Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 353: Phòng Tuyến Thép: Chiến Lược Phản Kích
Trong đại điện chỉ huy trên Thiên Nhai Thành, không khí đặc quánh sự lo âu, nặng nề đến nghẹt thở. Bên ngoài, những cơn gió mạnh rít lên từng hồi, va vào các vách đá dựng đứng của thành phố, tạo nên những âm thanh u ám như tiếng than khóc của linh hồn. Dù ánh sáng ban mai đã cố gắng xuyên qua lớp mây dày đặc để rọi vào, nhưng không đủ xua tan đi bóng tối đang bao trùm lòng người. Những tòa nhà bằng đá quý và kim loại linh hoạt, vốn được thiết kế để toát lên vẻ hùng vĩ và vững chãi, giờ đây lại mang một cảm giác mong manh đến lạ, như thể chúng cũng đang nín thở chờ đợi một tai ương. Mùi kim loại linh hoạt và năng lượng trận pháp mạnh mẽ hòa quyện với mùi không khí trong lành của độ cao, nhưng lại bị lấn át bởi sự căng thẳng tột độ.
Cố Trường Minh vẫn đứng trước bản đồ pháp thuật khổng lồ, thân hình cao gầy, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, vốn đã trống rỗng và vô cảm, dường như lại càng thêm thăm thẳm, phản chiếu những đốm sáng nhấp nháy trên bản đồ, tượng trưng cho những cứ điểm đang bị công phá dữ dội. Kho Linh Dược, điểm nóng mà hắn vừa nhắc đến ở chương trước, đang hiện lên với màu đỏ thẫm báo động, nhấp nháy liên hồi, như một vết thương đang chảy máu không ngừng trên tấm bản đồ đại lục. Tin tức dồn dập đổ về, mỗi bản báo cáo là một nhát dao cứa vào hy vọng mong manh của mọi người. Hầu hết các thành viên Hội đồng liên minh đều lộ vẻ hoang mang, nét mặt tái nhợt, môi mấp máy không thành tiếng. Một số người thậm chí còn không dám nhìn thẳng vào bản đồ, cứ như thể làm vậy sẽ khiến tai họa ập đến nhanh hơn.
Mộ Dung Thiên, đứng ở một góc, gương mặt nghiêm nghị giờ đã nhăn lại thành một khối, râu dài bạc phơ run rẩy. Hắn không thể giữ được sự bình tĩnh giả tạo thêm nữa, gầm lên một tiếng đầy bực bội, tiếng nói vang vọng khắp đại điện, xé toạc sự im lặng đáng sợ. "Cố Trường Minh, rốt cuộc kế hoạch của ngươi là gì? Kho Linh Dược sắp mất rồi! Hàng triệu linh dược, hàng ngàn năm tích lũy, sắp hóa thành tro tàn trong tay Ma tộc! Ngươi... ngươi muốn chúng ta khoanh tay đứng nhìn sao?!" Sự tức giận của hắn không chỉ đến từ nỗi sợ hãi mất mát, mà còn từ sự bất lực và hoài nghi dai dẳng về Cố Trường Minh, về cái gọi là "kế hoạch" đầy lạnh lùng và tàn nhẫn của hắn. Trong tâm trí Mộ Dung Thiên, đây là một sự hy sinh vô nghĩa, một sự buông xuôi khó chấp nhận.
Cố Trường Minh không quay đầu lại. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế, như một pho tượng khắc từ băng đá. Giọng hắn trầm thấp, lạnh lùng đến đáng sợ, nhưng lại đủ rõ ràng để mọi người nghe thấy, tựa như mỗi từ đều được gọt dũa từ những viên đá cẩm thạch đã trải qua hàng ngàn năm phong sương. "Đó là cái giá mà chúng ta phải trả. Nhưng nó không vô ích." Câu trả lời của hắn không hề có chút cảm xúc, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định đến mức đáng sợ, khiến lời chất vấn tiếp theo của Mộ Dung Thiên bị nghẹn lại trong cổ họng. Giá nào? Vô ích? Những linh dược đó là hy vọng của hàng vạn sinh linh, là thứ quyết định vận mệnh của biết bao tu sĩ trên chiến trường, là nguồn sống của những vết thương và sự sống còn của liên minh. Làm sao có thể nói "không vô ích" một cách dễ dàng đến vậy?
