Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 319: Tái Sinh Nơi Thung Lũng Mây: Lời Hứa Mới Và Bình Minh Đại Lục

Tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền đất ẩm ướt của hang động, rồi hòa vào tiếng gió thê lương của U Minh Cổ Địa, như tiếng vọng của một lời thề mới, một lời hứa với tương lai. Khi họ bước ra khỏi hang, toàn bộ U Minh Cổ Địa hiện ra dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa. Những tòa thành đổ nát, tháp đá vỡ vụn, và những khe nứt khổng lồ do địa chấn không còn vẻ đáng sợ như trong màn đêm, mà mang một vẻ đẹp hoang tàn, tráng lệ. Nhưng đối với Cố Trường Minh, U Minh Cổ Địa giờ đây không còn là chốn địa ngục của ký ức đau thương, cũng không phải là nơi hắn trốn tránh thế giới. Nó là nơi hắn đã tìm thấy sự giải thoát, nơi hắn đã được tái sinh. Con đường phía trước vẫn còn dài, đầy rẫy những mối đe dọa từ Ma Chủ và Dạ Vô Song, những bí mật chưa được hé lộ. Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh không còn đơn độc, không còn mệt mỏi. Hắn đã có Lạc Thần, người cần được bảo vệ và chữa lành theo cách của riêng nàng, và Mộ Dung Tuyết, người đồng hành kiên định, thấu hiểu. Tia sáng bình minh đang lên cao kia, đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong sâu thẳm linh hồn đã chai sạn của hắn, dẫn lối cho một tương lai mới, một cuộc chiến mới, và một định nghĩa mới về 'cứu thế giới', không còn là sự hy sinh mù quáng, mà là sự bảo vệ, chữa lành, và chấp nhận. Sự trở lại của hắn vào thế cục lớn hơn của Đại Chiến Tiên Ma đã được định đoạt, nhưng với một tâm thế hoàn toàn khác, kiên định và thanh thản hơn bao giờ hết.

***

Long Tuyền Sơn Mạch, một dải núi hùng vĩ vươn mình giữa tầng mây, là nơi linh khí tụ hội, tạo nên một cảnh quan vừa tráng lệ vừa thần bí. Những đỉnh núi đá vôi sừng sững, sắc nhọn như kiếm đâm thẳng lên trời xanh, được bao phủ bởi thảm thực vật xanh tươi bạt ngàn. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa, từng vách đá toát lên vẻ uy nghiêm cổ kính, phản chiếu những vết tích của thời gian và lịch sử. Cố Trường Minh, với thân hình cao gầy nhưng lúc này lại toát lên một vẻ kiên định lạ thường, vững vàng bế Lạc Thần trong vòng tay, sải bước trên con đường mòn cheo leo, uốn lượn men theo sườn núi.

Hắn cảm nhận được sức nặng nhẹ bẫng của Lạc Thần, một sự yếu ớt cần được bảo bọc, nhưng không còn là gánh nặng ám ảnh tâm trí hắn như trước. Thay vào đó, đó là một trách nhiệm mới, một lời hứa mà hắn nguyện lòng thực hiện. Từng nhịp thở đều đặn của nàng phả vào ngực hắn, mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc và linh khí, khiến tâm hồn hắn như được gột rửa. Tử Linh Châu vẫn lơ lửng quanh Lạc Thần, thỉnh thoảng lại tỏa ra những đợt ánh sáng tím nhạt, như một vệ sĩ trung thành thầm lặng, bảo vệ linh hồn non nớt vừa tái sinh. Hắn biết, quá trình thanh tẩy chưa hoàn tất, nhưng ít nhất, nàng đã không còn bị giằng xé bởi tàn niệm của Ma Chủ. Hắn nhìn xuống khuôn mặt thanh tú, bình yên của nàng, đôi mắt nàng khép hờ, hàng mi cong vút rung rinh theo từng cơn gió núi. Lạc Thần của hiện tại, trống rỗng nhưng không hề vô hồn, chỉ đơn thuần là một bản thể chưa được định hình, một trang giấy trắng đang chờ đợi để được viết nên câu chuyện mới.

