Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 318: Bình Minh Tái Sinh: Lời Thề Không Còn Ràng Buộc
Ánh bình minh đầu tiên, mỏng manh nhưng kiên cường, hứa hẹn một ngày mới đang đến. Cố Trường Minh từ từ buông tay Mộ Dung Tuyết, đứng dậy. Động tác của hắn tuy vẫn còn chậm chạp, nhưng đã vững vàng hơn rất nhiều so với trước, không còn vẻ mỏi mệt hay rệu rã. Hắn nhìn ra phía xa, nơi ánh sáng đang dần chiến thắng bóng tối, một biểu tượng cho hy vọng mới đang nhen nhóm trong linh hồn hắn. Hắn quay lại, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dừng lại trên Lạc Thần đang ngủ say, rồi chuyển sang Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn ngồi đó, ánh mắt phượng nhìn hắn với sự tin tưởng tuyệt đối, vẻ mặt thanh khiết rạng rỡ dưới ánh sáng mờ ảo của bình minh. Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo của U Minh Cổ Địa lấp đầy buồng phổi, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa ấm áp của quyết tâm đã bùng cháy. "Chúng ta sẽ không để bi kịch lặp lại." Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời nói lại vang vọng một sự kiên định không thể lay chuyển, một lời hứa được thốt ra từ tận đáy lòng. "Lạc Thần sẽ được chữa lành, theo cách của riêng cô ấy, không phải là thứ mà ta hay Ma Chủ muốn." Hắn biết, điều này có nghĩa là Lạc Thần có thể sẽ không bao giờ trở lại là Lạc Thần của kiếp trước, thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên. Nhưng nàng sẽ được tái sinh, được định hình một tương lai mới, một vai trò mới, không còn bị ám ảnh bởi cái bóng của Ma Chủ. Có thể, trong quá trình chữa lành ấy, nàng sẽ vô tình hé lộ những bí mật động trời về Ma Chủ, những điểm yếu mà ngay cả Cố Trường Minh kiếp trước cũng chưa thể khám phá. Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn chứa đựng sự chân thành và một niềm tin mãnh liệt vào con đường phía trước. "Và ta... ta sẽ không còn là cái bóng của quá khứ nữa. Ta sẽ bảo vệ cô ấy, và bảo vệ tất cả, với một tâm thế mới." Hắn không còn là Cố Trường Minh thờ ơ, chán chường, muốn buông bỏ thế giới. Hắn đã chấp nhận gánh nặng của số phận, nhưng không phải bằng sự hy sinh mù quáng hay sự tuyệt vọng. Hắn sẽ đối mặt với nó bằng sự kiên định, bằng trí tuệ, và bằng một trái tim đã được chữa lành. Sự thăng hoa tâm cảnh này sẽ là nền tảng cho những quyết định lớn hơn của anh trong cuộc chiến chống lại Ma Chủ và Dạ Vô Song sau này. Anh không còn bị ràng buộc bởi quá khứ, bởi những vết thương cũ, mà đã sẵn sàng đối mặt với tương lai với một tâm thế hoàn toàn mới. Mộ Dung Tuyết đứng dậy, đôi mắt nàng rạng rỡ như những vì sao đêm, nhưng lại chứa đựng một sự dịu dàng vô hạn. Nàng tiến lại gần Cố Trường Minh, nhẹ nhàng nắm lấy tay hắn. "Em tin anh, Trường Minh. Luôn tin anh." Lời nói của nàng là một sự khẳng định, một nguồn động viên vô bờ bến, củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. Nàng là người duy nhất đã chứng kiến toàn bộ quá trình hắn vực dậy từ vực thẳm của sự tuyệt vọng, là người duy nhất hiểu rõ cái