Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 97: Thiên Cơ Lệnh: Lời Mở Đầu Cho Hành Trình Mới
Đêm đã về khuya, màn sương mờ ảo giăng kín Dược Thần Cốc, ôm lấy những ngọn núi hùng vĩ và những tàng cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm. Trong căn phòng nhỏ tại Dược Thần Cốc, Cố Trường Minh vẫn ngồi bên cửa sổ, bóng lưng gầy gò in hằn lên vầng trăng khuyết, cô độc và xa vời. Chén trà linh thảo Mộ Dung Tuyết rót cho hắn đã nguội lạnh, hương thơm dịu nhẹ giờ đây chỉ còn là một làn khói mờ ảo tan vào không khí tĩnh mịch. Hắn không nói gì, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn ra màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao xa xôi nhấp nháy, như những vết thương hở miệng trên tấm màn nhung đen của vũ trụ. Trong lòng hắn, những lời thì thầm của quá khứ vẫn vang vọng, những bi kịch đã lặp lại, những cái chết đã biết trước, tất cả như một dòng sông băng giá chảy qua linh hồn đã chai sạn.
Mộ Dung Tuyết khẽ khàng đặt tay lên vai hắn, sự ấm áp từ lòng bàn tay nàng là tia sáng hiếm hoi xuyên qua bức tường băng giá mà hắn tự dựng lên. Nàng không nói gì, chỉ đơn thuần ở bên hắn, lặng lẽ chia sẻ gánh nặng vô hình mà hắn đang mang. Nàng biết, hắn đang nhìn thấy những điều mà người khác không thể, đang gánh chịu những nỗi đau mà không ai có thể thấu hiểu. Mỗi lời hắn nói ra, dù là châm biếm hay thờ ơ, đều ẩn chứa một tầng sâu của sự mệt mỏi và một sự thật phũ phàng mà hắn đã buộc bản thân phải chấp nhận. Sự sụp đổ của Thanh Sơn Phái, sự tấn công của Lam Ảnh vào Vân Mộng Trạch, sự bất lực của các Tiên môn lớn... tất cả đều là những mảnh ghép quen thuộc của một bức tranh diệt vong mà hắn đã từng chứng kiến, từng nếm trải. Nhưng lần này, hắn sẽ không bước vào bức tranh ấy với vai trò người hùng. Hắn đã chán ngấy vai diễn ấy.
Tiểu Bạch, con mèo trắng nhỏ cuộn tròn trong lòng hắn, khẽ cựa mình, đôi mắt xanh biếc mở hé rồi lại nhắm nghiền, hoàn toàn tin tưởng vào sự bảo bọc của bàn tay đang khẽ vuốt ve nó. Sự dịu dàng ấy, dù nhỏ bé và hiếm hoi, vẫn là một phần của Cố Trường Minh, một phần mà chỉ những người thực sự thân cận mới có thể cảm nhận. Hắn đã nói về những hạt mầm, về sự thanh lọc, về một thế hệ mới sẽ trỗi dậy từ đổ nát. Nhưng liệu những hạt mầm ấy có đủ mạnh mẽ để nảy nở trong vùng đất khô cằn của tuyệt vọng và Ma khí đang lan tràn? Hắn không biết, hoặc không muốn biết. Hắn chỉ biết rằng, sự lựa chọn của hắn đã được đưa ra, và hắn sẽ kiên định với nó, dù cái giá phải trả là sự dằn vặt vĩnh cửu trong nội tâm.
Thế giới bên ngoài, bóng tối dường như càng lúc càng đặc quánh. Những tin tức về Ma khí, về những cuộc tấn công của Ma tộc, về sự hoảng loạn của các Tiên môn cứ thế truyền đến Dược Thần Cốc, dù chậm nhưng đầy đủ. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của linh thảo trong không khí, của sự sống đang cố gắng bám trụ. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," hắn thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính mình nghe thấy, một lời nhắc nhở cho chính trái tim đang rỉ máu của hắn. "Nếu họ muốn anh hùng, họ phải tự mình mà làm đi."
