Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 316: Hồi Ức Vỡ Nát: Chấp Nhận Bóng Hình Quá Khứ
Cố Trường Minh ngã quỵ xuống bên cạnh Lạc Thần, hơi thở dốc, linh lực cạn kiệt. Cả cơ thể hắn run rẩy bần bật, không phải vì cái lạnh thấu xương của U Minh Cổ Địa, mà là do sự kiệt sức cùng cực và nỗi đau âm ỉ vẫn còn vương vấn trong linh hồn. Hắn tựa vào vách đá gồ ghề, những phiến đá lạnh lẽo cọ vào lưng, nhưng hắn chẳng còn cảm giác gì ngoài sự trống rỗng. Lạc Thần nằm đó, trên tấm nệm pháp khí Mộ Dung Tuyết đã trải vội, khuôn mặt tái nhợt nhưng đã bớt đi vẻ đau đớn tột cùng. Tử Linh Châu vẫn lơ lửng trên ngực nàng, phát ra ánh sáng tím nhạt huyền ảo, bao bọc lấy nàng như một tấm màn bảo hộ. Ánh sáng ấy, trong bóng tối mịt mùng của hang động, giống như một đốm lửa leo lét trong đêm đông, mong manh nhưng tràn đầy hy vọng.
Mộ Dung Tuyết quỳ bên cạnh Cố Trường Minh, đôi mắt phượng đẹp đẽ nhuốm đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được sự dao động mãnh liệt trong linh hồn hắn, một sự giằng xé vô hình đang bóp nghẹt tâm can hắn. Nàng đưa tay khẽ chạm vào vai hắn, giọng nói trong trẻo mang theo sự quan tâm sâu sắc: "Trường Minh, huynh không sao chứ? Linh hồn huynh dường như đang dao động rất mạnh, như thể vừa trải qua một cơn bão táp..."
Cố Trường Minh không đáp, đôi mắt hổ phách sâu thẳm khép hờ, tựa như đang chìm đắm vào một vực sâu không đáy của những suy tư. Mùi tử khí, bùn lầy, ma khí nồng nặc và kim loại rỉ sét vẫn bám lấy không gian, hòa quyện với tiếng gió rít thê lương từ bên ngoài hang động, tạo nên một bản giao hưởng quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương. Tiếng xương cốt va vào nhau của những oán linh cấp thấp từ xa vọng lại, cùng với tiếng gào rú yếu ớt của ma vật bị Tử Linh Châu xua đuổi, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, u ám của nơi đây. Hàn Thiên Vũ đứng canh gác ở vòng ngoài, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi chắn gió, ánh mắt cảnh giác quét qua từng góc khuất. Hắn cũng nhận ra sự bất thường từ phía Cố Trường Minh, bèn khẽ hỏi vọng vào: "Mộ Dung cô nương, Cố huynh ấy..."
Trong khoảnh khắc đó, Cố Trường Minh khẽ vươn tay, những ngón tay thon dài, lạnh lẽo lướt nhẹ qua trán Lạc Thần. Hắn cảm nhận được hơi ấm yếu ớt từ nàng, sự sống mong manh đang được Tử Linh Châu níu giữ. Nhưng ngay khi đầu ngón tay hắn chạm vào da thịt nàng, một luồng năng lượng bí ẩn, như một sợi dây vô hình, từ Tử Linh Châu và linh hồn Lạc Thần đột ngột kéo hắn vào. Đó không phải là một sự hấp dẫn dịu dàng, mà là một lực hút cưỡng bức, mạnh mẽ đến mức hắn không kịp phản ứng.
Một cơn choáng váng ập đến, dữ dội hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Cả cơ thể hắn co giật nhẹ, từng thớ thịt căng cứng. Tâm trí hắn chìm vào hỗn loạn, những mảnh ký ức vỡ nát, những hình ảnh chớp nhoáng như thước phim quay ngược, xé toạc màn đêm tâm hồn hắn. Hắn thở hắt ra, một tiếng rên khẽ thoát ra từ kẽ răng. "Lạc Thần... cuối cùng nàng cũng ổn định... nhưng... vết thương này..." Giọng hắn thì thầm, gần như không nghe thấy, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng nội tâm hắn đang trải qua một cơn địa chấn. Hắn bị kéo lùi về quá khứ, về một thời điểm mà hắn đã cố gắng chôn vùi sâu thẳm nhất trong ký ức của mình.
