Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 411: Quyết Định Đẫm Máu: Vết Sẹo Của Kẻ Chỉ Huy
Tiếng gào thét man rợ của Ma tộc vẫn còn văng vẳng trong ký ức, hòa lẫn với tiếng đổ nát của Thiên Nhai Thành đang chìm trong biển lửa. Cố Trường Minh, bị Mộ Dung Tuyết kéo đi như một cái xác không hồn, mang theo linh hồn vỡ nát và trái tim chai sạn, đã không ngừng bước. Mỗi bước chân của hắn, dẫu nặng nề như đeo chì, cũng là một sự phản kháng vô thức trước số phận nghiệt ngã. Hắn không biết mình sẽ đi đâu, chỉ biết rằng mình không thể dừng lại. Hình ảnh Vân Thiên nằm xuống, tiếng cười tàn độc của Ma Tướng, và ngọn lửa nuốt chửng thành trì vĩ đại nhất của chính đạo, tất cả đã khắc sâu vào tâm khảm, trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa, định hình nên con người hắn của những kiếp sau.
Con đường rút lui đầy gian nan và hiểm trở, men theo những dãy núi hoang vu, len lỏi qua các con suối cạn và rừng cây rậm rạp. Hắn và Mộ Dung Tuyết, cùng với tàn quân chính đạo còn sống sót sau thảm họa Thiên Nhai Thành, đã phải chiến đấu không ngừng nghỉ để cắt đuôi Ma tộc đang truy kích ráo riết. Mùi máu tươi và tử khí ám ảnh bước chân họ, mỗi làn gió mang theo tiếng gào rít của Ma vật, tựa như lời nguyền rủa từ địa ngục. Nhiều ngày trôi qua, thân thể Cố Trường Minh đã kiệt quệ, vết thương cũ chưa lành lại chồng chất vết thương mới, nhưng tinh thần hắn đã đạt đến một cảnh giới lạnh lẽo đến đáng sợ. Sự đau khổ tột cùng đã biến thành một lớp vỏ bọc bằng băng giá, che giấu mọi cảm xúc, chỉ còn lại sự tập trung cao độ và ý chí sinh tồn mãnh liệt.
Khi ánh hoàng hôn cuối cùng nhuộm đỏ đỉnh núi, rọi xuống một thung lũng hẹp, họ đã đặt chân đến Thương Vân Trấn. Thị trấn nhỏ bé này, nép mình dưới chân dãy núi Thiên Khuyết, là một cứ điểm quân sự chiến lược nhưng không được đầu tư nhiều. Các ngôi nhà xây bằng đá và gỗ, đơn giản nhưng kiên cố, nằm san sát nhau trên những con đường không quá rộng, uốn lượn theo sườn dốc. Tiếng người nói chuyện, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng xe ngựa chở lương thực và thương binh, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, bụi bặm nhưng đầy sức sống. Mùi đất ẩm, mồ hôi, và thức ăn đơn giản từ các quán ăn tạm bợ hòa quyện vào không khí, mang theo chút hy vọng mong manh trong cơn hoạn nạn.
Nhưng bầu không khí nơi đây không hề yên bình. Một sự căng thẳng ngột ngạt bao trùm lấy Thương Vân Trấn. Gió mạnh từ các khe núi thổi ào ạt, mang theo những hạt mưa phùn nhẹ li ti, khiến trời càng thêm u ám. Cố Trường Minh, với vẻ ngoài tiều tụy đến thảm hại nhưng ánh mắt hổ phách vẫn sắc lạnh đến đáng sợ, đứng trên bức tường thành tạm bợ được dựng lên bằng đá và gỗ. Chiến bào của hắn rách rưới, dính đầy bụi bẩn và những vết máu khô cứng, nhưng khí chất chỉ huy vẫn không hề suy suyển. Hắn chỉ đạo các binh lính còn lại, với gương mặt lấm lem bùn đất và máu khô, nhanh chóng bố trí phòng ngự, gia cố từng mảng tường, từng chốt gác.
“Mỗi tấc đất đều phải được giữ vững! Không được lùi dù chỉ nửa bước!” Giọng hắn khàn khàn, nhưng đầy uy lực. Hắn không cần phải gào thét, chỉ cần ánh mắt và lời nói trầm khàn đó cũng đủ để truyền đi một mệnh lệnh không thể kháng cự. “Ma khí đã đến gần. Chúng sẽ không cho chúng ta nghỉ ngơi.”
Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh hắn, gương mặt nàng tuyệt mỹ nhưng giờ đây phủ đầy bụi bặm và lo lắng. Đôi mắt phượng sáng ngời, giờ đây ngấn lệ nhưng vẫn kiên định, dõi theo từng cử động của Cố Trường Minh. Nàng biết hắn đã kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần. Nàng nhìn những vết thương trên cánh tay hắn, nhìn sự mệt mỏi hằn sâu dưới đôi mắt hổ phách, và trái tim nàng quặn thắt. Nàng muốn hắn nghỉ ngơi, muốn hắn được an toàn, nhưng nàng cũng hiểu gánh nặng trên vai hắn lúc này.
“Trường Minh, huynh đã bị thương nặng.” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mang theo sự đau xót. “Hãy nghỉ ngơi một chút... để ta thay huynh chỉ huy.”
Cố Trường Minh không quay đầu lại. Hắn vẫn nhìn xa xăm về phía chân trời đang tối dần, nơi những đám mây đen kịt của Ma khí đang cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Hắn lắc đầu nhẹ, một hành động gần như vô thức. “Không kịp nữa rồi. Mỗi hơi thở của ta lúc này đều phải dành cho sự sống còn của chúng ta.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm, mùi máu và cả mùi Ma khí nồng nặc đang dần bao trùm. “Chúng ta không còn đường lui. Phải giữ được nơi này, dù chỉ một khắc, để những người khác có thời gian rút lui.”
Từ phía tiền tuyến, Hàn Thiên Vũ, thân hình cao lớn, vạm vỡ, khí chất cương nghị, chạy đến. Chiến bào của hắn cũng rách nát, dính máu, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc sự trung thành và quyết tâm. “Chỉ huy, Ma tộc đã áp sát! Chúng đang gào thét từ phía khe núi Tử Vong. Trận pháp phòng ngự tạm bợ của chúng ta không cầm cự được bao lâu nữa!” Giọng hắn gấp gáp, mang theo sự tuyệt vọng không thể che giấu. Tiếng gào thét ghê rợn của Ma vật, tiếng vó Ma thú dồn dập, và tiếng Ma khí xé gió đã bắt đầu vọng lại rõ rệt hơn từ phía xa, tựa như một bản giao hưởng của cái chết đang đến gần. Bầu không khí vốn đã căng thẳng giờ đây càng trở nên ngột ngạt, như một sợi dây đàn sắp đứt.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, hằn sâu trong tâm trí hắn là hình ảnh Thiên Nhai Thành sụp đổ. Hắn không thể để Thương Vân Trấn lặp lại số phận đó, không phải lúc này. Hắn mở mắt ra, đôi mắt hổ phách giờ đây không còn sự tuyệt vọng mà thay vào đó là một ý chí sắt đá, lạnh lẽo. “Tập trung toàn bộ lực lượng ở tuyến phòng ngự chính. Yểm trợ cho dân thường và thương binh rút vào các hầm trú ẩn đã chuẩn bị. Ta sẽ tự mình chỉ huy trận pháp tiền tuyến.”
Hắn xoay người, bước xuống bức tường thành, Phá Thiên Kiếm trong tay hắn, dẫu đã mẻ và nhuốm màu máu, vẫn tỏa ra một uy lực kinh người, tựa như linh hồn của hàng vạn chiến sĩ tử trận đang quy tụ. Mộ Dung Tuyết nắm chặt tay hắn, một cái nắm tay im lặng nhưng đầy sức mạnh. Nàng biết, trận chiến này, không ai có thể tránh khỏi. Tiếng Ma tộc gào thét từ xa đã chuyển thành tiếng gầm rú cận kề, tiếng pháp thuật và tiếng binh khí va chạm đã bắt đầu vang dội, báo hiệu một đêm kinh hoàng sắp sửa diễn ra tại Thương Vân Trấn.
***
Đêm dần buông xuống, không phải là một đêm bình yên mà là một đêm bão tố. Mưa trút xuống như thác đổ, gió rít từng hồi thê lương qua những khe núi, mang theo tiếng gầm gừ của Ma tộc và tiếng la hét thảm thiết của con người. Thương Vân Trấn, giờ đây, đã trở thành một chiến trường đẫm máu.