giá mà hắn đã phải trả để đạt được sự bình yên này. Cố Trường Minh gật đầu kiên định, bàn tay hắn siết chặt lấy tay Mộ Dung Tuyết. Hắn nhẹ nhàng thu hồi Tử Linh Châu. Ánh sáng tím huyền ảo dần biến mất, nhưng sự thanh thản trong hắn thì không. Nó vẫn còn đó, lan tỏa khắp linh hồn, vững chãi và vĩnh cửu. Hắn nhìn Lạc Thần một lần cuối, rồi cẩn thận bế nàng lên, thân thể nàng nhẹ tựa không khí trong vòng tay hắn. Bước chân hắn hướng về phía miệng hang, nơi ánh bình minh đang dần xua tan màn đêm. Mộ Dung Tuyết sánh bước bên hắn, cùng nhau tiến về phía ánh sáng. U Minh Cổ Địa vẫn còn đó, với những tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, và tiếng gió rít thê lương xa xăm. Nhưng đối với Cố Trường Minh, nó không còn là chốn địa ngục của ký ức đau thương. Nó là nơi hắn đã tìm thấy sự giải thoát, nơi hắn đã được tái sinh. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy những mối đe dọa từ Ma Chủ và Dạ Vô Song. Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh không còn đơn độc, không còn mệt mỏi. Hắn đã có Lạc Thần, người cần được bảo vệ và chữa lành, và Mộ Dung Tuyết, người đồng hành kiên định. Tia sáng bình minh đang lên kia, đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong sâu thẳm linh hồn đã chai sạn của hắn, dẫn lối cho một tương lai mới, một cuộc chiến mới, và một định nghĩa mới về 'cứu thế giới'.
***
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đã tìm một hang động nhỏ, khuất sâu trong một vách núi đá đen kịt, để trú ẩn tạm thời. U Minh Cổ Địa vẫn bao trùm bởi sự hoang tàn và lạnh lẽo, nhưng ở đây, nơi một khe đá hẹp đủ cho ánh sáng lọt vào, lại mang một vẻ yên tĩnh lạ thường. Các tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, cung điện bị chôn vùi dưới lòng đất, tất cả đều chìm trong màn sương đen còn sót lại của đêm tối. Những tượng đài kỳ dị, bị phong hóa bởi thời gian và ma khí, đứng sừng sững như những bóng ma, câm lặng chứng kiến sự đổi thay. Tiếng gió rít thê lương vẫn vẳng xa xăm, mang theo hơi thở của tử khí và bùn lầy, mùi kim loại rỉ sét và ma khí nồng nặc. Nhưng trong hang, mùi hương thanh tịnh còn sót lại từ Tử Linh Châu đã xua đi phần nào sự nặng nề đó, thay vào là một cảm giác tĩnh lặng đến an yên.
Cố Trường Minh nhẹ nhàng đặt Lạc Thần xuống một tấm thảm cỏ khô mà Mộ Dung Tuyết đã cẩn thận trải ra. Nàng vẫn ngủ say, khuôn mặt thanh khiết nhưng phảng phất vẻ mệt mỏi sau quá trình thanh tẩy khắc nghiệt. Tử Linh Châu, sau khi được Cố Trường Minh thu hồi, không biến mất hoàn toàn mà lơ lửng ngay trên ngực Lạc Thần, vẫn phát ra một quầng sáng tím dịu, bao phủ lấy nàng, như một lời cam kết bảo hộ vô hình. Ánh sáng bình minh, mỏng manh như tơ lụa, từ từ len lỏi qua khe hẹp trên đỉnh hang, chiếu rọi lên khuôn mặt thanh tịnh của Lạc Thần. Tia nắng đầu tiên chạm vào làn da trắng ngần của nàng, phản chiếu một vẻ đẹp mong manh, thuần khiết đến nao lòng. Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh, lặng lẽ quan sát, đôi mắt phượng dịu dàng đầy sự thấu hiểu.
