Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 48: Dấu Vết Độc Khí và Lời Nguyền Cổ Xưa
“ hay chỉ là một bóng hình mờ nhạt, tan biến vào hư không?”
Ánh mắt Cố Trường Minh dừng lại trên Mộng Điệp. Hắn không biểu lộ cảm xúc nào rõ ràng, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn dường như lấp lánh hơn một chút. Lời ca của nàng, tựa như một mũi kim châm, khẽ chạm vào vết thương cũ trong linh hồn hắn. *Trong giấc mộng, người có thể là bất cứ ai...* Hắn đã từng là anh hùng, là người gánh vác số mệnh cả thế giới. Giờ đây, hắn chỉ là một kẻ đứng ngoài, một người quan sát vô vị. Giữa thực tại phũ phàng và những giấc mơ đã vỡ tan, hắn đã mất đi chính mình từ bao giờ?
Bạch Cửu tinh ý nhận ra sự thay đổi nhỏ trong ánh mắt hắn. Nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ngọt ngào pha chút tò mò: “Công tử, người có vẻ thích thú?”
Cố Trường Minh khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng hắn vẫn cảm thấy một sự lạnh lẽo vô hình. Hắn nhìn về phía Mộng Điệp, ánh mắt xa xăm, như đang xuyên qua nàng để nhìn về một miền ký ức xa xôi nào đó. “Chỉ là... nhớ lại một vài điều cũ.” Hắn nói, giọng nói trầm thấp, mang một vẻ u buồn khó tả. Những điều cũ ấy là gì, Bạch Cửu không hỏi, nhưng nàng hiểu. Đó là những giấc mơ đã từng rất đẹp, nhưng rồi vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.
Đúng lúc đó, từ cửa Thiên Hương Lầu, một bóng dáng thanh khiết, thoát tục bước vào. Đó là Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn như sương như tuyết, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây lại phủ một lớp ưu sầu rõ rệt. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, toát lên vẻ thanh nhã của một tiên tử. Nàng không để ý đến sự ồn ào xung quanh, ánh mắt nàng quét một lượt qua các bàn, rồi dừng lại ở một góc khuất, nơi Cố Trường Minh và Bạch Cửu đang ngồi.
Mộ Dung Tuyết đã điều tra khắp Hắc Phong Lĩnh. Nàng đã thấy những tàn dư của Ma khí, những dấu vết của sự hỗn loạn, và những người phàm nhân hoảng loạn. Nàng nghe ngóng được tin tức về sự cố sạt lở kỳ lạ đã khiến Hắc Lang và băng cướp phải rút lui, nhưng nàng không thể lý giải được nguyên nhân. Trực giác của một tu sĩ mạnh mẽ mách bảo nàng rằng sự việc không đơn giản như vẻ ngoài của nó. Ánh mắt nàng thoáng nhìn thấy Cố Trường Minh, một tia phức tạp lóe lên. Nàng biết hắn ở đó, biết hắn đã chứng kiến mọi chuyện, có thể còn biết nhiều hơn nữa. Nàng muốn đến gần hắn, muốn hỏi hắn, nhưng nàng lại chần chừ. Sự thờ ơ của hắn, sự xa cách của hắn, khiến nàng cảm thấy một bức tường vô hình ngăn cách.
Mộng Điệp kết thúc khúc ca, cúi chào duyên dáng. Cả Thiên Hương Lầu vỗ tay tán thưởng vang dội. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua một lượt, rồi thoáng dừng lại ở nơi Cố Trường Minh đang ngồi. Một nụ cười mỉm buồn bã hiện lên trên khóe môi nàng, như thể nàng đã nhìn thấy một linh hồn đồng điệu. Sau đó, nàng quay người, đi vào hậu trường, để lại phía sau một không gian vẫn còn vương vấn dư âm của lời ca và vũ điệu.
Cố Trường Minh khẽ nhấp thêm một ngụm trà. Hắn biết, dù hắn có trốn tránh đến đâu, thế giới này vẫn không ngừng kéo hắn vào vòng xoáy của nó. Ma khí vẫn còn đó, những nguy hiểm vẫn tiềm tàng, và những con người yếu đuối vẫn cần được bảo vệ. Hắn không muốn cứu thế giới, nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn buông xuôi. Sự can thiệp gián tiếp của hắn ở Hắc Phong Lĩnh chỉ là một hành động bất đắc dĩ, một sự "sửa chữa" nhỏ để ngăn chặn một thảm kịch không đáng có. Hắn không để lại dấu vết rõ ràng, chỉ là một sự kiện khó hiểu, một bí ẩn nhỏ trong dòng chảy của số phận. Nhưng liệu những hành động gián tiếp như vậy có đủ để thay đổi định mệnh đã được an bài? Hắn không biết. Hắn chỉ biết rằng, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và hắn, đang dần dần, một lần nữa, phải đối mặt với cái giá ấy.
