Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 4: Bến Đỗ Tạm An: Lạc Hoa Trấn và Lời Thề Bất Động
Đêm đã buông xuống trên con đường mòn dẫn vào Thung Lũng Hoa Đào, một tấm màn nhung đen kịt phủ lấy cảnh tượng hãi hùng mà Cố Trường Minh vừa bỏ lại phía sau. Bóng hắn đổ dài, đơn độc và nặng trĩu. Mỗi bước chân của hắn như in sâu hơn vào mặt đất, không phải vì sự mệt mỏi của thể xác, mà bởi gánh nặng của một linh hồn đã quá kiệt quệ. Mùi tanh tưởi của Ma khí vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở dai dẳng về điều hắn đã lựa chọn phớt lờ.
Hắn không ngoảnh đầu lại. Cố Trường Minh biết rõ, nếu hắn chần chừ thêm một khắc, nếu hắn để lòng trắc ẩn còn sót lại trong mình trỗi dậy, hắn sẽ lại lún sâu vào cái vòng luẩn quẩn của sự hy sinh và mất mát. 'Kỷ Nguyên Hoàng Kim này... sẽ sớm kết thúc. Nhưng không phải bởi ta,' hắn tự nhủ, lời nói vang vọng trong tâm trí lạnh lùng và tàn nhẫn, một lời thề khắc nghiệt mà hắn tự đặt ra cho chính mình. Hoàng hôn đã tàn, nhưng những day dứt trong trái tim từng là anh hùng của hắn thì vẫn còn âm ỉ, không ngừng gặm nhấm. Sự bình yên mà hắn khao khát, dường như vẫn còn rất xa vời, ngay cả khi hắn đã cố gắng hết sức để đứng ngoài cuộc.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua tán cây, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, Thung Lũng Hoa Đào thức giấc trong một vẻ đẹp thanh bình đến nao lòng. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua những phiến đá cuội phủ rêu phong, và tiếng gió nhẹ nhàng vuốt ve những cánh hoa đào mỏng manh, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của thiên nhiên. Mùi hương hoa đào ngào ngạt, hòa quyện với mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, tràn vào buồng phổi Cố Trường Minh, mang theo một cảm giác trong lành đến lạ.
Hắn đứng lặng lẽ trước căn nhà gỗ đơn sơ của mình. Ngôi nhà này, được dựng lên từ những thân cây cổ thụ và lợp mái tranh đã ngả màu, nép mình dưới bóng những cây đào cổ thụ, tựa như một phần hữu cơ của thung lũng. Vài ngày qua, nó đã là nơi trú ẩn tạm thời cho linh hồn mỏi mệt của hắn, một không gian nhỏ bé tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Từng là nơi hắn tìm thấy một chút bình yên tạm bợ, nơi hắn cố gắng xua đi những ám ảnh về kiếp trước và những lời thì thầm của Ma khí.
Ánh mắt hổ phách của Cố Trường Minh lướt qua khung cảnh quen thuộc. Những cánh hoa đào hồng thắm rơi lả tả trên bậc cửa, tạo thành một tấm thảm mềm mại. Hắn đã dành vài ngày ở đây, cố gắng hòa mình vào nhịp điệu chậm rãi của tự nhiên, uống sương sớm, hái trái cây rừng, và ngắm nhìn mây bay. Nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết rõ, sự biệt lập của thung lũng này, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng không đủ để giúp hắn hoàn toàn quên đi thế sự, cũng không đủ để che giấu hắn khỏi những dòng chảy định mệnh mà hắn đã cố tình quay lưng.
'Chốn này đẹp,' hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp, vang vọng như tiếng gió thoảng qua giữa thinh không. 'Nhưng vẫn quá xa rời nhân gian.' Hắn nhìn những cánh hoa đào rơi, mỗi cánh hoa như một ký ức mong manh, dễ vỡ. Sự yên bình ở đây, đối với hắn, mang một vẻ gì đó phù phiếm, một chiếc lồng vàng quá rộng lớn để nhốt giữ một linh hồn đã quá chai sạn. Hắn cần một cái lồng chật hơn, một nơi mà sự tầm thường của cuộc sống phàm trần có thể nghiền nát những tàn dư của quá khứ hào hùng.
