Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 199: Thiên Cơ Lộ Diện: Linh Lung Các Chủ Thức Tỉnh
Tiếng gió rít thê lương, mang theo hơi lạnh thấu xương, dường như xuyên qua từng thớ thịt, từng khớp xương của Âm Dương Sư. Khu rừng U Minh Sâm Lâm vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc, thứ sương không tan ngay cả khi vầng dương đã le lói phía chân trời, như thể chính nó cũng bị nhiễm ma khí mà trở nên vĩnh cửu. Những cây cổ thụ cao vút, thân mình xù xì, méo mó, rễ cây đan xen chằng chịt dưới lớp đất mục, tạo thành những hình thù quái dị, như những cánh tay xương xẩu vươn ra từ lòng đất, cố níu giữ lấy những linh hồn lạc lối. Mùi ẩm mốc của đất, mùi máu tanh của những cuộc săn mồi đêm qua, mùi hôi thối từ các loài thực vật độc hại quyện lẫn vào nhau, tạo nên một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở. Xen lẫn trong đó là tiếng gầm gừ của yêu thú từ xa vọng lại, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và tiếng lá cây khô xào xạc dưới những bước chân vô hình, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc và hiểm nguy rình rập.
Âm Dương Sư, với khuôn mặt trắng bệch như tử thi và bộ y phục đen trắng đối lập, giờ đây đang đứng giữa một bãi đất trống hoang tàn, xung quanh là những cái cây khô héo và xác yêu thú bị tàn phá nặng nề. Hắn vừa thoát khỏi một ảo cảnh tinh vi, vẻ mặt tràn đầy tức giận, thất bại và một sự hoang mang không thể che giấu. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh lên vẻ điên cuồng khi hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, nơi lẽ ra phải có dấu vết của kẻ mà hắn truy tìm. Tà thuật của hắn, thứ đã từng bách chiến bách thắng, thứ đã từng khiến bao cường giả phải run sợ, giờ đây lại hoàn toàn vô dụng, như thể đã đụng phải một bức tường vô hình, một vực sâu không đáy. Hắn đập mạnh quyền trượng xuống đất, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên nền đất cứng, biểu lộ sự phẫn nộ tột cùng.
"Khốn kiếp!" Hắn gằn giọng, tiếng nói khàn đặc, ghê rợn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của rừng sâu, như tiếng xương cốt va vào nhau. "Kẻ đó không phải là tu sĩ bình thường. Hắn không có dấu vết linh lực, không có một chút khí tức tu vi nào, nhưng lại có thể điều khiển Thiên Địa đến mức này! Hắn đã dùng một loại mê trận không gian, một ảo ảnh tinh thần hoàn hảo, giam hãm ta trong một vòng lặp vô tận suốt cả đêm! Ta bị mắc kẹt giữa những ảo ảnh, những hình bóng mờ nhạt, những tiếng thì thầm vô định, không thể phân biệt thật giả, không thể thoát ra! Hoàn toàn không tìm thấy dấu vết nào của kẻ đứng sau!"
Hắn lại thử thi triển tà thuật truy vết thêm một lần nữa, những lá bùa máu trong tay hắn phát sáng mờ ảo, xoay tròn theo những quỹ đạo kỳ lạ. Tuy nhiên, thay vì cảm nhận được những luồng khí tức mong đợi, hắn chỉ thấy một khoảng không trống rỗng, vô cùng tận. Như thể mục tiêu của hắn không hề tồn tại trong thế giới này, hoặc đã biến mất không dấu vết, vượt ra ngoài khả năng truy tìm của mọi tà thuật. Sự trống rỗng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ sự kháng cự dữ dội nào, bởi nó cho thấy một sự khác biệt đẳng cấp, một sự tinh vi vượt xa mọi dự đoán.
Đúng lúc đó, từ trong màn sương mù dày đặc, một bóng đen cao lớn lặng lẽ xuất hiện. Hắn ta mặc áo choàng đen trùm kín người, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng dưới lớp mũ. Đó là Hắc Y Sứ, người nhận báo cáo thất bại của Âm Dương Sư. Giọng nói của hắn ta trầm đục, như tiếng đá lăn, không chút cảm xúc. "Giáo Chủ sẽ không vui. Ngươi đã thất bại."
