Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống Sót Trong Học Viện Sắp Bị Hủy Diệt - Chapter 70:

Khi biết Ex là Berith, điều đầu tiên Andras nghĩ đến là liệu Khế Ước Của Quỷ đã được dùng hay chưa.

Chuyện Ex bỗng dưng xuất hiện và bảo rằng mình là thuộc hạ của cô là chuyện khá hoang đường.

Vậy nên, ban đầu cô ả đã nghi ngờ. Thế nhưng sau khi thấy Ex chứng minh, sự nghi ngờ ấy đã giảm bớt.

‘Nhưng ta không hoàn toàn tin tưởng.’

Nếu cô nghĩ khác đi rằng, ‘Vốn dĩ Khế Ước Của Quỷ đã không được dùng’, vậy mọi chuyện đều sẽ ăn khớp.

Vì vậy, cô ả đã gọi lính cảnh vệ lần theo dấu vết của Ex và lục soát các nơi Khế Ước Của Quỷ có khả năng sẽ được cất và cuối cùng đã tìm thấy nó.

‘Quả là ngu ngốc khi giữ một vật phẩm nguy hiểm như vậy mà không vứt bỏ.’

Andras chế nhạo Ex, người đang trừng mắt nhìn cô trước mặt.

Thật khó để biết cậu giữ nó để làm chi, nhưng bất kể cậu nghĩ gì, một khi nó được tìm thấy, Ex cũng đã xong đời.

Ngay cả Darius, người đã bảo vệ Ex cho đến nay, cũng có vẻ mặt thảm hại.

Thật vui khi thấy niềm tin của một người sụp đổ.

‘Phải, hãy nghi ngờ nhiều hơn. Hãy nghi ngờ lẫn nhau, bịt tai và che mắt lại. Để ta có thể đạt được nhiều hơn nữa.’

Beatrice tiếp tục bài phát biểu của mình.

“Tại sao Khế Ước Của Quỷ lại được tìm thấy trong phòng của Ex? Nếu hắn là học viên đã giải quyết vụ án dinh thự, vậy hắn không nên có thứ này. Đây là một sự báng bổ đối với Nữ thần.”

Sự xôn xao của các công dân càng lớn hơn khi Nữ thần được nhắc đến.

Một học viên vô tội đi giữ Khế Ước Của Quỷ làm gì cơ chứ?

Công dân nơi đây tin rằng, chỉ cần sở hữu một vật phẩm liên quan đến quỷ cũng sẽ làm hỏng đức tin và làm tha hóa linh hồn.

Vậy nên, các vật phẩm bị nguyền rủa hoặc các vật phẩm liên quan đến quỷ không được phép xử lý một cách bất cẩn trừ các giáo sĩ được Thánh Quốc cho phép.

Và một thứ như vậy đã được tìm thấy trong phòng của Ex, người còn không phải giáo sĩ.

“Ex, thời điểm vụ án dinh thự được giải quyết, ngươi đã chuyển công lao của mình cho người khác, phải không? Tuy người ngươi chuyển công cho là con gái Bá tước Lemersi, nhưng chẳng phải vậy cũng là khiêm tốn quá ư? Bằng công lao đó, ngươi có thể đã được phong tước vị. Chẳng lẽ ngươi khiêm tốn đến độ từ chối cả tước vị?”

“…”

“Ta nghĩ thế này. Nguyên do ngươi chuyển công lao là vì tên của ngươi không nên được biết đến, hoặc để tránh sự chú ý không cần thiết. Ngươi đã chuyển công lao để tránh các bất lợi khi trở nên nổi tiếng.”

Giống như Andras đã nói, Ex đã chuyển công lao để tránh bị biết đến.

Khi ấy, cậu làm vậy là để tránh sự chú ý của Darius, và bây giờ nó đã trở thành lợi thế cho Andras.

“Nếu ngươi là một tên tà giáo, và vụ án dinh thự là một thất bại ‘cố ý’ để giành được lòng tin của Hoàng tử, vậy việc chuyển công lao là điều dễ hiểu. Nếu một tên tà giáo giành được lòng tin của quyền lực đế chế, ngươi sẽ dễ dàng gây ra hỗn loạn cho đế chế. Nếu không phải vậy, hãy bào chữa xem.”

Ex không trả lời.

Cậu chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Beatrice.

‘Hửm? Ngươi đang chuẩn bị thứ gì đây?”

Beatrice lo lắng về đôi mắt vẫn không dao động của Ex.

Đến lúc này, thông thường sẽ có phản ứng nào đó. Thế nhưng Ex chỉ đứng yên.

‘Ngươi đang chờ đợi gì…?’

Chẳng một thứ gì có thể đảo ngược tình thế này.

Kể cả khi Darius trở thành đồng mình của cậu và vùng vẫy, cũng chẳng khác gì.

