Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 354: Khát Vọng Nhen Nhóm, Hành Trình Khai Mở
Bên bờ sông Thanh Thủy, sương mai vẫn còn vương vấn trên những tán cây, chưa tan hết dưới ánh bình minh vừa hé. Không khí dịu mát và trong lành, mang theo hơi ẩm từ mặt sông lăn tăn gợn sóng. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại từ những mái nhà lợp ngói rêu phong, hòa cùng tiếng trẻ con cười đùa giòn tan, tiếng rao hàng xa xăm của một gánh quà sớm, và tiếng nước chảy rì rầm như một bản hòa ca yên bình của Thanh Thủy Trấn. Mùi lúa mới, mùi đất ẩm, và khói bếp lờ mờ bay lên từ các mái nhà, tạo nên một bức tranh thôn dã thanh bình, tựa hồ như Tu Tiên Giới chưa từng trải qua những biến động long trời lở đất của Đại Loạn Yêu Tộc.
Lâm Phong ngồi lặng lẽ trên một tảng đá phẳng, chân trần chạm nhẹ mặt nước sông se lạnh. Ánh mắt chàng trai trẻ nhìn xa xăm, theo dòng nước trôi lững lờ về phía chân trời, nơi những ngọn núi xanh thẳm còn chìm trong màn sương mỏng. Trong tay cậu là cuộn da và ngọc giản, những vật phẩm tưởng chừng đơn giản nhưng đã xoay chuyển hoàn toàn nhận thức của cậu về thế giới và về chính bản thân mình. Kể từ khi nhận được chúng từ "vị khách bí ẩn" đêm hôm trước, tâm trí Lâm Phong chưa một khắc nào được yên. Cậu đã trải qua một "thử thách" mà đến bây giờ vẫn còn cảm thấy mơ hồ, nhưng ý nghĩa của nó lại càng lúc càng hiện rõ ràng hơn trong tâm trí. Một nhóm yêu vật nhỏ đã bị cậu hóa giải, không phải bằng sức mạnh cá nhân, mà bằng sự khéo léo và trí tuệ được gợi mở từ chính cuộn da và ngọc giản này.
“Thẩm tiên sinh… rốt cuộc người muốn ta làm gì?” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng nước chảy, chứa đựng sự bối rối và cả một chút bồn chồn. “Trách nhiệm này… liệu ta có thể gánh vác?” Cậu nhớ lại những lời ẩn ý trong ngọc giản, những hình ảnh về một thế giới đang phục hồi, nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy rình rập, và trên hết, là hình ảnh về một “kẻ dẫn đường” cô độc, lặng lẽ đặt những viên gạch đầu tiên cho một tương lai tốt đẹp hơn. Ban đầu, cậu cho rằng đó là những pháp quyết tu luyện thông thường, hay những bí thuật chiến đấu. Nhưng càng đọc, càng suy ngẫm, cậu càng nhận ra, chúng không phải là những thứ để cậu tự mình trở thành một cường giả vô song. Thay vào đó, chúng là những chỉ dẫn về cách quan sát thế giới, cách nhìn nhận con người, cách giải quyết vấn đề không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng trí tuệ, bằng sự thấu hiểu. Nó giống như một bản đồ tinh thần, một con đường tu luyện tâm trí, một triết lý sống.
Lâm Phong mở cuộn da, làn da dê cổ xưa sờn cũ, trên đó là những phù văn và hình ảnh khắc họa tinh xảo. Cậu lướt ngón tay dọc theo từng đường nét, cố gắng giải mã thêm những tầng ý nghĩa sâu xa mà đêm qua cậu chưa thể lĩnh hội. Cậu nhận ra, những phù văn này không phải là chú ngữ để thi triển pháp thuật, mà là những ký hiệu tượng trưng cho các quy luật vận hành của thiên địa, những mối liên hệ nhân quả phức tạp giữa vạn vật. Còn ngọc giản, khi được truyền linh khí vào, lại hiện ra những dòng chữ cổ xưa, không phải là công pháp tu luyện, mà là những câu chuyện, những điển tích về những người đã từng đứng lên bảo vệ chính nghĩa, những người đã âm thầm cống hiến mà không cầu danh lợi. Chúng kể về những vị trí giả, những quân sư, những người đã định hướng vận mệnh của cả một thời đại mà không cần phải tự mình vung đao múa kiếm.