Bên cạnh hắn, Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng bước đi. Nàng không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đưa bàn tay thanh mảnh nắm lấy tay hắn, truyền cho hắn một luồng hơi ấm và sức mạnh tinh thần. Đôi mắt phượng của nàng, thường ngày mang nét ưu sầu, giờ đây lại sáng ngời một niềm tin tuyệt đối. Nàng nhìn Lạc Thần, ánh mắt vừa tò mò vừa chứa đựng một sự yêu thương khó tả. Nàng đã chứng kiến toàn bộ quá trình Cố Trường Minh tự giày vò, tự chữa lành, và nàng hiểu sâu sắc rằng Lạc Thần giờ đây không chỉ là một người tình cũ đã chết và tái sinh, mà là một biểu tượng cho sự chuộc lỗi, cho một khởi đầu mới.

"Long Tuyền Sơn Mạch... nơi đây linh khí dồi dào, là một trong những trung tâm tu luyện của đại lục," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối reo, "Nhưng chúng ta sẽ đi đâu, Trường Minh? Liệu có an toàn cho Lạc Thần khi nàng vẫn còn yếu ớt như vậy?"

Cố Trường Minh siết nhẹ tay nàng, ánh mắt hướng về phía những đỉnh núi xa xăm, nơi mây trắng lãng đãng bao phủ như một tấm màn lụa. "Ta không định đưa nàng đến bất kỳ tông môn nào. Những nơi đó, dù có linh khí, nhưng cũng đầy rẫy thị phi và những định kiến của con người." Hắn dừng lại, hít một hơi sâu, cảm nhận mùi đá núi, cây cỏ và linh khí thuần khiết len lỏi vào từng tế bào. Tiếng gió thổi qua các khe đá tạo nên những âm thanh trầm bổng như tiếng ca của ngàn năm, tiếng suối chảy ào ạt đâu đó dưới thung lũng, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng linh thú gầm nhẹ từ xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hùng vĩ của tự nhiên. "Ta sẽ đưa nàng đến một nơi ít người biết đến, một thung lũng ẩn mình trong Long Tuyền này, nơi linh khí cực kỳ thuần khiết và yên bình. Nơi đó sẽ giúp nàng hồi phục, và quan trọng hơn, sẽ giúp nàng tìm thấy bản thân mình mà không bị ảnh hưởng bởi những định kiến của quá khứ."

Lời nói của hắn không còn mang vẻ châm biếm hay thờ ơ, mà là sự điềm tĩnh của một người đã nhìn thấu nhân gian, của một linh hồn đã tìm thấy mục đích mới. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn không còn muốn lao vào vòng xoáy của danh vọng hay thù hận. Hắn chỉ muốn bình yên, không phải cho riêng hắn, mà cho những người hắn quan tâm, và có thể, cho cả thế giới này, theo một cách khác.

"Một thung lũng ẩn mình?" Mộ Dung Tuyết lặp lại, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư. "Nếu là một nơi như vậy, có lẽ em cũng chưa từng nghe qua." Nàng hiểu rằng Cố Trường Minh không muốn Lạc Thần phải đối mặt với những ánh mắt dò xét, những lời xì xầm về quá khứ của nàng với Ma Chủ. Nàng của hiện tại, mong manh như sương sớm, không thể chịu đựng được những điều đó.

"Đúng vậy. Một nơi bị lãng quên bởi thời gian, nhưng lại dồi dào sự sống," Cố Trường Minh khẽ gật đầu. Hắn cảm nhận Lạc Thần khẽ cựa mình trong vòng tay, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền nhưng một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua khóe môi. Hắn biết, nàng đang cảm nhận được sự bình yên, sự an toàn mà hắn mang lại. "Nơi đó, Lạc Thần sẽ không phải là 'Ma Nữ Lạc Thần', cũng không phải là 'Tiên Tử Lạc Thần'. Nàng chỉ là nàng, một linh hồn tự do, một khởi đầu mới."

