Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 95: Vân Sơn Huyết Lệ: Hồi Chuông Cảnh Tỉnh
Trong tầng mây mờ mịt giăng kín như một tấm màn tang thương, Cố Trường Minh vẫn chìm đắm trong dòng suy tư miên man. Hắn biết, hạt mầm mình gieo đã được truyền đi, một tia sáng yếu ớt của tri thức, một lời thì thầm trong tiềm thức. Liệu nó có thể nảy mầm giữa biển lửa của Ma khí đang cuồn cuộn ngoài kia? Hắn không biết, và cũng không thể biết. Đó là cuộc chiến của thế hệ mới, là con đường mà họ phải tự mình khai phá. Sự thờ ơ của hắn, đôi khi, lại là một dạng tàn nhẫn của sự quan tâm, một phương pháp huấn luyện khắc nghiệt mà hắn đã phải trải qua trong kiếp trước. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, hắn chỉ muốn những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục.
Hắn khẽ thở dài, cảm nhận được hơi ấm mềm mại của bàn tay Mộ Dung Tuyết vẫn đang khẽ siết lấy tay hắn, như một lời nhắc nhở lặng lẽ về sự hiện diện của nàng, về nỗi lo lắng không thể che giấu trong đôi mắt phượng tuyệt mỹ. Nàng luôn ở đó, thấu hiểu hắn hơn bất cứ ai, chấp nhận mọi khía cạnh của hắn, dù là sự tàn nhẫn hay những tia dịu dàng hiếm hoi ẩn sâu bên trong. Hắn biết, nàng hiểu được sự giằng xé trong hắn, hiểu được cái giá của sự “buông xuôi” mà hắn đang cố gắng chi trả.
Bên ngoài Vân Đoạn Sơn Cốc, nơi họ ẩn mình trên đỉnh núi cao, ánh sáng ban mai vẫn chưa thể xuyên thủng lớp mây mù xám xịt. Không khí đặc quánh mùi khói khét lẹt, lẫn vào đó là vị tanh tưởi của máu và thứ hương vị nồng nặc, khó chịu của Ma khí. Một vùng trời rộng lớn, vốn là khu vực phồn thịnh với linh khí dồi dào, giờ đây bị bao phủ bởi một màn sương đen kịt, nuốt chửng cả những ngọn núi hùng vĩ nhất của dãy Long Tuyền Sơn Mạch.
“Không thể tin được! Ma khí đã lan đến đây nhanh như vậy sao?” Giữa khung cảnh hỗn loạn, giọng nói trong trẻo của Liễu Thanh Hoan vang lên, mang theo sự bàng hoàng và một chút nghẹn ngào. Nàng vừa cùng Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử đặt chân đến rìa Thanh Sơn Phái, nơi vốn là một môn phái nhỏ, thanh tịnh ẩn mình giữa rừng sâu. Nhưng giờ đây, trước mắt họ là một địa ngục trần gian.
Những tòa kiến trúc gỗ cổ kính của Thanh Sơn Phái đã bị Ma khí ăn mòn, biến dạng, đổ nát. Khói đen cuồn cuộn bốc lên từ những mái hiên cháy dở, hòa vào sương mù tạo thành một bức màn u ám. Tiếng la hét, tiếng kiếm khí va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng Ma vật gầm gừ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng chết chóc, vang vọng khắp thung lũng. Hàng trăm Ma vật với hình thù quái dị, đôi mắt đỏ rực như máu, đang vây hãm những đệ tử và trưởng lão của Thanh Sơn Phái, những người yếu ớt, hoảng loạn, không có khả năng chống cự một cách hiệu quả. Ma khí đỏ thẫm quấn quanh thân thể chúng, khiến chúng càng thêm hung tợn và đáng sợ.
Trên đỉnh một ngọn núi đá trọc gần đó, một thân ảnh gầy gò, tám chân như nhện, mặc áo choàng đen và đeo mặt nạ nhện, đang đứng sừng sững. Đó chính là Hắc Chu, kẻ chủ mưu của thảm kịch này. Hắn ta ngẩng đầu lên, phát ra một tràng cười khẩy the thé, như một âm thanh xé rách không khí. Đôi mắt sau lớp mặt nạ nhện lấp lánh sự thích thú, tàn nhẫn. Hắn ta vung tay, những sợi tơ nhện độc màu đen nhánh bắn ra như mưa, giăng thành một tấm lưới tử thần, cuốn lấy những đệ tử đang cố gắng chống trả. Những sợi tơ đó không chỉ trói buộc thể xác, mà còn gặm nhấm linh hồn, khiến nạn nhân co giật và dần biến chất.
