Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 361: Giải Phong Thần Khí: Lạc Giữa Ma Khí, Khởi Đầu Gian Nan
Trong U Ảnh Thâm Cốc, nơi ánh sáng ban mai yếu ớt kia vĩnh viễn không thể chạm tới, Hoắc Minh nằm rạp xuống bên cạnh bệ đá cổ xưa, nơi Thần khí thượng cổ đang chìm sâu trong phong ấn ma khí. Cơ thể hắn kiệt quệ đến tận cùng, từng thớ thịt như bị xé toạc sau trận chiến dữ dội với vô số oán linh và sự đè nén kinh hoàng của ma khí. Hơi thở phì phò, nặng nhọc thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo mùi máu tanh của chính hắn và sự ẩm mục của đất đá. Khuôn mặt Hoắc Minh lem luốc bụi than và mồ hôi, mái tóc bù xù bết dính, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rực, rạng ngời một ý chí kiên định không gì lay chuyển. Ánh mắt ấy dán chặt vào khối kim loại đen kịt, lạnh lẽo đang nằm im lìm trước mặt.
Ma khí vẫn cuồn cuộn như những con sóng dữ tợn, lượn lờ xung quanh, không ngừng tìm cách len lỏi vào từng lỗ chân lông, từng kinh mạch của hắn, hòng nuốt chửng giọt linh lực cuối cùng. Mùi hôi thối đặc trưng của ma khí hòa lẫn với mùi ẩm mốc, mục rữa từ những thân cây cổ thụ đã hóa đá từ ngàn xưa, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tiếng gió rít qua kẽ đá, nghe như những lời than khóc của các linh hồn bị giam cầm, xen lẫn tiếng gầm gừ xa xăm của những yêu thú còn sót lại, ẩn mình trong bóng tối sâu thẳm của cốc.
Hoắc Minh cố gắng gượng dậy, từng thớ cơ trên cơ thể hắn run rẩy bần bật, như thể đang phải chống chọi với một ngọn núi đè nặng. Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng từ vết thương cũ đang tái phát, từ sự cạn kiệt linh lực, nhưng ý chí phục hồi thần khí đã trở thành một ngọn lửa bùng cháy dữ dội trong tâm can. Hắn thì thầm, giọng khàn đặc, yếu ớt nhưng đầy kiên cường: "Vết nứt... phong ấn này... quả nhiên còn phức tạp hơn mình nghĩ...". Mỗi từ thoát ra đều mang theo sự mệt mỏi, nhưng cũng ẩn chứa một niềm hứng thú kỳ lạ của một luyện khí sư đang đứng trước một tuyệt phẩm đầy thử thách.
Với bàn tay run rẩy, Hoắc Minh rút ra một bộ dụng cụ kim loại nhỏ từ trong túi không gian. Chúng không phải là những binh khí sắc bén hay những pháp bảo rực rỡ, mà là những công cụ tinh xảo, được chế tác từ những kim loại hiếm, lấp lánh dưới ánh sáng mờ ảo. Có những chiếc kim khắc mảnh như sợi tóc, những lưỡi dao nhỏ xíu sắc bén như mắt mèo, những chiếc kẹp gắp tinh xảo, tất cả đều toát lên vẻ cổ kính và sự tinh vi của một bậc thầy luyện khí. Hắn đặt chúng cẩn thận lên bệ đá, sau đó, hắn hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại chút tỉnh táo cuối cùng, rồi từ từ duỗi một ngón tay ra, chạm nhẹ vào bề mặt sần sùi của Thần khí.
Một luồng lạnh lẽo kinh hoàng lập tức truyền đến, như thể hắn vừa chạm vào một tảng băng vĩnh cửu. Lớp ma khí bao phủ Thần khí không chỉ lạnh lẽo mà còn có vẻ nhớt dính, như một sinh vật sống đang thở. Hoắc Minh khẽ nhíu mày, linh lực trong cơ thể hắn dù cạn kiệt, nhưng vẫn được hắn vận chuyển một cách khéo léo, dò xét từng lớp phong ấn, từng vết hư hại đã ăn sâu vào cốt lõi của Thần khí. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của những phù văn phong ấn, chúng không chỉ được tạo ra từ sức mạnh ma đạo mà còn đan xen với những cấm chế cổ xưa, mang đậm dấu ấn của một nền văn minh đã lụi tàn. Ma khí xung quanh như có tri giác, cảm nhận được sự xâm nhập của hắn, lập tức trở nên cuồng bạo hơn, cố gắng len lỏi vào cơ thể Hoắc Minh, tìm cách khuếch đại sự mệt mỏi và nỗi đau của hắn. Nhưng một hào quang yếu ớt, chỉ bằng mắt thường khó có thể nhận ra, từ Thần khí lại tỏa ra, như một tấm chắn vô hình, ngăn cản ma khí xâm nhập sâu hơn. Đó là linh quang còn sót lại của Thần khí, một sự sống mong manh đang cố gắng chống lại sự ăn mòn của bóng tối.
