Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 96: Bão Tố Lan Rộng: Vết Nứt Giữa Tiên Môn
Gió đêm vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm ướt của trận mưa phùn vừa tạnh, cuốn theo mùi tro tàn và máu tanh từ đống đổ nát của Thanh Sơn Phái. Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử, cùng với vài chục người sống sót may mắn, đã rời đi, bóng dáng họ dần chìm vào màn đêm tịch mịch. Con đường phía trước còn xa, đầy rẫy hiểm nguy, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn họ, một ngọn lửa đã được nhen nhóm, một quyết tâm sắt đá vừa được tôi luyện qua nỗi đau và mất mát không thể tả. Họ hiểu rằng, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn nhiều. Hồi chuông cảnh tỉnh đã vang lên, vang vọng khắp đại lục Tiên Nguyên, và giờ đây, họ chính là những người trẻ tuổi đầu tiên lắng nghe, và chuẩn bị hành động.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua lớp sương sớm còn vương trên những mái ngói cong vút của Vọng Tiên Lầu, phủ lên kiến trúc độc đáo một vẻ đẹp huyền ảo. Vọng Tiên Lầu không chỉ là một biểu tượng của sự phồn thịnh, mà còn là trung tâm quyền lực của các Tiên môn lớn, nơi hội tụ tinh hoa của tu chân giới. Kiến trúc của nó là sự kết hợp hài hòa giữa nét cổ kính, trang nhã của những họa tiết chạm khắc rồng phượng, mây trời trên cột đá cẩm thạch khổng lồ, và sự tinh xảo, hiện đại của các trận pháp phòng ngự, hệ thống phi hành khí ra vào tấp nập. Những viên đá quý được khảm vào tường phát ra ánh sáng dịu nhẹ, linh khí lưu động tự nhiên như hơi thở của một sinh vật khổng lồ, khiến không gian bên trong luôn ấm cúng và tràn đầy sinh lực.
Tuy nhiên, bầu không khí trong phòng họp kín đáo nhất của Vọng Tiên Lầu lại hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài tĩnh lặng, uy nghiêm ấy. Đây là nơi các đại diện của những Tiên môn lớn nhất đại lục tề tựu, và sự sang trọng của những chiếc bàn gỗ đàn hương chạm khắc tinh xảo, những bức tranh thủy mặc cổ kính treo trên tường cũng không thể che giấu được sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén ngọc va chạm nhẹ nhàng giữa các thị nữ phục vụ trà đã sớm bị át đi bởi những tiếng tranh luận gay gắt, những lời lẽ sắc bén như kiếm đâm. Mùi rượu linh thảo thượng hạng, mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, vốn dĩ để làm dịu đi sự căng thẳng, giờ đây chỉ càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt.
“Thanh Sơn Phái sụp đổ là do họ phòng thủ lỏng lẻo, không thể đổ lỗi cho toàn bộ Tiên môn chúng ta!” Trưởng lão Mộ Dung Thiên, với bộ râu dài bạc phơ và gương mặt nghiêm nghị, đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói vang dội khắp căn phòng. Y phục sang trọng, thêu hoa văn gia tộc của ông ta khẽ rung lên theo từng cử động. “Chúng ta đã cảnh báo họ phải củng cố trận pháp, tăng cường tuần tra, nhưng họ lại ỷ lại vào sự bình yên giả tạo. Giờ thì sao? Một bài học đắt giá cho sự bất cẩn!”
Ngay lập tức, Thiên Kiếm, một trưởng lão khác với thân hình gầy gò, lưng đeo trường kiếm, đáp lại bằng một giọng điệu cứng nhắc, đầy kiên quyết. “Nói như vậy là đổ hết trách nhiệm lên đầu những người đã khuất sao, Mộ Dung huynh? Ma khí lần này bùng phát quá đột ngột và mạnh mẽ, vượt xa mọi dự đoán! Chúng ta cần lập tức cử đại quân tiêu diệt tàn dư Ma vật, không thể để chúng lan rộng thêm nữa! Kiếm đạo không dung túng kẻ dị giáo!” Ánh mắt sắc bén của ông ta lướt qua một lượt các vị trưởng lão khác, như muốn tìm kiếm sự đồng tình.
