Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 317: Bình Yên Trong Vực Sâu: Lời Hứa Với Tương Lai
Không khí trong hang động U Minh Cổ Địa vẫn đặc quánh mùi ma khí thoang thoảng, pha lẫn chút tanh nồng của bùn lầy và kim loại rỉ sét, nhưng đối với Cố Trường Minh lúc này, nó lại mang một cảm giác khác lạ. Hắn từ từ mở mắt, ánh nhìn hổ phách sâu thẳm quét qua không gian u ám xung quanh, không còn vẻ giằng xé hay đau khổ tột cùng như vừa trải qua cơn ác mộng dài. Thay vào đó, là một sự thanh thản đến lạ lùng, một thứ bình yên sâu sắc đã thế chỗ cho gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. Hắn nhẹ nhàng cựa mình, tấm trường bào màu tối khẽ sột soạt trên nền đá lạnh lẽo, cố gắng không làm Lạc Thần, người vẫn đang chìm sâu trong giấc ngủ an lành, thức giấc.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại trên dung nhan của nàng. Lạc Thần nằm đó, một vẻ đẹp mong manh, thanh khiết trong bộ bạch y, mái tóc đen dài xõa tung trên nền đá. Hơi thở của nàng đều đặn, nhẹ nhàng, phảng phất chút hương thơm thanh khiết của thảo mộc, như một đóa hoa sen trắng nở giữa vũng bùn ô trọc. Gương mặt nàng đã bớt đi vẻ thống khổ, thay vào đó là sự bình yên mong manh, tựa như một bức tượng ngọc được tạc từ băng tuyết, vừa thoát khỏi xiềng xích của một lời nguyền cổ xưa. Xung quanh nàng, ánh sáng tím huyền ảo từ Tử Linh Châu vẫn bao trùm, tạo thành một quầng hào quang dịu nhẹ, vừa thanh tẩy ma khí, vừa nuôi dưỡng linh hồn đang tổn thương của nàng. Ánh sáng ấy không chói chang, mà mềm mại như tơ lụa, phả vào không gian một sự tĩnh lặng, an lành hiếm có giữa chốn U Minh hoang tàn này.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhưng chứa đựng cả ngàn năm dằn vặt và cuối cùng là sự giải thoát. "Quá khứ đã là quá khứ," hắn độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn, trầm thấp và đầy triết lý, "Nỗi đau đã được chấp nhận. Giờ đây, chỉ còn lại con đường phía trước, một con đường không còn bị xiềng xích bởi những gì đã qua." Hắn nhắm mắt lại, để những ký ức hỗn độn của kiếp trước, những trận chiến khốc liệt, những mất mát đau thương và cả hình bóng Lạc Thần bị Ma Chủ thao túng, lướt qua trong tâm trí. Nhưng lần này, chúng không còn bám víu, không còn gặm nhấm linh hồn hắn như những ác mộng. Chúng chỉ là những dấu ấn, những vết sẹo đã lành, nhắc nhở hắn về những gì đã xảy ra, về cái giá của sự lựa chọn, và về sự cần thiết của sự chấp nhận.
Hắn đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào bàn tay thanh mảnh của Lạc Thần. Da thịt nàng lạnh lẽo, nhưng dưới sự bao bọc của Tử Linh Châu, hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mong manh đang chảy trong huyết quản, một sự sống đang được hồi sinh từng chút một. Cảm giác này không còn là nỗi sợ hãi về sự mất mát, hay trách nhiệm phải cứu rỗi, mà là một sự kết nối sâu sắc, thuần túy hơn. Đó là sự tha thứ cho chính mình, cho nàng, và cho cả số phận nghiệt ngã đã đẩy họ vào vòng xoáy bi kịch. Một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, nở trên môi hắn. Nụ cười ấy không còn vẻ khắc khổ hay mệt mỏi, mà là một sự thanh thản từ tận đáy lòng, một sự bình yên đã tìm thấy sau hành trình dài đằng đẵng của linh hồn.