Âm Dương Sư quay phắt lại, ánh mắt hằn lên sự căm phẫn và thất bại, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Thất bại? Ngươi cho rằng ta đã thất bại sao? Ngươi không hiểu đâu, Hắc Y Sứ! Đây không phải là một tu sĩ bình thường! Hắn không chiến đấu bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ, bằng những mưu kế thâm sâu mà ta chưa từng thấy! Ngay cả những linh hồn mà ta triệu hồi cũng không thể xuyên qua lớp màn sương ảo ảnh của hắn! Ta cảm thấy như mình đang đuổi theo một bóng ma, một cái bóng không có hình thể, không có thực thể! Đây là một đối thủ mà U Minh Giáo chưa từng gặp phải!" Hắn ta nghiến răng, lòng bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt. "Kẻ này... quá mức quỷ dị!"
Hắc Y Sứ chỉ lạnh lùng nhìn hắn, không nói thêm lời nào, nhưng sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách cứ nào. Hắn ta quay lưng, chuẩn bị rời đi. "Giáo Chủ có lệnh! Ngươi phải tiếp tục tìm kiếm! Không được phép bỏ cuộc! Và phải báo cáo chi tiết về những gì ngươi đã gặp phải." Giọng nói đó như một lưỡi dao sắc bén, nhắc nhở Âm Dương Sư về hậu quả của sự thất bại.
Ma khí trong rừng càng trở nên nồng nặc, tiếng gió rít thê lương hơn, như khúc ca bi tráng của kẻ chiến bại. Âm Dương Sư nhìn theo bóng lưng Hắc Y Sứ dần khuất vào màn sương, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực chưa từng có. Kẻ giật dây bí ẩn kia, rốt cuộc là ai? Hắn ta đã làm gì để che giấu mình một cách hoàn hảo đến vậy? Mùi ma khí vẫn nồng nặc, tiếng gió rít thê lương, báo hiệu một đêm không ngủ, một tương lai đầy giông bão, và một kẻ thù vô hình đang dần lộ diện, thách thức mọi giới hạn của tà thuật và trí tuệ. Hắn ta đứng đó, giữa bãi đất hoang tàn, quyền trượng trong tay run lên bần bật, đôi mắt trắng dã phản chiếu ánh sáng mờ ảo của sương đêm, đầy rẫy sự căm hờn và một sự e sợ không tên.
***
Cùng lúc đó, trong một căn phòng bí mật tại tổng bộ Linh Lung Các, một không gian hoàn toàn khác biệt so với sự u ám của U Minh Sâm Lâm. Nơi đây tràn ngập mùi hương trầm dịu nhẹ, thanh khiết, quyện lẫn với mùi mực và giấy cổ. Ánh sáng dịu nhẹ, trong suốt từ viên Linh Lung Ngọc Bích khổng lồ đặt ở trung tâm căn phòng, lan tỏa khắp nơi, làm sáng bừng những phù văn cổ xưa được khắc trên tường và trần nhà, khiến chúng như đang nhẹ nhàng trôi nổi trong không trung. Kiến trúc của căn phòng tinh xảo, những cột gỗ lim được chạm khắc hoa văn rồng phượng tỉ mỉ, sàn nhà lát gạch ngọc bích sáng bóng, phản chiếu ánh sáng lung linh huyền ảo. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ, tạo nên một âm thanh rì rào như tiếng lá cây xào xạc trong đêm, và tiếng lật giở những trang giấy cổ mỏng manh.
Linh Lung Các Chủ, với vẻ ngoài quyến rũ, bí ẩn, nay lại hiện hữu trong một bộ y phục lụa màu tím thẫm, với những họa tiết tinh xảo được thêu bằng chỉ vàng, tôn lên dáng người thon gọn, yêu kiều của nàng. Mái tóc đen dài như suối được búi cao một cách đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, quý phái. Nụ cười nửa miệng thường trực trên môi đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt trầm tư, ánh mắt thăm thẳm như chứa đựng vạn vật, đang tập trung cao độ vào chồng tài liệu khổng lồ trước mặt. Những cuốn sách cổ, những cuộn da dê đã ố màu thời gian, những ngọc giản phát sáng mờ ảo, tất cả đều chất đống trên chiếc bàn gỗ lim rộng lớn.
