Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 53: Manh Mối Vô Hình và Nọc Độc Mới
Ráng chiều đỏ rực trên Thanh Vân Thành, như một vết thương lớn đang rỉ máu, báo hiệu một đêm dài đầy thử thách đang chờ đợi. Nhưng ngay cả khi ánh tà dương cuối cùng lịm tắt sau những đỉnh núi mờ sương, bóng đêm buông xuống không mang theo sự bình yên. Thay vào đó, nó mang đến một cơn ác mộng mới, một sự hỗn loạn không ngừng nghỉ, nơi những âm thanh gào thét và tiếng xương cốt va chạm trở thành bản giao hưởng chết chóc.
Tần Vũ, chàng trai trẻ tuổi kiêu ngạo, giờ đây nằm vất vưởng dưới một đống đổ nát của một công trình kiến trúc cổ kính. Từng là một tòa tháp canh sừng sững với mái ngói cong vút và những ban công chạm khắc tinh xảo, giờ đây nó chỉ còn là một khối gạch đá vụn, xám xịt bởi khói bụi và ám khí. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, vị kim loại tanh tưởi tràn ngập khoang miệng. Thanh kiếm vốn sắc bén, biểu tượng cho sức mạnh và niềm kiêu hãnh của hắn, nằm cách đó không xa, ánh thép lờ mờ phản chiếu những luồng Ma khí đen kịt đang vờn quanh.
“Khốn kiếp! Chuyện gì thế này… Lại là một loại Ma vật khác sao?!” Tần Vũ nghiến răng, cố gắng gượng dậy, nhưng cơ thể hắn như bị hàng ngàn mũi kim châm, đau đớn và tê dại. Trước mặt hắn, một con Ma vật biến dị hình thù quái dị đang bò tới. Nó không còn hình dáng cố định, mà là một khối thịt bùng nhùng, đen sì, với vô số xúc tu mọc tua tủa, mỗi xúc tu đều có một con mắt đỏ ngầu chớp động. Mùi hôi thối, tanh tưởi của nó xộc thẳng vào mũi, khiến dạ dày hắn cuộn lại. Ma khí cuồn cuộn từ cơ thể nó, tạo thành một lớp màn che phủ, khiến không khí càng thêm nặng nề và ngột ngạt. Tiếng gầm gừ khàn đục của nó như đến từ tận cùng địa ngục, vang vọng trong không gian u ám, hòa lẫn với tiếng kêu thảm thiết của những người dân thường đang chạy trốn.
Không xa đó, Trần Lão Gia, với thân hình mập mạp và bộ râu dài đã lấm lem bụi đất, đang run rẩy ẩn mình dưới một gờ đá, đôi mắt ti hí hoảng loạn nhìn về phía Ma vật. “Cứu mạng! Ai đó cứu ta với! Tài sản của ta... mạng của ta!” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, đôi tay béo múp cố gắng che chắn khuôn mặt nhợt nhạt. Ông ta không quan tâm đến trận chiến, chỉ muốn giữ lấy cái mạng già và những thỏi vàng bạc châu báu còn sót lại trong tâm trí. Mùi hương của hoa cỏ và gỗ linh mộc từng đặc trưng của Thanh Vân Thành đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là mùi máu tanh, mùi tử khí nồng nặc và khói bụi từ những đám cháy xa xa.
Trên mái nhà đối diện, Cố Trường Minh vẫn đứng đó, thân hình cao gầy ẩn mình trong bóng tối, như một phần của màn đêm. Đôi mắt hổ phách của hắn tĩnh lặng, không một chút gợn sóng cảm xúc, nhưng sâu thẳm bên trong là một sự phân tích sắc bén, lạnh lùng. Hắn nhìn Tần Vũ vật lộn, nhìn Ma vật biến dị không ngừng phân tách và tái hợp, mỗi lần như vậy lại càng trở nên hung hãn và khó đối phó hơn. Hắn biết rõ loại Ma khí này, thứ đã từng gieo rắc nỗi kinh hoàng trong kiếp trước, thứ mà chính đạo phải trả giá bằng máu và nước mắt để tìm ra cách khắc chế.
