Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống Sót Trong Học Viện Sắp Bị Hủy Diệt - Chapter 17:

Một bóng người cao lớn, một phụ nữ cao khoảng 2 mét với cơ bắp cuồn cuộn khắp cơ thể, xuất hiện. Vấn đề là những lời phát ra từ miệng cô.

"Tersha! Cô cũng đến tham dự vũ hội hóa trang à? Tôi tưởng cô không hứng thú với mấy thứ này."

Không cần phải nhìn thêm nữa. Người phụ nữ cơ bắp này biết Tersha, người mà Lola đang cải trang. Cũng tức là màn kịch của Ex sắp bị bại lộ.

'Trong nguyên tác có chuyện như thế này sao...?'

Ex cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, nhưng chuyện không dễ dàng chút nào. Nếu không có tác dụng của danh hiệu [Gan Hùm], cậu có lẽ đã ngất xỉu rồi.

"A, ờ, a."

Nhưng Lola thì khác. Lola chỉ là một đứa trẻ giả vờ kiêu ngạo. Cô không có khả năng miễn nhiễm với những tình huống như vậy. Xem ra cô sắp ngất đi.

"Tersha! Cô sao lại lờ bạn mình đi rồi?”

Người phụ nữ cơ bắp không cho họ thời gian suy nghĩ. Cô thản nhiên ngồi xuống cạnh Lola và bắt đầu ăn đồ ăn nhẹ.

"Khi tôi mời cô lần trước, cô đã từ chối, tôi không ngờ cô lại lén lút đến đây như thế này đấy. Chà, xét đến địa vị của cô thì cũng đúng. Nhưng cô có thể nói với tôi một tiếng mà? Hừm, Tersha."

Bất chấp vẻ ngoài của mình, thái độ lịch sự và trật tự khi ăn đồ ăn nhẹ của cô càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi cho cả hai. Lola chỉ có thể nhìn Ex bằng đôi mắt đẫm lệ.

'Làm gì đi!'

'Chờ chút đi!’

Ex cố gắng suy nghĩ hết sức, nhưng rất khó để tìm ra một giải pháp khả thi. Vấn đề lớn nhất là không biết đối thủ là ai.

'Nếu không có trong nguyên tác hay thiết lập, thì sao mình biết được!'

Nhờ khả năng hiểu biết của mình, cậu nhớ hầu hết tất cả các thiết lập và tiến trình của nguyên tác. Cho đến nay, cậu vẫn thực hiện trò lừa bịp của mình dựa trên ký ức đó, nhưng khi đối mặt với điều gì đó hoàn toàn không biết, cậu không thể vạch ra kế hoạch được.

'Giả vờ không biết rồi bỏ chạy? Nhưng mình chưa nhận được giấy mời. Câu giờ? Bằng cách nào đây?'

Trong khoảnh khắc thoáng qua đó, vô số suy nghĩ lướt qua tâm trí cậu, nhưng người phụ nữ cơ bắp đã hành động trước.

"Này, Tersha. Sao cô không trả lời?"

Cô ta lau vụn bánh bằng khăn tay và nắm lấy vai Lola. Cái chạm của cô ta đã cho cả hai biết rằng cô là một võ sư. Thứ điểm yếu chí mạng với Ex và Lola.

“Sao cô run thế? Cô bị ốm à?"

Cùng sự quan tâm chân thành, người phụ nữ cơ bắp kiểm tra sắc mặt của Lola. May mắn thay, vẻ ngoài hiện tại của Lola rất giống với Tersha mà người phụ nữ cơ bắp nhớ. Chỉ là hiệu ứng ấy sẽ không kéo dài.

“Hừm? Có gì đó kỳ lạ..."

'Cô ta nhận ra điểm bất thường của ma thuật biến thân sao...?'

Như Ex nghi ngờ, người phụ nữ cơ bắp nhận đã nhận thấy điểm bất thường của ma thuật biến thân và đưa tay lại gần mặt Lola. Thấy vậy, Lola gần như bật khóc.

‘Đây rồi!’

Cuộc khủng hoảng tồi tệ nhất nhanh chóng trở thành cơ hội.

"Thưa tiểu thư, tôi tin rằng chạm vào khuôn mặt thiêng liêng của chủ nhân tôi là bất lịch sự."

Nghe vậy, tay người phụ nữ cơ bắp dừng lại. Một lời nhắc nhở hợp lý đủ để khiến một người phải suy nghĩ lại về hành động của mình.