Bạch Cửu khẽ thở dài, nàng nhìn Cố Trường Minh, rồi nhìn về phía Mộ Dung Tuyết, người đang bước đi với vẻ mặt đầy lo lắng, như thể đang mang trên vai gánh nặng của cả thế giới. Ánh đèn lồng mờ ảo của Thiên Hương Lầu vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng mỗi người, một dòng chảy định mệnh đã bắt đầu cuộn xiết, báo hiệu cho những biến cố lớn hơn, phức tạp hơn sắp sửa ập đến.
***
Sương mù xám xịt giăng mắc khắp Thôn Thợ Săn, trùm lên những mái nhà gỗ đơn sơ, khiến cảnh vật vốn đã tiêu điều nay càng thêm u ám. Mùi đất rừng ẩm ướt hòa lẫn với thứ khí tức tanh nồng, ngai ngái, nặng trĩu trong không khí, như một tấm màn vô hình đè nén mọi sự sống. Mộ Dung Tuyết đứng giữa con đường đất nhỏ, ánh mắt quét một lượt qua quang cảnh hoang tàn. Cây cối hai bên đường, vốn nên xanh tươi mơn mởn, giờ đây hoặc khô héo đến trơ trụi như những bộ xương khẳng khiu, hoặc biến dạng một cách kỳ dị, những cành lá xoắn tít lại, đen sạm như bị lửa thiêu. Dưới gốc cây, cỏ dại ngả màu vàng úa, thậm chí có những mảng đất trơ trụi, khô cứng, nứt nẻ.
Xen lẫn tiếng chó sủa thảm thiết từ xa, là những tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ các ngôi nhà, cùng tiếng ho khan liên hồi. Mộ Dung Tuyết tiến sâu hơn vào thôn. Những người dân nơi đây, vốn là những thợ săn rắn rỏi, khỏe mạnh, giờ đây gầy gò, xanh xao, trên làn da xuất hiện những vết đen loang lổ, lan rộng như mực thấm vào giấy. Họ nằm vật vã trên giường, hoặc thoi thóp ngồi tựa vào vách, ánh mắt vô hồn. Dù được gia cố bằng những bức tường rào gỗ kiên cố để chống lại yêu thú, và thường ngày nhộn nhịp với tiếng người nói chuyện, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, Thôn Thợ Săn giờ đây chỉ còn là một bức tranh tang thương, đổ nát. Bầu không khí sống động, thô ráp nhưng ấm cúng ngày nào đã bị thay thế bởi sự tuyệt vọng và bệnh tật.
“Đừng sợ, ta sẽ giúp các ngươi,” Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói trong trẻo của nàng vang lên giữa sự tĩnh lặng đáng sợ, mang theo một chút run rẩy khó nhận thấy. Nàng khẽ đặt tay lên trán một đứa trẻ đang co quắp vì sốt, cảm nhận luồng Ma khí âm hàn đang tàn phá cơ thể non nớt. “Ma khí này... ta cần tìm hiểu rõ hơn bản chất của nó.”
Nàng rút ra một viên đan dược thanh tâm, cẩn thận đặt vào miệng đứa trẻ, rồi dùng linh lực nhẹ nhàng dẫn dắt. Đứa bé ho khan vài tiếng rồi dần dần dịu lại. Nhưng chỉ là tạm thời. Nàng biết rõ.
Khi nàng vừa quay người, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ phía sau những bụi cây ven đường. Ba con chó rừng, thân hình gầy gò đến trơ xương nhưng đôi mắt đỏ ngầu rực lửa, nhe nanh nhọn hoắt, từ từ tiến ra. Chúng không phải là những con chó rừng bình thường. Lông chúng rụng từng mảng, để lộ làn da xám xịt, cứng như đá, và trên khắp cơ thể chúng, những vết đen loang lổ như mực đã lan rộng, giống hệt những vết tích trên người dân làng. Chúng di chuyển không tiếng động, chỉ có những tiếng rít gừ gừ khàn đặc thoát ra từ cổ họng.
“Đây không phải là tàn dư Ma khí thông thường...” Mộ Dung Tuyết cau mày, nội tâm nàng dâng lên một dự cảm bất an. “Nó đã biến đổi, trở nên nguy hiểm hơn gấp bội. Tần Vũ đã quá sơ suất!” Nàng nhớ lại những lời Tần Vũ hùng hồn tuyên bố sẽ dẹp yên Ma khí ở Thanh Thủy Thôn, nhưng rốt cuộc lại để lại tàn dư, tạo điều kiện cho Hắc Lang hoành hành ở Hắc Phong Lĩnh. Giờ đây, thứ Ma khí ấy không chỉ lan rộng, mà còn biến chất, trở thành một loại độc khí vô cùng ác liệt.