“Vấn đề không chỉ là Ma vật, mà là Ma khí đang biến đổi linh mạch của đại lục, khiến cho mọi phương pháp phòng ngự truyền thống trở nên vô dụng!” Zǐ Wēi Tiên Tử, tông chủ của một Tiên môn lớn, một nữ tu sĩ xinh đẹp và thanh khiết, đưa ra quan điểm của mình với một giọng nói bình tĩnh nhưng đầy uy lực. Nàng mặc y phục màu tím nhạt, mái tóc đen dài xõa xuống vai, toát lên vẻ trí tuệ. “Chúng ta cần một chiến lược lâu dài và thống nhất, không phải là những cuộc tấn công đơn lẻ, vô nghĩa. Hãy nhìn vào những gì đã xảy ra tại Thanh Sơn Phái. Chúng ta không thể cứ mãi chắp vá, mà phải tìm ra nguyên nhân gốc rễ và giải pháp triệt để.”
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử, ba bóng hình trẻ tuổi giữa rừng các bậc tiền bối uy nghiêm, ngồi ở một góc khuất, lắng nghe từng lời tranh luận. Ánh mắt Liễu Thanh Hoan, vốn dĩ long lanh đầy sức sống, giờ đây chứa đựng sự thất vọng sâu sắc. Nàng khẽ nghiêng đầu, thầm thì với Tần Vũ bên cạnh, giọng nói chứa đựng một nỗi chua chát khó tả. “Họ chỉ biết đổ lỗi và tranh cãi. Chẳng lẽ không ai thấy bức tranh lớn hơn sao? Thanh Sơn Phái đã sụp đổ, và đó không phải là lỗi của riêng họ. Đó là lỗi của cả hệ thống này, của sự tự mãn và thờ ơ của chính chúng ta!” Nàng siết chặt tay, nhớ lại cảnh tượng tan hoang tại Thanh Sơn Phái, mùi máu tanh và tro tàn vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
Tần Vũ, với khuôn mặt góc cạnh điển trai, gân xanh nổi lên trên thái dương, càu nhàu khẽ hơn, nhưng sự phẫn nộ trong giọng nói của hắn không thể che giấu. “Một lũ già nua cố chấp! Chỉ biết lo giữ quyền lực và danh tiếng hão huyền của môn phái mình. Chẳng trách Ma tộc ngày càng lộng hành, chúng ta tự diệt trước khi chúng kịp ra tay!” Hắn nhìn chằm chằm vào các vị trưởng lão đang tranh cãi, ánh mắt đầy khinh thường. Sự kiện Thanh Sơn Phái đã thay đổi hắn rất nhiều, sự kiêu ngạo ban đầu đã được thay thế bằng một ý chí kiên cường và lòng căm ghét sâu sắc đối với sự yếu kém.
Bạch Hạc Tiên Tử, thanh tú và thoát tục trong bộ đạo bào trắng, chỉ khẽ thở dài. Nàng vuốt ve một cành linh chi khô mà nàng vừa hái được trên đường, ánh mắt xa xăm. “Thiện tai!” nàng khẽ nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự bất lực. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, hiểu quá rõ sự cố chấp của những người lớn tuổi này. Họ đã quen với một thế giới ổn định, nơi Ma tộc chỉ là mối đe dọa từ xa, và quyền lực nội bộ mới là điều quan trọng nhất. Giờ đây, khi bức tường bảo vệ ấy sụp đổ, họ lại lúng túng, đổ lỗi cho nhau thay vì tìm cách đoàn kết.
