Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 52: Biến Thể Mờ Ám và Ánh Mắt Đánh Giá Từ Xa
Bóng lưng Mộ Dung Tuyết kiên định hòa vào màn đêm đang buông xuống, mang theo quyết tâm sắt đá đến Thanh Vân Thành, nơi Hỏa Lân Yêu Hoàng đã gieo rắc nỗi kinh hoàng. Nhưng nàng không biết rằng, ở một góc khác của đại lục, một màn kịch bi thương khác đã bắt đầu mở màn, với những nhân vật mới và những biến thể Ma khí còn quỷ quyệt hơn, thử thách sự non nớt của một thế hệ anh hùng mới.
***
Thanh Vân Thành, một trung tâm giao thương sầm uất nổi tiếng với kiến trúc hài hòa giữa thiên nhiên và bàn tay con người, giờ đây đang chìm trong một sự hỗn loạn chưa từng có. Những tòa nhà bằng gỗ linh mộc chạm khắc tinh xảo, mái ngói cong vút duyên dáng, những ban công rực rỡ hoa cỏ và vườn treo xanh mướt, tất cả đều bị nhuốm một màu xám xịt của Ma khí đang lan tỏa. Buổi chiều tà vốn nên thơ với ánh nắng vàng rực rỡ và làn gió mát lành từ những con suối chảy róc rách, nay lại mang theo một cảm giác bất an đến rợn người.
Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng chim hót líu lo và cả tiếng phi hành khí nhỏ lướt qua bầu trời thường ngày, giờ đã bị thay thế bởi những tiếng la hét thất thanh, tiếng đổ vỡ loảng xoảng và những tiếng gầm gừ kỳ dị từ sâu trong các con hẻm. Mùi hương hoa cỏ thanh khiết, mùi gỗ linh mộc ấm áp và hương trầm dịu nhẹ từ các cửa hàng nay bị lấn át bởi một thứ mùi tanh tưởi, ngai ngái, như mùi máu khô và kim loại gỉ sét, khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt. Không khí mát mẻ, trong lành bỗng trở nên nặng nề, ẩm ướt và dính nhớp, như có một lớp màn vô hình đang bao phủ lấy mọi vật.
Trên con phố chính, từng đoàn người hoảng loạn chen chúc nhau, giẫm đạp lên nhau để tìm kiếm lối thoát. Họ quăng bỏ mọi thứ, chỉ còn biết cắm đầu chạy, gương mặt tái mét vì sợ hãi, đôi mắt mở to tuyệt vọng. Giữa dòng người hỗn loạn ấy, một thân hình mập mạp, mặc chiếc áo gấm sang trọng thêu rồng phượng, râu dài phất phơ, đang vật lộn với một chiếc rương gỗ khổng lồ. Đó là Trần Lão Gia, một thương nhân giàu có khét tiếng của Thanh Vân Thành, nổi tiếng với sự keo kiệt và tình yêu mãnh liệt dành cho tài sản của mình.
“Trời ơi! Tiền của ta! Tiền của ta!” Trần Lão Gia gào lên, giọng the thé như gà cắt tiết, mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt béo tốt. Ông ta ôm ghì chiếc rương như thể nó là sinh mạng của mình, bất chấp những va chạm thô bạo từ dòng người đang cuốn đi. Chiếc rương, nặng trịch những châu báu và linh thạch, khiến ông ta không thể di chuyển nhanh, càng khiến ông ta thêm hoảng loạn. “Ma khí này không thể chạm vào những món đồ quý giá của ta được! Tuyệt đối không được! Cứu mạng! Ai đó cứu ta với!”
Một làn khói đen kịt, đặc quánh như mực, cuộn lên từ một góc phố. Nơi nó đi qua, những chậu hoa cảnh lập tức héo úa, tàn rụi thành tro bụi. Một con mèo hoang đang cố gắng chạy trốn, vừa bị khói đen bao phủ đã lập tức kêu lên những tiếng thảm thiết, thân thể nó bắt đầu trương phồng, lông rụng dần, móng vuốt sắc nhọn vươn dài ra một cách dị thường, đôi mắt đỏ ngầu hung tợn. Nó gầm gừ, quay sang cắn xé đồng loại và bất cứ thứ gì ở gần.
“Cứu mạng! Có quái vật!” Một người phụ nữ vừa chạy vừa khóc thét, chỉ tay về phía con mèo biến dị. Tiếng la hét càng làm tăng thêm sự hỗn loạn. Những người dân thường, vốn quen với cuộc sống yên bình và giàu có của Thanh Vân Thành, giờ đây hoàn toàn bất lực trước mối hiểm họa vô hình.
