Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 410: Hồi Ức Huyết Chiến: Thiên Nhai Thất Thủ
Hắn khép cuốn sách cổ lại, bìa sách cũ kỹ cọ vào nhau tạo ra một âm thanh khẽ khàng. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo đường chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một vệt sáng cuối cùng trên bầu trời. Chiến thắng này, dù nhỏ bé, đã gieo một hạt giống hy vọng mới vào lòng liên quân, vực dậy tinh thần chiến đấu đang xuống dốc. Niềm tin vào Cố Trường Minh, vào trí tuệ phi phàm của hắn, sẽ ngày càng được củng cố, khiến hắn trở thành một 'quân sư' không thể thiếu trong các trận chiến lớn sắp tới.
Tuy nhiên, Cố Trường Minh biết rõ, đây chỉ là khởi đầu. Xích Diễm Ma Tướng đã bị đánh bại, nhưng hắn chắc chắn sẽ tìm cách trả thù. Và đằng sau hắn, vẫn còn đó Hắc Sa Ma Tướng xảo quyệt, cùng với một kế hoạch lớn hơn của Ma tộc nhằm bao vây Thiên Nhai Thành, và trên hết, Ma Chủ tàn niệm vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn. Mối đe dọa vẫn còn đó, dai dẳng và ẩn mình. Thế giới bắt đầu hồi sinh, một kỷ nguyên mới mở ra, nhưng con đường phía trước còn đầy chông gai, thử thách và những hy sinh lớn lao hơn nhiều đang chờ đợi. Những người trẻ này, Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan, Kỷ Vô Nguyệt, họ sẽ tiếp tục trưởng thành, nhận thêm trách nhiệm, và đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa. Hắn, Cố Trường Minh, sẽ tiếp tục đứng ngoài, quan sát, và thỉnh thoảng, sẽ đưa ra những lời chỉ dẫn gián tiếp. Bởi vì, cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Không. Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi.
Những suy nghĩ đó trôi qua trong tâm trí Cố Trường Minh, không chút gợn sóng, như một dòng sông ngầm chảy xiết dưới vẻ ngoài bình lặng. Hắn vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ánh mắt dường như xuyên qua lớp kính, xuyên qua không gian và thời gian, về một quá khứ xa xăm, nơi Thiên Nhai Thành không còn hùng vĩ mà biến thành một phế tích hoang tàn, nơi những lời thề non hẹn biển bị chôn vùi dưới biển lửa và máu tanh. Một vết sẹo cũ trong linh hồn hắn chợt nhói lên, kéo theo một dòng ký ức đau thương, chân thực đến mức hắn ngỡ như mình đang lại đứng trên bức tường thành kiên cố ấy, đối mặt với một cơn ác mộng đã định sẵn…
***
Thiên Nhai Thành, một pháo đài lơ lửng trên không trung, sừng sững giữa những tầng mây như một vị thần hộ mệnh của chính đạo. Kiến trúc của nó hùng vĩ và tinh xảo, những tòa nhà cao tầng bằng đá quý và kim loại linh hoạt vươn thẳng lên trời, được nối với nhau bằng những cây cầu treo thanh thoát và những đường hầm dịch chuyển lấp lánh linh quang. Hệ thống trận pháp khổng lồ bảo vệ thành phố, không chỉ nâng đỡ cả khối kiến trúc đồ sộ mà còn tạo thành một lá chắn kiên cố chống lại mọi sự xâm phạm. Gió từ độ cao ngàn trượng rít qua những khe đá, mang theo mùi không khí trong lành và thanh khiết, xen lẫn chút hương kim loại linh hoạt từ những công trình kiên cố, tạo nên một bản giao hưởng vừa hùng tráng vừa tĩnh mịch.
Trên đỉnh tường thành cao nhất, nơi ánh hoàng hôn cuối cùng đang trải một tấm thảm vàng cam lên đại địa, Cố Trường Minh của kiếp trước đứng đó, thân hình cao gầy nhưng toát lên vẻ kiên cường đến tột cùng. Mái tóc đen dài của hắn bay phấp phới trong gió, khuôn mặt thanh tú giờ đây hằn lên vẻ nghiêm nghị và quyết đoán, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên ngọn lửa nhiệt huyết và trách nhiệm. Hắn siết chặt Phá Thiên Kiếm trong tay, cảm nhận sức nặng quen thuộc của nó, như thể thanh kiếm này là một phần máu thịt, một phần ý chí của hắn. Bên cạnh hắn là Mộ Dung Tuyết, bạch y tinh khiết bay lượn trong gió, dung nhan tuyệt mỹ nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên vẻ lo âu khó giấu. Nàng nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Cố Trường Minh, như muốn truyền cho hắn chút hơi ấm và sự bình yên trước cơn bão táp.
