Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 214: Bão Tố Kéo Đến: Hoàng Thành Chìm Trong Bóng Ma
Gió rít gào, cuốn theo những nỗi lo lắng vô hình. Thẩm Quân Hành vẫn đứng đó, cô độc và kiên định, ánh mắt thấu thị nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua những lớp phù văn, xuyên qua những lớp phòng thủ, nhìn thẳng vào số phận mong manh của Tu Tiên Giới. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, và gánh nặng của cả thế giới đang đè nặng lên đôi vai của trí giả ấy, người đã giăng sẵn một cái bẫy, chờ đợi những kẻ tự cho mình là thông minh nhất sập vào. Thế cục đã định, và trận chiến vĩ đại nhất đang chờ đợi, hứa hẹn một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng cả trí tuệ và mưu lược, nơi ranh giới giữa thắng và bại mong manh như sợi tơ.
***
Bình minh đến, nhưng không mang theo ánh sáng hy vọng mà chỉ là một màn xám xịt nặng nề, tựa như bầu trời cũng đang oằn mình trước một tai ương sắp giáng xuống. Trên đỉnh tháp cao nhất của Hoàng Thành Thiên Lan, nơi cột trụ Hộ Thành Đại Trận vươn lên giữa không trung, Thẩm Quân Hành đứng cô độc, y phục màu đen tuyền hòa lẫn vào bóng tối còn vương vấn của buổi rạng đông. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng mờ ảo càng thêm vẻ mong manh, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sức mạnh kiên định đến khó tin, thấu thị vạn vật như nhìn xuyên qua cả hư không. Từ vị trí này, hắn có thể thu vào tầm mắt toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra phía chân trời.
Quân đoàn Ma Tôn, một dòng thác đen kịt không ngừng đổ về, tựa như một cơn thủy triều hắc ám đang nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Chúng trải dài đến tận chân trời, xa tít tắp, tạo thành một vòng vây chết chóc xung quanh Hoàng Thành. Hàng vạn ma tu với áo giáp gỉ sét và vũ khí lởm chởm, dáng vẻ hung tợn, di chuyển như một đội quân vô tận. Xen kẽ giữa chúng là những con ma thú khổng lồ, hình thù quái dị, da thịt đen sạm, gân cốt nổi cuồn cuộn như những ngọn đồi di động. Tiếng gầm rú rợn người của chúng hòa cùng tiếng kẽo kẹt chói tai của những cỗ xe chiến tranh ma khí, được kéo bởi những sinh vật bốn chân đầy gai nhọn, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc vang vọng khắp không gian. Ma khí cuồn cuộn bốc lên từ đội quân ấy, dày đặc đến nỗi nó che khuất cả những tia nắng yếu ớt đầu tiên của mặt trời, khiến bầu trời vốn đã xám xịt nay càng thêm u ám, nhuốm một màu tử khí đầy nặng nề. Mùi ma khí nồng nặc, tanh tưởi, hòa lẫn với mùi đất ẩm và mùi kim loại gỉ sét, phả vào không khí, khiến từng hơi thở cũng trở nên nặng nhọc.
Bên cạnh Thẩm Quân Hành, Lý Thanh Phong đứng thẳng tắp, thân hình vạm vỡ trong bộ giáp trụ ánh lên vẻ kiên nghị. Khuôn mặt khắc khổ của ông, với vết sẹo ngang má đặc trưng, giờ đây càng thêm căng thẳng. Ông liên tục đưa ra những chỉ thị dứt khoát cho các binh sĩ đang hối hả hoàn thiện những chốt phòng thủ cuối cùng trên tường thành. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng vũ khí va chạm lách cách, tiếng hô hào của binh lính hòa vào nhau, tạo nên một không khí khẩn trương tột độ. Ngụy Vô Song, thư sinh áo xanh tay cầm quạt, đứng hơi lùi về phía sau, ánh mắt thông minh nhưng đầy lo lắng của y liên tục quét qua bản đồ phòng thủ trải trên bàn đá, kiểm tra từng chi tiết, từng vị trí pháp trận, tựa như muốn tìm ra một sơ hở dù là nhỏ nhất.