Quyết định đã được đưa ra từ đêm qua, khi hắn quay lưng bước đi khỏi cảnh tượng Ma khí ghê rợn trên con đường mòn. Hắn cần phải đi xa hơn, đi sâu hơn vào cuộc sống của những người phàm tục, nơi mà sự tầm thường và những lo toan cơm áo gạo tiền sẽ lấp đầy tâm trí, không còn chỗ cho những suy tư về vận mệnh đại lục hay những trận chiến sinh tử. 'Chỉ khi thực sự sống giữa phàm trần, ta mới có thể buông bỏ triệt để.' Lời nói này, giống như một lời thề khắc nghiệt, không phải với thế gian, mà là với chính bản thân hắn. Đó là sự trốn chạy cuối cùng, sự tự lừa dối tàn nhẫn nhất.
Cố Trường Minh quay vào trong căn nhà gỗ nhỏ. Nội thất bên trong cũng đơn giản không kém: một chiếc giường gỗ kê sát tường, một bàn trà nhỏ cùng vài bộ chén sứ thô mộc, và một tủ sách chất đầy những cuốn kinh văn cổ xưa mà hắn đã mang theo từ kiếp trước – những cuốn sách giờ đây chỉ còn là gánh nặng của kiến thức không còn muốn được sử dụng. Hắn không có nhiều vật dụng cá nhân. Cuộc đời hắn, từ kiếp trước đến kiếp này, chưa bao giờ thực sự thuộc về vật chất. Mọi thứ hắn có, từ pháp bảo đến công pháp, đều là để phục vụ cho mục đích 'cứu thế'. Giờ đây, khi mục đích ấy đã bị vứt bỏ, những thứ vật chất cũng trở nên vô nghĩa.
Hắn thu dọn vài bộ y phục màu tối, không hoa văn cầu kỳ, đã sờn cũ theo thời gian, cho vào một chiếc túi vải thô. Một vài lọ thuốc đơn giản để chữa trị những bệnh vặt, và một chiếc bút lông cùng vài trang giấy trắng để đôi khi ghi lại những suy nghĩ rời rạc. Đó là tất cả. Ngay cả thanh kiếm vốn luôn gắn liền với hắn từ ngàn năm trước cũng đã được hắn cất giấu kỹ lưỡng trong một không gian riêng biệt, không muốn nó gợi nhớ đến những ngày tháng đẫm máu.
Hắn khóa cánh cửa gỗ mục nát bằng một chiếc chốt đơn giản, không phải vì sợ mất mát, mà như một nghi thức khép lại một chương cũ. Hắn không ngoảnh lại. Không một ánh mắt luyến tiếc, không một lời chào tạm biệt với thung lũng đã cho hắn một khoảnh khắc yên bình. Hắn biết, thung lũng này sẽ vẫn ở đây, vẫn đẹp đẽ và thanh bình, nhưng hắn thì không thể. Hắn không thuộc về sự thuần khiết nguyên sơ của nơi này. Linh hồn hắn đã quá vấy bẩn, quá mệt mỏi để có thể hòa mình vào bản giao hưởng của tự nhiên.
Cố Trường Minh bước đi, bóng hắn hòa vào những tia nắng ban mai, lướt qua những hàng cây đào đang nở rộ. Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt, một lời khẳng định cho quyết tâm lạnh lùng của hắn. Hắn không phải là kẻ trốn chạy, hắn tự nhủ, mà là kẻ đang tìm kiếm một sự giải thoát, một lối thoát khỏi cái bóng của chính mình. Con đường dẫn đến Lạc Hoa Trấn hiện ra trước mắt, một con đường đất đỏ uốn lượn giữa những cánh đồng xanh mướt. Hắn bước đi, hướng về phía nhân gian ồn ã, nơi mà hắn hy vọng sẽ tìm thấy sự bình yên thực sự trong vòng xoáy của cuộc sống phàm tục. Nhưng trong sâu thẳm, một tiếng thở dài vô hình vang vọng, bởi hắn biết, sự bình yên ấy, đôi khi, lại là một sự giả dối tàn nhẫn nhất.
