Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 56: Hồng Nhan Đạp Tuyết, Ma Khí Lan Tràn

Mảnh "Thanh Tịnh Ngọc Bài" vẫn còn vương lại chút linh khí tinh thuần trong lòng bàn tay Liễu Thanh Hoan. Nàng mân mê chiếc lá Tử Diệp Thảo màu tím thẫm, cảm nhận sự liên kết yếu ớt nhưng rõ ràng giữa nó và mảnh ngọc. Ánh mắt nàng mơ hồ, một sự nghi hoặc sâu sắc không ngừng dấy lên trong tâm trí. Câu hỏi về Cố Trường Minh, về những sự "trùng hợp" kỳ lạ mà hắn để lại, cứ thế lớn dần, không ngừng dày vò nàng. Nàng ngước nhìn khoảng không nơi Cố Trường Minh vừa biến mất, trong màn đêm u tịch. Một sự trống rỗng khó tả bao trùm lấy nàng, một sự trống rỗng đi kèm với cảm giác bị điều khiển, bị dẫn dắt bởi một bàn tay vô hình. Liễu Thanh Hoan đã từng ngưỡng mộ hắn, từng xem hắn là một anh hùng bất khả chiến bại, một vị thần hộ mệnh của Tiên Nguyên Đại Lục. Nhưng giờ đây, giữa chiến trường vừa lắng xuống, nơi mùi máu tanh và Ma khí còn vương vấn, cảm giác ngưỡng mộ ấy dần bị thay thế bởi sự tò mò đến khó chịu, một sự thôi thúc muốn vạch trần bí ẩn đằng sau tấm màn thờ ơ của hắn. Nàng siết chặt mảnh ngọc và chiếc lá trong tay, quyết tâm sẽ tìm ra lời giải đáp.

***

Hoàng hôn buông xuống Lạc Hoa Trấn, mang theo sắc đỏ tím héo úa như chính số phận của ngôi làng. Nơi đây từng nổi tiếng với những cánh đồng hoa đào bạt ngàn, mỗi độ xuân về đều rực rỡ sắc hồng, hương thơm lan tỏa khắp nơi, thu hút vô số tao nhân mặc khách đến thưởng ngoạn. Nhưng giờ đây, khung cảnh ấy đã bị thay thế bởi một bức tranh thảm khốc của sự mục ruỗng và cái chết.

Mộ Dung Tuyết chậm rãi bước qua con đường đá quen thuộc, lòng nặng trĩu. Từng gốc đào cổ thụ, vốn dĩ phải đang trổ nụ, đơm hoa, nay chỉ còn lại những cành khô khốc, trơ trụi. Những cánh hoa đào đã tàn lụi không phải vì hết mùa, mà vì bị nhuộm một màu đen xám đáng sợ, tựa như bị một bàn tay vô hình bóp nát sự sống. Chúng rụng lả tả trên mặt đất, tạo thành một tấm thảm u ám, mỗi bước chân của Mộ Dung Tuyết đều nghiền nát những mảnh vỡ của vẻ đẹp từng có. Mùi hương ngọt ngào của hoa đào đã biến mất, thay vào đó là một thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc của sự phân hủy, lẫn với vị kim loại gỉ sét và một chút chua chát khó tả, đó là mùi của Ma khí. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách của trấn, bám víu vào từng vật thể, từng sinh linh, giống như một căn bệnh chết người đang gặm nhấm sự sống.

Từ xa, tiếng chim hót líu lo, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng cười nói rộn ràng của dân làng đã không còn. Thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng rên rỉ yếu ớt, tiếng ho khan đầy đau đớn, và những tiếng khóc than nấc nghẹn. Mộ Dung Tuyết nhìn thấy những sinh vật nhỏ bé, vốn dĩ là bướm, là côn trùng vô hại, giờ đây đã biến dị thành những hình thù ghê rợn. Chúng bò lổm ngổm trên mặt đất, trên những thân cây khô cằn, thân thể sưng phồng, đôi mắt đỏ ngầu và những chi tiết kỳ dị mọc ra từ thân thể. Mỗi bước chân của cô đều phải dè chừng để tránh giẫm phải chúng, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi ghê tởm sâu sắc đối với sự biến chất của tự nhiên.