Cuộc họp cứ thế kéo dài, những lời lẽ hùng hồn vang vọng, nhưng không có một quyết định cụ thể nào được đưa ra. Các trưởng lão chỉ biết lặp lại những lời cảnh báo cũ rích, những lời đổ lỗi cho Tiên môn nhỏ, hoặc đề xuất những giải pháp nửa vời, không đủ sức đối phó với quy mô khủng khiếp của mối đe dọa Ma khí. Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ trao đổi ánh mắt, trong đó chất chứa sự thất vọng và một quyết tâm mới. Họ nhận ra rằng, nếu muốn cứu đại lục này, họ không thể trông chờ vào những người đang ngồi đây. Họ phải tự mình hành động. Sự yếu kém trong hàng ngũ lãnh đạo, sự thiếu kinh nghiệm của các Tiên môn lớn trước một kẻ thù biến đổi, tất cả đã được phơi bày rõ ràng, như một vết nứt lớn đang lan rộng trên bức tường tưởng chừng như vững chắc của tu chân giới.
***
Cùng lúc đó, cách Vọng Tiên Lầu hàng ngàn dặm về phía tây, một màn đêm u ám và lạnh lẽo bao trùm Vân Mộng Trạch. Mưa phùn nhẹ rả rích, làm cho lớp sương mù vốn đã dày đặc nay càng trở nên mịt mờ, huyền ảo, nuốt chửng mọi ánh sáng dù là yếu ớt nhất. Đây là một vùng đầm lầy rộng lớn, nơi cây cối mọc um tùm, dây leo chằng chịt như những con trăn khổng lồ, và bùn lầy sâu hoắm có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì. Không có kiến trúc nhân tạo nào, chỉ có sự hoang dã nguyên thủy, ẩm ướt và tĩnh mịch. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng ếch nhái bám vào những hòn đảo nhỏ, thỉnh thoảng lại có tiếng nước động khe khẽ, hoặc một tiếng yêu thú từ xa vọng lại, nghe rợn người. Mùi bùn lầy, cây cỏ mục nát và nước tù đọng nặng nề trong không khí, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị ẩm ướt, mục ruỗng.
Trong màn sương mù dày đặc ấy, một đoàn hộ tống gồm mười tu sĩ cấp thấp đang cẩn trọng di chuyển. Họ là những đệ tử của một Tiên môn lớn, được giao nhiệm vụ vận chuyển một lô tài nguyên linh dược quý giá từ biên giới về môn phái. Mỗi người đều mặc giáp trụ đơn giản, tay ôm chặt túi càn khôn, ánh mắt cảnh giác quét qua bốn phía. Họ biết Vân Mộng Trạch là nơi hiểm nguy, nhưng không ngờ rằng, hiểm nguy thực sự lại đến từ một hướng mà họ không thể lường trước.
“Cẩn thận! Có gì đó không ổn!” Một tu sĩ thốt lên, giọng nói run rẩy, khi một cái bóng lướt qua tầm mắt hắn. Hắn vội vàng rút kiếm, nhưng thứ hắn thấy chỉ là một cành cây gãy đổ, đung đưa trong gió.
Ngay sau đó, một tu sĩ khác đột nhiên la lên một tiếng thảm thiết, rồi ngã gục xuống. Không có dấu vết của đòn tấn công, không có tiếng binh khí va chạm. Hắn chỉ đơn giản là ngã xuống, đôi mắt vẫn mở to, tràn ngập sự kinh hoàng.
“Cái gì… đó là ảo ảnh! Cẩn thận!” Tu sĩ dẫn đầu đoàn hét lớn, cố gắng trấn an đồng đội. Hắn vận dụng linh lực, cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhưng mọi thứ đều trở nên mờ ảo, không chân thực. Những cái bóng lướt qua nhanh như chớp, khi thì là một thân cây đổ, khi thì là một con yêu thú khổng lồ, khi lại là chính đồng đội của họ đang tấn công lẫn nhau.
Một tiếng gào thét tuyệt vọng vang lên. “Không! Đừng tin vào mắt mình!” Một tu sĩ trẻ tuổi khác hoảng loạn, vung kiếm loạn xạ vào không khí, rồi đột nhiên ôm lấy cổ họng, gục xuống. Một vết cắt sắc lẹm, không một tiếng động, đã xuất hiện trên cổ hắn.