Tần Vũ, với vẻ mặt cương nghị, siết chặt chuôi kiếm trong tay, hàm răng nghiến ken két. Khí tức mạnh mẽ từ cơ thể hắn toát ra, nhưng vẫn không thể che giấu được sự tức giận và bất lực. “Bọn chúng quá yếu kém... nhưng chúng ta không thể đứng nhìn!” Hắn gầm lên, ánh mắt sắc bén như kiếm quét qua chiến trường. Hắn đã chứng kiến sự yếu kém của các Tiên môn nhỏ trong kiếp trước, nhưng nhìn thấy tận mắt sự tàn khốc này, lòng hắn vẫn không khỏi căm phẫn. Đây chính là cái giá của sự tự mãn, của việc không chuẩn bị cho những mối đe dọa thực sự.
Bạch Hạc Tiên Tử, với đạo bào trắng tinh đã dính vài vệt máu khô từ trận chiến trước, đôi mắt thanh tú tràn ngập sự đau buồn. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ lay động theo gió. “Tình hình tệ hơn chúng ta nghĩ rất nhiều. Cần phải sơ tán những người còn sống sót!” Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo sự cấp bách. Nàng vung tay, một luồng bạch quang thanh tịnh bắn ra, đánh tan vài sợi tơ nhện đang tiến đến gần Liễu Thanh Hoan.
Liễu Thanh Hoan không nói thêm lời nào. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ dâng trào trong lồng ngực. Ký ức về đệ tử Lâm Viên Gia Tộc bị Ma khí xâm nhập vẫn còn ám ảnh nàng. Giờ đây, cảnh tượng bi thảm trước mắt càng khắc sâu vào tâm trí nàng, như một lời cảnh tỉnh đau đớn. Nàng nhận ra sự cấp bách của tình hình, và cả trách nhiệm mà nàng và Tần Vũ đang gánh vác. Một luồng linh quang chợt lóe lên trong tâm trí nàng, một hình ảnh mơ hồ về cách vận dụng linh khí để thanh lọc và phá vỡ kết cấu Ma khí. Đó là một ý niệm cực kỳ tinh tế, như một tia chớp vụt qua, mà nàng không thể lý giải nổi nguồn gốc. Nàng không biết đó có phải là 'hạt mầm' mà Cố Trường Minh đã gieo hay không, nhưng nàng cảm nhận được, và nàng tin tưởng nó.
“Đi!” Liễu Thanh Hoan khẽ hô lên, đôi mắt đen láy rực cháy ý chí chiến đấu. Nàng vận khởi Thủy hệ công pháp, thân hình nhỏ nhắn lao thẳng vào vòng vây của Ma vật, tạo ra một cơn lốc nước xoáy, cuốn phăng những sợi tơ nhện độc và Ma vật nhỏ yếu, đồng thời thanh lọc một phần Ma khí đang bao phủ. Nàng không còn là cô bé ngây thơ, nũng nịu ngày nào. Sự tàn khốc của thế giới đã buộc nàng phải trưởng thành, phải mạnh mẽ hơn.
Tần Vũ cũng không chậm trễ. Hắn gầm lên một tiếng, kiếm khí cuồn cuộn bốc lên từ thân thể vạm vỡ, biến thành một luồng ánh sáng bạc chói lòa, chém thẳng vào đám Ma vật đang vây hãm một nhóm đệ tử Thanh Sơn Phái đang hấp hối. Hắn đã từng kiêu ngạo, từng tự tin vào sức mạnh của bản thân, nhưng những gì chứng kiến trong vài ngày qua đã khiến hắn học được sự khiêm tốn. Hắn biết, sức mạnh cá nhân có giới hạn, nhưng ý chí và quyết tâm thì không. Một cảm giác lạ lùng cũng dâng lên trong tâm trí hắn, như một lời chỉ dẫn vô hình về cách sử dụng kiếm ý để cắt đứt những kết nối ảo ảnh của Hắc Chu, một trực giác sắc bén đến khó tin. Hắn không chần chừ, tin tưởng vào trực giác đó, vung kiếm.
