Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 98: Thiên Cơ Lệnh: Mở Khóa Bí Ẩn Ngàn Năm

Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua những ô cửa sổ chạm trổ tinh xảo của Thiên Sách Điện, nhuộm một màu vàng nhạt lên những giá sách cao vút. Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết đã rời đi từ lúc nào, nhưng ba người trẻ tuổi vẫn còn đó, vùi mình giữa hàng ngàn cuốn cổ tịch, ánh mắt chăm chú vào tấm bản đồ vừa giải mã được. Mùi giấy cổ, mực tàu và gỗ linh mộc thoang thoảng quyện vào nhau, cùng với hương trầm dịu nhẹ, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa tràn đầy tri thức. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Lão Thư Sinh ở bàn bên cạnh, tiếng gió thổi qua khe cửa sổ, và những tiếng thì thầm khe khẽ của chính họ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm.

Liễu Thanh Hoan khẽ vuốt ve những ký hiệu cổ đại trên trang giấy, đôi mắt to tròn lấp lánh sự hưng phấn lẫn thận trọng. Nàng đã không ngủ suốt đêm, cùng Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử miệt mài nghiên cứu những manh mối mà Cố Trường Minh đã ‘vô tình’ để lại và những lời giải thích sâu sắc từ Lão Thư Sinh. Sau bao nhiêu giờ vật lộn với những phù văn phức tạp và ngôn ngữ Viễn Cổ, cuối cùng, một phần bức màn bí ẩn đã được vén lên.

"Đỉnh Phong Hồn... trong Long Tuyền Sơn Mạch," Liễu Thanh Hoan lẩm bẩm, ngón tay thanh mảnh chỉ vào một điểm được đánh dấu trên bản đồ. "Phù văn này, cùng với những ghi chú về linh mạch bị đứt gãy và sự biến đổi của nguyên khí, chỉ ra rằng đó là một trong những điểm khởi nguồn của sự kiện Thiên Kiếp Giáng Lâm 5000 năm trước. Nó không chỉ là một bí cảnh, mà còn là một vết sẹo của đại địa." Giọng nàng vẫn trong trẻo, nhưng giờ đây đã thêm vào đó sự trầm tư và trưởng thành, không còn vẻ hồn nhiên của một tiểu cô nương ngày nào. Nàng cảm nhận được sức nặng của những thông tin này, không còn là những câu chuyện truyền thuyết xa vời mà là một phần lịch sử sống động, đang chờ được khám phá.

Tần Vũ, với vẻ ngoài hùng dũng nhưng đôi mắt lộ rõ sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng, vỗ mạnh xuống bàn. "Vậy là manh mối đã rõ! Long Tuyền Sơn Mạch! Chúng ta lên đường ngay!" Hắn tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng lao vào bất kỳ thử thách nào. Kiếm ý quanh người hắn vẫn sắc bén, nhưng đã có thêm một chút kiên nhẫn và sự cẩn trọng mà hắn học được từ những bài học xương máu gần đây. Hắn không còn là Tần Vũ ngạo mạn chỉ biết dựa vào sức mạnh cá nhân, mà đã biết suy xét và phối hợp.

Bạch Hạc Tiên Tử, thanh tú trong bộ đạo bào trắng, khẽ nhíu mày. "Đừng vội vã, Tần Vũ. Lời của Lão Thư Sinh vẫn còn văng vẳng bên tai ta. Nơi đó ẩn chứa hiểm nguy không lường, và..." Nàng dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lão Thư Sinh đang cúi đầu đọc sách, như thể ông ta không hề lắng nghe cuộc trò chuyện của họ. "Và chúng ta không phải là những kẻ duy nhất biết về Thiên Cơ Lệnh."

Như đáp lại lời nàng, Lão Thư Sinh chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt tinh anh của ông ta lướt qua ba người trẻ tuổi, nụ cười ẩn chứa nhiều điều. "Sách là kho tàng tri thức... nhưng tri thức cũng có thể là gánh nặng. Đặc biệt là những tri thức bị phong ấn bởi thời gian và số phận." Giọng ông ta khàn khàn, nhưng lại có sức nặng kỳ lạ, như thể mỗi từ đều đã được đúc kết từ hàng ngàn năm kinh nghiệm. Ông khẽ nâng tay, chỉ vào một dòng chữ nhỏ xíu dưới hình vẽ Thiên Cơ Lệnh trong cuốn sách cổ mà Liễu Thanh Hoan đang cầm. "Thiên Cơ Lệnh... không chỉ là chìa khóa mở ra bí cảnh. Nó còn là một lời mời gọi, một lời thách thức từ những người đã ngã xuống trong trận chiến 5000 năm trước. Mỗi mảnh Thiên Cơ Lệnh... đều ẩn chứa một phần của bí mật lớn hơn, bí mật về sự trỗi dậy của Ma Chủ, và cách để phong ấn hắn một lần nữa."

Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử nín thở lắng nghe. Những lời này một lần nữa nhấn mạnh sự phức tạp và quy mô của hành trình. Thiên Cơ Lệnh không chỉ đơn thuần là một cơ duyên, mà là một phần của một câu đố khổng lồ, liên quan đến số phận của toàn bộ đại lục Tiên Nguyên. Họ nhìn xuống cuốn sách, những ký hiệu cổ xưa giờ đây dường như không chỉ là những nét vẽ vô tri, mà là những lời thì thầm từ quá khứ, một sức hút ma mị, một lời hứa về sức mạnh, tri thức, nhưng cũng là một lời cảnh báo về những hiểm nguy chết người.

"Các ngươi đã giải mã được phần cốt lõi," Lão Thư Sinh tiếp tục, giọng nói đều đều nhưng tràn đầy ẩn ý. "Long Tuyền Sơn Mạch, đặc biệt là Đỉnh Phong Hồn, là nơi Ma khí đầu tiên tràn ra từ một vết nứt không gian, khởi đầu cho Thiên Kiếp Giáng Lâm. Nơi đó bị phong ấn bởi những trận pháp cổ xưa, nhưng qua hàng ngàn năm, những trận pháp đó đã suy yếu, và Ma khí lại bắt đầu rò rỉ. Hơn nữa, những kẻ đã biết về Thiên Cơ Lệnh không chỉ có mỗi các ngươi." Ông khẽ ho một tiếng, rồi chậm rãi nhấp một ngụm trà. "Ánh mắt tham lam và nghi kỵ luôn dõi theo. Ma tộc cũng không phải là những kẻ ngu ngốc. Chúng biết tầm quan trọng của những bí mật này, và sẽ không từ thủ đoạn nào để ngăn cản hoặc chiếm đoạt."

Bạch Hạc Tiên Tử khẽ gật đầu, vẻ mặt trang nghiêm. "Chúng con đã hiểu, tiền bối. Chúng con sẽ cẩn trọng." Nàng cảm nhận được sự thật trong lời ông, không chỉ là những Ma tộc hung tàn mà còn là sự cạnh tranh khốc liệt từ chính những kẻ đồng đạo. Tu chân giới vốn dĩ là một nơi tàn khốc, không có chỗ cho sự ngây thơ.

"Sức mạnh không tự nhiên mà có," Lão Thư Sinh nói thêm, như thể đọc được suy nghĩ của họ. "Nó phải được tôi luyện qua máu và lửa. Các bí cảnh cổ xưa... không phải là nơi để tìm kiếm danh lợi, mà là nơi để thử thách ý chí và sinh tử. Có người tìm thấy cơ duyên, có người tìm thấy lời nguyền. Các ngươi đã sẵn sàng chấp nhận cái giá đó chưa?"

Câu hỏi của lão thư sinh vang vọng trong tâm trí ba người trẻ tuổi. Họ nhìn nhau, ánh mắt trao đổi sự quyết tâm không lời. Ma khí đang lan tràn, các Tiên môn lớn bất lực, và số phận của đại lục đang treo lơ lửng. Họ không thể lùi bước. "Chúng con đã sẵn sàng," Liễu Thanh Hoan nói, giọng nói kiên định hơn bao giờ hết, không một chút do dự. Nàng siết chặt tấm bản đồ đã được giải mã, như thể nó là gánh nặng và cũng là hy vọng của họ. Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt họ bùng cháy một ngọn lửa hy vọng và ý chí. Họ đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn ỷ lại vào ai, mà đã tìm thấy con đường của riêng mình.