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh Cố Trường Minh, ánh mắt nàng vẫn ánh lên sự lo lắng và đau đớn, nhưng trong đó còn có một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nàng hiểu Cố Trường Minh, hơn ai hết. Nàng biết, đằng sau vẻ thờ ơ lạnh lùng đó là một sự tính toán chính xác đến từng đường tơ kẽ tóc, và một trái tim đã chai sạn vì quá nhiều bi kịch. Nàng đã chứng kiến hắn gánh chịu quá nhiều, và nàng tin tưởng hắn tuyệt đối, dù cho kế hoạch của hắn có tàn nhẫn đến đâu. Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, truyền đi những mệnh lệnh dứt khoát, không chút do dự, tựa như một tiên tử đang ban thánh chỉ. "Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, kích hoạt Trận Pháp Hồi Mã Thương tại tọa độ đã định! Kình Thiên Đại Tướng, dẫn quân phàm nhân khóa chặt các tuyến đường rút lui!" Nàng nói, ngón tay thon dài lướt nhanh trên bản đồ pháp thuật, chỉ rõ từng điểm, từng tuyến đường mà Cố Trường Minh vừa ngầm ra hiệu. Các phù chú truyền âm được kích hoạt, ánh sáng xanh lam lóe lên rồi tắt lịm, mang theo những mệnh lệnh sống còn đến những người đang ở tiền tuyến.
Thái Ất Chân Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc phơ, đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Cố Trường Minh. "Lão phu đã từng nói, thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn... có lẽ chúng ta đã đánh giá thấp sự chuẩn bị của cậu ấy." Giọng ông trầm ngâm, mang theo sự uyên bác và một chút mệt mỏi của người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm. Ông cảm nhận được điều gì đó sâu sắc hơn đang diễn ra, một bản kế hoạch đã được ấp ủ từ rất lâu, vượt xa tầm nhìn của những người khác. Sự bình tĩnh của Cố Trường Minh, sự tự tin lạ thường của hắn trong khoảnh khắc cận kề diệt vong này, khiến Thái Ất Chân Nhân tin rằng có một nước cờ khác đang được triển khai. Ông vẫn nhớ lời Cố Trường Minh từng nói, rằng Ma Chủ tàn niệm đang học hỏi quá nhanh, và Thiên Sát chỉ là một con tốt thông minh. Một con tốt thông minh thì sẽ bị đánh lừa bởi những chiêu trò phức tạp hơn, những cái bẫy được giăng ra một cách tinh vi hơn.
Mộ Dung Thiên vẫn cau mày, siết chặt nắm đấm, nhưng hắn không dám lên tiếng phản đối nữa. Sự dứt khoát của Cố Trường Minh, sự tin tưởng tuyệt đối của Mộ Dung Tuyết, và cả sự trầm ngâm của Thái Ất Chân Nhân, tất cả đều tạo nên một áp lực vô hình, khiến hắn cảm thấy mình đang đứng lạc lõng giữa một dòng chảy mà hắn không thể hiểu được. Hắn tự hỏi, liệu Cố Trường Minh thực sự đã dự liệu được tất cả? Hay đây chỉ là một màn đánh cược liều lĩnh, một sự hy sinh vô nghĩa mà hắn không thể chấp nhận? Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc chờ đợi. Ánh mắt hắn lướt qua vẻ mặt thờ ơ của Cố Trường Minh, một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Hắn đã từng nghĩ Cố Trường Minh là kẻ hèn nhát, là kẻ buông xuôi, nhưng giờ đây, sự lạnh lùng và quyết đoán của hắn lại khiến Mộ Dung Thiên cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Đó không phải là nỗi sợ hãi trước sức mạnh, mà là nỗi sợ hãi trước một trí tuệ vượt xa tầm hiểu biết của hắn, một trí tuệ sẵn sàng trả cái giá mà không ai khác dám trả.