Cô vội vã đi sâu hơn vào trấn, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Cô nhìn thấy người dân Lạc Hoa Trấn, những gương mặt hiền lành, chất phác mà cô từng gặp, giờ đây nằm gục ngã trên đất, trên ngưỡng cửa nhà mình, hoặc co quắp bên vệ đường. Ánh mắt họ trống rỗng, chứa đựng sự hoảng sợ tột cùng, tuyệt vọng và đau đớn. Làn da của họ dần chuyển sang màu xanh xám, những mạch máu nổi lên chằng chịt dưới da như những con rắn độc. Từ một số người, Ma khí bốc lên thành từng luồng khói đen mờ ảo, giống như linh hồn họ đang bị rút cạn.

Mộ Dung Tuyết vội vàng chạy đến bên một người phụ nữ đang ôm chặt đứa con nhỏ của mình. Khuôn mặt người phụ nữ đã biến dạng, đôi mắt lờ đờ, nhưng bàn tay vẫn cố gắng che chở cho đứa bé. Đứa bé, khoảng chừng ba, bốn tuổi, nằm trong vòng tay mẹ, cơ thể nhỏ bé đang co giật từng hồi. Mộ Dung Tuyết quỳ xuống, đặt tay lên trán đứa bé, một luồng linh lực tinh thuần từ lòng bàn tay cô truyền vào cơ thể nó. Nhưng vô ích. Ma khí đã ăn sâu quá nhanh, quá mạnh. Đôi bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ đã bắt đầu biến dạng, những móng tay cứng và sắc nhọn mọc dài ra, làn da sần sùi như vảy cá.

“Cứu chúng tôi với! Có ai cứu chúng tôi không?” Tiếng khóc than tuyệt vọng vang vọng khắp trấn, từ những người còn sống sót, những người đang co ro trong góc tối, hay cố gắng lê lết tìm kiếm sự giúp đỡ. “Ông trời ơi, tại sao lại như vậy?”

Mộ Dung Tuyết cảm nhận sự bất lực đang dâng lên trong mình, một cảm giác lạnh lẽo hơn cả cái lạnh bất thường của gió chiều. Cô đã từng đối mặt với Ma khí, từng chứng kiến sự tàn phá của nó, nhưng chưa bao giờ nó lan rộng và biến đổi nhanh chóng đến mức này. Nó không chỉ giết chết, mà còn bóp méo, biến dạng, hủy hoại mọi sự sống bằng một cách tàn nhẫn nhất. Cô cố gắng cứu chữa vài người nữa, nhưng mỗi lần linh lực của cô chạm vào họ, cô đều cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt của Ma khí đã xâm chiếm, một sự biến chất đã ăn sâu vào cốt tủy. Ngay cả những viên đan dược thanh tâm, hóa giải độc tố mạnh nhất mà cô mang theo, cũng chỉ có thể trì hoãn một chút sự biến dị, chứ không thể ngăn cản được nó.

Cô nhìn lại cậu bé, giờ đây đã ngã gục hoàn toàn, đôi mắt vẫn mở to, nhưng đã mất đi ánh sáng. Bàn tay nhỏ bé, giờ đã hoàn toàn biến thành móng vuốt sắc nhọn, găm chặt vào đất. Hình ảnh đó khắc sâu vào tâm trí Mộ Dung Tuyết, một vết cắt đau đớn không thể nào lành. Cô cảm thấy một nỗi căm phẫn dâng trào, không chỉ với Ma khí, mà còn với chính sự bất lực của bản thân, của cả Tiên giới. Ma khí không còn là thứ có thể dùng sức mạnh thuần túy để trấn áp. Nó đã biến đổi, đã trở nên xảo quyệt hơn, ăn mòn từ bên trong, biến những sinh linh vô tội thành quái vật.

Mộ Dung Tuyết đứng dậy, bạch y vương chút bụi bẩn của Lạc Hoa Trấn, đôi mắt phượng sáng ngời nay tràn ngập bi thương và một nỗi cấp bách không thể kiềm chế. “Không thể nào… Ma khí đã lan đến đây nhanh như vậy sao?” Cô thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt bởi cảm xúc. Lạc Hoa Trấn nằm cách xa chiến trường chính, vậy mà chỉ trong một thời gian ngắn, nó đã bị biến thành địa ngục trần gian. Điều này chứng tỏ Ma khí đang lan rộng với tốc độ kinh hoàng, và có lẽ, đã biến đổi để trở nên mạnh hơn, xảo quyệt hơn. Ma khí không còn chỉ là một mối đe dọa vật lý, nó đã trở thành một thứ bệnh dịch, một lời nguyền rủa đối với toàn bộ sự sống.

