Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 38: Duyên Gặp Lại, Chân Tâm Khẽ Rung Động
Cố Trường Minh đứng đó thật lâu, nhìn chằm chằm vào nơi Vô Danh Kiếm Khách vừa biến mất. Hắn bất giác đưa tay chạm vào chuôi kiếm vô hình bên hông mình, một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức từ kiếp trước. Lời nói của Vô Danh Kiếm Khách, “Kiếm là tâm, tâm là kiếm. Ý chí mờ mịt, kiếm cũng khó mà sắc bén,” vang vọng trong tâm trí hắn, khuấy động những tầng sâu nhất của nội tâm.
Ý chí của hắn, quả thực đang mờ mịt. Hắn đã cố gắng từ bỏ kiếm đạo, từ bỏ con đường của một anh hùng, để tìm kiếm sự bình yên. Nhưng sự bình yên đó, đến nay vẫn chưa thấy đâu, mà thay vào đó là sự dằn vặt, là những vết nứt trong tâm hồn. Kiếm của hắn, không phải là một thanh kiếm hữu hình, mà là ý chí, là tinh thần của hắn. Nếu ý chí mờ mịt, liệu hắn có thể thực sự bình yên được không? Hay hắn sẽ mãi mãi bị mắc kẹt giữa quá khứ đau thương và tương lai vô định?
Lam Điệp khẽ đậu lên đầu hắn, đôi cánh xanh lam rực rỡ khẽ rung động, như muốn xua đi màn sương mù đang bao phủ tâm hồn hắn. Cố Trường Minh khẽ thở dài. Ngọn lửa Ma khí vẫn đang âm thầm cháy, hắn cảm nhận được sự lan tràn tinh vi của nó, ngay cả trong cái được gọi là “Kỷ Nguyên Hoàng Kim” này. Vô Danh Kiếm Khách, Lâm Uyên, Liễu Thanh Hoan, Lam Điệp… những mảnh ghép mới đang dần xuất hiện trong cuộc đời hắn, kéo hắn trở lại cái vòng xoáy mà hắn đã cố gắng thoát ra. Nhưng lần này, có lẽ hắn sẽ tìm cách định nghĩa lại ý nghĩa của “cứu thế giới”, không phải bằng sự hy sinh vô điều kiện, mà bằng một con đường khác, một con đường mà hắn vẫn còn đang loay hoay tìm kiếm. Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn là một kẻ thờ ơ. Duyên nợ khó đoạn, kiếm ý vô hình, tất cả đang dẫn hắn đến một ngã rẽ mới, một khởi đầu mới, dù hắn có muốn hay không.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng óng như mật rót tràn xuống Lạc Hoa Trấn, xua tan đi màn sương đêm lạnh lẽo. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, lợp ngói đỏ tươi nằm nép mình bên sườn núi, phía trước là những khu vườn nhỏ xanh mướt, nơi đủ loại hoa cỏ dại đua nhau khoe sắc. Tiếng chim hót ríu rít từ những lùm cây cổ thụ ven sông, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người dân làng nhỏ nhẹ trò chuyện trên đường, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ. Mùi hương hoa đào thoang thoảng trong gió, lẫn với mùi đất ẩm sau một đêm sương và mùi thức ăn dân dã từ những căn bếp nhỏ bốc lên, khiến cả trấn nhỏ chìm trong một bầu không khí thư thái, dễ chịu.
Cố Trường Minh trở về căn nhà nhỏ của mình sau một đêm dài suy tư không ngủ. Căn nhà của hắn cũng đơn giản như bao căn nhà khác trong trấn, chỉ khác là nó luôn toát lên một vẻ tĩnh lặng, gần như tách biệt. Hắn bước vào, động tác khoan thai, đôi mắt hổ phách sâu thẳm quét một lượt quanh căn phòng nhỏ, như để xác nhận lại sự tồn tại của chính mình giữa không gian này. Hắn không thắp đèn, chỉ để ánh nắng ban mai lọt qua khung cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất. Tay hắn chạm vào ấm trà bằng gốm thô, đặt lên bếp lửa nhỏ, dòng nước từ suối nguồn trong vắt được đun nóng, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ. Hắn muốn pha một ấm trà hoa nhài, thứ duy nhất có thể xoa dịu chút phiền muộn đang vướng víu trong lòng.
