Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 359: U Ảnh Thâm Cốc: Thám Hiểm Cấm Địa, Đối Mặt Oán Linh
Trưởng Lão Thiên Cơ vẫn dõi mắt nhìn theo ánh mắt của Thẩm Quân Hành, hiểu được những suy nghĩ ẩn sâu trong lòng hắn. Ông khẽ thở dài một lần nữa, tiếng thở dài mang theo cả sự lo lắng và tin tưởng, như tiếng vọng của ngàn năm lịch sử. "Chỉ e... thiên hạ lại loạn." Ông biết, đây chỉ là khởi đầu. Một cuộc chiến trí tuệ và mưu lược thực sự mới chỉ vừa bùng nổ, và Thẩm Quân Hành, với Thiên Cơ Bàn trong tay, vẫn sẽ lặng lẽ sắp đặt từng quân cờ trên bàn cờ vận mệnh, dẫn dắt thế giới đi qua cơn bão tố. Nhưng ngay cả kẻ dẫn đường cũng không thể kiểm soát tuyệt đối mọi yếu tố, nhất là khi đối mặt với những cấm kỵ cổ xưa.
**Chương 359: U Ảnh Thâm Cốc: Thám Hiểm Cấm Địa, Đối Mặt Oán Linh**
Sương mù lãng đãng bao phủ U Minh Sâm Lâm vào buổi bình minh, tựa như một tấm màn tang thương che phủ một quá khứ đầy bi kịch. Không khí ẩm ướt đến mức dường như có thể vắt ra nước, mang theo mùi của đất mục, lá khô mục nát, xen lẫn một thứ mùi tanh nồng của máu và tử khí, cùng với một làn hương khó chịu, chua loét của thực vật độc hại. Thậm chí, còn có thể cảm nhận được một luồng năng lượng âm u, nặng nề trôi nổi trong không trung, như một vết nhơ không thể gột rửa, đó chính là ma khí cổ xưa, thứ đã ăn sâu vào từng thớ đất, từng thân cây trong khu rừng này.
Hoắc Minh, với hành trang gọn nhẹ, gần như hòa mình vào màu xám tro của sương sớm, lặng lẽ bước chân vào rìa U Minh Sâm Lâm. Bộ y phục của anh đã sớm dính đầy bụi than từ những lần nghiên cứu cổ thư, khuôn mặt lem luốc nhưng đôi mắt lại sáng ngời, sắc bén như chim ưng, không ngừng quét qua mọi ngóc ngách. Vóc dáng gầy gò của anh ẩn chứa một sức mạnh dẻo dai, được tôi luyện qua vô số chuyến thám hiểm những di tích cổ xưa. Anh không phải là một chiến binh cường tráng, nhưng sự tập trung và quyết tâm của anh lại có thể làm lu mờ mọi vẻ ngoài.
Cảnh vật trước mắt anh là một bức tranh hoang tàn và bị bóp méo. Những cây cổ thụ cao vút, thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể, nhưng chúng không hùng vĩ mà lại mang một vẻ ma quái. Thân cây vặn vẹo như những con rắn khổng lồ đang quằn quại trong đau đớn, cành lá đan xen chằng chịt, che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, biến ban ngày thành một buổi hoàng hôn vĩnh cửu. Rễ cây trồi lên khỏi mặt đất, tạo thành những mê cung tự nhiên phức tạp, dưới lớp rêu phong là vô số dấu vết của thời gian và chiến tranh. Những tảng đá lớn nằm rải rác, phủ đầy rêu xanh thẫm, tựa như những bia mộ vô danh cho những sinh linh đã ngã xuống nơi đây trong Đại Loạn Yêu Tộc.
Tiếng gầm gừ xa xăm của yêu thú, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và tiếng lá cây xào xạc một cách đáng sợ, không phải do gió mà như những lời thì thầm của hàng vạn linh hồn đang than khóc. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như một bản giao hưởng ai oán, hòa cùng tiếng suối chảy đục ngầu, mang theo màu bùn đỏ, tạo nên một bản nhạc rùng rợn, nhấn chìm bất cứ tia hy vọng nào. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo và ngột ngạt bao trùm lấy Hoắc Minh, mang đến cảm giác nguy hiểm rình rập từ mọi phía. Từng bước chân của anh đều được đặt xuống một cách cẩn trọng, đôi khi anh dừng lại lắng nghe, đôi khi lại cúi xuống kiểm tra dấu vết trên mặt đất, như một thợ săn lão luyện đang lần theo con mồi.