Sự bất lực và nỗi đau ấy nhanh chóng biến thành một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong lòng cô. Cô biết, chỉ có một người, một người duy nhất, có thể hiểu rõ sự biến đổi này của Ma khí, và có thể tìm ra cách đối phó. Đó là người đã từng gánh vác cả thế giới trên vai, người đã từng hy sinh tất cả để cứu lấy Tiên Nguyên Đại Lục. Mặc dù hắn giờ đây chọn cách ẩn mình, thờ ơ nhìn dòng chảy số phận, nhưng Mộ Dung Tuyết tin rằng, sâu thẳm trong tâm hồn hắn, vẫn còn một tia lửa của trách nhiệm. Cô nhìn lại Lạc Hoa Trấn đang dần chìm trong bóng tối, nơi tiếng khóc than đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng chết chóc. Một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng cô, không phải vì sợ hãi, mà vì một dự cảm không lành. Nếu Ma khí cứ tiếp tục lan rộng như thế này, thì không bao lâu nữa, toàn bộ đại lục sẽ biến thành một Lạc Hoa Trấn thứ hai.

Cô phải tìm hắn. Bằng mọi giá.

***

Đêm khuya, gió thổi se lạnh trên đỉnh một ngọn đồi vắng vẻ cách Lạc Hoa Trấn hàng chục dặm. Mộ Dung Tuyết đứng đó, bạch y phấp phới trong gió, như một tiên tử lạc bước giữa trần gian đau khổ. Ánh trăng bắt đầu ló rạng, chiếu sáng một cách u buồn xuống khung cảnh núi rừng tĩnh mịch. Từ phía Lạc Hoa Trấn, một làn khí đen mỏng manh vẫn bốc lên, mang theo mùi tanh tưởi, nồng nặc, như một lời nhắc nhở về thảm cảnh vừa xảy ra. Mùi Ma khí ấy, dù đã bị gió núi thổi tan đi phần nào, vẫn len lỏi vào khứu giác cô, găm vào tâm trí cô, không ngừng thôi thúc.

Nỗi đau đớn và sự bất lực khi chứng kiến Lạc Hoa Trấn bị hủy hoại đã biến thành một quyết tâm sắt đá trong lòng Mộ Dung Tuyết. Đôi mắt phượng của cô, vốn dĩ thường mang nét ưu sầu, giờ đây ánh lên một tia kiên định rực rỡ, tựa như hai vì sao chiếu rọi giữa màn đêm u tối. Cô biết, Ma khí đã biến đổi, nó không còn đơn thuần là sức mạnh tà ác cần phải trấn áp, mà là một thứ bệnh dịch, một lời nguyền rủa đang gặm nhấm sự sống từ bên trong. Và chỉ có một người duy nhất, một người đã từng đối mặt với Ma Chủ tàn bạo, một người đã từng trải qua vô số sinh tử, mới có thể hiểu được sự biến dị kinh hoàng này, và tìm ra cách hóa giải.

“Cố Trường Minh…” Cô thì thầm, tên hắn thoát ra từ đôi môi thanh tú, mang theo một chút run rẩy, một chút da diết, và vô vàn hy vọng. “Dù huynh có trốn tránh thế nào, dù huynh có muốn buông bỏ tất cả, ta cũng sẽ tìm thấy huynh! Thế giới này… thế giới này cần huynh!” Giọng nói của cô, tuy nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch, ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cô biết hắn đang ở đâu đó, ẩn mình trong bóng tối, quan sát thế giới này trôi dạt. Cô biết hắn đang mệt mỏi, đang chán chường, đang cố gắng thoát ly khỏi cái gánh nặng mà hắn từng mang. Nhưng cô không thể để hắn làm vậy. Không phải khi Ma khí đã trở nên đáng sợ đến thế này.