Khi hương trà hoa nhài bắt đầu lan tỏa, hòa lẫn với mùi hoa cỏ từ bên ngoài, một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. Cố Trường Minh không ngạc nhiên. Hắn đã cảm nhận được hai luồng khí tức quen thuộc đang tiến lại gần, tràn đầy sức sống và sự hồn nhiên. Hắn không trả lời, chỉ khẽ nhíu mày, biểu cảm quen thuộc mỗi khi hắn đối diện với những sự can thiệp không mong muốn.
Cánh cửa gỗ mục kẽo kẹt mở ra, và như một vệt nắng khác, Lâm Uyên cùng Liễu Thanh Hoan xuất hiện. Khuôn mặt bầu bĩnh của Lâm Uyên rạng rỡ như đóa hoa hướng dương, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên niềm vui và sự ngưỡng mộ không che giấu. Mái tóc tết hai bên của cô bé đung đưa theo mỗi bước chân, cài vài bông hoa dại nhỏ nhắn mà cô bé vừa hái trên đường. Bên cạnh là Liễu Thanh Hoan, vóc dáng thanh tú nhưng đầy sức sống, đôi mắt đen láy như chứa đựng vì sao, cũng ánh lên vẻ hân hoan. Cô bé mặc một bộ váy áo màu xanh ngọc tươi sáng, tương phản hoàn toàn với bộ trường bào màu tối của Cố Trường Minh. Cả hai đều mang theo những giỏ nhỏ đan bằng tre, bên trong chứa đầy trái cây rừng tươi ngon và vài món đồ thủ công đơn giản như những chiếc vòng tay kết bằng dây leo, những con chim bằng gỗ được đẽo gọt thô sơ nhưng tỉ mỉ.
“Cố đại ca! Ngài về rồi ạ!” Lâm Uyên líu lo, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng. Cô bé không chút e dè, chạy thẳng vào trong, giỏ trái cây trên tay đung đưa nhẹ. “Chúng cháu đến cảm ơn ngài, nhờ có ngài mà Tiểu Bảo và mọi người đã khỏe lại rồi!”
Liễu Thanh Hoan bước vào sau, ánh mắt cô bé đầy sự kính trọng khi nhìn Cố Trường Minh. “Tiền bối Cố, ngài thực sự là người lương thiện nhất mà ta từng gặp. Xin ngài nhận chút lòng thành này.” Giọng cô bé dịu dàng nhưng đầy kiên định, chứa đựng sự chân thành tuyệt đối.
Cố Trường Minh đứng tựa vào bàn trà, đôi mắt hổ phách lướt qua hai cô bé, rồi dừng lại trên giỏ quà đơn sơ nhưng chất chứa tình cảm. Hắn cảm thấy một sự mâu thuẫn sâu sắc trong lòng. *Lương thiện ư… họ biết gì về ta chứ?* Hắn tự hỏi. Lương thiện? Một kẻ đã từng nhuốm máu khắp tay, chứng kiến vô vàn sinh linh ngã xuống, một kẻ đã tự phong bế trái tim mình để tránh xa mọi ràng buộc, lại có thể được gọi là lương thiện sao? Sự lương thiện của hắn đã chết cùng với những người hắn yêu thương, chôn vùi dưới tro tàn của kiếp trước. Nhưng nhìn vào đôi mắt trong veo không chút vẩn đục của Lâm Uyên, nhìn vào sự ngưỡng mộ không chút giả dối của Liễu Thanh Hoan, hắn lại không thể nào thốt ra những lời cay nghiệt để xua đuổi họ.
Một vết nứt vô hình lại xuất hiện trong lớp vỏ bọc lạnh lùng mà hắn đã cố công dựng lên. Những lời nói của Vô Danh Kiếm Khách đêm qua lại vang vọng: “Ý chí mờ mịt, kiếm cũng khó mà sắc bén.” Ý chí của hắn là muốn buông bỏ tất cả, tìm kiếm sự bình yên, nhưng những hành động vô thức và những mối duyên bất ngờ này lại không ngừng kéo hắn trở lại. Hắn không còn là anh hùng của kiếp trước, nhưng hắn cũng không thể trở thành một tảng đá vô tri.
Cố Trường Minh khẽ cau mày, biểu cảm thoáng qua một sự mệt mỏi cố hữu. Hắn không xua đuổi. Đó là một sự nhượng bộ lớn đối với bản thân hắn. Hắn khẽ gật đầu, một hành động nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc đối với hai cô bé. “Vào đi.” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, nhưng không hề lạnh lẽo như thường lệ.
Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan vui vẻ đặt những giỏ quà xuống chiếc bàn nhỏ. Ngay lúc đó, một vệt xanh lam rực rỡ lướt qua từ phía trong căn nhà. Lam Điệp, con bướm tinh linh mà Cố Trường Minh đã vô thức cứu giúp, bay ra, đôi cánh khẽ rung động, phát ra những hạt sáng li ti. Nó không ngần ngại, đậu ngay lên vai Lâm Uyên, rồi nhẹ nhàng cọ cọ vào má cô bé, như một người bạn thân thiết. Sau đó, nó bay đến đậu trên bàn tay Cố Trường Minh đang đặt trên ấm trà, khẽ cọ vào ngón tay hắn. Cố Trường Minh nhìn Lam Điệp, ánh mắt hổ phách thoáng qua một sự dịu dàng hiếm có. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve đôi cánh mượt mà của nó, cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng mà sinh linh nhỏ bé này dành cho mình. Lam Điệp không chỉ là một con vật nhỏ, nó dường như là một sợi dây vô hình, kết nối hắn với thế giới bên ngoài, và cũng là một phần mềm yếu mới trong lòng hắn.
Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt càng thêm sáng rực. Họ không biết Lam Điệp là gì, chỉ thấy nó thật đẹp, và mối liên kết giữa nó và Cố Trường Minh thật kỳ lạ. Trong giây phút đó, sự chấp nhận của Cố Trường Minh, dù chỉ là một cái gật đầu và một câu nói cụt ngủn, đã đủ để gieo những hạt mầm hy vọng và sự gắn bó vào lòng hai cô bé. Đối với họ, Cố Trường Minh không phải là một vị thần xa vời, mà là một người lương thiện, bí ẩn, và giờ đây, đã chấp nhận sự hiện diện của họ.
***
Sau khi hai cô bé ra về, mang theo những lời cảm ơn và sự ngưỡng mộ không dứt, Cố Trường Minh lại chìm vào sự tĩnh lặng của riêng mình. Hắn không uống trà. Hương trà hoa nhài vẫn thoang thoảng, nhưng nó không thể xoa dịu được những cơn sóng đang dậy lên trong lòng hắn. Hắn cảm thấy ngột ngạt. Sự bình yên mà hắn tìm kiếm dường như càng ngày càng xa vời, bị xô đổ bởi những mối duyên nợ mà hắn không muốn vướng vào.
Hắn rời khỏi Lạc Hoa Trấn, bước chân dẫn hắn đi sâu vào khu rừng già phía sau trấn. Ánh nắng ban mai đã nhường chỗ cho buổi chiều tà, sương mù nhẹ bắt đầu giăng mắc, bao phủ lấy những tán cây cổ thụ, biến cảnh vật xung quanh trở nên mờ ảo, huyền ảo. Hơi lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm, rêu phong và lá mục. Gió rít qua những thân cây trơ trụi, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai đó đang than khóc.
Cố Trường Minh bước đi không mục đích, chỉ muốn tìm một nơi đủ hoang vắng, đủ xa con người để hắn có thể đối diện với chính mình. Cuối cùng, hắn dừng lại trước một phế tích cổ miếu. Đây là một nơi mà dân làng Lạc Hoa Trấn thường truyền tai nhau những câu chuyện ma quái, ít ai dám bén mảng tới. Chỉ còn lại những bức tường đá đổ nát phủ đầy rêu xanh, những pho tượng thần không đầu, không tay bị phong hóa theo thời gian, trơ trọi giữa hoang tàn. Tiếng gió rít qua các khe hở của những bức tường mục nát nghe như tiếng ai đó đang thì thầm những bí mật cổ xưa. Mùi rêu phong, mùi đất ẩm và mùi bụi cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí âm u, hoang vắng, có chút rợn người. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà càng khiến nơi đây thêm phần u ám, như một vết sẹo của thời gian khắc sâu vào lòng đất.
Hắn đứng đó, đôi mắt hổ phách quét qua những tàn tích đổ nát. Mỗi viên gạch, mỗi phiến đá đều như đang kể một câu chuyện về sự thịnh vượng đã qua và sự suy tàn không thể tránh khỏi. Hắn thấy mình trong đó, một anh hùng từng lẫy lừng, giờ đây chỉ còn lại một cái bóng mệt mỏi, cố gắng giấu mình vào sự quên lãng.