Cố Trường Minh lùi lại một chút, khoanh tay đứng tựa vào vách đá, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dán chặt vào Lạc Thần. Trong tâm trí hắn, những ký ức về nàng – từ thuở thiếu nữ ngây thơ, đến khi bị Ma Chủ thao túng, và rồi khoảnh khắc hắn buộc phải đưa ra quyết định nghiệt ngã – lướt qua như một thước phim quay chậm. Nhưng giờ đây, những hình ảnh đó không còn xé nát tâm can hắn như trước. Thay vào đó là một sự chấp nhận bình thản, một nỗi buồn dịu nhẹ, không còn sự dằn vặt hay hối tiếc. Hắn đã thực sự buông bỏ được cái gánh nặng của quá khứ, không còn muốn Lạc Thần phải trở thành "Lạc Thần của kiếp trước" nữa. Hắn chỉ muốn nàng được bình yên, được tìm thấy con đường của riêng mình, dù đó là con đường nào đi chăng nữa.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng thì thầm của U Minh Cổ Địa, như một lời tạm biệt của quá khứ. Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt, hít sâu luồng không khí trong lành hơn hẳn so với những nơi khác trong cổ địa này. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong chính mình, một sự thanh thản mà hắn chưa từng nghĩ mình có thể đạt được. Nó không phải là sự thờ ơ hay buông xuôi, mà là một sức mạnh nội tại, một sự kiên định đến từ việc chấp nhận mọi bi kịch, mọi mất mát, và tìm thấy ý nghĩa trong đó.
Đột nhiên, Lạc Thần khẽ động. Chỉ một cái run nhẹ ở khóe môi, một hơi thở sâu hơn bình thường. Cố Trường Minh lập tức mở mắt, ánh mắt hắn trở nên tập trung, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Mộ Dung Tuyết cũng khẽ nghiêng người về phía trước, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng xen lẫn hy vọng. Lông mi Lạc Thần khẽ rung rinh, chậm rãi như cánh bướm vừa thoát kén. Rồi, đôi mắt nàng từ từ mở ra.
Đó là một đôi mắt trong veo lạ lùng. Không có sự hỗn loạn của ma khí, không có vẻ u buồn ám ảnh của ký ức cũ, cũng không có sự tà ác lóe lên như khi bị Ma Chủ thao túng. Chúng trong suốt như một hồ nước không gợn sóng, phản chiếu ánh sáng bình minh một cách tinh khiết đến mức gần như vô hồn. Nàng nhìn lên trần hang, rồi từ từ chuyển động ánh mắt, quét qua Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết. Có sự mơ hồ, một khoảng trống rỗng bình yên trong ánh nhìn đó, như thể nàng vừa thức dậy từ một giấc ngủ ngàn năm, quên đi mọi thứ đã từng xảy ra.
Cố Trường Minh nghiêng người, nhẹ nhàng tiến đến gần, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào Lạc Thần. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ chờ đợi. Khoảnh khắc này, hắn hiểu, là một khởi đầu mới, không chỉ cho Lạc Thần mà còn cho chính hắn. Hắn không còn là anh hùng kiệt sức của kiếp trước, cũng không phải là kẻ thờ ơ của kiếp này. Hắn là Cố Trường Minh, một người đã tìm thấy sự bình yên, và sẵn sàng đối mặt với những gì sắp tới.
"Cuối cùng..." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp, không còn sự chua chát mà thay vào đó là một âm hưởng sâu lắng, đầy sự chấp nhận và bao dung. "Ngươi đã trở lại."
Mộ Dung Tuyết khẽ đặt tay lên vai Cố Trường Minh, một hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, truyền đi sự ủng hộ không lời. Nàng khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng suối reo, nhưng tràn đầy cảm xúc: "Anh ấy đã tìm thấy sự bình yên của mình. Và giờ, cô ấy cũng sẽ có được nó."
***
Lạc Thần vẫn nằm đó, đôi mắt trong veo của nàng đảo qua lại giữa Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết, như thể nàng đang cố gắng giải mã hai bức tượng sống động trong tầm mắt. Không có bất kỳ dấu hiệu của sự nhận ra, cũng không có sự sợ hãi hay thù địch nào. Chỉ là một sự trống rỗng bình yên, một tấm gương phẳng lặng phản chiếu thế giới mà không giữ lại bất kỳ hình ảnh nào. Làn da nàng trắng ngần như ngọc, không còn vẻ xanh xao hay u ám của ma khí, nhưng vẫn toát lên vẻ yếu ớt, mong manh.
