Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 360: Thần Khí Hiện Thế: Phong Ấn Cổ, Khí Tức Ma Tôn
Mùi tử khí nồng nặc hơn bao giờ hết, bao trùm lấy mọi giác quan, khiến không khí đặc quánh như thể có thể dùng tay vục lên từng nắm. Những linh hồn oán hận, chúng không phải là thực thể vật chất, nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, nặng nề, như hàng ngàn tảng đá đè nén lên tâm trí. Tiếng rít gào chói tai, rợn người của chúng đã chuyển từ sự đe dọa thành một bản giao hưởng của sự phẫn nộ, mỗi âm thanh như một mũi kim châm vào màng nhĩ, cố gắng xé toạc sự tỉnh táo của Hoắc Minh. Những bóng ma vật vờ, vừa bị viên ngọc thanh tẩy đẩy lùi, giờ đây lại càng thêm cuồng loạn, chúng xoáy vặn trong không trung, ngưng tụ thành những thực thể bán vật chất với đôi mắt đỏ rực như máu, hung hãn hơn gấp bội. Ma khí cổ xưa từ bệ đá cũng như cảm nhận được sự quấy phá, nó cuộn trào lên, biến thành những xúc tu đen kịt, lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc và hôi thối của hàng ngàn năm phong ấn, chúng vươn ra tứ phía, cố gắng nuốt chửng Hoắc Minh vào bóng tối vĩnh cửu.
Hoắc Minh không chút nao núng, nhưng áp lực kinh khủng này khiến hô hấp của anh trở nên khó khăn. Cơ thể anh căng cứng, từng thớ thịt đều đang gồng mình chống lại sự ăn mòn của ma khí. Viên ngọc thạch trong tay anh vẫn phát ra ánh sáng vàng kim tinh khiết, nhưng hào quang của nó đã yếu đi đáng kể, như một ngọn nến nhỏ bé đứng trước cuồng phong bão táp. Anh biết, thời gian là thứ quý giá nhất lúc này. Mỗi giây trôi qua là một lần anh tiến gần hơn đến ranh giới của sự kiệt sức, và cũng là một lần các oán linh kia mạnh mẽ hơn.
“Thứ nguyên khí... định mệnh xoay vần... Phong lôi dẫn đường, ngũ hành tương sinh...” Hoắc Minh lẩm bẩm những công thức trận pháp cổ xưa, giọng anh khàn đặc, đôi mắt tinh anh rực sáng giữa khuôn mặt lem luốc, bù xù. Anh không trực tiếp giao chiến, vì lời Thẩm Quân Hành vẫn văng vẳng bên tai: “Đừng giao chiến trực diện, chúng là những thể tồn tại không thể bị tiêu diệt hoàn toàn.” Anh cần một phương pháp khác, một phương pháp tinh vi hơn, một lối thoát tạm thời để hoàn thành mục tiêu.
Trong nháy mắt, Hoắc Minh rút ra từ trong túi trữ vật một loạt các linh kiện, chúng bao gồm những mảnh ngọc thạch được khắc phù văn, những sợi tơ vàng mảnh như tóc, và vài lá bùa chú cổ xưa được luyện chế đặc biệt. Bằng tốc độ kinh người, bàn tay anh thoăn thoắt xếp đặt chúng theo một bố cục phức tạp trên mặt đất xung quanh bệ đá. Từng linh kiện được đặt vào vị trí, một luồng linh lực tinh thuần từ đan điền Hoắc Minh bùng lên, rót vào chúng. Các phù văn trên linh kiện lập tức phát sáng, những sợi tơ vàng bay lượn trong không trung, kết nối chúng lại với nhau, và các lá bùa chú tự động cháy rụi, biến thành những đốm sáng li ti hòa vào trận pháp.