Trần Lão Gia, vẫn đang cật lực kéo lê chiếc rương, nhìn thấy cảnh tượng đó thì hồn vía lên mây. Ông ta ngã phịch xuống đất, chiếc rương rơi lộc cộc bên cạnh, một vài viên linh thạch nhỏ lăn ra ngoài. Ông ta không kịp tiếc của, chỉ biết lồm cồm bò lùi lại, đôi mắt mập mờ nước hoảng hốt nhìn về phía làn Ma khí đen kịt đang tiến đến gần.
“Không! Không thể nào!” Ông ta lẩm bẩm, “Những thứ này… đây là Ma khí! Là thứ Ma khí trong truyền thuyết! Nó sẽ biến ta thành quái vật mất!” Nỗi sợ hãi đã vượt qua cả nỗi lo mất tiền bạc, dù chỉ là trong chốc lát. Mùi tanh tưởi của Ma khí giờ đây đã rõ rệt hơn bao giờ hết, nó như một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng ông ta, khiến ông ta khó thở. Cảm giác lạnh lẽo, nhớp nháp từ làn khói đen sệt ấy như đang len lỏi vào từng lỗ chân lông, báo hiệu một sự biến đổi kinh hoàng sắp xảy ra.
Đám đông tiếp tục bỏ chạy, nhưng Ma khí dường như có ý thức, nó không ngừng đuổi theo, lấn át, biến đổi mọi thứ trên đường đi của nó. Những sinh linh nhỏ bé, từ côn trùng cho đến gia súc, đều không thoát khỏi số phận bị biến dị, trở thành những quái vật ghê tởm, hung tợn, không còn chút dấu vết nào của sự sống hiền lành. Thanh Vân Thành, một thiên đường trần thế, giờ đã trở thành một địa ngục trần gian, nơi sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi ngự trị. Trần Lão Gia, cùng với chiếc rương châu báu, bị bỏ lại phía sau, một mình đối mặt với làn Ma khí đang nuốt chửng mọi thứ. Ông ta nhắm chặt mắt, chờ đợi số phận nghiệt ngã, nhưng không một ai quay lại, không một ai có thể cứu ông ta khỏi sự cuồng nộ của Ma khí.
***
Tiếng gầm rú của sinh vật biến dị và tiếng la hét hoảng loạn của dân chúng vang vọng khắp Thanh Vân Thành, không thể che giấu được sự thật rằng một thảm họa đang ập đến. Ngay trung tâm thành phố, nơi Sân Luyện Võ rộng lớn thường ngày là nơi các đệ tử Tiên môn tập luyện, giờ đã trở thành chiến trường.
Một thân ảnh cao lớn, vạm vỡ, mặc chiến bào màu xanh thẫm thêu hình rồng bạc, đang đứng sừng sững giữa sân. Mái tóc đen ngắn gọn gàng, khuôn mặt điển trai góc cạnh, đôi mắt sắc bén như kiếm, tất cả toát lên vẻ anh dũng, tự tin. Đó chính là Tần Vũ, thiên tài trẻ tuổi của Thanh Vân Tiên Môn, người được mệnh danh là niềm hy vọng của chính đạo. Kiếm của anh ta, một thanh bảo kiếm ngân bạch tỏa ra hàn khí sắc lạnh, đang vung lên đầy uy mãnh.
“Chỉ là chút ma khí vặt vãnh, để ta dọn dẹp cho!” Tần Vũ hét lớn, giọng nói vang dội, đầy tự tin và có chút ngạo nghễ, át cả tiếng gào thét của những sinh linh biến dị. Anh ta phi thân lên không trung, kiếm quang loáng mắt xé toạc màn đêm, chém thẳng vào một con quái vật to lớn đang hoành hành. Con quái vật này vốn là một con bò tót bình thường, nhưng giờ đây thân thể nó phình to gấp đôi, da thịt chuyển sang màu tím bầm, mọc đầy những khối u ghê tởm và những chiếc gai sắc nhọn. Đôi mắt nó đỏ ngầu, sùi bọt mép, và nó liên tục phun ra một chất lỏng màu xanh đen có tính ăn mòn cao.
