Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 320: Bình Minh Kỷ Nguyên Mới: Lời Hứa Thầm Lặng Của Người Kiến Tạo
Bình minh của một kỷ nguyên mới, không phải bằng gươm đao mà bằng sự thấu hiểu và hy vọng, đang từ từ ló dạng trên đỉnh Vân Đoạn Sơn Cốc.
Ánh sáng đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua lớp sương mù còn vương trên những đỉnh núi đá phủ rêu phong của Vân Đoạn Sơn Cốc. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng, ngân nga như một khúc ca vĩnh cửu của tự nhiên, hòa quyện cùng tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ẩn mình trong màn sương. Mùi đất ẩm và rêu phong thanh khiết vấn vít trong không khí, phảng phất hương hoa dại mờ nhạt, dịu dàng xoa dịu tâm hồn. Cố Trường Minh ngồi tĩnh lặng bên bờ suối, thân hình cao gầy tựa vào một tảng đá lớn đã nhuốm màu thời gian, đôi mắt hổ phách sâu thẳm khẽ nhắm lại, như thể đang lắng nghe hơi thở của đất trời. Không còn vẻ mệt mỏi hay chán chường của những kiếp trước, trên gương mặt thanh tú của hắn giờ đây là một sự điềm tĩnh lạ thường, một nét bình yên đã tìm thấy sau hành trình dài đầy bão tố trong tâm khảm. Hắn cảm nhận được linh khí đang luân chuyển quanh mình, không vồ vập, không cưỡng ép, mà tự nhiên như hơi thở.
Tựa vào vai hắn là Lạc Thần. Nàng vẫn mặc bạch y tinh khôi, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên bờ vai, hòa vào lớp sương sớm mờ ảo. Đôi mắt trong veo của nàng khẽ mở, không còn sự hoảng loạn hay trống rỗng của một linh hồn bị Ma Chủ chiếm đoạt, cũng không còn vẻ u buồn của một thiếu nữ yếu đuối. Thay vào đó, chúng phản chiếu ánh bình minh đang dần rực rỡ, lấp lánh một vẻ tỉnh táo mới lạ, một sự mơ hồ nhưng thanh tịnh đến khó tả. Tử Linh Châu vẫn lơ lửng quanh nàng, nhưng giờ đây ánh sáng tím của nó không còn mang theo vẻ tà dị hay uy hiếp, mà chỉ là một vầng sáng dịu nhẹ, như một hộ vệ thầm lặng. Cố Trường Minh khẽ vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Lạc Thần, cảm nhận sự thanh khiết từ cơ thể nàng, một sự thanh tịnh lan tỏa vào tận sâu linh hồn hắn, rửa trôi đi những tàn dư cuối cùng của quá khứ bi thảm. Hắn biết, nàng đã không còn là Lạc Thần của kiếp trước, cũng không hoàn toàn là một thực thể mới, mà là sự hòa quyện của cả hai, một bản thể được tái sinh, hàn gắn và cân bằng.
Xa xa một chút, Mộ Dung Tuyết đang nhẹ nhàng pha trà bên một chiếc bàn đá giản dị. Đôi tay ngọc ngà của nàng uyển chuyển rót nước sôi vào ấm trà, hương trà thảo mộc thanh thoát lan tỏa trong không gian. Khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng giờ đây toát lên vẻ nhẹ nhõm và hy vọng rõ rệt khi nhìn về phía Cố Trường Minh. Nàng hiểu hắn hơn bất cứ ai, đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm, và giờ đây, nàng thấy được ánh sáng thực sự trong đôi mắt hổ phách của hắn. Ánh sáng ấy không phải của một anh hùng gánh vác thế giới, mà là của một người đã tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường dẫn đến sự bình yên nội tại.
Cố Trường Minh khẽ thì thầm, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng suối chảy, không phải với Lạc Thần, mà với chính bản thân hắn, với vũ trụ rộng lớn này: "Quá khứ đã là quá khứ. Tương lai... do chúng ta kiến tạo." Lời nói ấy không mang theo sự nặng nề của gánh nặng, mà là một sự khẳng định nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Nó là kết quả của một quá trình dài tự vấn, một lời thề không còn bị ràng buộc bởi những kỳ vọng của thế gian, mà là một lời hứa với chính linh hồn đã chai sạn.