Chỉ trong vài hơi thở, một trận pháp phòng ngự tạm thời đã thành hình. Đó là một Tiểu Càn Khôn Trận, một biến thể của trận pháp phòng ngự cổ xưa, không chú trọng vào công kích mà tập trung vào việc tạo ra một không gian độc lập, một bức tường năng lượng mỏng manh nhưng kiên cố để cách ly người bên trong khỏi ảnh hưởng bên ngoài. Ánh sáng của trận pháp không rực rỡ, chỉ là một quầng sáng mờ ảo bao phủ lấy Hoắc Minh và bệ đá, nhưng nó đủ để làm chậm lại tốc độ tấn công của các oán linh và làm loãng đi ma khí đang cuộn trào. Tiếng rít gào của chúng trở nên xa xăm hơn một chút, mặc dù vẫn vang vọng trong tai anh.
Nhưng trận pháp này chỉ có thể cầm cự trong một thời gian ngắn. Hoắc Minh biết rõ điều đó. Anh không thể dựa vào nó để thủ thế mãi mãi. Anh phải hành động. Anh đưa tay ra, đặt lên bệ đá, cảm nhận từng dòng năng lượng đang chảy trong những ký hiệu cổ xưa. Các xiềng xích năng lượng đen kịt như mực tàu, chúng không chỉ phong ấn thần khí mà còn hút lấy tinh hoa của nó, nuôi dưỡng ma khí và các oán linh xung quanh. Chúng là một phần không thể tách rời của cấm địa này, là một mạng lưới phức tạp và chết chóc.
“Huyền Môn Khai Thiên, Âm Dương Vận Chuyển, Phá Trận Vô Hình!” Hoắc Minh lại lẩm bẩm, lần này là những khẩu quyết giải trận. Anh rút ra một cây trâm bạc nhỏ, đầu trâm khắc một phù văn hình rồng uốn lượn, đó là một pháp khí hỗ trợ trận pháp đặc biệt, dùng để thăm dò và phá giải các cấm chế phức tạp. Anh nhẹ nhàng đặt đầu trâm lên một nút thắt năng lượng trên bệ đá, linh lực từ anh thông qua cây trâm, từ từ thẩm thấu vào cấm chế.
Ngay lập tức, một luồng phản chấn mạnh mẽ truyền đến, khiến Hoắc Minh run rẩy. Anh cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào đầu ngón tay, và một cảm giác lạnh buốt thấu xương lan tỏa khắp cơ thể. Cấm chế này không phải là cấm chế thông thường, nó đã bị ma khí cổ xưa đồng hóa, trở thành một phần của thứ sức mạnh tà ác đang bao trùm nơi đây. Mỗi khi anh cố gắng phá giải một nút thắt, các oán linh bên ngoài trận pháp lại gào thét dữ dội hơn, và những xúc tu ma khí lại đập mạnh vào bức tường năng lượng của Tiểu Càn Khôn Trận, khiến nó lung lay dữ dội.
Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Hoắc Minh, khuôn mặt anh đã tái nhợt vì kiệt sức và căng thẳng. Anh đã phải đối mặt với vô số trận pháp và cấm chế trong sự nghiệp của mình, nhưng chưa bao giờ anh gặp phải một thứ phức tạp và tà ác đến mức này. Mỗi đường nét, mỗi phù văn đều ẩn chứa một ý chí hủy diệt, như thể được tạo ra để vĩnh viễn giam cầm thứ sức mạnh bên trong, hoặc để bảo vệ một bí mật kinh hoàng.
Anh hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho tâm trí mình thật tĩnh lặng. “Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò... nhưng trận pháp cũng có quy luật của nó.” Anh tự nhủ. Đôi mắt anh quét qua từng đường nét, từng ký hiệu, cố gắng tìm ra quy luật, tìm ra điểm yếu của cấm chế. Anh tập trung cao độ, bỏ qua mọi tiếng ồn, mọi áp lực bên ngoài, chỉ còn cấm chế và anh. Anh bắt đầu nhận ra rằng, cấm chế này không phải là một khối thống nhất, mà là nhiều lớp phong ấn chồng chất lên nhau, mỗi lớp lại được tạo ra bởi một cường giả khác nhau, hoặc trong một thời đại khác nhau. Lớp ngoài cùng là lớp bị ma khí đồng hóa mạnh nhất, nhưng sâu bên trong, có lẽ vẫn còn những dấu vết của nguyên bản, của người đã tạo ra nó.