“Ma khí này đã biến dị sâu hơn, vượt xa tầm hiểu biết của hắn ta,” Cố Trường Minh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm thấp như tiếng gió đêm. “Sự kiêu ngạo của Tần Vũ, sự ỷ lại vào sức mạnh cá nhân, sẽ phải trả giá.” Hắn nhớ lại những lời hắn đã ‘vô tình’ để lại cho Mộ Dung Tuyết, về bản chất của Ma khí – không phải là một thực thể để đơn thuần chém giết, mà là “dục vọng được phóng đại của sinh linh,” một thứ biến đổi, hấp thụ, thích nghi. Tần Vũ đang cố gắng chém giết một thứ không thể giết chết theo cách thông thường. Chém một nhát, nó phân thành trăm mảnh, mỗi mảnh lại là một mầm mống tai ương mới, mang theo nọc độc chết người.
Hắn có thể dễ dàng ra tay, chỉ một chiêu thức, một niệm lực thôi cũng đủ để thanh tẩy đám Ma khí biến dị đó. Hắn biết rõ cách đối phó với chúng, cách tìm ra điểm yếu thực sự của thứ Ma khí có khả năng phân tách và tái sinh này. Nhưng hắn không làm. Trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã quá mệt mỏi với gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. "Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí hắn, mang theo vị đắng của sự phản bội và mất mát. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng sự bình yên đó luôn bị phá vỡ bởi những mối đe dọa cũ, bởi những bi kịch đang lặp lại từng chút một. Và mỗi lần hắn cố gắng can thiệp, dù nhỏ nhất, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu.
Một luồng gió lạnh buốt lướt qua, mang theo mùi nồng nặc của Ma khí và tiếng rít gào của Ma vật. Tần Vũ cố gắng rút thanh kiếm của mình, nhưng một xúc tu đen kịt đã quấn chặt lấy cổ tay hắn, siết chặt. Hắn cảm nhận được chất dịch nhầy độc hại từ xúc tu thấm vào da thịt, làm tê dại cả một vùng. Đôi mắt sắc bén của Tần Vũ, vốn luôn tràn đầy tự tin, giờ đây hiện rõ sự hoảng loạn. Hắn gồng mình, linh lực trong đan điền như bị đông cứng, không thể vận chuyển.
Cố Trường Minh khẽ nhíu mày, một tia lo lắng thoáng qua đôi mắt hổ phách sâu thẳm, nhưng nhanh chóng bị che giấu. Hắn đưa tay, khẽ vuốt ve một mảnh ngọc nhỏ trên tay áo, một vật phẩm hắn đã giữ bên mình từ rất lâu, mang theo khí tức thanh tịnh hiếm có. Mảnh ngọc chỉ nhỏ bằng đầu ngón tay, nhưng ẩn chứa một năng lượng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với sự hỗn tạp của Ma khí. Hắn biết, Tần Vũ là một chiến binh xuất sắc, nhưng chưa phải là một chiến lược gia, chưa phải là người có thể nhìn thấu bản chất của Ma khí. Hắn cần một bài học, một bài học đắt giá, nhưng không phải là cái chết. “Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi,” hắn thầm nhủ, ánh mắt vẫn không biểu lộ cảm xúc, nhưng sâu thẳm bên trong, một cuộc giằng xé âm ỉ đang diễn ra. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn biết rằng, việc hắn đứng ngoài quan sát cũng là một lựa chọn, một lựa chọn đau đớn, nhưng cần thiết. Cần thiết để Tần Vũ, và cả thế giới này, phải tự mình đối mặt, phải tự mình trưởng thành. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình ảnh những người đồng đội đã ngã xuống trong kiếp trước lướt qua tâm trí hắn. Họ cũng tài năng, cũng dũng cảm, nhưng cuối cùng cũng không tránh khỏi kết cục bi thảm. Liệu Tần Vũ có khác? Hay hắn cũng sẽ đi theo vết xe đổ của những anh hùng đã hy sinh vô ích?