Lý Thanh Phong nhìn xuống biển ma quân đang tiến gần, hít một hơi thật sâu để nén lại sự kinh ngạc và nỗi lo lắng. "Tiên sinh," giọng ông trầm đục, mang theo chút run rẩy khó nhận thấy. "Ma Tôn Quân đã đến. Số lượng của chúng... vượt xa dự kiến. Đây không còn là một đạo quân thông thường nữa, mà là một cơn sóng thần hắc ám."
Ngụy Vô Song khép lại chiếc quạt, ánh mắt nheo lại, khuôn mặt thanh tú giờ đây không còn vẻ thiếu tự tin ban đầu mà thay vào đó là sự tập trung cao độ. "Khí thế hung hãn, đội hình có vẻ hỗn loạn nhưng lại ẩn chứa sự bài bản đáng sợ. Mỗi đơn vị đều có một vị trí nhất định, tựa như một cỗ máy chiến tranh được điều khiển bởi một bàn tay vô hình. U Minh Giáo Chủ không hề đơn giản, y đã chuẩn bị cho cuộc chiến này từ rất lâu rồi."
Thẩm Quân Hành không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một làn gió lạnh buốt lướt qua khuôn mặt thư sinh của hắn, mang theo hơi ẩm từ xa và mùi đất đai lẫn ma khí. Trong sâu thẳm tâm hồn, 'Vận Mệnh Chi Nhãn' của hắn đang dao động dữ dội, những luồng vận mệnh đỏ như máu, đen như mực, đan xen vào nhau, xoay chuyển không ngừng, báo hiệu một cuộc chiến tàn khốc sắp bùng nổ. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, sự cuồng bạo, nhưng xen lẫn vào đó là một trật tự quỷ dị, một ý chí sắt đá đang dẫn dắt đội quân khổng lồ này. Khi hắn mở mắt ra, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết, từ đội hình cho đến khí thế của địch, ghi nhận những điểm bất thường mà người khác khó lòng nhận ra.
"Đây không phải là đội quân thông thường," giọng Thẩm Quân Hành trầm ổn, nhẹ nhàng nhưng mang theo một sức nặng khó tả, như lời phán quyết của Thiên Đạo. "Có một luồng lực lượng mới đang dẫn dắt chúng, một thứ sức mạnh mà ta chưa từng thấy, tựa như một nguồn năng lượng tà ác mới được khai mở. Và ta cảm thấy..." Hắn khẽ dừng lại, ánh mắt nhìn xuống lòng đất thành phố, xuyên qua những lớp đá, những phù văn hộ trận, tựa như nhìn thấu những bí mật sâu xa nhất. "Ta cảm thấy... một thứ gì đó đang được chuẩn bị bên dưới lòng đất. Một luồng khí lạnh lẽo, không phải ma khí, mà là một loại tà thuật đang âm thầm ngóc đầu dậy, tựa như một con rắn độc đang uốn mình chờ đợi thời cơ cắn trả."
Tiếng trống trận của Ma Tôn Quân đột ngột vang lên, trầm đục và dồn dập, tựa như tiếng tim đập của một con quái vật khổng lồ, báo hiệu thời khắc tấn công đã điểm. Âm thanh ấy xuyên thấu không khí, xuyên thấu xương cốt, gieo rắc nỗi sợ hãi vào những tâm hồn yếu đuối. Cảm giác rung chuyển nhẹ từ tiếng bước chân của ma thú khổng lồ truyền lên mặt tường thành, khiến cả Hoàng Thành như đang thở dốc. Thẩm Quân Hành vẫn đứng đó, bất động, nhưng trong lòng hắn, những mưu kế đang xoay chuyển như guồng máy, cố gắng đối phó với cả hiểm họa từ bên ngoài lẫn độc trùng đang gặm nhấm từ bên trong. Gánh nặng của hàng vạn sinh linh, của cả một thế giới, đè nén lên đôi vai mảnh khảnh của hắn, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi tột cùng, nhưng ý chí của hắn vẫn kiên định như ngọn núi trường tồn.
***
Cùng lúc đó, trong một khu vườn nhỏ ẩn mình sâu bên trong Hoàng Thành Thiên Lan, nơi những hàng cây trúc xanh vẫn còn lấm tấm sương đêm, Kim Linh Nhi đang ôm chặt Tiểu Hắc, cơ thể nhỏ nhắn của nàng run rẩy không ngừng. Bầu trời xám xịt và gió mạnh luồn lách qua những tán cây, tạo ra những âm thanh rì rào đầy ám ảnh, tựa như lời thì thầm của những linh hồn vô định. Kim Linh Nhi mặc y phục dân tộc nhiều màu sắc, mái tóc tết bím đung đưa nhẹ nhàng theo từng cử động bồn chồn của nàng. Đôi mắt to tròn của nàng tràn ngập vẻ lo lắng và sợ hãi, nhưng nàng vẫn cố gắng trấn an Tiểu Hắc trong vòng tay.
