Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 409: Phản Kích Thần Tốc: Thắng Lợi Đầu Tay Của Tiên Phong
Bình minh nhuộm hồng chân trời Thiên Nhai Thành, tô điểm những khối kiến trúc đá quý và kim loại linh hoạt bằng sắc cam rực rỡ. Gió lớn rít qua các cầu treo, mang theo hơi sương lạnh lẽo của độ cao, nhưng không khí vẫn trong lành, khoáng đạt đến lạ. Từ một khung cửa sổ pháp trận trong căn phòng họp chính, Cố Trường Minh lặng lẽ đứng đó, dáng người cao gầy in bóng trên nền trời đang bừng sáng. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn, thường ngày vô cảm, giờ đây lại ẩn chứa một nỗi u buồn miên viễn, như thể đang nhìn thấu những lớp màn thời gian, thấy được cả vinh quang lẫn bi kịch của vạn kiếp. Hắn không nói gì, chỉ để gió vuốt nhẹ mái tóc đen dài, khiến vài sợi tóc lòa xòa trước trán, càng tăng thêm vẻ khắc khổ.
Phía sau hắn, Mộ Dung Tuyết và Hàn Thiên Vũ đứng gần đó, vẻ mặt đầy lo lắng, nhưng cũng không dám phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm lấy Cố Trường Minh. Nàng Mộ Dung Tuyết, với dung nhan tuyệt mỹ thanh khiết như tuyết liên, đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây cũng ánh lên nét ưu sầu, lo âu cho trận chiến sắp tới. Nàng biết, dù kế hoạch đã được vạch ra tỉ mỉ, dù Cố Trường Minh đã ‘tiên tri’ mọi thứ, nhưng chiến trường vẫn luôn đầy rẫy biến số. Hàn Thiên Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt hiền lành, nắm chặt nắm đấm, sự kiên định trong hắn là một điểm tựa vững chắc cho liên quân.
Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt, cùng với đơn vị tiên phong tinh nhuệ, đang nhận những chỉ dẫn chiến lược cuối cùng từ Mộ Dung Tuyết. Không khí trong phòng căng như dây đàn, nhưng không hề có sự hoảng loạn, chỉ có sự tập trung cao độ và quyết tâm sắt đá.
Mộ Dung Tuyết, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trẻ tuổi, đầy rạng rỡ và nhiệt huyết. “Kế hoạch đã rõ. Trường Minh đã tính toán từng đường đi nước bước. Tin tưởng vào bản thân và đồng đội. Mỗi người trong các ngươi đều là một mắt xích quan trọng. Đừng quên mục tiêu chính, đừng để cảm xúc lấn át lý trí.” Nàng nhấn mạnh, từng lời như khắc sâu vào tâm trí họ. “Đây không chỉ là một trận phản công, mà còn là lời khẳng định cho tương lai của Tiên Nguyên Đại Lục. Hãy cho Ma tộc thấy, dù Ma Chủ có xảo quyệt đến đâu, chúng ta cũng không dễ dàng khuất phục.”
Tần Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, đôi mắt sắc bén như kiếm, siết chặt chuôi kiếm bên hông. Hắn cảm nhận được sức nặng của thanh kiếm, và sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. Một dòng điện hưng phấn chạy dọc sống lưng. “Chúng ta sẽ không phụ lòng tiền bối Cố! Và sẽ không phụ lòng toàn bộ liên quân!” Giọng hắn vang dội, hùng hồn, tràn đầy sự tự tin và quyết đoán, như một vị tướng quân trẻ tuổi đã tìm thấy định hướng. Những đệ tử trẻ khác xung quanh hắn, ánh mắt cũng bừng bừng ý chí chiến đấu, họ đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều sợ hãi, giờ đây, họ đã sẵn sàng đứng lên.
Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, lại ánh lên sự kiên cường đến lạ. Nàng kiểm tra lại túi pháp khí, đảm bảo mọi lá bùa, mọi trận đồ đều sẵn sàng. “Chúng ta sẽ làm được, Tần Vũ. Trận pháp giải ảo của ta sẽ mở đường. Kỷ Vô Nguyệt sẽ yểm trợ hoàn hảo.” Giọng nói nàng trong trẻo, vui tươi, nhưng không hề thiếu đi sự dứt khoát.
Kỷ Vô Nguyệt, dáng người cao ráo, mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng, dứt khoát, gật đầu khẽ. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự quyết đoán, không chút do dự. “Mọi điểm yếu của Ma tộc, mọi cứ điểm di động, ta đã ghi nhớ. Ta sẽ không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào mà Cố tiền bối đã chỉ ra.” Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, mang tính mệnh lệnh, như một nữ hiệp mạnh mẽ đã sẵn sàng xung trận. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng là một lời cam kết.
Cố Trường Minh, vẫn đứng bất động, không quay đầu lại. Hắn cảm nhận được sự sôi sục của tuổi trẻ, sự hưng phấn của những người sắp đối mặt với cái chết. Hắn đã từng như thế, tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng hy sinh. Nhưng kết cục là gì? Một linh hồn chai sạn, một trái tim mệt mỏi. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô hình, tan vào trong gió. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, và chiến thắng này, dù quan trọng, cũng chỉ là một bước khởi đầu. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng sự bình yên đó, có lẽ, sẽ không bao giờ đến chừng nào Ma Chủ còn tồn tại.
Hắn khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhòa lướt qua, không ai nhìn thấy. Hắn không thể không cảm thấy một chút hài lòng, một chút kỳ vọng. Họ đang trưởng thành. Họ đang tự mình gánh vác. Điều đó tốt. Rất tốt. Hắn đã giao cho họ trách nhiệm, và họ đang chấp nhận nó.
“Đừng quá tin tưởng vào ta.” Giọng hắn trầm thấp, vang lên giữa không gian tĩnh lặng, mang theo một chút mệt mỏi nhưng cũng đầy vẻ triết lý, khiến mọi người giật mình quay lại. Hắn vẫn không nhìn họ, ánh mắt dán chặt vào đường chân trời xa xăm. “Hãy tin vào bản năng của các ngươi. Và đừng chết.” Câu cuối cùng, ngắn gọn và trực tiếp, nhưng lại mang một sức nặng vô hình, như một lời nhắc nhở về giá trị của sinh mạng và sự tàn khốc của chiến tranh. Đó không phải là một lời chúc may mắn, mà là một mệnh lệnh lạnh lùng, một sự thật trần trụi.
Tần Vũ nắm chặt kiếm, ánh mắt giao với Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt. Một sự hiểu ngầm sâu sắc truyền qua giữa họ. Lời của Cố Trường Minh không phải là sự thờ ơ, mà là một sự tin tưởng, một sự trao quyền. Họ phải tự mình tạo ra chiến thắng.
Đơn vị tiên phong nhanh chóng rời đi, bước chân kiên định, mang theo hy vọng của toàn bộ liên quân. Cố Trường Minh vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng cổ xưa, ánh mắt dán chặt vào đường chân trời, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ một thế giới vẫn còn đang chìm trong hiểm nguy. Hắn biết, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và giờ đây, họ đã chọn hành động. Hắn chỉ có thể đứng nhìn, như một người lái đò đã đưa khách sang sông, và giờ để họ tự mình chèo lái con thuyền số phận.
***
Vân Đoạn Sơn Cốc, cái tên đã nói lên tất cả. Nơi đây, sương mù quanh năm bao phủ, dày đặc đến nỗi ánh sáng mặt trời cũng chỉ có thể lờ mờ xuyên qua, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng chim hót từ xa vọng lại, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương hoa dại pha lẫn với ma khí nồng nặc, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Đơn vị tiên phong của Tần Vũ âm thầm tiến vào Vân Đoạn Sơn Cốc, như những bóng ma ẩn mình trong màn sương. Tần Vũ đi đầu, đôi mắt sắc bén quét qua từng lùm cây, từng tảng đá, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm, nhưng trái tim hắn lại cháy bỏng ý chí chiến đấu. Kế hoạch phản công đã được khắc sâu trong tâm trí hắn, cùng với những lời nhắc nhở của Cố Trường Minh về các điểm yếu của Ma tộc.