Mở mắt ra, ánh mắt Cố Trường Minh vẫn tĩnh lặng như mặt hồ sâu. Hắn nhìn thấy Tần Vũ đang vật lộn, chiến bào đã lấm lem máu và dịch nhầy của quái vật. Vẻ ngạo nghễ ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tức giận và một chút tuyệt vọng. Chàng trai trẻ đang đối mặt với thất bại đầu tiên, thất bại không phải vì yếu kém, mà vì chưa hiểu rõ bản chất của kẻ thù. Cố Trường Minh biết, Tần Vũ cần phải trải qua điều này. Cần phải nếm trải sự bất lực, sự non nớt của chính mình, để từ đó có thể thực sự trưởng thành. Anh ta sẽ phải suy nghĩ lại về sự kiêu ngạo của mình, và tìm kiếm một con đường khác, không chỉ dựa vào sức mạnh cá nhân. Đây là một bài học đắt giá, một bài học mà Cố Trường Minh đã phải trả giá bằng cả sinh mạng để học được. Và hắn, giờ đây, đang đóng vai trò của một người thầy vô hình, đứng từ xa, lặng lẽ quan sát, để thế giới tự dạy dỗ những anh hùng của mình.
***
Trong khi Tần Vũ đang vật lộn với tử thần, cơ thể tê dại dần bởi nọc độc của Ma vật và Ma khí cuồn cuộn, một luồng khói bụi đen kịt đột nhiên cuộn lên từ một góc khuất của Thanh Vân Thành, nơi những ngôi nhà đổ nát chất chồng, tạo thành một khung cảnh hoang tàn, đầy rẫy mùi tử khí và ẩm mốc. Ánh sáng yếu ớt từ những đống lửa nhỏ và pháp khí của tu sĩ từ xa chỉ càng làm nổi bật thêm sự u ám và chết chóc của nơi này. Gió đêm lướt qua, mang theo một mùi độc lạ lùng, hôi thối và tanh tưởi đến rợn người, không giống với bất kỳ loại Ma khí nào Tần Vũ từng đối mặt.
Giữa làn khói bụi mịt mùng đó, một thân ảnh gầy gò, xấu xí với chiếc trượng đầu rắn bất ngờ xuất hiện. Bà ta bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều tạo ra một tiếng lạch cạch khô khốc, như thể xương cốt đang va vào nhau. Khuôn mặt bà ta nhăn nheo như vỏ cây khô, đôi mắt nhỏ ti hí ẩn chứa sự độc ác và khoái trá, ánh lên màu xanh lục quỷ dị trong bóng tối. Mái tóc bù xù, bạc trắng như rễ cây chết, lòa xòa che khuất một phần khuôn mặt. Bà ta mặc một bộ y phục rách rưới, cũ kỹ, nhuộm màu đen bẩn thỉu, tựa như vừa bò ra từ lòng đất sâu thẳm. Trên chiếc trượng gỗ của bà ta, một đầu rắn độc được chạm khắc tinh xảo, đôi mắt bằng đá quý đỏ rực như máu.
Tần Vũ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ mịt cố gắng nhận diện kẻ vừa xuất hiện. Hắn cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, độc địa hơn cả Ma khí, đang lan tỏa trong không khí, khiến từng tế bào trong cơ thể hắn như bị đông cứng. Hắn chưa từng gặp loại khí tức này bao giờ, nó mang theo sự tàn bạo, nham hiểm và một chút gì đó cũ kỹ, mục ruỗng.
“Tiểu tử nhà ngươi cũng có chút bản lĩnh, nhưng tiếc là… ngươi sẽ thành thức ăn cho côn trùng của ta!” Giọng nói của bà ta the thé, khàn đặc, như tiếng kim loại cào vào đá, mang theo một sự khoái trá bệnh hoạn. Bà ta cười ghê rợn, nụ cười làm lộ hàm răng vàng ố, lởm chởm. Cùng lúc đó, bà ta vung chiếc trượng đầu rắn lên cao, và ngay lập tức, từ dưới đất, từ những khe nứt của tường đổ nát, vô số côn trùng độc hại đủ mọi hình dạng và kích cỡ bò ra. Chúng có những đôi cánh sắc nhọn, những chiếc vòi hút máu, những chiếc càng cong vút, và đôi mắt đỏ ngầu phản chiếu ánh sáng yếu ớt của đêm. Chúng bò lổm ngổm, tạo ra một âm thanh rào rào đáng sợ, như một dòng sông đen đang chảy. Mùi độc từ chúng xộc thẳng vào mũi, khiến Tần Vũ choáng váng.