“Ma khí cổ xưa… mạnh hơn ta tưởng.” Hoắc Minh khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn tự nhiên. Anh đã từng đối mặt với nhiều loại ma khí, nhưng thứ năng lượng âm u ở đây lại mang một vẻ đặc biệt, không chỉ đơn thuần là tà ác mà còn ẩn chứa sự cổ kính, hoang sơ, như đến từ một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Nó không chỉ đè nặng lên linh lực, mà còn tác động đến cả tinh thần, gợi lên những cảm xúc tiêu cực sâu thẳm. “Không hổ là nơi phong ấn thần khí.” Anh siết chặt tấm bản đồ đá cổ trong tay, những đường nét trên đó giờ đây phát ra một ánh sáng mờ nhạt, dẫn lối.
Đột nhiên, một âm thanh trầm ổn vang lên trong tâm trí Hoắc Minh, không phải là tiếng nói vật lý mà là một luồng thần niệm tinh thuần, lạnh lẽo, mang theo một sự trấn an kỳ lạ. Đó là Thẩm Quân Hành, người dẫn đường thầm lặng của anh.
“Ngươi cảm nhận được không? Sự hỗn loạn sau Đại Loạn Yêu Tộc đã làm suy yếu phong ấn, nhưng cũng khiến ma khí trở nên hung bạo hơn.” Giọng Thẩm Quân Hành không biểu cảm, nhưng Hoắc Minh vẫn cảm nhận được một sự lo lắng tiềm ẩn, như thể người kia đang nhìn thấu mọi hiểm nguy mà anh đang đối mặt.
Ngay sau đó, một giọng nói khác vang lên, yếu ớt hơn nhưng lại đầy trí tuệ, tựa như tiếng vọng từ ngàn năm lịch sử, là Trưởng Lão Thiên Cơ. “Những linh hồn oán hận kia, chúng không đơn thuần là tàn hồn. Chúng đã bị ma khí đồng hóa, trở thành một phần của cấm địa. Chúng là những người gác cổng, và cũng là những nạn nhân.” Lời nói của ông chứa đựng một sự chua xót, một lời cảnh báo về số phận bi thảm của những linh hồn bị mắc kẹt.
Hoắc Minh không đáp lại bằng lời nói, chỉ khẽ gật đầu, đồng thời ngón tay anh nhanh chóng kết ấn, một phù chú đặc biệt được niệm ra, phát ra ánh sáng lam nhạt. Màn sương độc đặc quánh trước mặt anh bắt đầu loãng dần, lộ ra một khe nứt nhỏ ẩn sâu dưới những gốc cây cổ thụ mục nát. Khe nứt đó không phải là một vết tích tự nhiên, mà như một vết thương hằn sâu vào lòng đất, từ đó cuồn cuộn tỏa ra một luồng ma khí mạnh mẽ hơn gấp bội, mang theo hơi thở lạnh buốt của vực sâu. Anh biết, đó chính là lối vào U Ảnh Thâm Cốc, nơi thần khí đang chờ đợi.
Ánh mắt Hoắc Minh ánh lên sự kiên định. Anh hít một hơi thật sâu, nén lại cảm giác khó chịu từ luồng ma khí đang xâm nhập vào cơ thể, rồi không chút do dự, bước thẳng vào khe nứt, bóng dáng gầy gò của anh nhanh chóng bị màn sương đen nuốt chửng. Tiếng gió rít gào, tiếng quỷ khóc dường như cũng theo đó mà im bặt, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ của một nơi bị lãng quên. Anh biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ tìm kiếm, mà còn là một cuộc đối đầu với chính bản thân, với những giới hạn của ý chí và tinh thần. Anh không phải là người đứng đầu, nhưng anh là người được dẫn đường, và anh sẽ không phụ lòng tin của kẻ đã đặt vận mệnh thế giới lên vai mình.
