn nghĩ là vì đại cục, nhưng có thể đã khiến Lạc Thần cảm thấy bị bỏ rơi, bị tổn thương. Hắn đã không cứu nàng kịp thời, hắn đã để Ma Chủ có cơ hội khống chế nàng. Phải chăng, đó là sự phản bội mà Ma Chủ đang nhắc đến?
"Không... đó không phải sự thật! Nàng không thể tin hắn!" Cố Trường Minh tuyệt vọng thốt lên, thần thức hắn chấn động, những vết rạn nứt bắt đầu xuất hiện trên hình dáng mờ ảo của hắn. Hắn biết Ma Chủ đang cố gắng phá vỡ ý chí hắn, lợi dụng những điểm yếu sâu thẳm nhất trong lòng hắn.
Lạc Thần, hay đúng hơn là Ma Chủ ẩn chứa trong nàng, không trả lời. Ánh mắt nàng đột nhiên trở nên tàn độc, một tia sáng màu máu lóe lên trong đôi mắt trống rỗng. Ma khí cuộn trào quanh nàng bỗng bùng nổ dữ dội, một làn sóng xung kích vô hình nhưng mạnh mẽ quét thẳng về phía Cố Trường Minh.
"Ta là Lạc Thần, và ta là Ma Chủ. Ngươi không còn chỗ đứng trong thế giới của ta. Biến đi! Hoặc chết cùng với những ảo ảnh của ngươi!" Giọng nói của nàng, hay của Ma Chủ, giờ đây mang theo một ý chí hủy diệt tuyệt đối, không còn chút dấu vết của sự yếu đuối hay giằng xé nào. Những lời nói đó không chỉ là lời đe dọa, mà là một mệnh lệnh, một sự xua đuổi tàn nhẫn nhất. Hắn cảm thấy thần thức mình bị xé toạc, như một con thuyền nhỏ bé giữa cơn bão táp dữ dội. Hắn không thể trụ vững, không thể chống cự.
Ma khí từ Lạc Thần bùng nổ, đẩy thần thức Cố Trường Minh ra xa với một lực không thể chống cự. Hắn cảm thấy mình bị hất văng ra khỏi không gian u ám đó, xuyên qua những tầng ý thức, trở về với thực tại. Mọi thứ vụt qua trong một khoảnh khắc chói lòa, những lời lẽ tàn độc và tiếng cười lạnh lẽo của Ma Chủ vang vọng trong tâm trí hắn, như một lời nguyền rủa.
Trong Minh Tưởng Thạch Động, ánh sáng bình minh yếu ớt đã bắt đầu len lỏi vào, xua đi phần nào màn đêm tăm tối. Nhưng đối với Cố Trường Minh, mọi thứ vẫn chìm trong bóng tối. Hắn giật mình thoát khỏi trạng thái nhập định, thân thể cao gầy run rẩy dữ dội, như một chiếc lá khô giữa bão. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm y phục, dán chặt vào da thịt hắn, mang theo một cảm giác ớn lạnh thấu xương, không phải vì cái lạnh của hang động mà vì sự kinh hoàng và nỗi đau tột cùng từ bên trong.
Đôi mắt hổ phách của hắn thất thần, không còn chút tiêu cự, như vừa chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng nhất. Trong đó chứa đựng nỗi đau đớn đến tận cùng của linh hồn, sự tuyệt vọng sâu sắc, và một chút gì đó của sự hoang mang, bàng hoàng. Những lời lẽ của Ma Chủ qua Lạc Thần vẫn vang vọng trong đầu hắn, như những nhát búa giáng mạnh vào trái tim đã chai sạn. "Ngươi đã phản bội nàng trước... và giờ, nàng đã tìm được sức mạnh thật sự."
Mộ Dung Tuyết lập tức nhận ra sự bất thường. Nàng vội vàng bước tới, quỳ xuống bên cạnh Cố Trường Minh, đôi tay thon dài run rẩy đỡ lấy thân thể đang chao đảo của hắn. Nàng cảm nhận được sự lạnh giá kinh người từ cơ thể hắn, không phải cái lạnh của linh lực cạn kiệt, mà là cái lạnh của một nỗi đau tâm hồn không thể chịu đựng nổi. Nàng khẽ truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể hắn, cố gắng xoa dịu sự hỗn loạn trong kinh mạch và tâm trí hắn.
"Trường Minh, Trường Minh... chàng sao rồi?" Giọng nàng dịu dàng, đầy lo lắng, nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên định sâu sắc. Nàng ôm lấy hắn, khuôn mặt tựa vào vai hắn, mái tóc mềm mại cọ vào má hắn. "Đừng bỏ cuộc. Ta tin nàng vẫn còn ở đó, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh." Lời nói của nàng như một sợi chỉ mỏng manh, cố gắng níu giữ hắn khỏi vực thẳm của sự tuyệt vọng. Nàng biết, hắn đã thấy gì đó kinh khủng, một điều gì đó còn tệ hơn cả những gì hắn đã chuẩn bị.