Liễu Thanh Hoan, với đôi mắt tinh tường của một pháp sư trận pháp, đi ngay sau Tần Vũ. Vóc dáng nhỏ nhắn của nàng như tan vào trong màn sương. Nàng khẽ thì thầm: “Đúng như tiền bối Cố nói, Ma khí ở đây dao động bất thường ở hướng Tây Bắc. Có lẽ đó là điểm yếu của trận pháp phòng ngự của chúng.” Nàng chỉ tay về phía một vách đá hiểm trở, nơi ma khí tụ lại dày đặc hơn, nhưng lại có vẻ không ổn định. “Trận pháp của Ma Tướng Hắc Sa thường dựa vào sự ổn định của ma khí để duy trì ảo ảnh và phòng thủ. Bất ổn này cho thấy có một điểm yếu.”
Kỷ Vô Nguyệt, luôn giữ vẻ bình tĩnh, chính xác, dẫn một nhóm nhỏ đệ tử tinh nhuệ theo sát. Nàng quan sát kỹ lưỡng những dấu chân, những vết tích còn sót lại của Ma tộc. “Lực lượng địch tập trung ở đây quá nhiều, nhưng chúng lại lơ là cảnh giác ở những điểm này… đặc biệt là phía Đông Nam, nơi có một khe suối nhỏ. Chắc chắn chúng không ngờ chúng ta sẽ tiếp cận từ hướng đó.” Giọng nàng rõ ràng, dứt khoát, không chút do dự. Nàng nhớ lại lời Cố Trường Minh đã miêu tả về Xích Diễm Ma Tướng – kiêu ngạo, tự mãn, và thường bỏ qua những chi tiết nhỏ.
Cả ba người trao đổi ánh mắt. Mọi thứ đều khớp với những gì Cố Trường Minh đã nói. Từ vị trí của Xích Diễm Ma Tướng, cho đến những điểm yếu trong trận pháp và cách bố trí quân của Ma tộc. Niềm tin vào Cố Trường Minh, vốn đã lớn, giờ đây càng được củng cố. Hắn không chỉ nhìn thấy tương lai, mà còn nhìn thấu cả bản chất của đối thủ.
Họ tiếp tục di chuyển sâu hơn vào thung lũng. Ma khí ngày càng nồng nặc, khiến lồng ngực mỗi người cảm thấy nặng trĩu. Nhưng không ai lùi bước. Cuối cùng, qua một lớp sương mù dày đặc, họ nhìn thấy nó: một trận địa phục kích khổng lồ. Hàng vạn Ma vật, từ những con Quỷ Dạ Xoa thân hình gớm ghiếc, nanh vuốt sắc nhọn, đến những Ma Binh với áo giáp đen kịt, vũ khí thô kệch nhưng đầy sát khí, đang ẩn mình giữa cây cối và những tảng đá. Trên một tảng đá lớn nhất, cao sừng sững giữa thung lũng, Xích Diễm Ma Tướng đang đứng đó, thân hình to lớn, da đỏ rực, hai chiếc sừng cong vút toát lên vẻ hung tợn. Hắn mặc giáp đen, tay cầm một cây đại phủ khổng lồ, đôi mắt đỏ ngầu quét qua đội hình binh lính Ma tộc, vẻ mặt đầy tự mãn. Hắn tin rằng kế hoạch của Ma Chủ là hoàn hảo, và quân chính đạo sẽ không thể thoát khỏi cái bẫy này.
Tần Vũ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi máu và ma khí nồng nặc trong không khí. Hắn biết, đây là thời điểm. Hắn rút thanh kiếm dài của mình ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng lạnh lẽo. “Tấn công! Theo kế hoạch!” Hắn hét lớn, giọng nói vang dội, xé tan màn sương mù và sự tĩnh lặng giả tạo của thung lũng.