*****
Bỗng chốc, cảnh vật trước mắt Cố Trường Minh thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn ở U Minh Cổ Địa lạnh lẽo, mà đứng giữa một Viễn Cổ Chiến Trường hoang tàn, rực lửa. Ánh hoàng hôn đỏ như máu bao trùm không gian, nhuộm đỏ những phế tích thành lũy đổ nát, những xương cốt khổng lồ của yêu thú nằm ngổn ngang như những dãy núi nhỏ. Mảnh vỡ của pháp bảo lấp lánh dưới chân, vết tích của pháp thuật tàn phá còn hằn sâu trên mặt đất, những hố sâu hun hút, những vết nứt khổng lồ kéo dài đến tận chân trời.
Tiếng gió rít lên từng hồi như tiếng than khóc của vạn linh. Đâu đó, tiếng pháp khí va chạm vang vọng từ quá khứ, những tiếng gào thét của oán linh vất vưởng không siêu thoát, tiếng bước chân đạp lên mảnh vỡ sắc nhọn tạo nên một âm thanh khô khốc, ghê rợn. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và oán khí nồng nặc đến nghẹt thở, bám chặt lấy khứu giác, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Cả chiến trường chìm trong một bầu không khí tiêu điều, tang thương, đầy rẫy sát khí và bi thương. Gió lạnh cắt da cắt thịt, sương mù máu bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, ảo ảnh và thực tế hòa lẫn vào nhau.
Cố Trường Minh (của kiếp trước) đứng đó, giữa biển máu xương, thân hình cao gầy nhưng toát lên vẻ anh hùng bi tráng. Phá Thiên Kiếm trong tay hắn nhuốm đầy máu của vô số ma vật, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực. Đôi mắt hắn hằn lên những tia máu, vẻ mệt mỏi tột độ, nhưng ý chí vẫn kiên cường không lay chuyển. Hắn đã chiến đấu ròng rã bao ngày đêm, bảo vệ từng tấc đất, từng sinh linh trên đại lục Tiên Nguyên. Nhưng giờ đây, trước mặt hắn, là một cảnh tượng còn đau đớn hơn cả cái chết của hàng vạn người dân.
Lạc Thần đứng đó, đôi mắt trong sáng ngày nào giờ đây vô hồn, trống rỗng, một màu đen kịt đáng sợ. Khuôn mặt nàng trắng bệch, không chút huyết sắc, đôi môi khẽ mấp máy những lời nguyền rủa không rõ nghĩa. Thân hình nàng, vốn mảnh mai và thanh thoát, giờ đây bị bao bọc bởi những luồng ma khí đen kịt, vặn vẹo. Nàng bị Ma Chủ tàn niệm thao túng hoàn toàn, biến thành một con rối không hồn, một vũ khí hủy diệt đáng sợ nhất. Sau lưng nàng, một bóng hình khổng lồ, đen tối, dường như được tạo thành từ vô số linh hồn bị giam cầm và ma khí thuần túy, hiện hữu mờ ảo. Đó là tàn niệm của Ma Chủ, hắn đang ngự trị trong thân thể Lạc Thần, cười vang đầy khinh miệt, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường, xuyên thẳng vào màng nhĩ, vào tận linh hồn Cố Trường Minh.
"Ngươi sẽ làm gì, Vô Thần Tôn Giả?" Giọng nói của Ma Chủ vang vọng trong đầu Cố Trường Minh, không phải bằng âm thanh thực, mà bằng một luồng ý niệm trực tiếp, đầy chế giễu và tàn độc. "Giết người yêu của ngươi? Hay để nàng hủy diệt tất cả? Ngươi, kẻ tự xưng là anh hùng cứu thế, cuối cùng cũng phải đối mặt với lựa chọn tàn nhẫn nhất. Hahaha!"
Trong khoảnh khắc đó, Lạc Thần, với đôi mắt vô hồn kia, lại thốt lên một câu nói yếu ớt, giọng nàng méo mó, xen lẫn tiếng rên rỉ đau đớn, như thể linh hồn nàng đang giằng xé dữ dội bên trong: "Trường Minh... đừng... đừng do dự... giết ta đi..." Từng từ ngữ như một mũi dao đâm thẳng vào tim Cố Trường Minh. Hắn biết, đó là Lạc Thần, linh hồn nàng đang cố gắng chống cự, đang cầu xin hắn một cái kết thúc. Nhưng hắn cũng nhận ra, trong cái cầu xin đầy tuyệt vọng ấy, ẩn chứa một tia gì đó của Ma Chủ, một sự thách thức, một sự giễu cợt yếu ớt, muốn hắn tự tay hủy diệt thứ mình yêu thương nhất.
