Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 466: Hợp Lực Phá Huyễn: Ý Chí Bất Khuất Nơi Vực Sâu
Ma khí xung quanh liên tục gầm rú, tiếng la hét của những người bị ảo ảnh giày vò vang vọng khắp U Minh Cổ Địa. Mùi ma khí nồng nặc và tanh tưởi dường như càng thêm đậm đặc, cái lạnh lẽo thấu xương càng thêm buốt giá. Hình ảnh các ảo ảnh chân thực đến đáng sợ, như một bộ phim kinh hoàng không hồi kết, liên tục tấn công vào giác quan và tâm trí. Ánh sáng yếu ớt của trận pháp bị nuốt chửng bởi bóng tối, tạo thành một cảm giác áp lực nặng nề đè nén lên tâm trí và thể xác của tất cả mọi người.
Tuy nhiên, dù bị hành hạ, dù ý chí bị thử thách đến tột cùng, sự kiên cường và khả năng chống chịu của thế hệ trẻ dưới sự dẫn dắt của Cố Trường Minh vẫn lóe sáng. Mộ Dung Tuyết, dù run rẩy, vẫn không buông tay khỏi trận pháp, đôi mắt nàng dần lấy lại tiêu cự, một tia sáng bướng bỉnh lóe lên trong đó. Tần Vũ, dù vung kiếm điên dại, vẫn không hoàn toàn mất đi lý trí, linh lực của hắn vẫn cố gắng duy trì sự kết nối với trận pháp. Họ đang trưởng thành, đang học cách gánh vác tương lai, theo một cách đau đớn nhất.
Cố Trường Minh biết, Ma Chủ tàn niệm đã dồn toàn bộ sức mạnh, toàn bộ sự điên cuồng và tuyệt vọng của nó vào đòn tấn công này. Hắn đang cố gắng bẻ gãy mọi sợi dây liên kết, mọi niềm tin, để phá hủy nghi thức phong ấn một lần và mãi mãi. Cuộc chiến đã leo thang đến đỉnh điểm, và đây mới chỉ là khởi đầu của sự hỗn loạn thực sự. Cái khoảnh khắc mà tất cả mọi thứ có thể sụp đổ, hoặc trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đang đến rất gần.
***
Mộ Dung Tuyết, thân ảnh thoát tục trong bạch y giờ đây run rẩy như cánh hoa trước bão tố, đôi mắt phượng vốn kiên định nay tràn ngập nỗi kinh hoàng. Nàng thấy lại chính mình trong khoảnh khắc bất lực nhìn Cố Trường Minh hy sinh, thấy những lời trách móc, những ánh mắt tuyệt vọng của hàng vạn sinh linh khi thế giới dần chìm vào diệt vong. Cái cảm giác tội lỗi, sự bất lực đến tận cùng, nỗi đau mất mát cứ vò xé tâm can nàng, kéo nàng xuống vực sâu vô tận. Linh lực trong cơ thể nàng bắt đầu hỗn loạn, từng tia sáng yếu ớt của trận pháp dưới tay nàng vụt tắt, nhường chỗ cho ma khí đen ngòm tràn vào qua vết nứt, như một lời khẳng định cho sự thất bại đã được định trước. Mùi tử khí, bùn lầy và kim loại rỉ sét của U Minh Cổ Địa hòa quyện với mùi ma khí tanh tưởi, bủa vây nàng, khiến nàng nghẹt thở.
Cách đó không xa, Tần Vũ gầm gừ như một mãnh thú bị thương. Trong ảo ảnh, hắn thấy mình cô độc trên chiến trường, bị bao vây bởi vô số Ma tộc, từng huynh đệ đồng môn ngã xuống dưới lưỡi kiếm của hắn, mà không phải Ma tộc. Hắn thấy sự phản bội, sự nghi ngờ từ chính những người hắn tin tưởng nhất. Kiếm trong tay hắn vung loạn xạ, không còn mục tiêu rõ ràng, chỉ là sự tuyệt vọng và phẫn nộ vô bờ. Linh lực của hắn cuồng bạo, không ngừng va đập vào trận pháp, tạo ra những vết rạn nứt mới, đe dọa phá hủy phòng tuyến cuối cùng. Tiếng gào rú giận dữ của Ma Chủ tàn niệm vang vọng như tiếng cười nhạo báng, cùng với tiếng gió rít thê lương và tiếng xương cốt va vào nhau, càng khiến tâm trí hắn thêm điên loạn.