Tiểu Thư Ký, với y phục gọn gàng, khuôn mặt thông minh và đôi mắt sáng, đang nhanh nhẹn sắp xếp các báo cáo mới nhất, những tin tức từ khắp Tu Tiên Giới, đặt chúng ngay ngắn bên cạnh Linh Lung Các Chủ. Nàng cẩn trọng đặt một tập hồ sơ mới xuống bàn, rồi lùi lại một bước, cung kính chờ đợi.
Linh Lung Các Chủ đưa tay lật giở từng trang tài liệu, đôi mắt nàng sắc sảo phân tích từng chi tiết nhỏ nhất. Nàng nhíu mày, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn. "Tình hình U Minh Giáo đã bất ổn đến mức này sao? Những 'chiến thắng' của Chính Đạo lại quá 'đúng lúc'… quá mức thuận lợi để là sự trùng hợp ngẫu nhiên." Giọng nàng ngọt ngào, êm tai, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén, một câu hỏi không lời. Nàng đã quen với việc nhìn thấu những mưu đồ, nhưng những gì đang diễn ra lại có vẻ ngoài quá mức hoàn hảo, đến nỗi khiến nàng phải cảnh giác.
Tiểu Thư Ký khẽ cúi đầu, giọng nói chuyên nghiệp và cẩn trọng. "Bẩm Các Chủ, mọi thông tin đều được kiểm chứng. Chúng ta còn phát hiện những dấu vết của một loại 'mê trận' vô hình trong các trận chiến của Lạc Băng Nguyệt, dường như có kẻ đã gián tiếp chỉ điểm, giúp nàng ấy vượt qua những hiểm cảnh mà lẽ ra không thể."
Đôi mắt Linh Lung Các Chủ chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị. "Một mê trận vô hình... không phải sức mạnh, mà là trí tuệ. Quá quen thuộc..." Nàng thì thầm, lời nói như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân. Nàng nhớ lại những sự kiện trước đây, những biến cố tưởng chừng ngẫu nhiên nhưng lại dẫn đến những kết quả bất ngờ, có lợi cho Chính Đạo. Một khuôn mẫu đang dần hiện ra trong tâm trí nàng, một hình bóng mờ nhạt nhưng lại vô cùng sắc nét. "Tiểu Thư Ký, lật lại tất cả hồ sơ về Thẩm Quân Hành! Tất cả, không sót một mảnh!"
Tiểu Thư Ký có chút bối rối. "Thẩm Quân Hành? Nhưng Các Chủ, hắn chỉ là một thư sinh yếu ớt, không tu vi, không thế lực... Hồ sơ của hắn rất mỏng, chỉ ghi lại một vài lần xuất hiện thoáng qua, những lời nói vu vơ..."
"Vô vị?" Linh Lung Các Chủ khẽ nhếch môi, nụ cười nửa miệng chợt xuất hiện, nhưng lần này nó không mang vẻ tinh quái thường thấy, mà ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Chính vì hắn 'yếu ớt', 'không tu vi' mà lại có thể để lại những dấu vết tinh vi như vậy trong dòng chảy thời cuộc, đó mới là điều đáng sợ. Lật lại đi. Ta muốn xem lại tất cả những gì liên quan đến hắn, dù là nhỏ nhất."
Tiểu Thư Ký vội vàng tuân lệnh, nhanh chóng tìm kiếm trong vô số tài liệu. Linh Lung Các Chủ đưa tay chạm vào viên Linh Lung Ngọc Bích. Một luồng sáng ấm áp, trong suốt truyền từ ngọc bích vào đầu ngón tay nàng, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Nàng nhắm mắt lại, chìm sâu vào dòng chảy thông tin khổng lồ mà Linh Lung Các đã thu thập qua hàng ngàn năm. Những hình ảnh, âm thanh, những lời đồn đại, những sự kiện tưởng chừng không liên quan, tất cả đều được viên ngọc bích sắp xếp lại, chiếu rọi trong tâm trí nàng như một thước phim quay chậm. Nàng nhìn thấy những lúc Thẩm Quân Hành xuất hiện, những lời nói của hắn, những hành động của những kẻ được hắn dẫn dắt, những hậu quả của những mưu kế tưởng chừng vô thưởng vô phạt. Mỗi mảnh ghép nhỏ, mỗi chi tiết rời rạc, giờ đây đều kết nối lại với nhau một cách hoàn hảo, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về một trí giả đang lặng lẽ điều khiển vận mệnh. Càng xem, nàng càng kinh ngạc, càng cảm thấy một sự e sợ mơ hồ dâng lên trong lòng.
