Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 378: Di Hồn Kế Sách: Kiến Tạo Liên Minh Hậu Chiến
Gió rít qua những khe đá, hun hút trên đỉnh Thiên Nhai Thành, mang theo hơi sương lạnh lẽo của buổi bình minh. Vài ngày đã trôi qua kể từ trận chiến cuối cùng trên Viễn Cổ Chiến Trường, nhưng không khí tang thương vẫn còn đọng lại, hòa lẫn vào từng ngọn gió, từng tia nắng đầu ngày. Những kiến trúc bằng đá quý và kim loại linh hoạt của Thiên Nhai Thành sừng sững giữa không trung, được nâng đỡ bởi những trận pháp cổ xưa, nhưng ngay cả chúng cũng không thể che giấu đi sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt của những vị cường giả đang tề tựu tại đại điện chính. Đây là nơi cao nhất, tráng lệ nhất của thành trì trên mây, nơi lẽ ra phải tràn ngập tiếng reo hò chiến thắng, nhưng giờ đây lại chìm trong một sự tĩnh lặng nặng nề.
Tiếng gió rít, tiếng phi hành khí của những hộ vệ tuần tra xa xăm, và tiếng chuông gió khẽ ngân từ một hành lang nào đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng u buồn cho buổi họp mặt trang trọng này. Mùi không khí trong lành của độ cao, thanh khiết đến lạ thường, lại hòa lẫn với một chút mùi hương trầm phảng phất từ những lư hương đặt trang trọng trong điện, cố gắng xua đi thứ mùi đất khô, máu cũ và oán khí mà ký ức về Viễn Cổ Chiến Trường còn để lại. Bầu không khí trong điện trang nghiêm, khoáng đạt, nhưng ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu rọi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo lại không thể xua tan được nét ưu sầu trên gương mặt mỗi người.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, đứng lặng lẽ trước một bàn đá cẩm thạch khổng lồ đặt ở trung tâm đại điện. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây nhuốm một vẻ mệt mỏi khó tả, đôi mắt phượng sáng ngời ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm. Nàng đặt tay lên một chiếc hộp gỗ cổ kính, đã sờn màu thời gian, đặt trang trọng trên bàn đá. Bên trong chiếc hộp đó, là những di vật của Cố Trường Minh, thứ duy nhất còn sót lại của một người anh hùng đã hy sinh tất cả. Cảm giác lạnh lẽo của gỗ cũ truyền qua lòng bàn tay nàng, nhưng trái tim nàng lại nóng ran, như thể anh vẫn ở đây, vẫn đang dõi theo.
"Chào các vị tông chủ, các vị trưởng lão, và các vị thủ lĩnh," giọng nàng trong trẻo nhưng nghẹn ngào, vang vọng khắp đại điện, phá vỡ sự im lặng đang đè nặng. "Chúng ta đã... chiến thắng. Một chiến thắng mà cái giá phải trả quá đắt." Nàng dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc: Thái Ất Chân Nhân với bộ râu tóc bạc phơ, ánh mắt thâm trầm; Bạch Hổ Tôn Giả uy nghiêm, trầm tĩnh; Mộ Dung Thiên nghiêm nghị, chấp nhận hiện thực đau lòng; và cả Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, những người đã cùng nàng kề vai sát cánh trong cuộc chiến sinh tử. Tất cả đều mang vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt họ ánh lên sự kiên định.
Thái Ất Chân Nhân khẽ thở dài, tiếng khịt mũi nhẹ nhàng vang lên trong tĩnh mịch. “Chiến thắng này, cái giá phải trả quá đắt. Nhưng tầm nhìn của Vô Thần Tôn Giả đã cứu rỗi chúng ta.” Giọng lão trầm ấm, mang theo sự uyên bác của năm tháng, và cả nỗi đau của một người đã chứng kiến quá nhiều sinh ly tử biệt. Lão nhìn vào chiếc hộp gỗ trên bàn, ánh mắt phức tạp. “Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân quả tuần hoàn. Cố Trường Minh đã nhìn thấy một phần của vòng xoáy này, và đã dùng chính sinh mệnh mình để phá vỡ nó, dù chỉ là tạm thời.”