***
Sáng sớm hôm sau, tại Vọng Tiên Lầu, một tòa kiến trúc nguy nga sừng sững giữa trung tâm Hoàng Thành Thiên Đô, sự nhộn nhịp đã bắt đầu. Vọng Tiên Lầu, với kiến trúc độc đáo kết hợp giữa sự cổ kính và công nghệ tu luyện hiện đại, luôn là nơi tụ hội của những tinh anh tu chân giới. Tháp được xây dựng bằng ngọc thạch phát sáng và hợp kim linh hoạt, những mái ngói cong vút vươn lên trời xanh, ban công chạm khắc tinh xảo, và hệ thống phi hành khí ra vào tấp nập. Bên trong, linh khí lưu động tự nhiên, không khí ấm cúng và thoải mái, ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí chiếu sáng khắp nơi. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa va chạm, tiếng nhạc cụ du dương từ xa hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự xa hoa và quyền quý. Mùi rượu ngon, thức ăn tinh tế, hương trầm và các loại hương liệu cao cấp quyện vào không khí, tạo nên một không gian sang trọng nhưng vẫn giữ được sự riêng tư cần thiết.
Tuy nhiên, tại một góc khuất của Vọng Tiên Lầu, ba bóng người trẻ tuổi đang ngồi trầm ngâm, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự ồn ào, náo nhiệt xung quanh. Liễu Thanh Hoan, vẻ ngây thơ thường ngày đã tan biến, thay vào đó là sự nghiêm nghị và một chút u sầu hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng không còn ánh lên sự hiếu kỳ trong sáng mà thay vào đó là sự lo lắng sâu sắc, như chứa đựng cả một bầu trời đầy giông bão. Nàng khẽ đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhỏ xíu cũng đủ để thu hút sự chú ý của hai người còn lại.
"Chúng ta không thể chờ đợi sự cứu rỗi từ người khác nữa," Liễu Thanh Hoan lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, không còn chút nũng nịu nào của một tiểu cô nương. "Mỗi một ngày trôi qua, Ma khí lại lan rộng hơn. Sự sụp đổ của Thanh Sơn Phái... và cả những gì chúng ta chứng kiến ở Vân Mộng Trạch... đã đủ để chứng minh rằng các Tiên môn lớn không thể tự mình đối phó." Nàng siết chặt hai bàn tay nhỏ nhắn trên bàn, cảm nhận rõ sự bất lực và phẫn nộ đang trào dâng trong lòng. Nàng đã từng tin vào những vị tiền bối, vào những cường giả đứng đầu, nhưng cái nhìn của nàng đã thay đổi hoàn toàn sau những thảm kịch vừa qua. Sự thiếu thống nhất, sự tranh giành nội bộ, và trên hết là sự ngạo mạn khi đánh giá thấp Ma tộc đã khiến họ trả giá quá đắt. Nàng nhớ lại hình ảnh những đệ tử Thanh Sơn Phái ngã xuống, những tiếng kêu than xé lòng, và cả sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt của các trưởng lão. Những hình ảnh ấy ám ảnh nàng, thôi thúc nàng phải hành động.
Tần Vũ ngồi đối diện, vẻ kiêu ngạo thường thấy đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự trầm tĩnh đáng sợ. Hắn khẽ siết chặt tay, nắm đấm nổi rõ gân xanh, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào không trung, như thể đang đối diện với một kẻ thù vô hình. "Ta đã quá tự phụ," hắn thừa nhận, giọng nói vang dội nhưng mang theo sự hối hận. "Ta đã nghĩ rằng chỉ cần có sức mạnh cá nhân là đủ. Nhưng sức mạnh ở đâu khi các Tiên môn lớn cũng đang lúng túng? Họ tranh cãi về quyền lợi, về địa vị, trong khi Ma khí đang nuốt chửng từng tấc đất của đại lục." Hắn nhớ lại cuộc họp khẩn cấp tại Vọng Tiên Lầu ngày hôm qua, nơi các vị trưởng lão và tông chủ lớn ngồi lại, nhưng thay vì đưa ra một chiến lược thống nhất, họ lại sa vào những cuộc tranh cãi vô bổ, đổ lỗi cho nhau, và cuối cùng là không đưa ra được bất kỳ quyết định hiệu quả nào. Sự bất lực của họ đã khiến hắn nhận ra rằng, con đường cứu thế giới không nằm ở việc chờ đợi các bậc tiền bối, mà nằm ở chính đôi vai của thế hệ trẻ như hắn. Hắn không còn muốn danh tiếng hư ảo nữa, hắn muốn sức mạnh thực sự, sức mạnh để bảo vệ, để chống lại.