Hắn dừng lại bên một vách đá cheo leo, nhìn xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức tạo thành những dòng chảy lấp lánh như sương khói, uốn lượn quanh các đỉnh núi. Bầu không khí mát mẻ, trong lành đến lạ, xua tan đi sự mệt mỏi của chặng đường dài. Tiếng gió thổi qua các kẽ đá tạo thành những âm thanh vi vút, như lời thì thầm của thiên nhiên. Những đền thờ cổ kính, những động phủ được chạm khắc vào vách núi, những cây cầu treo vắt qua vực sâu, tất cả đều mang một vẻ đẹp hoang sơ, hùng vĩ. Nhưng Cố Trường Minh không tìm đến những kiến trúc của con người. Hắn muốn một nơi hoàn toàn thuộc về tự nhiên, nơi mà sự thuần khiết có thể gột rửa tất cả.

"Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Hắn thầm nhủ, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Cái ý niệm 'cứu thế giới' giờ đây trong tâm trí hắn đã mang một sắc thái hoàn toàn khác. Không còn là gánh vác, không còn là hy sinh mù quáng. Mà là xây dựng, là bảo vệ, là tạo ra một nền tảng để những người khác có thể tự mình đứng lên, tự mình cứu lấy thế giới của họ. Hắn đã quá mệt mỏi với việc là một anh hùng đơn độc. Giờ đây, hắn muốn trở thành một người kiến tạo, một người gieo mầm.

Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, không nói thêm lời nào. Nàng hiểu suy nghĩ của hắn, dù hắn không nói ra. Nàng đã luôn ở bên hắn, chứng kiến hắn từ một anh hùng nhiệt huyết trở thành một người chai sạn, rồi lại từ tro tàn tái sinh thành một người điềm tĩnh, mang theo một ngọn lửa hy vọng âm ỉ nhưng kiên định. Nàng biết, con đường hắn chọn sẽ không dễ dàng, nhưng nàng tin vào hắn, tin vào sự lựa chọn của hắn. Nàng chỉ đơn thuần là muốn đồng hành cùng hắn trên con đường đó, không cầu danh lợi, không cầu địa vị, chỉ cầu được ở bên cạnh người nàng yêu thương.

Mùi hương của núi rừng, của linh khí, của đất đá và cây cỏ quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khứu giác độc đáo. Hắn hít thở sâu, cảm nhận nguồn năng lượng dồi dào len lỏi vào từng kinh mạch. U Minh Cổ Địa đã gột rửa hắn khỏi quá khứ, Long Tuyền Sơn Mạch đang tiếp thêm sức mạnh cho hắn hướng tới tương lai.

"Chúng ta đi thôi," hắn khẽ nói, giọng trầm thấp nhưng tràn đầy nội lực. Hắn bước đi, từng bước vững chãi, như thể mỗi bước chân đều đang đặt nền móng cho một điều gì đó mới mẻ, vĩ đại hơn. Mộ Dung Tuyết đi theo sát phía sau, ánh mắt nàng dõi theo bóng lưng hắn, vững tin như chính đỉnh Long Tuyền Sơn Mạch.

***

Khi ánh tà dương bắt đầu nhuộm đỏ những đỉnh núi phía Tây, hắt những tia nắng cuối cùng qua màn sương mù dày đặc, Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết cuối cùng cũng đến được Vân Đoạn Sơn Cốc. Nơi đây, đúng như tên gọi của nó, là một thung lũng ẩn mình giữa những vách núi cao vút, quanh năm bao phủ bởi sương mù lãng đãng, tạo nên một cảnh quan huyền ảo, như chốn tiên cảnh. Không có bất kỳ kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có cây cối cổ thụ vươn mình giữa sương khói, những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua các tảng đá phủ rêu phong, và những thảm cỏ xanh mướt trải dài như tấm lụa ngọc.

Bầu không khí trong Vân Đoạn Sơn Cốc vô cùng yên tĩnh, huyền ảo và mát mẻ. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót từ xa vọng lại, và tiếng gió nhẹ rì rào qua tán lá, tất cả hòa quyện tạo nên một bản nhạc thiên nhiên êm dịu, như lời ru đưa con người vào cõi mộng. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương hoa dại thoang thoảng trong không khí, vô cùng dễ chịu. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua màn sương, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất, khiến không gian càng thêm phần bí ẩn.