Ngay lập tức, Liễu Thanh Hoan, với sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc, kích hoạt một trận pháp nhỏ gây nhiễu loạn ở phía Tây Bắc. Những luồng sáng ngũ sắc bùng lên, va chạm vào lớp ma khí dày đặc, tạo ra những tiếng nổ nhỏ và làm rung chuyển không gian. Lớp ma khí vốn ổn định bỗng trở nên hỗn loạn, và ảo ảnh của trận pháp phục kích bắt đầu lung lay, khiến một số Ma binh lính hoảng loạn.
Đồng thời, Kỷ Vô Nguyệt dẫn một nhóm nhỏ đột kích vào sườn yếu của Ma tộc từ phía khe suối nhỏ. Nhóm của nàng di chuyển như những cơn gió, những mũi tên và phi kiếm ẩn chứa linh lực mạnh mẽ găm thẳng vào những Ma vật đang lơ là cảnh giác. Tiếng gầm gừ đau đớn, tiếng vũ khí va chạm vang lên khắp nơi.
Ma tộc bị đánh úp hoàn toàn. Chúng không ngờ rằng quân chính đạo lại không rơi vào bẫy, mà còn dám phản công một cách táo bạo như vậy. Đội hình hỗn loạn, những con Ma vật gầm lên giận dữ, nhưng chúng không thể định hình được hướng tấn công chính xác. Xích Diễm Ma Tướng, đang đứng trên tảng đá, đôi mắt đỏ ngầu trợn trừng. Hắn không tin vào mắt mình. Kế hoạch hoàn hảo của hắn, của Ma Chủ, lại bị phá vỡ?
“Lũ sâu bọ! Dám làm càn!” Hắn gầm lên một tiếng long trời lở đất, tiếng gầm mang theo ma khí cuồn cuộn, khiến cây cối xung quanh rạp xuống. Hắn vung cây đại phủ khổng lồ, thân hình to lớn lao thẳng vào giao chiến, mục tiêu là Tần Vũ, kẻ đang dẫn đầu mũi nhọn tấn công. Tiếng bước chân nặng nề của hắn khiến mặt đất rung chuyển, và mỗi nhát chém của đại phủ đều mang theo sức mạnh hủy diệt. Cuộc chiến, chính thức bùng nổ.
***
Cuộc giao tranh diễn ra ác liệt. Sương mù dần tan, nhưng không khí vẫn đặc quánh mùi máu tươi và ma khí nồng nặc. Tiếng kiếm khí va chạm chan chát, tiếng gầm gừ của Ma tộc, tiếng la hét của các đệ tử chính đạo, tất cả hòa quyện thành một bản hùng ca bi tráng giữa Vân Đoạn Sơn Cốc.
Xích Diễm Ma Tướng hung hãn như một con thú bị thương. Hắn vung đại phủ với sức mạnh kinh hoàng, mỗi cú chém đều tạo ra những luồng ma khí đỏ rực, xé toạc không khí, thổi bay cây cối. Hắn là một thế lực đáng sợ, và kinh nghiệm chiến đấu của hắn đã được tôi luyện qua hàng ngàn năm chinh phạt. Hắn không tin rằng những đứa trẻ non nớt này có thể đối phó được với mình.
Nhưng Tần Vũ không hề nao núng. Hắn di chuyển nhanh nhẹn, kiếm pháp mạnh mẽ, linh hoạt như nước chảy mây trôi, né tránh những đòn tấn công chí mạng của Ma Tướng. Thanh kiếm của hắn phát ra ánh sáng bạc, mỗi nhát chém đều mang theo linh lực thuần khiết, cố gắng kiềm chân Ma Tướng. Hắn biết rằng không thể đánh bại Xích Diễm Ma Tướng một mình, nhưng mục tiêu của hắn là giữ chân, tạo cơ hội cho đồng đội.