Tần Vũ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, bước lên một bước. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn giờ đây đầy vẻ nghiêm túc. “Chúng ta sẽ không phụ lòng hy sinh của huynh ấy. Kế hoạch của Cố Trường Minh, chúng ta sẽ thực thi đến cùng!” Giọng hắn vang dội, hùng hồn, chứa đựng sự quyết tâm không lay chuyển của một chiến binh đã trưởng thành sau những cuộc chiến máu lửa. Hắn nhớ lại những lần mình từng hoài nghi, từng thách thức Cố Trường Minh, và giờ đây, chỉ còn lại sự hối tiếc và lòng kính trọng vô hạn.
Kỷ Vô Nguyệt, đứng cạnh Tần Vũ, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng nhưng đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự kiên định không kém. Nàng không nói, chỉ khẽ gật đầu, nhưng cái gật đầu đó mang sức nặng của ngàn lời hứa. Nàng đã chứng kiến sự hy sinh của Cố Trường Minh, đã chứng kiến tầm nhìn phi thường của anh, và hiểu rõ gánh nặng mà Mộ Dung Tuyết đang phải gánh vác.
Mộ Dung Tuyết hít một hơi thật sâu, dường như để gom góp tất cả sức mạnh còn lại của mình. Nàng khẽ mở chiếc hộp gỗ cổ kính. Bên trong, không có bảo vật hay pháp khí lấp lánh, chỉ có một cuộn da dê cổ đã ngả màu thời gian, và vài mảnh ngọc giản giản dị, tỏa ra một luồng linh khí yếu ớt nhưng thuần khiết. Đây là di sản của Cố Trường Minh, những gì anh đã để lại cho thế giới mà anh đã cứu rỗi. Nàng khẽ chạm vào cuộn da dê, cảm nhận từng nét mực đã phai mờ, như đang chạm vào chính linh hồn của anh. "Trường Minh, anh đã nhìn thấy điều này... anh đã biết tất cả," nàng độc thoại nội tâm, lời nói chỉ là một làn hơi yếu ớt. "Anh đã chuẩn bị cho chúng em, đã vạch ra con đường. Và giờ đây, chúng em sẽ đi trên con đường đó, dù nó có gian nan đến đâu."
Nàng nâng cuộn da dê lên, ánh mắt kiên quyết. "Đây là 'Di Hồn Kế Sách' mà Trường Minh đã dày công nghiên cứu và vạch ra. Anh ấy đã nhìn thấy trước những gì sẽ xảy ra, và chuẩn bị cho chúng ta một con đường để tiếp tục."
***
Thiên Sách Điện, một tòa điện tách biệt nằm sâu bên trong Thiên Nhai Thành, nhưng vẫn giữ được vẻ trang nghiêm và cổ kính của kiến trúc đá quý. Ánh sáng từ bên ngoài không quá gay gắt, chỉ đủ để chiếu rọi những kệ sách cao ngút, chất đầy điển tịch và ngọc giản cổ xưa. Không khí bên trong điện tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe hở nhỏ, và đôi khi là tiếng lật sách khẽ khàng, hay tiếng ngọc giản va vào nhau. Mùi hương trầm vẫn phảng phất, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với mùi giấy cũ và mùi mực, tạo nên một cảm giác vừa cổ xưa vừa thiêng liêng.
Mộ Dung Tuyết đứng giữa điện, cuộn da dê cổ và những mảnh ngọc giản của Cố Trường Minh được đặt trên một chiếc bàn đá lớn. Nàng bắt đầu trình bày, giọng nói của nàng, dù vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng đã trở nên rõ ràng và đầy sức thuyết phục. Bên cạnh nàng, Thái Ất Chân Nhân khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh dõi theo từng động tác của nàng, sẵn sàng bổ sung và giải thích khi cần.