Khi hắn đang chìm vào những suy tư của riêng mình, một bóng người nhỏ bé, lưng còng, đang đứng trước một tấm bia đá lớn, phủ đầy rêu xanh và chữ viết cổ. Đó là Thanh Vân Tử. Lão nhân mặc một bộ áo choàng đã bạc màu và đầy bụi bặm, mái tóc bạc phơ và bộ râu dài phất phơ trong gió lạnh. Tay lão cầm một cuốn sách cổ đã ố vàng, đôi mắt lão dán chặt vào tấm bia, đôi môi lẩm bẩm không ngừng, như một người điên mê mẩn với những bí ẩn.
“Kỳ lạ… Cổ văn này ghi chép về một loại năng lượng thuần khiết nhưng lại có thể dẫn đến hủy diệt…” Thanh Vân Tử lẩm bẩm, giọng lão khàn đặc vì tuổi tác và sự tập trung. “Liệu đây có phải là dấu vết của ‘Thần Khí’ trong truyền thuyết Kỷ Nguyên Hoàng Kim? Nhưng tại sao lại có những ký tự về sự ‘tàn phá’ và ‘hấp thụ’ này? Nó mâu thuẫn quá…” Lão lắc đầu, vẻ mặt đầy bế tắc.
Cố Trường Minh đứng lặng quan sát, không phát ra chút tiếng động nào. Hắn không muốn bị làm phiền, nhưng sự xuất hiện của Thanh Vân Tử, một lão già gầy gò đang say mê nghiên cứu những gì còn sót lại của quá khứ, lại khơi gợi trong hắn một sự tò mò. Kiến thức về những ký tự cổ, về những truyền thuyết đã thất truyền từ hàng vạn năm trước Kỷ Nguyên Hoàng Kim, là điều mà hắn đã từng nắm giữ trong lòng bàn tay. Giờ đây, nhìn thấy một người khác đang chật vật với nó, một phần bản năng của hắn muốn can thiệp.
Lam Điệp, nãy giờ vẫn đậu trên vai hắn, khẽ bay lên. Đôi cánh xanh lam rực rỡ của nó lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà. Nó bay lượn xung quanh Thanh Vân Tử, rồi nhẹ nhàng đậu xuống mép tấm bia đá, đôi ăng-ten nhỏ khẽ động đậy, như thể nó đang cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa ẩn chứa trong những ký tự kia. Tiếng kêu nhỏ của nó như một sự xác nhận, rằng nơi đây không hề bình thường.
Thanh Vân Tử, bị Lam Điệp thu hút, ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão già đục ngầu ban đầu hơi nheo lại, rồi mở to khi nhìn thấy Cố Trường Minh. Lão giật mình, không ngờ lại có người đứng phía sau mình từ lúc nào.
“Ồ, vị đạo hữu này…” Thanh Vân Tử nói, giọng hơi run. Lão nhìn Cố Trường Minh, ánh mắt đầy vẻ thăm dò, rồi lại nhìn Lam Điệp đang đậu trên tấm bia. “Ngài cũng bị những bí ẩn cổ xưa này hấp dẫn sao?” Lão hỏi, sự tò mò trong giọng nói đã lấn át sự bất ngờ.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn bước đến gần tấm bia đá, ánh mắt hổ phách lướt qua những ký tự cổ. Chúng đã bị phong hóa rất nhiều, nhưng với kiến thức của hắn, chúng vẫn hiện rõ như những dòng chữ vừa mới được khắc. Hắn biết rõ những gì Thanh Vân Tử đang chật vật. Đó không phải là Thần Khí của Kỷ Nguyên Hoàng Kim, mà là một thứ còn cổ xưa hơn rất nhiều, một bí mật đã bị chôn vùi dưới dòng chảy của lịch sử, thậm chí còn trước cả khi Kỷ Nguyên Hoàng Kim được hình thành. Một phần trong hắn muốn quay lưng đi, để lão già này tự mình khám phá, hay tự mình bế tắc. Nhưng một phần khác, một phần mà hắn đã cố gắng chôn vùi, lại trỗi dậy. Đó là sự tò mò về kiến thức, sự thôi thúc muốn sửa chữa những sai lầm, và một tàn dư rất nhỏ của trách nhiệm mà hắn đã từng gánh vác.