Cố Trường Minh (kiếp trước) gào thét nội tâm, một tiếng gầm gừ nghẹt thở vang vọng trong tâm trí hắn. 'Không! Ta không thể... nhưng... nếu không...' Nếu không, nàng sẽ trở thành vũ khí hủy diệt cả đại lục Tiên Nguyên, sẽ mãi mãi chìm sâu vào vực thẳm ma đạo. Hắn không thể giết nàng, nhưng cũng không thể để nàng tiếp tục bị Ma Chủ thao túng. Đó là một lựa chọn không thể nào tàn nhẫn hơn.
Nước mắt mặn chát lăn dài trên gò má Cố Trường Minh, hòa lẫn với máu và bụi bặm. Hắn nhắm nghiền mắt lại, trái tim như bị xé toạc thành trăm mảnh. Hắn giơ Phá Thiên Kiếm lên cao, không phải để kết liễu Lạc Thần bằng một nhát kiếm thấu xương, mà là để thi triển một bí pháp phong ấn cổ xưa, một bí thuật đã bị thất truyền từ thời viễn cổ. Bí pháp này đòi hỏi một cái giá cực kỳ đắt: đánh đổi bằng một phần linh hồn, bằng tu vi và tương lai của chính hắn.
Từng đường kiếm của Cố Trường Minh không phải là những nhát chém chí mạng, mà là những nét vẽ tinh vi, phức tạp, tạo nên một trận đồ phong ấn bằng linh lực và sinh mệnh. Mỗi đường kiếm vẽ ra, một phần linh hồn hắn lại bị bóc tách, một phần sinh lực lại bị rút cạn. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, không chỉ của thể xác mà còn của linh hồn, như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên, bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Hắn đang giam hãm Ma Chủ tàn niệm cùng với Lạc Thần, đẩy cô vào trạng thái sống dở chết dở, một sự hy sinh đau đớn hơn cả cái chết.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng ấy, Lạc Thần, dù bị thao túng, ánh mắt vô hồn của nàng thoáng dao động. Một từ ngữ yếu ớt, gần như không thể nghe thấy, thoát ra từ đôi môi tái nhợt của nàng, không phải là lời cầu xin hay rên rỉ, mà là một cái tên, một địa danh cổ xưa: "Vô Ảnh Các... Cổ Khí... Thuần Khiết..." Câu nói ấy như một tia chớp xẹt qua tâm trí Cố Trường Minh, nhưng trong cơn đau đớn và tập trung cao độ, hắn không thể lý giải được ý nghĩa của nó. Đó chỉ là một mảnh ghép vỡ nát, một manh mối mơ hồ về điểm yếu của Ma Chủ hoặc một bí mật cổ xưa mà hắn chưa từng biết đến, bị chôn vùi trong sâu thẳm ký ức. Hắn không thể ghi nhớ, không thể suy luận, chỉ có thể để nó trôi qua trong vô thức.
Trận pháp hoàn thành, một luồng sáng chói lòa bao phủ lấy Lạc Thần, giam hãm nàng cùng tàn niệm Ma Chủ vào một vòng xoáy ma khí và linh lực. Cố Trường Minh ngã quỵ, Phá Thiên Kiếm rơi khỏi tay, cơ thể hắn kiệt quệ, linh hồn gần như tan rã. Hắn nhìn Lạc Thần bị phong ấn, thân hình nàng dần chìm vào bóng tối, mang theo cả sự sống và cái chết. Đó là lựa chọn duy nhất của hắn, một sự cứu rỗi tàn khốc, một hy sinh không ai biết đến. Một sự hy sinh đau đớn hơn cả cái chết, vì hắn đã phải chứng kiến người mình yêu bị biến thành vũ khí, rồi tự tay đẩy nàng vào một vực thẳm khác. Nỗi đau ấy, sự bất lực ấy, sự chai sạn ấy, đã khắc sâu vào linh hồn hắn, trở thành vết sẹo không bao giờ lành.
*****
Cố Trường Minh đột ngột mở bừng mắt. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, chảy dọc xuống thái dương, ướt đẫm cả mái tóc đen dài. Cảnh tượng Viễn Cổ Chiến Trường tan biến, thay vào đó là hang động u ám của U Minh Cổ Địa. Tiếng gió rít thê lương vẫn còn đó, mùi ma khí vẫn nồng nặc, nhưng ánh mắt hắn không còn sự giằng xé hay đau đớn tột cùng như trước. Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng đến lạ lùng, một sự bình yên sâu sắc, như thể một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ hoàn toàn. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận không khí lạnh lẽo lấp đầy phổi, rồi thở ra chậm rãi, nặng nề.