Trong một căn phòng nhỏ, chật hẹp, được biến thành trung tâm chỉ huy tạm thời, ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên tấm bản đồ trải trên bàn. Tiếng chiến đấu bên ngoài vọng vào càng lúc càng dữ dội, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng binh khí va chạm, tiếng kêu gào của Ma vật và tiếng rên rỉ của binh sĩ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự diệt vong. Mùi khói, máu tươi, mồ hôi và đất ẩm bốc lên nồng nặc, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Cố Trường Minh đứng trước bản đồ, thân hình gầy gò của hắn in bóng lên vách tường đá. Đôi tay hắn siết chặt mép bàn, khớp xương trắng bệch. Mỗi tiếng nổ bên ngoài, mỗi tiếng kêu thét đều như một nhát dao đâm vào trái tim hắn, nhưng hắn không thể để lộ bất kỳ sự yếu đuối nào. Ánh mắt hổ phách của hắn quét qua từng tuyến phòng ngự, từng dấu chấm đỏ biểu thị vị trí của quân ta và chấm đen của Ma tộc, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Hàn Thiên Vũ, với gương mặt lấm lem máu và mồ hôi, bước vào phòng. Ánh mắt hắn đầy tuyệt vọng. “Chỉ huy, chúng ta không thể giữ được nữa!” Giọng hắn khản đặc vì gào thét trên chiến trường. “Tuyến phòng ngự phía Đông đã gần như bị phá vỡ hoàn toàn. Ma tộc đang tập trung tấn công vào khu vực dân thường trú ẩn. Nếu cứ cố chấp, tất cả sẽ vong mạng!”
Cố Trường Minh không nói gì, hắn vẫn nhìn vào bản đồ, nhìn vào những khu vực đông dân thường, nhìn vào những điểm phòng thủ yếu nhất mà hắn đã biết từ trước. Hắn đã dự đoán được tình huống này, nhưng khi nó thực sự xảy ra, nỗi đau và sự giằng xé trong lòng hắn vẫn không hề giảm bớt. Hắn đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều hy sinh. Hắn đã từng nghĩ mình có thể cứu tất cả, nhưng thực tế tàn khốc đã dạy hắn một bài học đắt giá.
Mộ Dung Tuyết im lặng đứng phía sau Cố Trường Minh. Nàng không nói gì, chỉ đơn thuần là ở đó, là sự hiện diện duy nhất mang theo hơi ấm nhân tính trong không gian lạnh lẽo và tàn khốc này. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong lòng hắn, như một lưỡi dao sắc bén đang xé nát tâm hồn hắn. Nàng biết, hắn đang đứng trước một quyết định nghiệt ngã, một quyết định sẽ ám ảnh hắn đến hết cuộc đời, thậm chí là đến kiếp sau.
Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực. Hắn đã mất Vân Thiên, đã mất Thiên Nhai Thành. Hắn không thể để mất tất cả một lần nữa. Với tình hình hiện tại, việc bảo toàn toàn bộ lực lượng là điều không thể. Phải hy sinh một phần, để cứu lấy phần còn lại, đó là quy luật tàn khốc nhất của chiến tranh, và cũng là gánh nặng lớn nhất của một kẻ chỉ huy.
Ánh mắt hắn dán chặt vào một khu vực trên bản đồ, nơi có một con đường mòn nhỏ dẫn ra khỏi thị trấn, nhưng lại đi qua một khu dân cư đông đúc và hoàn toàn không có phòng ngự. Nếu mở đường máu qua đó, Ma tộc sẽ tràn vào, tàn sát tất cả. Nhưng đó là con đường duy nhất còn lại để thoát thân, để cứu lấy một phần cốt lõi của tàn quân chính đạo và những dân thường quan trọng.
“Chúng ta không thể cứu tất cả…” Giọng Cố Trường Minh trầm khàn, như tiếng đá nghiền. Mỗi từ thốt ra đều mang theo một sức nặng ngàn cân, một nỗi đau tột cùng. “Nhưng phải cứu được phần cốt lõi. Hàn Thiên Vũ.”
Hàn Thiên Vũ giật mình, ánh mắt đau đớn nhìn Cố Trường Minh. Hắn biết điều gì sắp xảy ra.