***
Buổi trưa, khi mặt trời đã lên cao, tỏa ra những tia nắng ấm áp trên đỉnh đầu, Cố Trường Minh đã đặt chân đến Lạc Hoa Trấn. Trấn nhỏ hiện ra trước mắt hắn với một vẻ bình dị, mộc mạc, hoàn toàn khác biệt so với những đô thành tráng lệ, những thánh địa tu chân uy nghiêm mà hắn từng biết đến. Ở đây, không có những tòa tháp cao vút chạm mây, không có những pháp trận huyền ảo bao phủ, chỉ có những ngôi nhà gỗ đơn giản, lợp ngói đỏ tươi, nằm san sát nhau, với những sân vườn nhỏ xinh xắn tràn ngập hoa cỏ. Kiến trúc mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên, tạo nên một bức tranh yên bình, như thể thời gian đã bỏ quên nơi này.
Âm thanh của Lạc Hoa Trấn cũng khác hẳn với tiếng kiếm reo, tiếng pháp thuật giao tranh hay tiếng hô hào trận mạc. Ở đây, chỉ có tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven đường, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã ngoài sân, tiếng người dân nói chuyện nhỏ nhẹ khi họ trao đổi hàng hóa bên vệ đường. Đâu đó, tiếng nước chảy từ con sông nhỏ uốn lượn quanh trấn cũng vọng đến, tạo nên một giai điệu thanh bình, êm ả. Mùi hương của Lạc Hoa Trấn cũng rất riêng biệt: hương hoa ngào ngạt từ những vườn nhà, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và cả mùi thức ăn dân dã, thơm lừng từ những gian hàng nhỏ ven đường. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái, tràn đầy sự sống.
Cố Trường Minh bước đi chậm rãi trên con phố chính. Hắn không mặc những bộ y phục hào nhoáng hay mang theo khí chất của một cường giả. Chiếc trường bào màu tối đơn giản, khuôn mặt thanh tú nhưng đầy vẻ thờ ơ, và đôi mắt hổ phách sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, khiến hắn trông như một lữ khách bình thường, một thư sinh lạc bước giữa chốn phàm trần. Hắn quan sát nhịp sống bình dị của người dân: những người phụ nữ ngồi thêu thùa bên hiên nhà, những người đàn ông sửa sang nông cụ, những đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy. Hắn đã từng chứng kiến những khung cảnh tương tự trong kiếp trước, nhưng lúc đó, hắn chỉ là một người qua đường vội vã, tâm trí luôn bận rộn với những mối lo đại sự. Giờ đây, hắn có thời gian để chiêm nghiệm, để cảm nhận, dù cho tâm hồn hắn vẫn còn nặng trĩu.
Mục đích của hắn khi đến trấn này rất rõ ràng: tìm một căn nhà nhỏ, khuất nẻo, nơi hắn có thể tiếp tục cuộc sống ẩn dật, nhưng đồng thời cũng đủ gần để 'hòa nhập' vào nhịp sống của người phàm. Hắn không muốn một sự biệt lập tuyệt đối như Thung Lũng Hoa Đào, mà là một sự hòa tan, một sự tan biến vào đám đông, để không ai còn nhận ra kẻ từng gánh vác vận mệnh thế gian.
Hắn đi qua vài con phố nhỏ, rồi ghé vào Lưu Vân Khách Sạn, nơi mà hắn biết Trương Lão Bản vẫn đang tất bật với công việc của mình. Trương Lão Bản, với vóc dáng trung bình và mái tóc muối tiêu, vẫn đang lau chùi bàn ghế, miệng không ngừng chào mời khách. Khi thấy Cố Trường Minh bước vào, ánh mắt ông ta lóe lên vẻ tò mò.
"Khách quan dùng bữa! Mời ngồi!" Trương Lão Bản cất tiếng, giọng nói vẫn tự nhiên và hiếu khách như mọi khi.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, tìm một chiếc bàn khuất trong góc, tránh xa sự ồn ào. Hắn gọi một bát mì chay đơn giản, không quá cầu kỳ. Trong lúc chờ đợi, hắn mở lời.
"Trương Lão Bản," Cố Trường Minh nói, giọng trầm thấp, "ở trấn này có căn nhà nào nhỏ, yên tĩnh, chủ muốn bán không?"