"Kế sách này, theo lời Cố Trường Minh, không chỉ là một phương án đối phó với Ma Chủ hiện tại, mà là một tầm nhìn dài hạn cho tương lai của toàn bộ đại lục Tiên Nguyên," Mộ Dung Tuyết bắt đầu, từng lời nói đều mang theo sự tôn kính và thấu hiểu sâu sắc đối với người đã khuất. "Anh ấy đã phân tích kỹ lưỡng về Ma khí, về bản chất của Ma Chủ, và cả những điểm yếu tiềm ẩn mà chúng ta có thể khai thác."
Nàng mở cuộn da dê cổ, chỉ vào những nét vẽ tay tinh xảo, những ký hiệu phức tạp và những dòng chữ nhỏ li ti. "Đây là bản đồ linh mạch của đại lục. Trường Minh đã chỉ ra rằng, sau mỗi cuộc đại chiến, linh mạch sẽ bị tổn thương nghiêm trọng, và Ma khí sẽ có cơ hội xâm nhập sâu hơn. Kế sách này bao gồm các bước phục hồi linh mạch, tái thiết các vùng đất bị Ma khí hủy hoại, bằng cách sử dụng các trận pháp thanh lọc và các loại linh thảo đặc biệt."
Thái Ất Chân Nhân khẽ gật đầu, bổ sung. "Độ phức tạp của kế hoạch này vượt xa mọi suy nghĩ của chúng ta. Vô Thần Tôn Giả không chỉ nhìn thấy những gì đã và đang diễn ra, mà còn dự đoán được những biến chuyển của thiên địa trong hàng ngàn năm tới. Kế hoạch này không chỉ đối phó với Ma Chủ mà chúng ta vừa đẩy lùi, mà còn chuẩn bị cho những mối đe dọa trong tương lai, những mối đe dọa mà ngay cả chúng ta cũng chưa thể hình dung được hết." Lão nhìn các vị cường giả khác, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng sâu xa. "Ma Chủ tàn niệm mà chúng ta đối mặt, có lẽ chỉ là một mảnh nhỏ, một phần tinh thần rời rạc của một thực thể lớn hơn, cổ xưa hơn nhiều."
Kỷ Vô Nguyệt, chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận vào một miếng ngọc giản của riêng mình. Nàng là người duy nhất trong số các thủ lĩnh thế hệ mới có thể theo kịp được sự phức tạp của những chi tiết kỹ thuật trong bản kế hoạch. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhưng đầy suy tư. "Kế hoạch cũng nhắc đến việc xây dựng hệ thống phòng ngự lâu dài, các thành trì liên kết bằng trận pháp, và cả một lộ trình tu luyện mới cho thế hệ tương lai. Nó không chỉ là phòng thủ, mà còn là cải cách toàn diện để đại lục thích nghi và trở nên mạnh mẽ hơn sau mỗi kiếp nạn."
Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười buồn bã. "Đúng vậy. Trường Minh tin rằng, chỉ khi chúng ta tự mình đứng lên, tự mình chịu trách nhiệm cho số phận của mình, đại lục mới có thể thực sự được cứu rỗi. Anh ấy không muốn chúng ta phụ thuộc vào bất kỳ một anh hùng nào nữa." Nàng cầm lên một mảnh ngọc giản khác, đưa cho Bạch Hổ Tôn Giả. "Mảnh ngọc giản này chứa đựng những phân tích sâu sắc của anh ấy về bản chất của Ma Chủ, những điểm yếu mà chúng ta có thể khai thác nếu nó tái sinh hoàn chỉnh. Và cả những 'biện pháp phòng ngừa' đối với khả năng đó."
Bạch Hổ Tôn Giả nhận lấy ngọc giản, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua những dòng chữ. Lão hít một hơi sâu, sự uy nghiêm thường ngày giờ đây pha lẫn chút kinh ngạc và hối hận. "Tầm nhìn của Vô Thần Tôn Giả quả thực vượt xa phàm tục. Chúng ta đã nghi ngờ anh ấy quá nhiều, đã không tin tưởng anh ấy đủ..." Lời nói của lão như một lời thú tội muộn màng, vang vọng trong Thiên Sách Điện tĩnh mịch. "Ông ấy đã hy sinh, để lại cho chúng ta không chỉ là chiến thắng, mà còn là con đường để sống sót và phát triển."