Trong tâm trí Cố Trường Minh, một dòng suy nghĩ cuộn chảy không ngừng, nhưng gương mặt hắn vẫn không hề biểu lộ dù chỉ một chút cảm xúc. "Họ vẫn chưa hiểu. Cái giá này, chính là cái giá của sự đoàn kết mà họ chưa bao giờ thực sự có. Cái giá của sự chủ quan, của sự chia rẽ. Ta không cứu thế giới nữa, nhưng ta sẽ buộc các ngươi phải tự cứu lấy mình." Hắn nhớ lại vô số lần trong kiếp trước, khi những quyết định nhân đạo, những sự do dự đã dẫn đến những thảm kịch còn lớn hơn. Ma Chủ không phải là một thực thể vô tri, đặc biệt là khi nó được dẫn dắt bởi một kẻ như Dạ Vô Song, hoặc có lẽ là cả bản thể "thật" của Ma Chủ đang dần thức tỉnh. Chúng học hỏi, chúng thích nghi. Nếu hắn không đặt ra một cái bẫy đủ lớn, đủ hiểm độc, chúng sẽ tiếp tục khai thác sự yếu kém của liên minh cho đến khi mọi thứ sụp đổ.
Ngón tay thon dài của Cố Trường Minh nhẹ nhàng lướt trên bản đồ, điểm đến một khu vực nhỏ, nơi đội quân phàm nhân của Kình Thiên Đại Tướng đang ẩn mình. "Họ là những người phàm nhân dũng cảm nhất, nhưng lại bị xem nhẹ." Hắn thì thầm, giọng nói chỉ đủ nghe, tựa như một lời tự sự. "Ma tộc sẽ không bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ dùng họ để phản công vào điểm yếu của Thiên Sát." Đó là một sự châm biếm sâu cay. Chính sự khinh thường của Ma tộc đối với phàm nhân, chính sự kiêu ngạo của chúng, sẽ là điểm yếu chí mạng mà hắn khai thác. Kế hoạch này là một canh bạc, một canh bạc mà hắn đã đặt cược bằng sinh mạng của hàng ngàn người, nhưng là một canh bạc cần thiết để đánh thức những kẻ còn đang ngủ mê. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ còn lại sự mệt mỏi. Nhưng sự mệt mỏi đó không đồng nghĩa với sự buông xuôi. Nó chỉ có nghĩa là hắn sẽ không lặp lại sai lầm của kiếp trước, không tự mình gánh vác tất cả. Thay vào đó, hắn sẽ đặt mọi người vào tình thế buộc phải chiến đấu, buộc phải trưởng thành, buộc phải trả giá cho chính số phận của mình.
***
Cùng lúc đó, tại Kho Linh Dược, không khí đã đặc quánh ma khí, cuồn cuộn như sương mù đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Nơi đây, vốn là một quần thể kiến trúc cổ kính được bao bọc bởi những trận pháp phòng ngự mạnh mẽ, giờ đây đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Những bức tường đá cẩm thạch trắng ngần đã nứt vỡ, đổ sập, để lộ ra những vết cháy đen và mùi lưu huỳnh khét lẹt. Hàng ngàn linh dược quý hiếm, từng được bảo quản cẩn thận trong các tủ ngọc và bình pha lê, giờ đây nằm vương vãi trên nền đất, bị giẫm nát dưới vó chân của Ma tộc hoặc hóa thành tro bụi bởi những đòn tấn công tàn bạo. Tiếng gầm rú của Ma tộc, tiếng binh khí va chạm chói tai, tiếng pháp thuật nổ vang tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự hủy diệt.