Cô hít một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn vào phổi, mang theo cả mùi hương thanh khiết của núi rừng và chút tanh tưởi của Ma khí từ xa. Cô đưa hai bàn tay ngọc ngà lên trước ngực, kết một thủ ấn phức tạp. Những ngón tay thon dài uyển chuyển lướt nhẹ, mỗi động tác đều mang theo sự tinh tế và cổ xưa của Tiên gia. Linh khí thanh khiết từ cơ thể cô tuôn trào, tạo thành một vòng xoáy ánh sáng màu bạc bao quanh, rồi bùng nổ, xuyên thẳng lên bầu trời đêm. Ánh sáng ấy rực rỡ đến mức xé toạc màn đêm, giống như một tín hiệu khẩn cấp gửi đi từ tận cùng tâm hồn.

Không khí xung quanh rung chuyển nhẹ, bầu trời đêm như xé rách một khe hở. Từ trong tầng mây đen kịt, một bóng trắng khổng lồ dần hiện ra, sải cánh rộng lớn, tạo nên những luồng gió mạnh mẽ cuốn tung mái tóc đen nhánh của Mộ Dung Tuyết. Đó là một con hạc trắng tinh khiết, lông vũ của nó trắng muốt như tuyết đầu mùa, không vương một hạt bụi trần. Đôi mắt tinh khiết của nó sáng rực trong đêm, như hai viên bảo thạch quý giá, nhìn thẳng vào Mộ Dung Tuyết. Nó hạ cánh nhẹ nhàng xuống đỉnh đồi, không hề tạo ra tiếng động, đôi chân dài mảnh mai chạm đất một cách thanh thoát. Nó cúi đầu xuống, đôi mắt thông tuệ nhìn Mộ Dung Tuyết, như đã hiểu được tâm tư và nỗi lòng của chủ nhân. Nó là Bạch Hạc, linh thú đồng hành của Mộ Dung Tuyết, một con vật linh thiêng đã cùng cô trải qua bao năm tháng tu luyện, chứng kiến bao thăng trầm của Tiên giới.

Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông trắng muốt của Bạch Hạc, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Cô đặt trán mình lên chiếc cổ dài của nó, thì thầm: “Bạch Hạc, chúng ta phải đi. Phải đi tìm anh ấy.” Bạch Hạc khẽ cọ đầu vào tay cô, như một lời an ủi, một sự đồng thuận không cần lời nói. Nó luôn trung thành, luôn hiểu được chủ nhân của mình. Nó kiêu ngạo đối với người ngoài, nhưng lại dịu dàng và tận tụy với Mộ Dung Tuyết.

Với một động tác thanh thoát, Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng nhảy lên lưng Bạch Hạc. Lưng hạc rộng lớn và êm ái, tạo cho cô một cảm giác an toàn và vững chãi. Bạch Hạc không đợi Mộ Dung Tuyết ra lệnh, nó tự động vỗ cánh, nhẹ nhàng cất mình lên không trung. Từng nhịp vỗ cánh của nó mạnh mẽ nhưng không hề gây ra tiếng động lớn, như một bóng ma trắng muốt lướt đi trong màn đêm. Gió đêm lướt qua mặt Mộ Dung Tuyết, mang theo hơi lạnh và chút ẩm ướt. Cô ngoái đầu nhìn lại Lạc Hoa Trấn lần cuối, ánh mắt vẫn còn vương vấn nỗi bi thương. Rồi cô quay đầu lại, hướng ánh mắt về phía chân trời xa xăm, nơi Thanh Vân Thành tọa lạc. Nơi đó, có lẽ, là nơi hắn đang ẩn mình.

Hành trình này, cô biết, sẽ không hề dễ dàng. Cố Trường Minh đã quá mệt mỏi, quá chai sạn, hắn sẽ không dễ dàng chấp nhận gánh vác trách nhiệm một lần nữa. Nhưng Mộ Dung Tuyết tin rằng, sâu thẳm trong trái tim hắn, vẫn còn một tia sáng, một tia hy vọng. Cô sẽ không từ bỏ, cho dù có phải đối mặt với sự thờ ơ lạnh nhạt của hắn, hay sự kháng cự của chính tâm hồn hắn. Cô sẽ tìm ra hắn, và bằng mọi cách, sẽ buộc hắn phải đối mặt với sự thật, với trách nhiệm mà hắn đã cố gắng chối bỏ. Bạch Hạc sải cánh rộng lớn, lướt đi trong đêm, đưa Mộ Dung Tuyết bay về phía Thanh Vân Thành, mang theo nỗi cấp bách của một thế giới đang chìm dần vào bóng tối, và quyết tâm không ngừng nghỉ của một người con gái.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Tàng Kinh Các, chiếu rọi lên những chồng sách cổ cao ngất, phủ bụi thời gian. Không khí bên trong Tàng Kinh Các tĩnh mịch, trang nghiêm, phảng phất mùi giấy cổ, mực tàu và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian thiêng liêng dành cho tri thức. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng gió thổi qua khe cửa sổ, và tiếng nói chuyện thì thầm của một vài đệ tử đang tìm kiếm sách tham khảo, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của sự học hỏi.