Tần Vũ gật đầu, ánh mắt kiên định. "Huynh ấy đã để lại cho chúng ta một kho báu vô giá. Giờ đây, trách nhiệm của chúng ta là phải biến những lời nói, những kế hoạch này thành hiện thực." Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sức nặng của sứ mệnh đang đè lên vai. Hắn không còn là Tần Vũ ngạo mạn, thách thức ngày nào. Cuộc chiến, sự mất mát, và di sản của Cố Trường Minh đã rèn giũa hắn thành một thủ lĩnh trầm tĩnh và đầy trách nhiệm.
Cả đại điện chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng lật sách và đọc ngọc giản khẽ khàng. Mỗi người đều đang chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, vừa kinh ngạc trước sự sâu sắc của "Di Hồn Kế Sách", vừa đau đớn nhận ra cái giá đã phải trả để có được nó. Kế hoạch của Cố Trường Minh không chỉ là chiến lược, mà là một triết lý sống, một lời nhắn nhủ từ cõi chết, buộc những người còn sống phải đứng lên gánh vác tương lai. Và trong cái không khí trầm tư đó, một cảm giác mơ hồ về một mối đe dọa dai dẳng, một hạt mầm của tai họa vẫn còn ẩn mình, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy, lại len lỏi trong tâm trí của một số người, như một lời thì thầm vô thanh, rằng cuộc chiến này, có lẽ, mới chỉ là khởi đầu.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn từ từ nhuộm đỏ bầu trời Thiên Nhai Thành, hắt lên những tòa kiến trúc đá quý một vẻ đẹp bi tráng. Gió đã dịu bớt, chỉ còn những làn gió nhẹ nhàng mơn man qua mái tóc của những người đang tụ tập tại Đại Điện Chính. Không khí trong điện vẫn trang nghiêm, nhưng giờ đây đã thêm một chút ấm áp của sự đoàn kết và hy vọng. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng đã hòa cùng mùi đất trời sau cơn mưa chiều (nếu có), tạo nên một cảm giác thanh tịnh.
Sau nhiều giờ thảo luận căng thẳng, phân tích từng chi tiết của "Di Hồn Kế Sách", cuối cùng, Đại Liên Minh đã đi đến thống nhất. Nỗi đau mất mát vẫn còn đó, nhưng tầm nhìn của Cố Trường Minh đã thổi một luồng sinh khí mới vào tinh thần rệu rã của họ.
Mộ Dung Thiên, trưởng lão của Mộ Dung gia tộc, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài bạc phơ, bước lên phía trước. Ông nhìn vào chiếc hộp gỗ rỗng trên bàn đá, nơi từng chứa đựng di vật của Cố Trường Minh. “Dù Vô Thần Tôn Giả đã khuất, nhưng tinh thần và trí tuệ của ngài sẽ mãi dẫn lối chúng ta. Ta, Mộ Dung Thiên, nhất trí tôn ngài làm Cố vấn Tối cao Vĩnh Cửu của Đại Liên Minh!” Giọng ông trầm ấm, vang vọng khắp đại điện, chứa đựng sự tôn kính sâu sắc.
Ngay sau lời của Mộ Dung Thiên, các tông chủ và thế gia trưởng lão khác lần lượt lên tiếng đồng tình.
"Vạn Kiếm Các ta, nhất trí!" Bạch Hổ Tôn Giả dõng dạc nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã học được bài học đắt giá về sự kiêu ngạo. Giờ đây, chúng ta sẽ tuân theo trí tuệ của Vô Thần Tôn Giả."
"Thiên Huyền Tiên Tông cũng vậy!" Thái Ất Chân Nhân khẽ gật đầu. "Kế sách của Cố Trường Minh không chỉ là một kế sách, mà là một lời tiên tri, một con đường cứu rỗi. Chúng ta không thể nào đi chệch khỏi nó."
Kình Thiên Đại Tướng, với thân hình to lớn, vạm vỡ và gương mặt vuông vức đầy râu quai nón, cũng bước lên, giọng nói vang dội như tiếng sấm. "Quân đội ta sẽ dốc toàn lực thực thi! Sống chết có số, nhưng quốc gia thì không thể vong! Tầm nhìn của Vô Thần Tôn Giả sẽ là ngọn hải đăng của chúng ta!"