Hoắc Minh quyết định không đối đầu trực diện với lớp phong ấn bị ma khí đồng hóa. Anh thay đổi chiến thuật, thay vì phá vỡ, anh tìm cách làm suy yếu nó từ bên trong, lợi dụng sự tương khắc của chính các lớp cấm chế. Anh rút ra thêm vài viên tinh thạch cấp cao, đặt chúng vào các điểm nút quan trọng của Tiểu Càn Khôn Trận, truyền thêm linh lực để củng cố nó. Sau đó, anh bắt đầu một quá trình thăm dò tỉ mỉ hơn, dùng linh lực của mình như một dòng nước chảy, nhẹ nhàng lách qua những khe hở nhỏ nhất của lớp phong ấn bên ngoài, tìm kiếm những kết nối sâu hơn, những điểm yếu mà ma khí chưa kịp ăn mòn hoàn toàn.
Thời gian trôi qua thật chậm rãi, Hoắc Minh cảm thấy từng sợi linh lực trong cơ thể mình đang bị vắt kiệt. Tay anh run rẩy, nhưng ý chí của anh vẫn sắt đá. Anh không thể thất bại. "Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu." Lời nói của Thẩm Quân Hành lại vang lên, nhắc nhở anh về trọng trách. Anh phải mở con đường này, dù có phải trả giá bằng bất cứ giá nào.
Cuối cùng, sau một khoảng thời gian dài như vô tận, Hoắc Minh cảm nhận được một luồng năng lượng khác, một luồng năng lượng cổ xưa hơn, tinh khiết hơn, nằm sâu bên trong lớp phong ấn ma khí. Anh tìm thấy một điểm yếu, một lỗ hổng nhỏ, nơi mà sức mạnh của cấm chế đã suy yếu đáng kể do thời gian hoặc do sự tác động của một yếu tố bên ngoài nào đó. Anh dồn toàn bộ linh lực còn lại vào cây trâm bạc, hét lên một tiếng khẽ, “Phá!”
Một tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên, không phải từ bệ đá, mà từ sâu bên trong lớp phong ấn. Cấm chế bên ngoài lập tức bị ảnh hưởng, một vài đường nét phù văn chớp tắt rồi vụt tắt hẳn. Ma khí cuồng bạo hơn nữa, cố gắng vá lại lỗ hổng, nhưng Hoắc Minh đã nhanh hơn. Anh rút tay ra, cảm thấy như có một luồng khí lạnh lẽo, mang theo nỗi đau đớn và sự tuyệt vọng cổ xưa, chợt lướt qua ngón tay anh. Cửa đã mở.
***
Rạng sáng, khi sương mù bên ngoài U Ảnh Thâm Cốc đã bắt đầu tan, nhường chỗ cho những tia nắng yếu ớt của buổi bình minh, thì bên trong cấm địa, màn đêm vẫn còn đặc quánh. Không khí vẫn ẩm ướt, lạnh lẽo, mang theo mùi của sự mục ruỗng và những ký ức bi thương. Hoắc Minh đứng trước bệ đá, thân thể anh run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự kiệt quệ tột cùng. Trận pháp phòng ngự tạm thời đã tan biến thành những đốm sáng li ti, các linh kiện rơi vãi trên mặt đất, không còn chút linh khí nào. Các oán linh vẫn còn đó, chúng không còn tấn công điên cuồng nữa, nhưng vẫn lượn lờ xung quanh, ánh mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào anh với vẻ thù hận vô bờ, như thể đang chờ đợi anh gục ngã.
Khuôn mặt Hoắc Minh lem luốc bụi than và mồ hôi, tóc tai bù xù, y phục rách rưới vài chỗ, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng rực, tràn đầy sự tập trung và một chút hy vọng mong manh. Anh đã thành công, anh đã xuyên qua lớp phong ấn cuối cùng. Giờ đây, thần khí đang ở ngay trước mặt anh.