“Trường Minh, nhìn xem… chúng đông quá.” Giọng nàng khẽ thì thầm, dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn có chút run rẩy.
Dưới chân thành, nơi mà cách đây vài canh giờ còn là những ngọn núi xanh biếc và thung lũng yên bình, giờ đây đã biến thành một biển Ma tộc đen kịt, đông đảo như thủy triều đang tràn đến. Từ xa, Ma khí cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đen cả một vùng trời, tạo thành những đám mây u ám và nặng nề, nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng. Tiếng gầm gừ, tiếng bước chân nặng nề của vô số Ma vật, Ma binh vọng lên từ mặt đất, tạo thành một âm thanh hỗn tạp, đầy đe dọa, khiến lồng ngực mọi người như bị bóp nghẹt. Mùi lưu huỳnh và tử khí đã bắt đầu vương vấn trong không khí, phá tan sự trong lành vốn có của Thiên Nhai Thành.
Cố Trường Minh không nói gì, ánh mắt hắn kiên định nhìn thẳng vào làn sóng Ma tộc đang dâng lên. Hắn đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này, đã dự liệu được quy mô của cuộc tấn công, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi cảm thấy áp lực nặng nề đè lên đôi vai. Trách nhiệm bảo vệ toàn bộ đại lục Tiên Nguyên, bảo vệ những người hắn yêu thương, tất cả đều dồn về bức tường thành cuối cùng này. Thiên Nhai Thành là hy vọng cuối cùng. Nếu nó thất thủ, mọi thứ sẽ kết thúc.
“Chúng ta sẽ không lùi một bước!” Giọng hắn trầm thấp nhưng vang vọng, mang theo ý chí kiên định. “Thiên Nhai Thành là bức tường cuối cùng của chính đạo! Chúng ta sẽ đứng vững, dù phải trả giá bằng máu và linh hồn!”
Một bóng người cao lớn, vẻ mặt kiên nghị, khoác trên mình bộ giáp nhẹ, tiến đến bên cạnh Cố Trường Minh. Đó là Vân Thiên, huynh đệ kết nghĩa của hắn, chiến hữu đã cùng hắn vào sinh ra tử không biết bao nhiêu lần. Nụ cười ấm áp quen thuộc của Vân Thiên vẫn nở trên môi, nhưng ánh mắt lại sắc bén như lưỡi kiếm, tràn đầy quyết tâm.
“Huynh đệ nói đúng! Mộ Dung Tuyết, đừng lo lắng quá. Chúng ta đã chiến đấu cùng nhau nhiều trận rồi, lần này cũng sẽ vậy!” Vân Thiên vỗ nhẹ vai Mộ Dung Tuyết, rồi quay sang Cố Trường Minh, ánh mắt rực lửa. “Để ta đi tiên phong, huynh đệ! Để ta xé toạc đội hình Ma tộc, cho chúng thấy thế nào là sức mạnh của chính đạo!”
Mộ Dung Tuyết nhìn Vân Thiên, rồi lại nhìn Cố Trường Minh, sự lo lắng vẫn hiện rõ trong đôi mắt. “Số lượng chúng quá lớn, Trường Minh, cẩn trọng!” Nàng biết sự dũng cảm của Vân Thiên, nhưng nàng cũng biết sự tàn bạo và xảo quyệt của Ma tộc. Nàng chỉ có thể dặn dò, bởi vì nàng hiểu, trong cuộc chiến sinh tử này, không ai có thể đứng ngoài.