Trương Lão Bản giật mình, đặt chiếc khăn xuống bàn, ánh mắt tò mò nhìn hắn. Ông ta đã thấy Cố Trường Minh vài lần ghé quán, nhưng chưa bao giờ thấy hắn nói nhiều như vậy, hay thể hiện ý định định cư. "Ài, công tử muốn định cư ở trấn nhỏ này sao? Lão già này cứ nghĩ công tử là lữ khách qua đường." Trương Lão Bản cười móm mém, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ dò xét. "Có mấy căn ở rìa làng, hơi xa chợ búa một chút... Công tử không ngại đường sá sao?"
Cố Trường Minh nhấp một ngụm trà, vị trà đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Không ngại. Ta muốn một nơi yên tĩnh."
Trương Lão Bản gãi đầu, ra chiều suy nghĩ. "Vậy thì có căn nhà của lão họ Lý ở cuối đường hoa, gần cánh đồng. Lão ấy muốn về quê dưỡng lão, nhà bỏ trống cũng lâu rồi. Tuy hơi cũ kỹ, nhưng được cái rộng rãi, có cả vườn tược. Giá cả cũng phải chăng thôi."
"Ta muốn đi xem." Cố Trường Minh nói, ánh mắt vẫn tĩnh lặng.
Trương Lão Bản thấy hắn có vẻ nghiêm túc, bèn nhiệt tình chỉ đường. "Được thôi, công tử cứ đi thẳng con đường này, rồi rẽ trái ở ngã ba có cây đa cổ thụ. Đi thêm một đoạn là thấy ngay. Căn nhà có hàng rào tre bị đổ một nửa ấy."
Cố Trường Minh trả tiền bát mì đã nguội lạnh, đứng dậy. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào Trương Lão Bản rồi bước ra ngoài.
Hắn làm theo lời chỉ dẫn của Trương Lão Bản. Con đường dẫn đến rìa trấn vắng vẻ hơn, hai bên là những hàng cây xanh mướt và những bụi hoa dại nở rộ. Cuối cùng, hắn thấy căn nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói đã bạc màu, hàng rào tre đổ nát một nửa đúng như lời Trương Lão Bản miêu tả. Nó nằm tách biệt một chút so với những căn nhà khác, phía sau là cánh đồng hoa mênh mông, xa xa là những dãy núi trùng điệp.
Cố Trường Minh bước vào sân. Cỏ dại mọc um tùm, nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu vết của một khu vườn từng được chăm sóc. Căn nhà có vẻ nhỏ nhắn từ bên ngoài, nhưng bên trong lại khá rộng rãi với ba gian phòng và một gian bếp nhỏ. Mùi gỗ mục và đất ẩm xộc vào mũi, nhưng hắn không thấy khó chịu. Ngược lại, nơi đây mang đến một cảm giác chân thực, thô mộc, như thể nó đã trải qua bao thăng trầm của thời gian.
Hắn dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn ra cánh đồng hoa đang ngả vàng dưới nắng chiều. Đây không phải là một thánh địa tu luyện, không phải là một sơn động linh khí dồi dào, mà chỉ là một căn nhà phàm trần đơn giản. Nhưng chính sự đơn giản đó lại khiến hắn cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ. Nó không phải là sự bình yên giả tạo của Thung Lũng Hoa Đào, mà là sự bình yên đến từ sự tầm thường, sự hòa nhập.