Lão Thư Sinh mỉm cười bí ẩn. Ông ta không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống cuốn sách của mình, như thể không có gì đáng quan tâm. Ba người trẻ tuổi cúi chào ông một lần nữa, lòng đầy cảm kích và quyết tâm. Họ biết rằng, những lời ông ta vừa nói đã mở ra một cánh cửa, một con đường hoàn toàn mới cho hành trình của họ. Thiên Cơ Lệnh, bí cảnh, và bí mật về Thiên Kiếp Giáng Lâm... tất cả đang chờ đợi họ khám phá. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không còn sợ hãi. Họ đã tìm thấy mục đích, tìm thấy con đường của riêng mình, không phải để cứu thế giới theo cách mà Cố Trường Minh đã làm, mà là để tự cứu lấy thế giới này, bằng chính sức lực và ý chí của thế hệ mới. Họ sẽ không còn ỷ lại vào ai nữa. Họ sẽ tự mình viết nên số phận. Khi ba bóng hình trẻ tuổi rời khỏi Thiên Sách Điện, mang theo bản đồ và những lời cảnh báo, không khí yên tĩnh lại bao trùm nơi đây. Lão Thư Sinh khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những đám mây ngũ sắc đang trôi lững lờ. Một tiếng thở dài thoát ra từ khóe môi ông, mang theo sự thâm trầm của ngàn năm lịch sử, cùng một tia hy vọng mong manh.

***

Long Tuyền Sơn Mạch hiện ra hùng vĩ dưới ánh nắng ban trưa, những đỉnh núi nhọn hoắt vươn thẳng lên trời xanh như những thanh kiếm khổng lồ, được bao phủ bởi những cánh rừng già rậm rạp. Tiếng gió thổi vi vút qua các khe đá, tiếng suối chảy ào ạt từ những thác nước bạc, và tiếng chim hót líu lo hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã của tự nhiên. Mùi đất đá ẩm ướt, cây cỏ dại và linh khí thuần khiết phả vào không khí, khiến tâm hồn con người trở nên thanh thản. Tuy nhiên, đằng sau vẻ đẹp hùng vĩ ấy là một áp lực vô hình, một cảm giác được tạo ra bởi địa hình hiểm trở và những truyền thuyết đáng sợ về nơi này.

Trên một đỉnh núi cao hơn, ẩn mình sau màn sương mỏng và những tán cây cổ thụ, Cố Trường Minh lặng lẽ đứng đó, dáng người cao gầy toát lên vẻ u buồn cố hữu. Anh vận một bộ trường bào màu tối, tóc đen dài buộc hờ hững, đôi mắt hổ phách sâu thẳm dõi theo ba bóng hình nhỏ bé đang men theo một con đường mòn hiểm trở phía dưới. Đó là Liễu Thanh Hoan, Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử, đang kiên định tiến sâu vào Long Tuyền Sơn Mạch.

Trong lòng Cố Trường Minh, một cuộc chiến nội tâm không ngừng diễn ra. Anh cảm nhận được sự lo lắng đang dâng trào, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng. Mỗi bước chân của họ, mỗi vệt mồ hôi trên trán Liễu Thanh Hoan, mỗi vết xước trên chiến bào của Tần Vũ, đều như kim châm vào trái tim anh. Anh biết rõ những hiểm nguy đang chờ đợi họ, những cạm bẫy cổ xưa, những Ma vật bị Ma hóa, và cả những ánh mắt dò xét từ các thế lực khác. Quá khứ không ngừng ám ảnh anh, về những lần anh đã lao vào lửa đạn để cứu lấy từng sinh mạng, về những mất mát không thể bù đắp, về cái giá của sự hy sinh.

"Quá khứ không được phép lặp lại..." Cố Trường Minh thầm thì, giọng nói trầm thấp gần như hòa vào tiếng gió. "...nhưng nếu không đối mặt, họ sẽ không bao giờ trưởng thành." Anh khẽ nhắm mắt, hình ảnh những đồng đội cũ ngã xuống, những lời thề đã vỡ tan, và gánh nặng của một thế giới bị bỏ rơi hiện lên rõ mồn một. Anh đã chọn một con đường khác, một con đường đầy đau đớn và giằng xé, nhưng anh tin rằng đó là con đường duy nhất để phá vỡ vòng lặp bi kịch. Anh phải để họ tự mình đối mặt với bão tố, để họ tìm thấy sức mạnh thực sự, không phải từ sự che chở của một anh hùng, mà từ chính nội lực và ý chí của h���. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự buông xuôi này, anh đang phải gánh chịu bằng nỗi đau âm ỉ trong tâm hồn.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, nhẹ nhàng bước đến bên anh. Nàng đặt tay lên cánh tay Cố Trường Minh, cảm nhận được sự căng thẳng và nỗi buồn ẩn sâu trong từng thớ thịt. Đôi mắt phượng của nàng nhìn anh đầy thấu hiểu. Nàng không nói nhiều, chỉ đơn giản là ở bên cạnh, sẻ chia gánh nặng vô hình mà anh đang mang.