“Chuẩn bị đội hình.” Cố Trường Minh tiếp tục, giọng hắn lạnh lẽo như băng. “Tập trung toàn bộ lực lượng còn lại vào tuyến phòng ngự phía Tây. Ta cần một con đường máu, xuyên qua khu dân cư phía Bắc.” Hắn chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi những chấm đỏ và chấm đen giao nhau. “Đánh thẳng vào đó. Ta sẽ dẫn đầu.”
Mộ Dung Tuyết thở dốc. Nàng biết, khu dân cư phía Bắc đó, là nơi tập trung của hàng ngàn dân thường vô tội, là nơi những gia đình yếu ớt đang cố gắng ẩn náu khỏi cơn thịnh nộ của Ma tộc. Quyết định này, chính là hy sinh họ.
“Trường Minh…” Nàng thì thầm, giọng nàng run rẩy. “Huynh… huynh chắc chắn chứ?”
Cố Trường Minh không quay đầu lại. Hắn không thể nhìn vào mắt nàng lúc này. Hắn biết, quyết định này sẽ nhuộm máu đôi tay hắn, sẽ in sâu một vết sẹo không thể xóa nhòa vào linh hồn hắn. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác. Trái tim hắn đau đớn, nhưng lý trí hắn đã lạnh lẽo đến cùng cực.
“Không còn cách nào khác.” Giọng hắn vang lên, đầy sự mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên quyết. “Hàn Thiên Vũ, chuẩn bị đi. Ta cần con đường này phải mở bằng mọi giá.”
Hàn Thiên Vũ nghiến răng, cúi đầu thật sâu. “Rõ, chỉ huy!” Hắn biết, đây là lệnh tử, một mệnh lệnh sẽ khiến hắn và những người lính khác phải đối mặt với lương tâm của chính mình, nhưng hắn tin tưởng vào Cố Trường Minh, vào sự hy sinh lớn lao mà hắn đã chứng kiến. Hắn quay người, bước ra khỏi căn phòng chật hẹp, để lại Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết trong sự im lặng nặng nề.
Cố Trường Minh quay lưng lại với Mộ Dung Tuyết, hai tay vẫn siết chặt. Hắn cố gắng kìm nén mọi cảm xúc, kìm nén tiếng thét gào của lương tâm đang giày vò hắn. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự sống sót lúc này, là máu và nước mắt của hàng ngàn sinh linh vô tội. Hắn biết, vết thương lòng này, sẽ không bao giờ lành lại.
***
Khi ánh rạng đông đầu tiên le lói, xuyên qua những đám mây đen kịt đã tan dần sau cơn bão, cảnh tượng hiện ra trước mắt không khác gì địa ngục trần gian. Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn nặng nề, u ám, mang theo mùi máu tươi, thịt cháy và Ma khí nồng nặc đến buồn nôn.
Ma tộc đã tràn vào khu vực bị hy sinh, khu dân cư phía Bắc của Thương Vân Trấn. Tiếng la hét thảm thiết của dân thường, tiếng gào thét man rợ của Ma vật, tiếng binh khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tất cả hòa quyện thành một bản hợp xướng của sự tuyệt vọng. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ bốc cháy dữ dội, ánh lửa hắt lên những bóng dáng hung tợn của Ma tộc đang tàn sát không thương tiếc.
Cố Trường Minh đứng trên một gò đất cao, ngay ranh giới giữa tuyến phòng ngự còn sót lại và khu vực bị hy sinh. Thân hình hắn vẫn gầy gò, đôi vai gánh vác một gánh nặng không thể tả. Đôi mắt hổ phách của hắn đỏ ngầu, nhưng không một giọt lệ nào rơi xuống. Hắn chứng kiến cảnh tượng tàn khốc đó, từng tiếng kêu cứu tắt dần, từng ngọn lửa bùng lên, từng sinh mạng bị nghiền nát dưới móng vuốt Ma tộc. Hắn biết, đây là cái giá phải trả cho quyết định của hắn, cái giá của sự sống sót cho những người mà hắn đã chọn bảo vệ.