Bạch Hạc Tiên Tử, với vẻ thanh khiết thoát tục, cũng không thể giữ được sự bình thản như thường lệ. Nàng khẽ thở dài, đôi mắt phượng đẹp đẽ ẩn chứa sự ưu sầu. "Thiện tai!" nàng khẽ niệm, rồi tiếp lời. "Trong các điển tịch cổ, luôn có nhắc đến những bí cảnh, những truyền thừa đã thất lạc từ thời Viễn Cổ... những nơi được phong ấn sau Thiên Kiếp Giáng Lâm 5000 năm trước. Liệu đó có phải là con đường duy nhất để chúng ta tìm thấy sức mạnh đủ để đối phó với Ma tộc?" Nàng nhớ lại những lời Cố Trường Minh từng nói, những lời lẽ bí ẩn về sự thay đổi, về những cơ hội ẩn chứa trong nguy hiểm. Nàng đã dành cả đời để tu luyện, để tìm kiếm chân lý, và giờ đây, nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải đi sâu hơn vào những bí ẩn cổ xưa, những thứ mà các Tiên môn lớn đã lãng quên hoặc không còn tin tưởng.
Cả ba nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, và trong khoảnh khắc ấy, một quyết định thầm lặng đã được đưa ra. Họ sẽ không ngồi chờ đợi nữa. Họ sẽ không dựa dẫm vào những người đã thất bại. Họ sẽ tự mình tìm kiếm. Liễu Thanh Hoan là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Chúng ta cần tri thức," nàng nói, "tri thức về Thiên Kiếp Giáng Lâm, về những bí cảnh, về cách mà những người tiền bối đã đối phó với Ma tộc trong quá khứ. Thiên Sách Điện..." nàng dừng lại, "đó là nơi duy nhất có thể chứa đựng những thông tin ấy."
Tần Vũ gật đầu đồng tình, vẻ mặt kiên nghị. "Thiên Sách Điện. Chúng ta sẽ bắt đầu từ đó. Dù có phải lật tung từng trang sách cổ, chúng ta cũng phải tìm ra con đường. Ta không muốn chứng kiến thêm bất kỳ Thanh Sơn Phái nào sụp đổ nữa." Hắn đứng dậy, khí chất hào hùng toát ra, nhưng giờ đây nó không còn là sự tự mãn mà là sự quyết tâm mãnh liệt.
Bạch Hạc Tiên Tử cũng nhẹ nhàng đứng lên, đạo bào trắng khẽ lay động. "Vậy thì, chúng ta hãy đi. Dù con đường phía trước có bao nhiêu chông gai, chúng ta cũng phải dấn thân." Nàng không còn vẻ ưu sầu mà thay vào đó là sự kiên trì và niềm tin. Họ biết, con đường này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác. Sự sợ hãi đã bị thay thế bằng ý chí sắt đá, và sự hoang mang đã nhường chỗ cho một mục tiêu rõ ràng. Họ sẽ không trở thành những anh hùng theo định nghĩa của thế giới, nhưng họ sẽ trở thành những người tự cứu lấy chính mình và thế giới mà họ yêu quý.
***
Thiên Sách Điện, một tòa kiến trúc hình tròn đồ sộ, nhiều tầng, sừng sững giữa trung tâm Hoàng Thành, được xây dựng bằng ngọc thạch phát sáng và gỗ linh mộc quý hiếm. Ánh sáng mặt trời buổi trưa chiếu rọi qua những ô cửa sổ lớn, tạo nên những vệt sáng lung linh trên nền đá cẩm thạch trắng muốt. Bên trong, các kệ sách cao vút chạm tới trần, được làm từ gỗ đàn hương cổ thụ, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ, thanh thoát. Mỗi kệ sách đều được bảo vệ bởi những trận pháp tinh vi, tự động sắp xếp và bảo quản sách khỏi sự mục nát của thời gian. Không khí bên trong vô cùng yên tĩnh, trang trọng, tràn đầy tri thức. Linh khí nhẹ nhàng lưu chuyển, giúp đầu óc minh mẫn, tâm trí thanh tịnh. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng gió thổi qua những khe cửa sổ hẹp, và tiếng nói chuyện thì thầm của một vài học giả tạo nên một bản hòa tấu trầm lắng, sâu sắc. Mùi giấy cổ, mực tàu, gỗ linh mộc và hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian thoát tục, nơi thời gian dường như ngưng đọng.