Mộ Dung Tuyết đặt chén trà nóng hổi xuống bàn, ánh mắt nàng vẫn dán vào Cố Trường Minh, chứa chan sự tin tưởng và thấu hiểu. "Huynh đã tìm thấy con đường của riêng mình, Trường Minh. Nó đẹp hơn bất cứ danh hiệu anh hùng nào." Lời nàng nói như một lời xác nhận, như một lời an ủi, cũng như một lời chúc phúc cho hành trình mới của hắn. Nàng biết, hắn đã từ bỏ cái danh xưng "Vô Thần Tôn Giả" đầy vinh quang nhưng cũng đầy đau khổ để trở thành "người kiến tạo" thầm lặng, và đó là con đường chân chính mà hắn xứng đáng được đi.
Lạc Thần khẽ cựa mình trong vòng tay Cố Trường Minh, đôi mắt trong veo nhìn lên bầu trời đang chuyển mình. Nàng không hoàn toàn hiểu những lời hắn nói, nhưng linh hồn nàng, giờ đây đã được thanh tẩy, dường như cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc hơn ngôn từ. Nàng vô thức thì thầm, giọng nói thanh thoát như tiếng chuông gió, mơ hồ nhưng vang vọng: "Thế giới... đang thở... trong ta..." Câu nói ấy không chỉ là một lời nói ngẫu nhiên của một người vừa tỉnh giấc, mà như một lời tiên tri, một sự liên kết vô hình giữa nàng và toàn bộ đại lục, báo hiệu một vai trò mới, một bản chất mới mà ngay cả Cố Trường Minh cũng chưa thể hoàn toàn lý giải. Khoảnh khắc ấy, Cố Trường Minh cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết lan tỏa từ Lạc Thần, không giống bất kỳ loại linh khí nào hắn từng cảm nhận. Nó mang theo sự cân bằng, sự hài hòa, như thể chính nàng là hiện thân của sự sống, của sự chữa lành mà đại lục Tiên Nguyên đang khao khát. Hắn siết nhẹ vòng tay, ôm lấy nàng chặt hơn một chút, biết rằng sự hiện diện của nàng bên cạnh mình chính là một phần quan trọng của "kỷ nguyên mới" mà hắn đang ấp ủ.
***
Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, tô điểm lên những ngọn núi vẻ hùng vĩ, linh thiêng, một bóng người vội vã hiện ra ở rìa Vân Đoạn Sơn Cốc. Hàn Thiên Vũ, thân hình cao lớn vạm vỡ, mặc trên mình bộ áo giáp nhẹ màu bạc đã dính đầy bụi đường và vết tích của những trận chiến, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt tràn đầy lo âu. Hắn vừa trải qua một hành trình dài, vượt qua bao trùng điệp hiểm nguy để tìm đến nơi ẩn dật này, mang theo những tin tức không mấy tốt lành. Tiếng gió thổi qua những rặng cây cổ thụ rì rào như tiếng thì thầm của số phận, tiếng côn trùng rỉ rả xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng hoang sơ, tương phản với sự căng thẳng trên khuôn mặt Hàn Thiên Vũ. Mùi đất ẩm và lá mục vẫn vấn vít trong không khí, nhưng hắn không có tâm trí nào để cảm nhận sự yên bình ấy.
Hắn nhìn thấy Cố Trường Minh và Lạc Thần đang ngồi bên nhau, Mộ Dung Tuyết đứng cạnh. Khoảnh khắc ấy, hắn sững sờ. Lạc Thần, người mà hắn biết đã từng là vật chứa của Ma Chủ, giờ đây lại bình yên đến lạ lùng, tựa vào Cố Trường Minh như một thiếu nữ bình thường, thậm chí còn toát lên một vẻ thanh tịnh, thoát tục mà hắn chưa từng thấy. Sự ngạc nhiên ấy nhanh chóng bị nuốt chửng bởi sự khẩn cấp của tình hình.
