Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 404: Mạng Lưới Thờ Ơ: Cảnh Báo Từ Bóng Đêm
Đêm khuya đã đi qua, nhưng sự nặng nề của nó vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh buốt của Long Tuyền Sơn Mạch. Gió rít qua các kẽ đá, mang theo tiếng gào thét u ám của núi rừng, như một lời than vãn không dứt về những gì đã và đang xảy ra trên đại lục Tiên Nguyên. Tiếng suối chảy xa xăm, ào ạt đổ xuống từ những khe núi cao, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ghê người, nhưng nó lại càng nhấn chìm con người vào cảm giác cô độc và nhỏ bé. Trong một hang động sâu thẳm, được gia cố bằng pháp trận cổ xưa và khắc sâu vào lòng núi, ánh sáng yếu ớt từ những pháp khí chiếu sáng phản chiếu lên những vách đá ẩm ướt, tạo thành những bóng đổ kỳ dị, nhảy múa như những linh hồn lạc lối. Mùi đá núi, cây cỏ khô trộn lẫn với mùi mực tàu, giấy cũ và một thứ hương vị cay nồng của linh dược pha trà, tất cả hòa quyện lại thành một thứ mùi đặc trưng của sự lao động trí óc đến kiệt sức. Đó là Bộ Chỉ Huy tạm thời, nơi một tia hy vọng mỏng manh đang được thắp lên trong bóng tối của chiến tranh.
Cố Trường Minh ngồi giữa đống bản đồ, cuộn giấy ghi chép và các pháp khí truyền tin đang vù vù hoạt động, thân hình hắn cao gầy, bị ánh sáng lờ mờ kéo dài thành một cái bóng đơn độc trên vách hang. Vẻ mặt hắn mệt mỏi, khắc khổ, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại sáng quắc lạ thường, như thể chúng có thể xuyên thấu qua mọi màn sương mù và ảo ảnh để nhìn thấy bản chất thực sự của vạn vật. Hắn đưa tay xoa nhẹ thái dương, một thói quen cũ khi cố gắng sắp xếp những dòng suy nghĩ hỗn loạn trong tâm trí. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, mỗi mảnh thông tin đổ về đều là một vết cứa vào linh hồn đã chai sạn ấy. Nhưng hắn biết, hắn không thể buông xuôi. Cái giá của sự buông xuôi, hắn đã từng chứng kiến, nó kinh hoàng hơn bất kỳ sự hy sinh nào.
Kỷ Trần, với gương mặt khắc khổ và đôi mắt đầy tơ máu, đang cúi mình sắp xếp các báo cáo mới nhất. Những vết sẹo chiến trường in hằn trên da thịt anh ta như những dấu tích của một quá khứ đầy bão tố, nhưng chúng cũng nói lên sự kiên cường và lòng trung thành không gì lay chuyển được. Anh ta đưa một cuộn giấy đã cũ sờn cho Cố Trường Minh, giọng nói trầm khàn vì mệt mỏi nhưng vẫn đầy sự nghiêm nghị: “Bẩm Cố huynh, đây là báo cáo từ đội trinh sát số ba. Chúng phát hiện dấu vết ma khí bất thường ở khu vực Mê Vụ Sâm Lâm, nhưng không có đội hình chính quy Ma tộc. Chỉ có những dấu vết lẻ tẻ, rất khó nắm bắt, như thể chúng cố tình che giấu.”
Cố Trường Minh đón lấy, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ. Mê Vụ Sâm Lâm, một khu rừng cổ thụ rộng lớn, quanh năm bị sương mù bao phủ, địa hình hiểm trở, dễ thủ khó công. Một nơi lý tưởng để ẩn mình, hoặc để giăng bẫy. Hắn nhớ lại những ký ức từ kiếp trước, những bài học xương máu về sự xảo quyệt của Ma tộc. Chúng không bao giờ hành động vô cớ.