Hoắc Minh nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí hắn tập trung vào việc phân tích. Từng đường nét, từng ký hiệu trên phong ấn, từng vết rạn nứt trên Thần khí hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được sự đau đớn, sự oán hận và cả sự tuyệt vọng đã in hằn lên nó qua hàng ngàn năm. Đây không chỉ là một vật phẩm vô tri, mà là một thực thể đã trải qua bao thăng trầm của lịch sử, bị giam cầm trong xiềng xích của ma khí. Hắn biết, để giải phong ấn này, không thể dùng sức mạnh đơn thuần, mà phải dùng trí tuệ, sự khéo léo và một sự am hiểu sâu sắc về bản chất của cả linh khí lẫn ma khí. Mỗi chi tiết nhỏ đều quan trọng, mỗi phù văn đều mang một ý nghĩa riêng, liên kết với nhau thành một mạng lưới phức tạp, giam giữ Thần khí. Công việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn vô hạn, sự tỉ mỉ đến từng ly từng tí, và một tinh thần vững vàng không sợ hãi. Hắn không có thời gian để nghỉ ngơi thêm, bởi vì mỗi giây phút trôi qua, Thần khí lại bị ma khí ăn mòn thêm một chút, và thế giới bên ngoài lại gần hơn một bước đến bờ vực diệt vong. Hắn phải bắt đầu, ngay bây giờ.
***
Cùng lúc đó, tại Linh Sơn Cửu Phong, nơi linh khí cuồn cuộn như những dải lụa trắng, bao phủ các đỉnh núi hùng vĩ, Thẩm Quân Hành và Trưởng Lão Thiên Cơ đang ngồi đối diện nhau trong một động phủ ẩn mình giữa bạt ngàn mây mù. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, hoàn toàn tương phản với sự ẩm thấp, ngột ngạt của U Ảnh Thâm Cốc. Tiếng gió lùa qua khe núi tạo nên những âm thanh du dương như tiếng sáo, hòa cùng tiếng chim hót véo von và tiếng suối chảy róc rách từ những dòng thác ẩn mình. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất đá tự nhiên và mùi linh khí thuần khiết quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác thanh bình, thoát tục.
Giữa hai người là Thiên Cơ Bàn, đang xoay tròn nhẹ nhàng trên một chiếc bàn đá cổ. Ánh sáng huyền ảo từ Thiên Cơ Bàn hắt lên vách động, tạo nên những bóng hình kỳ ảo. Các đường nét phức tạp trên la bàn liên tục thay đổi, như những dòng sông vận mệnh không ngừng chảy, phản ánh những biến động năng lượng từ U Ảnh Thâm Cốc xa xôi. Thẩm Quân Hành, với vẻ ngoài thư sinh, thanh tú, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc ánh mặt trời, đang ngồi tĩnh lặng, y phục màu xanh đậm không họa tiết càng tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ánh nhìn thường chứa đựng sự suy tư, thấu thị. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay thon dài lên mặt bàn đá, mỗi nhịp gõ đều đều như nhịp đập của thời gian, vẻ mặt trầm ngâm, khó đoán.
“Tình trạng thần khí... quả nhiên không đơn giản,” Thẩm Quân Hành cất tiếng, giọng nói trầm ổn, chậm rãi, mang theo một sự chắc chắn đến lạnh lùng. “Ma khí cổ xưa đó đã ăn sâu vào cốt lõi, không chỉ là phong ấn bề ngoài.” Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang sắp xếp lại những mảnh ghép phức tạp trong tâm trí mình, những mảnh ghép của vận mệnh mà chỉ mình hắn mới có thể nhìn thấy.
Trưởng Lão Thiên Cơ, với bộ râu tóc bạc phơ như tuyết, dài chấm đất, gương mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng rực, thấu tỏ vạn vật, khẽ thở dài. Ông vuốt nhẹ chòm râu bạc, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, nơi U Ảnh Thâm Cốc ẩn hiện trong sương mù dày đặc, như đang hồi tưởng về những bí mật đã bị chôn vùi trong dòng chảy của thời gian. “Đó là tàn dư của một trận chiến từ thời Thượng Cổ, Quân Hành. Không phải ma khí thông thường có thể dễ dàng thanh tẩy. Nó có tri giác, có ý chí phản kháng, như một con quỷ già nua đang canh giữ kho báu cuối cùng của mình.” Giọng ông yếu ớt, khàn khàn nhưng lại ẩn chứa một uy lực và trí tuệ sâu sắc. “Cậu nhóc Hoắc Minh... đang đối mặt với thử thách lớn nhất đời mình, một thử thách mà ngay cả những luyện khí sư tài ba nhất thời thượng cổ cũng phải dè chừng.”