Anh bước từng bước nặng nề đến bệ đá, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Anh đã tưởng tượng rất nhiều về hình dáng của thần khí, một bảo vật rực rỡ, tỏa ra hào quang thần thánh, mang theo sức mạnh lay chuyển trời đất. Nhưng khi anh nhìn thấy nó, một cảm giác thất vọng sâu sắc dâng lên, như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm.
Trên bệ đá cổ xưa, không phải là một bảo vật rực rỡ, mà là một khối kim loại đen kịt, hình dạng không rõ ràng, như thể nó đã bị nung chảy và biến dạng. Bề mặt của nó không hề có chút hào quang nào, mà lại bao phủ bởi một lớp phong ấn màu đen kịt như mực, dày đặc đến mức không thể nhìn xuyên thấu. Lớp phong ấn này không giống với những cấm chế anh vừa phá giải, nó mang một vẻ tà dị, cổ xưa và mục nát hơn nhiều, như thể được tạo ra bởi một thứ sức mạnh đến từ vực sâu không đáy. Có những vết nứt lớn trên bề mặt lớp phong ấn, như những vết sẹo xấu xí, từ đó không ngừng tỏa ra từng luồng ma khí âm u, lạnh lẽo, khiến không gian xung quanh càng thêm u ám.
“Đây... đây là thần khí ư?” Hoắc Minh lẩm bẩm, giọng anh khàn đặc vì mệt mỏi và sự kinh ngạc. Anh không thể tin vào mắt mình. Bảo vật mà Thẩm Quân Hành đã cử anh đến đây để tìm kiếm, thứ mà anh đã phải đổ mồ hôi, xương máu để tiếp cận, lại có hình dáng thê lương đến vậy. Nó không hề có chút vẻ thần thánh nào, mà ngược lại, nó gi��ng như một tàn tích bị lãng quên của một nền văn minh đã sụp đổ, một thứ đã bị ma khí ăn mòn đến tận xương tủy.
Anh cẩn thận đưa tay ra, cố gắng thăm dò bằng linh lực. Khi ngón tay anh chạm nhẹ vào lớp phong ấn đen kịt, một luồng ma khí cực hàn lập tức truyền đến, không chỉ lạnh buốt đến thấu xương mà còn mang theo một cảm giác đau đớn, như tiếng kêu rên yếu ớt của một sinh linh đang hấp hối. Luồng ma khí đó không tấn công anh, mà dường như chỉ là một phản ứng tự nhiên của vật thể bị phong ấn, một lời than vãn không lời của thần khí đang chịu đựng.
Hoắc Minh giật mình rụt tay lại, cảm giác đau đớn và lạnh lẽo vẫn còn vương vấn trên đầu ngón tay. Anh có thể cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt, mong manh từ bên trong lớp phong ấn, nhưng nó bị bao bọc quá chặt bởi ma khí đến nỗi khó có thể nhận ra. Đó chính là khí tức của thần khí, nhưng nó đã bị phong ấn quá sâu, bị hư hại quá nghiêm trọng, đến nỗi chỉ còn lại một chút tàn dư của hào quang.
Anh thở dài một hơi, sự mệt mỏi dường như nhân lên gấp bội. Nhiệm vụ của anh chưa kết thúc, mà thực ra, nó mới chỉ bắt đầu. Phá giải phong ấn chỉ là bước đầu tiên, còn phục hồi thần khí này, đó mới là một thách thức thực sự. Lớp phong ấn đen kịt này không phải là một cấm chế thông thường, nó giống như một lớp vỏ bọc chết chóc, hút cạn sinh lực của thần khí, và có vẻ như nó không thể bị phá giải một cách đơn giản. Nó cần được thanh tẩy, cần được hồi sinh.
“Phong ấn này... không đơn giản chút nào.” Hoắc Minh lẩm bẩm. Anh nhớ lại lời Thẩm Quân Hành đã nói: “Thần khí đã ngủ say quá lâu, bị ô nhiễm bởi ma khí cổ xưa. Ngươi phải chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng.” Anh đã chuẩn bị, nhưng anh không ngờ rằng nó lại tồi tệ đến mức này. Anh nhìn chằm chằm vào khối kim loại đen kịt, đôi mắt anh dần trở nên kiên định hơn. Thất vọng qua đi, nhường chỗ cho sự quyết tâm. Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ! Và để nó được dùng đúng chỗ, anh phải phục hồi nó, bằng mọi giá.