Thiên Sát, vị tướng Ma tộc khổng lồ với thân hình mặc giáp trụ đen, mang theo thanh đại đao nặng nề, đứng sừng sững giữa đống đổ nát, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự tàn bạo và thỏa mãn. Hắn đã dẫn đầu đội quân Ma tộc phá vỡ lớp phòng thủ ngoài cùng của Kho Linh Dược một cách dễ dàng hơn hắn tưởng. Sự kiêu ngạo và tự tin dâng trào trong hắn khi nhìn thấy hàng trăm chiến binh Ma tộc đang tràn vào sâu bên trong, phá hủy mọi thứ trên đường đi. "Hahaha! Đại Liên Minh yếu ớt! Kho Linh Dược này sẽ là mồi ngon cho Ma Chủ! Huyết tế cho Ma Chủ!" Hắn gầm lên, giọng nói vang dội như sấm rền, ý chí chiến đấu cuồn cuộn như thủy triều dâng. Hắn cảm thấy mình đã nắm chắc chiến thắng trong tầm tay. Mục tiêu của hắn là tàn phá, là gieo rắc nỗi sợ hãi, là làm suy yếu tinh thần của con người trước đòn tấn công cuối cùng của Ma Chủ.
Tuy nhiên, ngay khi những bước chân đầu tiên của Ma tộc chạm vào trung tâm Kho Linh Dược, nơi những bình linh dược quan trọng nhất được cất giữ, một luồng năng lượng khổng lồ bỗng nhiên bùng nổ. Mặt đất rung chuyển dữ dội, không gian méo mó, và từ hư không, vô số xiềng xích linh lực màu bạc và những mũi ám khí sắc bén như hàng ngàn kim châm phóng ra, bao trùm toàn bộ khu vực. Đó là Trận Pháp Hồi Mã Thương, một trận pháp cổ xưa, tinh vi và tàn độc, đã được Cố Trường Minh bí mật thiết lập từ rất lâu, chờ đợi khoảnh khắc này để được kích hoạt. Trận pháp này không chỉ giam hãm Ma tộc mà còn liên tục gây sát thương, hút cạn ma khí của chúng.
"Không thể nào! Trận pháp này... ai đã bố trí?!" Thiên Sát gầm lên, sự tự tin trong hắn tan biến thành sự bối rối và tức giận tột độ. Hắn cảm thấy một luồng sức mạnh vô hình đang trói buộc, làm chậm chạp cơ thể hắn, và những xiềng xích linh lực đang siết chặt lấy các chiến binh Ma tộc xung quanh, khiến chúng gào thét trong đau đớn. Ma khí cuồn cuộn bị hút vào trong trận pháp, khiến không khí càng thêm lạnh lẽo và tĩnh mịch một cách đáng sợ.
Và rồi, từ những góc khuất bị sương mù đen che phủ, hai bóng người lao ra như tia chớp, dẫn đầu một đội quân tinh nhuệ của Liên Minh. Đó là Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt. Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, vung kiếm rực lửa, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng chói lòa, xé toạc màn ma khí. Đôi mắt sắc bén của hắn ánh lên sự quyết đoán không gì lay chuyển. "Ma tộc các ngươi chỉ đáng chết! Lên!" Hắn gầm lên, tiếng nói vang dội giữa chiến trường, truyền thêm sức mạnh cho các chiến sĩ Liên Minh. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh ngàn cân, chém đứt xiềng xích ma khí, đẩy lùi những kẻ thù đang cố gắng thoát ra khỏi trận pháp.
Bên cạnh hắn, Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, nhưng không kém phần thanh thoát, điều khiển pháp khí với sự khéo léo tuyệt vời. Những sợi tơ pháp lực màu xanh lam từ tay nàng bay ra, liên tục củng cố và điều chỉnh trận pháp, biến đổi nó thành một cái lồng giam không lối thoát. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự kiên cường và lạnh lùng. "Trấn áp! Không cho chúng cơ hội thoát thân!" Giọng nói rõ ràng, dứt khoát của nàng là mệnh lệnh tối cao, khiến các tu sĩ Liên Minh dốc toàn lực chiến đấu, không để một tên Ma tộc nào có thể vượt qua.
Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt phối hợp ăn ý đến mức đáng kinh ngạc. Một người cận chiến, xông pha vào hàng ngũ địch, kiếm khí như cuồng phong bão táp, tạo ra những khe hở để các tu sĩ khác có thể tấn công. Người kia thì khống chế pháp trận, tận dụng sức mạnh của nó để vây hãm, làm suy yếu và gây sát thương diện rộng. Dù Ma tộc đông đảo và hung hãn, nhưng bị giam hãm trong trận pháp, sức mạnh của chúng bị suy giảm đáng kể, và chúng trở nên hỗn loạn, không thể phát huy được lợi thế về số lượng.