Mộ Dung Tuyết, với dung nhan tuyệt mỹ như tuyết liên giữa đêm đông, lặng lẽ đặt một chén trà linh dược ấm nóng xuống bên cạnh Cố Trường Minh. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng hành động của nàng vẫn nhẹ nhàng, thanh thoát như một tiên tử. Nàng không nói nhiều, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, hỗ trợ và thấu hiểu. “Các đội quân của Hàn Thiên Vũ đang rút lui qua con đường đó, tốc độ chậm hơn dự kiến vì thương vong quá lớn,” nàng khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng lại mang theo một chút run rẩy, như thể nàng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. “Họ đã mất quá nhiều, tinh thần binh sĩ đang xuống dốc trầm trọng.”
Hàn Thiên Vũ. Cái tên đó gợi lên trong Cố Trường Minh một cảm giác phức tạp. Một người anh hùng kiên cường, nhưng cũng là một phần của bi kịch trong kiếp trước của hắn. Sự thất bại của Hàn Thiên Vũ không phải vì anh ta kém cỏi, mà vì đối thủ quá xảo quyệt, và vì sự thiếu hiểu biết về những gì đang thực sự xảy ra. Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh kinh hoàng vụt qua tâm trí: những binh sĩ chính đạo ngã xuống trong Mê Vụ Sâm Lâm, không phải vì sức mạnh của Ma tộc, mà vì sự chủ quan, vì một cái bẫy được giăng sẵn. Hắn đã từng chứng kiến cảnh tượng đó, chứng kiến sự tan rã của một quân đoàn tinh nhuệ, và nỗi tuyệt vọng dâng trào trong lòng hắn.
“Sự bất thường chính là điều chúng ta cần tìm,” Cố Trường Minh khẽ nói, giọng hắn trầm, lạnh lùng, như một lưỡi kiếm sắc bén cắt ngang không khí. “Một quân đoàn Ma tộc lớn không thể biến mất không dấu vết. Mê Vụ Sâm Lâm... Ma Chủ không bao giờ làm điều vô nghĩa.” Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách của hắn như bốc cháy lên một ngọn lửa vô hình. Hắn nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn đá, những ngón tay thon dài lướt nhẹ qua từng đường nét địa hình, từng con sông, từng dãy núi. Hắn kết nối các mảnh thông tin rời rạc: dấu vết ma khí bất thường, tốc độ rút lui chậm chạp của chính đạo, địa hình hiểm trở của Mê Vụ Sâm Lâm, và quan trọng nhất, sự xảo quyệt mà Ma Chủ đã thể hiện trong các trận chiến gần đây.
Hắn nhớ lại những lần Ma tộc đột ngột thay đổi chiến thuật, những lần chúng biến những điểm yếu thành cạm bẫy chết người. Chúng không còn đơn thuần là một đạo quân hung hãn, chúng đã học cách tư duy, học cách lừa dối, học cách tận dụng mọi lợi thế dù là nhỏ nhất. Ma Chủ tàn niệm không chỉ mạnh hơn, mà còn xảo quyệt hơn, tàn độc hơn. Nó không chỉ muốn chinh phục, nó muốn hủy diệt. Hắn đã từng nghĩ rằng hắn biết rõ Ma Chủ, nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt với một kẻ thù đã tiến hóa, một kẻ thù mà ngay cả ký ức của hắn cũng không thể hoàn toàn lường trước.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Cố Trường Minh, nhưng không phải là nỗi sợ hãi, mà là sự nhận thức tàn khốc về tình hình. Hắn đã từng nghĩ mình có thể đứng ngoài, thờ ơ nhìn dòng chảy số phận, nhưng khi chứng kiến những mảnh ghép của bi kịch kiếp trước đang dần hình thành, hắn biết mình không thể. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự buông xuôi, hắn đã trả quá nhiều trong kiếp trước.