Cố Trường Minh cẩn thận đặt Lạc Thần xuống một thảm cỏ xanh mượt, mềm mại như nhung. Hắn quỳ xuống bên cạnh nàng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh, cảm nhận sự mềm mại và thanh khiết của nó. Tử Linh Châu vẫn lơ lửng, tỏa ánh sáng tím nhạt quanh nàng, tạo thành một vòng bảo hộ vô hình. Hắn nhìn Lạc Thần, lòng ngập tràn một cảm giác bình yên chưa từng có. Đây không phải là sự bình yên của sự bỏ cuộc, mà là sự bình yên của sự chấp nhận và khởi đầu mới. Hắn đã chấp nhận quá khứ, và giờ đây, hắn đang kiến tạo tương lai.

Đúng lúc đó, Lạc Thần khẽ động. Đôi m���t nàng từ từ mở ra, không còn vẻ mệt mỏi hay đau đớn, mà là sự trong veo tuyệt đối, như mặt hồ mùa thu không một gợn sóng. Ánh mắt nàng đảo quanh, tò mò nhìn mọi vật xung quanh, như một đứa trẻ lần đầu tiên khám phá thế giới. Nàng không nói gì, chỉ đơn thuần là quan sát, ghi nhận. Không có ký ức, không có định kiến, chỉ có sự thuần khiết.

Cố Trường Minh khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không còn vẻ chua chát hay bi quan, mà là một nụ cười nhẹ nhõm, an yên, và đầy hy vọng. "Nàng tỉnh rồi," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng, ấm áp, không còn chút lạnh lùng nào. Hắn biết, nàng sẽ không nhớ hắn là ai, hay nàng đã từng là gì. Nhưng điều đó không còn quan trọng. Quan trọng là nàng đang sống, đang tồn tại, và hắn có thể bảo vệ nàng, hướng dẫn nàng tìm thấy con đường của riêng mình.

Lạc Thần đưa tay lên, chạm vào một bông hoa dại màu tím đang nở rộ ngay bên cạnh nàng. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng tím nhạt từ Tử Linh Châu như được dẫn dắt, bao phủ lấy bông hoa. Bông hoa không tàn lụi, mà ngược lại, nó bỗng nở rộ hơn bao giờ hết, những cánh hoa bung ra rực rỡ, tỏa hương thơm ngát, như thể được tiếp thêm một nguồn sinh lực vô hạn. Đôi mắt trong veo của Lạc Thần ánh lên một tia sáng lạ lùng, một sự ngạc nhiên tinh khiết.

Mộ Dung Tuyết đứng cạnh, đôi mắt phượng của nàng mở to ngạc nhiên. "Kỳ lạ... Năng lượng của Tử Linh Châu dường như đã hòa nhập với nàng, và nàng có thể vô thức điều khiển nó." Nàng nhìn Cố Trường Minh, trong ánh mắt có một sự thán phục. Nàng biết, Lạc Thần của hiện tại không chỉ đơn thuần là một bản thể trống rỗng, mà nàng đã được tái sinh với một bản chất hoàn toàn mới, một tiềm năng chưa được khám phá.

Cố Trường Minh gật đầu, trong lòng dâng lên một dự cảm. "Tử Linh Châu... nó không chỉ thanh tẩy tàn niệm Ma Chủ, mà dường như còn trao cho nàng một loại năng lực khác." Hắn nhớ lại những lời đồn đại về Tử Linh Châu, không chỉ là pháp bảo trấn yêu diệt ma, mà còn là một bảo vật có khả năng liên kết với sinh mệnh, với sự khởi đầu và kết thúc. Có lẽ, Lạc Thần đã trở thành một phần của nó, hoặc ngược lại.

"Lạc Thần, nàng cảm thấy thế nào?" Cố Trường Minh hỏi, giọng hắn tràn đầy sự quan tâm. Hắn không còn coi nàng là Lạc Thần của kiếp trước, người tình đã từng phản bội hắn. Nàng của hiện tại, chỉ là một linh hồn thuần khiết, cần được yêu thương và bảo vệ.