Bạch Hạc Tiên Tử thì phi thân lên không trung, bạch hạc dưới chân nàng bay lượn uyển chuyển, tránh né những đòn tấn công của Ma vật. Nàng vung tay, từng đạo phù chú lấp lánh như những bông tuyết rơi xuống chiến trường, hóa giải một phần Ma khí, chữa trị cho những đệ tử bị thương, và tạo ra những lá chắn linh lực mong manh bảo vệ những người còn sống sót. Nàng biết, họ không thể cứu tất cả, nhưng họ sẽ làm hết sức mình, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi giữa biển lửa tuyệt vọng.
Cuộc chiến bắt đầu, khốc liệt và tàn nhẫn hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.
***
Bên trong Thanh Sơn Phái, mọi thứ đã biến thành một địa ngục trần gian. Sương mù đen đặc quánh như một bàn tay vô hình siết chặt lấy cổ họng, khiến không khí trở nên ngột ngạt, khó thở. Mùi máu tanh, lưu huỳnh, và thứ hương vị mục rữa của Ma khí hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào mũi, gây buồn nôn. Tiếng la hét thảm thiết, tiếng cầu cứu yếu ớt của các đệ tử và trưởng lão vang vọng khắp nơi, bị nuốt chửng bởi tiếng gầm gừ ghê rợn của Ma vật và tiếng cười the thé của Hắc Chu.
Những tòa điện ngói xanh giờ chỉ còn là những bức tường đổ nát, những mảnh vỡ của kiến trúc vương vãi khắp nơi, dính đầy máu và bùn đất. Trận pháp phòng ngự ít ỏi của môn phái đã sụp đổ hoàn toàn dưới sự tấn công có hệ thống của Hắc Chu. Hắn ta, ẩn hiện trong bóng tối, như một bóng ma, liên tục tạo ra các ảo ảnh đáng sợ, đánh lừa thị giác và tâm trí của những người đang chống trả. Những hình ảnh về người thân yêu bị Ma vật xé xác, về những nỗi sợ hãi thầm kín nhất, tất cả đều hiện lên một cách chân thực đến rợn người, khiến ý chí chiến đấu của đệ tử Thanh Sơn Phái suy sụp hoàn toàn.
“Trời ơi! Cứu chúng ta với!” Một vị Trưởng lão Thanh Sơn Phái, gương mặt già nua đầy nếp nhăn vì lo lắng và sợ hãi, gào thét trong tuyệt vọng. Ông ta đang cố gắng dùng chút linh lực cuối cùng của mình để bảo vệ vài đệ tử yếu ớt, nhưng xung quanh ông, từng người một đang gục ngã. Một số đệ tử, mắt trợn trừng, cơ thể co giật, đã bị Ma khí xâm nhập hoàn toàn, biến thành những Ma vật đáng sợ quay lại tấn công chính đồng môn của mình, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo trong sự đau đớn và hung tợn.
Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, cùng Bạch Hạc Tiên Tử, cố gắng hết sức mình để bảo vệ những người dân vô tội và chặn đứng Ma khí. Liễu Thanh Hoan vận dụng Thủy hệ công pháp, tạo ra một lá chắn nước trong suốt, bao bọc lấy một nhóm đệ tử nữ đang co ro trong sợ hãi. Nước linh lực chảy xiết, thanh lọc một phần nhỏ Ma khí đang quẩn quanh, mang lại một chút hơi thở trong lành giữa không khí ngột ngạt. Nàng vung tay, những tia nước sắc bén như kiếm bắn ra, xuyên thủng Ma vật, nhưng số lượng chúng quá đông đảo, dường như vô tận.
Tần Vũ thì như một chiến thần, kiếm khí mạnh mẽ của hắn xé tan màn sương đen, chém giết từng Ma vật một. Mỗi nhát kiếm của hắn đều mang theo sức mạnh của một ngọn núi, thổi bay những con Ma vật hung tợn nhất. Hắn gầm lên, xua tan những ảo ảnh mà Hắc Chu giăng ra, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào những bóng đen lẩn khuất. Tuy nhiên, hắn cũng nhận ra, chỉ sức mạnh đơn thuần là không đủ. Ma khí không chỉ là một đối thủ vật lý, mà còn là một thế lực ăn mòn tinh thần, bóp méo thực tại. Hắn cảm thấy mình như đang chiến đấu với một cơn ác mộng không hồi kết, và sự bất lực bắt đầu gặm nhấm lòng dũng cảm của hắn.