'Chính là nơi này,' hắn thầm nghĩ. Nơi đây đủ yên tĩnh để hắn sống ẩn dật, nhưng cũng đủ gần với nhân gian để hắn không còn cảm thấy sự trống rỗng đến cùng cực của việc hoàn toàn tách biệt. Hắn có thể nhìn thấy cuộc sống, nghe thấy tiếng nói cười của người phàm, và cảm nhận nhịp đập của một thế giới mà hắn đã từng thề sẽ bảo vệ, nhưng giờ đây lại chọn cách đứng ngoài. Một sự lựa chọn đầy mâu thuẫn, nhưng lại là con đường duy nhất mà hắn có thể đi vào lúc này.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian bằng một thứ ánh sáng dịu nhẹ, Cố Trường Minh đã hoàn tất thủ tục mua bán căn nhà với người quản lý của lão Lý, một người đàn ông trung niên chất phác. Hắn không mặc cả, không đòi hỏi, chỉ im lặng trả đủ số tiền đã được định sẵn. Rồi hắn bắt tay vào việc sửa sang lại căn nhà mới mua. Cỏ dại trong sân được nhổ bỏ, bụi bẩn trong nhà được quét dọn, những tấm ván gỗ mục nát được thay thế. Hắn làm việc một cách chậm rãi, tỉ mỉ, như thể đây là lần đầu tiên hắn làm những công việc tay chân nặng nhọc này. Thực tế thì đúng là như vậy. Kiếp trước, hắn là một tu sĩ, một cường giả, mọi việc đều có người hầu hạ, hoặc chỉ cần một cái phất tay là xong. Giờ đây, hắn muốn trải nghiệm sự nhọc nhằn của cuộc sống phàm nhân.
Đang lúc hắn loay hoay với một tấm ván gỗ bị mối mọt, một giọng nói khàn khàn, hiền lành vang lên từ phía cổng.
"Chào công tử, lão già này là Cổ Thanh, sống ngay bên cạnh. Thấy công tử mới đến, nhà cửa còn bề bộn, có chút rau nhà trồng, mời công tử dùng."
Cố Trường Minh ngẩng đầu. Trước mặt hắn là một lão nông lưng còng, mái tóc đã bạc trắng, da sạm nắng bởi những năm tháng dãi dầu mưa nắng trên cánh đồng. Ông cụ mặc một bộ áo vải thô đã sờn cũ, trên tay xách một giỏ tre đựng đầy rau củ tươi rói, còn vương chút đất ẩm. Đôi mắt ông hiền từ, nụ cười móm mém lộ ra vài chiếc răng đã rụng. Đó là Cổ Thanh, người hàng xóm đầu tiên và có lẽ là duy nhất của hắn tại Lạc Hoa Trấn. Ngoại hình của Cổ Thanh toát lên một vẻ chất phác, bình dị, một biểu tượng của sự bình yên phàm trần mà Cố Trường Minh đang cố gắng tìm kiếm.
Cố Trường Minh khẽ gật đầu, đặt tấm ván gỗ xuống. Hắn chưa quen với những cuộc tiếp xúc thân tình như thế này. "Đa tạ Cổ lão bá." Giọng hắn trầm thấp, có chút khô khan.
Cổ Thanh không để ý đến sự lạnh nhạt của hắn, vẫn cười. "Ài, khách sáo làm gì. Láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau mà. Công tử mới đến, chắc chưa quen cảnh vật nơi đây. Cứ có gì cần thì cứ qua nhà lão mà hỏi." Ông đặt giỏ rau xuống đất, bên cạnh một đống củi khô. "Thấy công tử sửa nhà một mình có vẻ vất vả. Để lão giúp một tay."
"Không cần, lão bá." Cố Trường Minh từ chối, ánh mắt lướt qua bàn tay chai sạn của Cổ Thanh. Hắn không muốn làm phiền người khác, và cũng không muốn ai đó xen vào cuộc sống mà hắn đang cố gắng xây dựng.
Cổ Thanh lại cười, vỗ vỗ vai hắn. "Công tử chịu khó ở trấn nhỏ này sao? Chốn này tuy không giàu có, không có những tiên sơn linh địa, nhưng được cái yên bình. Người dân ai cũng hiền lành, chất phác. Đời người, cứ an yên là tốt rồi." Lời nói của Cổ Thanh giản dị, không chút màu mè, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn Cố Trường Minh.
'An yên.' Hắn đã từng khao khát hai chữ đó biết bao nhiêu. Nhưng để có được sự an yên, hắn đã phải đánh đổi quá nhiều, đã phải buông bỏ quá nhiều.
Cổ Thanh tiếp tục kể vài chuyện làng, những câu chuyện nhỏ nhặt về mùa màng, về lễ hội sắp tới, về đứa cháu nhỏ của ông. Cố Trường Minh chỉ im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu. Trong sâu thẳm, hắn thấy một sự yên bình kỳ lạ toát ra từ những câu chuyện giản dị đó, một sự yên bình mà những trận pháp, những công pháp tối cao, hay những viên linh đan quý giá cũng không thể mang lại. Hắn tiếp nhận sự giúp đỡ nhỏ bé của Cổ Thanh, nhận giỏ rau củ tươi ngon, và cảm thấy một sợi dây liên kết vô hình, mong manh, đang dần được thiết lập với cuộc sống mới.