Tiểu Hắc, con mèo đen nhỏ với đôi mắt xanh lục lanh lợi, giờ đây không còn vẻ tinh nghịch thường ngày. Nó không ngừng cào cấu vào tay Kim Linh Nhi, những móng vuốt sắc nhọn găm nhẹ vào da thịt, tạo thành những vết xước mờ. Tiếng kêu "meo meo" của nó không phải là tiếng mèo kêu thông thường, mà là một chuỗi âm thanh khẩn cấp, đầy cảnh báo, tựa như một điềm báo về nguy hiểm đang rình rập. Đôi mắt xanh lục của Tiểu Hắc nhìn chằm chằm xuống lòng đất, xuyên qua lớp gạch đá, xuyên qua lớp đất ẩm, tựa như có thể nhìn thấy những thứ đang ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm.
Kim Linh Nhi cảm nhận được sự bất an tột độ từ Tiểu Hắc, một luồng sóng cảm xúc hoảng loạn và sợ hãi truyền thẳng vào tâm trí nàng. Nàng biết, linh thú của mình chưa bao giờ sai. Trực giác của Tiểu Hắc, được cường hóa bởi mối liên kết đặc biệt với nàng, thường chính xác một cách đáng sợ, vượt xa mọi phép thuật dò xét thông thường. Nàng cũng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, không phải là ma khí nồng nặc từ bên ngoài thành đang phả vào, mà là một thứ gì đó âm u hơn, quỷ dị hơn, tựa như một cái bóng tối đang bò lên từ vực sâu. Nó không có hình thù cụ thể, nhưng nó len lỏi qua từng kẽ đất, từng mạch đá, tỏa ra một thứ năng lượng tà ác mà linh khí bình thường không thể hóa giải. "Nó không phải là ma khí... mà là... tà thuật..." Kim Linh Nhi thì thầm, giọng nàng run rẩy, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của không gian, sợ rằng lời nói của mình sẽ khiến thứ tà ác kia nghe thấy.
Nàng cố gắng trấn tĩnh bản thân, hít thở thật sâu, nhưng trái tim nàng vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. "Tiểu Hắc... nó nói... có thứ gì đó... rất đáng sợ... đang bò lên từ bên dưới... không phải là ma khí... mà là... tà thuật... trong thành..." Nàng lặp lại những gì mình cảm nhận được, những lời nói lắp bắp, rời rạc nhưng chất chứa sự hoảng loạn tột độ. "Nó giống như một cái lỗ đen đang hút cạn linh khí, nhưng lại ẩn mình rất sâu, rất khó phát hiện." Nàng nhớ lại lời Thẩm Quân Hành đã dặn dò về kẻ nội gián, về những âm mưu thâm độc của U Minh Giáo Chủ. Liệu đây có phải là một phần trong kế hoạch của y, một đòn tấn công từ bên trong, khi toàn bộ sự chú ý đang đổ dồn vào vòng vây bên ngoài?
Nàng biết mình phải báo tin này cho Thẩm Quân Hành. Ngay lập tức. Không chậm trễ một khắc. Trực giác của nàng mách bảo rằng đây là một mối hiểm họa còn đáng sợ hơn cả hàng vạn ma quân đang bao vây bên ngoài. Nàng nhẹ nhàng đặt Tiểu Hắc xuống đất, con mèo đen vẫn bồn chồn, đôi mắt xanh lục vẫn hướng về phía lòng đất, liên tục cào cấu và phát ra những tiếng kêu cảnh báo. Kim Linh Nhi không chút do dự, quay người chạy đi. Bước chân nàng vội vã, tiếng gió mạnh rít qua tai, mang theo những lo lắng và một cảm giác cấp bách đến nghẹt thở. Nàng phải tìm Thẩm Quân Hành, người duy nhất có thể hiểu được những cảnh báo của nàng, người duy nhất có thể vạch ra một kế sách để đối phó với mối hiểm họa vô hình này. Mỗi bước chạy của nàng đều mang theo hy vọng và một nỗi sợ hãi mơ hồ về thứ tà thuật đang âm thầm gặm nhấm Hoàng Thành từ bên trong.