“Kẻ nào đã xác minh và chứng nhận rằng tờ giấy đó là Khế Ước Của Quỷ?”

Quả như dự đoán, Darius cùng vẻ mặt nhăn nhó đã cố gắng phản bác.

“Hoàng gia chưa bao giờ nhận được báo cáo rằng một vật phẩm như vậy đã được xác minh. Thứ đó đã được xác minh khi nào, ở đâu và bởi ai?”

Số người có thể xác minh một vật phẩm như Khế Ước Của Quỷ là không nhiều.

Kể cả trong Hoàng gia, cũng chỉ một số ít giáo sĩ cấp cao được Thánh Quốc công nhận mới chịu trách nhiệm về chuyện này.

Chưa kể là, đây là một vật phẩm nguy hiểm và sẽ bị xử tử lập tức nếu bị phát hiện. Vậy nên cũng không hề dễ để xác minh nó.

Chuyện Beatrice nói chỉ có tác dụng nếu người xác minh có đủ uy tín.

“Trừ khi thứ này được chứng nhận bởi ít nhất một Thẩm Phán Dị Giáo của Thánh Quốc, còn không ta cần phải xác minh lại.”

Darius nhắm vào điểm đó.

Bỏ qua chuyện Khế Ước Của Quỷ được tìm thấy trong phòng của Ex, cậu cần phải xác nhận xem nó có thực sự là Khế Ước Của Quỷ hay không.

‘Nếu nó thực sự là Khế Ước Của Quỷ…’

Một tình huống không thể kiểm soát sẽ xảy ra.

Darius hiện đã chuẩn bị được rất nhiều dựa trên thông tin về tương lai mà Ex đã cung cấp.

“Tất nhiên, ta đã nhờ một người đáng tin cậy xác minh nó. Giống như Hoàng tử đã nói, ta đã yêu cầu Thẩm Phán Dị Giáo đến từ Thánh Quốc.”

“Cái gì…?”

Darius chẳng tin nổi vào tai mình.

Chủ tịch đã từng nói rằng ông sẽ đứng về phía Beatrice và mời một Thẩm Phán Dị Giáo.

Tất nhiên, đó cũng chỉ là nói dối.

Thực ra, ông chỉ đang cân nhắc xem nên mời ai, và khi Beatrice thúc giục hoặc gây áp lực, ông đã dùng cái cớ Darius để nói rằng chuyện rất khó tiến hành.

‘Ta đã liên tục kiểm tra động thái của Thánh Quốc rồi mà…’

Bất chấp nỗi nghi ngờ của Darius, Beatrice gọi tên Thẩm Phán Dị Giáo đã xâm nhập vào đế chế như đây là chuyện thường tình.

“Giám mục Andersen.”

Cùng với tiếng kêu đó, một người đàn ông mặc áo choàng linh mục màu đen đang ngồi giữa các công dân đã đứng dậy.

Hắn là một người đàn ông cao lớn đeo mặt nạ sắt chỉ để lộ đôi mắt.

Ngoại hình quấn chặt toàn thân đến mức không để lộ một chút da thịt nào ấy của hắn trông thật quái lạ.

Một sự hiện diện khiến người xem cảm thấy áp lực mãnh liệt, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

Andersen từ từ bước về phía trước.

“Cảm ơn vì lời mời, Công chúa Beatrice. Nhờ người, tôi đã được tham quan vùng đất và lễ hội của đế chế.”

“Đại Hội cũng là một ngày có ý nghĩa đối với các tín đồ. Tuy hơi quá đáng, nhưng thật là một vinh dự nếu các Giám mục cũng có thể tham dự.”

Darius đã đoán được tình hình qua cuộc nói chuyện của bọn họ.

Và rồi, cậu trừng mắt nhìn Beatrice cùng ánh mắt dữ tợn và nổi giận.

“Công chúa, cô dám đưa người của Thánh Quốc nhập cảnh trái phép?! Cô đưa một gã xâm nhập trái phép vào đế chế và cho phép hắn tham dự một phiên tòa quan trọng?!”

Mặc dù quốc giáo của đế chế là Deus Luce, song đế chế không hề tuân theo Thánh Quốc.

Thời cha của Darius, Hoàng đế hiện tại, còn khỏe mạnh, ông đã vạch ra ranh giới đó một cách hoàn hảo.

Darius cũng đã noi gương Hoàng đế và liên tục can ngăn Thánh Quốc can thiệp, vậy nên vị thế vẫn được cân bằng.

Và giờ, Beatrice đã phá vỡ sự cân bằng đó.

Beatrice chỉ mỉm cười thoải mái bất chấp cơn giận dữ đang trút xuống mình.

“Thân là một tín đồ, ta chỉ chào đón Giám mục Andersen thôi. Ngài đừng quá tức giận vậy chứ, Hoàng tử.