“Lão yêu bà! Ngươi là ai?!” Tần Vũ cố gắng gào lên, nhưng giọng nói hắn yếu ớt, lạc đi trong tiếng gầm gừ của Ma vật và tiếng côn trùng bò lổm ngổm. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng chống đỡ, nhưng sự tê dại đã lan đến tận xương tủy. Hắn biết, đây không phải là Ma tộc thuần túy, mà là một kẻ sử dụng độc thuật, một thứ tà thuật còn đáng sợ hơn cả Ma khí đơn thuần, bởi nó tấn công thẳng vào cơ thể, làm suy yếu ý chí.
Ngũ Độc Bà tiến thêm một bước, đôi mắt ti hí quét qua Tần Vũ với vẻ khinh miệt. “Hừm, cứ gọi ta là Ngũ Độc Bà. Ngươi sẽ sớm biết thôi.” Bà ta nhếch mép, để lộ một nụ cười rợn người. “Ngươi cứ từ từ mà cảm nhận cái chết. Côn trùng của ta sẽ nuốt chửng ngươi, từng chút một, cho đến khi chỉ còn lại bộ xương trắng.”
Ngay lập tức, đàn côn trùng độc hại như một làn sóng đen kịt, lao về phía Tần Vũ. Chúng bò lên người Ma vật biến dị, kích thích nó trở nên hung hãn hơn, đồng thời cũng nhắm thẳng vào Tần Vũ. Hắn cảm thấy hàng trăm, hàng ngàn vết cắn nhỏ, mỗi vết cắn đều truyền một luồng độc tố mới vào cơ thể đang suy yếu của hắn. Cơ bắp co giật, tầm nhìn mờ dần, và một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, như thể linh hồn hắn đang dần bị rút cạn. Hắn cố gắng vung kiếm, nhưng cánh tay hắn nặng trịch, không còn chút sức lực. Thanh kiếm chỉ còn có thể tạo ra những tia sáng yếu ớt, không đủ để đẩy lùi làn sóng côn trùng và Ma vật đang vồ vập.
Tần Vũ rơi vào tuyệt vọng. Hắn đã kiêu ngạo, đã đánh giá thấp Ma khí, và giờ đây, hắn phải đối mặt với hậu quả. Hắn đã nghĩ mình có thể chiến thắng bằng sức mạnh, bằng tài năng của mình, nhưng trước loại kẻ thù biến dị và độc địa này, tất cả đều trở thành vô nghĩa. Hắn cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé đang bị giày vò dưới chân một con voi khổng lồ. Sự tức giận của hắn biến thành nỗi bất lực, và nỗi bất lực ấy đang dần nuốt chửng ý chí sinh tồn của hắn. Tiếng cười the thé của Ngũ Độc Bà vang vọng bên tai, như một bản nhạc tử thần, kéo hắn sâu hơn vào vực thẳm của sự tuyệt vọng. Hắn biết, nếu không có phép màu, đây chính là kết cục của hắn. Mùi độc, mùi máu, mùi bùn đất và Ma khí hòa quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp chết chóc, đè nặng lên lồng ngực hắn. Hắn cảm thấy từng hơi thở của mình trở nên khó khăn hơn, như thể phổi hắn đang bị lấp đầy bởi chất độc và Ma khí.