Không chỉ có các tu sĩ, mà cả quân phàm nhân của Kình Thiên Đại Tướng cũng dũng cảm chiến đấu. Kình Thiên Đại Tướng, thân hình to lớn, vạm vỡ, gương mặt vuông vức đầy râu quai nón, cầm chắc thanh đại đao, đứng chắn ngang một con đường hẹp dẫn ra ngoài. "Sống chết có số, nhưng quốc gia thì không thể vong!" Hắn gầm lên, cùng với hàng trăm binh sĩ phàm nhân khác, dù không có pháp lực cường đại, nhưng lại có ý chí sắt đá và lòng trung thành tuyệt đối. Họ dùng vũ khí thô sơ nhưng hiệu quả, kết hợp với các kỹ năng chiến đấu đã được huấn luyện kỹ lưỡng, tạo thành một bức tường thép, ngăn chặn không cho bất kỳ tên Ma tộc nào thoát ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của trận pháp. Mùi máu tanh hòa lẫn với mùi thảo dược bị đốt cháy, mùi lưu huỳnh khét lẹt, tạo nên một không khí ngột ngạt và tàn khốc.
Thấy Ma tộc bị mắc kẹt và bị tàn sát không ngừng, Tần Vũ cảm thấy một sự thỏa mãn sâu sắc, xen lẫn sự kính phục đối với Cố Trường Minh. Hắn đã từng hoài nghi, đã từng bực bội với sự thờ ơ và những kế hoạch có vẻ tàn nhẫn của Cố Trường Minh. Nhưng giờ đây, đứng giữa chiến trường máu lửa này, hắn mới nhận ra sự tài tình và tầm nhìn xa của Cố Trường Minh. Mỗi bước đi, mỗi sự "hy sinh" đều là một phần của một kế hoạch lớn hơn, một cái bẫy được giăng ra một cách hoàn hảo. Hắn nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã nói: "Đây là cái giá của sự đoàn kết mà các ngươi chưa bao giờ thực sự có." Và giờ đây, hắn đang chứng kiến cái giá đó được trả bằng máu và lửa.
Kỷ Vô Nguyệt cũng cảm thấy tương tự. Áp lực cực lớn từ việc phải duy trì trận pháp và chỉ huy chiến trường khiến nàng gần như kiệt sức, nhưng nàng vẫn kiên cường. Cố Trường Minh đã dự liệu được Ma tộc sẽ tấn công Kho Linh Dược, và hắn đã không chỉ đơn thuần bố trí phòng thủ, mà là một cái bẫy chết người. Nàng hiểu rằng, cái giá của chiến thắng này sẽ là niềm tin của một số người, là sự ngờ vực về lòng nhân đạo của Cố Trường Minh. Nhưng nếu không làm vậy, sẽ không có bất kỳ chiến thắng nào cả. Trái tim nàng đau nhói khi nhìn thấy những người lính phàm nhân ngã xuống, nhưng nàng biết, mỗi sự hy sinh đều có ý nghĩa, đều là một viên gạch lát đường cho tương lai.
Thiên Sát, trong cơn cuồng nộ, gầm lên và cố gắng phá vỡ trận pháp bằng sức mạnh tuyệt đối. Hắn vung thanh đại đao, tạo ra những luồng ma khí đen đặc, nhưng chúng chỉ va vào những xiềng xích linh lực vô hình và tan biến. Hắn cảm thấy bị giam hãm, bị chơi đùa, và sự tức giận trong hắn càng bùng lên dữ dội. "Cố Trường Minh! Ta sẽ xé xác ngươi!" Hắn gầm lên, nhưng lời đe dọa của hắn bị nhấn chìm trong tiếng binh khí và tiếng la hét của chiến trường. Kho Linh Dược, tưởng chừng sắp thất thủ, đã trở thành một lò sát sinh của Ma tộc, nơi chiến thuật và sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Cố Trường Minh đã biến cái chết thành một cơ hội phản công.
