Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 321: Khai Mạc Liên Minh: Lời Hiệu Triệu Từ Người Kiến Tạo
Bình minh của kỷ nguyên mới... đã thực sự bắt đầu.
Lời thầm thì của Mộ Dung Tuyết tan vào làn sương mỏng, hòa quyện cùng tiếng suối róc rách và điệu nhạc của thiên nhiên Vân Đoạn Sơn Cốc. Nàng khẽ hít sâu, cảm nhận cái se lạnh trong lành của buổi sớm mai, và một niềm hy vọng mong manh len lỏi trong trái tim. Nàng hiểu rằng con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng giờ đây, Cố Trường Minh không còn đơn độc gánh vác. Hắn đã có một Mộ Dung Tuyết sát cánh, và một Lạc Thần, với bản chất mới, đã trở thành biểu tượng sống cho sự hàn gắn, cho một khởi đầu khác.
Cố Trường Minh vẫn ôm nhẹ Lạc Thần, cảm nhận khí tức thanh tịnh, hài hòa từ nàng. Hắn đã luôn coi Ma Chủ là một cá thể, một kẻ thù hữu hình cần phải tiêu diệt. Nhưng Lạc Thần, từ sâu thẳm linh hồn đã được thanh tẩy, đã chỉ ra một sự thật nghiệt ngã hơn: Ma Chủ chỉ là một "vết thương", một "triệu chứng" của sự mất cân bằng đã ăn sâu vào cốt lõi của đại lục Tiên Nguyên. Điều này không làm hắn kinh ngạc, mà trái lại, nó củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã lựa chọn – con đường của một người kiến tạo, một người chỉ lối, chứ không phải một anh hùng đơn độc gánh vác mọi bi kịch.
Hắn khẽ buông Lạc Thần, đứng dậy, thân hình cao gầy toát lên vẻ u buồn cố hữu, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại lóe lên một tia sáng kiên định. Vẻ mệt mỏi vẫn ẩn hiện nơi khóe mắt, vết hằn của ngàn năm bi kịch vẫn in sâu trên gương mặt thanh tú, nhưng giờ đây, nó không còn là sự chán chường vô vọng, mà là sự trầm tĩnh của một người đã nhìn thấu mọi khổ đau và chọn cách đối mặt với chúng bằng một phương thức hoàn toàn mới. Hắn bước đến tảng đá phẳng lì gần đó, nơi Mộ Dung Tuyết đã trải sẵn một tấm lụa trắng và đặt trên đó những cuộn da thú đã được xử lý cẩn thận, cùng một nghiên mực và bút lông.
"Đã đến lúc rồi," giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo âm hưởng của gió núi và tiếng suối, "Mối họa Ma Chủ không thể bị xem nhẹ, và cũng không thể chỉ dựa vào một người để chống đỡ. Ta sẽ không gánh vác số phận thế giới nữa, Mộ Dung Tuyết. Nhưng ta sẽ chỉ lối cho các ngươi tự đứng lên."
Mộ Dung Tuyết tiến lại gần, đặt tay lên vai hắn, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự thấu hiểu và tin tưởng tuyệt đối. Nàng biết, lời nói này không phải là sự buông xuôi, mà là một tuyên ngôn, một sự khẳng định cho con đường mới của hắn. "Thiếp hiểu, Trường Minh. Người không còn là Vô Thần Tôn Giả của kiếp trước, mà là Trường Minh của kỷ nguyên mới. Người không phải gánh vác, mà là kiến tạo." Nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một dòng suối mát xoa dịu những vết thương vô hình trong tâm hồn hắn.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua khóe môi. Hắn ngồi xuống, cầm bút lông, bắt đầu viết. Từng nét bút vững vàng, uyển chuyển, linh lực tinh thuần từ đầu ngón tay hắn truyền vào ngọn bút, khiến những chữ viết trên da thú tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Đó không phải là những lời triệu tập thông thường, mà là những đạo phù văn cổ xưa, mang theo một sức mạnh cảm ứng mạnh mẽ, có thể xuyên qua vô số tầng không gian để truyền đạt thông điệp đến những người được chọn. Hắn viết một loạt, mỗi cuộn da thú là một phong ấn triệu tập thư, gửi đến các tông môn, thế gia lớn nhất của chính đạo trên khắp đại lục. Tên tuổi của những kẻ đứng đầu các thế lực ấy hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn, không sót một ai, từ những đồng minh cũ đến những kẻ từng nghi ngờ, thậm chí là phản bội hắn trong kiếp trước. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn không còn muốn bình yên đơn thuần, mà là bình yên kiến tạo.