***
Cố Trường Minh vẫn đứng trên mái nhà cao nhất của một tòa kiến trúc đổ nát, đôi mắt hổ phách xuyên thấu màn đêm, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bi thảm bên dưới. Hắn nhìn thấy Ngũ Độc Bà xuất hiện, nhìn thấy độc thuật của bà ta khuếch đại sức mạnh của Ma khí biến dị, và nhìn thấy Tần Vũ, người từng tràn đầy tự tin, giờ đây đang vật lộn trong tuyệt vọng. Một luồng khí lạnh lướt qua hắn, mang theo mùi độc hôi thối và tiếng cười ghê rợn của Ngũ Độc Bà. Hắn thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng chất chứa sự mệt mỏi đã tích tụ qua hàng ngàn năm.
“Ma khí này biến dị quá nhanh… Ngũ Độc Bà cũng đã xuất hiện. Nếu không có chút ‘chỉ dẫn’, hắn ta sẽ chết vô ích,” Cố Trường Minh thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm thấp, không chút cảm xúc. Lương tâm của một anh hùng, dù đã chai sạn đến mức nào, vẫn còn sót lại một tia le lói. Hắn không muốn cứu thế giới, không muốn gánh vác trách nhiệm, nhưng hắn cũng không muốn nhìn một thiên tài như Tần Vũ chết một cách vô nghĩa, không học được bất cứ điều gì.
Hắn lặng lẽ rời khỏi mái nhà, thân hình lướt đi nhẹ như gió qua những bức tường đổ nát, xuyên qua những con hẻm tối tăm, ít người qua lại. Mùi ẩm mốc và bụi bặm trong những ngõ hẻm này xen lẫn với mùi độc từ xa, tạo thành một bầu không khí căng thẳng nhưng lại yên tĩnh một cách kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn của chiến trường. Ánh trăng mờ nhạt, yếu ớt xuyên qua những đám mây, chỉ đủ để soi rọi những bóng hình lờ mờ trên mặt đất.
Cố Trường Minh dừng lại ở một ngõ hẻm nhỏ, gần khu vực mà Tần Vũ đang giao chiến, nơi hắn phỏng đoán Tần Vũ có thể sẽ tìm đường thoát thân nếu còn sống. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng lấy ra một mảnh ngọc nhỏ từ trong tay áo. Đó là chính là mảnh 'Thanh Tịnh Ngọc Bài' mà hắn đã vuốt ve trước đó, một bảo vật hiếm có từ kiếp trước, có khả năng thanh lọc tà khí và độc tố. Mảnh ngọc này, vốn đã mang năng lượng tinh khiết, nay lại được hắn khắc thêm vài phù văn cổ, những phù văn mà chỉ hắn, với ký ức của kiếp trước, mới biết cách tạo ra để đối phó với loại Ma khí biến dị đặc biệt này. Chúng là những ký hiệu phức tạp, mỗi nét đều ẩn chứa một tia linh lực và tri thức sâu sắc về cấu trúc, điểm yếu của Ma vật và Ma khí độc hại.
Hắn khẽ chạm vào mảnh ngọc, truyền vào đó một tia linh lực tinh thuần của mình, và một phần tri thức về cấu tạo của loại Ma khí đặc biệt này, cùng với cách thức mà độc tố của Ngũ Độc Bà hoạt động. Năng lượng của hắn không nhằm mục đích chữa lành hoàn toàn, mà là để kích hoạt tiềm năng của ngọc bài, biến nó thành một "kim chỉ nam" vô hình. Mảnh ngọc giờ đây không chỉ là một vật phẩm, mà là một mảnh ghép của sự hiểu biết, một lời giải đáp được mã hóa.
Đôi mắt hổ phách của Cố Trường Minh ánh lên một tia sáng khó hiểu. Hắn không muốn cứu, nhưng hắn cũng không thể hoàn toàn thờ ơ. Đây là một bài học. Một bài học mà Tần Vũ phải tự mình khám phá, tự mình lĩnh hội. Hắn muốn Tần Vũ hiểu rằng, sức mạnh cá nhân không phải là tất cả, rằng sự kiêu ngạo sẽ dẫn đến thất bại, và rằng có những kẻ thù không thể bị đánh bại bằng những chiêu thức hoa mỹ thông thường.