Liễu Thanh Hoan ngồi giữa một chồng sách cao ngất, mái tóc đen mượt buông xõa ngang lưng, đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh như chứa đựng vì sao, giờ đây lại mang vẻ suy tư sâu sắc. Nàng vẫn còn mặc bộ váy áo tươi sáng của ngày hôm qua, nhưng trên đó đã vương chút bụi bẩn và vết tích của trận chiến. Nàng đã dành cả đêm để nghiên cứu, để tìm kiếm, để cố gắng lý giải những gì đã xảy ra. Cái mảnh "Thanh Tịnh Ngọc Bài" mà Tần Vũ tình cờ làm rơi, và chiếc lá Tử Diệp Thảo đã giúp nàng hóa giải Ma khí biến dị, vẫn còn nằm trong túi áo của nàng, như một lời nhắc nhở không ngừng về sự "trùng hợp" kỳ lạ.

Nàng lật từng trang sách cũ kỹ, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên những dòng chữ viết tay đã phai mờ, những hình vẽ phức tạp về các loại linh thảo, các loại Ma vật, và những pháp quyết cổ xưa. Nàng tìm kiếm bất kỳ ghi chép nào về những sự kiện tương tự, về những loại Ma khí biến dị, hay về những cá nhân bí ẩn có khả năng "vô tình" tạo ra những sự trùng hợp đến khó tin. Mỗi lần nàng tìm thấy một chi tiết nhỏ, một manh mối mơ hồ, tâm trí nàng lại lập tức liên kết đến Cố Trường Minh.

"Manh mối đó... Nó quá hoàn hảo để là ngẫu nhiên," nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy băn khoăn, phá vỡ sự tĩnh mịch của Tàng Kinh Các. "Cố Trường Minh, rốt cuộc anh là ai, và mục đích của anh là gì?"

Nàng nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của hắn, cái vẻ thờ ơ đến lạnh người, nhưng lại ẩn chứa một sự từng trải vô hạn. Nàng nhớ lại cách hắn luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, nhưng không bao giờ trực tiếp ra tay. Hắn luôn gieo những hạt giống của sự giúp đỡ một cách khéo léo, đến mức người khác khó mà nhận ra. Từ khi Tần Vũ tình cờ nhặt được "Thanh Tịnh Ngọc Bài", đến khi nàng "tình cờ" phát hiện ra Tử Diệp Thảo. Tất cả đều giống như một vở kịch được dàn dựng công phu, mà hắn là người đạo diễn thầm lặng.

Nàng day day trán, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. Nàng đã từng nghĩ rằng hắn chỉ là một người mạnh mẽ, ẩn dật, không muốn can thiệp vào thế sự. Nhưng sau trận chiến ở Lạc Hoa Trấn, với sự biến đổi kinh hoàng của Ma khí, nàng bắt đầu nhận ra rằng sự thờ ơ của hắn không đơn thuần là sự ẩn dật. Nó là một sự tính toán, một chiến lược, một cách để hắn thúc đẩy người khác phải tự mình đứng lên. Hắn không muốn làm anh hùng, hắn muốn tạo ra những anh hùng mới.

Liễu Thanh Hoan ngừng lại ở một trang sách cũ kỹ, đã ngả màu vàng ố. Đó là một ghi chép về "Vô Thần Tôn Giả" – một nhân vật truyền thuyết từ thời thượng cổ, một người có sức mạnh kinh thiên động địa nhưng lại luôn hành động một cách khó lường, bí ẩn, không bao giờ trực tiếp ra mặt mà luôn dùng những cách thức gián tiếp để ảnh hưởng đến cục diện. Sách mô tả Vô Thần Tôn Giả là một người cực kỳ thông tuệ, có thể nhìn thấu vạn vật, và đôi khi, những hành động "vô tình" của hắn lại là những mấu chốt quan trọng xoay chuyển càn khôn.