Cố Trường Minh gật đầu, một cái gật đầu nặng trĩu. Hắn nhìn Vân Thiên, nhìn người huynh đệ đã cùng hắn trải qua bao gian khổ, cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối mà Vân Thiên dành cho hắn. “Vân Thiên, ngươi hãy dẫn đội tiên phong cánh trái, phối hợp với trận pháp phòng ngự. Đừng liều lĩnh quá mức.” Hắn muốn dặn dò nhiều hơn, nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng. Hắn biết, trong cuộc chiến này, không ai có thể đảm bảo sự an toàn. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Nhưng giờ phút này, chỉ có hành động.
Tiếng Ma tộc gầm thét đã gần hơn, những đợt tấn công đầu tiên đã bắt đầu nã vào lá chắn phòng ngự của Thiên Nhai Thành. Những tia sáng pháp thuật từ Ma tộc va chạm vào trận pháp phòng ngự, tạo ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc, những luồng năng lượng hỗn loạn bắn tung tóe lên bầu trời. Thành Thiên Nhai bắt đầu rung chuyển nhẹ, như một con thú khổng lồ bị đánh thức. Cuộc chiến, đã bắt đầu. Cố Trường Minh hít một hơi sâu, đôi mắt hổ phách giờ đây chỉ còn lại sự tập trung và quyết tâm. Hắn đưa Phá Thiên Kiếm lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào làn sóng Ma tộc đang tràn đến, một ánh sáng xanh nhạt lấp lánh trên lưỡi kiếm, báo hiệu cho một trận chiến khốc liệt sắp diễn ra.
***
Trận chiến leo thang dữ dội, vượt xa mọi dự đoán về sự tàn khốc. Từ ban ngày kéo dài đến đêm khuya, Thiên Nhai Thành chìm trong khói lửa và Ma khí dày đặc. Bầu trời vốn trong xanh giờ bị che khuất hoàn toàn bởi những đám mây đen kịt, không ngừng đổ xuống những trận mưa tro bụi và những hạt mưa mang theo màu đỏ như máu. Tiếng gào thét của Ma tộc, tiếng la hét tuyệt vọng của binh sĩ chính đạo, tiếng kiếm khí chói tai va chạm vào nhau, tiếng pháp thuật bùng nổ đinh tai nhức óc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tận thế, vang vọng khắp bầu trời và mặt đất.
Các bức tường thành vững chãi của Thiên Nhai Thành, vốn được bảo vệ bởi trận pháp kiên cố, giờ đây đã nứt vỡ từng mảng. Những phi hành khí của chính đạo bị Ma tộc phá hủy, rơi xuống như những đốm lửa tàn. Binh sĩ chính đạo ngã xuống như rạ, máu tươi nhuộm đỏ từng tấc đất, biến chiến trường thành một vũng lầy tanh tưởi. Mùi máu nồng nặc, mùi khói đặc quánh, mùi lưu huỳnh và tử khí hôi thối trộn lẫn vào nhau, khiến mọi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Cố Trường Minh, với thân hình gầy gò của mình, giờ đây như một ngọn cờ bất khuất giữa biển lửa và xác chết. Hắn cùng Mộ Dung Tuyết và Vân Thiên chiến đấu ở tuyến đầu, cố gắng vá víu những lỗ hổng trong phòng tuyến đang sụp đổ. Phá Thiên Kiếm trong tay hắn vung lên như rồng bay phượng múa, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh hủy diệt, xé toạc đội hình Ma tộc, khiến chúng phải lùi bước. Hắn đã chém giết không biết bao nhiêu Ma vật, bao nhiêu Ma binh, nhưng làn sóng Ma tộc vẫn không ngừng tuôn đến, như thể chúng vô tận. Mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau, chảy dài trên khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn rực lửa, không một chút nao núng.
“Trường Minh, bên cánh phải sắp vỡ!” Mộ Dung Tuyết, gương mặt lấm lem tro bụi, pháp lực suy yếu, nhưng vẫn kiên cường chiến đấu bên cạnh hắn. Nàng vừa thi triển một đạo pháp thuật băng giá, đóng băng hàng chục Ma vật đang tràn đến.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang trời, một bóng đen khổng lồ lao tới. Đó là một Ma Tướng cấp cao của Ma tộc, thân hình vạm vỡ, làn da đỏ rực như lửa, đôi mắt tóe ra những tia tàn bạo. Hắn ta vung một cây trùy gai khổng lồ, mang theo sức mạnh long trời lở đất, trực tiếp nhắm vào Cố Trường Minh.