Hàn Thiên Vũ, người đã nhận được lời nhắn từ Cố Trường Minh từ sớm, xuất hiện từ làn sương mờ, thân hình cao lớn vạm vỡ, áo giáp nhẹ màu bạc vẫn còn vương những giọt sương đêm. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị, ánh mắt hiền lành nhưng ẩn chứa sự lo lắng. Hắn đã theo dõi Cố Trường Minh trong suốt thời gian qua, chứng kiến sự thay đổi sâu sắc từ một người hùng trầm mặc sang một người kiến tạo đầy bí ẩn. Hắn không hiểu hết mọi chuyện, nhưng niềm tin vào Cố Trường Minh là tuyệt đối.
"Tiền bối," Hàn Thiên Vũ cung kính ôm quyền, "Đã chuẩn bị xong. Xin cho thuộc hạ mệnh lệnh."
Cố Trường Minh dừng bút, ngẩng đầu nhìn Hàn Thiên Vũ, ánh mắt sâu thẳm như hồ cổ. "Ngươi sẽ mang những phong thư này đi. Chúng sẽ tự tìm đến những người nhận. Nói với họ, rằng Cố Trường Minh này, sau bao năm ẩn mình, đã quyết định triệu tập một đại hội, tại Thiên Nhai Thành, vào giữa trưa hôm nay." Hắn đưa mười mấy cuộn da thú đã được phong ấn cho Hàn Thiên Vũ. "Mỗi lá thư đều chứa đựng một tia linh thức của ta, đủ để trấn áp bất kỳ sự kháng cự nào, và đủ để chứng minh lời triệu tập là thật. Và hãy nhấn mạnh, đây không phải là lời kêu gọi cứu thế giới, mà là lời hiệu triệu để họ tự cứu lấy chính mình."
Hàn Thiên Vũ nhận lấy, bàn tay vạm vỡ nắm chặt những phong thư. Hắn cảm nhận được sức mạnh cổ xưa và uy áp vô hình tỏa ra từ chúng, biết rằng đây không phải là những thứ tầm thường. "Thuộc hạ xin tuân lệnh! Dù phương pháp có khác, nhưng ý chí của tiền bối vẫn là vì chúng sinh. Thuộc hạ sẽ hoàn thành nhiệm vụ!" Hắn nói, giọng điệu kiên định, không chút do dự. Dứt lời, Hàn Thiên Vũ thi triển thân pháp, thân ảnh hắn hóa thành một tia sáng bạc, nhanh chóng xuyên qua màn sương, biến mất vào cõi hư vô, hướng thẳng về phía Thiên Nhai Thành.
Lạc Thần khẽ mở mắt, đôi mắt trong sáng nhưng lại lóe lên vẻ tà ác mơ hồ thoáng qua, như một mảnh ký ức về quá khứ chưa thể hoàn toàn xóa nhòa. Nàng nhìn theo hướng Hàn Thiên Vũ biến mất, rồi lại quay sang nhìn Cố Trường Minh. "Ma Chủ... sẽ sợ hãi... sự đoàn kết." Giọng nàng vẫn thanh thoát, như tiếng chuông gió, nhưng ẩn chứa một sự thật mà chỉ linh hồn nàng mới cảm nhận được.
Cố Trường Minh vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt xa xăm. "Hắn sẽ sợ hãi... sự thức tỉnh. Bởi vì, Ma Chủ không phải là một cá thể, mà là một vết thương. Và vết thương đó, chỉ có thể được chữa lành khi mọi tế bào của cơ thể cùng nhau hành động." Hắn đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, xuyên qua màn sương, nhuộm vàng cả Vân Đoạn Sơn Cốc. "Bình minh đã đến. Giờ là lúc để những kẻ đang ngủ say thức tỉnh."
***
Thiên Nhai Thành, viên ngọc quý giữa tầng không, lơ lửng trên những đám mây trắng xóa. Thành phố này không phải là một pháo đài cổ kính, mà là một kỳ quan kiến trúc hiện đại pha lẫn nét cổ điển, được xây dựng bằng những khối đá quý lấp lánh và kim loại linh hoạt, phản chiếu ánh nắng mặt trời rực rỡ. Các tòa nhà cao vút, nối với nhau bằng những cầu treo linh hoạt và đường hầm dịch chuyển lấp lánh linh quang, tạo thành một mạng lưới phức tạp và hùng vĩ. Trên cao, tiếng gió rít qua những khe hở của kiến trúc, hòa cùng tiếng phi hành khí bay lượn xa xa và tiếng chuông gió từ những đỉnh tháp cao nhất, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và công nghệ tu luyện. Mùi không khí trong lành của độ cao, thoang thoảng mùi kim loại linh hoạt và năng lượng trận pháp tinh thuần, kích thích mọi giác quan.