Trong màn sương mù, một hình bóng gầy gò, nhanh nhẹn lướt đi như một bóng ma. Lam Ảnh. Hắn ta mặc bộ đồ xanh lam đậm, gần như hòa mình vào màn đêm và sương mù, khuôn mặt bị che kín bởi một chiếc mặt nạ kim loại lạnh lẽo. Đôi mắt hắn, dù bị che khuất, nhưng vẫn toát ra một thứ ánh sáng tàn nhẫn và thích thú. Hắn ta không vội vàng, mà như đang chơi đùa với con mồi của mình. Mỗi bước di chuyển đều nhẹ nhàng, không gây ra một tiếng động nhỏ nào trên nền bùn lầy. Hắn ta lợi dụng triệt để màn sương mù, ảo ảnh mà hắn tạo ra để đánh lừa các tu sĩ, khiến họ tự nghi ngờ lẫn nhau, tự tấn công lẫn nhau, hoặc đơn giản là trở thành mục tiêu dễ dàng cho nhát dao ám sát của hắn.
Một tu sĩ khác, cố gắng giữ vững tinh thần, vận dụng pháp quyết phòng ngự, tạo ra một lớp lá chắn linh lực xung quanh mình. Hắn ta nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận kẻ thù bằng linh giác, nhưng mọi thứ đều bị bóp méo, hỗn loạn. Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng, vang vọng khắp Vân Mộng Trạch, như đến từ hư không, như thì thầm bên tai hắn. “Ngươi sẽ không thấy ta đến!”
Ngay lập tức, lớp lá chắn linh lực của hắn bị xuyên thủng một cách dễ dàng, như một tờ giấy mỏng. Lam Ảnh xuất hiện ngay trước mặt hắn, mũi dao găm màu xanh lam sáng loáng xuyên qua trái tim. Hắn ta thậm chí còn không kịp nhìn rõ mặt kẻ ám sát mình. Cơ thể hắn co giật vài cái, rồi đổ gục.
Lam Ảnh di chuyển nhanh như một cơn gió, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắn ta không hề dính một chút bùn lầy hay sương đêm. Từng đòn tấn công của hắn đều vô cùng hiệu quả, không thừa thãi một chút sức lực nào. Hắn ta thích thú nhìn các tu sĩ còn lại hoảng loạn, la hét, tự hại lẫn nhau trong ảo ảnh của mình. Đây là một cuộc tàn sát, một trò chơi mà hắn ta là kẻ điều khiển.
Chỉ trong một khắc trà, toàn bộ đoàn hộ tống đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Không một ai còn sống sót. Lam Ảnh nhặt lấy túi càn khôn chứa linh dược, cẩn thận kiểm tra, rồi khẽ cười khúc khích dưới lớp mặt nạ. Hắn ta để lại một thông điệp ma quái trên nền đất lầy, được viết bằng máu của các tu sĩ: một biểu tượng kỳ lạ, như một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hư vô. Sau đó, hắn ta hòa mình vào màn sương mù, biến mất không dấu vết, như chưa từng tồn tại. Mùi bùn lầy và máu tanh quyện vào nhau, cùng với sự tĩnh mịch đáng sợ, chỉ còn lại tiếng mưa phùn rả rích, như tiếng khóc than cho những linh hồn vừa mới lìa đời.
***
Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối cùng còn vương lại trên đỉnh núi, Dược Thần Cốc lại trở về với vẻ yên bình vốn có. Không gian nơi đây luôn tràn ngập mùi thảo mộc tươi mới, hương hoa cỏ dại, và tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, tạo nên một sự tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Trong một gian nhà gỗ đơn sơ nhưng ấm cúng, Cố Trường Minh ngồi bên cửa sổ, bế Tiểu Bạch đang cuộn tròn thành một cục bông trắng muốt trong lòng. Con mèo nhỏ đôi mắt xanh biếc khẽ mở, nhìn hắn một cách lười biếng, rồi lại dụi đầu vào ngực hắn, tìm kiếm sự ấm áp quen thuộc.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện hắn, trên chiếc ghế gỗ được chạm khắc đơn giản. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng, thanh khiết như tuyết liên, giờ đây lại vương vấn một nét trầm tư. Ánh mắt phượng sáng ngời của nàng nhìn hắn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi xanh thẫm đang dần chìm vào bóng tối. Tin tức về sự sụp đổ của Thanh Sơn Phái, và giờ là vụ phục kích tại Vân Mộng Trạch, đã đến tai nàng. Mặc dù không trực tiếp tham gia vào các cuộc tranh luận của các Tiên môn, nhưng nàng vẫn nắm rõ tình hình đại lục.