"Trường Minh huynh!" Hàn Thiên Vũ khẩn thiết gọi, giọng nói mang theo sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Hắn bước nhanh đến, quỳ một gối xuống trước mặt Cố Trường Minh, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày của một Tướng quân. "Đại lục đang ở bờ vực! Ma Chủ tàn niệm đang mạnh hơn bao giờ hết, các Tiên môn không thể chống đỡ. Hắn đã triệu hồi vô số Ma vật từ Vực sâu, càn quét khắp nơi, máu chảy thành sông, thây chất thành núi! Cần huynh ra tay, như trước kia!" Ánh mắt hắn cầu khẩn, tha thiết, chứa đựng niềm hy vọng cuối cùng của hàng triệu sinh linh đang chịu cảnh lầm than. Hắn không thể không nhớ đến hình bóng Cố Trường Minh của kiếp trước, vị anh hùng đã một mình gánh vác số phận, đã dẫn dắt chính đạo vượt qua bóng tối.
Cố Trường Minh nhìn Hàn Thiên Vũ, đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. Hắn khẽ thở dài, trong lòng không phải là sự thờ ơ, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi khổ đau mà Hàn Thiên Vũ đang chứng kiến. Hắn đã trải qua tất cả những điều đó, đã chiến đấu, đã hy sinh, và đã nhận ra rằng cách tiếp cận cũ không thể mang lại một hòa bình vĩnh cửu. "Thiên Vũ huynh," Cố Trường Minh nói, giọng hắn trầm thấp, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Ta sẽ không trở thành 'người cứu rỗi' của kiếp trước. Thế giới này không cần một anh hùng gánh vác tất cả, mà cần mỗi cá nhân tự đứng lên. Ta sẽ chỉ lối, nhưng họ phải tự bước." Lời nói ấy không phải là sự từ chối trách nhiệm, mà là một lời tuyên bố về một triết lý mới, một con đường khác. Nó là sự tổng kết của những bài học đau đớn mà hắn đã học được từ kiếp trước.
Hàn Thiên Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt hoang mang. Hắn không hiểu. Đối với hắn, Cố Trường Minh chính là biểu tượng của hy vọng, là thanh gươm duy nhất có thể chém tan bóng đêm. "Nhưng... nếu không có huynh, ai sẽ dẫn dắt? Ai sẽ là ngọn hải đăng trong cơn bão tố này?" Hắn vẫn giữ nguyên bản đồ chiến sự trong tay, những nét vẽ đỏ chói biểu thị sự lan rộng của Ma khí như những vết thương rỉ máu trên da thịt đại lục.
Mộ Dung Tuyết bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hàn Thiên Vũ, ánh mắt nàng thấu hiểu nỗi lo lắng của hắn. "Hành trình của huynh ấy giờ đây là gieo hạt giống, không phải thu hoạch mùa màng." Nàng giải thích, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự kiên định. "Chiến tranh chỉ là triệu chứng, không phải căn bệnh. Căn bệnh nằm sâu trong lòng người, trong sự ích kỷ, tham lam, và nỗi sợ hãi. Nếu không chữa lành được gốc rễ ấy, dù có đánh bại Ma Chủ bao nhiêu lần, hắn vẫn sẽ tái sinh dưới một hình thái khác."
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, đồng tình với Mộ Dung Tuyết. Hắn nhìn vào bản đồ chiến sự mà Hàn Thiên Vũ mang đến, đôi mắt hổ phách lướt qua những điểm nóng, những khu vực bị Ma khí xâm chiếm. Hắn lắng nghe từng lời của Hàn Thiên Vũ, ghi nhớ từng chi tiết, nhưng trên gương mặt hắn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Hắn đã thấy những cảnh tượng này vô số lần trong kiếp trước, đã trải qua nỗi đau của sự mất mát, và giờ đây, hắn không còn bị chúng làm cho lung lay. Lạc Thần khẽ mở mắt, nhìn Hàn Thiên Vũ một cái, ánh mắt trong veo nhưng sâu thẳm, như thể nàng hiểu tất cả những khổ đau mà hắn đang mang, rồi nàng lại khẽ nhắm mắt, tựa đầu vào vai Cố Trường Minh, như một lời khẳng định thầm lặng về sự tin tưởng tuyệt đối vào con đường của hắn. Hàn Thiên Vũ vẫn còn nhiều điều chưa hiểu, nhưng sự bình tĩnh của Cố Trường Minh, cùng với lời giải thích của Mộ Dung Tuyết và sự hiện diện thanh tịnh của Lạc Thần, đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm nghi vấn, và cả một tia hy vọng mới mẻ, dù vẫn còn rất mong manh.