Liễu Thanh Hoan chăm chú đọc từng chữ, ánh mắt nàng dần mở to. Những mô tả về Vô Thần Tôn Giả, về sự "gián tiếp" trong hành động của hắn, về cái cách hắn "gieo mầm" tri thức hay cơ hội cho người khác, giống như một tia sáng xé toạc màn sương mù trong tâm trí nàng. Nàng chợt nhớ đến ánh mắt sâu thẳm của Cố Trường Minh, cái vẻ u buồn và mỏi mệt nhưng lại chứa đựng một sự khôn ngoan cổ kính. Có phải chăng… hắn cũng là một Vô Thần Tôn Giả của thời đại này? Hay hắn đã học được cách hành động giống như vị tiền bối ấy?

Một tia sáng lóe lên trong đầu cô, một kết nối mơ hồ nhưng đầy sức thuyết phục. Hắn không phải là kẻ thờ ơ vô tâm, hắn là một người đang cố gắng thay đổi thế giới bằng một cách khác. Một cách mà nàng, và có lẽ cả thế giới này, chưa từng thấy. Nhưng tại sao hắn lại làm vậy? Tại sao hắn không trực tiếp ra tay, lại chọn con đường vòng vèo và đầy thử thách này? Những câu hỏi mới lại xuất hiện, chồng chất lên những câu hỏi cũ.

Nàng khép cuốn sách lại, đặt nó nhẹ nhàng lên chồng sách. Mặc dù vẫn còn quá mơ hồ để hình thành một kết luận rõ ràng, nhưng một điều nàng biết chắc: Cố Trường Minh không đơn giản như vẻ ngoài của hắn. Hắn không phải là một người anh hùng theo cách truyền thống, nhưng hắn đang định hình lại khái niệm về người cứu rỗi. Và nàng, Liễu Thanh Hoan, sẽ không ngừng tìm kiếm, không ngừng khám phá, cho đến khi nàng hiểu rõ được tất cả những bí mật ẩn giấu trong con người hắn. Sự tò mò của nàng đã vượt qua ngưỡng của một đệ tử bình thường, nó đã trở thành một nỗi ám ảnh, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Nàng cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đặt lên vai mình, không chỉ là cứu thế giới, mà còn là phải hiểu rõ Cố Trường Minh, hiểu rõ lý do đằng sau sự thờ ơ của hắn. Bởi vì, có lẽ, đó chính là chìa khóa để thực sự cứu lấy Tiên Nguyên Đại Lục này, không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cả trí tuệ và sự thấu hiểu.

***

Thanh Vân Thành, một căn nhà nhỏ ẩn mình giữa những rặng trúc xanh mướt, nơi tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một không gian yên bình đến lạ lùng. Mùi hoa cỏ dại len lỏi trong không khí, quyện với hương gỗ linh mộc thoang thoảng từ kết cấu căn nhà, và một chút hương trà ấm áp. Ánh nắng ban mai xuyên qua tán trúc, tạo thành những đốm sáng nhảy múa trên nền đất, không khí trong lành, mát mẻ, dễ chịu. Từ xa, thỉnh thoảng có tiếng phi hành khí nhỏ lướt qua, mang theo chút âm thanh của thế giới bên ngoài, nhưng không thể phá vỡ sự tĩnh mịch mà Cố Trường Minh đã tạo ra cho riêng mình.

Cố Trường Minh ngồi bên cửa sổ, lưng hơi khom, tay cầm một chén trà nóng. Hắn không cần dùng thần thức để biết rằng Ma khí đang lan rộng hơn, nuốt chửng từng vùng đất của Tiên Nguyên Đại Lục. Hắn không cần nhắm mắt để "nhìn" thấy những thảm cảnh đang diễn ra ở Lạc Hoa Trấn, hay những nơi khác. Tất cả những hình ảnh đó, những tiếng khóc than, những gương mặt tuyệt vọng, đã in sâu vào ký ức hắn từ kiếp trước, và giờ đây, chúng lại tái hiện, từng chút một, như một cuốn phim quay chậm đầy đau đớn.