"Họ sẽ vượt qua," Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một dòng suối mát xoa dịu tâm hồn anh. "Anh đã trao cho họ niềm tin và con đường. Anh đã gieo những hạt mầm hy vọng vào lòng họ. Giờ là lúc họ tự mình bước đi, tự mình đối mặt với những thử thách." Nàng khẽ siết nhẹ tay anh, ánh mắt hướng về phía ba người trẻ tuổi, nơi những bóng hình nhỏ bé đang dần khuất sau những rặng cây cổ thụ. "Anh đã dạy họ cách đứng lên, không phải bằng cách chiến đấu thay họ, mà bằng cách buộc họ phải tìm thấy sức mạnh bên trong chính mình."

Cố Trường Minh khẽ mở mắt, nhìn vào đôi mắt sáng ngời của Mộ Dung Tuyết. Anh biết nàng hiểu anh hơn bất kỳ ai trên thế giới này. Nàng đã chứng kiến sự hy sinh của anh, sự đổ vỡ của anh, và cả sự đau khổ của anh khi phải từ bỏ vai trò "người cứu rỗi".

"Giá nào..." Anh thì thầm, không phải với Mộ Dung Tuyết, mà với chính bản thân mình. "Cái giá nào để họ có thể thực sự trưởng thành, không phải để ta chết một lần nữa, mà là để họ không phải chết một cách vô nghĩa." Anh biết rằng, con đường anh chọn là con đường đau khổ, nhưng đó cũng là con đường duy nhất để thế hệ này không lặp lại sai lầm của thế hệ anh. Anh không muốn họ trở thành những anh hùng mù quáng, mà là những người có đủ trí tuệ và dũng khí để gánh vác trách nhiệm của chính mình. Sự trưởng thành của họ không thể đến từ sự bảo bọc, mà phải đến từ những vết sẹo, từ những lần vấp ngã và đứng dậy.

Cố Trường Minh khẽ siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, một hành động vô thức nhưng chứa đựng tất cả nỗi niềm. Ánh mắt anh vẫn dõi theo bóng dáng nhỏ bé của nhóm trẻ, một tia quyết tâm xen lẫn u buồn hiện rõ trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm. Anh chấp nhận nỗi đau này, chấp nhận sự giằng xé trong lòng, để họ có thể mạnh mẽ, để họ có thể tự mình viết nên số phận của đại lục này. Anh sẽ đứng đây, quan sát, và tin tưởng vào sự lựa chọn của mình, dù cho nó có khắc nghiệt đến đâu. Đây là "cứu thế giới" theo cách của riêng anh, một cách không ồn ào, không vinh quang, mà chỉ có sự im lặng và nỗi đau.

***

Khi chiều tà buông xuống, những tia nắng cuối cùng cũng bị nuốt chửng bởi màn sương mù dày đặc bắt đầu giăng lối. Nhóm trẻ đã tiến sâu vào một thung lũng hẻo lánh nằm ở rìa Viễn Cổ Chiến Trường, một nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng dường như không dám bén mảng tới. Không khí nơi đây nặng nề một cách lạ thường, mang theo mùi đất đá, ẩm mốc, và một thứ mùi tanh nồng khó tả, như mùi máu khô và kim loại rỉ sét đã tồn tại hàng ngàn năm. Tiếng gió rít thê lương qua những khe núi đá, mang theo tiếng lá khô xào xạc, và đôi khi, một tiếng gào rú yếu ớt, ma quái từ xa vọng lại, khiến sống lưng người ta lạnh toát.