Liễu Thanh Hoan, mặc dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng lại là một pháp sư trận pháp tài ba. Nàng không trực tiếp đối đầu với Ma Tướng, mà liên tục niệm chú, kích hoạt các trận pháp nhỏ xung quanh chiến trường. Những luồng linh lực ngũ sắc bay lượn, tạo ra những bức tường năng lượng tạm thời để chặn các Ma vật, phong tỏa đường lui của Xích Diễm Ma Tướng, hoặc tung ra những đòn tấn công phụ trợ gây nhiễu loạn. Nàng tập trung cao độ, đôi mắt lấp lánh sự sắc sảo, tính toán từng chi tiết, từng điểm yếu mà Cố Trường Minh đã chỉ ra trong cấu trúc phòng thủ của Ma tộc. “Đúng như tiền bối Cố nói, hắn sẽ bỏ chạy nếu gặp nguy hiểm chí mạng! Không được để hắn thoát!” Nàng thầm nhủ, liên tục tung ra những lá bùa phong tỏa, làm chậm bước chân của Ma Tướng.
Kỷ Vô Nguyệt, với khả năng linh hoạt và chính xác, không ngừng tung ra những đòn chí mạng vào các Ma vật yếu ớt hơn. Nàng dẫn nhóm của mình luồn lách qua đội hình Ma tộc đang hỗn loạn, như một bóng ma của tử thần. Phi kiếm của nàng bay lượn trên không trung, cắt đứt đầu những con Quỷ Dạ Xoa, đâm xuyên trái tim những Ma Binh. Nàng biết, việc làm suy yếu lực lượng xung quanh Ma Tướng sẽ tạo áp lực lớn lên hắn. Nàng cũng để ý đến những cứ điểm di động mà Cố Trường Minh đã chỉ ra – những khối đá đen kịt phát ra ma khí. Nàng cùng đội của mình nhanh chóng tiếp cận, tung ra những đòn tấn công tập trung, phá hủy chúng, khiến ma khí trong thung lũng càng trở nên bất ổn.
Xích Diễm Ma Tướng cảm thấy áp lực từ mọi phía. Hắn vốn kiêu ngạo, tự mãn, nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt với một chiến thuật hoàn toàn bất ngờ. Lực lượng của hắn bị phân tán, những cứ điểm phong ấn ma khí bị phá hủy, khiến hắn không thể phát huy hết sức mạnh. Đặc biệt, sự phối hợp ăn ý của Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan và Kỷ Vô Nguyệt, những người trẻ mà hắn coi thường, lại hiệu quả đến kinh ngạc.
Tần Vũ, sau một loạt giao chiến kịch liệt, nhận thấy Ma Tướng bắt đầu lộ ra sơ hở. Hắn nhớ lại lời Cố Trường Minh đã phân tích: “Xích Diễm Ma Tướng mạnh mẽ nhưng kiêu ngạo, và có một thói quen xấu là quá tự tin vào sức mạnh vật lý. Hắn sẽ bỏ qua những đòn tấn công nhỏ, nhưng nếu bị thương nặng, hắn sẽ trở nên hung hãn và mất kiểm soát, sau đó sẽ tìm cách rút lui để bảo toàn tính mạng khi nhận ra nguy hiểm chí mạng.”
Hắn liếc mắt ra hiệu cho Liễu Thanh Hoan. Nàng hiểu ý, ngay lập tức niệm một chú pháp phức tạp, một luồng sáng xanh biếc từ tay nàng bay ra, tạo thành một lưới pháp trận vô hình, bao vây lấy Xích Diễm Ma Tướng, làm chậm hắn lại một khắc. Ngay khoảnh khắc đó, Tần Vũ vận dụng toàn bộ linh lực, thanh kiếm của hắn phát ra ánh sáng chói lòa, hóa thành một đạo kiếm quang sắc bén, xé toạc không khí, nhằm thẳng vào ngực Xích Diễm Ma Tướng.
“Phập!”