***
Hoắc Minh tiến vào U Ảnh Thâm Cốc. Cảnh tượng bên trong còn kinh hoàng hơn những gì anh tưởng tượng. Vừa bước qua ngưỡng cửa của khe nứt, anh đã cảm thấy mình như bị ném vào một thế giới khác, một không gian hoàn toàn tách biệt với thực tại bên ngoài. Ánh sáng duy nhất lọt vào từ kẽ hở hẹp phía trên dường như bị bóp méo bởi ma khí, khiến mọi thứ chìm trong một màu xám đen u tối, gần như không thể phân biệt được phương hướng. Ban ngày bên ngoài, nhưng bên trong thâm cốc lại tối tăm như đêm ba mươi, không một vì sao, không một ánh trăng.
Các vách đá dựng đứng, đen kịt, lởm chởm những khối đá nhọn hoắt, như những ngón tay quỷ khổng lồ đang vươn lên trời, cố gắng nắm bắt một thứ gì đó vô hình. Chúng không chỉ đơn thuần là đá, mà bề mặt của chúng còn phủ một lớp vật chất màu đen kịt, bóng loáng như thủy tinh nhưng lại lạnh giá như băng, phát ra một thứ ánh sáng ma mị, yếu ớt. Đó là kết quả của hàng ngàn năm bị ma khí ăn mòn và hóa đá. Dưới chân anh, mặt đất gồ ghề, phủ đầy những mảnh vụn đá sắc nhọn và xương cốt hóa thạch, không rõ là của yêu thú hay của những kẻ đã từng lạc bước vào nơi đây.
Khắp nơi là những cấm chế cổ xưa, giờ đây đã bị ma khí ăn mòn và biến dạng, nhưng vẫn còn tiềm ẩn sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Chúng không còn là những pháp trận hoàn chỉnh, mà chỉ là những đường nét mờ nhạt, những ký hiệu khắc sâu trên vách đá hay dưới nền đất, đôi khi lại là một luồng năng lượng vô hình bỗng chốc bùng lên, tạo thành những cơn lốc xoáy ma khí hoặc những tia sét đen xẹt ngang qua không gian. Chúng như những con quái vật bị thương, vẫn còn đủ sức mạnh để xé nát bất cứ kẻ nào dám lơ là. Anh phải liên tục giải mã các pháp trận ẩn mình trong ma khí, tránh né những bẫy rập vô hình và những luồng năng lượng hỗn loạn đột ngột xuất hiện.
Từng bước chân của Hoắc Minh đều được tính toán kỹ lưỡng. Anh rút ra một chiếc la bàn nhỏ, được chế tác từ xương thú cổ đại, kim la bàn run rẩy dữ dội, không ngừng xoay tròn trong luồng ma khí nhiễu loạn. Anh không chỉ dựa vào tấm bản đồ đá cổ, mà còn phải dùng đến kiến thức uyên bác của mình về pháp trận và cổ ngữ. Mỗi cấm chế anh gặp phải đều là một thử thách trí tuệ, đòi hỏi anh phải phân tích cấu trúc, nhận diện bản chất của ma khí đã ăn mòn nó, và tìm ra phương pháp vô hiệu hóa hoặc vượt qua an toàn. Đôi khi, anh phải dừng lại rất lâu, nhắm mắt lại, cảm nhận dòng chảy của ma khí, tìm kiếm kẽ hở trong mạng lưới năng lượng hỗn loạn.
Ma khí ở đây không chỉ là vật chất, nó còn là một thực thể sống, hay đúng hơn là một ý thức tập thể của sự thù hận và tuyệt vọng. Nó cố gắng xâm nhập vào tâm trí Hoắc Minh, tạo ra những ảo ảnh đáng sợ. Anh thấy những hình ảnh của những chiến binh cổ đại gào thét trong tuyệt vọng, những tu sĩ bị xé nát bởi ma khí, những người thân yêu của anh bị biến thành quái vật. Những lời thì thầm đầy cám dỗ vang vọng trong đầu anh, hứa hẹn sức mạnh, quyền năng, sự bất tử nếu anh chịu khuất phục. Cảm giác lạnh lẽo và ngột ngạt bao trùm, sự nặng nề của ma khí trên da thịt khiến anh cảm thấy như đang lặn sâu dưới đáy biển.