Ba con chó rừng đồng loạt lao tới, tốc độ nhanh đến kinh ngạc, không hề giống với những sinh vật phàm tục. Mộ Dung Tuyết khẽ vận linh lực, thanh kiếm băng sương bên hông nàng liền tuốt vỏ, một luồng kiếm khí thanh khiết mang theo hơi lạnh thấu xương lập tức bao phủ lấy nàng. Nàng không muốn tạo ra quá nhiều động tĩnh, sợ làm kinh động đến những người bệnh yếu ớt trong thôn. Kiếm quang lướt đi như tuyết rơi, mỗi nhát chém đều chính xác và mạnh mẽ. Một con chó rừng bị kiếm khí xuyên qua, thân thể cứng lại rồi đổ sụp, hóa thành một làn khói đen kịt tan biến vào không khí. Nhưng hai con còn lại dường như không hề nao núng, chúng càng trở nên hung hãn hơn, nhảy bổ vào nàng từ hai phía.
Mùi hôi tanh nồng của Ma khí từ cơ thể chúng xộc thẳng vào mũi, khiến Mộ Dung Tuyết cảm thấy buồn nôn. Nàng xoay người, kiếm khí hóa thành một vòng xoáy trắng xóa, đẩy lùi chúng. Nàng không muốn giết chúng, vì nàng biết chúng chỉ là nạn nhân bị Ma khí biến đổi. Nhưng chúng quá hung tợn, nếu không chế ngự, chúng sẽ gây hại cho dân làng. Nàng dùng kiếm khí đánh vào những điểm yếu trên cơ thể chúng, khiến chúng choáng váng rồi ngã xuống. Vừa lúc đó, nàng cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác mới mẻ, mạnh mẽ hơn nhiều lần so với những gì nàng từng biết về Ma khí thông thường, đang âm ỉ tỏa ra từ một khu rừng sâu hơn phía bắc của thôn.
Sau khi ổn định tình hình, nàng lại tiếp tục công việc của mình. Nàng đi sâu vào từng ngóc ngách của Thôn Thợ Săn, sơ cứu cho những người bị bệnh nặng nhất, truyền một chút linh lực vào cơ thể họ để kéo dài sự sống. Nàng cẩn thận thu thập những mẫu thực vật bị biến dị, những chiếc lá đen sạm, những bông hoa có màu sắc kỳ lạ nhưng tỏa ra khí tức độc hại. Nàng cũng lấy một ít lông và mẫu da từ xác những con chó rừng đã chết, và thậm chí là một ít đất từ những khu vực bị ảnh hưởng nặng nề nhất. Mỗi khi chạm vào, một luồng khí lạnh lẽo, âm độc liền xâm nhập vào cơ thể nàng, khiến linh lực trong kinh mạch cũng có chút xao động.
Mộ Dung Tuyết nhíu mày. Thứ Ma khí này quá quỷ dị. Nó không chỉ đơn thuần là năng lượng tà ác, mà còn mang theo một khả năng biến đổi, ăn mòn sự sống từ sâu bên trong. Nó không chỉ ảnh hưởng đến thể xác, mà còn có vẻ như tác động đến cả linh hồn, biến những sinh linh vô hại thành những quái vật hung tợn. Nàng biết, dựa vào kiến thức của mình và Thái Huyền Tiên Tông, nàng khó lòng có thể tìm ra phương pháp giải quyết triệt để. Nàng cần một người có kiến thức uyên bác về độc thuật, về những thứ quái dị và cổ xưa nhất.
Ánh mắt nàng chợt lóe lên một tia quyết đoán. Dù người đó có tiếng tăm không mấy tốt đẹp, và phương pháp của họ có thể không được chính đạo chấp thuận, nhưng nàng không thể khoanh tay đứng nhìn thảm cảnh này. Nàng phải đi, phải tìm cho ra sự thật, phải cứu lấy những sinh linh khốn khổ này.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó không thể xuyên thấu vào sâu trong Tàng Kinh Các của Thái Huyền Tiên Tông. Bên trong, một không khí tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng lá sách sột soạt và tiếng bút lông lướt trên giấy khẽ vang lên. Mộ Dung Tuyết, sau khi trở về từ Thôn Thợ Săn, đã vùi mình vào biển sách cổ. Nàng mặc bộ bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh buông xõa sau lưng, gương mặt tuyệt mỹ giờ đây phủ một tầng mệt mỏi và lo lắng. Đôi mắt phượng của nàng chăm chú lướt qua từng hàng chữ, từng trang giấy ố vàng, tìm kiếm bất kỳ ghi chép nào có thể liên quan đến loại Ma khí quỷ dị mà nàng vừa gặp phải.