***
Trong khi đó, ánh sáng bình minh dần xua tan màn sương sớm, nhuộm hồng cả bầu trời. Trong căn phòng bí mật của Linh Lung Các, Linh Lung Các Chủ vẫn ngồi đó, đôi mắt đã mở to, nhưng vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi sau một đêm thức trắng. Nàng đã thức suốt đêm, chìm đắm trong dòng chảy thông tin, xâu chuỗi từng mảnh ghép. Mùi hương trầm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó dường như không còn làm dịu đi sự căng thẳng trong tâm trí nàng. Nàng nhắm mắt lại lần nữa, như để xác nhận lại những gì mình vừa nhìn thấy, toàn bộ thông tin hiện lên rõ ràng trong tâm trí nàng, không một chút sai lệch.
Khi nàng mở mắt ra, một cái tên đã hiện rõ ràng trong đầu nàng, không còn là phỏng đoán, mà là một sự thật không thể chối cãi. Một tiếng thở dài thoát ra từ đôi môi quyến rũ của nàng, vừa là sự kinh ngạc, vừa là một chút e sợ, và cả một sự hứng thú không thể diễn tả.
"Thẩm Quân Hành..." Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự phức tạp, như tự nói với chính mình. "Hóa ra là ngươi. Ta đã đánh giá thấp ngươi quá nhiều. Cứ ngỡ ngươi chỉ là một kẻ may mắn, một quân sư nhỏ bé, nhưng không ngờ... ngươi lại là người duy nhất nhìn thấy toàn cục, người duy nhất dám chống lại Thiên Đạo, lặng lẽ thao túng mọi thứ từ trong bóng tối."
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ, nơi sương sớm vẫn còn giăng mắc, nhưng đã dần tan đi dưới ánh nắng ban mai. Nàng đưa tay siết chặt tà áo lụa, cảm nhận được một luồng ý chí kiên định dâng trào trong lòng. Cảm giác này không phải là sự sợ hãi, mà là sự tôn trọng đối với một trí tuệ siêu phàm, và cũng là một sự thách thức ngầm.
"Tiểu Thư Ký," nàng cất tiếng, giọng nói đã trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ nào. "Ghi lại. Từ hôm nay, mọi thông tin liên quan đến Thẩm Quân Hành, dù là nhỏ nhất, dù là một lời đồn đại vu vơ, đều phải được báo cáo trực tiếp cho ta. Hắn không phải là cường giả, hắn không có tu vi kinh người, nhưng hắn... đáng sợ hơn cả cường giả." Nàng quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào Tiểu Thư Ký, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí đối phương. "Sự thao túng của hắn không đến từ sức mạnh vũ lực, mà đến từ sự thấu hiểu sâu sắc lòng người, từ khả năng nhìn thấy những con đường mà không ai khác thấy được. Một kẻ như vậy, nếu không thể trở thành đồng minh, thì nhất định phải là một đối thủ đáng gờm nhất."
Nàng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đang hừng đông, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng manh, chiếu rọi xuống thế gian. Trong lòng nàng dấy lên những suy nghĩ phức tạp. Nàng đã tìm thấy 'kẻ giật dây', người đã lặng lẽ định hình lại cục diện Tu Tiên Giới. Nhưng việc đó chỉ mở ra một cánh cửa mới của những bí ẩn. Thẩm Quân Hành, hắn rốt cuộc muốn gì? Và liệu con đường hắn đang dẫn dắt, có thực sự là con đường đúng đắn cho thiên hạ này không? Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Và giờ đây, nàng biết mình đã trở thành một phần của ván cờ lớn này, một ván cờ mà kẻ cầm quân chính là một thư sinh yếu ớt, nhưng lại thâm sâu khó lường.