Tần Vũ, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú và thiên phú kiếm đạo xuất chúng, dễ dàng né tránh những đòn tấn công thô bạo của con quái vật. Kiếm của anh ta như một dải lụa bạc, uyển chuyển mà sắc bén, nhẹ nhàng lướt qua những chiếc gai, tìm đến những điểm yếu chí mạng. “Ngân Long Xuất Hải!” Anh ta quát khẽ, kiếm khí hóa thành một con rồng bạc khổng lồ, gầm thét xé gió, lao thẳng vào bụng con quái vật. Một tiếng rống thê lương vang lên, con quái vật bị chém đôi, máu đen và dịch nhầy bắn tung tóe, bốc lên mùi tanh tưởi đến buồn nôn.
Người dân đang trốn dưới các khe hở, các mái hiên, chứng kiến cảnh tượng đó, liền vỗ tay reo hò. “Tần Vũ công tử vạn tuế! Anh hùng Tần Vũ!”
Tần Vũ mỉm cười tự mãn. Anh ta đã từng đối phó với nhiều Ma thú, nhiều sinh vật bị Ma khí biến dị. Chúng thường chỉ là những kẻ mạnh mẽ hơn, hung tợn hơn, nhưng bản chất vẫn là những sinh vật thô kệch, dựa vào sức mạnh bản năng. Anh ta tin rằng, với kiếm pháp và tu vi của mình, việc dọn dẹp Thanh Vân Thành chỉ là vấn đề thời gian.
Tuy nhiên, niềm tự tin của Tần Vũ nhanh chóng bị lung lay. Ngay khi con quái vật bò tót đổ gục, một làn khói đen kịt từ xác nó bốc lên, không tan biến mà lại ngưng tụ lại, xoáy tròn trong không khí. Từ làn khói đó, một sinh vật mới bắt đầu hình thành. Nó không còn là bò tót, mà là một thứ quái dị không hình dạng rõ ràng, thoạt nhìn như một khối thịt bùng nhùng, nhưng lại có hàng chục con mắt đỏ ngầu mọc tứ phía, và những xúc tu nhầy nhụa vươn ra tua tủa. Nó không di chuyển nhanh, nhưng mỗi khi một xúc tu của nó chạm vào mặt đất, mặt đá cứng rắn của Sân Luyện Võ lập tức biến thành bùn lầy màu đen, rồi từ đó lại mọc lên những chiếc gai xương trắng hếu.
“Cái gì đây?” Tần Vũ cau mày, vẻ mặt tự tin ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự ngạc nhiên xen lẫn khó hiểu. Anh ta chưa từng thấy một biến thể Ma khí nào như thế này. Nó không chỉ đơn thuần là mạnh hơn, mà còn có khả năng biến đổi và ảnh hưởng đến môi trường xung quanh một cách quỷ dị.
Anh ta lại vung kiếm, lần này là một chiêu thức mạnh mẽ hơn, “Kiếm Long Phá Thiên!” Hàng loạt kiếm khí bắn ra như mưa, cắt nát khối thịt bùng nhùng thành hàng trăm mảnh. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi mảnh thịt đó không chết đi, mà lại co giật, rồi từ đó mọc ra thêm những con mắt nhỏ, những xúc tu li ti, và bắt đầu bò lổm ngổm trên mặt đất, hướng về phía Tần Vũ. Số lượng quái vật nhỏ tăng lên nhanh chóng, bao vây anh ta từ mọi phía.
Tần Vũ lùi lại một bước, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải là sợ hãi, mà là sự bất ngờ. Kẻ địch này không tuân theo bất kỳ quy luật nào mà anh ta từng biết. Chúng không có điểm yếu rõ ràng, và việc chém chúng ra lại chỉ khiến chúng nhân lên. Anh ta cảm nhận được mùi tanh tưởi của Ma khí giờ đây đặc quánh hơn, như một lớp màn vô hình đang bao bọc lấy anh ta, khiến anh ta cảm thấy nặng nề và khó chịu.
Những con quái vật nhỏ bé, dù yếu ớt, nhưng với số lượng áp đảo và khả năng lây nhiễm nhanh chóng, đã khiến Tần Vũ rơi vào thế khó. Anh ta phải liên tục vung kiếm, tạo ra những cơn lốc kiếm khí để đẩy lùi chúng, nhưng mỗi khi một con bị tiêu diệt, hai ba con khác lại xuất hiện từ những mảnh vụn. Kiếm của anh ta, vốn sắc bén như dao cạo, giờ đây dường như không thể hoàn toàn tiêu diệt được chúng, chỉ khiến chúng biến đổi thành những dạng ghê tởm hơn.