Sương mù ngày càng dày đặc, nuốt chửng tầm nhìn, chỉ còn lại những cái bóng vật vờ của những gốc cây cổ thụ trơ trụi và những khối đá lởm chởm. Cả ba người đều cảm nhận được một luồng linh khí biến đổi bất thường, xen lẫn với một thứ oán khí nồng nặc, khiến tinh thần họ căng thẳng tột độ.

Bỗng nhiên, giữa màn sương, những ảo ảnh bắt đầu hiện ra. Thoạt đầu chỉ là những hình bóng mờ nhạt, nhưng nhanh chóng trở nên rõ ràng hơn, sống động đến kinh hoàng. Đó là những chiến binh cổ đại, mình đầy thương tích, gào thét trong tuyệt vọng, tay vung vẩy những binh khí đã hoen gỉ. Những cảnh tượng đổ nát của một trận chiến kinh hoàng hiện rõ, những tòa thành sụp đổ, những thi thể chất chồng, và cả những tiếng kêu la thảm thiết. Đây không phải là tàn tích vật chất, mà là những tàn niệm, những ký ức đau thương bị phong ấn trong trận pháp cổ xưa, giờ đang được kích hoạt.

"Cái gì thế này?!" Tần Vũ rít lên, ánh mắt sắc bén quét qua những ảo ảnh đang vây quanh. Hắn vội vàng rút Thiên Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, xé toạc màn sương mù. "Ảo ảnh? Hay là tàn niệm của những linh hồn đã chết?!" Hắn cảm thấy một luồng sát khí vô hình đang siết chặt lấy mình, khiến trái tim đập nhanh hơn. Đây là một loại áp lực tinh thần mà hắn chưa từng đối mặt.

Liễu Thanh Hoan, với vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy, khẽ lùi lại một bước, đôi mắt nàng tập trung quan sát những biến động của linh khí xung quanh. "Cẩn thận! Đây là một trận pháp, nó đang lợi dụng oán khí để làm suy yếu tinh thần chúng ta!" Nàng cảm nhận được sự xảo quyệt trong cách bố trí này. "Hắc Nha... hắn đã chờ sẵn chúng ta." Nàng nhớ lại lời cảnh báo của Lão Thư Sinh về việc Ma tộc cũng đang săn lùng Thiên Cơ Lệnh, và giờ đây, lời nói đó đã ứng nghiệm. Kẻ do thám của Ma tộc đã giăng bẫy chờ họ.

Bạch Hạc Tiên Tử, thanh tú và bình tĩnh hơn cả, khẽ niệm một câu chú, một vòng linh quang màu xanh nhạt bao quanh ba người, giúp họ chống lại sự xâm thực của oán khí. "Ta cảm nhận được Ma khí nồng đậm. Có vẻ như có Ma vật đang ẩn nấp trong sương mù, được nuôi dưỡng bởi oán khí và ảo ảnh này." Nàng khẽ nhíu mày, đưa tay lên trán, một luồng thần thức mạnh mẽ tỏa ra, cố gắng xuyên qua màn sương và ảo ảnh để tìm kiếm nguồn gốc của nguy hiểm.

"Đừng để bị đánh lừa bởi những gì các ngươi thấy," Liễu Thanh Hoan kiên quyết nói, giọng nàng vang vọng giữa không gian tràn ngập ảo ảnh. Nàng đã lấy ra Càn Khôn Đồ, một pháp bảo mà Cố Trường Minh đã ‘vô tình’ để lại cho nàng. Càn Khôn Đồ khẽ rung lên, những đường nét trên đó lóe sáng, chỉ dẫn những điểm yếu của trận pháp. "Hãy tập trung vào cảm nhận linh khí và tìm ra điểm bất thường của trận pháp! Đây là một trận pháp ảo ảnh kết hợp với dẫn dụ Ma vật. Chúng ta phải tìm ra trận nhãn!"

Ngay khi Liễu Thanh Hoan vừa dứt lời, từ trong màn sương mù dày đặc, những tiếng gầm gừ khô khốc vang lên. Hàng loạt Ma vật cấp thấp, thân hình biến dạng, đôi mắt đỏ ngầu bởi Ma khí, đột ngột lao ra tấn công. Chúng là những sinh vật đã bị Ma hóa, bị trận pháp này kích động và điều khiển, lao vào ba người như những con thú đói khát. Mùi máu tanh nồng của Ma vật hòa quyện với mùi oán khí, tạo nên một không khí ngột ngạt đến khó thở.