Hắn khẽ vuốt mái tóc tơ đen nhánh của Lạc Thần, cảm nhận sự mềm mại của nó lướt qua kẽ tay. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn nhìn thấy nàng là 'vũ khí của Ma Chủ', hay 'kẻ phản bội', hay 'người tình định mệnh', mà chỉ đơn thuần là Lạc Thần, một linh hồn yếu ớt đang cần được bảo vệ và chữa lành. Sự gắn bó này không phải là tình yêu bồng bột của kiếp trước, thứ tình yêu đã bị vùi dập dưới gánh nặng của trách nhiệm và sự phản bội. Nó là một sự gắn bó sâu sắc hơn, của sự tha thứ, của sự chấp nhận, và của một tia hy vọng mới mẻ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn biết rằng bình yên không phải là sự buông bỏ hoàn toàn, mà là sự đối mặt với mọi thứ bằng một tâm thế mới. Hắn đã chấp nhận rằng Lạc Thần sẽ không bao giờ có thể trở lại hoàn toàn như xưa, không thể là thiếu nữ ngây thơ thuở ban đầu. Nhưng hắn cũng tin rằng, nàng có thể tái sinh, với một vai trò, một định mệnh khác, không còn bị xiềng xích bởi Ma Chủ, không còn là cái bóng của quá khứ. Chính sự chấp nhận này đã giải phóng hắn khỏi gông cùm của những kỳ vọng và nỗi đau. Tiếng gió rít thê lương từ bên ngoài hang động vẫn vọng vào, mang theo sự lạnh lẽo đặc trưng của U Minh Cổ Địa, nhưng không còn thấm vào tận xương tủy hắn nữa. Tâm hồn hắn, lúc này, đã ấm áp và vững chãi hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Tử Linh Châu đang tỏa sáng, và biết rằng đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc hành trình chữa lành cho Lạc Thần, và cả cho chính hắn, vẫn còn dài. Nhưng hắn đã sẵn sàng, với một tâm thế chưa từng có.
***
Sự tĩnh lặng của hang động bị phá vỡ bởi một tiếng động rất khẽ, như tiếng bước chân nhẹ nhàng của một bóng mây. Cố Trường Minh không cần quay đầu cũng biết đó là ai. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dõi theo Lạc Thần, nhưng trong tâm trí đã cảm nhận được sự hiện diện của Mộ Dung Tuyết. Nàng đã thức giấc từ lúc nào, lặng lẽ tiến đến bên hắn, bước chân nhẹ tựa không trọng lượng, không hề gây ra tiếng vang nào đáng kể giữa không gian tĩnh mịch. Mùi ma khí nồng nặc của U Minh Cổ Địa dường như cũng phải nhường chỗ cho hương thơm thanh khiết, dịu mát từ cơ thể nàng, như sương sớm đậu trên đóa liên hoa.
Mộ Dung Tuyết ngồi xuống cạnh hắn, tấm bạch y thanh khiết trải rộng trên nền đá lạnh. Nàng không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng tựa vào vai hắn. Hơi ấm từ cơ thể nàng lan tỏa, xua đi phần nào cái lạnh thấu xương của chốn quỷ dị này. Sự hiện diện của nàng là một lời an ủi không lời, một sự xác nhận cho hành trình chữa lành mà hắn vừa trải qua. Cố Trường Minh có thể cảm nhận được ánh mắt nàng đang dõi theo hắn, không dò hỏi, không phán xét, mà tràn đầy sự thấu hiểu và sẻ chia. Khuôn mặt nàng, dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, lúc này lộ rõ vẻ nhẹ nhõm và an lòng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng dường như đã nhìn thấy sự thay đổi sâu sắc trong ánh mắt và khí chất của hắn, một sự bình yên mà nàng đã mong mỏi bấy lâu.
"Tuyết Nhi..." Cố Trường Minh khẽ lên tiếng, giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn đặc của sự kiệt sức nhưng lại vô cùng vững vàng. Hắn không nhìn nàng, ánh mắt vẫn hướng về Lạc Thần, nhưng từng lời nói lại như được nói ra từ sâu thẳm linh hồn. "Ta đã hiểu ra rồi. Không phải là quên đi, mà là chấp nhận. Chấp nhận tất cả." Hắn dừng lại một chút, để những lời ấy thấm sâu vào không gian tĩnh lặng, để Mộ Dung Tuyết có thời gian cảm nhận ý nghĩa của chúng. "Ta từng nghĩ, quên đi quá khứ là cách duy nhất để thoát khỏi gánh nặng. Nhưng giờ ta biết, đó là sự trốn tránh. Chỉ khi đối mặt, chấp nhận cả những vết sẹo sâu nhất, ta mới có thể thực sự bước tiếp."