“Chỉ huy! Cứu chúng tôi với!” Tiếng kêu thảm thiết của một người lính bị kẹt lại, xen lẫn với tiếng rên rỉ của một đứa trẻ, vang lên từ phía khu dân cư, rồi tắt dần trong tiếng gầm gừ của Ma tộc. Cố Trường Minh nắm chặt Phá Thiên Kiếm, móng tay hắn gần như cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng hắn không hề nhúc nhích. Hắn không thể. Hắn đã ra lệnh, và giờ đây hắn phải chịu đựng hậu quả của chính mình.
Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn, gương mặt nàng đẫm lệ, nước mắt lăn dài trên má, hòa lẫn với bụi bẩn và khói. Nàng nắm chặt tay Cố Trường Minh, cố gắng truyền hơi ấm, truyền sự đồng cảm và nỗi đau của mình. Nàng biết hắn đang trải qua điều gì, và nàng không muốn hắn phải chịu đựng một mình. “Trường Minh…” Giọng nàng nghẹn ngào, chỉ có thể thốt ra một tiếng gọi đầy bất lực.
Từ phía khu dân cư, một Ma Tướng khác, với thân hình gớm ghiếc và đôi mắt đỏ ngầu, xuất hiện trên một mái nhà đang cháy. Hắn ta cười điên dại, tiếng cười vang vọng khắp chiến trường, tựa như một lời chế giễu cho sự bất lực của chính đạo. “Chạy đi đâu! Các ngươi chỉ là những con mồi yếu ớt!” Hắn gầm lên, rồi lao vào giữa đám dân thường đang hoảng loạn, vung đao tàn sát.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: Vân Thiên nằm xuống, Thiên Nhai Thành sụp đổ. Hắn mở mắt ra, đôi mắt hổ phách giờ đây không còn sự đau đớn, mà thay vào đó là một sự lạnh băng đến đáng sợ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Hắn đã nếm trải sự mất mát đau đớn nhất, sự bất lực kinh hoàng nhất.
“Rút lui!” Giọng Cố Trường Minh vang lên, lạnh băng và đầy uy lực, át đi tiếng gào thét của Ma tộc. “Không được quay đầu! Bảo toàn lực lượng! Chúng ta sẽ tìm một cơ hội khác!”
Hắn phóng ra một đòn pháp thuật cuối cùng, một làn kiếm khí mạnh mẽ từ Phá Thiên Kiếm, xé tan không khí và lao thẳng vào đám Ma tộc đang tràn đến. Ánh sáng của kiếm khí lóe lên trong màn đêm, như một lời từ biệt cuối cùng cho những sinh linh vô tội đang bị bỏ lại phía sau. Đó không phải là một đòn tấn công để chiến thắng, mà là một đòn yểm trợ, một lời xin lỗi không thể thốt ra.
Hắn quay lưng lại, bước đi nặng nề, dẫn dắt đội hình rút lui. Tàn quân chính đạo, với gương mặt đầy tuyệt vọng và nước mắt, cũng quay lưng, bỏ lại phía sau những đồng đội và người dân vô tội đang bị Ma tộc tàn sát. Mỗi bước chân của Cố Trường Minh đều in sâu vào lòng đất, như khắc sâu một vết sẹo vào linh hồn hắn. Hắn không khóc, không gào thét, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương bao trùm lấy hắn. Hắn biết, quyết định này sẽ ám ảnh hắn đến tận kiếp sau, trở thành một trong những lý do chính khiến hắn trở nên thờ ơ và không muốn gánh vác trách nhiệm “cứu thế giới” một lần nữa.
Sự tàn bạo và áp đảo của Ma tộc kiếp trước đã in sâu vào tâm trí hắn, cho thấy mức độ nguy hiểm khủng khiếp của Ma Chủ tàn niệm trong kiếp này. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, sẽ tiếp tục hy sinh, cho đến khi đánh bại được Ma Chủ. Nhưng cái giá phải trả sẽ là tất cả, là linh hồn, là trái tim, là mọi thứ mà hắn từng trân quý. Hắn đã thấy, đã nếm trải, đã mất mát tất cả. Con đường phía trước, chỉ còn lại sự cô độc và tăm tối, và một câu hỏi mãi mãi khắc khoải trong tâm trí: Liệu có đáng không? Liệu có đáng để cứu một thế giới mà hắn đã phải hy sinh quá nhiều như vậy? Hạt mầm của sự chán chường và mệt mỏi, đã hoàn toàn nảy mầm trong linh hồn hắn từ khoảnh khắc này.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.