Cố Trường Minh nhận ra nguy hiểm, nhưng hắn đã chiến đấu liên tục, thể lực cạn kiệt, phản ứng chậm lại một nhịp. Hắn cố gắng đưa Phá Thiên Kiếm lên đỡ, nhưng biết rằng mình sẽ không thể chống đỡ hoàn toàn đòn tấn công kinh hoàng này. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng người đột nhiên lao đến, chắn trước mặt hắn.
“Huynh đệ!”
Đó là Vân Thiên. Hắn không chút do dự, dùng chính thân mình che chắn cho Cố Trường Minh, đón nhận trọn vẹn đòn chí mạng từ Ma Tướng. Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên, một tiếng gào thét đau đớn xé lòng. Cây trùy gai xuyên thủng giáp trụ, găm sâu vào ngực Vân Thiên. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng không gian.
“Vân Thiên!” Cố Trường Minh gầm lên, đôi mắt hổ phách nhuộm đỏ, như một con dã thú bị thương. Sự kinh hoàng, đau đớn, và phẫn nộ bùng nổ trong hắn.
Ma Tướng cười man rợ, định rút trùy ra để kết liễu Vân Thiên. Nhưng hắn ta đã đánh giá thấp sự cuồng nộ của Cố Trường Minh. Một luồng linh lực mạnh mẽ chưa từng có bùng phát từ thân thể hắn. Phá Thiên Kiếm trong tay hắn đột nhiên phát ra ánh sáng chói lòa, một luồng kiếm khí mạnh mẽ như muốn xé nát không gian, bổ thẳng vào Ma Tướng.
Ma Tướng không kịp phản ứng, bị kiếm khí đánh bay ra xa, thân hình đồ sộ va vào một bức tường thành, tạo ra một tiếng nổ lớn. Hắn ta loạng choạng đứng dậy, nhìn Cố Trường Minh với ánh mắt kinh hãi, không ngờ hắn lại có thể bộc phát uy lực đến vậy.
Cố Trường Minh không quan tâm đến Ma Tướng, hắn vội vàng ôm lấy Vân Thiên đang gục xuống. Máu từ vết thương trên ngực Vân Thiên không ngừng tuôn ra, nhuộm đỏ cả bàn tay Cố Trường Minh. Mộ Dung Tuyết cũng lao đến, gương mặt tái nhợt, đôi mắt đẫm lệ. Nàng vội vàng đặt tay lên ngực Vân Thiên, cố gắng truyền linh lực, cố gắng hồi sức cho huynh đệ kết nghĩa của họ. Nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.
Vân Thiên ho ra một ngụm máu lớn, nhuộm đỏ khóe môi. Hắn cố gắng mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng vẫn ấm áp. Đôi mắt sắc bén ngày nào giờ đây đã đục ngầu, nhưng vẫn nhìn thẳng vào Cố Trường Minh, tràn đầy sự tin tưởng và yêu quý.
“Hãy… sống… tiếp… huynh đệ…” Giọng hắn thều thào, đứt quãng. “Thiên… Nhai… Thành…”
Những lời cuối cùng của Vân Thiên bị nghẹn lại bởi một tiếng ho khan nữa. Hắn trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay Cố Trường Minh, đôi mắt vẫn mở to, như muốn khắc ghi hình ảnh người huynh đệ này vào sâu thẳm linh hồn.
“Vân Thiên! Không!” Cố Trường Minh gào lên, âm thanh xé lòng vang vọng giữa chiến trường hỗn loạn. Hắn ôm chặt lấy thi thể lạnh ngắt của Vân Thiên, cảm nhận sinh khí dần rời bỏ người huynh đệ, cảm nhận sự bất lực tột cùng đang nhấn chìm hắn. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt hắn. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ tất cả, nhưng giờ đây, người huynh đệ thân thiết nhất của hắn đã nằm xuống vì hắn. Nỗi đau thấu xương, sự hối hận và phẫn nộ hòa quyện vào nhau, bóp nghẹt trái tim hắn.