Mộ Dung Tuyết khẽ siết nhẹ bàn tay hắn, một cử chỉ dịu dàng nhưng đầy kiên định. Nàng tựa đầu vào vai hắn, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ chạm vào gò má hắn, mang theo cảm giác mềm mại như tơ lụa. "Chỉ cần anh tìm thấy bình yên, đó là đủ." Giọng nói nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Nàng không hỏi hắn đã nhìn thấy gì, không cần hắn phải giải thích cặn kẽ những gì đã xảy ra trong tâm trí hắn. Nàng chỉ đơn giản là ở đó, là bến đỗ bình yên cho linh hồn mệt mỏi của hắn, là người duy nhất thấu hiểu trọn vẹn nỗi đau và sự dằn vặt mà hắn đã gánh chịu suốt kiếp này và cả kiếp trước.
Cố Trường Minh nắm lấy bàn tay Mộ Dung Tuyết, siết nhẹ. Hắn cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp từ nàng, và một dòng điện nhẹ nhàng chạy qua từng đầu ngón tay, lan tỏa vào tận trái tim đã chai sạn của hắn. Đó là sự biết ơn, sự tin tưởng, và một tình cảm sâu sắc không cần phải gọi tên. Hắn tựa đầu vào vai nàng, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh khiết của nàng, xua tan đi phần nào mùi ma khí nồng nặc vẫn còn vương vấn trong hang động. Trong khoảnh khắc đó, giữa chốn U Minh Cổ Địa lạnh lẽo, hắn tìm thấy sự ấm áp, bình yên, và một nguồn sức mạnh mới mẻ. Tiếng gió rít thê lương vẫn còn đó, xa xăm và u ám, nhưng dường như đã không còn ảnh hưởng đến tâm trạng của hắn.
Hắn nhắm mắt, để những suy nghĩ cuối cùng về quá khứ chìm vào dĩ vãng, để tâm hồn hắn hoàn toàn đón nhận sự bình yên hiện tại. Từ ngày trùng sinh, hắn đã sống trong một vòng lặp của sự chán chường, thờ ơ và nỗi sợ hãi phải lặp lại bi kịch. Hắn đã cố gắng đứng ngoài, buông bỏ thế giới, nhưng cuối cùng, số phận vẫn kéo hắn trở lại. Và giờ đây, hắn hiểu, buông bỏ không phải là cách để tìm thấy bình yên. Bình yên đến từ sự chấp nhận, từ việc đối mặt với những vết thương, và từ việc tìm thấy mục đích mới. Mộ Dung Tuyết đã ở bên hắn qua tất cả, chứng kiến những góc khuất tăm tối nhất trong tâm hồn hắn, và vẫn kiên định ở lại. Nàng là ngọn hải đăng dẫn lối, là tia sáng le lói giữa màn đêm vô tận của sự tuyệt vọng.
"Tuyết Nhi," hắn lại lên tiếng, giọng nói có phần nhẹ nhõm hơn, "Cảm ơn nàng." Lời cảm ơn đơn giản, không hoa mỹ, nhưng chứa đựng tất cả sự chân thành và tình cảm mà hắn dành cho nàng. Mộ Dung Tuyết chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thanh khiết như tuyết tan, và siết nhẹ tay hắn một lần nữa, như một lời đáp không cần nói thành lời. Trong phút giây tĩnh lặng ấy, hai linh hồn hòa quyện vào nhau, cùng chia sẻ sự bình yên hiếm có giữa một thế giới đầy biến động. Họ là bến đỗ của nhau, là nguồn an ủi vô bờ bến. Và Cố Trường Minh biết, với sự hiện diện của nàng, hắn sẽ không bao giờ đơn độc trên con đường phía trước, dù nó có chông gai đến mấy.
***
Thời gian lặng lẽ trôi qua trong tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió rít thê lương từ xa vọng lại và tiếng thở đều đặn của Lạc Thần làm chứng. Dần dần, một vệt sáng yếu ớt bắt đầu le lói ở phía miệng hang, cố gắng xuyên qua lớp sương mù đen dày đặc vẫn bao phủ U Minh Cổ Địa. Đó là tia nắng bình minh đầu tiên, mỏng manh nhưng kiên cường, hứa hẹn một ngày mới đang đến. Cố Trường Minh từ từ buông tay Mộ Dung Tuyết, đứng dậy. Động tác của hắn tuy vẫn còn chậm chạp, nhưng đã vững vàng hơn rất nhiều so với trước, không còn vẻ mỏi mệt hay rệu rã. Hắn nhìn ra phía xa, nơi ánh sáng đang dần chiến thắng bóng tối, một biểu tượng cho hy vọng mới đang nhen nhóm trong linh hồn hắn.