Đột nhiên, một tia sét lóe lên trong tâm trí Cố Trường Minh. Tất cả những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau một cách hoàn hảo, vẽ nên một bức tranh kinh hoàng nhưng rõ ràng. Hắn đưa tay chỉ mạnh vào một điểm trên bản đồ, nơi Mê Vụ Sâm Lâm uốn lượn quanh một khe núi hẹp mang tên Hắc Phong Lĩnh. Giọng hắn đột ngột trở nên dứt khoát, lạnh lẽo đến thấu xương, như một lời phán quyết: “Đây! Điểm tập kết bí mật. Một cái bẫy. Chúng đang dẫn dụ quân ta vào đây để phục kích!”
Cảnh báo của Cố Trường Minh như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần đều chấn động. Không khí trong hang động đột ngột trở nên căng như dây đàn, những tiếng vù vù của pháp khí truyền tin dường như cũng trở nên cấp thiết hơn, hòa cùng tiếng gió bên ngoài đang gào thét như một điềm báo. Mây mù dày đặc vẫn bao phủ các đỉnh núi cao, nhưng giờ đây, chúng dường như còn nặng nề hơn, u ám hơn, ẩn chứa trong đó biết bao hiểm nguy. Ánh sáng yếu ớt từ những pháp khí chiếu sáng giờ đây chỉ càng làm nổi bật lên vẻ mặt tái nhợt và căng thẳng của những người trong cuộc.
Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng nhanh chóng cúi xuống, đôi tay ngọc ngà thoăn thoắt chuẩn bị pháp khí truyền tin khẩn cấp. Giọng nàng run nhẹ, chứa đựng sự lo lắng tột độ, nhưng vẫn đầy kiên định: “Phục kích quy mô lớn… Huyết Nguyệt Ấn có thể sẽ được sử dụng để gia tăng sức mạnh Ma tộc trong đó. Chúng ta cần cảnh báo Hàn Thiên Vũ ngay lập tức!” Huyết Nguyệt Ấn, một loại trận pháp cổ xưa của Ma tộc, có khả năng triệu hồi ma khí từ Hư Không và tăng cường sức mạnh cho ma vật lên gấp bội, biến những kẻ yếu ớt thành cỗ máy giết chóc không ghê tay. Nếu nó được kích hoạt trong một cuộc phục kích như vậy, hậu quả sẽ là thảm khốc.
Kỷ Trần nghiến răng, gương mặt khắc khổ của anh ta giờ đây càng thêm hằn lên vẻ quyết tâm và căm phẫn. Anh ta lao tới bên bản đồ, kiểm tra lại vị trí Hắc Phong Lĩnh, đối chiếu với những thông tin đã thu thập được. Mỗi dấu chấm đỏ, mỗi đường nét trên bản đồ giờ đây đều mang một ý nghĩa chết chóc. “Nếu là phục kích, quân ta sẽ không kịp trở tay,” anh ta trầm giọng nói, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng. “Lộ trình cũ quá nguy hiểm. Cố huynh, có cách nào khác không? Chúng ta không thể để quân đoàn của Hàn Thiên Vũ bị hủy diệt!” Anh ta nhìn Cố Trường Minh, trong ánh mắt đó không chỉ có sự lo lắng cho đồng đội, mà còn có cả một tia hy vọng mong manh, rằng Cố Trường Minh, người đã từng là một vị thần chiến tranh, sẽ tìm ra lối thoát.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa tái hiện lại toàn bộ tình hình trong tâm trí. Kiến thức từ kiếp trước của hắn đã không còn là kim chỉ nam tuyệt đối, nhưng kinh nghiệm và khả năng phân tích của hắn vẫn còn đó. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn phải sử dụng tất cả những gì mình có để ngăn chặn một bi kịch khác. Hắn không muốn cứu thế giới, không muốn gánh vác trách nhiệm của một anh hùng, nhưng hắn cũng không thể trơ mắt nhìn những người vô tội ngã xuống một cách oan uổng. Một tia quyết tâm lạnh lẽo bùng lên trong đôi mắt hổ phách của hắn. Hắn không thể mãi dậm chân tại chỗ.
Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh băng như hàn băng vạn năm, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một ngọn lửa trí tuệ đang cháy rực. “Có,” hắn đáp, giọng hắn trầm khàn nhưng đầy uy lực, khiến cả Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần đều phải ngừng mọi hoạt động để lắng nghe. “Thay đổi lộ trình, chia nhỏ đội hình, và chuẩn bị phản công ngay tại điểm mà chúng nghĩ sẽ thắng lợi. Ta sẽ cho các ngươi một phương án.” Hắn lướt ngón tay trên bản đồ, vạch ra một con đường mới, hiểm trở hơn, nhưng an toàn hơn. Hắn chỉ vào một vài điểm, nơi các đội tiên phong có thể ẩn nấp, và nơi Ma tộc sẽ lộ ra điểm yếu chí mạng của mình khi tập trung lực lượng phục kích.
“Gửi tin này đến Hàn Thiên Vũ,” Cố Trường Minh ra lệnh, giọng hắn không còn vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự lạnh lùng và dứt khoát của một vị tướng quân trên chiến trường. “Ma tộc đang tập kết tại khe núi Hắc Phong Lĩnh thuộc Mê Vụ Sâm Lâm. Mục tiêu là hủy diệt toàn bộ quân đoàn rút lui. Chuyển hướng về phía Long Tuyền Sơn Mạch, đi qua Thôn Thợ Săn. Cử một đội tiên phong nhỏ, tinh nhuệ, sẵn sàng phản công theo ám hiệu.” Hắn vạch ra một kế hoạch phản phục kích táo bạo và đầy rủi ro: biến chính cái bẫy của Ma tộc thành nơi chôn vùi chúng.
Mộ Dung Tuyết và Kỷ Trần đều gật đầu lia lịa, ghi lại từng lời của Cố Trường Minh. Nàng nhanh chóng kích hoạt pháp khí truyền tin, một viên ngọc nhỏ phát ra ánh sáng lung linh, mang theo lời cảnh báo khẩn cấp và kế hoạch phản công chi tiết. Kỷ Trần thì bắt đầu phái đi các tín hiệu cho các đội trinh sát khác, yêu cầu họ xác nhận lại thông tin và chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Sự tin tưởng của họ vào Cố Trường Minh là tuyệt đối, một sự tin tưởng được xây dựng từ những lần hắn đã chứng minh khả năng phi thường của mình, dù hắn luôn cố gắng lẩn tránh vai trò người lãnh đạo.
Hắn đã từng nói, “Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.” Nhưng giờ đây, khi đối mặt với một thảm họa cận kề, hắn lại là người duy nhất nhìn thấy con đường. Hắn không phải là anh hùng của thế giới, nhưng hắn là bộ não, là ánh sáng dẫn đường trong bóng tối của chiến tranh. Sự xảo quyệt và khả năng thích nghi của Ma Chủ tàn niệm đã trở thành một mối đe dọa lớn hơn nhiều, nhưng chính nó cũng đã buộc Cố Trường Minh phải đối mặt với thực tại, buộc hắn phải dùng tất cả trí tuệ và kinh nghiệm của mình để chống lại.
Đó là một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc đấu trí giữa sự sống và cái chết. Cố Trường Minh nhìn ra ngoài cửa hang, nơi mây mù vẫn cuồn cuộn bao phủ, ẩn chứa biết bao bí mật và hiểm nguy. Hắn biết, một trận chiến mới sắp nổ ra, và lần này, hắn sẽ không để bất cứ ai phải lặp lại bi kịch của kiếp trước.