Tần Vũ không chần chừ, Thiên Kiếm trong tay hắn vung lên, tạo thành một vòng kiếm quang chói mắt. Hắn dũng mãnh lao vào đám Ma vật, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực kinh người, xé toạc thân thể chúng. "Lũ tạp chủng này! Dám cản đường ta!" Hắn gầm lên, nỗi sợ hãi ban đầu đã bị thay thế bằng sự phẫn nộ và quyết tâm chiến đấu. Hắn không còn là kẻ chỉ biết dựa vào sức mạnh, mà đã học cách quan sát và phối hợp.

Bạch Hạc Tiên Tử vẫy tay, một dải lụa trắng từ tay áo nàng bay ra, cuộn lấy vài con Ma vật đang định tấn công từ phía sau. Pháp thuật phòng ngự của nàng vừa mềm dẻo vừa kiên cố, tạo thành một lá chắn vững chắc cho Liễu Thanh Hoan, người đang tập trung giải mã trận pháp. "Ta sẽ giữ chân chúng! Liễu Thanh Hoan, mau tìm ra trận nhãn!" Nàng niệm chú, linh lực tuôn trào, đẩy lùi đám Ma vật một cách hiệu quả.

Liễu Thanh Hoan nhắm mắt lại, hoàn toàn bỏ qua những ảo ảnh đang nhảy múa trước mắt và tiếng gầm gừ của Ma vật. Nàng tập trung thần thức vào Càn Khôn Đồ, cảm nhận từng luồng linh khí biến đổi, từng điểm yếu trong kết cấu trận pháp. Những hình ảnh về trận chiến 5000 năm trước vẫn hiện lên, nhưng nàng đã học được cách bỏ qua chúng, tập trung vào nhiệm vụ trước mắt. Trận pháp này không quá phức tạp, nhưng nó lợi dụng môi trường và oán khí để đánh lừa giác quan. Nàng hít một hơi thật sâu, rồi đột ngột mở mắt. "Bên trái! Gốc cây khô bị sét đánh! Đó là trận nhãn!"

Tần Vũ không chần chừ, hắn lao vút tới, Thiên Kiếm vung lên một đường chém mạnh mẽ, xé toạc màn sương và chém vào gốc cây khô mà Liễu Thanh Hoan chỉ định. Một tiếng nổ lớn vang lên, và ngay lập tức, toàn bộ ảo ảnh tan biến như bong bóng xà phòng. Ma khí xung quanh lập tức loãng đi, và những con Ma vật còn sót lại cũng trở nên yếu ớt, dễ dàng bị Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử tiêu diệt.

***

Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn sương mù vẫn dày đặc, nhưng không còn chứa đựng những ảo ảnh đáng sợ nữa. Chỉ còn lại tiếng gió rít thê lương, tiếng quạ kêu chói tai từ xa, và tiếng bước chân khẽ khàng của ba người trên những mảnh vỡ của những gì từng là một trận pháp. Họ mệt mỏi, quần áo lấm lem bụi đất và máu của Ma vật, nhưng ánh mắt họ kiên định hơn bao giờ hết. Họ đã vượt qua thử thách đầu tiên, và điều đó đã củng cố niềm tin vào khả năng của chính họ.

"Trận pháp này... và cả những con Ma vật này, đều đã được chuẩn bị sẵn," Tần Vũ nói, giọng hắn trầm hơn, không còn vẻ bốc đồng như trước. Hắn dùng Thiên Kiếm chống xuống đất, thở hổn hển. "Hắc Nha... hắn đã thực sự nhắm vào chúng ta." Hắn nhận ra sự xảo quyệt của Ma tộc, không chỉ là những cuộc tấn công trực diện mà còn là những cạm bẫy được tính toán kỹ lưỡng.

Liễu Thanh Hoan gật đầu, ánh mắt nàng quét qua những tàn tích xung quanh. "Đúng vậy. Hắn không muốn chúng ta tiếp cận bí mật của Thiên Cơ Lệnh. Nhưng có vẻ như hắn đã đánh giá thấp chúng ta." Nàng khẽ nở một nụ cười mệt mỏi, nhưng tràn đầy tự tin. Đây là lần đầu tiên họ đối mặt với một trận pháp được sắp đặt bởi Ma tộc mà không có sự trợ giúp trực tiếp của Cố Trường Minh, và họ đã vượt qua.