"Ngươi là cái thá gì hả, nhóc con?"

Nhưng cảm xúc mang lại do sự thay đổi ấy là mỗi người mỗi khác. Trong trường hợp của người phụ nữ cơ bắp, đó là ‘tức giận'.

"Chỉ là một tên đầy tớ mà dám can thiệp vào cuộc hội ngộ của ta với người bạn cũ sao?"

Ánh mắt của người phụ nữ cơ bắp chứa đầy sát khí. Nó mạnh đến mức có thể khiến một người nhút nhát ngừng tim. Nhưng đối thủ của cô ta lại là Ex.

Ex nhanh chóng ghép ra một câu chuyện.

"Tôi là đầy tớ phục vụ chủ nhân, tôi phải ưu tiên trên hết an toàn và sức khỏe của chủ nhân. Tôi xin cô tha thứ cho bất kỳ sự thô lỗ nào có thể đã xảy ra."

"Ngươi nói ta đang làm hại sức khỏe của Tersha? Chỉ là một tên đầy tớ mà dám phán xét ta sao?"

Cô ta đứng dậy cùng đống cơ bắp cuồn cuộn. Áp lực tràn ngập căn phòng.

'Cô ta bóp méo nó ra vậy sao?'

Mặc dù việc sự chú ý của người phụ nữ cơ bắp tập trung vào cậu là tốt, nhưng cậu cần một kế hoạch khác để tiếp tục màn ứng biến chớp nhoáng này.

'Phải giành lại quyền kiểm soát trước.'

Nếu mất kiểm soát cuộc trò chuyện, cậu sẽ bị kéo đi. Ex quyết định giành lại quyền kiểm soát đã mất.

Cậu ngay lập tức quỳ một gối và đáp lại. Đó là một cử chỉ khiêm tốn và đây trang nghiêm.

"Xin hãy nguôi giận. Làm sao tôi có thể phán xét cô chứ? Tôi chỉ đưa ra lời khuyên với tư cách là một đầy tớ mà thôi.”

"Nếu ngươi là đầy tớ, hãy hành động như một đầy tớ và ngậm miệng lại đi. Ngươi dựa vào đâu mà can thiệp?”

Không dễ chút nào. Đối thủ không ở trong trạng thái có thể nói chuyện hợp tình hợp lý.

Nếu cứ tiếp tục thế này, dù cậu nói gì cũng vô ích. Cậu cân nhắc việc khuất phục cô ta bằng vũ lực, nhưng nhìn vào vóc dáng của cô ta, xem ra chuyện đó là không thể.

'Giá như có thêm thứ gì đó...!'

Và rồi, một chuyện đã đã xảy ra.

"...Khụ."

Lola che miệng ho khan. Âm thanh nhỏ đó vang vọng trong căn phòng đầy áp lực. Thế rồi, một giọng nói vang lên.

"Ồn ào quá. Ngừng đe dọa đầy tớ của ta đi."

Đó là một giọng điệu uy quyền và trang nghiêm. Hoàn toàn khác với giọng điệu kiêu ngạo hay than vãn thường ngày của Lola.

"Ta để đầy tớ của mình lo hầu hết việc giao tiếp vì ta bị đau họng và ho. 'Marlene'. Cô đang cố bịt miệng ta đấy à?"

Nghe những lời đó và ánh mắt uy quyền của cô, Marlene, người phụ nữ cơ bắp, bèn lùi lại. Thái độ của cô ta trở nên thận trọng hơn trước.

"Không, tôi không có ý đó. Tôi chỉ là quá phấn khích khi gặp cô..."

"Quả thực, đã một năm kể từ khi chúng ta gặp nhau tại Dạ Hội Kính Lễ. Ta cũng rất vui. Khụ... Nhưng ta khó có thể nói thêm nữa. Xin hãy nói chuyện với đầy tớ của ta kể bây giờ."

Khi Marlene do dự và rời mắt khỏi Lola trong giây lát, Lola liếc nhìn Ex.

'T-Ta đến giới hạn rồi!'

Thật đáng kinh ngạc, Lola vẫn giữ được sự bình tĩnh tối đa dưới áp lực và căng thẳng để hoàn thành vai diễn của mình. Hơn nữa, kỹ năng diễn xuất của cô cao đến bất ngờ.