“Tình hình ngày càng tồi tệ, Trường Minh. Các Tiên môn lớn vẫn cố chấp, tranh giành quyền lực thay vì đoàn kết. Thảm kịch Thanh Sơn Phái vẫn chưa đủ để thức tỉnh họ sao?” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng biết, hắn đã tiên đoán trước tất cả, nhưng nàng vẫn không khỏi đau lòng khi chứng kiến mọi chuyện diễn ra đúng như lời hắn nói. “Thanh Hoan và Tần Vũ… họ có thể sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn. Chúng ta có nên… can thiệp một chút không?”
Cố Trường Minh khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của Tiểu Bạch, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua không gian và thời gian. Vẻ thờ ơ thường thấy vẫn bao trùm lấy hắn, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch, và giờ đây, mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó. “Đây là điều tất yếu, Tuyết Nhi,” hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, mang theo một chút mệt mỏi. “Không có đau đớn, sẽ không có trưởng thành. Họ phải tự mình nhìn thấy sự thật nghiệt ngã này, phải tự mình hiểu được rằng, thế giới này không thể chỉ trông chờ vào một vài cá nhân. Những gì đang diễn ra, chính là bài học mà ta muốn họ học được.”
Mộ Dung Tuyết khẽ chau mày, ánh mắt nàng chất chứa sự day dứt. “Nhưng liệu cái giá có quá đắt không? Ngài không sợ quá khứ lặp lại sao? Sợ rằng họ sẽ đi vào vết xe đổ của ngài, hy sinh tất cả nhưng rồi lại chỉ nhận về sự phản bội và nỗi đau?” Nàng nhớ lại hình ảnh hắn trong kiếp trước, một anh hùng cô độc gánh vác cả thế giới, cuối cùng lại bị chính những người hắn cứu vớt bỏ rơi. Nàng không muốn điều đó xảy ra một lần nữa, đặc biệt là với Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, những người mà nàng cũng đã dành cho một sự quan tâm đặc biệt.
Cố Trường Minh im lặng một lúc, khẽ thở dài. Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Tiểu Bạch, con mèo nhỏ phát ra tiếng “Meo meo!” nhỏ xíu, hài lòng cọ đầu vào tay hắn. Hành động dịu dàng này, một tia ấm áp hiếm hoi giữa vẻ ngoài lạnh lùng của hắn, khiến Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười. “Sợ hãi không thay đổi được gì, Tuyết Nhi,” hắn cuối cùng cũng nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển. “Nếu họ không tự đứng lên, không tự chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục, thì ai có thể cứu thế giới này? Ta đã cứu nó một lần, và cái giá phải trả là tất cả những gì ta có. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nếu họ muốn anh hùng, họ phải tự mình mà làm đi. Ma khí đang lan rộng, và sự yếu kém của các Tiên môn đã được phơi bày. Đây không phải là sự hủy diệt, mà là sự thanh lọc. Từ trong đổ nát, sẽ có những hạt mầm mới nảy nở.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đang nuốt chửng những tia sáng cuối cùng. “Vụ phục kích ở Vân Mộng Trạch, kẻ ra tay là Lam Ảnh. Một kẻ chuyên về ảo ảnh và ám sát, thủ đoạn xảo quyệt hơn Hắc Chu nhiều. Hắn ta là một trong số những Ma Tướng mới được Ma Chủ bồi dưỡng. Ma tộc không chỉ mạnh lên về số lượng, mà còn tinh vi hơn trong chiến thuật. Các Tiên môn lớn vẫn còn chìm đắm trong những cuộc tranh giành nội bộ, vẫn còn tin vào những trận pháp cũ rích của mình, thì làm sao có thể đối phó với những kẻ như Lam Ảnh? Đây là lúc họ phải tự nhìn vào sự thật, phải tự mình thay đổi.”