Lời nói của các vị cường giả nối tiếp nhau, tạo nên một làn sóng đồng thuận mạnh mẽ. Đây không chỉ là sự chấp nhận một kế hoạch, mà là sự công nhận một di sản, một lời thề nguyện tập thể trước linh hồn của người đã hy sinh. Cố Trường Minh, dù đã khuất, vẫn là linh hồn, là trái tim, là khối óc của Đại Liên Minh này.
Mộ Dung Tuyết bước lên, đứng giữa đại điện, bên cạnh chiếc bàn đá. Nàng nhìn những gương mặt kiên định xung quanh, cảm nhận gánh nặng trên vai mình dường như nhẹ đi một chút, không phải vì trách nhiệm vơi bớt, mà vì nàng không còn đơn độc. “Chúng ta sẽ không làm phụ lòng sự hy sinh của anh ấy. Đại lục Tiên Nguyên sẽ được tái sinh, và chúng ta sẽ chuẩn bị cho bất cứ điều gì có thể xảy ra tiếp theo.” Giọng nàng tuy vẫn mang nét ưu sầu, nhưng đã mạnh mẽ và đầy tự tin hơn.
Bên cạnh nàng, Tần Vũ và Kỷ Vô Nguyệt đứng thẳng, ánh mắt kiên định. Họ không nói gì, nhưng sự hiện diện vững chãi của họ đã đủ để thể hiện sự chấp nhận sứ mệnh nặng nề này. Họ là thế hệ mới, là những người sẽ gánh vác tương lai của đại lục, dưới sự dẫn dắt tinh thần của Cố Trường Minh và sự hỗ trợ của những bậc tiền bối.
Một nghi lễ đơn giản nhưng trang trọng được tiến hành. Một bức tượng nhỏ của Cố Trường Minh, được chạm khắc từ một khối bạch ngọc thuần khiết, khắc họa vẻ ngoài trầm tĩnh, có chút mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy trí tuệ của anh, được đặt trang trọng trong đại điện. Nó không phải là một bức tượng để thờ phụng, mà là một biểu tượng, một lời nhắc nhở vĩnh cửu về người đã hy sinh và tầm nhìn của anh.
Các lãnh đạo lần lượt bước đến, đặt tay lên bức tượng, thề nguyện sẽ gìn giữ hòa bình và phát triển đại lục theo "Di Hồn Kế Sách" đã định. Không khí tĩnh mịch bao trùm, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua, và mùi hương trầm thanh khiết. Mỗi người đều cảm nhận được sự nặng nề của trách nhiệm trên vai, nhưng cũng đồng thời cảm thấy một luồng hy vọng len lỏi.
Thái Ất Chân Nhân khẽ nhắm mắt, môi mấp máy. “Nhân quả tuần hoàn, thiện ác luân hồi. Cuộc chiến này chưa phải là kết thúc, chỉ là một chương mới trong cuốn sử bất tận của đại lục. Cố Trường Minh đã gieo mầm cho một tương lai mới, nhưng cây non đó cần được vun trồng cẩn thận.” Lời nói của lão như một lời tiên tri, ám chỉ rằng mối đe dọa từ Ma Chủ "thật" vẫn còn đó, và những kiếp nạn khác vẫn đang chờ đợi.
Ánh hoàng hôn dần tàn, nuốt chửng những vệt cam cuối cùng, trả lại cho Thiên Nhai Thành một màn đêm đen thẫm. Nhưng trong đại điện, dưới ánh nến lung linh và sự kiên định của những người còn sống sót, một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. Một kỷ nguyên của sự phục hồi đầy gian nan, những cuộc chiến không ngừng nghỉ, nơi những vết sẹo vĩnh hằng của đại lục sẽ mãi mãi là minh chứng cho một cái giá quá đắt, và Cố Trường Minh, dù đã hóa thành tro bụi, vẫn sẽ mãi là người dẫn đường thầm lặng, là di hồn kiến tạo nên tương lai của Tiên Nguyên.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.