Tiếng kiếm đâm xuyên qua lớp giáp sắt, găm sâu vào da thịt đỏ rực của Ma Tướng. Mặc dù không xuyên thủng hoàn toàn, nhưng vết thương đủ sâu để khiến hắn gầm lên đau đớn, máu đen phun trào. Hắn lảo đảo lùi lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy kinh hoàng. Hắn không ngờ mình lại bị một tên phàm nhân trẻ tuổi làm bị thương nặng đến thế. Cơn đau và sự sỉ nhục khiến hắn mất đi lý trí, nhưng bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Hắn vung đại phủ một cách điên cuồng, tạo ra một cơn lốc ma khí, hòng thoát khỏi vòng vây.
“Không thể để nó chạy thoát! Nhưng ưu tiên là phá hủy trận địa!” Tần Vũ hét lên, biết rằng việc truy đuổi Xích Diễm Ma Tướng bị thương sẽ tiêu tốn quá nhiều sức lực và thời gian, trong khi mục tiêu chính là phá hủy trận địa phục kích.
Liễu Thanh Hoan, vừa thở hổn hển, vừa nhìn theo bóng Xích Diễm Ma Tướng đang lao đi như một con thú hoang dã. “Đúng như tiền bối Cố nói, hắn sẽ bỏ chạy nếu gặp nguy hiểm chí mạng!” Nàng mỉm cười nhẹ nhõm, một nụ cười rạng rỡ giữa chiến trường khốc liệt. Kế hoạch đã thành công một cách hoàn hảo.
Cùng lúc đó, từ phía sau, một đội quân chính đạo hùng hậu do Hàn Thiên Vũ dẫn đầu ập đến. Tiếng kèn lệnh vang vọng khắp thung lũng, báo hiệu sự xuất hiện của viện binh. Quân Ma tộc, vốn đã hỗn loạn, nay càng thêm hoảng sợ khi thấy thủ lĩnh của mình bỏ chạy và quân tiếp viện của chính đạo đông đảo kéo đến. Chúng bắt đầu tháo chạy tán loạn, tiếng gầm gừ biến thành tiếng rên rỉ sợ hãi.
Hàn Thiên Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ trong bộ áo giáp nhẹ màu bạc, tiến lên, ánh mắt đầy tự hào nhìn Tần Vũ và các đệ tử trẻ. “Tần Vũ, các ngươi đã làm rất tốt! Quân Ma tộc tan rã!” Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, truyền thêm sức mạnh cho các đệ tử trẻ.
Đơn vị tiên phong của thế hệ trẻ, dù mệt mỏi rã rời, nhưng lại tràn ngập sự hưng phấn và niềm kiêu hãnh. Họ đã làm được! Họ đã biến hiểm nguy thành cơ hội, và đạt được một chiến thắng quan trọng. Những nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt lấm lem bụi bẩn và máu của họ. Họ bắt đầu dọn dẹp chiến trường, thu dọn chiến lợi phẩm và củng cố vị trí, trong khi Hàn Thiên Vũ nhanh chóng truyền tin chiến thắng về Bộ Chỉ huy liên quân. Trận chiến đầu tiên của họ, trận chiến mà họ tự mình lãnh đạo, đã kết thúc thắng lợi.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thiên Nhai Thành trong một màu tím đỏ rực rỡ. Gió nhẹ nhàng thổi qua, mang theo mùi không khí trong lành của độ cao, và một chút hương vị của chiến thắng. Tiếng chuông gió ngân nga nhẹ nhàng, xoa dịu những căng thẳng sau một ngày dài.
Tại Bộ Chỉ huy, không khí hoàn toàn khác so với buổi sáng. Vẻ lo lắng trên khuôn mặt Mộ Dung Tuyết và Hàn Thiên Vũ đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhõm và hưng phấn khó tả. Họ vừa nhận được báo cáo chiến thắng chi tiết từ Vân Đoạn Sơn Cốc.