Cố Trường Minh từ từ quỳ xuống bên cạnh nàng, ánh mắt hổ phách không hề rời khỏi đôi mắt trong suốt kia. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của Lạc Thần. Bàn tay nàng lạnh lẽo, nhưng khi linh lực ấm áp của Cố Trường Minh từ từ truyền vào, nàng không hề rụt lại, mà chỉ khẽ run lên một chút, như một cành hoa mỏng manh cảm nhận được hơi ấm đầu tiên của mùa xuân. Hắn không cố gắng khơi gợi ký ức, không nhắc lại những gì đã qua. Hắn biết, điều đó chỉ mang lại nỗi đau và sự hỗn loạn cho linh hồn vừa được thanh tẩy của nàng. Đây là một khởi đầu mới, một trang giấy trắng, và hắn sẽ không viết lên đó những bi kịch của quá khứ.
Lạc Thần khẽ chớp mắt, khóe môi nàng khẽ động. Nàng hé mở đôi môi tái nhợt, âm thanh thoát ra yếu ớt, ngập ngừng, như một tiếng gió thoảng qua. "Ngươi... là ai?"
Cố Trường Minh không bất ngờ. Hắn đã chuẩn bị cho câu hỏi này, cho cả sự quên l��ng này. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt nàng, giọng nói trầm ấm, đầy bao dung và kiên định. "Ta là Trường Minh. Cố Trường Minh." Hắn ngừng một chút, để tên mình thấm vào tâm trí nàng, như một dấu ấn đầu tiên trên trang giấy trắng. "Và ngươi... là Lạc Thần." Hắn không thêm bất kỳ điều gì, không nói 'Lạc Thần của ta', hay 'người yêu của ta', hay 'người ta đã từng cứu'. Chỉ đơn giản là 'Lạc Thần'. Một sự tái định nghĩa, một sự chấp nhận hoàn toàn.
Mộ Dung Tuyết tiến lại gần hơn, ngồi xuống đối diện Cố Trường Minh, nụ cười trấn an nở trên môi nàng. "Đúng vậy, cô ấy là Lạc Thần." Nàng nói, giọng dịu dàng như gió xuân, xoa dịu không khí căng thẳng. "Cô ấy cần thời gian. Và sự bình yên." Ánh mắt nàng nhìn Lạc Thần đầy trìu mến, không hề có chút ghen tị hay khó chịu nào, chỉ có sự quan tâm chân thành. Nàng hiểu rõ hành trình mà Cố Trường Minh đã trải qua, và nàng chấp nhận mọi khía cạnh của nó, kể cả việc anh phải đối mặt với Lạc Thần theo cách này.
Lạc Thần vẫn giữ nguyên ánh mắt trống rỗng, nhưng trong sâu thẳm con ngươi trong veo của nàng, một tia sáng yếu ớt như vừa được nhen nhóm. Nàng khẽ rụt tay lại khỏi bàn tay Cố Trường Minh, nhưng không phải vì sợ hãi. Đó là một cử động chậm rãi, như thể nàng đang cảm nhận một điều gì đó mới lạ, một luồng năng lượng chưa từng biết đến, một sự ấm áp xa lạ nhưng không hề đáng sợ. Ánh mắt nàng chuyển sang Mộ Dung Tuyết, rồi lại quay về Cố Trường Minh, như một đứa trẻ đang cố gắng lắp ghép các mảnh ghép của một bức tranh còn dang dở. Dù không có ký ức, nhưng có vẻ như nàng đang cố gắng thấu hiểu, cố gắng tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình.
Cố Trường Minh không tiếp tục truyền linh lực, để nàng tự do cảm nhận. Hắn biết, quá trình này cần sự kiên nhẫn và sự tự nguyện từ Lạc Thần. Bất kỳ sự ép buộc nào cũng có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh mà nàng vừa đạt được. Hắn nhìn nàng, và trong ánh mắt hắn, không còn là nỗi ám ảnh của quá khứ, mà là một sự dịu dàng mới mẻ, một trách nhiệm được chấp nhận một cách thanh thản. Đây không phải là gánh nặng, mà là một phần của con đường chữa lành của chính hắn.
Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói với Mộ Dung Tuyết: "Lạc Thần sẽ được chữa lành, theo cách của riêng cô ấy, không phải là thứ mà ta hay Ma Chủ muốn." Và "Ta sẽ bảo vệ cô ấy, và bảo vệ tất cả, với một tâm thế mới." Giờ đây, khi nhìn Lạc Thần nằm đó, yếu ớt và vô tri, hắn cảm nhận được sự kiên định trong lời hứa đó. Hắn sẽ không biến nàng thành công cụ, cũng không biến nàng thành một bản sao của quá khứ. Nàng sẽ là nàng, với một tương lai mới, một bản chất mới mà chính nàng sẽ khám phá.
Mộ Dung Tuyết khẽ chạm vào cánh tay Cố Trường Minh, ánh mắt nàng như muốn nói: "Em ở đây, cùng anh." Nàng hiểu rằng đây là một bước ngoặt lớn trong hành trình của Cố Trường Minh, một bằng chứng sống động cho sự chữa lành của anh. Cảm giác se lạnh của U Minh Cổ Địa dần tan biến dưới ánh nắng ban mai, thay vào đó là một luồng không khí ấm áp hơn, như báo hiệu một sự khởi đầu mới. Lạc Thần vẫn nhìn họ, đôi mắt trong veo ẩn chứa một tia sáng lạ lùng, một sức mạnh tiềm ẩn nào đó không thuộc về con người hay Ma Chủ, mà là một sự tinh khiết nguyên bản, một hạt giống của một định mệnh khác đang nảy mầm.
***
Mặt trời đã lên cao, rải những tia nắng vàng óng xuống U Minh Cổ Địa, xua tan gần hết màn sương đen còn sót lại. Dù vậy, cái không khí âm u, quỷ dị và lạnh lẽo thấu xương vẫn còn vương vấn, nhắc nhở về bản chất thật của vùng đất này. Tiếng gió rít thê lương vẫn vẳng xa xăm, nhưng trong hang động nhỏ, sự bình yên vẫn ngự trị. Mùi tử khí và bùn lầy đã dịu bớt, nhường chỗ cho mùi đất ẩm và hương thanh tịnh từ Tử Linh Châu, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ nhưng hài hòa.
Cố Trường Minh đưa tay khẽ vuốt ve mái tóc đen nhánh của Lạc Thần, một hành động đầy dịu dàng mà hắn đã không làm trong một thời gian rất dài. Nàng không có bất kỳ phản ứng đặc biệt nào, chỉ khẽ chớp mắt, ánh mắt trong veo vẫn dán vào hắn, như muốn tìm kiếm một điều gì đó mà chính nàng cũng không biết. Hắn chậm rãi đứng dậy, nhìn Mộ Dung Tuyết, rồi lại nhìn Lạc Thần.
"Ta sẽ đưa cô ấy đến một nơi an toàn," Cố Trường Minh nói, giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng một sự quả quyết. Hắn không còn là kẻ thờ ơ, chán chường của trước kia, mà là một người đàn ông đã tìm thấy mục đích mới, một con đường mới. "Một nơi mà cô ấy có thể tìm thấy con đường của riêng mình. Không phải là quá khứ, mà là một khởi đầu mới." Hắn nhấn mạnh những từ cuối, không chỉ để Mộ Dung Tuyết hiểu, mà còn là để khắc sâu vào chính tâm trí mình. Hắn sẽ không ép buộc Lạc Thần phải nhớ lại, cũng không cố gắng tái tạo lại hình bóng người cũ. Lạc Thần này, với sự trống rỗng bình yên và đôi mắt trong veo không vướng bụi trần, là một bản thể hoàn toàn mới, cần được nuôi dưỡng và định hình theo cách riêng của nàng.
Mộ Dung Tuyết gật đầu không chút do dự. Đôi mắt phượng của nàng rạng rỡ như vì sao, chứa đựng một niềm tin tuyệt đối vào Cố Trường Minh. "Em sẽ luôn ở bên cạnh anh, Trường Minh." Lời nói của nàng không chỉ là một sự cam kết, mà còn là một lời khẳng định về tình cảm sâu sắc, không cần lời lẽ hoa mỹ, chỉ cần sự đồng hành và thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến sự giày vò của hắn, sự chuyển mình của hắn, và nàng tin vào con đường mà hắn đã chọn.