Bạch Hạc Tiên Tử, với vẻ mặt đau buồn, liên tục niệm chú, từng đạo pháp thuật hỗ trợ và chữa trị được tung ra. Nàng cố gắng kéo dài sự sống cho những người bị thương, hóa giải độc tố của tơ nhện, nhưng những vết thương do Ma khí gây ra quá nặng, quá nhanh chóng. Nàng nhìn thấy những đôi mắt tuyệt vọng, những khuôn mặt biến dạng, và trái tim nàng như thắt lại. “Thiện tai!” Nàng khẽ thốt lên, một lời than thở cho số phận bi thảm của những sinh linh vô tội.
Hắc Chu, từ xa, vẫn quan sát mọi thứ với vẻ thích thú. Hắn ta di chuyển nhanh như một bóng ma, không ngừng giăng bẫy, không ngừng thao túng. Hắn ta xuất hiện bất ngờ trước mặt Liễu Thanh Hoan, đôi mắt đỏ rực sau lớp mặt nạ nhìn chằm chằm vào nàng. “Ngươi sẽ mắc bẫy của ta!” Hắn ta the thé nói, những sợi tơ nhện độc bắn ra như tên, tạo thành một mạng lưới dày đặc bao phủ Liễu Thanh Hoan.
Liễu Thanh Hoan giật mình, nhưng nhờ tia sáng tri thức đột ngột lóe lên trong đầu, nàng đã có phản ứng nhanh hơn. Nàng không còn cố gắng phá vỡ bằng sức mạnh thuần túy, mà thay vào đó, nàng vận dụng linh khí Thủy hệ một cách tinh tế, tạo ra một luồng xoáy nước mềm mại nhưng sắc bén, cắt đứt những kết nối vi tế của sợi tơ nhện. Mặc dù vẫn còn vài sợi tơ vướng vào tay áo, nhưng nàng đã tránh được phần lớn đòn tấn công chí mạng.
“Ngươi...!” Hắc Chu hơi bất ngờ, đôi mắt đỏ rực lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn ta không ngờ một tu sĩ nhỏ bé như Liễu Thanh Hoan lại có thể phá giải bẫy của hắn một cách tinh tế đến vậy.
Tần Vũ cũng kịp thời lao tới, kiếm khí của hắn không chỉ chém vào Ma vật mà còn hướng thẳng vào những điểm yếu trong cấu trúc ảo ảnh mà hắn 'vô tình' nhận ra. Một ảo ảnh về một Ma vật khổng lồ đang lao tới bỗng chốc vỡ tan như bong bóng xà phòng. Hắn và Liễu Thanh Hoan đã phối hợp ăn ý, đẩy lui Hắc Chu trong chốc lát.
Tuy nhiên, đó chỉ là một khoảnh khắc nhỏ bé. Hắc Chu, sau khi gây ra đủ thiệt hại, đã nhanh chóng rút lui, biến mất vào màn sương đen đặc, để lại sau lưng một cảnh tượng hoang tàn và những tiếng kêu than thảm thiết. Mục đích của hắn đã đạt được. Thanh Sơn Phái đã sụp đổ.
***
Trong Vân Đoạn Sơn Cốc, sương mù dày đặc vẫn bao phủ, tạo nên một bức tranh mờ ảo, huyền bí. Không khí ẩm lạnh thấm vào da thịt, mang theo hơi thở của núi rừng và chút mùi hương hoa dại yếu ớt, cố gắng xua tan đi mùi máu và Ma khí đang lan tỏa từ xa.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết vẫn đứng trên một vách đá cao, ẩn mình trong màn sương, trở thành những người quan sát lạnh lùng. Khuôn mặt hắn vẫn thờ ơ, không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một nỗi đau khôn tả, một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt mà chỉ Mộ Dung Tuyết mới có thể cảm nhận được. Nàng đứng cạnh hắn, nắm chặt tay hắn, ánh mắt phượng tuyệt mỹ tràn ngập lo lắng. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong bàn tay hắn, một dấu hiệu nhỏ bé của cơn bão tố đang gào thét trong lòng hắn.