Trong khi đó, trên Viễn Cổ Chiến Trường, nơi sự sống và cái chết hòa lẫn vào nhau, quân đoàn của Hàn Thiên Vũ đang rút lui trong hỗn loạn. Bầu trời âm u, gió lạnh thổi từng đợt, mang theo những hạt mưa tro bụi mịn màng, phủ lên tất cả một màu xám xịt của sự tuyệt vọng. Những tàn tích đổ nát của các công trình kiến trúc cổ xưa, những cây cổ thụ cháy đen trụi lá, tất cả đều là chứng nhân câm lặng cho sự tàn phá của chiến tranh. Tiếng gió rít qua những khe nứt của đá, nghe như tiếng than khóc của những linh hồn tử trận. Tiếng bước chân nặng nề của binh sĩ, tiếng rên rỉ của những người bị thương, tiếng vó ngựa mệt mỏi trên nền đất khô cằn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bi thương của sự bại trận. Mùi máu khô, kim loại rỉ sét, bụi bặm và oán khí nồng nặc bám lấy không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, khó khăn.
Hàn Thiên Vũ, dù vết thương ở vai vẫn còn nhức nhối, máu đã thấm đẫm một mảng áo giáp nhẹ màu bạc, vẫn cố gắng giữ vững dáng vẻ kiên cường. Gương mặt anh ta nghiêm nghị, nhưng ánh mắt hiền lành trước đây giờ đây lại tràn ngập sự mệt mỏi, tuyệt vọng và một gánh nặng trách nhiệm đè nén. Anh ta dẫn đầu quân đoàn, cố gắng duy trì trật tự trong cuộc rút lui đầy hỗn loạn này. Tinh thần binh sĩ đã xuống dốc thảm hại sau những thất bại liên tiếp, và anh ta biết, nếu không có một phép màu, quân đoàn này sẽ sớm tan rã. Anh ta đã từng thề: “Chừng nào ta còn thở, ta còn bảo vệ những người vô tội.” Nhưng giờ đây, lời thề đó dường như quá xa vời, quá nặng nề.
Hắn nhìn những binh sĩ kiệt sức, nhiều người chỉ còn là cái bóng của chính mình, lê bước qua những vũng bùn lầy và xác chết của đồng đội. Mỗi bước đi là một sự cố gắng phi thường. Trái tim hắn quặn thắt. Hắn đã thất bại. Thất bại thảm hại. Kiến thức về Ma tộc mà Cố Trường Minh đã cung cấp dường như đã không còn đủ. Chúng đã thay đổi, chúng đã trở nên xảo quyệt hơn, và hắn đã không lường trước được. Nỗi tuyệt vọng bắt đầu len lỏi vào tâm trí, bào mòn ý chí của một vị tướng quân kiên cường.
Bỗng một pháp khí truyền tin nhỏ, phát ra ánh sáng xanh yếu ớt, lao vụt qua bầu trời âm u, đáp thẳng vào tay một binh sĩ trinh sát đang chạy phía trước. Binh sĩ đó lập tức quay lại, gương mặt tái nhợt vì hốt hoảng: “Tướng quân, có pháp khí truyền tin khẩn cấp từ hậu phương!” Giọng anh ta run rẩy, nhưng sự cấp bách không thể phủ nhận.
Hàn Thiên Vũ giật mình, vội vàng đón lấy pháp khí. Ánh sáng xanh yếu ớt của nó như một đốm lửa nhỏ trong màn đêm vô tận. Hắn truyền linh lực vào, và một dòng thông tin cấp bách ngay lập tức tràn vào tâm trí hắn. Từng chữ, từng câu đều sắc lạnh và rõ ràng, không sai một ly, không chút nghi ngờ. Hắn đọc đi đọc lại dòng tin, sắc mặt dần trở nên tái nhợt. Cố Trường Minh. Cái tên đó lại hiện lên trong tâm trí hắn. Người đã từng đưa ra những dự đoán chính xác đến kinh ngạc, nhưng cũng là người đã để hắn dẫn quân vào một cái bẫy chết người ngay trước đó.
Một cảm giác hỗn độn trỗi dậy trong lòng Hàn Thiên Vũ. Sự hoài nghi, sự thất vọng, nhưng cũng là một tia hy vọng mỏng manh. Hắn đã tin tưởng Cố Trường Minh, và hắn đã thất bại. Liệu lần này có phải là một cái bẫy khác, hay là một cơ hội cuối cùng? Hắn ngước nhìn lên bầu trời âm u, nơi những đám mây tro đang trôi lững lờ. Ma tộc đang tập kết tại Hắc Phong Lĩnh, một cuộc phục kích quy mô lớn để hủy diệt toàn bộ quân đoàn. Mục tiêu là xóa sổ. Không phải chinh phục, mà là hủy diệt. Cố Trường Minh đã thấy điều đó. Hắn, Hàn Thiên Vũ, đã không thấy.