Mộ Dung Tuyết nhìn Cố Trường Minh, trong ánh mắt nàng không chỉ có lo lắng, mà còn có một tia thấu hiểu. Nàng biết, hắn nói những lời này không phải vì hắn vô tâm, mà vì hắn đã trải qua quá nhiều, đã nhìn thấy quá rõ bản chất của con người và của thế giới này. Nàng hiểu rằng, sự ‘thờ ơ’ của hắn không phải là sự bỏ mặc, mà là một phương pháp ‘huấn luyện’ khắc nghiệt, buộc những người khác phải tự đứng lên. Nàng khẽ thở dài, chấp nhận cái giá của phương pháp này, dù trong lòng vẫn còn đó sự day dứt.
Tiểu Bạch khẽ cựa mình trong lòng Cố Trường Minh, dụi đầu vào tay hắn, như một lời an ủi thầm lặng. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi, yếu ớt. Sự hỗn loạn bên ngoài, những cuộc tấn công tàn khốc của Ma tộc, sự bất lực của các Tiên môn lớn, tất cả đều là những hồi chuông cảnh tỉnh. Và có lẽ, từ trong những đau thương và mất mát ấy, một thế hệ mới sẽ trỗi dậy, không còn ỷ lại vào những anh hùng cũ, mà tự mình viết nên số phận của đại lục.
Thế giới vẫn đang trên đà diệt vong. Những mối đe dọa cũ dần hiện hình, những bi kịch mà hắn từng chứng kiến đang lặp lại từng chút một. Nhưng lần này, hắn không còn là người duy nhất gánh vác. Hắn đã gieo những hạt mầm, và giờ đây, hắn đang chờ đợi chúng nảy nở, dù biết rằng quá trình ấy sẽ đầy máu và nước mắt.
***
Đêm dần buông sâu hơn, bao trùm Dược Thần Cốc trong màn sương mờ ảo. Bên ngoài, tiếng gió rì rào qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh của màn đêm. Cố Trường Minh vẫn ngồi bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Mộ Dung Tuyết nhẹ nhàng đứng dậy, rót cho hắn một chén trà linh thảo, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Nàng biết, con đường phía trước còn dài, và nỗi đau của hắn vẫn chưa thể lành. Nhưng nàng tin, sự dịu dàng mà hắn dành cho Tiểu Bạch, những tia sáng ẩn giấu trong đôi mắt hổ phách ấy, sẽ là điểm khởi đầu cho một sự thay đổi.
Thế giới Tiên Nguyên đang chìm trong bão tố. Ma khí không ngừng lan rộng, như một vết nứt khổng lồ đang xé toạc đại lục. Sự bất lực của các Tiên môn lớn, sự tranh giành nội bộ, và sự xuất hiện của những kẻ thù xảo quyệt như Lam Ảnh, tất cả đang đẩy tu chân giới đến bờ vực thẳm. Những người trẻ tuổi như Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, sau khi chứng kiến thảm kịch, giờ đây đang hướng về Viễn Cổ Chiến Trường, nơi cất giấu những bí mật và sức mạnh cổ xưa. Họ biết, họ phải tìm kiếm Thiên Cơ Lệnh, phải tự mình trở nên mạnh mẽ, bởi vì không ai khác sẽ làm điều đó cho họ. Hồi chuông cảnh tỉnh đã vang lên, và giờ đây, sự hỗn loạn và nỗi sợ hãi ngày càng tăng sẽ là mảnh đất màu mỡ cho các thế lực tà ác khác trỗi dậy, hoặc Ma Chủ tàn niệm tìm cách hồi sinh.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.