Cố Trường Minh vẫn đứng đó, thân hình cao gầy, trang phục màu tối gần như hòa vào màn sương đen dày đặc. Hắn không hề nhúc nhích, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn bỗng bừng sáng một cách lạ thường, như hai đốm lửa cô độc nhưng mãnh liệt trong đêm tối vô tận. Hắn cảm nhận được sự giằng xé tột cùng trong linh hồn Mộ Dung Tuyết và Tần Vũ, cảm nhận được từng tia tuyệt vọng đang ăn mòn ý chí của họ. Tim hắn, cái trái tim tưởng chừng đã chai sạn, vô cảm, lại bất ngờ nhói lên một cách đau đớn. Không phải vì sợ hãi, mà là sự đồng cảm sâu sắc. Hắn đã từng trải qua những cảm giác đó, những ảo ảnh chân thực đến mức khiến người ta muốn gục ngã. Hắn hiểu, đây không phải là lúc để thử thách họ một cách thụ động.
Một luồng ý niệm mạnh mẽ, thanh tịnh, như một làn sóng vô hình nhưng đầy uy lực, bộc phát từ Cố Trường Minh. Nó không có hình thù, không có màu sắc, nhưng nó xuyên thẳng qua ma khí dày đặc, xuyên qua những tầng ảo ảnh, trực tiếp chạm vào linh hồn đang chìm đắm của Mộ Dung Tuyết và Tần Vũ.
"Đừng quên... các ngươi không đơn độc. Nỗi sợ hãi chỉ là huyễn ảnh... Ý chí của các ngươi mới là thực tại!"
Ý niệm của hắn không chỉ là lời chỉ dẫn, mà là một mệnh lệnh vang vọng trong tâm trí của cả hai người, một mệnh lệnh đầy uy lực nhưng lại mang theo một chút ấm áp, như ánh sáng đầu tiên của bình minh xé tan màn đêm. Ánh sáng từ hắn, một vầng hào quang ấm áp nhưng đầy uy lực, không phải là ánh sáng của linh lực, mà là ánh sáng của ý chí, của niềm tin, cố gắng xua tan những ảo ảnh đang bủa vây họ.
Mộ Dung Tuyết đang chìm sâu trong vực thẳm của hối tiếc và bất lực, bỗng nghe thấy tiếng nói ấy. Giọng nói quen thuộc, trầm thấp, nhưng giờ đây lại mạnh mẽ đến lạ thường. "Trường Minh... Ta... không thể..." Nàng thầm thì, trong ảo ảnh, nước mắt lăn dài trên má. Nhưng rồi, lời nói của hắn như một cú tát tỉnh, một tia sáng xé toạc màn sương mù trong tâm trí nàng. Nàng không đơn độc. Cố Trường Minh đang ở đây, bên cạnh nàng, ngay cả khi hắn không trực tiếp chiến đấu. Hắn tin tưởng nàng. Một tia kiên định bướng bỉnh lóe lên trong đôi mắt phượng. Nàng không thể gục ngã. Không phải bây giờ.
Còn Tần Vũ, đang vung kiếm điên dại trong cơn phẫn nộ và tuyệt vọng, bỗng khựng lại. Tiếng gầm gừ trong cổ họng hắn dần tắt. Giọng nói của Cố Trường Minh như một dòng nước lạnh tạt vào mặt hắn, đánh thức hắn khỏi cơn mê. Hắn nhớ lại những lời Cố Trường Minh đã dạy, về bản chất của Ma Chủ, về sự kiên cường của ý chí. "Không! Ta sẽ không gục ngã... không bao giờ!" Hắn gầm nhẹ, nhưng lần này, âm thanh đó không còn là sự điên loạn, mà là một lời thề, một lời tuyên bố đầy quyết tâm. Ánh mắt hắn dần thoát khỏi sự hoảng loạn, thay vào đó là sự tập trung và kiên định.