***
Chạng vạng tối, khi ánh sáng cuối cùng của ngày bị nuốt chửng bởi những đám mây đen kịt và ma khí cuồn cuộn, một cơn bão lớn bất chợt ập đến Hoàng Thành Thiên Lan. Mưa lớn trút xuống như thác đổ, xối xả lên tường thành, lên mái nhà, lên hàng vạn sinh linh đang co ro trong nỗi sợ hãi. Sấm sét xé toạc bầu trời, những tia chớp trắng lóa rạch ngang nền trời đen đặc, chiếu rọi khung cảnh kinh hoàng của quân đoàn Ma Tôn. Gió giật mạnh, cuốn theo những hạt mưa sắc lạnh và mùi ma khí nồng nặc, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt, nhưng không thể che giấu được sự thật tàn khốc đang diễn ra.
Quân đoàn Ma Tôn, vốn đã bao vây Hoàng Thành từ sáng sớm, giờ đây bắt đầu di chuyển. Tiếng gầm rống của ma thú vang trời, hòa cùng tiếng trống trận dồn dập, rung chuyển cả mặt đất, báo hiệu cho cuộc tấn công sắp tới. Hàng vạn ánh mắt khát máu từ phía ma quân nhìn chằm chằm vào Hoàng Thành, tựa như những con thú đói đang chuẩn bị xé xác con mồi. Trên tiền tuyến của quân đoàn Ma Tôn, một bóng dáng kiều diễm nhưng đầy tàn bạo hiện ra. Đó là Ma Nữ, mái tóc đỏ rực của nàng tung bay trong gió và mưa, y phục đen bó sát tôn lên thân hình quyến rũ nhưng ẩn chứa sức mạnh hủy diệt. Nàng cưỡi trên một con ma thú khổng lồ, da thịt đen sạm, đôi mắt đỏ ngầu, và bàn chân to lớn giẫm nát mọi thứ trên đường đi. Trong tay Ma Nữ, thanh kiếm nhuốm máu vẫn còn vương những giọt tanh tưởi, ánh lên vẻ khát máu và điên cuồng.
Nàng đứng thẳng trên lưng ma thú, giơ cao thanh kiếm về phía Hoàng Thành, giọng nói the thé của nàng, mang theo ma lực cường đại, xé toạc màn mưa và tiếng gió rít, vang vọng khắp chiến trường: "Hỡi những kẻ Chính Đạo! Hoàng Thành Thiên Lan sẽ là nấm mồ của các ngươi! Tiến lên! Xé xác chúng ra!" Lời nói của nàng như một mệnh lệnh, khiến toàn bộ quân đoàn Ma Tôn như phát điên, gầm rống vang dội, khí thế hung hãn đến cực điểm.
Trên tường thành, Thẩm Quân Hành vẫn đứng đó, dưới làn mưa xối xả, y phục đen dính sát vào người, mái tóc đen dài rũ xuống che đi một phần khuôn mặt. Hắn không biểu lộ cảm xúc gì rõ rệt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn càng thêm nặng trĩu. Gánh nặng của trách nhiệm, sự cô độc khi phải đối mặt với cả kẻ thù bên ngoài và mối đe dọa nội gián mà không thể chia sẻ hoàn toàn, tất cả đang đè nén lên hắn. Hắn lo lắng sâu sắc về số phận của Hoàng Thành và những sinh mạng vô tội, những người đang đặt niềm tin tuyệt đối vào hắn.
Đúng lúc ấy, một binh sĩ toàn thân ướt sũng, gương mặt trắng bệch vì sợ hãi nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ, chạy đến bên Thẩm Quân Hành. "Bẩm tiên sinh, Kim Linh Nhi cô nương có tin khẩn cấp!" Hắn vừa nói vừa thở dốc, rồi truyền đạt lại lời cảnh báo của Kim Linh Nhi một cách lắp bắp.