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà hòa quyện với chút ngọt hậu, lan tỏa trong khoang miệng. Ánh mắt hắn lướt qua bầu trời xanh ngắt, nơi một chấm trắng nhỏ đang nhanh chóng tiến về phía này. Hắn không cần suy nghĩ cũng biết đó là ai, và mục đích của chuyến hành trình này là gì. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, vốn dĩ đã chứa đựng cả ngàn năm lịch sử và sự mệt mỏi, giờ đây ánh lên một tia sáng khó đoán, một nụ cười chua chát thoáng hiện trên đôi môi hắn, rồi lại biến mất nhanh chóng, trả lại vẻ lãnh đạm thường thấy.

"Lại một người nữa đến tìm ta," hắn thầm nghĩ, giọng điệu nội tâm mang một sự mỉa mai, một sự bất lực. "Chẳng lẽ số phận không thể buông tha ta ư?" Hắn đã cố gắng buông bỏ, đã cố gắng lùi về phía sau, để thế giới tự vận hành, để những người khác tự đứng lên. Hắn đã gieo những hạt giống, đã đặt những manh mối, đã tạo ra những cơ hội. Hắn đã thấy Liễu Thanh Hoan, với sự thông minh và nhạy bén của mình, đang dần xâu chuỗi mọi thứ. Hắn đã thấy Tần Vũ, dù còn kiêu ngạo, nhưng cũng đã bắt đầu trưởng thành qua thử thách sinh tử. Kế hoạch của hắn đang diễn ra, nhưng không phải không có cái giá của nó. Cái giá ấy là những cái chết, những mất mát mà hắn biết rõ có thể ngăn cản, nhưng lại chọn không làm.

Mỗi lần một mối đe dọa mới xuất hiện, mỗi lần một bi kịch tái diễn, vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Sự thờ ơ bề ngoài của hắn là một lớp vỏ bọc dày cộp, che giấu đi sự giằng xé nội tâm sâu sắc. Hắn muốn buông bỏ, muốn tìm kiếm sự bình yên, nhưng gánh nặng của ký ức và trách nhiệm lại không ngừng níu kéo. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có phải là một thứ xa xỉ không thể với tới đối với một người như hắn?

Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm vào gỗ tạo ra một âm thanh nhỏ, thanh thúy. Hắn đứng dậy, thân hình cao gầy toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt. Hắn quay lưng lại với cửa sổ, bóng lưng hắn cô độc và xa cách, như một bức tường ngăn cách hắn với thế giới bên ngoài. Hắn biết Mộ Dung Tuyết sẽ đến, và nàng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Nàng sẽ là một trong những người đầu tiên phá vỡ lớp vỏ bọc mà hắn đã dày công xây dựng.

"Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Câu nói quen thuộc lại vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó mang theo một chút nặng nề hơn, một chút chua xót hơn. Hắn đã cố gắng dạy họ cách tự mình trở thành anh hùng, nhưng có vẻ như, con đường ấy vẫn còn quá dài, và có lẽ, hắn vẫn chưa thể hoàn toàn đứng ngoài. Sự xuất hiện của Mộ Dung Tuyết là minh chứng cho điều đó. Nàng sẽ đến, với nỗi đau, với sự kiên định, và với một hy vọng không ngừng. Và hắn, Cố Trường Minh, sẽ phải đối mặt với nàng, đối mặt với những kỳ vọng mà hắn đã cố gắng chối bỏ.

Bóng lưng hắn vẫn sừng sững, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi thấu xương. Hắn đã chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ không mong muốn, một cuộc đối thoại sẽ lại khuấy động những vết thương đã cố gắng đóng vảy trong tâm hồn hắn. Cuộc chiến với Ma khí có thể gián đoạn, nhưng cuộc chiến nội tâm của Cố Trường Minh thì không bao giờ. Con đường chữa lành vết thương lòng của hắn, và con đường cứu rỗi thế giới theo một cách khác, vẫn còn rất dài và đầy gian nan. Chấm trắng trên bầu trời kia càng lúc càng lớn, báo hiệu sự xuất hiện của một người đã không còn chấp nhận sự thờ ơ của hắn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free