“Cấm chế này... không phải của U Minh Giáo. Lực lượng cổ xưa hơn nhiều,” Hoắc Minh tự nhủ, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, gần như bị nuốt chửng bởi sự u ám. Anh nhận ra những ký hiệu trên vách đá không thuộc về bất kỳ tông phái nào mà anh từng biết, thậm chí còn cổ xưa hơn cả các pháp trận của những nền văn minh đã bị lãng quên. Chúng mang một vẻ thô sơ nhưng đầy uy lực, cho thấy đây là tàn tích của một thời đại mà sức mạnh thần thông còn hoang dã và nguyên thủy hơn nhiều.
Giọng Thẩm Quân Hành lại vang lên trong tâm trí anh, bình tĩnh nhưng đầy cảnh báo. “Cẩn thận, ma khí ở đây có thể xâm nhập tâm trí. Đừng để bất kỳ oán niệm nào làm lung lay ý chí của ngươi.” Lời nhắc nhở của Thẩm Quân Hành như một ngọn hải đăng trong cơn bão tố, giúp Hoắc Minh trấn tĩnh lại, tập trung vào nhiệm vụ.
Trưởng Lão Thiên Cơ tiếp lời, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng sự uyên bác. “Đây là tàn tích của một thời đại đã bị lãng quên. Thần khí có thể đã bị nguyền rủa bởi những gì đã xảy ra tại đây.” Lời nói của Trưởng Lão Thiên Cơ gợi lên một bức tranh bi thảm về nguồn gốc của cấm địa này, về những bi kịch đã diễn ra, và về cái giá phải trả để phong ấn một thần khí mang sức mạnh kinh thiên động địa. Anh cảm thấy một sự đau xót mơ hồ khi nghĩ đến những số phận đã bị chôn vùi nơi đây.
Hoắc Minh không để những lời thì thầm hay ảo ảnh làm lung lay ý chí. Anh kích hoạt một loạt các phù triện phòng hộ được khắc sẵn trên chiếc áo choàng. Những phù triện này phát ra ánh sáng vàng nhạt, tạo thành một lớp màn bảo vệ mỏng manh xung quanh anh, ngăn chặn ma khí trực tiếp xâm nhập cơ thể và tâm trí. Anh cũng rút ra một chiếc gương nhỏ cổ kính, được chế tác từ đồng xanh và khắc hình những linh thú cổ đại. Chiếc gương không có vẻ gì đặc biệt, nhưng khi anh vận dụng linh lực, bề mặt của nó phát ra một ánh sáng trắng bạc, phản chiếu lại một ảo ảnh ma quỷ đang cố gắng vươn những cánh tay xương xẩu về phía anh. Ánh sáng phản chiếu khiến ảo ảnh vặn vẹo, méo mó rồi tan biến vào hư vô, như một cơn ác mộng bị xua đi.
Với sự tập trung cao độ, Hoắc Minh tiếp tục tiến sâu hơn, ánh mắt rực lửa sự quyết tâm. Anh biết, mỗi bước chân vào sâu hơn cấm địa này không chỉ là một hành trình vật lý, mà còn là một cuộc thử thách tinh thần không ngừng. Anh phải đối mặt với không chỉ những cạm bẫy vật lý, mà còn là những tấn công vô hình vào tâm hồn. Nhưng ý chí của anh kiên cường như đá tảng, không chút nao núng. Mục tiêu của anh quá lớn lao, quá quan trọng để anh có thể lùi bước. Anh là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, nhưng anh là người được chọn để đối mặt với những hiểm nguy này, để khôi phục lại những mảnh ghép của một thế giới đang dần mục ruỗng.