'Quý tộc được học nhiều thứ từ khi còn nhỏ...

Mình nhớ ra rồi, Lola là người duy nhất dám đứng lên chống lại Giáo sư Roxwell khi ông ta đe dọa các học viên.'

Tuy trông nhỏ bé vậy thôi, nhưng cô rất gan dạ. Nhờ sự gan dạ đó, dòng chảy của cuộc trò chuyện đã thay đổi. Cậu không bỏ lỡ dòng chảy đó.

“Vậy đó 'Marlene', nếu cô cần bất cứ điều gì, cứ tự nhiên gọi ta."

"...Được rồi. Xin lỗi vì đã nóng nảy."

Marlene ngồi xuống. Xét qua biểu cảm, cô ta có vẻ hơi hối lỗi. Cô ta dường như không muốn gây thêm ồn ào nữa. Cô ta tự nhiên đưa ra một chủ đề.

"Vậy, ngọn gió nào đã đưa cô đến đây đột ngột vậy?"

Ánh mắt của Marlene chuyển sang Ex. Điều đó có nghĩa là cậu có thể nói. Ex tập trung suy nghĩ trước khi trả lời.

‘Có mặt tại đây nghĩa là người phụ nữ này cũng sẽ tham dự vũ hội hóa trang. Nếu mình không cẩn thận, mình có thể chạm mặt cô ta ở đó lần nữa.'

Cậu cần thu thập càng nhiều thông tin càng tốt. Điều quan trọng là phải lấy thông tin mà không làm mất lòng Marlene.

Có một kỹ thuật cơ bản cho việc đó.

"Lý do chủ nhân muốn tham dự vũ hội cũng giống như cô, Thưa tiểu thư Marlene. Tôi tin rằng hầu hết những người tham dự đều có lý do tương tự."

Đó là 'giả vờ như đã biết'.

Trong thời gian làm biên tập viên, Ex đã phát hiện ra một điểm chung của nhiều tác giả. Khi tác giả hỏi điều gì đó, họ thường không biết mình muốn câu trả lời gì mà cứ hỏi.

Mỗi lần như vậy, Ex sẽ trả lời thế này.

"Tôi nghĩ tiến hành theo hướng bạn đã nghĩ là tốt nhất!"

Cậu không thể biết người kia đang nghĩ gì, nhưng khi cậu trả lời như vậy, hầu hết mọi người đều tin rằng họ đã nhận được một loại câu trả lời nào đó.

Sau đó, họ sẽ nói điều gì đó như thế này.

"À, vậy là cô đã nghe tới 'vật phẩm' sẽ được tiết lộ lần này. Tôi nghe nói chủ tiệc đã chuẩn bị rất kỹ cho vũ hội này."

Như vậy đấy.

Cậu không biết 'vật phẩm' đó là gì, nhưng đó chắc chắn là thông tin quan trọng mà Ex không biết.

'Mình nhớ trong nguyên tác có đề cập đến vật phẩm nào như thế này không nhỉ? Không, không có. Mình sẽ tiếp tục giả vờ biết.'

"Vâng, đó là lý do chủ nhân tham dự."

"Haha, hành động như một quý cô đoan trang trong khi lén lút làm đủ mọi chuyện. Đó là lý do tại sao cô là bạn của tôi đấy. À, nhưng cô chưa tận mắt thấy nó đâu nhỉ? Chủ tiệc đã gửi một mẫu..."

‘Đây rồi.'

May mắn đứng về phía cậu khi Marlene hiểu lầm và bắt đầu lục lọi đồ đạc của mình.

'Mình cần phải xem nó.'

Tùy thuộc vào vật phẩm đó là gì, cậu có thể quyết định cách xử lý nó.

'Nếu đó là trường hợp xấu nhất, mình có thể phải ngăn chặn vũ hội bằng một cuộc tấn công khủng bố.'

Do một số vũ hội được đề cập trong nguyên tác đều có kết cục thảm khốc, vậy nên manh mối này rất quan trọng.

Khi cậu đang hồi hộp quan sát, Marlene đã lấy vật phẩm ra.

"Xin lỗi vì đã để chờ lâu. Đây là 'giấy mời'."

Bald bỗng mở cửa bước vào. Sự xâm nhập đột ngột của hắn khiến Marlene cất vật phẩm trở lại đống đồ của mình.

'Chết tiệt!'