Làn sóng ý chí từ Cố Trường Minh lan tỏa, mạnh mẽ và kiên cố, như một ngọn hải đăng sừng sững giữa biển cuồng phong của ma khí. Hắn không cần phải trực tiếp ra tay, bởi vì sự hiện diện của hắn, ý chí của hắn, đã là một sức mạnh không thể lay chuyển. Phá Thiên Kiếm, mảnh vỡ của thanh thần kiếm từng cùng hắn chinh chiến khắp thiên hạ, dù chỉ là một mảnh nhỏ trong lòng bàn tay, cũng khẽ rung lên, như cộng hưởng với ý chí của chủ nhân, phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo, không mang tính hủy diệt, mà mang tính trấn an, làm dịu đi sự hỗn loạn của ma khí xung quanh hắn.
Lão Quỷ Trần và Kỷ Trần, nhận thấy sự nguy hiểm từ Tần Vũ và Mộ Dung Tuyết đang dần được đẩy lùi, vội vã dùng linh lực của mình để củng cố trận pháp vật lý, ngăn chặn sự mất kiểm soát của hắn lan rộng. Lão Quỷ Trần lẩm bẩm những câu chú cổ quái, đôi tay nhăn nheo múa may trên không trung, từng tia linh lực vàng óng như những sợi tơ vàng, cố gắng ổn định luồng linh lực đang hỗn loạn của trận pháp. Hắn cảm nhận được sức mạnh ý chí của Cố Trường Minh, thứ sức mạnh đã từng cứu rỗi đại lục, giờ đây lại một lần nữa trở thành điểm tựa tinh thần. Kỷ Trần thì dùng chính thân thể mình, đứng chắn trước Tần Vũ, không ngừng truyền linh lực trấn an, mặc dù bản thân hắn cũng đang phải chống chịu với áp lực ma khí khổng lồ. Mặt hắn tái mét, nhưng đôi mắt vẫn kiên định, không hề nao núng.
Tử Vi Tiên Tử, với vẻ đẹp thanh tao, thoát tục, dù đôi lúc ánh lên sự đau đớn khi chứng kiến những ảo ảnh kinh hoàng, nhưng nàng vẫn giữ được sự bình tĩnh một cách kinh ngạc. Nàng ngồi thiền giữa trận pháp, nhắm mắt, dùng thần niệm của mình để trấn an những tu sĩ đang hoảng loạn nhất, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn. Thần niệm của nàng như những cánh hoa sen trắng thanh khiết, bay lượn trong tâm trí những người xung quanh, xoa dịu nỗi sợ hãi, khơi gợi lại niềm tin. Nàng biết, đây là thời khắc quyết định, và Ma Chủ đã dồn toàn bộ tàn niệm của mình vào đòn tấn công này. Sức mạnh nguyên bản của Ma Chủ tàn niệm vẫn còn đáng sợ hơn nhiều so với những gì liên minh đã đối mặt, báo hiệu một đòn tổng lực sắp tới. Nhưng nàng cũng cảm nhận được sự thay đổi từ Cố Trường Minh, một sự thay đổi tinh tế nhưng đầy mạnh mẽ.
Dưới tác động của ý niệm Cố Trường Minh, những ảo ảnh xung quanh Mộ Dung Tuyết và Tần Vũ bắt đầu lay động, vỡ vụn từng chút một, như những tấm gương bị nứt vỡ, để lộ ra thực tại khắc nghiệt nhưng chân thực. Cái lạnh lẽo thấu xương vẫn còn đó, mùi ma khí vẫn nồng nặc, nhưng tâm trí họ đã không còn bị che mờ. Mộ Dung Tuyết hít một hơi thật sâu, đôi mắt phượng mở to, nhìn về phía Cố Trường Minh, trong đó không chỉ có sự biết ơn, mà còn là niềm tin và quyết tâm mạnh mẽ. Tần Vũ, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén, linh lực cuồng bạo trong cơ thể hắn dần được kiểm soát, quy về một mối, sẵn sàng bùng nổ khi cần thiết. Ma khí xung quanh họ vẫn cuộn trào, nhưng không còn là một bức tường không thể xuyên phá, mà là một thử thách cần được vượt qua.