“Được thôi, nếu cô nằm ở Giáo hội chứ không phải Hoàng gia, vậy ta sẽ tước bỏ tư cách Hoàng gia của cô như cô muốn…!”

“Chẳng phải chúng ta nên kết thúc phiên tòa này trước sao?”

Andersen bước tới và cúi chào Darius, chắp tay như đang cầu nguyện.

“Xin chào, người anh em Darius. Ta là Andersen, một tôi tớ hèn mọn phục vụ Nữ thần. Ở quê hương ta, ta giữ chức vụ Thẩm Phán Dị Giáo.”

Do chiếc mặt nạ sắt, mà giọng nói của Andersen nghe kỳ quái như tiếng kim loại cào.

Hơn nữa, lời chào vừa rồi có nghĩa là hắn coi Darius trước mặt mình là một tín đồ chứ không phải một thành viên Hoàng tộc.

Chẳng khác nào một sự khiêu khích.

“Xem ra ngươi đã quên mất mình đang đứng trên vùng đất nào rồi, Giám mục. Ngươi nên nhớ rằng luật pháp của đế chế có thể tống ngươi vào tù, và hãy ăn nói cho cẩn thận vào.”

“Ngài sẽ không làm vậy đâu nhỉ? Ngài còn có nhiều việc quan trọng hơn.”

“Ngươi biết gì mà dám nói nhảm…!”

“Chẳng phải điều quan trọng hiện giờ là phán quyết của phiên tòa này và chân tướng về cậu bé kia sao?”

Đám đông đồng ý với điều đó.

Các công dân tin vào Deus Luce đều tin tưởng lời nói của Giám mục mà không nghi ngờ gì. Các quý tộc, quan chức bắt đầu cân nhắc lợi và hại khi nhìn thấy sự xuất hiện của Andersen.

Andersen đứng trên bục nhân chứng và nhìn Ex.

Thấy con mắt lạnh lùng và nặng nề bên trong chiếc mặt nạ sắt đè nặng lên mình, Ex điềm tĩnh cũng không khỏi cảm thấy có chút lo lắng.

Andersen, chẳng biết đang suy nghĩ gì, lắc đầu cùng tiếng tặc lưỡi.

“Thật đáng tiếc. Chứng kiến chuyện một tôi tớ của Nữ thần bị cám dỗ bởi quỷ dữ, đi vào con đường sa ngã và chứng minh điều đó là một công việc rất khó khăn đối với ta. Thế nhưng, vì công lý, ta sẽ nhân danh Nữ thần mà làm chứng.”

Andersen đặt tay phải lên ngực.

Thời điểm ánh sáng thánh thiện tỏa ra từ bàn tay đặt lên, hắn tuyên bố.

Thứ đó chính là ‘Thánh Thệ’ mà chỉ các giáo sĩ cấp Giám mục mới có thể thực hiện.

“Ta đã đích thân xác minh và xác nhận rằng thứ được tìm thấy trong phòng của Ex là Khế Ước Của Quỷ. Nếu ta nói dối, ta thề sẽ dâng hiến đức tin của mình cho Nữ thần.”

Giống như Andersen đã nói, Thánh Thệ là một ràng buộc đáng sợ. Nếu hắn nói dối, mọi thánh lực mà hắn tích lũy cho đến nay đều sẽ tan biến.

Để chính bản thân mình hy sinh, chứ không phải áp đặt lên người khác. Đây chính là một trong những cách để các giáo sĩ chứng minh rằng họ không nói dối.

Hình ảnh đánh cược mọi thánh lực của mình vì sự thật này được coi là một sự hy sinh bản thân cao cả đối với các công dân bình thường. Vậy nên họ không dễ mà hoài nghi lời nói của hắn.

“V-Vậy, thứ được tìm thấy trong phòng của tên đó là…?”

“Nó thực sự là Khế Ước Của Quỷ sao?”

“Ôi Nữ thần ơi…”

Tất cả công dân thấy vậy đều tin tưởng và thuận theo.

Dòng chảy đã hoàn toàn nghiêng về phía Beatrice do lời thề của Andersen, và cô ả đã không bỏ lỡ điều đó.

Beatrice bắt đầu kêu gọi mọi người.

“Khế Ước Của Quỷ được tìm thấy trong phòng của Ex đã được chứng minh là thật bởi lời khai của Giám mục Andersen đây. Có điều, tội nhân đã không nói ra vì sao hắn lại sở hữu vật phẩm nguy hiểm đó. Chắc hẳn hắn không dám nói ra vì sự thật quá đáng sợ.”

Từ giờ trở đi, thật hay giả đều không còn quan trọng nữa.