Sau khi hoàn tất việc truyền tải, hắn khẽ buông tay, để mảnh 'Thanh Tịnh Ngọc Bài' nhỏ, đã được anh khắc thêm vài phù văn cổ, rơi xuống giữa những viên gạch vỡ và bụi đất một cách khéo léo. Mảnh ngọc chỉ tỏa ra một luồng linh khí cực kỳ yếu ớt, khó nhận ra, như một viên đá bình thường. Nó sẽ không chủ động tỏa sáng hay hấp dẫn sự chú ý, mà phải cần một người đủ may mắn, hoặc đủ tuyệt vọng, để tìm thấy nó, để cảm nhận được sự khác biệt của nó.
Cố Trường Minh nhìn mảnh ngọc chìm vào bóng tối, hòa mình vào đống đổ nát của Thanh Vân Thành. Hắn không nán lại, không một chút do dự, tiếp tục bước đi, biến mất vào sâu trong những con hẻm tối. Hắn biết, hành động này không phải là "cứu", mà chỉ là "chỉ dẫn". Một chỉ dẫn cho con đường sống sót, một gợi ý cho sự trưởng thành. Liệu Tần Vũ có đủ thông minh, đủ nhạy bén để nhận ra giá trị của nó? Hay hắn sẽ bỏ lỡ cơ hội, và chìm vào cái chết như những anh hùng kiếp trước đã từng? Cố Trường Minh không biết, và cũng không muốn biết. Hắn đã làm phần của mình, theo cách riêng của hắn. Phần còn lại, là của Tần Vũ, và của số phận.
***
Đêm càng về khuya, Thanh Vân Thành càng chìm sâu vào hỗn loạn. Tiếng gào thét của Ma vật, tiếng kêu la của Ngũ Độc Bà, và tiếng linh lực va chạm vẫn vang vọng khắp nơi, nhưng giờ đây, chúng trở nên xa vời hơn, mờ mịt hơn đối với Tần Vũ. Cơ thể hắn gần như đã hoàn toàn tê liệt. Hắn nằm đó, giữa những mảnh vỡ của tòa tháp cũ, bị vây quanh bởi hàng trăm con côn trùng độc hại đang rúc rỉa, và Ma vật biến dị đang từ từ vồ tới, cái miệng rộng toác với những chiếc răng lởm chởm. Mùi độc, mùi máu, và ma khí đặc quánh trong không khí, như một tấm màn tử vong đang bao phủ lấy hắn. Hắn cảm thấy mình đang trôi dần vào cõi vô định, ý thức lờ mờ như ngọn nến trước gió.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, khi ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt hắn dường như sắp tắt, Tần Vũ cố gắng gượng bò, từng chút một, tìm kiếm một con đường sống sót vô vọng. Hắn không biết mình đang bò đi đâu, chỉ là một bản năng sinh tồn nguyên thủy thôi thúc hắn. Tay hắn, vốn đã tê dại, vô tình chạm phải một vật lạnh lẽo, nhẵn nhụi giữa đống gạch đá vụn. Một cảm giác mát lạnh, tinh khiết bất ngờ truyền vào lòng bàn tay hắn, xua đi một phần nào đó sự tê dại và đau đớn đang hành hạ hắn.
Hắn nắm chặt lấy vật đó, cảm nhận một luồng khí thanh tịnh yếu ớt tỏa ra, không mạnh mẽ, nhưng đủ để làm dịu đi độc tố đang lan tràn trong người hắn. Đầu óc hắn, vốn đang quay cuồng trong độc tố và tuyệt vọng, bỗng trở nên tỉnh táo hơn đôi chút. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, nâng vật đó lên trước mắt.
Dưới ánh trăng mờ nhạt lướt qua những đám mây, hắn nhìn kỹ. Đó là một mảnh ngọc bài nhỏ, ánh lên vẻ cổ kính, màu trắng trong như băng tuyết, nhưng lại có những vết nứt và đường vân mờ ảo như được tạo ra từ hàng ngàn năm phong sương. Trên bề mặt của nó, hắn nhận ra những phù văn cổ xưa, tinh xảo đến lạ lùng. Chúng không phải là những phù văn thông thường hắn từng học, mà là những ký hiệu phức tạp, dường như ẩn chứa một triết lý nào đó về cấu trúc của vạn vật.