Một con quái vật nhỏ, có hình dạng giống như một con giun đất khổng lồ với hàm răng sắc nhọn, bất ngờ vọt lên từ mặt đất lầy lội, cắn vào chiến bào của Tần Vũ. Dù không xuyên thủng được lớp phòng ngự của đạo bào, nhưng nó để lại một vết bẩn màu xanh đen và một cảm giác rát buốt.
“Khốn kiếp!” Tần Vũ rít lên, anh ta vung kiếm chém bay con giun, nhưng trong lòng đã dâng lên một sự bối rối và có chút bất lực. Kiếm pháp của anh ta, những chiêu thức uy mãnh và đẹp mắt, dường như không có tác dụng triệt để với những sinh vật này. Chúng không cần đấu sức, không cần tốc độ, chúng chỉ cần số lượng và khả năng biến đổi vô hạn, khiến anh ta phải liên tục phòng ngự và tiêu hao linh lực. Vẻ tự tin ban đầu của anh ta đã bị thay thế bằng sự căng thẳng rõ rệt, đôi mắt sắc bén giờ đây lộ rõ vẻ thận trọng và nghi ngờ. Mùi máu tanh và mùi Ma khí nồng nặc trong không khí khiến anh ta cảm thấy buồn nôn, và từng nhịp thở của anh ta đều trở nên nặng nề hơn. Tần Vũ nhận ra rằng, đây không phải là một trận chiến thông thường, và những gì anh ta học được từ Tiên môn dường như không đủ để đối phó với mối hiểm họa quỷ dị này.
***
Trên một mái nhà cao nhất của Thanh Vân Thành, nơi những mái ngói xanh lam cong vút chạm vào bầu trời chiều đỏ rực, một thân ảnh cô độc đứng lặng lẽ. Đó là Cố Trường Minh. Thân hình cao gầy của hắn ẩn mình trong bộ trường bào màu tối, không hoa văn cầu kỳ, hòa lẫn vào cái bóng đổ dài của tòa nhà. Khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ thờ ơ, đôi khi hiện rõ sự chán chường, khắc khổ. Đôi mắt sâu thẳm màu hổ phách, từng tràn đầy nhiệt huyết nay chỉ còn lại sự trống rỗng, vô cảm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, lặng lẽ dõi xuống cảnh tượng hỗn loạn bên dưới.
Gió nhẹ lướt qua, làm lay động vạt áo và mái tóc đen dài của hắn, nhưng Cố Trường Minh vẫn đứng bất động như một bức tượng tạc. Từ vị trí này, hắn có thể bao quát toàn bộ Thanh Vân Thành, nhìn rõ từng con phố, từng ngôi nhà bị bao phủ bởi làn Ma khí đen kịt, nghe rõ từng tiếng la hét tuyệt vọng và tiếng gầm gừ ghê rợn từ các sinh vật biến dị. Tiếng kiếm khí vút qua, tiếng va chạm kim loại và tiếng rống giận dữ của Tần Vũ từ Sân Luyện Võ vọng lên đây chỉ còn là những âm thanh nhỏ bé, bị gió cuốn đi, nhưng không thể thoát khỏi thính giác nhạy bén của hắn.
Cố Trường Minh không can thiệp, cũng không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào trên khuôn mặt. Hắn chỉ quan sát, ánh mắt hổ phách lướt qua từng động tác của Tần Vũ, từng biến đổi của sinh vật Ma khí. Hắn nhìn thấy sự tự tin ban đầu của Tần Vũ, và rồi chứng kiến sự lúng túng, bối rối khi chàng trai trẻ phải đối mặt với một kẻ địch nằm ngoài kinh nghiệm của mình.
“Nhanh nhẹn, có thiên phú… nhưng quá thiếu kinh nghiệm,” Cố Trường Minh suy nghĩ, giọng nói nội tâm trầm thấp, mang theo chút triết lý và vẻ mệt mỏi cố hữu. “Kiếm pháp vững chắc, linh lực dồi dào, nhưng chỉ là những đòn đánh thuần túy, dựa vào sức mạnh và sự khéo léo. Kẻ địch không đơn giản là mạnh hơn, mà là khác biệt. Một sự khác biệt mà thế hệ này, có lẽ, chưa từng đối mặt.”