Giữa không gian tĩnh lặng ấy, Cố Trường Minh thong thả dạo bước, bế Tiểu Bạch đang cuộn tròn ngủ say trong vòng tay. Hắn không có vẻ gì là đang tìm kiếm một cuốn sách cụ thể, chỉ đơn thuần lướt qua các dãy kệ, ánh mắt lướt hờ hững qua hàng ngàn cuốn sách cổ. Bước chân hắn nhẹ như không, dường như không muốn phá vỡ sự tôn nghiêm c��a nơi đây. Khuôn mặt hắn vẫn thanh tú nhưng mang vẻ thờ ơ thường thấy, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ẩn chứa cả một biển hồ cảm xúc hỗn loạn, nhưng bên ngoài lại bình thản đến lạ. Hắn dừng lại trước một khu vực chứa đầy cổ tịch về địa lý và lịch sử Viễn Cổ, nơi những trang sách cũ kỹ kể lại câu chuyện về thuở hồng hoang, về sự hình thành của đại lục Tiên Nguyên và những biến cố kinh thiên động địa.
Mộ Dung Tuyết bước sau hắn, ánh mắt nàng đầy suy tư, dõi theo từng cử chỉ của Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn không bao giờ làm điều gì vô nghĩa. Mỗi bước đi, mỗi cái nhìn của hắn đều có một mục đích sâu xa, dù đó chỉ là một kế hoạch được tính toán tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng hiểu rằng, hắn đang 'gieo hạt mầm' theo cách riêng của mình, một cách mà chỉ hắn mới có thể làm được.
Cố Trường Minh khẽ vươn tay, nhẹ nhàng rút ra một cuốn sách cũ kỹ, bìa sách đã ngả màu ố vàng, chữ viết trên đó gần như đã phai mờ. Hắn lật giở những trang giấy mỏng manh, cẩn trọng như thể sợ làm vỡ vụn thời gian. Tiểu Bạch trong lòng hắn khẽ dụi đầu vào ngực hắn, phát ra tiếng "Meo meo!" nhỏ xíu, như muốn bày tỏ sự hài lòng. Cố Trường Minh khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt, hiếm hoi, nhưng đủ để khiến trái tim Mộ Dung Tuyết khẽ rung động.
"Nghe nói, thời điểm Thiên Kiếp Giáng Lâm 5000 năm trước," Cố Trường Minh khẽ lầm bầm, giọng nói trầm thấp, như một làn gió thoảng qua, chỉ đủ để Mộ Dung Tuyết đứng cạnh hắn nghe thấy. "Không chỉ có Ma khí trỗi dậy, mà còn có 'Thiên Cơ Lệnh' xuất hiện. Một vật dẫn đường đến những bí cảnh bị phong ấn... hoặc một lời nguyền." Hắn ngừng lại, ánh mắt không rời khỏi trang sách, nhưng tâm trí lại đang lướt qua hàng ngàn năm lịch sử, qua những ký ức đau thương của kiếp trước. Thiên Cơ Lệnh... đó là một vật phẩm đầy quyền năng, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Trong kiếp trước, nó đã dẫn dắt vô số tu sĩ dấn thân vào các bí cảnh, tìm kiếm sức mạnh, nhưng cũng không ít người đã vĩnh viễn nằm lại nơi đó, trở thành một phần của những truyền thuyết bị lãng quên. Hắn đã từng sở hữu một mảnh của Thiên Cơ Lệnh, và nó đã dẫn hắn đến những chân trời mới, những thử thách kinh hoàng.
Mộ Dung Tuyết tiến lại gần hơn, ánh mắt nàng tập trung vào cuốn sách cũ kỹ trên tay hắn. Nàng nhìn thấy những hình vẽ phức tạp, những ký hiệu cổ xưa mà nàng chưa từng thấy bao giờ. "Ngươi lại đang gieo hạt giống nào nữa vậy?" nàng hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng một chút trách móc nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. "Thiên Cơ Lệnh... đó là thứ mà các thế lực lớn đã tìm kiếm suốt bao năm qua mà không có kết quả. Nghe nói, nó chỉ là một truyền thuyết, một ảo ảnh." Nàng biết hắn đang cố tình làm điều này, cố tình hé lộ một phần của bức màn bí mật, nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng cho những người trẻ tuổi sẽ bị cuốn vào vòng xoáy nguy hiểm này.