***
Cùng một lúc đó, trong một góc khuất của Quán Trà Thanh Phong, một không gian yên tĩnh và thanh bình, hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng ở Linh Lung Các và sự u ám của U Minh Sâm Lâm. Quán trà được xây dựng bằng kiến trúc gỗ truyền thống, với những mái ngói cong vút và những cột gỗ chạm khắc tinh xảo. Một sân vườn nhỏ bên ngoài, với cây cảnh bonsai được cắt tỉa cẩn thận và hòn non bộ nhỏ nhắn, tiếng nước chảy róc rách từ khe đá, tạo nên một bản nhạc êm dịu, thanh thoát. Bàn ghế tre hoặc gỗ chạm khắc được đặt ngay ngắn, tạo nên một không khí trang nhã, ấm cúng. Mùi trà thơm lừng, tinh khiết, quyện lẫn với mùi gỗ tự nhiên và hương hoa thoang thoảng từ vườn, xua tan mọi mệt mỏi, ưu phiền.
Thẩm Quân Hành, với vẻ ngoài thư sinh thanh tú, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc với ánh mặt trời, đang nhấp một ngụm trà nóng. Hắn mặc y phục màu xám tro đơn giản, không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn sắc. Đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ánh nhìn thường chứa đựng sự suy tư, thấu thị, nhưng giờ đây lại mang một vẻ bình thản, như thể mọi sự xô bồ của thế giới đều không thể chạm tới hắn.
Trên chiếc bàn gỗ lim trước mặt hắn, chiếc Thiên Cơ Bàn đặt lặng lẽ, ánh sáng mờ ảo của nó khẽ rung động, phản chiếu những diễn biến vừa xảy ra trong thế giới bên ngoài. Hắn biết, Âm Dương Sư đã thất bại. Hắn cũng biết, một ánh mắt sắc sảo, một trí tuệ phi phàm đã bắt đầu nhận ra sự hiện diện của mình.
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng nhưng lại chứa đựng một nỗi cô độc khó tả. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng men sứ chạm vào mặt bàn tạo ra một âm thanh trong trẻo, nhỏ bé. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi sương sớm đang dần tan đi dưới ánh nắng ban mai, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu len lỏi qua từng kẽ lá, nhuộm vàng cả không gian.
"Cuối cùng thì nàng cũng đã nhận ra..." Thẩm Quân Hành tự nói với chính mình, giọng nói trầm ổn, chậm rãi, gần như hòa lẫn vào tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ. "Vậy ra, ván cờ này lại có thêm một người chơi khác, thông minh hơn ta nghĩ."
Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận thấy, thoáng qua trên khóe môi hắn. Nụ cười ấy không mang vẻ vui vẻ hay đắc thắng, mà ẩn chứa sự cô độc của một người phải gánh vác quá nhiều, nhưng cũng đầy tự tin vào con đường mình đã chọn. Hắn cảm nhận được một ánh mắt mới đang hướng về phía mình, một ánh mắt đầy nghi hoặc, tò mò, và cả sự dè chừng. Linh Lung Các Chủ, người phụ nữ với trí tuệ sánh ngang với các cường giả, cuối cùng cũng đã nhìn thấy hắn, không phải qua sức mạnh, mà qua những dấu vết của trí tuệ.
Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh. Giờ đây, khi một trong những trí giả hàng đầu của Tu Tiên Giới đã nhận ra sự tồn tại của hắn, liệu con đường ẩn mình của hắn có còn được duy trì? Hay đây chỉ là bước khởi đầu cho một ván cờ lớn hơn, phức tạp hơn, nơi hắn sẽ phải đối mặt với những thử thách mới, những đối thủ xứng tầm, những đồng minh bất đắc dĩ?
Thẩm Quân Hành nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí hắn: bóng dáng Ma Tôn Thiên Khuyết vẫn còn ẩn mình trong màn đêm, như một mối đe dọa thường trực, chưa bao giờ biến mất. Hắn biết, đây chỉ là một màn dạo đầu. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Và Thẩm Quân Hành, kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, vẫn sẽ lặng lẽ dệt nên mạng lưới vận mệnh của mình, chấp nhận mọi sự hiểu lầm và cô độc, vì một lý tưởng cao cả hơn.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.