***
Thoát khỏi ảo ảnh kinh hoàng, Mộ Dung Tuyết lấy lại vai trò thủ lĩnh một cách mạnh mẽ. Nàng cảm nhận được sự ổn định tinh thần từ Cố Trường Minh, như một điểm tựa vững chắc giữa biển khơi hỗn loạn. Nàng biết, đây là lúc nàng phải đứng lên, phải thể hiện sự trưởng thành mà hắn đã kiên nhẫn bồi đắp. Đôi mắt phượng của nàng quét qua chiến trường, nhìn những người đồng đội đang vật lộn, nhìn những vết nứt trên Trận Pháp Phong Thần Cổ đang đau đớn gào thét.
"Tất cả nghe lệnh! Tập trung linh lực, theo ta! Thần thức kết nối, phá tan huyễn tượng!" Giọng nói của Mộ Dung Tuyết trong trẻo nhưng đầy kiên định, vang vọng khắp phạm vi trận pháp, vượt lên trên tiếng gầm rú của Ma Chủ và tiếng la hét của những người bị thương. Nàng không còn là thiếu nữ yếu đuối, mà là một thủ lĩnh kiên cường, một trụ cột tinh thần.
Ngay lập tức, những lời nàng nói như một hiệu lệnh, đánh thức ý chí còn sót lại của các thủ lĩnh trẻ khác. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, Kỷ Vô Nguyệt, Lâm Uyên, Bạch Vô Trần, mỗi người một phương, vận dụng công pháp sở trường của mình. Linh lực từ cơ thể họ bùng nổ, tạo thành một mạng lưới ánh sáng đan xen, cùng nhau phản công Ma Chủ tàn niệm. Phạm vi trận pháp, vốn đã bị ma khí xâm nhập và trở nên nặng nề, quỷ dị, giờ đây được thắp sáng bởi những tia linh lực rực rỡ, nhưng tiếng gầm rú của Ma Chủ vẫn vọng khắp nơi, cố gắng tái tạo ảo ảnh và phá vỡ ý chí.
Mộ Dung Tuyết vươn tay, những đóa tuyết liên khổng lồ bằng băng tuyết tinh khiết không ngừng nở rộ, tỏa ra khí tức băng hàn cực độ, trấn áp ma khí đang cuộn trào. Những cánh hoa băng tinh xảo, mỗi cánh mang theo một tia linh lực mạnh mẽ, không ngừng xoay tròn, tạo thành một lá chắn vững chắc, đẩy lùi những luồng ma khí đen ngòm đang cố gắng xuyên phá. Khí lạnh từ những đóa tuyết liên khiến không khí xung quanh trở nên trong lành hơn một chút, xua đi phần nào mùi tử khí tanh tưởi.
Tần Vũ, sau khi thoát khỏi ảo ảnh, ánh mắt hắn sắc lạnh như kiếm. Hắn gầm lên một tiếng, "Kiếm phá hư không! Huyễn ảnh chỉ là hư ảo!" Thanh trường kiếm trong tay hắn vụt ra, mang theo kiếm khí sắc bén như tia chớp, xé toạc màn sương đen và những mảng ảo ảnh còn sót lại. Kiếm khí của hắn không chỉ là sức mạnh vật lý, mà còn mang theo ý chí kiên định, không thể lay chuyển của một kiếm tu. Từng nhát kiếm như vẽ ra những vệt sáng chói lòa trong bóng tối, đánh tan những ảo ảnh thành hư vô.
Liễu Thanh Hoan, vẻ mặt non nớt nhưng ánh mắt kiên định, đôi tay nhỏ nhắn kết ấn. "Thanh Liên Tịnh Hóa! Hóa giải ma khí!" Từ lòng bàn tay nàng, những đóa sen xanh trong trẻo nở rộ, mang theo sức mạnh tịnh hóa vô song. Những cánh sen nhẹ nhàng bay lượn, chạm vào ma khí đen ngòm, lập tức khiến chúng tan biến như tuyết gặp nắng, để lại một làn khí trong lành, thanh khiết. Mùi hương dịu nhẹ của sen xanh lan tỏa, đối chọi hoàn toàn với mùi tanh tưởi của ma khí. Nàng biết, sức mạnh của nàng không phải để tấn công trực diện, mà là để bảo vệ, để hóa giải.