Tàng Kinh Các là nơi cất giữ vô số điển tịch, bí pháp của Thái Huyền Tiên Tông qua hàng ngàn năm. Những kệ sách cao vút chạm trần, được làm từ gỗ đàn hương quý hiếm, tỏa ra một mùi hương trầm dịu nhẹ, át đi mùi bụi bặm của thời gian. Những ngọn đèn linh thạch treo trên cao tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, đủ để soi rõ từng nét chữ Hán cổ phức tạp. Mộ Dung Tuyết đã đọc qua không biết bao nhiêu quyển, từ những ghi chép về các loại Ma khí phổ biến, đến những tài liệu về độc thuật, tà khí, hay thậm chí là những truyền thuyết cổ xưa về những tai ương đã từng giáng xuống đại lục Tiên Nguyên.
Nàng lấy ra những mẫu vật đã thu thập được từ Thôn Thợ Săn – những chiếc lá đen sạm, một đoạn thân cây biến dạng, một ít đất nhiễm độc, và cả những sợi lông từ con chó rừng bị biến dị. Nàng đặt chúng lên bàn, cẩn thận quan sát dưới ánh đèn linh thạch. Chúng không hề giống với bất kỳ loại Ma khí nào mà nàng đã được học trong tông môn. Ma khí thông thường chủ yếu ăn mòn linh lực, suy yếu thể chất, hoặc biến đổi tính cách. Nhưng thứ này, nó trực tiếp biến đổi sinh vật từ cấu trúc bên trong, khiến chúng trở nên hung bạo, mất đi lý trí, và trên hết, nó tạo ra những vết đen loang lổ trên da thịt, như một lời nguyền ghê rợn.
“Loại độc khí này... không phải chỉ là Ma khí đơn thuần,” Mộ Dung Tuyết lẩm bẩm, cau mày sâu sắc. Nàng lật đến một quyển cổ tịch dày cộm, bìa sách đã bạc màu theo thời gian, trên đó viết ba chữ lớn: ‘Ma Độc Cổ Kinh’. Quyển sách này rất ít khi được các đệ tử chú ý, vì nó ghi chép những điều quá tà dị, không phù hợp với chính đạo. Nhưng giờ đây, nàng lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ.
Nàng đọc miệt mài, bỏ qua cả bữa tối. Từng dòng chữ cổ xưa dần hé lộ những bí mật kinh hoàng. Ma Độc Cổ Kinh ghi chép về một loại độc khí cổ xưa, không phải do con người hay Ma tộc thông thường tạo ra, mà là tàn dư của một loại lực lượng tà ác bị phong ấn từ thời Hồng Hoang. Nó có tên gọi ‘Huyết Mộc Độc’, có khả năng cộng hưởng với linh hồn, ăn mòn ý chí và biến đổi sinh linh từ sâu bên trong, khiến chúng trở thành những vật chủ của độc khí, thậm chí còn có thể lây lan qua vết thương hoặc tiếp xúc với không khí. Những triệu chứng và hình ảnh được mô tả trong sách gần như trùng khớp hoàn toàn với những gì nàng đã chứng kiến ở Thôn Thợ Săn.
“Nó dường như có khả năng cộng hưởng với linh hồn, biến đổi từ sâu bên trong...” Nàng lặp lại, lòng nàng chùng xuống. Nếu đúng là Huyết Mộc Độc, thì đây không chỉ là một vấn đề Ma khí cục bộ, mà là một mối đe dọa tiềm tàng có thể hủy diệt toàn bộ sự sống. Và việc Tần Vũ đã sơ suất bỏ qua tàn dư Ma khí ở Thanh Thủy Thôn, lại vô tình tạo điều kiện cho loại độc khí cổ xưa này trỗi dậy.
Thế nhưng, sách cổ cũng chỉ ghi chép sơ lược, không có phương pháp giải độc hay đối phó cụ thể. Chỉ có một dòng chữ nhỏ cuối trang, viết bằng một loại ngôn ngữ cổ xưa gần như đã thất truyền: “Chỉ có kẻ thấu hiểu mọi loại độc, kẻ đã hòa mình vào độc, mới có thể nhìn thấu bản chất của Huyết Mộc Độc.” Kèm theo đó là một bức vẽ mờ nhạt về một lão già gầy gò, lưng còng, tay cầm một cây trượng đầu lâu.
Mộ Dung Tuyết nhìn chằm chằm vào bức vẽ, rồi nhớ lại những lời đồn đại trong giới tu sĩ. “Chỉ có một người có thể hiểu rõ... Mạc Lão Quái.” Cái tên đó hiện lên trong tâm trí nàng. Mạc Lão Quái, một độc sư quái dị, sống ẩn dật trong Hang Sâu Vô Tận, nổi tiếng với kiến thức uyên bác về các loại độc dược, kể cả những thứ tà độc nhất mà chính đạo kiêng kỵ. Ông ta bị coi là một kẻ lệch lạc, thậm chí có phần tà ác, nhưng không ai có thể phủ nhận tài năng và sự hiểu biết sâu rộng của ông ta về độc thuật.