***
Đêm đó, ánh trăng sáng vằng vặc treo trên bầu trời đêm của thành phố Cửu Châu, soi rọi xuống Vọng Tiên Lầu lộng lẫy. Vọng Tiên Lầu, một trong những kiến trúc hùng vĩ nhất của đại lục Tiên Nguyên, nơi tụ họp của giới tu luyện, những thương nhân giàu có, và những kẻ buôn tin. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm tinh tế, tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng từ những cung nữ chơi tỳ bà, tiếng bước chân đi lại của những tu sĩ và người phàm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ sang trọng, riêng tư. Mùi rượu ngon nồng nàn, hòa quyện cùng hương thơm của thức ăn tinh tế, hương trầm dịu nhẹ và các loại hương liệu cao cấp, lan tỏa trong không khí. Linh khí lưu động tự nhiên trong tòa lầu, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và thoải mái, được chiếu sáng bởi ánh sáng dịu nhẹ từ vô số pháp khí phát quang.
Giữa chốn phồn hoa náo nhiệt ấy, một bóng người cao gầy xuất hiện, khoác trên mình bộ trường bào màu tối đơn giản, không hoa văn cầu kỳ, như thể muốn hòa mình vào bóng đêm, không muốn gây chú ý. Đó chính là Cố Trường Minh. Bước đi của hắn nhẹ nhàng, thanh thoát, không mang theo bất kỳ sự vội vã hay áp lực nào. Kề bên hắn là Mộ Dung Tuyết, bạch y tinh khôi, dung nhan tuyệt mỹ của nàng thu hút vô số ánh nhìn, nhưng ánh mắt nàng chỉ hướng về Cố Trường Minh, tràn đầy sự dịu dàng và tin tưởng. Sự xuất hiện của cặp đôi này, dù lặng lẽ, vẫn không thoát khỏi ánh mắt tinh tường của những kẻ buôn tin.
Ngô Tam, thân hình thấp bé, gầy gò, đôi mắt tinh ranh láu lỉnh, đang lẩn khuất trong một góc, vừa nhấm nháp ly rượu hảo hạng vừa lắng nghe mọi lời đồn đại. Hắn là một trong những "tai mắt" của đại lục, chuyên cung cấp thông tin cho bất cứ ai trả giá cao. Khi nhìn thấy Cố Trường Minh, hắn khẽ rùng mình, rồi nhanh chóng thì thầm với vị khách ngồi cạnh mình, một tu sĩ trung niên có vẻ ngoài tham lam: "Vô Thần Tôn Giả... anh ta lại xuất hiện rồi! Lần này không phải vì Ma Chủ, mà là vì một phiến ngọc kỳ lạ..." Hắn không dám nói lớn, vì danh tiếng của Cố Trường Minh, dù đã đổi thay, vẫn khiến mọi người kính sợ.
Cố Trường Minh không bận tâm đến những ánh mắt tò mò hay những lời xì xào bàn tán. Hắn và Mộ Dung Tuyết tìm một chiếc bàn khuất, yên tĩnh. Hắn khẽ đặt tay lên mặt bàn, linh khí từ đầu ngón tay hắn khẽ tuôn trào, nhàn nhạt nhưng vô cùng tinh thuần. Trên mặt bàn, một phiến ngọc trắng muốt đột nhiên hiện ra, không biết từ đâu. Cố Trường Minh bắt đầu khắc lên đó một phù văn cổ xưa, từng nét, từng dấu đều mang theo sự tinh tế và ý nghĩa sâu xa. Cảm giác se lạnh của kim loại khi chạm vào phiến ngọc, cùng với luồng linh khí mờ ảo tỏa ra, khiến những người xung quanh không khỏi chú ý. Phù văn ấy không phức tạp, nhưng lại chứa đựng một công pháp tu luyện căn cơ, đơn giản nhưng đầy đủ, có thể giúp ngay cả người phàm cũng có thể tự cường, tự cảm ngộ linh khí, tự tìm lấy con đường tu luyện của riêng mình. Nó không phải là một pháp bảo thần thông, mà là một triết lý, một lời chỉ dẫn.