Hắn nhớ lại những lời Mộ Dung Tuyết đã thấu hiểu trong chương trước, về bản chất của Ma khí. “Dục vọng được phóng đại của sinh linh. Một thứ biến đổi, hấp thụ, thích nghi. Không phải là một thực thể để đơn thuần chém giết.” Tần Vũ đang cố gắng chém giết một thứ không thể giết chết theo cách thông thường. Chém một nhát, nó phân thành trăm mảnh, mỗi mảnh lại là một mầm mống tai ương mới. Đây chính là biến thể mà hắn đã từng đối mặt trong kiếp trước, thứ đã khiến chính đạo phải trả giá đắt.
“Những chiêu thức hoa mỹ đó chỉ là vô ích trước bản chất nguyên thủy của sự biến dị,” Cố Trường Minh tiếp tục phân tích, ánh mắt vẫn không rời Tần Vũ. Hắn thấy rõ Tần Vũ đang tiêu hao linh lực một cách nhanh chóng, những đòn đánh càng lúc càng trở nên vội vã, thiếu đi sự điềm tĩnh. “Hắn chỉ đang chém vào cái vỏ bọc bên ngoài, không chạm được đến cốt lõi của Ma khí. Giống như cố gắng dập lửa bằng cách hất nước vào từng đốm lửa nhỏ, mà không tìm cách dập tắt nguồn gốc của nó.”
Hắn có thể dễ dàng ra tay, chỉ một chiêu thức, một niệm lực thôi cũng đủ để thanh tẩy đám Ma khí biến dị đó. Hắn biết rõ cách đối phó với chúng, cách tìm ra điểm yếu thực sự của thứ Ma khí có khả năng phân tách và tái sinh này. Nhưng hắn không làm. Trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. “Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?” Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo vị đắng của sự phản bội và mất mát.
Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng sự bình yên đó luôn bị phá vỡ bởi những mối đe dọa cũ, bởi những bi kịch đang lặp lại từng chút một. Và mỗi lần hắn cố gắng can thiệp, dù nhỏ nhất, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu.
“Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi,” hắn thầm nhủ, ánh mắt hổ phách vẫn không biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm bên trong, một cuộc giằng xé âm ỉ đang diễn ra. Hắn nhìn Tần Vũ, thấy một phần của chính mình kiếp trước – tràn đầy nhiệt huyết, tài năng, nhưng non nớt và chưa thấu hiểu được sự tàn khốc và quỷ quyệt của Ma tộc. Tần Vũ là một chiến binh xuất sắc, nhưng chưa phải là một chiến lược gia, chưa phải là người có thể nhìn thấu bản chất của Ma khí.
Một cơn gió mạnh hơn chợt thổi qua, mang theo mùi tanh tưởi của Ma khí, mùi máu và khói bụi từ trận chiến bên dưới. Cố Trường Minh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó len lỏi vào phổi. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.” Hắn biết rằng, việc hắn đứng ngoài quan sát cũng là một lựa chọn, một lựa chọn đau đớn, nhưng cần thiết. Cần thiết để Tần Vũ, và cả thế giới này, phải tự mình đối mặt, phải tự mình trưởng thành.
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống trong kiếp trước lướt qua tâm trí hắn. Họ cũng tài năng, cũng dũng cảm, nhưng cuối cùng cũng không tránh khỏi kết cục bi thảm. Liệu Tần Vũ có khác? Hay hắn cũng sẽ đi theo vết xe đổ của những anh hùng đã hy sinh vô ích?
Mở mắt ra, ánh mắt Cố Trường Minh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ sâu. Hắn nhìn thấy Tần Vũ đang vật lộn, chiến bào đã lấm lem máu và dịch nhầy của quái vật. Vẻ ngạo nghễ ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tức giận và một chút tuyệt vọng. Chàng trai trẻ đang đối mặt với thất bại đầu tiên, thất bại không phải vì yếu kém, mà vì chưa hiểu rõ bản chất của kẻ thù.
Cố Trường Minh biết, Tần Vũ cần phải trải qua điều này. Cần phải nếm trải sự bất lực, sự non nớt của chính mình, để từ đó có thể thực sự trưởng thành. Anh ta sẽ phải suy nghĩ lại về sự kiêu ngạo của mình, và tìm kiếm một con đường khác, không chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Đây là một bài học đắt giá, một bài học mà Cố Trường Minh đã phải trả giá bằng cả sinh mạng để học được. Và hắn, giờ đây, đang đóng vai trò của một người thầy vô hình, đứng từ xa, lặng lẽ quan sát, để thế giới tự dạy dỗ những anh hùng của mình. Ráng chiều đỏ rực trên Thanh Vân Thành, như một vết thương lớn đang rỉ máu, báo hiệu một đêm dài đầy thử thách đang chờ đợi.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.