Hắn siết chặt tay, đầu óc quay cuồng. Tin tưởng hay không tin tưởng? Cố Trường Minh đã từng sai. Nhưng hắn cũng đã từng đúng. Và quan trọng hơn, không có ai khác có thể đưa ra một phân tích sắc bén và một kế hoạch phản công chi tiết như vậy trong thời khắc nguy cấp này. Sự lựa chọn là giữa cái chết chắc chắn và một tia hy vọng mong manh. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn phải tự mình đưa ra quyết định sống còn.
Hàn Thiên Vũ hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh ta dần trở nên kiên định trở lại. Nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng bị đẩy lùi, nhường chỗ cho ý chí sắt đá của một chiến binh. Cố Trường Minh... lại là ngươi. Ngươi có chắc không? Câu hỏi đó vụt qua tâm trí, nhưng không có thời gian cho sự do dự. Hắn tin vào trực giác của mình, tin vào khả năng của Cố Trường Minh, dù sự mệt mỏi và nỗi đau vẫn còn đó.
“Truyền lệnh!” Hàn Thiên Vũ dứt khoát hô lên, giọng nói của anh ta vang vọng giữa chiến trường tiêu điều, át đi tiếng gió rít và tiếng rên rỉ. “Toàn quân thay đổi lộ trình! Tiến về Thôn Thợ Săn! Đi qua Thôn Thợ Săn thuộc Long Tuyền Sơn Mạch! Đội tiên phong chuẩn bị phản công theo ám hiệu! Nhanh lên!” Lệnh của anh ta như một luồng điện chạy qua quân đoàn đang rệu rã. Các chỉ huy nhỏ hơn lập tức truyền đạt mệnh lệnh, dù vẫn còn chút hoài nghi và bối rối. Nhưng sự dứt khoát của Hàn Thiên Vũ đã thổi một luồng sinh khí mới vào họ.
Cuộc rút lui lập tức thay đổi hướng. Những binh sĩ mệt mỏi, dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn tuân lệnh. Đó là mệnh lệnh của tướng quân, và trong thời khắc sinh tử, niềm tin vào người chỉ huy là điều duy nhất họ có thể bám víu. Cuộc chạy đua với thời gian đã bắt đầu. Mỗi phút giây trôi qua đều có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết. Hàn Thiên Vũ nhìn về phía xa, nơi mây mù dày đặc vẫn bao phủ những ngọn núi. Hắn biết, Cố Trường Minh đang ở đâu đó trong bóng tối, vẫn là bộ não thầm lặng của cuộc chiến này.
Khả năng dự đoán của Cố Trường Minh đã một lần nữa cứu vãn một thảm họa, củng cố vị thế "bộ não" chiến lược của hắn, một điều sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến vai trò của hắn ở kiếp này. Sự xảo quyệt và khả năng thích nghi của Ma Chủ tàn niệm được thể hiện rõ ràng, cho thấy Ma Chủ không chỉ lặp lại quá khứ mà còn học hỏi từ nó, tạo ra một mối đe dọa phức tạp hơn nhiều cho kiếp này. Việc Hàn Thiên Vũ và các chỉ huy tin tưởng vào Cố Trường Minh, dù có chút hoài nghi ban đầu, đã đặt nền móng cho sự đoàn kết và tin tưởng cần thiết cho thế hệ trẻ trong kiếp này. Sự thay đổi lộ trình và kế hoạch phản phục kích sẽ dẫn đến một trận chiến nhỏ nhưng có ý nghĩa, mang lại tinh thần chiến đấu cho chính đạo.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.