Lạc Thần nhìn hắn, đôi mắt nàng vẫn trong veo như gương, không một chút biểu cảm phức tạp. Nàng khẽ nghiêng đầu, như đang cố gắng hiểu những gì hắn nói. Sau một khắc im lặng, nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt hắn. Ngón tay nàng mát lạnh, mềm mại, mang theo một sự ngây thơ lạ lùng. "An... toàn," nàng khẽ thốt lên, giọng nói còn yếu ớt, nhưng lại chứa đựng một sự tin tưởng tuyệt đối, một phản ứng bản năng không cần ký ức.

Cố Trường Minh cảm thấy trái tim mình rung động. "Đúng vậy, nàng an toàn rồi." Hắn siết chặt bàn tay nàng, đặt lên má mình. "Ở đây, nàng sẽ không phải lo lắng bất cứ điều gì. Ta sẽ bảo vệ nàng." Lời hứa này không phải là lời hứa của tình yêu nam nữ, mà là lời hứa của một người anh, một người thầy, một người bảo hộ.

Mộ Dung Tuyết tiến lại gần, nàng cũng quỳ xuống bên cạnh Lạc Thần. Nàng dịu dàng nắm lấy bàn tay còn lại của Lạc Thần. "Nàng rất đẹp," nàng khẽ nói, ánh mắt tràn đầy sự ấm áp. "Lạc Thần, nàng có muốn... chơi với những bông hoa này không?" Nàng chỉ vào những bông hoa dại đang nở rộ xung quanh.

Lạc Thần nhìn những bông hoa, rồi nhìn Mộ Dung Tuyết, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng vui vẻ. Nàng khẽ gật đầu, rồi đưa tay chạm vào một bông hoa khác. Lần này, nàng dường như có ý thức hơn. Một luồng linh lực yếu ớt nhưng thuần khiết từ nàng lan tỏa, và bông hoa đó bỗng vươn cao hơn, nở rộ thêm một tầng cánh hoa mới, màu sắc rực rỡ đến lạ.

Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết nhìn nhau, trong lòng dâng lên những dự cảm. Lạc Thần không còn là Ma Nữ Lạc Thần bị Ma Chủ điều khiển, cũng không còn là Tiên Tử Lạc Thần của kiếp trước. Nàng đã trở thành một bản thể hoàn toàn mới, một sinh mệnh được tái sinh với những khả năng tiềm ẩn mà họ chưa thể hiểu hết. Có lẽ, đây chính là khởi đầu của một điều gì đó vĩ đại hơn, một vai trò mà nàng sẽ đóng góp vào một kỷ nguyên mới của đại lục, một kỷ nguyên mà Cố Trường Minh đang hình dung.

Hắn đứng dậy, nhìn bao quát khắp Vân Đoạn Sơn Cốc. Sương mù vẫn lãng đãng, nhưng ánh sáng tà dương đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm, và ánh trăng tròn vành vạnh từ từ nhô lên sau những đỉnh núi, hắt những vầng sáng bạc huyền ảo xuống thung lũng. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, hòa vào tiếng suối róc rách, tạo nên một bản nhạc tĩnh mịch nhưng đầy sức sống. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của không khí, sự mềm mại của cỏ dưới chân, và hơi ấm từ Lạc Thần đang ngồi cạnh Mộ Dung Tuyết. Đây chính là bình yên, là nơi hắn muốn kiến tạo một tương lai.

Hắn đã từng nghĩ rằng sự bình yên chỉ có thể tìm thấy trong cái chết, hoặc trong sự buông bỏ hoàn toàn. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, bình yên có thể tìm thấy ngay trong việc chấp nhận trách nhiệm, trong việc bảo vệ những điều quý giá, và trong việc kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn, không chỉ cho riêng mình mà cho cả những người xung quanh.

***

Đêm dần về khuya, sương mù trong Vân Đoạn Sơn Cốc càng trở nên dày đặc, bao phủ vạn vật trong một tấm màn trắng xóa huyền ảo. Ánh trăng vẫn lấp lánh, nhưng chỉ đủ để soi rọi những đường nét mờ ảo của cây cối và vách đá. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng đêm rả rích, và tiếng gió thổi rì rào qua tán lá, tất cả tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch nhưng không hề đáng sợ, mà lại tràn đầy sự an lành.