Con người từ bỏ suy nghĩ đều sẽ trở thành các sinh vật ngu ngốc chỉ tin vào thứ kẻ cai trị nói.

Andras là con quỷ biết rõ điều này hơn bất kỳ ai.

“Là một tên tà giáo, tội nhân đã định ném đế chế này vào hỗn loạn. Thế nhưng giờ đây, cùng sự bảo vệ của Nữ thần, mà mọi âm mưu của hắn đã thất bại và sự thật đã được phơi bày.”

Con quỷ xấu xa nhắc đến Nữ thần thánh thiện và dùng các tín đồ trung thành nhằm nắm quyền kiểm soát đám đông.

“Tội nhân này hẳn chẳng phải sinh ra đã xấu xa. Chỉ là chúng ta không biết cách nào để đưa một người đã đi chệch khỏi sự dẫn dắt và bảo vệ của Nữ thần trở lại trạng thái ban đầu.”

Darius cũng không thể nói gì vì dòng chảy đã nghiêng sang hẳn và nỗi nghi ngờ đang nảy mầm trong lòng cậu.

Lý trí cậu hét lên chuyện này là sai, chỉ là cổ họng cậu không rung lên.

“Ta nghĩ tội nhân này nên trở về vòng tay của Nữ thần. Chỉ có một hình phạt phù hợp cho điều đó. Chính là thanh tẩy cái ác cư trú trong linh hồn và trái tim của hắn.”

Beatrice duỗi tay về phía trước, tạo ra một ngọn lửa bùng cháy dữ dội bằng ma thuật và hét lên.

“Chính là hỏa thiêu, thanh tẩy mọi thứ bằng lửa! Đây chính là cái kết phù hợp cho tội nhân này, kẻ đã lừa dối tất cả và gieo rắc dối trá!”

Đây chỉ là khởi đầu.

“Thiêu đi!!!”

“Thiêu chết tên quỷ đi!!!”

Để đáp lại tiếng hét của Beatrice, các công dân cũng hét theo.

Tựa như mực lan trong nước, từng người một bị sự điên rồ đó xâm chiếm, và hàng chục người kêu gào đòi hỏa thiêu.

“Thiêu đi!!! Thiêu hắn ta đi!!!”

“Thiêu hắn ta trước khi con tôi bị bắt cóc!!”

Các công dân, vốn đã sợ hãi trước các tin đồn gần đây rằng bọn tà giáo đang bắt cóc người, đã dùng nỗi sợ hãi đó làm nhiên liệu để đốt cháy cơn tức giận.

“Xem ra lời Công chúa điện hạ nói rất hợp lý.”

“Tôi sẽ ủng hộ Công chúa điện hạ.”

Các quý tộc và quan chức chứng kiến cảnh tượng điên rồ này cũng tìm được chỗ đứng của mình bằng cách quan sát bầu không khí.

Sợi dây mà họ phải bám vào lúc này là Beatrice, người được công dân ủng hộ, chứ không phải Darius, người đang im lặng.

“…”

Chỉ có một quý tộc đội mũ nồi lẳng lặng quan sát cảnh tượng này và không đưa ra ý kiến gì.

“Vậy ta sẽ đưa ra phán quyết.”

Thẩm phán, chịu trách nhiệm đưa ra phán quyết của phiên tòa, nhìn Darius đang im lặng và đưa tay về phía búa thẩm phán.

“Phán quyết đối với tội nhân Ex là…”

Khi các công dân giận dữ kìm chế cơn giận để nghe tiếng gõ và quyết định của thẩm phán, tòa án trở nên yên tĩnh.

Thời khắc gã thẩm phán nâng búa thẩm phán lên trong sự im lặng đó.

“…Hửm? Tội nhân muốn đưa ra lời biện hộ cuối?”

Ex giơ cao hai tay bị trói.

Cứ như cậu vẫn còn điều gì đó để nói.

Thẩm phán nhìn sang Beatrice, cô ả chế nhạo Ex và nói.

“Hắn đang bị mất tiếng, vì vậy ta nghĩ nên đưa cho hắn giấy và bút. Các thiết bị giam giữ đang chặn ma lực và nội lực, vậy nên hắn sẽ không thể làm gì…”

“Không cần giấy bút.”

Lời nói của Công chúa Beatrice đã bị cắt ngang.

Thế nhưng, chẳng có ai chỉ trách sự vô lễ ấy.

“Tôi đã nghe hết mọi điều của các người cho đến nay, không thiếu một từ nào. Vậy nên, từ giờ hãy nghe tôi.”

Trừ Darius và Beatrice ra, tất cả mọi người ở đây đều mới nghe thấy giọng nói ấy lần đầu.

Giọng nói đó phát ra từ trung tâm của phiên tòa này.

“Giờ đã đến lượt tôi nói.”

Chủ nhân của giọng nói chính là Ex.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free