Cố Trường Minh nhếch mép cười nhạt, ánh mắt hắn lướt qua Mộ Dung Tuyết rồi lại quay về trang sách. "Ồ? Vậy sao? Có lẽ họ tìm sai cách, hoặc đúng thời điểm chưa đến. Mọi thứ đều có nhân duyên của nó." Hắn nói, giọng điệu đầy vẻ châm biếm, nhưng trong đôi mắt hổ phách lại ánh lên một tia phức tạp. Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống kệ, một cách "vô tình", để lộ một trang có hình vẽ Thiên Cơ Lệnh cùng với những ký hiệu cổ đại và một vài dòng chữ viết bằng ngôn ngữ Viễn Cổ. Sau đó, hắn ôm Tiểu Bạch quay lưng bước đi, không hề ngoái lại nhìn, như thể cuốn sách ấy không hề có giá trị gì đối với hắn.
Mộ Dung Tuyết nhìn theo bóng lưng hắn, rồi lại nhìn xuống cuốn sách bị bỏ lại. Nàng biết, đây chính là manh mối mà Cố Trường Minh muốn thế hệ trẻ tìm thấy. Sự "thờ ơ" của hắn không phải là sự bỏ mặc, mà là một sự sắp đặt tỉ mỉ, một thử thách khắc nghiệt, buộc họ phải tự mình khám phá, tự mình trưởng thành. Nàng khẽ thở dài, trong lòng vẫn còn đó sự day dứt, nhưng nàng tin vào sự lựa chọn của hắn, dù con đường này có thể dẫn đến những đau khổ khôn cùng. Nàng hiểu rằng, hắn không muốn họ trở thành những con rối trong tay định mệnh, mà muốn họ trở thành những người kiến tạo nên số phận của chính mình.
***
Cùng lúc đó, Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử vừa bước vào Thiên Sách Điện. Ba người họ vẫn còn mang theo vẻ kiên định từ Vọng Tiên Lầu, ánh mắt quét qua từng dãy kệ sách cao vút, tìm kiếm một dấu vết, một manh mối nào đó. Họ đang tìm kiếm một vị quản sự để được hướng dẫn, nhưng ánh mắt của Liễu Thanh Hoan chợt bị thu hút bởi một tia sáng lấp lánh ở một góc khuất. Đó là ánh sáng yếu ớt phản chiếu từ một trang sách cổ bị bỏ ngỏ, nằm trên kệ sách về lịch sử Viễn Cổ.
"Nhìn kìa!" Liễu Thanh Hoan thốt lên, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy phấn khích, lập tức thu hút sự chú ý của Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử. Nàng vội vã bước tới, trái tim đập nhanh hơn một nhịp khi nàng nhìn thấy cuốn sách. Nó không phải là một cuốn sách thông thường, mà là một cổ tịch cũ kỹ, tỏa ra một khí tức xa xưa. Nàng nhẹ nhàng nhặt cuốn sách lên, đôi mắt to tròn, đen láy sáng rực khi nàng nhìn thấy hình vẽ tinh xảo trên trang giấy ố vàng – một phù hiệu hình tròn với những đường nét phức tạp, tỏa ra một vầng sáng mờ ảo. "Đây rồi! Thiên Cơ Lệnh!" Nàng reo lên, không thể giấu nổi sự kinh ngạc và vui mừng. "Và cả những ký hiệu này... liệu có phải là bản đồ đến một bí cảnh?"
Tần Vũ lập tức cúi xuống xem xét, vẻ mặt hắn nghiêm trọng hẳn đi. Hắn đã từng nghe về Thiên Cơ Lệnh, một truyền thuyết về chìa khóa mở ra những bí cảnh cổ xưa, nhưng chưa từng nghĩ rằng mình có thể tận mắt nhìn thấy hình ảnh của nó. "Thời điểm Thiên Kiếp Giáng Lâm..." hắn lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén lướt qua những dòng chữ cổ viết bằng ngôn ngữ Viễn Cổ mà hắn chỉ có thể nhận ra một vài từ khóa. "Chuyện này chắc chắn không đơn giản. Truyền thuyết kể rằng Thiên Cơ Lệnh chỉ xuất hiện khi đại lục lâm nguy, và nó không chỉ dẫn đến cơ duyên mà còn cả hiểm họa khôn lường. Chúng ta cần tìm hiểu thêm." Sự phấn khích ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho sự thận trọng và suy tư. Hắn biết, không có điều gì là dễ dàng trong tu chân giới, đặc biệt là những thứ liên quan đến bí mật cổ xưa.