Quyết định đã được định hình trong tâm trí Mộ Dung Tuyết. Nàng không thể chờ đợi sự chấp thuận từ tông môn hay những người khác. Sinh linh đang hấp hối, thời gian không cho phép nàng chần chừ. Đêm đã khuya, Tàng Kinh Các chìm trong tĩnh lặng. Nàng cất quyển sách trở lại vị trí cũ, khẽ thở dài. Mặc kệ những lời dị nghị, mặc kệ những hiểm nguy, nàng phải đi. Phải tìm Mạc Lão Quái. Chỉ có ông ta mới có thể cho nàng câu trả lời. Mang theo quyết tâm kiên định, Mộ Dung Tuyết rời khỏi Thái Huyền Tiên Tông, bóng dáng thanh thoát của nàng nhanh chóng hòa vào màn đêm u tối.
***
Đêm khuya, Hang Sâu Vô Tận hiện lên như một vết sẹo khổng lồ trên sườn núi, miệng hang đen ngòm như một cái hố không đáy nuốt chửng mọi ánh sáng. Mộ Dung Tuyết đứng trước lối vào, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo, ẩm ướt phả ra từ sâu bên trong, mang theo mùi đất đá, mùi khoáng vật và cả một thứ mùi ngai ngái khó tả, có lẽ là Ma khí trộn lẫn với độc khí.
Nàng đã phải mất gần một ngày trời để tìm đến đây, đi qua những con đường mòn heo hút, những khu rừng hoang vu ít người đặt chân tới. Theo lời đồn, Hang Sâu Vô Tận là nơi ẩn chứa vô số cạm bẫy chết người, do chính Mạc Lão Quái bố trí để ngăn cản những kẻ tò mò. Mộ Dung Tuyết vận linh lực bao bọc quanh mình, bước vào trong.
Ngay khi bước chân vào cửa hang, một luồng khí độc màu xanh nhạt lập tức phun ra từ những kẽ đá ẩn khuất. Đó là một loại kịch độc vô hình, có thể ăn mòn da thịt và làm tê liệt kinh mạch chỉ trong tích tắc. Nhưng Mộ Dung Tuyết đã chuẩn bị sẵn sàng. Nàng khẽ vung kiếm, một vòng kiếm khí thuần khiết lập tức quét sạch luồng độc khí. Đó chỉ là một cạm bẫy đơn giản, nhưng cũng đủ để cảnh báo về sự nguy hiểm phía trước.
Đi sâu hơn vào hang, con đường trở nên chật hẹp và quanh co, đá lởm chởm, thạch nhũ lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt của ngọc minh châu mà nàng thắp sáng. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những thạch nhũ trên trần hang, tạo nên một âm thanh đơn điệu, não nề, xen lẫn với tiếng gió rít nhẹ từ những khe đá, như tiếng thì thầm của những linh hồn bị mắc kẹt. Không khí nơi đây lạnh lẽo thấu xương, ẩm ướt đến mức khiến da thịt như đông cứng lại.
Vài lần nữa, Mộ Dung Tuyết phải né tránh những bẫy độc khác tinh vi hơn – những mũi tên tẩm độc bắn ra từ vách đá, những vũng nước đọng dưới chân hóa thành độc thủy khi chạm vào, hay những cây nấm phát sáng kỳ lạ nhưng lại tỏa ra mùi hương gây ảo giác. Nàng đều vượt qua một cách nhẹ nhàng, cho thấy thực lực của một vị tiên tử Thái Huyền Tiên Tông không hề tầm thường.
Cuối cùng, sau một đoạn đường dài thăm thẳm, hang động bất ngờ mở rộng ra thành một căn phòng lớn. Căn phòng này không giống như những gì nàng tưởng tượng về một nơi trú ngụ của một độc sư tà đạo. Nó không hề dơ bẩn hay hỗn độn. Trái lại, nó được sắp xếp một cách có trật tự đến kỳ lạ. Trên những kệ đá được đục đẽo tỉ mỉ, vô số bình lọ thủy tinh đủ mọi hình dáng, kích cỡ được bày biện ngay ngắn. Bên trong những chiếc bình ấy chứa đựng đủ mọi loại chất lỏng, từ trong suốt như nước lã, đến xanh biếc như ngọc, đỏ thẫm như máu, hay đen kịt như mực, tất cả đều tỏa ra những luồng khí tức khác nhau, có cái âm hàn, có cái nóng bỏng, có cái lại ngọt ngào chết chóc.