Khi hoàn thành, Cố Trường Minh nhẹ nhàng đặt phiến ngọc lên bàn. Hắn không nói một lời nào, không tuyên bố hùng hồn, không kêu gọi sự chú ý. Hắn chỉ để nó ở đó, như một hạt giống được gieo xuống đất, để nó tự lan truyền, tự nảy mầm. Đây chính là hành động mang tính biểu tượng của Cố Trường Minh, một lời thách thức thầm lặng gửi đến toàn bộ đại lục Tiên Nguyên: hãy tự tìm kiếm con đường của mình, đừng dựa dẫm vào một anh hùng duy nhất.
Một tu sĩ trẻ tuổi, tò mò bước đến gần phiến ngọc. Hắn khẽ chạm vào, linh khí trong cơ thể hắn tự động cộng hưởng. Đọc những phù văn khắc trên đó, đôi mắt hắn đột nhiên mở to, lộ rõ vẻ ngạc nhiên rồi dần chuyển sang sự suy tư sâu sắc. "Đây là... công pháp tu luyện? Căn cơ nhưng sâu sắc... Nó nói rằng, 'Sức mạnh nằm trong chính lựa chọn của ngươi.'" Lời nói của hắn vang lên, thu hút sự chú ý của nhiều người khác. Ngay lập tức, những tu sĩ khác cũng xúm lại, tranh nhau đọc những phù văn ấy.
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, khẽ mỉm cười. "Hạt giống đã được gieo." Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng vào tầm nhìn của hắn. Cố Trường Minh chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn đã làm điều hắn cần làm. Hắn và Mộ Dung Tuyết sau đó lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi Vọng Tiên Lầu giữa những ánh mắt tò mò, suy tư, và cả những ánh mắt hoài nghi. Hạt giống đã được gieo, giờ đây, việc nảy mầm hay không, phát triển ra sao, tất cả đều phụ thuộc vào "đất", vào "người gieo" là mỗi cá nhân trên đại lục Tiên Nguyên. Đây là khởi đầu cho một sự thay đổi chậm rãi nhưng sâu sắc, một kỷ nguyên mới không chỉ về chiến thắng trước Ma Chủ, mà còn về sự thức tỉnh của ý thức cá nhân.
***
Ngày hôm sau, bình minh lại lên trên đỉnh Vân Đoạn Sơn Cốc, mang theo ánh nắng ấm áp và làn gió nhẹ mơn man. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót buổi sớm mai, tất cả vẫn ở đó, không đổi thay. Cố Trường Minh và Lạc Thần lại ngồi bên nhau, tựa vào tảng đá quen thuộc, ngắm nhìn mặt trời đang từ từ nhô lên từ phía chân trời, nhuộm hồng cả một vùng mây núi.
Lạc Thần hôm nay đã tỉnh táo hơn hẳn. Ánh mắt nàng không còn mơ hồ mà đầy vẻ triết lý, như thể nàng đã nhìn thấy những điều mà người thường không thể thấy, đã nghe thấy những âm thanh mà người thường không thể nghe. Nàng không còn là Lạc Thần của kiếp trước, cũng không hoàn toàn là một thực thể mới, mà là sự hòa quyện của cả hai, một linh hồn đã được tái sinh, thanh tẩy và cân bằng. Nàng khẽ nắm lấy bàn tay Cố Trường Minh, cảm giác mềm mại, thanh tịnh từ lòng bàn tay nàng truyền sang hắn, không phải là sự yếu đuối, mà là một nguồn sức mạnh dịu dàng, một sự kết nối sâu sắc hơn cả tình yêu nam nữ. Linh khí từ cơ thể cô tỏa ra, không phải Ma khí tà ác, cũng không hoàn toàn là Linh khí thuần túy, mà là một loại năng lượng cân bằng, hài hòa, mang theo một sự chữa lành kỳ diệu.