“Thứ này… nó đang thanh lọc độc tố của mình? Những phù văn này… có lẽ nào?” Tần Vũ thầm thì, đôi mắt bỗng mở to, một tia sáng bừng lên trong đáy mắt. Hắn không biết nó là gì, nhưng linh cảm mách bảo hắn rằng đây không phải là một vật phẩm tầm thường. Những phù văn này, tuy xa lạ, nhưng lại có một sự liên kết kỳ lạ với Ma khí đang bao quanh hắn, như thể chúng là chìa khóa để giải mã bản chất của nó.
Tiếng cười the thé của Ngũ Độc Bà vang lên gần hơn, kéo Tần Vũ trở về thực tại. Bà ta đã tiến đến sát bên hắn, đôi mắt xanh lục đầy vẻ khinh miệt nhìn chằm chằm vào hắn. “Không chạy thoát được đâu, tiểu tử! Để ta xem ngươi còn có thể làm gì!” Bà ta gằn giọng, khuôn mặt xấu xí nhăn nhó lại trong một nụ cười độc địa. Đàn côn trùng lại một lần nữa dâng lên, và Ma vật biến dị gầm gừ, sẵn sàng kết liễu hắn.
Tần Vũ không còn thời gian để suy nghĩ. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh 'Thanh Tịnh Ngọc Bài', một tia sáng lóe lên trong mắt anh, không phải là ánh sáng của sự hy vọng viển vông, mà là sự bừng tỉnh của trí tuệ. Hắn dùng hết sức lực cuối cùng, vận chuyển linh lực vào ngọc bài. Không cần biết cơ chế, chỉ cần tin vào trực giác của mình.
Ngay lập tức, mảnh ngọc bài bỗng bừng sáng. Không phải là ánh sáng chói lọi, mà là một luồng sáng xanh nhạt, tinh khiết và dịu mát, lan tỏa ra xung quanh Tần Vũ như một tấm màn bảo hộ vô hình. Luồng sáng đó không có sức mạnh tấn công, nhưng nó lại có một tác dụng kỳ lạ. Khi nó chạm vào lũ côn trùng độc, chúng lập tức co rúm lại, phát ra những tiếng rít the thé đầy đau đớn, sau đó tan rã thành tro bụi đen kịt. Ma vật biến dị cũng bị ảnh hưởng, nó gầm gừ dữ dội, các xúc tu co rút lại, cơ thể bùng nhùng của nó dường như đang bị ăn mòn bởi luồng sáng thanh tịnh. Mùi độc trong không khí cũng giảm đi đáng kể, nhường chỗ cho một hương thơm nhẹ nhàng, trong lành.
Tần Vũ cảm thấy một luồng năng lượng mới, yếu ớt nhưng kiên cường, đang truyền khắp cơ thể. Độc tố dường như bị đẩy lùi, và sự tê dại giảm bớt. Hắn có thể cử động được tay chân một cách khó khăn. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự quyết tâm mới mẻ, pha lẫn chút bối rối. Hắn đã được cứu, không phải bằng sức mạnh cá nhân hay những chiêu thức hoa mỹ, mà bằng một vật phẩm nhỏ bé, và một sự hiểu biết nào đó về bản chất của kẻ thù.
Ngũ Độc Bà, chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt xanh lục lóe lên vẻ kinh ngạc và tức giận. Bà ta không ngờ một vật phẩm nhỏ bé lại có thể chống lại độc thuật và Ma khí của mình. “Ngươi… ngươi có thứ gì trong tay?!” Bà ta gào lên, giọng nói đầy sự đố kỵ và căm phẫn. Nhưng Tần Vũ không trả lời. Hắn chỉ siết chặt mảnh ngọc bài trong tay, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào những phù văn cổ xưa trên đó, như thể chúng đang dần hé lộ những bí mật động trời về Ma khí, về thế giới này, và cả về chính bản thân hắn. Một con đường mới, một sự hiểu biết mới, vừa được mở ra trong khoảnh khắc cận kề cái chết.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.