Giữa căn phòng, một lão già gầy gò, lưng còng, ngồi trên một chiếc ghế đá. Đó chính là Mạc Lão Quái. Hắn mặc một chiếc áo choàng rách rưới, cũ kỹ, màu sắc đã phai mờ theo thời gian, nhưng lại được thêu thùa những họa tiết kỳ dị bằng chỉ bạc. Trên tay hắn cầm một cây trượng gỗ thô sơ, nhưng đầu trượng lại gắn một chiếc đầu lâu nhỏ đã ngả màu vàng ố. Mái tóc bạc phơ của hắn lòa xòa che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lờ đờ, sâu hoắm, như thể đã trải qua hàng ngàn năm phong sương. Hắn đang cẩn thận dùng một chiếc thìa nhỏ, khuấy đều một thứ dung dịch màu tím sẫm trong một chiếc bát sứ cổ.
Khi Mộ Dung Tuyết bước vào, đôi mắt lờ đờ của Mạc Lão Quái chợt lóe lên một tia tinh quái. Hắn ngừng khuấy, từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao cạo xuyên qua màn tóc lòa xòa, dừng lại trên người nàng. Một nụ cười quỷ dị nhếch trên khuôn mặt đầy nếp nhăn, để lộ hàm răng đã rụng gần hết, chỉ còn vài chiếc răng vàng ố.
“Ồ, một tiểu cô nương xinh đẹp lại lạc bước đến cái nơi âm u này của lão già rồi sao?” Giọng hắn khàn khàn, nghe như tiếng đá mài vào nhau, nhưng lại ẩn chứa một sự trêu chọc tinh quái. “Ngươi muốn thứ gì? Độc dược? Bùa chú? Hay một cái chết an lành?”
Mộ Dung Tuyết không hề hoảng sợ trước vẻ ngoài quái dị và lời lẽ thách thức của hắn. Nàng cung kính cúi người. “Vãn bối Mộ Dung Tuyết, đệ tử Thái Huyền Tiên Tông, xin ra mắt Mạc Lão Quái tiền bối. Vãn bối đến đây để cầu xin tiền bối chỉ giáo về một loại độc khí kỳ lạ.” Nàng nói, giọng điệu trong trẻo nhưng đầy kiên định.
Mạc Lão Quái lại nhếch mép cười. “Thái Huyền Tiên Tông ư? Ta nhớ là những tiểu cô nương của các ngươi luôn khinh thường cái gọi là ‘tà độc’ của lão già này mà. Giờ lại chạy đến cầu xin sao?” Hắn đặt chiếc bát sứ xuống, đôi mắt lờ đờ quét qua một lượt từ đầu đến chân Mộ Dung Tuyết, như thể đang đánh giá một món hàng.
“Tiền bối nói đúng,” Mộ Dung Tuyết không vòng vo, “Chính đạo thường có những định kiến. Nhưng vãn bối tin rằng kiến thức là vô giá, và trong thời khắc nguy cấp, mọi phương pháp đều cần được xem xét. Loại độc khí này đang tàn phá sinh linh, và vãn bối không có cách nào giải quyết.” Nàng giơ ra những mẫu vật mà nàng đã thu thập, cẩn thận đặt chúng lên một chiếc bàn đá gần đó. “Đây là những mẫu vật vãn bối đã thu thập được từ Thôn Thợ Săn. Ma khí đã biến đổi thành một dạng độc khí, ăn mòn cả thể xác lẫn linh hồn.”
Mạc Lão Quái nheo mắt nhìn các mẫu vật. Hắn vươn bàn tay gầy guộc, xương xẩu, những móng tay dài và đen, chạm nhẹ vào chiếc lá đen sạm. Ngay lập tức, một làn khói đen mỏng bốc lên từ chiếc lá, luồn lách vào đầu ngón tay hắn. Mạc Lão Quái khẽ hừ lạnh một tiếng, không hề có vẻ gì là bị ảnh hưởng.
“Hừm, Huyết Mộc Độc,” hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Đã bao nhiêu năm rồi không thấy nó xuất hiện. Tưởng rằng đã bị phong ấn vĩnh viễn trong tầng sâu nhất của Ma Giới rồi chứ.” Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt mang theo vẻ tò mò. “Tiểu cô nương, ngươi tìm thấy nó ở đâu? Và ai đã vô ý đánh thức nó?”
Mộ Dung Tuyết kể lại toàn bộ sự việc, từ việc Tần Vũ can thiệp vào Thanh Thủy Thôn, đến hậu quả Ma khí lan rộng đến Hắc Phong Lĩnh, và cuối cùng là sự biến đổi kinh hoàng ở Thôn Thợ Săn. Mạc Lão Quái lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại thốt ra một tiếng “ồ” hoặc “a” đầy ẩn ý. Hắn vươn tay lấy một chiếc bình thủy tinh trong suốt, bên trong chứa một loại dung dịch màu hổ phách, rồi dùng một chiếc ống nhỏ giọt lấy một ít chất lỏng từ chiếc lá đen sạm, hòa vào dung dịch hổ phách. Ngay lập tức, dung dịch chuyển sang màu đỏ máu, rồi từ từ chuyển hóa thành một màu đen kịt, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo.