Khi ba người đang say sưa nghiên cứu cuốn sách, một giọng nói trầm thấp, khàn khàn bất ngờ vang lên từ phía sau, khiến họ giật mình. "Sách là kho tàng tri thức... nhưng tri thức cũng có thể là gánh nặng. Đặc biệt là những tri thức bị phong ấn bởi thời gian và số phận."
Họ quay lại, và nhìn thấy một lão thư sinh gầy gò, râu dài bạc phơ, đang ngồi đọc sách ở một bàn gần đó. Ông ta mặc một bộ thư phục đơn giản, cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách dày cộp, đôi mắt tinh anh sau cặp kính lão nhìn họ đầy thâm ý. Ông ta trông có vẻ bình thường, nhưng lại toát ra một khí chất uyên bác, thâm trầm, như thể đã trải qua hàng ngàn năm lịch sử.
Bạch Hạc Tiên Tử là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Nàng khẽ cúi đầu, cung kính hỏi: "Tiền bối có thể chỉ giáo thêm cho chúng con được không?" Nàng cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa và mạnh mẽ từ lão thư sinh, một loại khí chất không thể bị đánh giá thấp.
Lão Thư Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều điều. Ông ta không trả lời trực tiếp, chỉ khẽ chỉ tay vào một dòng chữ nhỏ xíu dưới hình vẽ Thiên Cơ Lệnh trong cuốn sách. "Thiên Cơ Lệnh... không chỉ là chìa khóa mở ra bí cảnh. Nó còn là một lời mời gọi, một lời thách thức từ những người đã ngã xuống trong trận chiến 5000 năm trước. Mỗi mảnh Thiên Cơ Lệnh... đều ẩn chứa một phần của bí mật lớn hơn, bí mật về sự trỗi dậy của Ma Chủ, và cách để phong ấn hắn một lần nữa." Giọng ông ta đều đều, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng ngàn cân, khiến ba người trẻ tuổi phải nín thở lắng nghe.
Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử trao đổi ánh mắt. Lời của lão thư sinh đã mở ra một chân trời hoàn toàn mới, phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng. Thiên Cơ Lệnh không chỉ là một vật dẫn đường, mà là một phần của một câu đố lớn, liên quan trực tiếp đến số phận của đại lục. Họ nhìn xuống cuốn sách một lần nữa, những ký hiệu cổ xưa giờ đây dường như chứa đựng một sức hút ma mị, một lời hứa về sức mạnh và tri thức, nhưng cũng là một lời cảnh báo về những hiểm nguy tiềm tàng.
"Sức mạnh không tự nhiên mà có," Lão Thư Sinh tiếp tục, như thể đọc được suy nghĩ của họ. "Nó phải được tôi luyện qua máu và lửa. Các bí cảnh cổ xưa... không phải là nơi để tìm kiếm danh lợi, mà là nơi để thử thách ý chí và sinh tử. Có người tìm thấy cơ duyên, có người tìm thấy lời nguyền. Các ngươi đã sẵn sàng chấp nhận cái giá đó chưa?"
Câu hỏi của lão thư sinh vang vọng trong tâm trí ba người trẻ tuổi. Họ nhìn nhau, rồi nhìn lại cuốn sách, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Ma khí đang lan tràn, các Tiên môn lớn bất lực, và số phận của đại lục đang treo lơ lửng. Họ không thể lùi bước. "Chúng con đã sẵn sàng," Liễu Thanh Hoan nói, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết. Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt họ bùng cháy một ngọn lửa hy vọng và ý chí.
Lão Thư Sinh mỉm cười bí ẩn. Ông ta không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống cuốn sách của mình, như thể không có gì đáng quan tâm. Nhưng ba người trẻ tuổi biết rằng, những lời ông ta vừa nói đã mở ra một cánh cửa, một con đường hoàn toàn mới cho hành trình của họ. Thiên Cơ Lệnh, bí cảnh, và bí mật về Thiên Kiếp Giáng Lâm... tất cả đang chờ đợi họ khám phá. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn sợ hãi. Họ đã tìm thấy mục đích, tìm thấy con đường của riêng mình, không phải để cứu thế giới theo cách mà Cố Trường Minh đã làm, mà là để tự cứu lấy thế giới này, bằng chính sức lực và ý chí của thế hệ mới. Họ sẽ không còn ỷ lại vào ai nữa. Họ sẽ tự mình viết nên số phận.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.