Giữa trưa, đại sảnh của Vọng Tiên Lầu, tòa kiến trúc cao nhất và linh thiêng nhất Thiên Nhai Thành, trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Các tông chủ, gia chủ lớn từ khắp nơi trên đại lục Tiên Nguyên, những người đứng đầu các thế lực chính đạo, đã tề tựu đông đủ. Ánh mắt họ xẹt qua nhau đầy nghi hoặc, tò mò và cả sự khó chịu. Lời triệu tập đường đột của Cố Trường Minh, cái tên đã từng là một biểu tượng của hy vọng nhưng cũng là hiện thân của sự biến mất và thờ ơ, đã gây ra một làn sóng xôn xao không nhỏ.
Mộ Dung Thiên, gia chủ Mộ Dung thế gia, một trong Tứ Đại Thế Gia lừng lẫy, ngồi trên ghế danh dự, gương mặt nghiêm nghị, râu dài bạc phơ khẽ rung lên. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét qua từng người trong sảnh, rồi dừng lại ở cánh cửa chính. "Cố Trường Minh đó... sau bao nhiêu năm ẩn mình, sau khi bỏ mặc đại lục chìm trong khói lửa, giờ lại muốn triệu tập chúng ta? Chẳng lẽ hắn lại muốn 'cứu thế giới' bằng cách đứng nhìn thêm một lần nữa sao?" Giọng hắn khinh khỉnh, mang theo rõ ràng sự bất mãn. Hắn chưa bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào Cố Trường Minh, đặc biệt là sau sự "biến mất" của hắn trong giai đoạn khó khăn nhất của kiếp trước.
Bên cạnh hắn, một tông chủ của một tiểu tông môn khác khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Chuyện Ma Chủ tái khởi đã rõ, Ma khí đang lan tràn khắp nơi, nhưng hắn có thể làm gì khi đã chán ghét thế sự? Hay chỉ là một màn kịch để thể hiện sự 'trở lại' của một anh hùng đã lỗi thời?" Những tiếng xì xào bàn tán lan nhanh như lửa cháy đồng khô, tạo nên một không khí căng thẳng bao trùm đại sảnh. Sự ngờ vực, thất vọng về sự thờ ơ trước đó của Cố Trường Minh, cùng với sự tò mò về động cơ thực sự của hắn, đan xen vào nhau, tạo thành một luồng năng lượng phức tạp.
Ở một góc khác, Thái Ất Chân Nhân, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào cũ kỹ, vẫn nhắm mắt dưỡng thần, phất trần đặt ngang gối. Ông không tham gia vào những cuộc tranh luận ồn ào. Khi nghe thấy những lời nghi ngờ của Mộ Dung Thiên, ông chỉ khẽ mở mắt, ánh mắt hiền hòa nhưng sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn về phía Mộ Dung Thiên. "Nhân quả tuần hoàn, thiên cơ bất khả lộ. Chư vị cứ bình tâm chờ xem." Giọng ông trầm ấm, nhẹ nhàng, nhưng lại có một sức nặng khó tả, khiến những tiếng xì xào xung quanh lắng xuống đôi chút. Ông đã đoán trước được phần nào sự thay đổi của Cố Trường Minh, đã cảm nhận được những luồng khí tức khác lạ từ Vân Đoạn Sơn Cốc.
Bạch Hổ Tôn Giả, thân hình cường tráng, tóc bạc trắng như tuyết, đôi mắt sắc bén như chim ưng, trầm mặc ngồi yên, khoác chiếc áo choàng lông thú uy nghi. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Trong sâu thẳm tâm trí hắn, sự hoài nghi và hy vọng vẫn đang đấu tranh. Hắn từng ngưỡng mộ Cố Trường Minh như một vị thần, nhưng cũng thất vọng tột cùng khi hắn biến mất. Tuy nhiên, Bạch Hổ Tôn Giả tin rằng một người từng gánh vác cả thế giới sẽ không bao giờ hoàn toàn buông xuôi. "Số phận không phải là xiềng xích, mà là con đường ngươi chọn," hắn thầm nhủ, ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa chính.