***
Vài giờ sau, khi trận chiến tại Kho Linh Dược đã lắng xuống, ánh nắng mặt trời yếu ớt cuối cùng cũng xua tan được lớp mây dày đặc, rọi xuống Thiên Nhai Thành, mang theo một chút hơi ấm và hy vọng. Không khí trong đại điện chỉ huy đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều, nhưng vẫn còn một sự ngạc nhiên và nhẹ nhõm đến khó tin. Tiếng chuông gió nhẹ nhàng từ ngoài cửa sổ vọng vào, mang theo mùi không khí trong lành của độ cao, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn.
Tin tức về việc Kho Linh Dược được giữ vững một cách thần kỳ, và Ma tộc do Thiên Sát dẫn đầu đã bị giam hãm và tàn sát hàng loạt, đã đến Thiên Nhai Thành như một làn gió mát lành. Hội đồng liên minh vỡ òa trong sự ngạc nhiên và nhẹ nhõm. Nhiều người không thể tin vào tai mình, cứ như thể họ vừa thoát khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Từ chỗ tuyệt vọng, họ được kéo lên một đỉnh cao của hy vọng, một cách quá đột ngột.
Mộ Dung Thiên, gương mặt nghiêm nghị giờ đã giãn ra đôi chút, nhưng vẫn còn vương vấn sự khó chịu. Hắn vuốt râu, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Cố Trường Minh. "Cố Trường Minh... ngươi... ngươi đã dự liệu được tất cả?" Giọng hắn khàn đi, mang theo sự ngạc nhiên không thể che giấu. Dù vẫn còn một chút lòng tự tôn và sự bảo thủ, hắn không thể không thừa nhận sự tài tình của Cố Trường Minh. Cái kế hoạch tưởng chừng như điên rồ, cái sự "buông xuôi" tưởng chừng như hèn nhát, lại chính là một cái bẫy chết người, một nước cờ xoay chuyển cục diện. Danh dự của một anh hùng, theo lời hắn, đã không bị vấy bẩn bởi sự hèn nhát, mà được cứu rỗi bởi một sự tàn nhẫn cần thiết.
Cố Trường Minh vẫn trầm tĩnh như thường lệ, không hề biểu lộ sự vui mừng hay tự mãn. Hắn khẽ nhắm mắt lại, như thể đang chìm đắm trong những suy tư sâu xa của riêng mình. "Ta chỉ dự liệu những gì đã xảy ra. Cái giá phải trả vẫn còn ở phía trước." Giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong đại điện, tựa như một lời cảnh báo, một bản án chưa hoàn thành. Sự mệt mỏi hằn sâu trong từng đường nét trên khuôn mặt thanh tú của hắn, đôi mắt hổ phách vẫn vô cảm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và bi kịch. Hắn biết, đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một khoảng lặng mong manh trước cơn bão lớn hơn.
Thái Ất Chân Nhân khẽ vuốt râu, ánh mắt tinh anh nhìn Cố Trường Minh với một sự kính phục sâu sắc. "Mỗi bước đi của Ma Chủ đều được Trường Minh tính toán. Nhưng liệu chúng có thể đoán được bước đi tiếp theo của hắn?" Ông hỏi, không phải để tìm câu trả lời, mà là để nhấn mạnh sự uyên bác và tầm nhìn của Cố Trường Minh. Ông hiểu rằng, kế hoạch này không chỉ là một đòn phản công, mà còn là một bài học đắt giá cho cả Ma tộc và Liên Minh. Ma Chủ tàn niệm sẽ học được từ thất bại này, và sẽ trở nên tinh vi hơn, tàn độc hơn.
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt nàng đầy lo lắng. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi sâu sắc trong hắn, dù hắn cố gắng che giấu. Nàng biết, mỗi quyết định, mỗi chiến thắng mà hắn mang lại đều đòi hỏi một cái giá, không chỉ từ những người khác mà còn từ chính hắn. Hắn phải gánh chịu gánh nặng của sự lựa chọn, của những sinh mạng bị hy sinh, của những nỗi đau mà hắn biết rõ. Nàng khẽ bước lại gần, bàn tay nhỏ bé của nàng chạm nhẹ vào cánh tay hắn, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió. "Trường Minh, anh đã quá mệt mỏi rồi..." Nàng thì thầm, lời nói chứa đựng tất cả sự quan tâm và tình yêu thương của nàng.