Kỷ Vô Nguyệt, dáng người mạnh mẽ, khí chất lạnh lùng, dứt khoát, di chuyển thoăn thoắt như một bóng ma. "Thiên Biến Vạn Hóa! Tìm ra yếu điểm!" Nàng không trực tiếp tấn công, mà dùng thần niệm cực kỳ sắc bén của mình để dò xét, tìm kiếm những điểm yếu trong cấu trúc ma khí, những khe hở trong phòng ngự của Ma Chủ. Từng tia thần niệm của nàng như những mũi kim sắc bén, xuyên qua màn ma khí dày đặc, chỉ ra những vị trí mà đồng đội có thể tấn công hiệu quả nhất.
Lâm Uyên, tuy nhỏ nhắn nhưng không hề kém cạnh. Nàng tập trung linh lực, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ quyết đoán. "Trọng Lực Trấn Áp! Cố định ma khí!" Một luồng trọng lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ bộc phát từ cơ thể nàng, đè nén những đám ma khí đang cuộn trào, cố định chúng lại, khiến chúng không thể tự do di chuyển hay biến hóa. Áp lực nặng nề của trọng lực khiến Ma khí trở nên chậm chạp, dễ bị công kích hơn.
Bạch Vô Trần, thân hình cao lớn, đạo bào trắng tinh, tay cầm phất trần, khí chất tiên phong đạo cốt. "Bạch Quang Phá Ma! Chiếu rọi tà ma!" Ông phất phất phất trần, từng sợi tơ trắng mềm mại nhưng ẩn chứa linh lực hùng hậu, biến thành những tia sáng chói lòa, rọi thẳng vào những khối ma khí bị Lâm Uyên cố định. Ánh sáng trắng tinh khiết như thanh tẩy mọi tà niệm, khiến ma khí rít lên những tiếng thảm thiết rồi tan rã.
Linh lực của họ kết nối với nhau, tạo thành một vòng vây vững chắc, một khối phòng ngự và tấn công hoàn hảo. Mộ Dung Tuyết dẫn dắt, Tần Vũ tiên phong, Liễu Thanh Hoan thanh tẩy, Kỷ Vô Nguyệt chỉ điểm, Lâm Uyên kiềm hãm, Bạch Vô Trần phá ma. Mỗi người là một mắt xích không thể thiếu, cùng nhau đẩy lùi từng đợt công kích của Ma Chủ. Không còn sự cô độc, không còn sự bất lực. Họ là một thể thống nhất, ý chí của họ hòa quyện, tạo nên một sức mạnh mà Ma Chủ tàn niệm không ngờ tới.
Cố Trường Minh quan sát tất cả. Hắn không cần phải nói thêm lời nào, không cần phải nhúc nhích. Hắn chỉ cần đứng đó, là một ngọn hải đăng của ý chí, của niềm tin. Hắn nhìn thấy ánh sáng trong đôi mắt của Mộ Dung Tuyết, sự kiên cường trên nét mặt Tần Vũ, sự thuần khiết của Liễu Thanh Hoan, sự tập trung của Kỷ Vô Nguyệt, sự kiên định của Lâm Uyên, và sự trầm ổn của Bạch Vô Trần. Hắn đã từng nghĩ mình phải gánh vác tất cả, nhưng giờ đây, hắn thấy họ đang gánh vác cùng hắn, thậm chí còn hơn thế. Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực hắn, một cảm giác mà đã lâu lắm rồi hắn không hề cảm nhận được. Một tia hy vọng, mỏng manh nhưng chân thực, bắt đầu le lói trong tâm hồn chai sạn của hắn.
***
Dưới đòn phối hợp ăn ý và mạnh mẽ của liên minh, Ma Chủ tàn niệm bị đẩy lùi một cách rõ rệt. Những khối ma khí cuồng bạo, điên loạn trước đó, giờ đây đã không còn hung hãn như trước, mà bắt đầu co cụm lại, như một con thú bị dồn vào đường cùng. Tiếng gầm rú giận dữ của Ma Chủ, không còn mang theo sự thao túng hay huyễn hoặc, mà là một tiếng gào thét phẫn nộ tột cùng, vang vọng khắp U Minh Cổ Địa. Nó nhận ra đòn tấn công tâm linh đã hoàn toàn thất bại.