Các lãnh đạo dần ổn định chỗ ngồi, nhưng sự chú ý của họ không hề giảm bớt. Toàn bộ không khí trong đại sảnh như ngưng đọng, tất cả đều đang chờ đợi sự xuất hiện của nhân vật chính, người đã tạo nên sóng gió này. Bên ngoài, gió vẫn nhẹ nhàng thổi, mang theo những đám mây trắng muốt lướt qua những ô cửa sổ lớn, phản chiếu ánh sáng rực rỡ của mặt trời giữa trưa.
***
Cánh cửa lớn của Vọng Tiên Lầu khẽ mở ra, không một tiếng động. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía đó.
Cố Trường Minh xuất hiện, vẫn là dáng vẻ thanh thoát, cao gầy như mọi khi. Trang phục hắn mặc là một bộ trường bào màu xám tro đơn giản, không hoa văn cầu kỳ, như muốn hòa mình vào không gian, không muốn gây chú ý. Nhưng chính sự giản dị đó lại khiến hắn nổi bật giữa một rừng những y phục lộng lẫy, pháp khí lấp lánh của các tông chủ. Khuôn mặt hắn thanh tú, nhưng giờ đây, vẻ thờ ơ thường thấy đã được thay thế bằng một sự bình tĩnh đến lạnh lùng, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét qua từng gương mặt trong đại sảnh, không bỏ sót một ai. Ánh mắt đó không mang theo sự kiêu ngạo, cũng không có vẻ tự ti, chỉ có sự thấu suốt và một chút mỏi mệt tiềm ẩn. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên, nhưng bình yên theo cách của hắn, không phải bằng sự trốn tránh, mà là bằng sự kiến tạo.
Theo sát phía sau hắn là Mộ Dung Tuyết, bạch y thanh khiết như tuyết liên, dung nhan tuyệt mỹ nhưng không hề lấn át sự hiện diện của Cố Trường Minh. Nàng bước đi nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên định, là chỗ dựa vững chắc cho hắn. Cảm nhận được những ánh mắt tò mò và cả sự nghi ngờ đổ dồn về phía họ, Mộ Dung Tuyết vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nàng hiểu rõ gánh nặng mà Cố Trường Minh đang mang.
Và rồi, một dáng hình nhỏ bé xuất hiện sau Mộ Dung Tuyết, thu hút mọi ánh nhìn. Đó là Lạc Thần. Nàng mặc y phục trắng tinh, mái tóc đen nhánh buông xõa, gương mặt mong manh, u buồn. Khí tức từ nàng tỏa ra không phải là Ma khí tà ác, cũng không hoàn toàn là Linh khí thuần túy, mà là một loại năng lượng cân bằng, hài hòa, mang theo một sự chữa lành kỳ diệu. Đôi mắt trong sáng của nàng nhìn quanh đại sảnh, có chút mơ hồ nhưng lại lóe lên vẻ thanh tịnh đến khó tin. Sự hiện diện của nàng, một biểu tượng sống của Ma Chủ kiếp trước nhưng lại mang khí chất thanh tịnh đến vậy, khiến không ít người phải kinh ngạc, thậm chí là sợ hãi, nhưng cũng không thể rời mắt. Nàng đứng cách Cố Trường Minh một chút, như một bức tranh tĩnh lặng giữa không gian ồn ào, vẻ thanh tịnh của nàng thu hút một vài ánh nhìn tò mò, và cả những tia nghi ngờ.
Cố Trường Minh bước chậm rãi đến trung tâm đại sảnh, nơi một bục đá cao đã được chuẩn bị sẵn. Hắn dừng lại, không cần bất kỳ động tác phô trương nào, chỉ đứng đó, sự hiện diện của hắn đã đủ để trấn áp mọi tiếng xì xào, mọi ánh mắt dò xét. Không khí trong sảnh trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua những khe cửa và nhịp thở dồn dập của các tu sĩ.
Hắn nhìn thẳng vào từng gương mặt, ánh mắt sâu thẳm như biển cả. Giọng nói của hắn trầm thấp, rõ ràng, vang vọng khắp đại sảnh, như tiếng chuông chùa cổ kính, mang theo sức nặng của ngàn năm lịch sử và sự mỏi mệt không thể che giấu. "Chư vị. Ta không đến đây để gánh vác số phận thế giới một lần nữa."
Lời nói đó như một gáo nước lạnh tạt vào mọi kỳ vọng, mọi suy đoán. Một vài tiếng hít thở dồn dập vang lên.
"Trách nhiệm đó thuộc về tất cả chúng ta." Hắn tiếp tục, giọng điệu không đổi, nhưng mỗi từ đều như khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Mối họa Ma Chủ đã cận kề, Ma khí đang lan tràn từng ngày. Nếu chỉ dựa vào một cá nhân, hoặc tiếp tục cục bộ chống trả như trước đây, đại lục này sẽ lại lặp lại bi kịch, sẽ lại chìm trong biển máu và nước mắt."