Một tia sáng lóe lên trong tâm trí Lâm Phong. Cậu bắt đầu hiểu. Thẩm tiên sinh không muốn cậu trở thành một cường giả đứng trên đỉnh phong, mà muốn cậu trở thành một người có khả năng nhìn thấy những gì người khác không thấy, có khả năng dẫn dắt mà không cần phải đi đầu. Đó là một gánh nặng to lớn, một trách nhiệm mà cậu, một thanh niên bình thường ở Thanh Thủy Trấn, chưa từng tưởng tượng ra. Sự bối rối ban đầu dần nhường chỗ cho một cảm giác kỳ lạ, vừa choáng ngợp vừa được khai sáng. Cậu cảm thấy một ngọn lửa khát vọng đang nhen nhóm trong lồng ngực, không phải là khát vọng danh lợi hay quyền lực, mà là khát vọng được cống hiến, khát vọng được làm điều gì đó có ý nghĩa cho thế giới đang đứng trước bờ vực tái loạn này.
Ánh mắt Lâm Phong dần trở nên kiên định. Cậu khép cuộn da và ngọc giản lại, cất chúng cẩn thận vào trong ngực. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Sẽ có vô vàn thử thách, vô vàn nghi ngờ, và có lẽ cả sự cô độc. Nhưng cậu không còn cảm thấy hoang mang như trước nữa. Thẩm Quân Hành, vị tiên sinh bí ẩn ấy, đã gieo vào lòng cậu một hạt giống. Hạt giống của trách nhiệm, của trí tuệ, và của một khát vọng vươn lên vượt qua chính mình, không phải để trở thành người mạnh nhất, mà để trở thành một "kẻ dẫn đường" như lời Thẩm tiên sinh đã ẩn ý. Mặt trời đã lên cao hơn, sương mù đã tan biến hoàn toàn, để lộ ra một ngày mới rạng rỡ. Lâm Phong đứng dậy, hít thở thật sâu làn không khí trong lành, cảm nhận nguồn năng lượng mới đang chảy trong huyết quản. Cậu đã sẵn sàng cho bước đi đầu tiên trên con đường mà Thẩm Quân Hành đã khéo léo định hướng cho cậu.
***
Trong khi đó, tại một góc của Luyện Khí Phong, nơi những xưởng rèn kiên cố được xây dựng từ đá núi vững chắc, không khí lại nóng bức và ồn ào đến nghẹt thở. Tiếng búa đập chan chát vào kim loại vang lên dồn dập, tựa như một bản giao hưởng hùng tráng của lửa và sắt. Tiếng lò lửa địa hỏa rực cháy, nuốt trọn mọi âm thanh khác, tạo ra một nguồn nhiệt kinh khủng khiến không gian xung quanh bốc lên những làn khói bụi đặc quánh mùi kim loại nung chảy, mùi than đá và tinh hoa khoáng vật. Dù vậy, đối với Hoắc Minh, đây lại là thiên đường. Anh ta đã quen với cái nóng, với bụi bặm, với những âm thanh chói tai này. Đối với anh, đây là hương vị của sự sống, của niềm đam mê.
Hoắc Minh, với khuôn mặt lem luốc bụi than nhưng đôi mắt sáng ngời, đang kiểm tra kỹ lưỡng hành trang của mình. Anh ta không hề để ý đến mồ hôi đang nhỏ giọt trên trán, cũng chẳng bận tâm đến chiếc áo vải đã sờn cũ và lấm tấm vết cháy. Trên chiếc bàn đá gần đó, vài loại dụng cụ luyện khí tinh xảo được đặt gọn gàng, một vài món pháp bảo phòng thân nhỏ gọn mà anh tự chế tạo, và quan trọng nhất, là mảnh da dê cổ xưa đã được cất giữ cẩn thận trong một hộp gỗ đàn hương. Mảnh da đó, với những ký hiệu cổ quái và dòng chữ nhắc đến "Thần Khí Băng Tinh" từ thời Thượng Cổ, đã hoàn toàn đánh thức con quỷ đam mê trong lòng anh.
“Mảnh da này… ta cảm nhận được sức mạnh cổ xưa.” Hoắc Minh khẽ lẩm bẩm, ngón tay thô ráp vuốt ve chiếc hộp gỗ. Giọng nói của anh khàn đặc vì khói bụi nhưng lại tràn đầy vẻ phấn khích. “Dù có là vực sâu hay biển lửa, ta cũng phải tìm ra nó!” Anh biết, hành trình này sẽ không hề dễ dàng. Những thần khí từ thời Thượng Cổ thường nằm ở những nơi hiểm yếu, được bảo vệ bởi những pháp trận cổ xưa hoặc bị chôn vùi trong những cấm địa đầy rẫy yêu ma. Nhưng điều đó không làm anh nao núng, ngược lại, nó càng thổi bùng ngọn lửa phiêu lưu và khám phá trong trái tim người luyện khí sư. Anh không phải là một tu sĩ với tu vi cao thâm, nhưng anh có một trí óc siêu việt và đôi bàn tay khéo léo, có thể biến hóa vạn vật thành những pháp bảo thần kỳ. Anh tin vào công cụ của mình, tin vào khả năng của mình, hơn bất cứ điều gì.