Lạc Thần khẽ lên tiếng, giọng nói thanh thoát, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi bình minh. Lời nàng nói không phải là một câu hỏi, mà là một sự nhận định, một lời tiên tri, hay có thể là một bí mật sâu xa mà nàng đã cảm nhận được từ sự tái sinh của chính mình. "Ma Chủ... không phải là một kẻ... mà là một vết thương... của thế giới. Hắn... chỉ là triệu chứng."
Lời nói ấy của Lạc Thần như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Cố Trường Minh, nhưng không gây đau đớn, mà là sự bừng tỉnh. Hắn đã luôn coi Ma Chủ là một cá thể, một kẻ thù cần phải tiêu diệt. Nhưng nếu Ma Chủ chỉ là một "vết thương", một "triệu chứng" của sự mất cân bằng, của những bi kịch tích tụ trong đại lục, vậy thì việc tiêu diệt Ma Chủ sẽ không thể chữa lành được vết thương gốc rễ. Điều này càng khẳng định con đường mà hắn đã chọn, con đường của sự kiến tạo và chữa lành, thay vì chỉ chiến đấu và tiêu diệt. Hắn ôm nhẹ Lạc Thần vào lòng, ánh mắt thấu hiểu. "Ta biết. Và chúng ta... sẽ cùng nhau chữa lành vết thương đó. Bằng cách... khiến mọi người tự đứng lên." Hắn nói, giọng điệu trầm thấp nhưng tràn đầy quyết tâm. Hắn đã từ bỏ vai trò "người cứu rỗi" để trở thành "người kiến tạo", người chỉ lối, và giờ đây, với Lạc Thần bên cạnh, hắn cảm thấy mình có đủ sức mạnh để thực hiện tầm nhìn ấy.
Mộ Dung Tuyết đứng từ xa, khẽ mỉm cười. Nàng không lại gần, để lại không gian riêng tư cho Cố Trường Minh và Lạc Thần. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng bình minh đang rực rỡ, xua tan đi màn đêm u tối. "Bình minh của kỷ nguyên mới... đã thực sự bắt đầu." Nàng thầm nghĩ. Nàng hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có những thế lực cũ chống đối, những kẻ không muốn thay đổi. Dạ Vô Song và triết lý "thanh tẩy" cực đoan của hắn vẫn lơ lửng như một mối đe dọa tiềm tàng, một "cái ác" phức tạp hơn Ma Chủ, bởi nó núp dưới danh nghĩa của "chính nghĩa". Nhưng giờ đây, Cố Trường Minh không còn đơn độc, không còn gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. Hắn đã tìm thấy sự bình yên, đã có Mộ Dung Tuyết sát cánh, và Lạc Thần, với bản chất mới của nàng, sẽ trở thành một yếu tố cân bằng quan trọng, một biểu tượng sống cho sự hàn gắn của đại lục.
Năng lượng cân bằng từ Lạc Thần lan tỏa khắp Vân Đoạn Sơn Cốc, mang lại cảm giác bình yên và hy vọng cho mọi sinh linh. Dù Ma Chủ tàn niệm vẫn còn đó, dù Dạ Vô Song đang âm thầm trỗi dậy, nhưng Cố Trường Minh đã gieo những hạt giống đầu tiên cho một kỷ nguyên khác. Một kỷ nguyên mà mỗi cá nhân đều phải tự chịu trách nhiệm cho số phận của mình, cho tương lai của đại lục. Một kỷ nguyên mà hòa bình không chỉ là sự vắng bóng chiến tranh, mà là sự chữa lành sâu sắc, là sự phát triển thịnh vượng, là một bình minh thực sự cho toàn bộ đại lục Tiên Nguyên. Và trong khoảnh khắc ấy, trên đỉnh Vân Đoạn Sơn Cốc, dưới ánh bình minh rực rỡ, Cố Trường Minh, người anh hùng đã từ bỏ vai trò "người cứu rỗi", đã thực sự bắt đầu hành trình của một "người kiến tạo", cùng với những người thân yêu, hướng về một tương lai mà hắn đã chọn.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.