Hoắc Minh ngồi phịch xuống đất, kiệt sức nhưng không lùi bước. Anh bắt đầu tỉ mỉ kiểm tra lại lớp phong ấn, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào về nguồn gốc của nó, về bản chất của ma khí đang bao trùm. Anh biết, đây sẽ là một hành trình dài và gian nan, nhưng anh đã chấp nhận nó.
***
Cùng lúc đó, tại một căn phòng bí mật sâu bên trong Vạn Tượng Sơn Trang, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn dầu cổ kính và mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa, Thẩm Quân Hành và Trưởng Lão Thiên Cơ đang ngồi đối diện nhau trước chiếc Thiên Cơ Bàn. Chiếc la bàn cổ kính, được làm từ gỗ đàn hương quý hiếm và khảm vô số đá quý, vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ thu, bỗng nhiên bắt đầu dao động dữ dội. Những đường chỉ vận mệnh, vốn là những sợi tơ vàng mảnh như tóc, giờ đây xoắn xuýt vào nhau, uốn lượn kịch liệt, tạo thành một cơn lốc năng lượng nhỏ trên bề mặt Thiên Cơ Bàn. Ánh sáng từ các phù văn trên la bàn chớp tắt liên hồi, như muốn cảnh báo về một biến động lớn đang xảy ra.
Trưởng Lão Thiên Cơ, với bộ râu tóc bạc phơ như tuyết và gương mặt khắc khổ đầy nếp nhăn, khẽ nhíu mày. Đôi mắt ông vốn sáng rực, thấu tỏ vạn vật, giờ đây lại ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Ông chậm rãi đưa tay vuốt nhẹ lên Thiên Cơ Bàn, cảm nhận sự rung động dữ dội của nó.
“Ma khí cổ xưa mạnh hơn ta dự kiến, e rằng... thần khí đã bị ảnh hưởng nặng nề,” Trưởng Lão Thiên Cơ nói, giọng ông yếu ớt, khàn khàn nhưng lại đầy uy lực, như tiếng vọng từ ngàn xưa. “Ta có thể cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác bao trùm, mạnh mẽ hơn cả những gì ta từng thấy ở U Minh Giáo Chủ. Nó không chỉ là ma khí, mà còn là một loại ý chí mục nát, một sự thù hận đã tồn tại qua hàng vạn năm.”
Thẩm Quân Hành, với vẻ ngoài thư sinh, thanh tú và làn da trắng nhợt, ngồi đối diện, thần sắc trầm tư. Y phục màu xanh đậm của hắn không hề có lấy một họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của hắn dõi theo từng dao động của Thiên Cơ Bàn, ánh nhìn của hắn xuyên qua không gian và thời gian, như thể đang tận mắt chứng kiến những gì đang diễn ra tại U Ảnh Thâm Cốc. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự gánh nặng vô hình.
“Ta đã lường trước điều đó, Trưởng Lão,” Thẩm Quân Hành đáp, giọng nói trầm ổn, chậm rãi, không chút biến động. “Thứ sức mạnh có thể phong ấn một trong Thập Đại Thần Khí của thượng cổ, hẳn nhiên không phải là thứ tầm thường. Nhưng vẫn cần xác nhận mức độ hư hại. Việc phục hồi sẽ là một hành trình dài và đòi hỏi nhiều hơn là chỉ sức mạnh.” Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong tâm trí mình.
Hắn lại mở mắt ra, ánh mắt sắc bén như kiếm, tập trung hoàn toàn vào Thiên Cơ Bàn. Hắn đưa tay ra, những ngón tay thon dài, trắng nõn khẽ lướt trên bề mặt Thiên Cơ Bàn, truyền vào một luồng linh lực tinh thuần. Chiếc la bàn lập tức phản ứng, những đường chỉ vận mệnh xoáy tròn nhanh hơn, rồi dần dần ngưng tụ lại, tạo thành một hình ảnh mờ ảo trong trung tâm, như một tấm gương phản chiếu từ xa.