Anh khoác lên vai một chiếc túi hành lý nhỏ gọn, bên trong chứa đầy những vật liệu cần thiết cho việc luyện khí dã chiến, những loại thảo dược quý hiếm, và một ít lương thực khô. Tay anh cầm một cây búa nhỏ được rèn tinh xảo, cán búa bằng gỗ thiết mộc, đầu búa bằng Huyền Thiết Tinh, sáng bóng dưới ánh lửa lò. Đây không phải là vũ khí để chiến đấu, mà là biểu tượng của nghề nghiệp, là người bạn đồng hành của anh trên mọi nẻo đường. Hoắc Minh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua những đồng môn đang miệt mài bên lò lửa, những khuôn mặt đầy mồ hôi và sự tập trung cao độ. Anh chỉ khẽ gật đầu chào hỏi vài người, không nói lời nào. Họ đã quá quen với tính cách ít nói, chỉ chuyên tâm vào công việc của anh.
Anh quay lưng, bước nhanh ra khỏi Luyện Khí Phong, bỏ lại phía sau tiếng búa đập chát chúa và hơi nóng rực. Con đường phía trước anh là con đường núi gập ghềnh, dẫn ra khỏi tông môn, hướng về phía những vùng đất hoang vu và bí ẩn. Ánh nắng gắt của buổi trưa chiếu thẳng xuống, làm cho những hạt bụi từ lò rèn càng trở nên lấp lánh trong không khí. Hoắc Minh không chút do dự. Bước chân anh vững chãi, mỗi bước đi đều thể hiện sự kiên định và quyết tâm. “Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ!” Anh lại lẩm bẩm câu nói quen thuộc của mình, như một lời nhắc nhở cho bản thân, rằng sứ mệnh của anh là tìm kiếm, phục hồi và sử dụng những thần khí cổ xưa để chúng phát huy hết giá trị của mình, không để chúng chìm vào quên lãng. Đối với anh, đó là lẽ sống, là mục đích cao cả nhất.
***
Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, Hoắc Minh đã tiến sâu vào U Minh Sâm Lâm. Bóng tối dần bao trùm, không phải là bóng tối của màn đêm buông xuống, mà là bóng tối của những tán cây cổ thụ mọc rậm rạp, thân cây to lớn đến nỗi che khuất cả bầu trời, rễ cây đan xen chằng chịt tạo thành những mê cung tự nhiên. Đá tảng phủ đầy rêu phong và dây leo, dưới chân là lớp đất mục ẩm ướt, bốc lên mùi ẩm mốc khó chịu. Không khí trở nên lạnh lẽo, ngột ngạt và nặng trĩu. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng than khóc của ma quỷ, hòa cùng tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú và tiếng côn trùng rỉ rả một cách đáng sợ. Thi thoảng, một làn sương mù dày đặc lại giăng lối, mang theo mùi hôi thối từ các loài thực vật độc và một luồng ma khí nồng nặc, khiến tầm nhìn của Hoắc Minh càng trở nên hạn chế. Khu rừng này đúng như tên gọi của nó, U Minh, một nơi đầy rẫy hiểm nguy và chết chóc, một di chứng còn sót lại sau Đại Loạn Yêu Tộc.
Hoắc Minh thận trọng từng bước một. Anh không có tu vi cao thâm để có thể bay lượn trên không trung, cũng không có khả năng cảm ứng linh khí mạnh mẽ để tránh xa yêu thú từ xa. Anh chỉ có sự cẩn trọng, trí tuệ và những công cụ của mình. Bàn tay anh nắm chặt cây búa nhỏ, không phải để tấn công, mà là để tạo cảm giác an tâm. Đôi mắt anh liên tục quét ngang dọc, cố gắng nắm bắt mọi biến động nhỏ nhất trong bóng tối mờ ảo. Mùi máu tanh thoang thoảng trong gió, cho thấy nơi đây là lãnh địa của những kẻ săn mồi.