Cố Trường Minh không trả lời, chỉ khẽ gật đầu, một động tác gần như không thể nhận ra. Hắn lướt mắt qua bản đồ pháp thuật một lần nữa, ngón tay khẽ gõ nhẹ vào điểm Kho Linh Dược, nơi giờ đây đã chuyển sang màu xanh lá cây tượng trưng cho sự an toàn, nhưng vẫn còn những đốm đỏ nhỏ nhấp nháy, báo hiệu những tàn dư của Ma tộc vẫn còn đang kháng cự. Hắn suy tư, trong lòng tràn ngập những suy nghĩ phức tạp. Chiến thắng này đã củng cố niềm tin của một số người, nhưng cũng gieo rắc sự sợ hãi và ngờ vực vào lòng những người khác. Cái giá của sự trưởng thành, cái giá của việc tự đứng lên gánh vác, sẽ là những mất mát không thể bù đắp. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên sẽ không bao giờ đến nếu thế giới này không thể tự cứu lấy chính mình.
Hắn biết, Ma Chủ tàn niệm đang học hỏi rất nhanh. Trận pháp Hồi Mã Thương này chỉ là một lời chào hỏi, một lời cảnh báo. Dạ Vô Song, kẻ đứng sau những cuộc tấn công tinh vi này, sẽ không dễ dàng bỏ qua thất bại này. Hắn sẽ nghiền ngẫm, sẽ tìm hiểu, và sẽ phản công bằng những chiến thuật còn hiểm độc hơn. Niềm tin vào Cố Trường Minh, dù đã được củng cố phần nào, vẫn còn mong manh, có thể bị lung lay nếu có những thất bại lớn hơn. Và hắn, Cố Trường Minh, sẽ tiếp tục đứng ngoài, chỉ là một người quan sát, một cố vấn chiến lược, để họ tự mình đối mặt với số phận. Cái giá của sự trưởng thành, cái giá của việc tự đứng lên gánh vác, sẽ là những mất mát không thể bù đắp. Và hắn, với trái tim đã chai sạn, sẽ tiếp tục gánh chịu nỗi đau thầm kín khi chứng kiến bi kịch lặp lại, và hy vọng, dù mong manh, rằng lần này, họ sẽ đủ mạnh mẽ để thay đổi kết cục.
***
Cùng lúc đó, tại một cứ điểm bí mật của Ma tộc, sâu thẳm trong vùng đất bị ma khí cuồn cuộn bao phủ, một không gian u ám, lạnh lẽo bao trùm. Những bức tường đá đen thô ráp, không có bất kỳ họa tiết nào, chỉ có những đường gân ma khí màu tím sẫm chạy dọc, phát ra ánh sáng mờ ảo, hắt lên khuôn mặt của Dạ Vô Song. Hắn đang ngồi trên một chiếc ghế đá, vẻ ngoài điển trai nhưng toát ra khí chất tà dị, chiếc hắc bào rộng thùng thình ôm lấy thân hình gầy gò của hắn. Mùi ma khí nồng nặc bao trùm căn phòng, hòa lẫn với một mùi hương kim loại gỉ sét khó tả, tạo nên một không khí ngột ngạt và chết chóc.
Một thuộc hạ run rẩy quỳ gối trước mặt Dạ Vô Song, cúi gằm mặt xuống đất, giọng nói lắp bắp báo cáo. "Thánh tử... Thiên Sát Đại Tướng... đã thất thủ tại Kho Linh Dược. Trận pháp cổ xưa... đã giam hãm và gây thiệt hại nặng nề cho binh đoàn Ma tộc..."