Cố Trường Minh quay lại nhìn Lạc Thần, khẽ mỉm cười. Nụ cười đó không còn mang vẻ chua chát hay bi quan, mà là một nụ cười nhẹ nhõm, an yên, và đầy hy vọng. Hắn từ từ cúi xuống, cẩn thận bế Lạc Thần lên. Thân thể nàng nhẹ tựa không khí trong vòng tay hắn, một sự yếu ớt cần được bảo vệ. Tử Linh Châu vẫn lơ lửng quanh nàng, tỏa ra ánh sáng tím dịu, như một vệ sĩ trung thành, nhắc nhở rằng quá trình thanh tẩy chưa hoàn toàn kết thúc, và nàng vẫn cần sự bảo hộ của nó, có thể là cho một mục đích khác mà họ chưa lường trước được.
Đúng lúc đó, Lạc Thần khẽ động. Bàn tay nhỏ bé của nàng, dường như vô thức, vươn lên và khẽ nắm chặt lấy một góc y phục của Cố Trường Minh. Một hành động nhỏ, không lời, nhưng lại đầy ý nghĩa. Nó không phải là sự nhận ra của ký ức, mà là một phản ứng bản năng, một dấu hiệu của sự tin tưởng, một sự gắn kết mới mẻ đang nảy nở từ sâu thẳm linh hồn nàng. Ánh mắt nàng vẫn trong veo, nhưng dường như có một tia sáng lấp lánh hơn, như thể nàng vừa tìm thấy một điểm tựa vô hình trong thế giới xa lạ này.
Cố Trường Minh nhìn xuống bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt y phục mình, lòng hắn khẽ rung động. Hắn biết, đây không phải là Lạc Thần của kiếp trước, nhưng nàng vẫn là Lạc Thần. Và sợi dây liên kết giữa họ, dù đã bị đứt gãy và tái tạo, vẫn còn đó, theo một cách hoàn toàn mới. Hắn siết nhẹ tay ôm nàng, rồi quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt giao nhau, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, nở một nụ cười dịu dàng. Nàng quay người đi trước, dẫn đường ra khỏi hang động, nơi ánh nắng mặt trời đang chiếu rọi rực rỡ hơn bao giờ hết. Cố Trường Minh theo sau, bước chân hắn vững vàng, dứt khoát. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền đất ẩm ướt của hang động, rồi hòa vào tiếng gió thê lương của U Minh Cổ Địa, như tiếng vọng của một lời thề mới, một lời hứa với tương lai.
Khi họ bước ra khỏi hang, toàn bộ U Minh Cổ Địa hiện ra dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa. Những tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, và những khe nứt khổng lồ do địa chấn không còn vẻ đáng sợ như trong màn đêm, mà mang một vẻ đẹp hoang tàn, tráng lệ. Nhưng đối với Cố Trường Minh, U Minh Cổ Địa giờ đây không còn là chốn địa ngục của ký ức đau thương, cũng không phải là nơi hắn trốn tránh thế giới. Nó là nơi hắn đã tìm thấy sự giải thoát, nơi hắn đã được tái sinh.
Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy những mối đe dọa từ Ma Chủ và Dạ Vô Song, những bí mật chưa được hé lộ. Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh không còn đơn độc, không còn mệt mỏi. Hắn đã có Lạc Thần, người cần được bảo vệ và chữa lành theo cách của riêng nàng, và Mộ Dung Tuyết, người đồng hành kiên định, thấu hiểu. Tia sáng bình minh đang lên cao kia, đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong sâu thẳm linh hồn đã chai sạn của hắn, dẫn lối cho một tương lai mới, một cuộc chiến mới, và một định nghĩa mới về 'cứu thế giới', không còn là sự hy sinh mù quáng, mà là sự bảo vệ, chữa lành, và chấp nhận. Sự trở lại của hắn vào thế cục lớn hơn của Đại Chiến Tiên Ma đã được định đoạt, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác, kiên định và thanh thản hơn bao giờ hết.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.