Hắn quay lại, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dừng lại trên Lạc Thần đang ngủ say, rồi chuyển sang Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn ngồi đó, ánh mắt phượng nhìn hắn với sự tin tưởng tuyệt đối, vẻ mặt thanh khiết rạng rỡ dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa lấp đầy buồng phổi, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp của quyết tâm đã bùng cháy.
"Chúng ta sẽ không để bi kịch lặp lại." Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời nói lại vang vọng một sự kiên định không thể lay chuyển, một lời hứa được thốt ra từ tận đáy lòng. "Lạc Thần sẽ được chữa lành, theo cách của riêng cô ấy, không phải là thứ mà ta hay Ma Chủ muốn." Hắn biết, điều này có nghĩa là Lạc Thần có thể sẽ không bao giờ trở lại là Lạc Thần của kiếp trước, thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên. Nhưng nàng sẽ được tái sinh, được định hình một tương lai mới, một vai trò mới, không còn bị ám ảnh bởi cái bóng của Ma Chủ. Có thể, trong quá trình chữa lành ấy, nàng sẽ vô tình hé lộ những bí mật động trời về Ma Chủ, những điểm yếu mà ngay cả Cố Trường Minh kiếp trước cũng chưa thể khám phá.
Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn chứa đựng sự chân thành và một niềm tin mãnh liệt vào con đường phía trước. "Và ta... ta sẽ không còn là cái bóng của quá khứ nữa. Ta sẽ bảo vệ cô ấy, và bảo vệ tất cả, với một tâm thế mới." Hắn không còn là Cố Trường Minh thờ ơ, chán chường, muốn buông bỏ thế giới. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của số phận, nhưng không phải bằng sự hy sinh mù quáng hay sự tuyệt vọng. Hắn sẽ đối mặt với nó bằng sự kiên định, bằng trí tuệ, và bằng một trái tim đã được chữa lành. Sự thăng hoa tâm cảnh này sẽ là nền tảng cho những quyết định lớn hơn của anh trong cuộc chiến chống lại Ma Chủ và Dạ Vô Song sau này. Anh không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, bởi những vết thương cũ, mà đã sẵn sàng đối mặt với tương lai với một tâm thế hoàn toàn mới.
Mộ Dung Tuyết đứng dậy, đôi mắt nàng rạng rỡ như những vì sao đêm, nhưng lại chứa đựng một sự dịu dàng vô hạn. Nàng tiến lại gần Cố Trường Minh, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. "Em tin anh, Trường Minh. Luôn tin anh." Lời nói của nàng là một sự khẳng định, một nguồn động viên vô bờ bến, củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. Nàng là người duy nhất đã chứng kiến toàn bộ quá trình hắn vực dậy từ vực thẳm của sự tuyệt vọng, là người duy nhất hiểu rõ cái giá mà hắn đã phải trả để đạt được sự bình yên này.
Cố Trường Minh gật đầu kiên định, bàn tay hắn siết chặt lấy tay Mộ Dung Tuyết. Hắn nhẹ nhàng thu hồi Tử Linh Châu. Ánh sáng tím huyền ảo dần biến mất, nhưng sự thanh thản trong hắn thì không. Nó vẫn còn đó, lan tỏa khắp linh hồn, vững chãi và vĩnh cửu. Hắn nhìn Lạc Thần một lần cuối, rồi cẩn thận bế nàng lên, thân thể nàng nhẹ tựa không khí trong vòng tay hắn. Bước chân hắn hướng về phía miệng hang, nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm. Mộ Dung Tuyết sánh bước bên hắn, cùng nhau tiến về phía ánh sáng.
U Minh Cổ Địa vẫn còn đó, với những tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, và tiếng gió rít thê lương xa xăm. Nhưng đối với Cố Trường Minh, nó không còn là chốn địa ngục của ký ức đau thương. Nó là nơi hắn đã tìm thấy sự giải thoát, nơi hắn đã được tái sinh. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy những mối đe dọa từ Ma Chủ và Dạ Vô Song. Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh không còn đơn độc, không còn mệt mỏi. Hắn đã có Lạc Thần, người cần được bảo vệ và chữa lành, và Mộ Dung Tuyết, người đồng hành kiên định. Tia sáng bình minh đang lên kia, đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong sâu thẳm linh hồn đã chai sạn của hắn, dẫn lối cho một tương lai mới, một cuộc chiến mới, và một định nghĩa mới về 'cứu thế giới'.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.