***
Sau khi vượt qua vô số cấm chế phức tạp và những ảo ảnh ghê rợn, Hoắc Minh cuối cùng cũng đến được trung tâm của U Ảnh Thâm Cốc. Nơi đây, bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở, ma khí đặc quánh như sương mù đen, cuồn cuộn không ngừng, tạo thành những hình thù kỳ dị, lúc như những con mãng xà khổng lồ đang uốn lượn, lúc lại như những bàn tay xương xẩu đang vươn ra từ hư vô. Mọi âm thanh đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn lại tiếng linh lực vận chuyển trong cơ thể anh và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Ánh sáng duy nhất là những tia sáng đỏ rực phát ra từ đôi mắt của vô số linh hồn, cùng với ánh sáng yếu ớt của phù triện phòng hộ trên người anh.
Chính giữa không gian u ám đó, một bệ đá cổ kính sừng sững hiện ra, được tạc từ một loại đá đen không xác định, bề mặt trơn nhẵn nhưng lại toát ra vẻ uy nghiêm của thời gian. Bệ đá bị bao phủ bởi những xiềng xích năng lượng khổng lồ, phát ra ánh sáng đỏ như máu, xiềng xích đó không phải bằng kim loại, mà là những dòng linh lực bị ma khí tha hóa, vặn vẹo và siết chặt. Chúng đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới dày đặc, niêm phong một thứ gì đó nằm sâu bên trong. Dù không thể nhìn rõ, nhưng Hoắc Minh có thể cảm nhận được một luồng năng lượng thần thánh mạnh mẽ, tinh khiết nhưng lại bị áp chế đến cùng cực, phát ra từ bên dưới những xiềng xích đó. Đó chính là thần khí, mục tiêu của chuyến hành trình đầy hiểm nguy này.
Xung quanh bệ đá, hàng chục, hàng trăm linh hồn oán hận cổ xưa lượn lờ, chúng không có hình thể rõ ràng, chỉ là những bóng ma vật vờ, mờ ảo như khói, đôi mắt phát ra ánh sáng đỏ rực ghê rợn. Chúng gào thét những tiếng ai oán, thê lương, như tiếng kêu cứu từ vực sâu, như tiếng than khóc của hàng vạn sinh linh đã bị ma khí nuốt chửng. Tiếng gào thét này không chỉ là âm thanh, mà còn là những luồng sóng tinh thần, cố gắng xâm nhập vào tâm trí Hoắc Minh, gợi lên nỗi sợ hãi và tuyệt vọng sâu thẳm nhất. Đây là những tàn hồn của những chiến binh, tu sĩ đã ngã xuống bảo vệ thần khí trong một cuộc chiến tranh cổ xưa mà lịch sử đã lãng quên. Giờ đây, chúng đã bị ma khí đồng hóa, mất đi ý thức cá nhân, trở thành những người gác cổng vĩnh viễn cho thứ đã phong ấn chúng. Mùi tử khí nồng nặc hơn bao giờ hết, bao trùm lấy mọi giác quan.
“Kẻ xâm phạm... chết! Ngươi không được chạm vào... bảo vật của chúng ta!” Những linh hồn oán hận đồng loạt gào thét, giọng nói của chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh chói tai, rợn người, như hàng ngàn lưỡi kiếm sắc bén đang rạch vào màng nhĩ. Chúng bắt đầu di chuyển, những bóng ma vật vờ lao về phía Hoắc Minh, tạo thành một bức tường đen kịt, đôi mắt đỏ rực như những đốm lửa ma trơi trong đêm tối.
Hoắc Minh khẽ nhíu mày, không chút sợ hãi mà ngược lại, ánh mắt anh càng thêm kiên định. Trong tâm trí anh, giọng Thẩm Quân Hành vang lên, trầm tĩnh nhưng đầy uy lực: “Đừng giao chiến trực diện, chúng là những thể tồn tại không thể bị tiêu diệt hoàn toàn. Hãy tìm cách xua đuổi chúng tạm thời.” Anh hiểu, đây là một thử thách về trí tuệ và sự khéo léo, không phải về sức mạnh chiến đấu thuần túy. Những oán linh này đã vượt ra ngoài khái niệm sống và chết, chúng là một phần của cấm địa, và sức mạnh của chúng được nuôi dưỡng bởi ma khí.