Kỷ Trần cũng bước tới, gương mặt hắn tràn đầy lo lắng. Hắn nắm chặt cây thương trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã chứng kiến rất nhiều, nhưng chưa bao giờ thấy Tôn Giả của mình suy sụp đến mức này. "Chúng ta phải tìm cách. Không thể để Ma Chủ tàn niệm kiểm soát nàng mãi mãi." Hắn nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn quyết đoán. "Tôn Giả, người đã thấy điều gì?"
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn cảm thấy cổ họng mình khô khốc, giọng nói khàn đặc như cát. "Nàng... nàng đã hoàn toàn bị hắn nuốt chửng..." Hắn thì thầm, từng lời như được xé ra từ linh hồn. "Không còn là Lạc Thần ta biết..." Nỗi đau trong lời nói đó chân thật đến mức khiến Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần cũng phải rùng mình. Hắn đã thấy một Lạc Thần không có linh hồn, một Lạc Thần bị biến thành một con rối, một vũ khí của Ma Chủ, nói những lời lẽ tàn độc nhất.
Nhưng trong sâu thẳm của sự tuyệt vọng đó, một tia lửa nhỏ bé, đau đớn nhưng kiên cường, lại bắt đầu bùng cháy trong đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh. Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Hắn là một kẻ đã kiệt sức, đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, đã từng muốn bình yên. Nhưng bình yên sẽ không bao giờ đến khi Lạc Thần vẫn còn bị ràng buộc bởi Ma Chủ tàn niệm.
"Hắn... hắn muốn biến nàng thành một phần của hắn... một vũ khí." Cố Trường Minh nghiến răng, giọng nói dần trở nên mạnh mẽ hơn, dù vẫn còn khàn đặc. "Hắn nói ta đã phản bội nàng, rằng nàng đã tìm thấy sức mạnh thật sự... Hắn muốn 'tái tạo' nàng, biến nàng thành một thứ gì đó khác, một sự đồng hóa hoàn toàn." Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía cửa hang, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ hơn, nhuộm vàng cả bầu trời. Trong mắt hắn, không còn là sự thất thần, mà là một ngọn lửa quyết tâm rực cháy, dù vẫn mang theo sự thống khổ khôn cùng.
"Nhưng ta sẽ không để yên!" Hắn gầm lên, tiếng nói vang vọng khắp Minh Tưởng Thạch Động, không còn là sự tuyệt vọng mà là một lời thề sắt đá. "Dù phải lật tung cả đại lục, dù phải đối mặt với cả thế giới và những quỷ kế của Ma Chủ, ta cũng sẽ tìm cách giải thoát nàng!" Lời thề đó không phải là sự ngây thơ, không phải là sự bốc đồng. Đó là sự kiên định đến từ một linh hồn đã từng nếm trải mọi bi kịch, một trái tim đã tan nát nhưng không bao giờ gục ngã.
Cố Trường Minh cố gắng gượng đứng dậy, dù thân thể còn run rẩy. Mộ Dung Tuyết vội vàng đỡ lấy hắn. Hắn không còn là kẻ buông xuôi, cũng không phải là người cứu rỗi vĩ đại của kiếp trước. Hắn là một chiến lược gia, một kẻ săn tìm chân lý, một linh hồn mệt mỏi đang cố gắng tìm kiếm bình yên giữa giông bão, không phải bằng cách chạy trốn, mà bằng cách đối mặt với nó. Hắn biết, con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn, đòi hỏi những hy sinh không tưởng. Nhưng hắn không thể bỏ cuộc. Lạc Thần của hắn, dù đã bị biến đổi, vẫn là Lạc Thần của hắn. Và hắn, dù kiệt sức đến đâu, cũng sẽ không để nàng chìm trong bóng tối vĩnh viễn.
"Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," hắn thầm nhủ, ánh mắt nhìn xa xăm, nơi ánh sáng bình minh đang xua tan bóng đêm. "Nếu đây là cái giá của sự cứu rỗi, thì ta sẽ trả." Hắn không làm anh hùng cho thế giới, hắn làm anh hùng cho Lạc Thần, cho chính bản thân mình, để chuộc lại những gì đã mất, để tìm kiếm một sự giải thoát thực sự. Và để làm được điều đó, hắn phải tìm hiểu sâu hơn về bản chất của Ma Chủ tàn niệm, về những bí mật cổ xưa mà nó ẩn chứa, những bí mật có thể liên quan đến cả "Vạn Vật Khởi Nguyên Kinh" mà Dạ Vô Song đã đánh cắp. Con đường giải thoát Lạc Thần, cũng có thể là con đường để hiểu rõ hơn về mối đe dọa của Dạ Vô Song và cả ý nghĩa của sự "tái tạo" mà Ma Chủ đã nhắc đến.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.