“Loại độc khí này... không chỉ đơn thuần là Ma khí,” Mạc Lão Quái lại lẩm bẩm, “Nó là một dạng độc khí cổ xưa, có liên hệ mật thiết với tàn niệm của Ma Chủ. Nó không giết chết ngay lập tức, mà từ từ ăn mòn sự sống, biến đổi linh hồn, và cuối cùng biến nạn nhân thành những vật chủ để tiếp tục lây lan. Kẻ đã vô ý đánh thức nó, đã mở ra một cánh cửa mà cả ngàn năm nay không ai dám chạm vào.” Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt sâu thẳm mang theo một sự phức tạp khó hiểu. “Ngươi muốn lão già này giúp ngươi sao?”
“Vâng, tiền bối,” Mộ Dung Tuyết đáp, ánh mắt kiên định. “Nếu tiền bối có thể chỉ giáo, vãn bối nguyện sẽ trả bất cứ giá nào.”
Mạc Lão Quái lại cười khẩy, tiếng cười khàn khàn vang vọng trong hang động lạnh lẽo. “Giá ư? Ngươi nghĩ lão già này cần gì ở nhân thế phù du này?” Hắn đứng dậy, tấm áo choàng rách rưới bay phần phật theo từng cử động. Hắn đi lại quanh căn phòng, chạm nhẹ vào từng chiếc bình, từng loại dược liệu, ánh mắt lờ đờ nhưng lại toát lên vẻ trí tuệ cổ xưa. “Ân oán thị phi, ta đã chán ngấy. Độc hay không độc, chỉ là do người dùng mà thôi. Nhưng... một cô bé gan dạ như ngươi, dám đến đây tìm lão già này, cũng thú vị đấy.” Hắn dừng lại trước một chiếc kệ chứa đầy xương cốt của các loại yêu thú. “Huyết Mộc Độc không thể hóa giải bằng linh lực thông thường. Nó cần một loại dược liệu đặc biệt, một loại ‘độc’ khác để chế ngự nó. Một loại độc có thể thanh tẩy linh hồn, chứ không phải thể xác.”
Mạc Lão Quái quay lại, đôi mắt tinh quái nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết. “Ngươi muốn cứu thế giới? Tiểu cô nương, thế giới này đã mục nát từ trong ra ngoài. Cứu được nó thì được gì? Lão già này chỉ giúp ngươi vì ta muốn xem... ngươi có thể đi đến đâu. Và ta muốn xem, cái gọi là ‘chính đạo’ của các ngươi, sẽ phải làm gì khi đối mặt với một loại độc khí cổ xưa, không nằm trong bất cứ giáo điều nào của các ngươi.” Một sự hợp tác kỳ lạ, giữa một tiên tử chính trực và một độc sư tà đạo, đã bắt đầu được thiết lập, báo hiệu cho những sự kiện phức tạp hơn sắp sửa diễn ra.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng ươm xuyên qua những tán lá xanh non, rải rác trên con đường lát đá của Thanh Vân Thành. Không khí trong lành, mang theo mùi hương của hoa cỏ và một chút khói bếp lãng đãng. Cố Trường Minh và Bạch Cửu ngồi trong một quán trà nhỏ ven đường, thưởng thức chén trà nóng hổi. Quán trà tấp nập khách ra vào, tiếng nói cười, tiếng xì xào bàn tán vang vọng khắp nơi, tạo nên một bức tranh sinh động, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh mịch u buồn trong lòng Cố Trường Minh.
Hắn vẫn mặc bộ trường bào màu đen quen thuộc, mái tóc dài buông xõa hờ hững. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm lại ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính vị đắng của số phận mà hắn đã nếm trải.
Bạch Cửu ngồi đối diện hắn, nàng tự nhiên và duyên dáng như mọi khi. Nàng khẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua những người qua lại trên phố, rồi quay sang nhìn Cố Trường Minh.
“Tin tức mới nhất vừa đến, công tử,” Bạch Cửu nói, giọng điệu của nàng mang theo một chút lo lắng. “Tên Tần Vũ đó thật sự đã gây ra phiền phức lớn. Ma khí ở Thôn Thợ Săn đã biến đổi thành một dạng độc khí, cướp đi sinh mệnh của không ít người. Nghe nói, ngay cả Mộ Dung Tuyết cũng phải đích thân chạy đến Hang Sâu Vô Tận, tìm Mạc Lão Quái để thỉnh giáo.”