Cậu cảm thấy như sắp bùng nổ vì thất vọng, nhưng cậu không thể tỏ ra tức giận vì lợi ích của vở kịch.

"...Chà, làm tốt lắm."

Ex và Lola nhận 'giấy mời' từ Bald.

'Vậy ra đây là nó.'

Đó là một chiếc nhẫn vàng. Bề ngoài, nó trông giống như một chiếc nhẫn vàng bình thường. Tất nhiên, Ex biết chính xác nó là gì.

'Dù sao thì mình cũng lấy được đồ rồi. Mình muốn moi thêm thông tin, nhưng mình không thể mạo hiểm thêm nữa. Lola xem ra cũng đến giới hạn.'

Bọc chiếc nhẫn trong khăn tay và cất vào áo khoác, Ex đứng dậy. Lola cũng duyên dáng đứng dậy theo.

"Đã muộn rồi, chúng tôi xin phép cáo lui, thưa tiểu thư."

"Chúng ta sẽ gặp nhau tại vũ hội."

Marlene thản nhiên nói khi tiễn họ.

Ex và Lola rời khỏi nơi ẩn náu của Ring Circle với những bước chân vừa nhanh vừa chậm.

"Hừm."

Ánh mắt của Marlene khi nhìn họ rời đi khá kỳ lạ.

———

"Tiểu thư, cô nặng quá."

"...Ta không còn chút sức chân nào nữa!"

Đi đủ xa khỏi nơi ẩn náu, Ex hiện đang cõng Lola trở về ký túc xá học viện.

Có lẽ do quá căng thẳng, nên chân của Lola đã mất hết sức lực trên đường đi. Kết quả là, Ex, người tương đối ổn, đang cõng cô. Lắng nghe tiếng rên rỉ giận dữ của Lola cũng được cô coi một phần thưởng thêm.

"Ngươi còn thấp kém hơn cả thường dân nữa! Thấp hơn một con bọ! Tệ hơn cả một con quỷ! Như vết bẩn dưới móng chân Ma vương vậy!"

"Nếu là vết bẩn dưới móng chân Ma vương thì không phải là mạnh lắm sao?"

"...Câm miệng!! Lo quan sát xung quanh đi! Nếu chúng ta bị bắt gặp thế này vào ban đêm, đời sống xã hội của ta coi như xong đấy!"

"Đừng lo, có ma thuật cản trở nhận thức mà."

Ex nhân cơ hội hỏi điều cậu tò mò.

"Lúc nãy cô diễn tốt thật, cô học ở đâu vậy?"

"Ngươi nghĩ quý tộc chỉ ăn ngon mặc đẹp thôi sao? Nhận đủ loại giáo dục để hoàn thành trách nhiệm tương xứng với quyền lợi là phép lịch sự cơ bản."

"Có rất nhiều quý tộc không giống vậy..."

"Đó là lỗi của họ!"

Đột nhiên, Ex cảm thấy Lola thật đáng ngưỡng mộ. Ở độ tuổi đáng lẽ phải vui chơi, việc cuộc sống bị trói buộc bởi giáo dục và trách nhiệm của cô hẳn là vô cùng căng thẳng.

“Thôi, từ giờ tôi sẽ đối xử tốt với cô."

"Đối xử tốt với ta nghĩa là sao hả! Ngươi chỉ là một thường dân thôi!"

Lola bực bội một lúc trước khi ủ rũ và nói lại.

"Vậy chiếc nhẫn này là gì? Đây là giấy mời sao? Chỉ cần đeo một chiếc nhẫn như thế này là tham gia vũ hội hóa trang được à?"

Câu hỏi của Lola là hiển nhiên. Chiếc nhẫn vàng cả hai nhận được trông rất bình thường. Nó trông chẳng có gì đặc biệt.

Trước câu hỏi đó, Ex bình tĩnh trả lời.

"Nó được gọi là Nhẫn Bẫy Linh Hồn.”

"Nhẫn Bẫy Linh Hồn? Đó là gì? Ta chưa nghe nói về nó bao giờ."

"À, đó là một thánh tích có nhiều chức năng. Nhưng điểm chính là một."

Ex lấy chiếc nhẫn ra khỏi áo khoác và quan sát nó.

"Bất cứ ai đeo thứ này đều có thể bị xem là một con quỷ."

Đó là một bí mật của loài quỷ, thứ mà không một ai ở phe con người biết vào thời điểm này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free