Cố Trường Minh ngồi thiền định trên một tảng đá phẳng, linh khí thuần khiết của Vân Đoạn Sơn Cốc len lỏi vào từng kinh mạch, gột rửa những tạp chất, củng cố tu vi của hắn. Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh Lạc Thần, khẽ hát ru nàng bằng một làn điệu cổ xưa, dịu dàng. Lạc Thần đã ngủ thiếp đi, khuôn mặt nàng bình yên như một thiên sứ, Tử Linh Châu vẫn lơ lửng quanh nàng, tỏa ánh sáng tím nhạt như một ngọn đèn đêm.

Đột nhiên, Cố Trường Minh khẽ mở mắt. Một luồng khí tức quen thuộc, mạnh mẽ nhưng cũng đầy lo lắng, đang nhanh chóng tiếp cận thung lũng. Hắn không cần phải đoán. Đó là Hàn Thiên Vũ.

Chỉ vài khắc sau, một bóng người cao lớn, vạm vỡ, mặc áo giáp nhẹ màu bạc, phá tan màn sương mù dày đặc, xuất hiện trước mặt họ. Vẻ mặt Hàn Thiên Vũ nghiêm nghị, ánh mắt hiền lành thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ lo âu sâu sắc. Hắn nhìn thấy Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết, rồi ánh mắt dừng lại trên Lạc Thần đang say ngủ, có chút kinh ngạc.

"Trường Minh huynh, Mộ Dung tiên tử," Hàn Thiên Vũ cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, khẩn trương. "May mắn thay, ta đã tìm được các huynh. Tình hình... tình hình đại chiến càng ngày càng tệ!"

Cố Trường Minh đứng dậy, ánh mắt hắn không còn vẻ thờ ơ hay chán chường, mà là sự điềm tĩnh và sâu sắc của một người đã nhìn thấu mọi sự. "Thiên Vũ huynh, đã lâu không gặp," hắn khẽ nói, "Huynh đến đây, ắt hẳn là có tin tức quan trọng."

Mộ Dung Tuyết cũng đứng dậy, khẽ gật đầu chào Hàn Thiên Vũ. Nàng đã quen với sự xuất hiện bất ngờ của những đồng minh cũ, những người luôn tìm kiếm Cố Trường Minh mỗi khi đại lục lâm nguy.

Hàn Thiên Vũ bước lại gần hơn, ánh mắt quét qua Lạc Thần một lần nữa, rồi quay sang Cố Trường Minh, vẻ mặt đầy sự khẩn thiết. "Ma Chủ đã bắt đầu hành động mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn đã triệu hồi thêm vô số Ma binh, và các tiền tuyến ở biên giới phía Tây đã bị đẩy lùi. Hơn nữa, Dạ Vô Song... hắn đã xuất hiện ở Cực Bắc, liên kết với một số thế lực Hắc Đạo, tạo thành một liên minh đáng sợ. Các môn phái lớn đang gặp khó khăn. Họ... họ đều mong huynh quay trở lại, Trường Minh huynh! Đại lục này, vẫn cần huynh dẫn dắt!"

Lời nói của Hàn Thiên Vũ vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, mang theo nỗi lo lắng và tuyệt vọng của cả một đại lục. Cố Trường Minh lắng nghe, không ngắt lời. Hắn nhớ lại những cảnh tượng kinh hoàng của kiếp trước, những mất mát đau thương. Hắn đã từng là người hùng, đã từng lao vào vòng xoáy chiến tranh với tất cả nhiệt huyết và sức lực. Nhưng kết quả thì sao? Đại lục vẫn bị tàn phá, và hắn thì chết đi trong sự phản bội và cô độc.

"Ta đã nghe," Cố Trường Minh khẽ đáp, giọng hắn trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya. "Chiến tranh không phải là cách duy nhất để cứu rỗi, Thiên Vũ huynh."