***
Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà hắt lên tấm bia đá cổ kính, tạo nên những vệt sáng tối đối lập, khiến những ký tự cổ càng thêm phần ma mị. Bầu không khí tại phế tích cổ miếu trở nên trầm mặc, pha lẫn sự tò mò và một chút linh thiêng, như thể chính thời gian cũng đang nín thở lắng nghe. Mùi đất ẩm, rêu phong và bụi cổ xưa từ phế tích quyện vào không khí, một mùi hương của sự lãng quên và bí ẩn.
Thanh Vân Tử, sau phút giây bất ngờ, dần bị sự tĩnh lặng và khí chất đặc biệt của Cố Trường Minh thu hút. Lão có thể cảm nhận được một luồng khí tức sâu không lường được từ người thanh niên này, một khí chất không thuộc về thế giới phàm tục. Lão nhân e dè ban đầu, nhưng sự khao khát tri thức đã vượt lên trên mọi sự thận trọng.
“Lão phu bế tắc đã lâu, văn tự này quá phức tạp, dường như nó mô tả một vật thể có thể thanh lọc vạn vật nhưng cũng có thể biến đổi chúng thành thứ khác…” Thanh Vân Tử nói, đôi mắt đục ngầu của lão ánh lên vẻ cầu khẩn. Lão chỉ vào một đoạn ký tự, rồi lại vuốt ve bộ râu bạc phơ. “Lão phu cho rằng đây có thể là một loại Thần Khí cực kỳ mạnh mẽ, một vật phẩm có khả năng tạo ra hoặc hủy diệt. Nhưng lại có những đoạn văn nhắc đến ‘nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn’, ‘khí bệnh’ và ‘tâm ma’… Điều này thực sự khó hiểu. Ngài có cao kiến gì không?”
Cố Trường Minh không nói gì, chỉ khẽ chạm ngón tay vào một ký tự trên bia đá, ánh mắt sắc bén, như xuyên thấu qua hàng vạn năm lịch sử. Hắn nhìn vào những dòng chữ, những hình vẽ đã bị bào mòn bởi thời gian, nhưng trong tâm trí hắn, chúng hiện rõ mồn một. *Thanh Vân Tử đã gần đúng, nhưng lại lạc lối ở điểm cốt yếu nhất.* Hắn biết rõ đây không phải là Thần Khí. Thần Khí chỉ là những công cụ được tạo ra bởi các vị thần hoặc cường giả của Kỷ Nguyên Hoàng Kim. Còn thứ này… thứ này còn cổ xưa hơn, nguyên thủy hơn.
“Không phải thanh lọc, cũng không phải biến đổi…” Giọng Cố Trường Minh trầm thấp, vang vọng giữa không gian hoang tàn, nhưng lại mang một sự chắc chắn đến kinh ngạc. “Mà là ‘hấp thụ và chuyển hóa’. Nó không phải Thần Khí, mà là ‘nguồn gốc’ của mọi năng lượng… một thứ đã bị thất lạc từ rất lâu trước Kỷ Nguyên Hoàng Kim.”
Cố Trường Minh khẽ lướt ngón tay dọc theo những ký tự cổ, giải thích một cách bình thản, như thể đó là điều hiển nhiên mà ai cũng phải biết. “Những văn tự này mô tả một ‘hạt giống’ vũ trụ, một điểm khởi nguyên nơi vạn vật được sinh ra và cũng là nơi vạn vật có thể bị trả về. Nó không tự mình thanh lọc hay biến đổi, mà nó hấp thụ mọi loại năng lượng, dù là linh khí thuần khiết hay ma khí tà ác, rồi chuyển hóa chúng thành một dạng năng lượng nguyên thủy, không màu sắc, không thiện ác. ‘Thanh lọc’ và ‘biến đổi’ chỉ là kết quả phụ khi năng lượng nguyên thủy đó được giải phóng trở lại thế gian, tùy thuộc vào cách thức và mục đích của người sử dụng.”
“Cái gọi là ‘khí bệnh’ và ‘tâm ma’ mà ngươi thấy ở đây,” hắn tiếp tục, ánh mắt hơi tối lại, “là do sự mất cân bằng trong quá trình chuyển hóa, hoặc do sự can thiệp từ bên ngoài khiến năng lượng nguyên thủy bị ô nhiễm. Nó không phải là bản chất của ‘nguồn gốc’ này, mà là một hệ quả của sự lầm lỗi hoặc tham lam của kẻ cố gắng kiểm soát nó.”