Ánh mắt hắn dừng lại trên Mộ Dung Thiên, rồi lướt qua Thái Ất Chân Nhân và Bạch Hổ Tôn Giả. "Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Ta đã thấy những hy sinh vô nghĩa, những phản bội đau đớn. Ta đã thấy những kẻ anh hùng gục ngã vì gánh nặng không thể chịu đựng. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên của ta không phải là sự buông xuôi, mà là sự kiến tạo, là gieo mầm cho một tương lai khác."
Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu. Không khí căng như dây đàn. "Ta sẽ là người kiến tạo, người vạch ra con đường, người cung cấp tri thức về Ma Chủ và những mối họa tiềm ẩn mà các ngươi chưa từng biết. Nhưng các ngươi mới là những người phải tự bước đi trên con đường đó. Đã đến lúc các tông môn, thế gia phải đoàn kết, phải hợp sức, thành lập một liên minh thực sự, với một chiến lược rõ ràng và hệ thống, không còn là những cuộc chiến đơn lẻ, không còn là sự nghi kỵ lẫn nhau."
Mộ Dung Thiên không thể nhịn được nữa. Hắn đứng phắt dậy, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Cố Trường Minh, râu bạc phơ rung lên vì tức giận. "Cố Trường Minh!" Giọng hắn mang theo sự oán giận và thách thức rõ ràng. "Ngươi nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ngươi đã bỏ cuộc? Hay ngươi muốn chúng ta làm theo lời kẻ đã từng 'bỏ rơi' thế giới, đã chìm đắm trong ẩn dật khi chúng sinh lầm than? Ngươi cho rằng ngươi có quyền gì để đứng đây, phán xét chúng ta và ra lệnh cho một liên minh mà ngươi không hề tham gia gánh vác?" Lời nói của Mộ Dung Thiên như một ngòi nổ, khiến những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên trở lại, những ánh mắt nghi ngờ và bất mãn ngày càng lộ rõ.
Cố Trường Minh vẫn không hề đổi sắc mặt. Ánh mắt hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, không một chút dao động trước sự công kích của Mộ Dung Thiên. Hắn thấu hiểu sâu sắc tâm lý của những người ở đây, biết rõ những nghi ngờ và oán trách mà họ dành cho hắn. Hắn đã chuẩn bị cho điều này. "Ta không bỏ cuộc, Mộ Dung Thiên." Giọng hắn vẫn trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự cảnh báo tinh tế. "Ta chỉ thay đổi cách thức. Và ta sẽ cho các ngươi thấy, phương pháp của ta sẽ hiệu quả hơn việc ta đơn độc chiến đấu, hiệu quả hơn việc gánh vác một mình và gục ngã trong sự phản bội và quên lãng."
Hắn đưa tay về phía trước, lòng bàn tay mở ra. Một tia sáng yếu ớt, nhưng mang theo sức mạnh cổ xưa và uy áp khó tả, bắt đầu tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, như một lời hứa hẹn, một lời đe dọa thầm lặng. "Ta sẽ không còn là người cứu rỗi nữa. Ta sẽ là người kiến tạo. Và đây là bước đầu tiên." Hắn nhìn khắp lượt một lần nữa, ánh mắt sâu thẳm như muốn xuyên thấu vào linh hồn mỗi người. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Hôm nay, các ngươi sẽ phải chọn. Chọn tin tưởng vào một con đường mới, hay chọn lặp lại bi kịch cũ."
Không khí trong đại sảnh trở nên căng như dây đàn, mọi ánh mắt đều dán chặt vào Cố Trường Minh, vào tia sáng yếu ớt trong lòng bàn tay hắn. Sự nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng một hạt giống tò mò, một tia hy vọng mong manh cũng đã được gieo rắc. Lời nói của hắn không phải là một lời hứa hẹn hào nhoáng, mà là một lời tuyên bố lạnh lùng về một thực tại tàn khốc và một giải pháp đầy thách thức. Hắn không cần sự tôn sùng, hắn chỉ cần sự hợp tác. Và trong khoảnh khắc đó, dưới ánh nắng giữa trưa rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớn của Thiên Nhai Thành, Cố Trường Minh, người anh hùng đã từ bỏ vai trò 'người cứu rỗi', đã chính thức khởi động hành trình 'kiến tạo' của mình, buộc cả đại lục phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã nhất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.