Bạch Hạc Tiên Tử đột nhiên nhíu mày, nàng nhìn về phía một góc khuất trong màn sương, nơi có một bóng đen vụt qua. "Không chỉ hắn. Ta cảm nhận được nhiều luồng khí tức khác, không phải của Ma tộc. Chúng đang dò xét chúng ta." Giọng nàng đầy cảnh giác. Ánh sáng lờ mờ của ánh trăng xuyên qua sương mù chỉ đủ để nhận ra những hình thù mờ ảo của những tảng đá và cây cối, nhưng nàng biết, có những ánh mắt vô hình đang dõi theo họ.

Trong một góc khuất thực sự, ẩn mình sau một tảng đá lớn bị rêu phong phủ kín, một thân hình gầy gò, mặt mũi đen đủi, mặc áo choàng đen với những sợi lông quạ tua tủa, đang quan sát ba người trẻ tuổi bằng ánh mắt tàn độc. Đó chính là Hắc Nha. Một nụ cười quỷ dị, mang đầy vẻ tự mãn, khẽ nở trên khuôn mặt hắn. "Quạ đen sẽ mang tin đến..." Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy vẻ hiểm ác. "Thiên Cơ Lệnh' sắp lộ diện. Những con mồi này... đủ thú vị để tiếp tục trò chơi." Hắn không ngờ rằng những kẻ trẻ tuổi này lại có thể phá giải trận pháp của hắn nhanh đến vậy. Điều đó càng khiến hắn cảm thấy hứng thú.

Hắn khẽ huýt sáo một tiếng chói tai. Ngay lập tức, một con quạ đen khổng lồ, đôi mắt đỏ rực như máu, sà xuống đậu trên vai hắn. Hắn thì thầm vài câu vào tai con quạ, rồi phất tay. Con quạ cất tiếng kêu "Quạ! Quạ!" đầy ghê rợn, vỗ cánh bay vút lên trời, xuyên qua màn sương mù dày đặc, mang theo thông điệp của Hắc Nha đến một thế lực Ma tộc cấp cao hơn. Hắn nhìn theo bóng con quạ, rồi lại liếc nhìn nhóm trẻ đang mải mê cảnh giác. Sau đó, hắn biến mất vào bóng đêm, không để lại dấu vết gì, như một bóng ma.

"Chúng ta không thể dừng lại," Liễu Thanh Hoan nói, phá vỡ sự im lặng. Nàng siết chặt Càn Khôn Đồ trong tay, ánh mắt rực lửa. "Phải tiến lên! Càng nguy hiểm, càng chứng tỏ chúng ta đang đi đúng hướng. Thiên Cơ Lệnh không chỉ là một cơ duyên, nó là chìa khóa cho vận mệnh của đại lục. Chúng ta phải tìm thấy nó, trước khi Ma tộc hay bất kỳ kẻ nào khác."

Tần Vũ và Bạch Hạc Tiên Tử gật đầu. Dù mệt mỏi, nhưng trong lòng họ giờ đây tràn đầy quyết tâm. Sự kiện vừa rồi đã khiến họ nhận ra rằng hành trình này không chỉ đầy rẫy hiểm nguy từ Ma tộc, mà còn có sự cạnh tranh và dò xét từ những thế lực không rõ ràng. Lời cảnh báo của Lão Thư Sinh đã trở thành hiện thực. Nhưng chính những thử thách này đã tôi luyện họ, khiến họ trở nên mạnh mẽ và kiên định hơn. Họ đã không còn sợ hãi. Họ đã tìm thấy con đường của mình, và họ sẽ tự mình viết nên câu chuyện đó. Long Tuyền Sơn Mạch, với những bí mật cổ xưa và những hiểm nguy rình rập, giờ đây không còn là một vùng đất đáng sợ, mà là một lời mời gọi, một lời thách thức mà họ sẵn lòng chấp nhận. Họ tiếp tục tiến sâu vào lòng Viễn Cổ Chiến Trường, cảnh giác hơn, quyết tâm hơn, hướng về phía Đỉnh Phong Hồn, nơi mà họ tin rằng bí mật của Thiên Cơ Lệnh và Thiên Kiếp Giáng Lâm 5000 n��m trước đang chờ đợi.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free