Thẩm Quân Hành trầm ngâm lắng nghe, ánh mắt càng thêm cô đọng. Kẻ phản bội và tà thuật ngầm... một đòn hiểm độc từ U Minh Giáo Chủ. Hắn biết rõ, tên tà giáo chủ đó không bao giờ chỉ tấn công trực diện. Âm mưu của y luôn thâm sâu và quỷ quyệt, nhắm vào những điểm yếu nhất, gieo rắc sự hỗn loạn từ bên trong. Lời cảnh báo của Kim Linh Nhi càng củng cố thêm những gì hắn đã cảm nhận được từ buổi sáng, và càng khiến hắn tin chắc rằng U Minh Giáo Chủ đã chuẩn bị một "quân bài" mới, một chiến thuật bất ngờ và tàn độc.
Thẩm Quân Hành khẽ siết chặt Thiên Cơ Bàn trong tay, rồi quay sang Lý Thanh Phong và Ngụy Vô Song. Ánh mắt hắn, dù bị màn mưa che phủ, vẫn sắc bén như chim ưng, mang theo một tia sáng trí tuệ khiến người đối diện phải rùng mình. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một động tác đơn giản nhưng chất chứa một ý nghĩa sâu xa. Đây là một tín hiệu, một chỉ thị không lời về một kế hoạch mới, một sự chuẩn bị bí mật hơn, phức tạp hơn, nhằm đối phó với mối hiểm họa kép mà không ai ngờ tới. Hắn biết, phải có những sự hy sinh. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu." Hắn thầm nhủ.
Ngụy Vô Song ngay lập tức hiểu ý. Y khẽ cúi đầu, ánh mắt thông minh lóe lên vẻ quyết đoán. "Rõ, tiên sinh." Y gấp rút rời đi, lao vào màn mưa như một mũi tên xé gió, để triển khai chỉ thị mới một cách bí mật và khẩn trương nhất. Y biết, thời gian là thứ xa xỉ nhất lúc này.
Lý Thanh Phong siết chặt chuôi kiếm, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ vẻ kiên cường. Ông nhìn Thẩm Quân Hành, trong ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối. "Tiên sinh nói, ta làm!" Ông gật đầu mạnh mẽ, rồi quay sang các binh sĩ. "Các huynh đệ! Giữ vững trận địa! Đừng lùi một bước! Vì Hoàng Thành, vì sinh linh!"
Các binh sĩ Chính Đạo, dù sợ hãi trước biển ma quân khổng lồ và cơn bão táp đang hoành hành, vẫn đồng loạt giơ cao vũ khí của mình. Tiếng hô vang của họ, tuy có chút lạc giọng trong tiếng mưa gió, nhưng vẫn thể hiện ý chí quyết tử, một sự kiên cường đáng nể. Hàng vạn ngọn giáo, lưỡi kiếm, và pháp khí lóe lên trong ánh chớp, tạo thành một bức tường thép vững chắc trên tường thành. Đèn lồng và pháp trận phòng ngự trên tường thành cũng lóe sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, cố gắng chống lại sự ăn mòn của ma khí và tà thuật. Mùi mồ hôi, máu, và linh khí hỗn tạp từ các pháp trận hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của chiến trường.
Cơn mưa lớn vẫn trút xuống không ngừng, tựa như nước mắt của trời đất đang khóc than cho số phận của thế gian. Nó rửa trôi đi những hy vọng mong manh, chỉ còn lại sự chuẩn bị cho một cuộc chiến sinh tử. Hoàng Thành Thiên Lan, pháo đài thép kiên cố, giờ đây đứng sừng sững giữa bão tố, đối mặt với thử thách lớn nhất trong lịch sử. Thẩm Quân Hành vẫn đứng đó, cô độc và kiên định, ánh mắt thấu thị nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua những lớp phù văn, xuyên qua những lớp phòng thủ, nhìn thẳng vào số phận mong manh của Tu Tiên Giới. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, và gánh nặng của cả thế giới đang đè nặng lên đôi vai của trí giả ấy, người đã giăng sẵn một cái bẫy, chờ đợi những kẻ tự cho mình là thông minh nhất sập vào. Thế cục đã định, và trận chiến vĩ đại nhất đang chờ đợi, hứa hẹn một cuộc đối đầu không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng cả trí tuệ và mưu lược, nơi ranh giới giữa thắng và bại mong manh như sợi tơ. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải chịu đựng sự cô độc tột cùng, vì hắn biết rõ, cuộc chiến này, dù thắng hay bại, cũng sẽ để lại những vết sẹo không thể xóa nhòa trong linh hồn hắn. Trời đã tối hẳn, và trận chiến sinh tử, không thể tránh khỏi, đã cận kề.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.