Cố Trường Minh khẽ nhíu mày. Hắn đã dự liệu được hậu quả từ sự sơ suất của Tần Vũ, nhưng không ngờ nó lại diễn biến thành một loại độc khí cổ xưa đến vậy. Hắn nhớ lại những lời hắn đã nói sau khi chứng kiến Tần Vũ xử lý Ma khí ở Thanh Thủy Thôn: *“Ngươi chỉ vừa mở ra một cánh cửa khác.”* Quả thật, cánh cửa đó đã dẫn đến những thứ còn tồi tệ hơn kiếp trước, khi mà Huyết Mộc Độc chưa bao giờ được kích hoạt ở giai đoạn sớm như vậy.
Hắn nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm vào mặt gỗ khẽ vang lên. “Mạc Lão Quái...” Hắn lặp lại, ánh mắt xa xăm. “Lão quái đó... cũng có lúc hữu dụng.” Trong kiếp trước, Mạc Lão Quái là một kẻ tà đạo thực sự, đã từng bị Cố Trường Minh đích thân truy sát vì những tội ác mà hắn gây ra. Nhưng hắn cũng là một trong số ít người có kiến thức uyên bác về độc thuật cổ xưa, thậm chí có thể sánh ngang với các trưởng lão Ma tộc. Hắn biết về Huyết Mộc Độc, và biết cách chế ngự nó, nhưng chưa bao giờ được đưa vào sử dụng trong cuộc chiến chống Ma Chủ.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại, một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của trà và mùi nhang thoang thoảng từ một ngôi miếu gần đó. *Tần Vũ, ngươi tưởng mình đã dọn sạch? Ngươi chỉ vừa mở ra một cánh cửa khác, và nó đang dẫn đến những thứ còn tồi tệ hơn kiếp trước.* Cố Trường Minh tự nhủ. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng sự bình yên đó luôn bị đe dọa bởi những biến cố không ngừng của thế giới này.
Hắn mở mắt, ánh mắt hổ phách lướt qua Bạch Cửu, rồi nhìn ra xa xăm. Hắn không muốn can thiệp, không muốn lại trở thành người hùng gánh vác số mệnh. Trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. Nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn buông xuôi. Sự can thiệp gián tiếp của hắn ở Hắc Phong Lĩnh, hay việc hắn ngầm chấp thuận cho Mộ Dung Tuyết tìm đến Mạc Lão Quái, đều là những hành động bất đắc dĩ, những sự “sửa chữa” nhỏ để ngăn chặn một thảm kịch lớn hơn.
“Chàng nghĩ sao, Trường Minh?” Bạch Cửu hỏi lại, giọng nói nàng kéo hắn trở về thực tại. Nàng cảm nhận được sự dao động nhỏ trong linh hồn hắn, dù hắn vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ.
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng, gần như không thể nghe thấy. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.” Hắn nói, giọng nói trầm thấp, mang một vẻ triết lý sâu sắc. “Tần Vũ đã lựa chọn hành động theo cách của hắn, và đây là cái giá hắn phải trả. Mộ Dung Tuyết lựa chọn tìm kiếm chân tướng, và nàng cũng sẽ phải đối mặt với cái giá của sự thật.”
Hắn không nói rõ, nhưng Bạch Cửu hiểu. Cái giá của sự thật có thể là những điều kinh hoàng mà nàng sẽ khám phá ra, hoặc những định kiến mà nàng sẽ phải đối mặt khi hợp tác với một độc sư tà đạo. Cái giá của việc can thiệp, dù là gián tiếp, là sự xáo trộn trong chính tâm hồn Cố Trường Minh. Hắn đang dần bị kéo lại vào vòng xoáy định mệnh mà hắn đã cố gắng thoát ly.
Cố Trường Minh đứng dậy, ánh mắt hắn lướt qua dòng người tấp nập trên phố, những gương mặt vô tư, không hề hay biết về mối nguy hiểm đang rình rập. Hắn không muốn cứu thế giới, nhưng hắn cũng không thể làm ngơ trước sự mục nát đang lan rộng. Hắn sẽ để Mộ Dung Tuyết và Mạc Lão Quái tự mình tìm kiếm con đường, nhưng hắn sẽ không hoàn toàn bỏ mặc họ. Hắn sẽ là một bóng hình vô hình, một người hướng dẫn thầm lặng, chỉ ra những manh mối, đẩy đưa những sự kiện theo một hướng khác, mà không bao giờ lộ diện.
*Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?* Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí hắn. Không, hắn sẽ không chết nữa. Hắn sẽ buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Hắn đã làm đủ rồi. Giờ là lúc để thế giới tự cứu lấy mình, với một chút "gợi ý" từ một người anh hùng đã kiệt sức. Hắn bước đi, bóng lưng cao gầy in dấu trên nền nắng, mang theo vẻ u buồn và mỏi mệt, nhưng ẩn sâu trong đôi mắt hổ phách, một tia tính toán lạnh lùng đã được thắp lên.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.