Bất chợt, một tiếng vó ngựa dồn dập vang lên từ phía trước, phá tan sự tĩnh lặng đáng sợ của khu rừng. Ngay sau đó, ba bóng người cao lớn, râu ria xồm xoàm, cưỡi trên những con ngựa đen tuyền, lao ra từ trong màn sương mù, chặn đứng đường đi của Hoắc Minh. Chúng đều mang vẻ mặt hung hãn, ánh mắt đỏ ngầu, và trên người tỏa ra một làn ma khí nhàn nhạt, cho thấy chúng đã bị ma khí của yêu tộc tha hóa ít nhiều, trở nên tàn bạo và mất nhân tính. Đây chính là những Mã Tặc khét tiếng của vùng biên giới, những kẻ chuyên cướp bóc và giết người.
“Thằng nhóc kia, giao hết đồ vật ra!” Một tên Mã Tặc to lớn nhất, cầm trên tay một thanh đại đao loang lổ vết máu, gầm lên, giọng nói đầy vẻ hung hãn và tham lam. Hai tên còn lại cũng rút vũ khí, bao vây Hoắc Minh. Chúng hiển nhiên coi Hoắc Minh, một thư sinh gầy gò với vẻ ngoài yếu ớt, là một con mồi dễ xơi.
Hoắc Minh không hề hoảng sợ. Anh vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường, thậm chí còn nở một nụ cười nhạt. “Dụng cụ của ta quý giá hơn mạng sống của các ngươi nhiều.” Giọng anh trầm ổn, không chút run rẩy, khiến đám Mã Tặc có chút ngạc nhiên. Anh biết, đối đầu trực diện với chúng là điều không thể. Chúng có tu vi không cao, nhưng lại có sức mạnh thể chất vượt trội và sự hung hãn của loài thú. Anh phải dùng trí.
Trong tích tắc, khi tên Mã Tặc to lớn nhất chuẩn bị vung đao tấn công, Hoắc Minh đã nhanh nhẹn lùi lại một bước, đồng thời kích hoạt một cái bẫy nhỏ đã được anh chuẩn bị sẵn từ trước. Một sợi dây mảnh bằng tơ nhện yêu quái, gần như vô hình trong màn đêm, được anh buộc vào hai thân cây và ngụy trang bằng lá khô. Khi tên Mã Tặc lao tới, chân hắn vướng vào sợi dây, mất thăng bằng và ngã nhào xuống đất, thanh đại đao văng ra xa.
“Khốn kiếp!” Tên Mã Tặc tức giận gầm lên, cố gắng đứng dậy. Hai tên còn lại cũng bị bất ngờ, nhưng chúng nhanh chóng định thần, chuẩn bị tấn công Hoắc Minh. Nhưng đã quá muộn. Ngay khi tên đầu tiên ngã xuống, Hoắc Minh đã nhanh như chớp ném ra một quả cầu nhỏ màu xám. Quả cầu vỡ tan trong không khí, giải phóng ra một làn khói đặc quánh, mang theo mùi hăng nồng của thảo dược. Làn khói lan tỏa cực nhanh, bao trùm cả ba tên Mã Tặc.
“Khụ khụ… cái quái gì thế này?!”
“Mắt ta… mắt ta không nhìn thấy gì!”
Đám Mã Tặc ho sặc sụa, mắt cay xè, tạm thời mất phương hướng. Làn khói đặc biệt này là một loại dược liệu mà Hoắc Minh đã chế tạo, không có độc, nhưng lại có tác dụng gây kích ứng mạnh mẽ cho đường hô hấp và thị giác, đủ để vô hiệu hóa đối thủ trong một thời gian ngắn. Hoắc Minh không đợi chúng lấy lại bình tĩnh. Anh nhân cơ hội đó, nhanh chóng xoay người, lao vào sâu hơn trong rừng, biến mất trong màn sương mù và bóng tối. Anh biết, hành trình này còn dài, và đây chỉ là thử thách đầu tiên. Khu rừng U Minh Sâm Lâm còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy khác, nhưng với trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng, anh tin mình có thể vượt qua.
***
Đêm đã về khuya. Trên đỉnh Đài Quan Tinh, một tòa tháp cao vút bằng đá cổ kính, Thẩm Quân Hành và Trưởng Lão Thiên Cơ đứng cạnh nhau, im lặng ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao. Không khí trên đỉnh tháp trong lành và mát mẻ, mang theo mùi đá và linh khí tinh khiết của thiên địa, khác xa với sự ngột ngạt của U Minh Sâm Lâm hay sự ồn ào của Luyện Khí Phong. Ngàn vạn vì sao lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ trải dài trên tấm màn nhung đen, tạo nên một khung cảnh huyền ảo và tráng lệ. Tiếng gió nhẹ lùa qua các khe hở của đài quan sát, mang theo một sự tĩnh lặng tuyệt đối, khiến tâm hồn con người trở nên thanh tịnh và chiêm nghiệm hơn.