Thanh Vân Tử sững sờ. Đôi mắt lão mở to hết cỡ, không còn chút đục ngầu nào, chỉ còn lại sự kinh ngạc và một ngọn lửa ham học hỏi cháy bỏng. Lão run rẩy, nhìn Cố Trường Minh như nhìn thấy một vị thần. “Hấp thụ và chuyển hóa? Nguồn gốc? Ngài… ngài làm sao biết được? Đây là những kiến thức đã thất truyền hàng vạn năm rồi! Ngay cả những thư tịch cổ nhất của tông môn lão phu cũng chỉ nhắc đến nó như một huyền thoại, không có bất kỳ ghi chép chi tiết nào!”
Lam Điệp khẽ bay lượn quanh tấm bia đá, đôi cánh xanh lam phát sáng, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự uyên thâm trong lời nói của Cố Trường Minh, và những bí mật cổ xưa đang được hé mở.
Đúng lúc đó, từ phía xa, hai bóng người nhỏ bé đang tiến lại gần. Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan, sau khi về nhà và hoàn tất công việc, đã không thể kìm nén sự tò mò và lo lắng khi thấy Cố Trường Minh rời đi mà không nói lời nào. Họ muốn tìm hắn, muốn biết hắn có ổn không. Khi đến gần phế tích, họ đã nhìn thấy Cố Trường Minh và Thanh Vân Tử, và vô tình nghe được toàn bộ cuộc đối thoại.
Liễu Thanh Hoan thì thầm với Lâm Uyên, giọng cô bé đầy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ: “Cố tiền bối… ngài ấy thật sự biết tất cả mọi thứ!” Ánh mắt cô bé nhìn Cố Trường Minh giờ đây không chỉ có sự ngưỡng mộ mà còn có một tia sáng của sự tôn thờ. Lâm Uyên cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn mở rộng, miệng há hốc. Đối với hai cô bé, Cố Trường Minh không chỉ là một người lương thiện, bí ẩn, mà còn là một kho tàng tri thức sống, một vị tiên nhân giáng thế.
Cố Trường Minh quay đầu lại, ánh mắt hổ phách lướt qua Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan đang đứng nép mình ở rìa phế tích. Hắn không nói gì, nhưng trong lòng hắn, một sự thay đổi tinh vi đang diễn ra. Hắn đã cố gắng từ bỏ mọi thứ, nhưng dường như, số phận lại không cho phép hắn làm điều đó. Sự xuất hiện của Thanh Vân Tử, của bí mật cổ xưa này, của Lâm Uyên và Liễu Thanh Hoan, tất cả đều đang kéo hắn trở lại cái vòng xoáy mà hắn đã cố gắng thoát ra.
Kiến thức của hắn về “nguồn gốc của mọi năng lượng”, về sự “hấp thụ và chuyển hóa” mà hắn vừa hé lộ, không chỉ là lời giải cho những bí ẩn cổ xưa, mà còn là một lời cảnh báo. Hắn biết, Ma khí đang lan tràn không phải là ngẫu nhiên. Nó có thể là hệ quả của sự mất cân bằng trong “nguồn gốc” này, hoặc tệ hơn, là một sự can thiệp có chủ đích. Sự kiện “khí bệnh” ở Lạc Hoa Trấn chỉ là một dấu hiệu nhỏ. Những gì hắn vừa nói ra, dù chỉ là một phần nhỏ của tri thức, đã gieo mầm cho một cuộc hành trình mới, một cuộc hành trình mà hắn biết mình sẽ khó lòng từ chối.
Hắn không còn là Cố Trường Minh của kiếp trước, một anh hùng sẵn sàng hy sinh tất cả. Nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn là một kẻ thờ ơ, buông xuôi khi biết rõ hậu quả. Duyên nợ khó đoạn, kiếm ý vô hình, và giờ đây là những bí ẩn cổ xưa đang dần được khai quật – tất cả đang kéo hắn vào một ngã rẽ mới. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và hắn, Cố Trường Minh, đang dần nhận ra rằng, dù hắn có muốn hay không, hắn cũng không thể mãi mãi đứng ngoài cuộc. Những sợi dây vô hình của số phận, của tri thức, và của những mối quan hệ mới, đang siết chặt lấy hắn, buộc hắn phải định nghĩa lại ý nghĩa của “cứu thế giới”, theo một cách riêng của hắn.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.