Hàn Thiên Vũ ngạc nhiên nhìn hắn. "Nhưng... ngoài chiến đấu ra, chúng ta còn có thể làm gì? Ma Chủ tàn bạo, Dạ Vô Song âm hiểm, họ sẽ không từ bỏ cho đến khi đại lục này chìm trong biển máu!"

"Đó là cách nghĩ của kiếp trước, Thiên Vũ huynh. Cách nghĩ đã đẩy ta vào cái chết, và đẩy đại lục vào vòng xoáy không lối thoát," Cố Trường Minh nói, ánh mắt hắn xa xăm, nhìn xuyên qua màn sương mù, như thể đang nhìn thấy tương lai. "Chúng ta cần một nền tảng mới, một bình minh thực sự, không phải là sự tạm dừng của chiến tranh, mà là sự chữa lành sâu sắc cho đại lục và con người."

Mộ Dung Tuyết tiến lại gần Cố Trường Minh, nàng đặt tay lên cánh tay hắn, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định và tin tưởng. "Em tin vào huynh, Trường Minh." Lời nói của nàng không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là sự khẳng định cho tầm nhìn mới của hắn.

Hàn Thiên Vũ vẫn còn hoài nghi. "Một nền tảng mới? Một bình minh thực sự? Trường Minh huynh, huynh đang nói gì vậy? Đại chiến đang cận kề, chúng ta cần hành động, cần sức mạnh để chống lại Ma Chủ, chống lại Dạ Vô Song!"

"Sức mạnh không chỉ nằm ở việc cầm kiếm và chém giết," Cố Trường Minh khẽ lắc đầu. "Sức mạnh nằm ở sự đoàn kết, ở niềm tin, ở khả năng tái thiết và chữa lành. Ta không còn là anh hùng mù quáng lao vào chiến trường chỉ để chết thêm một lần nữa. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta muốn kiến tạo một tương lai mà chiến tranh không còn là định mệnh duy nhất."

Hắn nhìn Hàn Thiên Vũ, ánh mắt hắn đầy vẻ thấu hiểu và cả sự thúc giục. "Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi. Ta sẽ không cản trở. Nhưng ta sẽ không chỉ chiến đấu. Ta sẽ xây dựng. Ta sẽ gieo mầm hy vọng, gieo mầm sự sống. Ta sẽ tìm cách để Lạc Thần, và cả những người khác, không còn là công cụ hay nạn nhân của chiến tranh, mà là những người kiến tạo nên một kỷ nguyên mới."

"Kiến tạo một kỷ nguyên mới?" Hàn Thiên Vũ lẩm bẩm, trong mắt hắn hiện lên sự bối rối nhưng cũng có chút tia sáng hy vọng. Hắn đã luôn tin tưởng Cố Trường Minh, dù đôi khi hắn không hiểu hết những suy nghĩ sâu xa của người bạn này.

"Đúng vậy," Cố Trường Minh khẳng định. "Lạc Thần đây, nàng là biểu tượng cho sự tái sinh. Nàng đã thoát khỏi xiềng xích của Ma Chủ, và nàng sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Chúng ta không thể cứ mãi chìm đắm trong hận thù và chiến tranh. Ma Chủ chỉ là một mối đe dọa. Dạ Vô Song cũng vậy. Nhưng cái gốc rễ của mọi bi kịch là sự chia rẽ, là nỗi sợ hãi, là sự ích kỷ trong lòng con người. Nếu chúng ta không giải quyết được những điều đó, thì dù có đánh bại Ma Chủ bao nhiêu lần, một Ma Chủ khác sẽ lại xuất hiện."

Hắn quay người, nhìn về phía Lạc Thần đang say ngủ dưới ánh trăng. "Quá trình chữa lành của đại lục phải bắt đầu từ việc chữa lành những vết thương trong tâm hồn con người. Ta sẽ không cứu thế giới bằng cách hy sinh chính mình. Ta sẽ cứu thế giới bằng cách khiến mỗi người tự chịu trách nhiệm cho số phận của họ, và cho tương lai của đại lục này. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng lựa chọn của ta bây giờ là xây dựng, là hàn gắn."