Người lão nông chất phác ấy, không hề hay biết rằng trước mặt ông là một vị anh hùng đã từng gánh vác cả thiên hạ. Cổ Thanh chỉ thấy một thư sinh trẻ tuổi, có vẻ u buồn và ít nói, đang cố gắng hòa mình vào cuộc sống phàm tục. Ông cụ không hỏi về quá khứ của hắn, không tò mò về danh tính hay mục đích của hắn, chỉ đơn giản là chào đón một người hàng xóm mới bằng tấm lòng chân thành.
Khi Cổ Thanh rời đi, Cố Trường Minh đứng lặng hồi lâu, nhìn giỏ rau củ tươi ngon trên tay. Hắn đã sống hàng ngàn năm, đã trải qua vô số biến cố, nhưng chưa bao giờ được nhận một món quà đơn giản, chân thành đến vậy. Hắn bắt đầu dọn dẹp và sắp xếp lại căn nhà, cố gắng học cách sống như một người phàm bình thường. Hắn quét tước, lau dọn, sửa chữa từng chút một, để mùi gỗ mục và đất ẩm dần được thay thế bằng một mùi hương ấm cúng hơn. Mỗi hành động, mỗi cử chỉ đều là một nỗ lực để rũ bỏ cái bóng của quá khứ, để trở thành một phần của thế giới bình dị này. Nhưng trong sâu thẳm, hắn biết, sự bình yên này vẫn còn rất mong manh, như một đóa hoa đào mỏng manh giữa cơn gió bão sắp tới.
***
Đêm khuya buông xuống, bao trùm Lạc Hoa Trấn trong một tấm màn tĩnh mịch. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng, đổ những vệt bạc lên mái ngói của những căn nhà gỗ, lên những con đường đất đỏ, và lên những cánh đồng hoa mênh mông phía sau căn nhà của Cố Trường Minh. Hắn ngồi bên khung cửa sổ, ánh mắt hổ phách sâu thẳm ngắm nhìn vầng trăng tròn vành vạnh. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi sương lạnh và mùi hương dịu ngọt của hoa đồng nội. Hắn đã hoàn thành việc sửa sang căn nhà, dù còn nhiều chỗ cần khắc phục, nhưng ít ra, nó đã có thể trở thành một nơi trú ngụ tươm tất.
Hắn rót một chén trà thảo mộc, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay. Trà không phải loại quý hiếm, chỉ là những lá cây hái từ ven rừng, nhưng hương vị của nó lại mang đến một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Hắn nhấp một ngụm, vị đắng chát tan dần trong miệng, nhường chỗ cho hậu vị ngọt dịu. Đây là một trong những thói quen mới của hắn, một cách để buộc mình chậm lại, để cảm nhận từng khoảnh khắc của cuộc sống phàm tục.
Ánh mắt hắn vô tình lướt qua một đóa hoa đào gần đó, nở rộ trên cành cây vươn vào khung cửa sổ. Dưới ánh trăng, cánh hoa hiện lên một màu hồng nhạt huyền ảo, mềm mại và tinh khiết. Hắn đã từng nhìn ngắm vô số đóa hoa đào như thế này trong Thung Lũng Hoa Đào, mỗi cánh hoa đều mang một vẻ đẹp không tì vết, biểu tượng của sự thuần khiết.
Thế nhưng, đêm nay, một điều gì đó khác lạ đập vào mắt hắn. Trên một cánh hoa đào, rất nhỏ, gần như không thể nhận ra nếu không nhìn kỹ, có một vệt đen mờ ảo, như một vết mực nhỏ xíu đang từ từ lan ra. Nó không phải là vết bẩn do côn trùng hay bụi bám, mà là một sự biến đổi tinh vi, một dấu hiệu của sự mục rữa từ bên trong.