Mộ Dung Tuyết bật khóc nức nở, vòng tay ôm lấy Cố Trường Minh và thi thể Vân Thiên, như muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo đáng sợ bao trùm lấy Cố Trường Minh, một sự trống rỗng đang dần hình thành trong đôi mắt hắn. Ngay cả giữa cơn hỗn loạn của chiến trường, nàng cũng cảm nhận được khoảnh khắc linh hồn hắn bị một phần nào đó xé toạc.
Trong lúc đó, một bóng người lướt qua chiến trường, dừng lại ở một vị trí khá xa, ẩn mình trong màn khói bụi. Đó là Tư Đồ Nguyệt, với mái tóc đen dài và đôi mắt sâu thẳm lạnh lùng. Nàng nhìn thấy cảnh Vân Thiên hy sinh, nhìn thấy sự đau khổ tột cùng của Cố Trường Minh. Một thoáng phức tạp hiện lên trong ánh mắt nàng, một sự giằng xé khó hiểu, rồi nhanh chóng biến mất. Nàng không hành động, không giúp đỡ, chỉ lẳng lặng quan sát, như một khán giả của một vở bi kịch. Hành động của nàng, hay nói đúng hơn là sự không hành động của nàng, trong khoảnh khắc định mệnh đó, đã gieo một hạt giống nghi ngờ sâu sắc vào Mộ Dung Tuyết, dù lúc ấy nàng còn quá đau khổ để nhận ra.
Cố Trường Minh giờ đây không còn để ý đến xung quanh. Cả thế giới của hắn như bị thu hẹp lại, chỉ còn lại thi thể Vân Thiên trong vòng tay hắn. Hắn không nghe thấy tiếng gầm thét của Ma tộc, không cảm nhận được những đòn tấn công dồn dập vào Thiên Nhai Thành nữa. Chỉ còn lại nỗi đau, nỗi đau không thể diễn tả bằng lời. Nỗi đau ấy sẽ trở thành vết sẹo vĩnh viễn, ám ảnh hắn đến tận kiếp sau, là lý do sâu xa nhất cho sự thờ ơ và chán chường của hắn.
***
Đêm khuya, Thiên Nhai Thành đã hoàn toàn thất thủ. Ma tộc tràn ngập mọi ngóc ngách, tiếng gầm gừ đắc thắng của chúng vang vọng khắp nơi. Những ngọn lửa đỏ rực cháy bùng lên từ khắp các tòa nhà, biến thành phố thành một biển lửa khổng lồ, nuốt chửng những công trình kiến trúc hùng vĩ, biến chúng thành những đống đổ nát ngổn ngang. Mây đen vẫn bao phủ bầu trời, nhưng giờ đây, ánh trăng máu quỷ dị đã xuyên qua những khe hở, chiếu rọi xuống những tàn tích, tạo nên một khung cảnh tiêu điều, tang thương đến rợn người. Gió lạnh thấu xương rít qua những đống đổ nát, mang theo mùi tử khí, mùi máu khô đặc quánh, và cả mùi lưu huỳnh nồng nặc từ Ma khí, khiến không khí trở nên nặng nề, khó thở.
Giữa biển lửa và hoang tàn, Cố Trường Minh quỳ gục. Thân thể hắn bị thương nặng, máu tươi nhuộm đỏ y phục, nhưng hắn không còn cảm thấy đau đớn về thể xác nữa. Linh hồn hắn đã bị nghiền nát. Hắn ôm chặt Phá Thiên Kiếm, nhưng thanh kiếm giờ đây nặng trĩu, như gánh nặng của cả thế giới đang đè lên vai hắn. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm giờ chỉ còn lại sự trống rỗng, vô cảm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của đau khổ và tuyệt vọng. Hắn nhìn chằm chằm vào biển lửa đang nuốt chửng thành phố, nhìn vào xác của Vân Thiên nằm bất động bên cạnh hắn, bị những mảnh vỡ của tường thành vùi lấp một phần.
“Trường Minh, chúng ta phải đi! Không thể ở lại đây!” Mộ Dung Tuyết, gương mặt đẫm lệ, giọng nói khản đặc vì khóc, cố gắng vực hắn dậy. Nàng cũng bị thương, nhưng sự kiên cường và tình yêu dành cho Cố Trường Minh đã giúp nàng đứng vững. Nàng nắm lấy cánh tay hắn, cố kéo hắn đứng lên, nhưng hắn nặng trĩu, không hề nhúc nhích.