“Anh... có ổn không?” Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy dịu dàng, như một làn gió mát xoa dịu vết thương. Nàng biết, nhìn thấy những bi kịch này, dù đã trải qua bao nhiêu lần trong kiếp trước, vẫn là một cực hình đối với hắn.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn vẫn nhìn xa xăm về phía Thanh Sơn Phái đang chìm trong biển lửa, những cột khói đen vẫn cuồn cuộn bốc lên, như những cột khói từ một lò tế lễ khổng lồ, dâng hiến sinh mạng vô tội cho Ma tộc. Trong khoảnh khắc im lặng nặng nề ấy, một tiếng “meo meo” yếu ớt vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch.
Một con mèo trắng nhỏ nhắn, đáng yêu, với đôi mắt xanh biếc long lanh như hai viên bảo thạch, run rẩy bò ra từ một bụi cây gần đó. Lông nó dính đầy bụi bẩn và vài vệt máu khô, thân hình bé nhỏ run lên bần bật vì sợ hãi và lạnh lẽo. Nó ngước đôi mắt xanh biếc lên nhìn Cố Trường Minh, như tìm kiếm một sự an ủi, một tia hy vọng giữa thế giới đang sụp đổ.
Cố Trường Minh khẽ nhíu mày, biểu cảm thờ ơ trên gương mặt hắn lần đầu tiên xuất hiện một sự thay đổi nhỏ. Hắn cúi xuống, đưa bàn tay thon dài ra. Động tác của hắn chậm rãi, nhẹ nhàng, như sợ làm kinh động sinh linh bé nhỏ. Con mèo trắng nhỏ, Tiểu Bạch, không chút do dự, khẽ dụi đầu vào lòng bàn tay hắn, rồi cuộn mình trong đó, tìm kiếm hơi ấm. Nó không còn run rẩy nữa, đôi mắt xanh biếc nhắm nghiền, như tìm thấy một bến đỗ bình yên giữa cơn bão táp. Lông nó mềm mại, ấm áp, một cảm giác xa lạ đối với Cố Trường Minh, người đã quá quen với sự lạnh lẽo của kiếm và Ma khí.
Hắn khẽ vuốt ve Tiểu Bạch, sự mềm mại của bộ lông trắng muốt ấy như một liều thuốc xoa dịu tâm hồn chai sạn của hắn. Hắn nhìn con mèo nhỏ đang say ngủ trong lòng bàn tay mình, rồi lại ngước mắt lên nhìn về phía Thanh Sơn Phái. “...Thế giới này không hề bình yên.” Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi và một chút bi quan. Câu nói ấy không chỉ dành cho Mộ Dung Tuyết, mà còn cho chính hắn, cho một lời nhắc nhở rằng dù hắn có buông bỏ đến đâu, Ma khí vẫn sẽ tàn phá, và những sinh linh yếu ớt vẫn sẽ phải chịu đựng. Sự dịu dàng hiếm hoi này, một tia sáng bất ngờ giữa cảnh tượng tàn khốc, như một minh chứng cho rằng, dù trái tim hắn đã chai sạn, linh hồn hắn đã mỏi mệt, nhưng sâu thẳm bên trong, vẫn còn một chút nhân tính, một chút thiện lương sót lại.
Mộ Dung Tuyết im lặng, chỉ khẽ siết chặt tay hắn hơn. Nàng hiểu. Nàng không cần hắn phải nói nhiều, chỉ cần nhìn vào đôi mắt hổ phách đang ẩn chứa sự phức tạp ấy, nàng đã đọc được cả ngàn câu chuyện. Nàng nhìn hắn, nhìn Tiểu Bạch, rồi lại nhìn về phía chân trời đang đỏ rực ánh hoàng hôn và khói lửa. Nàng hy vọng, sự dịu dàng này, dù nhỏ bé, sẽ là khởi đầu cho một sự chữa lành, một sự thay đổi trong tâm hồn hắn.