Hàn Thiên Vũ im lặng, hắn nhìn Cố Trường Minh, rồi nhìn Lạc Thần, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết. Hắn cảm nhận được một luồng khí thế hoàn toàn khác từ Cố Trường Minh. Không phải là sự mệt mỏi, không phải là sự chán chường, mà là một sự điềm tĩnh tuyệt đối, một ý chí sắt đá, và một tầm nhìn vượt xa những gì hắn có thể tưởng tượng. Hắn không hoàn toàn hiểu, nhưng hắn cảm thấy một niềm tin mới đang dâng lên trong lòng.

"Vậy... huynh sẽ không tham gia vào tiền tuyến sao?" Hàn Thiên Vũ hỏi, giọng hắn vẫn còn chút thất vọng.

Cố Trường Minh nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm như vũ trụ. "Ta sẽ trở lại chiến trường, Thiên Vũ huynh. Nhưng không phải với tư cách của một anh hùng đơn độc lao vào cái chết, mà là một người kiến tạo, một người chỉ đường. Ta sẽ cho họ thấy, có một con đường khác để đi, một con đường dẫn đến một kỷ nguyên mà hòa bình không chỉ là sự vắng bóng chiến tranh, mà là sự chữa lành sâu sắc, là sự phát triển thịnh vượng, là một bình minh thực sự cho toàn bộ đại lục."

Hắn biết, con đường này sẽ khó khăn hơn bất kỳ cuộc chiến nào hắn từng trải qua. Nó đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu, và khả năng thay đổi tư duy của cả một thế giới. Nhưng giờ đây, với Mộ Dung Tuyết luôn sát cánh, và với Lạc Thần như một biểu tượng sống của sự tái sinh, hắn cảm thấy mình có đủ sức mạnh để thực hiện điều đó.

Hàn Thiên Vũ gật đầu, dù vẫn còn nhiều điều chưa rõ ràng, nhưng hắn đã thấy được ánh sáng trong đôi mắt Cố Trường Minh, một ánh sáng của hy vọng và quyết tâm. "Ta hiểu rồi, Trường Minh huynh. Ta sẽ truyền lại lời của huynh cho các môn phái. Dù sao đi nữa, ta tin huynh sẽ tìm thấy con đường đúng đắn."

Hắn quay người, hòa vào màn sương mù dày đặc, mang theo những lời nói của Cố Trường Minh, những hạt mầm của một ý niệm mới, về một bình minh đang chầm chậm ló dạng. Cố Trường Minh nhìn theo bóng lưng hắn, rồi quay lại nhìn Mộ Dung Tuyết. Nàng khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi màn sương mù lạnh lẽo, sưởi ấm cả một góc thung lũng.

"Một kỷ nguyên mới... không dễ dàng đâu, Trường Minh," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, nhưng ánh mắt nàng tràn đầy sự ủng hộ.

"Đúng vậy," Cố Trường Minh đáp, hắn ôm chặt nàng vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ nàng. "Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau kiến tạo nó. Và Lạc Thần... nàng sẽ là một phần quan trọng của kỷ nguyên đó. Nàng sẽ không còn là nạn nhân, mà là người khởi xướng. Có lẽ, Dạ Vô Song và lực lượng của hắn sẽ là mối đe dọa chính sau này, một kiểu 'cái ác' phức tạp hơn Ma Chủ. Nhưng chúng ta sẽ chuẩn bị cho tất cả."

Trong vòng tay hắn, Lạc Thần vẫn say ngủ, Tử Linh Châu lơ lửng quanh nàng, tỏa ra ánh sáng tím dịu. Nàng không biết rằng, cuộc hành trình chữa lành của nàng, cũng chính là khởi đầu cho hành trình chữa lành của cả một đại lục, dưới sự dẫn dắt của một người anh hùng đã từ bỏ vai trò 'người cứu rỗi' để trở thành 'người kiến tạo'. Bình minh của một kỷ nguyên mới, không phải bằng gươm đao mà bằng sự thấu hiểu và hy vọng, đang từ từ ló dạng trên đỉnh Vân Đoạn Sơn Cốc.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free