“Thần khí... ta đến đây vì ngươi!” Hoắc Minh nói khẽ, không phải với các oán linh, mà là với thứ sức mạnh đang bị phong ấn bên trong bệ đá. Anh đưa tay vào trong túi áo, rút ra một viên ngọc thạch. Đó là một viên ngọc thạch thuần khiết, trong suốt như pha lê, bên trong ẩn chứa một luồng ánh sáng vàng kim tinh khiết, ấm áp. Viên ngọc này không phải là thần khí, nhưng lại là một pháp khí thanh tẩy cực mạnh, được truyền lại từ một tông phái đã biến mất, có khả năng xua đuổi tà ma và ma khí.
Ngay khi viên ngọc được rút ra, ánh sáng vàng kim từ nó lập tức tỏa ra, lan tỏa khắp không gian u ám. Ánh sáng này không chói chang, mà lại mang một vẻ dịu dàng, ấm áp, nhưng lại là khắc tinh của ma khí và những linh hồn oán hận. Khi ánh sáng chạm vào các bóng ma, chúng lập tức phát ra những tiếng rít gào đau đớn, thân thể chúng vặn vẹo như bị thiêu đốt, rồi tan biến thành những đốm sáng đen, lùi lại phía sau, tạo thành một khoảng trống tạm thời xung quanh Hoắc Minh. Ánh sáng từ viên ngọc cũng khiến ma khí đặc quánh xung quanh loãng đi một chút, để lộ ra những đường nét phức tạp của cấm chế cuối cùng trên bệ đá.
Hoắc Minh không chút chần chừ. Anh biết thời gian không còn nhiều, viên ngọc thạch không thể xua đuổi các oán linh mãi mãi. Chúng chỉ tạm thời bị đẩy lùi, và sẽ sớm hồi phục để tiếp tục tấn công. Anh bước nhanh đến bệ đá, ánh mắt tập trung hoàn toàn vào những xiềng xích năng lượng và các ký hiệu cổ xưa đang niêm phong thần khí. Anh bắt đầu phân tích những cấm chế cuối cùng, ngón tay anh lướt nhẹ trên bề mặt đá, cảm nhận từng dòng năng lượng, từng đường nét của pháp trận.
Trong khi đó, phía sau lưng anh, những linh hồn oán hận đã bắt đầu hồi phục. Những đốm sáng đen lại ngưng tụ, hình thành lại những bóng ma vật vờ, đôi mắt đỏ rực lại bùng lên ánh sáng thù hận. Chúng lại bắt đầu gào thét, những tiếng kêu ai oán, thê lương ngày càng mạnh mẽ, và chúng một lần nữa cố gắng bao vây Hoắc Minh, bức tường ma khí lại dâng lên, đe dọa nuốt chửng anh bất cứ lúc nào. Hoắc Minh cảm nhận được áp lực ngày càng tăng, nhưng anh không hề nao núng. Anh là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Anh phải hoàn thành sứ mệnh này, không chỉ vì bản thân, mà còn vì tương lai của cả thế giới.
Tay anh vẫn tiếp tục lướt trên bệ đá, tâm trí anh đắm chìm hoàn toàn vào việc giải mã cấm chế. Anh biết mình không có nhiều thời gian. Những tiếng gào thét của các oán linh ngày càng gần, hơi lạnh của chúng phả vào gáy anh. Nhưng anh không thể dừng lại. Thần khí đang nằm ngay trước mắt, và anh là người duy nhất có thể giải thoát nó khỏi xiềng xích của ma khí cổ xưa. Ánh mắt anh sáng rực, ẩn chứa sự quyết tâm sắt đá, vượt lên trên nỗi sợ hãi và áp lực tột cùng. Kế hoạch của Thẩm Quân Hành đã đến bước ngoặt quan trọng, và anh, Hoắc Minh, không thể mắc một sai lầm nào. Giờ đây, chỉ còn một bước nữa... một bước nữa để chạm tới sức mạnh đã bị lãng quên của thời đại.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.