Cố Trường Minh không đáp lời. Hắn không thể. Cổ họng hắn nghẹn đắng, trái tim hắn đau đến tột cùng, như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên. Hắn đã mất tất cả. Thiên Nhai Thành, biểu tượng cuối cùng của chính đạo, đã sụp đổ. Vân Thiên, người huynh đệ thân thiết nhất, đã hy sinh. Những binh sĩ đã chiến đấu anh dũng dưới sự chỉ huy của hắn, giờ đây chỉ còn là những thi thể lạnh lẽo nằm rải rác. Hắn đã cố gắng hết sức, đã hy sinh tất cả, nhưng kết quả vẫn là thất bại thảm hại. Cảm giác bất lực bao trùm lấy hắn, nhấn chìm hắn vào một vực sâu không đáy.
Từ xa, một Ma Tướng khác, với thân hình gầy gò nhưng ánh mắt độc ác, xuất hiện trên một đỉnh tháp đổ nát. Hắn ta cười man rợ, tiếng cười vang vọng trong đêm tối, như một lời chế giễu cho sự thất bại của chính đạo. Ánh mắt hắn ta quét qua Cố Trường Minh, như nhìn một con mồi đã nằm gọn trong lưới.
Mộ Dung Tuyết cảm nhận được nguy hiểm, nàng cố gắng kéo Cố Trường Minh một cách tuyệt vọng hơn. “Trường Minh, xin anh, chúng ta phải rời đi! Hãy nghe em!” Nàng biết, nếu không đi, cả hai sẽ cùng chết. Nhưng Cố Trường Minh dường như đã mất đi tất cả ý chí sinh tồn. Hắn không thể tin vào sự thật này, rằng mọi thứ đã kết thúc, rằng mọi hy vọng đều tan biến.
Trong tâm trí hắn, những câu hỏi không ngừng xoáy sâu: *Liệu có đáng không? Liệu mọi sự hy sinh này có thực sự có ý nghĩa?* Hắn đã chiến đấu vì một thế giới tốt đẹp hơn, vì một tương lai không có chiến tranh và đau khổ. Hắn đã tin vào chính nghĩa, vào khả năng thay đổi số phận. Nhưng kết quả là gì? Là biển máu, là tro tàn, là sự mất mát không thể bù đắp.
Mộ Dung Tuyết cuối cùng dùng hết sức lực, gần như lôi kéo Cố Trường Minh đứng dậy. Hắn loạng choạng bước đi, ánh mắt vẫn hướng về thành phố đang cháy rụi, nơi ngọn lửa của tuyệt vọng đang bùng lên trong linh hồn hắn. Hắn không khóc, không gào thét nữa, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm lấy hắn. Hình ảnh Vân Thiên nằm xuống, tiếng cười man rợ của Ma Tướng, biển lửa nuốt chửng Thiên Nhai Thành – tất cả khắc sâu vào tâm trí hắn, trở thành những ký ức kinh hoàng ám ảnh hắn đến tận kiếp sau.
Mộ Dung Tuyết kéo hắn đi, xuyên qua những đống đổ nát, xuyên qua những thi thể chất chồng. Hắn để nàng kéo, như một cái xác không hồn. Trong khoảnh khắc đó, hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn đã nếm trải sự mất mát đau đớn nhất, sự bất lực kinh hoàng nhất. Hắn biết, dù có sống sót, linh hồn hắn cũng không bao giờ còn nguyên vẹn.
Hắn nhìn lại Thiên Nhai Thành lần cuối, nơi ngọn lửa vẫn bùng cháy dữ dội, nơi Ma tộc đang reo hò chiến thắng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của chuỗi bi kịch. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, sẽ tiếp tục hy sinh, cho đến khi đánh bại được Ma Chủ. Nhưng cái giá phải trả sẽ là tất cả, là linh hồn, là trái tim, là mọi thứ mà hắn từng trân quý. Và khi tất cả kết thúc, liệu hắn có còn muốn cứu thế giới này nữa? Câu hỏi đó, đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí hắn, trở thành một hạt mầm của sự chán chường và mệt mỏi, sẽ theo hắn đến tận kiếp sau. Con đường phía trước, chỉ còn lại sự cô độc và tăm tối.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.