Tiểu Bạch, trong vòng tay Cố Trường Minh, khẽ cựa mình, rồi lại ngủ yên. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, dù là trong đổ nát, dù là trong đau thương.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời vốn đã u ám, Thanh Sơn Phái đã trở thành một đống đổ nát thật sự. Ma khí, sau khi hoàn thành công việc tàn phá, đã rút đi, để lại một khung cảnh hoang tàn đến rợn người. Mùi tro tàn, máu tanh, và xác chết mục rữa bao trùm không gian, hòa lẫn với cái lạnh lẽo của sương đêm đang dần buông xuống. Những tàn tích cháy âm ỉ, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng nổ lép bép, như tiếng than khóc cuối cùng của một môn phái đã từng tồn tại.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ, và Bạch Hạc Tiên Tử đứng giữa đống đổ nát, gương mặt lấm lem bụi bẩn và máu, mái tóc rối bời. Ánh mắt họ mệt mỏi, nhưng không còn sự bàng hoàng hay tuyệt vọng như lúc ban đầu. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đôi mắt họ, một ý chí kiên cường vừa được tôi luyện qua nỗi đau và mất mát.
Họ đã không thể cứu vãn được Thanh Sơn Phái. Hàng trăm đệ tử và trưởng lão đã bỏ mạng, hoặc bị Ma khí xâm nhập hoàn toàn, trở thành những Ma vật đáng sợ. Chỉ một số ít đệ tử yếu ớt và vài dân thường sống sót nhờ sự che chở của ba người. Họ đã thu thập những người sống sót, chôn cất những thi thể nằm la liệt, mỗi hành động đều mang theo một gánh nặng mới trên vai.
“Chúng ta... đã làm hết sức rồi.” Liễu Thanh Hoan khẽ nói, giọng nàng khàn đặc, đôi mắt đen láy nhìn về phía những xác người đang được chôn cất vội vàng, lòng nặng trĩu. Sự bất lực này, nỗi đau này, đã khắc sâu vào tâm trí nàng. Nàng đã chứng kiến sự tàn bạo của Ma khí, và nàng biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một chuỗi bi kịch.
Tần Vũ siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. Hắn gầm lên, giọng nói vang dội, nhưng chứa đựng sự phẫn nộ và căm ghét. “Không đủ! Chúng ta phải mạnh hơn nữa! Đại lục này không thể cứ mãi chìm trong sự yếu kém này!” Hắn nhìn những tàn tích của Thanh Sơn Phái, nhìn những khuôn mặt thất thần của những người sống sót, và một ý chí kiên cường dâng trào trong lồng ngực. Sự sụp đổ của Thanh Sơn Phái là một lời cảnh tỉnh đau đớn nhất, một hồi chuông báo động vang vọng khắp đại lục Tiên Nguyên. Nó phơi bày sự yếu kém, thiếu kinh nghiệm của các môn phái nhỏ, và sự cấp bách của tình hình. Hắn biết, nếu không có sự thay đổi, không có sự đoàn kết, thì những bi kịch như thế này sẽ còn lặp lại, và thậm chí còn tồi tệ hơn.
Bạch Hạc Tiên Tử khẽ vuốt ve đầu một đệ tử Thanh Sơn Phái đang run rẩy. Nàng nhìn Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, trong ánh mắt nàng không chỉ có đau buồn, mà còn có một tia hy vọng mong manh. Những người trẻ tuổi này, dù chưa đủ mạnh mẽ để ngăn chặn thảm họa, nhưng họ đã chiến đấu, đã trưởng thành. “Chúng ta phải đi thôi,” nàng nhẹ nhàng nói. “Viễn Cổ Chiến Trường đang chờ đợi. Ở đó, chúng ta sẽ tìm thấy câu trả lời, và sức mạnh để đối mặt với tất cả.”
Ba người bọn họ, mang theo những người sống sót, bắt đầu rời đi, bóng dáng họ đổ dài trên nền đất hoang tàn dưới ánh trăng mờ nhạt. Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng rít thê lương, như tiếng khóc than của những linh hồn đã khuất. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn là những người ngây thơ như trước. Thảm kịch tại Thanh Sơn Phái đã tôi luyện họ, biến họ thành những chiến binh thực thụ, với quyết tâm sắt đá và một gánh nặng mới trên vai. Họ biết, họ phải tìm kiếm Thiên Cơ Lệnh, phải trở nên mạnh mẽ hơn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tương lai của cả đại lục. Hồi chuông cảnh tỉnh đã vang lên, và họ, chính là những người đầu tiên lắng nghe nó, và chuẩn bị hành động.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.