Cố Trường Minh nheo mắt. Linh lực trong cơ thể hắn không hề vận chuyển, nhưng đôi mắt hắn, đã từng nhìn thấu vạn vật, lại nhận ra ngay bản chất của vết đen đó. Đó là Ma khí. Yếu ớt, vô cùng yếu ớt, chỉ là một chút tàn dư nhỏ nhoi, nhưng không thể nhầm lẫn. Nó là thứ hắn đã chiến đấu, phong ấn, và bị nó giày vò trong kiếp trước. Ma khí, thứ đã từng nhuộm đen cả một đại lục, giờ đây lại xuất hiện trên một đóa hoa đào nhỏ bé, trong một trấn nhỏ bình yên đến thế này.
Một ký ức về thảm cảnh Ma khí lan tràn kiếp trước đột ngột ùa về, như một làn sóng lạnh buốt dội thẳng vào tâm trí hắn. Những thành trì sụp đổ, những sinh linh bị biến thành quỷ vật, những dòng sông máu, những cánh đồng cháy đen... Cả đại lục Tiên Nguyên chìm trong hỗn loạn và tuyệt vọng. Hắn đã thấy, đã trải qua tất cả. Hắn biết rõ, vết đen nhỏ bé trên cánh hoa đào này, dù chỉ là một dấu hiệu mong manh, nhưng nó là khởi đầu. Là giọt nước đầu tiên báo hiệu một cơn hồng thủy sắp tới.
Bản năng cũ lại trỗi dậy, một cơn thôi thúc mạnh mẽ muốn bước ra, muốn dùng linh lực thanh tẩy vết đen đó, muốn ngăn chặn sự lây lan dù chỉ là một mầm mống nhỏ nhất. Hắn có thể làm được, dễ dàng như trở bàn tay. Nhưng hắn cứng rắn đè nén nó xuống. Bàn tay hắn nắm chặt quanh chén trà, móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay. Hơi ấm của chén trà không thể xua đi cái lạnh buốt từ ký ức.
'Không phải việc của ta...' hắn lẩm bẩm, giọng nói thều thào, như đang cố gắng thuyết phục chính mình. 'Không còn là việc của ta nữa...'
Hắn nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra khỏi lồng ngực. Hắn cố gắng xua đi hình ảnh đóa hoa bị vấy bẩn, xua đi những ký ức đau buồn đang tràn về. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, không nhìn đóa hoa nữa. Hắn rót thêm một chén trà thảo mộc, ép mình tập trung vào sự yên bình giả tạo của hiện tại.
Hắn biết, sự thờ ơ của hắn có cái giá của nó. Sẽ có những người vô tội phải chịu đựng, sẽ có những bi kịch lặp lại. Nhưng hắn không thể làm gì khác. Linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên.
Ánh trăng vẫn đổ tràn vào căn phòng, nhưng sự tĩnh mịch của đêm khuya dường như trở nên nặng nề hơn. Cố Trường Minh nhìn ra ngoài, nơi những cánh đồng hoa đang say ngủ dưới ánh trăng. Hắn biết, dấu hiệu Ma khí trên đóa hoa đào chỉ là khởi đầu. Sẽ có nhiều hơn nữa, và rồi chúng sẽ lan rộng, nuốt chửng sự bình yên mong manh này. Nhưng hắn đã chọn buông xuôi. Hắn đã chọn đứng ngoài cuộc.
'Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi,' hắn thầm nghĩ, một nụ cười cay đắng thoáng hiện trên môi. 'Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.'
Hắn ngồi xuống, nhấp từng ngụm trà. Mùi gỗ mục trong căn nhà mới, mùi đất ẩm từ khu vườn, và mùi hương dịu nhẹ của hoa đồng nội hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng biệt, tách biệt khỏi mọi lo toan của thế giới. Hắn sẽ sống ở đây, như một người phàm, cho đến khi nào không thể nữa. Hắn sẽ cố gắng chữa lành vết thương lòng, dù vết sẹo của quá khứ có lẽ sẽ không bao giờ biến mất. Đêm dần về khuya, và Cố Trường Minh chìm vào những suy tư miên man, giữa sự bình yên giả tạo và nỗi lo sợ âm ỉ về một tương lai mà hắn đã cố tình quay lưng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.