Hàn Thiên Vũ, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt hiền lành, đập nhẹ tay lên bàn trà. “Thắng lợi tuy nhỏ, nhưng ý nghĩa vô cùng lớn! Tinh thần toàn quân đã được vực dậy! Các đệ tử trẻ đã chứng minh được khả năng của mình, và quan trọng hơn, họ đã có được niềm tin vào chính mình!” Hắn không thể giấu nổi sự tự hào trong giọng nói. Đây là một bước ngoặt quan trọng, không chỉ về chiến thuật mà còn về tinh thần.
Mộ Dung Tuyết, khoác lên mình bạch y tinh khiết, đôi mắt phượng sáng ngời, nhìn về phía Cố Trường Minh, người vẫn ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cổ dày cộp. Hắn vẫn bình thản, như thể mọi sự hưng phấn, mọi niềm vui của thế giới đều không liên quan đến hắn. “Trường Minh, anh đã nhìn thấy trước mọi thứ.” Giọng nàng nhẹ nhàng, mang theo sự ngưỡng mộ sâu sắc. Nàng nhớ lại những lời hắn đã nói, những chi tiết hắn đã chỉ ra, tất cả đều chính xác đến kinh ngạc. Hắn không chỉ là một người trùng sinh, mà còn là một bộ óc chiến lược vĩ đại, một nhà tiên tri của thời đại.
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt, một tia nắng hoàng hôn cuối cùng hắt vào đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn. Hắn không nói gì, chỉ để lời nói của Mộ Dung Tuyết trôi qua như một làn gió. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm và vui sướng của những người xung quanh, nhưng trong lòng hắn, chỉ có một sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn đã thấy quá nhiều chiến thắng, và cũng đã chứng kiến quá nhiều thất bại. Một chiến thắng nhỏ này, liệu có thể thay đổi được số phận của cả một đại lục đang trên bờ vực diệt vong? Có lẽ, nhưng con đường vẫn còn dài.
Hắn khẽ mở mắt, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một vệt sáng cuối cùng trên bầu trời. “Chỉ là một bước đi nhỏ.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một chút mệt mỏi và triết lý, như nhắc nhở rằng mọi vinh quang đều phải đổi bằng mồ hôi và máu. “Con đường còn dài. Nhưng họ đã chứng minh được giá trị của mình.” Hắn không nói thêm, nhưng trong câu nói ngắn gọn đó, ẩn chứa một sự thừa nhận, một sự hài lòng gần như vô hình.
Hắn khép cuốn sách cổ lại, bìa sách cũ kỹ cọ vào nhau tạo ra một âm thanh khẽ khàng. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo đường chân trời, nơi bóng đêm dần buông xuống. Chiến thắng này, dù nhỏ bé, đã gieo một hạt giống hy vọng mới vào lòng liên quân, vực dậy tinh thần chiến đấu đang xuống dốc. Niềm tin vào Cố Trường Minh, vào trí tuệ phi phàm của hắn, sẽ ngày càng được củng cố, khiến hắn trở thành một 'quân sư' không thể thiếu trong các trận chiến lớn sắp tới.
Tuy nhiên, Cố Trường Minh biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Xích Diễm Ma Tướng đã bị đánh bại, nhưng hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả thù. Và đằng sau hắn, vẫn còn đó Hắc Sa Ma Tướng xảo quyệt, cùng với một kế hoạch lớn hơn của Ma tộc nhằm bao vây Thiên Nhai Thành, và trên hết, Ma Chủ tàn niệm vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Mối đe dọa vẫn còn đó, dai dẳng và ẩn mình. Thế giới bắt đầu hồi sinh, một kỷ nguyên mới mở ra, nhưng con đường phía trước còn đầy chông gai, thử thách và những hy sinh lớn lao hơn nhiều đang chờ đợi. Những người trẻ này, Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt, họ sẽ tiếp tục trưởng thành, nhận thêm trách nhiệm, và đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa. Hắn, Cố Trường Minh, sẽ tiếp tục đứng ngoài, quan sát, và thỉnh thoảng, sẽ đưa ra những lời chỉ dẫn gián tiếp. Bởi vì, cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Không. Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.