Mộ Dung Tuyết vẫn quỳ bên cạnh, ánh mắt lo lắng ban đầu giờ đây đã chuyển sang kinh ngạc khi thấy sự thay đổi rõ rệt trên gương mặt hắn. Khuôn mặt hắn, vốn tái nhợt và khắc khổ vì kiệt sức, giờ đây lại mang một vẻ thanh thản khó tả, như một bức tượng điêu khắc vừa thoát khỏi gông cùm của những đau khổ trần thế.
Cố Trường Minh quay đầu, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dừng lại trên gương mặt Lạc Thần. Lần này, không còn sự đau khổ, không còn tiếc nuối, không còn sự giằng xé của quá khứ. Chỉ có sự chấp nhận và một tia bình yên mỏng manh. Hắn đã nhìn thấy tất cả, đã trải qua lại một lần nữa nỗi đau tột cùng của lựa chọn năm xưa. Hắn đã hiểu rõ hơn bao giờ hết, rằng đó là lựa chọn duy nhất mà hắn có thể làm, không phải vì sự ích kỷ, mà vì sự cứu rỗi cho cả nàng và thế giới. Và giờ đây, hắn đã sẵn sàng đối mặt với nó.
"Ta đã hiểu... Tuyết Nhi, ta đã hiểu tất cả." Giọng hắn khàn đặc, yếu ớt, nhưng từng lời nói lại mang theo một sự kiên định lạ thường, một sự chắc chắn không thể lay chuyển.
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, đôi mắt nàng vẫn còn ngấn lệ, nhưng tràn ngập sự tò mò và thấu hiểu. Nàng khẽ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng suối chảy: "Trường Minh... huynh đã nhìn thấy gì?"
Cố Trường Minh đưa tay khẽ vuốt lên mái tóc đen dài của Lạc Thần, một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên môi hắn. Nụ cười ấy không còn vẻ khắc khổ hay mệt mỏi, mà là một sự thanh thản từ tận đáy lòng. "Ta đã nhìn thấy gánh nặng của chính mình... và lựa chọn duy nhất mà ta có thể làm. Ta đã thấy những gì đã xảy ra, và những gì phải xảy ra. Giờ đây, ta biết phải làm gì cho nàng, không phải vì ta, không phải vì một trách nhiệm gượng ép, mà vì chính nàng, vì sự bình an của nàng."
Hắn đứng dậy, động tác tuy còn chậm chạp nhưng đã vững vàng hơn rất nhiều. Ánh mắt hắn hướng về phía miệng hang, nơi sương mù đen đã tan dần, và những tia nắng bình minh đầu tiên đang le lói xuyên qua, chiếu rọi vào một góc hang động. Gió nhẹ thổi vào, mang theo mùi đất ẩm và hương thảo mộc từ bên ngoài, xua đi phần nào mùi ma khí nồng nặc. Một quyết tâm mới, thanh thản và kiên định, hiện rõ trong đôi mắt hổ phách của hắn.
Hắn không còn bị giằng xé bởi cảm giác tội lỗi, không còn bị ám ảnh bởi sự bất lực của quá khứ. Hắn đã chấp nhận. Chấp nhận rằng Lạc Thần sẽ không bao giờ có thể trở lại hoàn toàn như xưa, chấp nhận rằng mối quan hệ của họ sẽ không còn là thứ tình yêu ngây thơ, thuần khiết như trước. Nhưng hắn cũng chấp nhận rằng, hắn có thể mang lại cho nàng một sự chữa lành khác, một sự bình an thực sự, không phải bằng cách ép buộc nàng trở về hình bóng cũ, mà bằng cách định hình lại tương lai của nàng, một tương lai không còn bị xiềng xích bởi Ma Chủ. Sự bình yên và chấp nhận này sẽ mở ra một con đường chữa lành mới cho Lạc Thần, có thể không phải là sự khôi phục hoàn toàn, mà là một sự tái sinh với một vai trò hoặc định mệnh khác.
Cố Trường Minh quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn tràn đầy sự biết ơn và tin tưởng. "Chúng ta phải rời khỏi đây. Lạc Thần cần được nghỉ ngơi. Và ta... ta cần phải suy nghĩ lại mọi thứ." Hắn biết, sự thăng hoa tâm cảnh này sẽ là nền tảng cho những quyết định lớn hơn của anh trong cuộc chiến chống lại Ma Chủ và Dạ Vô Song sau này. Anh không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, bởi những vết thương cũ, mà đã sẵn sàng đối mặt với tương lai với một tâm thế hoàn toàn mới. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng tia sáng bình minh đang lên kia, đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong sâu thẳm linh hồn đã chai sạn của hắn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.