"Cái gì?!" Dạ Vô Song gầm lên, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, khiến cả căn phòng như rung chuyển. Hắn ném mạnh một phù chú truyền tin xuống đất, phù chú va vào nền đá đen và vỡ tan thành những mảnh vụn ma khí, ánh mắt lóe lên sự tức giận tột độ. Hắn đã tính toán rất kỹ lưỡng, đã tận dụng triệt để những sơ hở của Liên Minh, và Thiên Sát là một kẻ tàn bạo, khôn ngoan. Vậy mà lại thất bại? Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, đôi mắt sắc lạnh như dao, tựa như đang xé toạc màn đêm để nhìn thấu mọi thứ.
Ban đầu, sự tức giận bao trùm hắn. Hắn căm ghét sự thất bại, căm ghét bất kỳ điều gì đi chệch khỏi kế hoạch hoàn hảo của hắn. Nhưng sau cơn giận dữ ban đầu, một tia hứng thú dần lóe lên trong đôi mắt tà dị của hắn. Hắn bắt đầu nghiền ngẫm về chiến thuật của Cố Trường Minh, phân tích từng chi tiết trong bản báo cáo. Một trận pháp cổ xưa được bố trí một cách tinh vi, chờ đợi đúng thời khắc để kích hoạt, biến một cuộc tấn công tưởng chừng thắng lợi thành một cái bẫy chết người. Đây không phải là hành động của một kẻ chỉ biết phòng thủ bị động, hay một "phế nhân" đã buông xuôi số phận. Đây là trí tuệ, là sự chuẩn bị, là tầm nhìn.
"Thú vị... Cố Trường Minh, ngươi quả nhiên không làm ta thất vọng quá sớm." Dạ Vô Song khẽ cười khẩy, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhưng trong đó còn có một sự tán thưởng kỳ lạ. "Ta cứ nghĩ ngươi đã trở thành một kẻ bỏ đi sau những bi kịch trong quá khứ. Nhưng xem ra... ngươi vẫn giữ được chút bản lĩnh của một vị quân sư tài ba." Hắn nhận ra rằng đối thủ của hắn không còn là 'phế nhân' như hắn nghĩ, mà là một kẻ có trí tuệ sâu sắc, đáng để hắn phải thận trọng hơn, phải dốc toàn lực để đối phó.
Thuộc hạ của hắn, vẫn còn run rẩy, khẽ ngẩng đầu. "Thánh tử, chúng ta nên làm gì tiếp theo?"
Dạ Vô Song không trả lời ngay. Hắn bước đến bên cửa sổ, nơi ma khí cuồn cuộn như một bức màn đen vĩnh cửu, che khuất mọi cảnh vật bên ngoài. Gương mặt hắn chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ rực là sáng lên một cách ghê rợn. "Tìm hiểu kỹ hơn về những 'kế hoạch dự phòng' của hắn. Hắn sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo này." Giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự quyết tâm đáng sợ. Cố Trường Minh đã thắng một trận, nhưng đó chỉ là khởi đầu. Dạ Vô Song sẽ không ngừng lại, hắn sẽ thay đổi chiến thuật, khiến các kế hoạch tiếp theo của Cố Trường Minh trở nên khó khăn hơn. Hắn sẽ tìm ra điểm yếu của Cố Trường Minh, không chỉ trong chiến lược, mà còn trong trái tim chai sạn của hắn.
Trong tâm trí Dạ Vô Song, một Luân Hồi Kính cổ xưa, mờ ảo, bỗng hiện lên, phản chiếu một gương mặt đầy bí ẩn, một sức mạnh vượt xa mọi tưởng tượng của tàn niệm. Ma Chủ 'thật' đang dần thức tỉnh, và hắn, Dạ Vô Song, chính là kẻ mở đường. Cố Trường Minh có thể có những kế hoạch tinh vi, nhưng hắn không thể chống lại ý chí của Ma Chủ, không thể chống lại số phận đã được định đoạt. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu, và Dạ Vô Song sẽ là người nắm giữ những quân bài hiểm độc nhất. Hắn tin rằng, mọi kế hoạch của Cố Trường Minh, dù có tài tình đến đâu, cũng sẽ chỉ là những gợn sóng nhỏ trước cơn đại hồng thủy mà hắn sắp sửa tạo ra.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.