Trưởng Lão Thiên Cơ, với bộ râu tóc bạc phơ như tuyết dài chấm đất, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng rực như chứa đựng tinh hoa của thời gian, khẽ vuốt râu. Ánh mắt tinh anh của ông dõi theo những chòm sao xa xôi, như đang đọc vị vận mệnh của vạn vật, của nhân gian, và cả của hai thiếu niên vừa "khởi hành" trên những con đường riêng của mình.
“Hạt giống đã nảy mầm, nhưng con đường gieo trồng còn lắm gian nan, Thẩm tiểu hữu.” Giọng nói của Trưởng Lão Thiên Cơ yếu ớt và khàn khàn vì tuổi tác, nhưng lại mang một sự uyên bác và thấu tỏ khó lường. Ông không trực tiếp hỏi, nhưng Thẩm Quân Hành hiểu ý. Ông đang nói về Lâm Phong, về Hoắc Minh, và về toàn bộ kế hoạch lớn lao mà hắn đã và đang âm thầm sắp đặt.
Thẩm Quân Hành, vẻ ngoài thư sinh, thanh tú, làn da trắng nhợt dưới ánh trăng. Hắn mặc một bộ y phục màu xanh đậm không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, và đôi mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh sao, như một vực thẳm chứa đựng vô vàn suy tư. Hắn khẽ cười, một nụ cười khó đoán, ẩn chứa sự hài lòng nhưng cũng không giấu được một chút chua xót.
“Hạt giống cần gió và bão tố để trưởng thành, không phải chỉ ánh nắng ấm áp, Trưởng Lão.” Thẩm Quân Hành đáp, giọng nói trầm ổn, chậm rãi. Hắn nhẹ nhàng xoay Thiên Cơ Bàn trong tay. Ánh sáng mờ ảo từ những phù văn cổ xưa trên Thiên Cơ Bàn phản chiếu lên gương mặt hắn, khiến hắn càng trở nên bí ẩn. “Khát vọng đã nhen nhóm, đó là điều quan trọng nhất. Vận mệnh của một người, hay của cả một thế giới, không phải do Thiên Đạo định đoạt hoàn toàn, mà còn do ý chí và lựa chọn của chính họ. Ta chỉ là kẻ dẫn đường, khơi gợi những hạt giống ấy.”
Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên một tia hy vọng mong manh. Ông hiểu rõ gánh nặng mà Thẩm Quân Hành đang mang. Hắn đang chơi một canh bạc lớn với Thiên Đạo, với lòng người, và với cả tương lai của Tu Tiên Giới. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự đánh đổi, một sự hy sinh thầm lặng. “Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò, Thẩm tiểu hữu. Ngươi đã gieo những hạt giống đầy hứa hẹn, nhưng cũng đầy nguy hiểm. Con đường ngươi chọn, là con đường của sự cô độc tột cùng.”
Thẩm Quân Hành không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những chòm sao vẫn lấp lánh như vô vàn ánh mắt đang dõi theo số phận của vạn vật. Hắn biết, những lời của Trưởng Lão Thiên Cơ là đúng. Kế hoạch của hắn không phải là hoàn hảo, và nó sẽ đòi hỏi nhiều sự hy sinh, không chỉ của những người hắn dẫn dắt, mà còn của chính hắn. Hắn sẽ bị hiểu lầm, bị căm ghét, bị gán cho những cái mác như 'kẻ mưu mô', 'kẻ thao túng'. Nhưng hắn không hối hận. Khát vọng đã nhen nhóm trong lòng Lâm Phong, sự đam mê đã bùng cháy trong trái tim Hoắc Minh. Đó là những tia lửa đầu tiên, những mầm non đầu tiên cho một tương lai mà hắn đang cố gắng kiến tạo.
Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại muốn tan biến vào hư vô khi mục tiêu cuối cùng đạt được. Đây là gánh nặng của một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Và hắn, Thẩm Quân Hành, chấp nhận gánh nặng đó, chấp nhận sự cô độc đó, vì một lý tưởng cao cả hơn: không muốn thế giới rơi xuống vực thẳm diệt vong. Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa và ánh sao lấp lánh, soi rọi lên bóng hình cô độc của vị trí giả đang lặng lẽ định hướng vận mệnh của cả một thời đại.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.