Trong tấm gương mờ ảo ấy, Trưởng Lão Thiên Cơ và Thẩm Quân Hành có thể thấy một khối kim loại đen kịt, bị bao phủ bởi một lớp phong ấn màu mực. Luồng sáng yếu ớt của thần khí bên trong bị nhấn chìm hoàn toàn bởi ma khí nồng đậm tỏa ra từ phong ấn, như một ngọn đèn dầu leo lét sắp tắt trong đêm tối vô tận. Hình ảnh đó không hề rực rỡ, không hề mang vẻ thần thánh, mà chỉ là một sự tồn tại thê lương, bị xiềng xích và mục ruỗng.
“Xem ra, Hoắc Minh đã tìm thấy nó,” Thẩm Quân Hành khẽ nói, nhưng không có chút vui mừng nào trong giọng nói của hắn. “Tình trạng của nó... tệ hơn ta nghĩ.” Hắn biết, để phục hồi một thần khí đã bị ma khí cổ xưa ăn mòn đến mức này, không chỉ cần những luyện khí sư tài ba nhất, mà còn cần những vật liệu quý hiếm đã biến mất từ thời thượng cổ, và thậm chí là những phương pháp đã bị lãng quên.
“Luồng ma khí này... nó gợi ta nhớ đến một sự kiện cổ xưa, một cuộc chiến mà cả thiên địa cũng phải run rẩy,” Trưởng Lão Thiên Cơ trầm ngâm nói, đôi mắt ông nhìn xuyên qua hình ảnh mờ ảo trên Thiên Cơ Bàn, như thể đang nhìn thấy những bí mật đã bị chôn vùi trong dòng chảy của thời gian. “E rằng, nguồn gốc của nó không đơn giản. Có thể liên quan đến một thế lực đã từng thách thức Thiên Đạo, hoặc một bi kịch của một nền văn minh đã biến mất.”
Thẩm Quân Hành khẽ gật đầu, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm. Hắn đã thấy những mảnh ghép của vận mệnh này, những con đường dẫn đến sự diệt vong nếu không có thần khí. Nhưng con đường để phục hồi nó, lại đầy rẫy chông gai và bí ẩn. Hắn biết, đây không chỉ là một nhiệm vụ tìm kiếm vật phẩm, mà là một cuộc chạy đua với thời gian, với lịch sử, và với một thế lực tà ác còn ẩn mình sâu hơn cả U Minh Giáo Chủ.
“Hành trình này sẽ đòi hỏi Hoắc Minh phải vượt qua giới hạn của bản thân, và chúng ta cũng vậy, Trưởng Lão,” Thẩm Quân Hành nói, giọng hắn mang theo một chút chua xót. “Chỉ e... thiên hạ lại loạn, nếu chúng ta không thể thức tỉnh sức mạnh này.” Hắn rút tay khỏi Thiên Cơ Bàn, hình ảnh mờ ảo biến mất, chỉ còn lại những đường chỉ vận mệnh tĩnh lặng nhưng vẫn tiềm ẩn sự bất ổn. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt bắt đầu rọi vào căn phòng, nhưng trong mắt hắn, vẫn còn đó một bóng tối sâu thẳm. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải gánh chịu mọi gánh nặng.
***
Trong U Ảnh Thâm Cốc, Hoắc Minh đứng trước thần khí bị phong ấn, cảm nhận luồng khí tức yếu ớt, đau đớn từ nó. Anh biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một thử thách còn lớn hơn. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi. Anh phải tìm cách phục hồi nó, bất kể giá nào. Bởi vì, “Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ!” Và chính anh, Hoắc Minh, kẻ dẫn đường của những cãnh cửa mới, sẽ là người mang nó trở lại thế giới, dẫu con đường phía trước còn mờ mịt và đầy rẫy nguy hiểm. Ngay lúc này, anh chỉ có thể đứng đó, thở dốc, với một tâm trí kiên định và một trái tim đầy quyết tâm, đối mặt với một nhiệm vụ gần như bất khả thi.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.