Mộ Dung Tuyết, dù gương mặt tái nhợt vì kiệt sức, nhưng ánh mắt nàng rạng rỡ niềm vui chiến thắng. Nàng cảm nhận được sự kết nối linh lực giữa mọi người vẫn vững vàng, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước. "Trận pháp đã ổn định được một phần! Chúng ta đã làm được!" Nàng khẽ thốt lên, giọng nói khản đặc nhưng tràn đầy tự hào.
Các thủ lĩnh trẻ khác cũng không ngừng nghỉ. Với sự hướng dẫn của Kỷ Vô Nguyệt, họ bắt đầu truyền linh lực vào các mắt trận đã bị suy yếu, tái thiết lập lại những phần đã bị phá vỡ. Ánh sáng linh lực từ cơ thể họ hội tụ, chiếu rọi vào những ký hiệu trận pháp bị mờ nhạt, khiến chúng một lần nữa bùng lên rực rỡ. Những vết nứt trên Trận Pháp Phong Thần Cổ, vốn đang gào thét trong đau đớn, dần dần khép lại, như thể một vết thương đang được chữa lành. Ma khí đen ngòm đang cố gắng xuyên phá, giờ đây bị đẩy ngược về phía trung tâm, bị ép co cụm lại, không còn khả năng lan rộng. Không khí lạnh lẽo thấu xương vẫn còn, nhưng áp lực nặng nề của ma khí đã vơi đi đáng kể, nhường chỗ cho một cảm giác nhẹ nhõm hiếm hoi.
Cố Trường Minh đứng đó, chứng kiến tất cả. Hắn không còn phải lo lắng về việc liệu họ có thể vượt qua hay không. Hắn nhìn thấy họ đã trưởng thành, không chỉ về sức mạnh, mà còn về ý chí, về tinh thần đoàn kết. Nét mặt hắn hiện lên một tia hài lòng, và một chút hy vọng mà đã lâu lắm rồi hắn không cảm nhận được. Sự thành công của họ, dù chỉ là tạm thời, đã khẳng định niềm tin của hắn vào thế hệ mới, và vai trò của hắn không phải là một anh hùng gánh vác tất cả, mà là một người dẫn đường, một ngọn hải đăng. Thế giới không cần một kẻ hy sinh cô độc, mà cần những người cùng nhau đứng lên.
Tuy nhiên, sự yên tĩnh không kéo dài. Ma khí còn sót lại, không còn tấn công bừa bãi, mà bắt đầu cuộn xoáy dữ dội, ngưng tụ lại thành một xoáy đen khổng lồ ở trung tâm U Minh Cổ Địa. Nó không còn là những ảo ảnh lừa dối, cũng không phải là những đòn tấn công phân tán, mà là một luồng năng lượng thuần túy, mang theo sự phẫn nộ và điên cuồng tột cùng của Ma Chủ tàn niệm. Tiếng gầm gừ thất vọng của Ma Chủ khi bị đẩy lùi dần biến thành một tiếng gầm rống mang tính đe dọa, như một con thú bị thương đang tích trữ toàn bộ nọc độc cho đòn cuối cùng. Mặt đất rung chuyển dữ dội, không còn là những chấn động do ảo ảnh, mà là sự bộc phát của sức mạnh vật lý đáng sợ.
Cố Trường Minh cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ đang ngưng tụ. Hắn biết rằng đây chỉ là sự tạm lắng trước cơn bão lớn hơn. Ma Chủ tàn niệm không bị tiêu diệt mà chỉ tạm thời bị đẩy lùi, nó đang tích trữ sức mạnh cho một đòn quyết tử cuối cùng, báo hiệu đỉnh điểm của cuộc chiến sắp tới. Sự phối hợp ăn ý và sức mạnh tập thể của Mộ Dung Tuyết cùng thế hệ trẻ đã là chìa khóa để đối phó với Ma Chủ cho đến hiện tại, cho thấy 'họ đã sẵn sàng gánh vác tương lai'. Cố Trường Minh đã tìm thấy sự bình yên và tin tưởng vào đồng đội, đánh dấu bước tiến quan trọng trong quá trình chữa lành của hắn, nhưng hành trình vẫn chưa kết thúc. Đây chỉ là một chiến thắng nhỏ, một hơi thở trước khi phải đối mặt với thử thách cuối cùng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi ma khí nặng nề đang dần ngưng tụ lại, biết rằng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.