Thẩm Quân Hành mở mắt ra, ánh nhìn sắc bén như kiếm, tập trung vào Trưởng Lão. “Nhưng đây cũng là cơ hội duy nhất, Trưởng Lão. Hắn là người duy nhất có thể làm được.” Ánh mắt hắn lướt qua Thiên Cơ Bàn, nhìn thấy những đường chỉ vận mệnh đang xoay chuyển mạnh mẽ xung quanh Hoắc Minh. Hắn đã tính toán mọi thứ, đã dẫn dắt Hoắc Minh đến con đường này, nhưng gánh nặng của sự lựa chọn, của việc đặt một người vào giữa ranh giới sống chết, vẫn đè nặng lên vai hắn. Hắn thấu hiểu nỗi đau của Hoắc Minh, hiểu sự cô độc của người đứng mũi chịu sào, bởi lẽ hắn cũng là một kẻ dẫn đường, luôn phải đối mặt với những quyết định khắc nghiệt.
Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Thẩm Quân Hành. “Khí tức của Ma Tôn Thiên Khuyết vẫn còn ẩn hiện trong những tầng sâu nhất của ma khí. Dù đã trăm năm trôi qua, sự ảnh hưởng của hắn vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Việc Thần khí này bị phong ấn bởi ma khí có liên quan mật thiết đến Đại Loạn Yêu Tộc năm xưa, có lẽ là một phần của một âm mưu lớn hơn, một sự kiện bi thảm mà lịch sử đã cố gắng che giấu.” Ông ngừng lại một chút, đôi mắt lão tràn đầy sự lo lắng. “Ma khí này không chỉ đến từ Ma Tôn Thiên Khuyết, mà còn đến từ một thế lực cổ xưa hơn, một thế lực đã từng thách thức cả Thiên Đạo, và có thể đã bị phong ấn cùng với Thần khí này. Giải thoát Thần khí cũng có thể là giải thoát một mối họa khác.”
Thẩm Quân Hành trầm ngâm, những lời của Trưởng Lão Thiên Cơ chỉ càng khẳng định thêm những suy đoán của hắn. Hắn đã lường trước được sự phức tạp của tình hình, nhưng mức độ ăn mòn của ma khí và mối liên hệ với các thế lực cổ xưa vẫn khiến hắn phải suy nghĩ sâu xa. Hắn biết, con đường phía trước không chỉ là cuộc chiến với U Minh Giáo Chủ hay tàn dư của Ma Tôn Thiên Khuyết, mà còn là cuộc chạy đua với thời gian, với những bí mật đã bị chôn vùi, và với chính bản chất của sự hủy diệt. “Chính vì lẽ đó, Trưởng Lão, chúng ta không thể chùn bước. Nếu Thần khí này không được phục hồi, nếu chúng ta không thể thức tỉnh sức mạnh này, thì e rằng... thiên hạ lại loạn, và lần này, sẽ không có ai có thể cứu vãn.”
Hắn đưa tay khẽ vuốt lên Thiên Cơ Bàn, những đường chỉ vận mệnh trên la bàn vẫn xoay chuyển không ngừng, nhưng giờ đây, chúng dường như tập trung hơn vào một điểm duy nhất – U Ảnh Thâm Cốc, nơi Hoắc Minh đang đơn độc vật lộn với số phận. Thẩm Quân Hành nhắm mắt lại một lần nữa, cảm nhận gánh nặng của cả thế giới đang đè lên đôi vai gầy của mình. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải gánh chịu mọi gánh nặng, mọi hiểu lầm. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, và sự cô độc của hắn là một cái giá phải trả cho tầm nhìn thấu thị vận mệnh. Ánh nắng ấm áp của Linh Sơn Cửu Phong không thể xua tan đi cái bóng tối u ám trong tâm hồn hắn.
***
Quay trở lại U Ảnh Thâm Cốc, ánh chiều tà yếu ớt bắt đầu len lỏi qua tán cây rậm rạp, khiến không khí càng trở nên u ám và lạnh lẽo hơn. Ma khí nồng nặc hơn trước, cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ, bao trùm lấy không gian, xen lẫn với mùi linh lực tinh khiết yếu ớt phát ra từ Thần khí, như một tiếng thở dài thê lương giữa sự hỗn loạn. Tiếng kim loại va chạm khe khẽ, tiếng linh lực vận chuyển trong kinh mạch của Hoắc Minh, và tiếng gió rít gào qua kẽ đá, nghe như lời gầm gừ giận dữ của một thực thể vô hình.
Hoắc Minh, sau khi nghỉ ngơi chốc lát và dùng vài viên đan dược phục hồi đã được Thẩm Quân Hành chuẩn bị từ trước, đã bắt đầu quá trình phức tạp của mình. Hắn không dùng sức mạnh vũ phu, bởi hắn biết, trước một phong ấn cổ xưa như vậy, sự bạo lực chỉ khiến nó phản kháng dữ dội hơn. Thay vào đó, hắn sử dụng những trận pháp tinh vi, những kỹ thuật luyện khí đã thất truyền từ thời thượng cổ, từng chút một, tỉ mỉ thanh tẩy lớp ma khí dày đặc đang bám chặt trên bề mặt Thần khí.
Bàn tay Hoắc Minh không còn run rẩy như trước, thay vào đó là sự chính xác đến kinh ngạc. Hắn dùng một chiếc kim khắc mảnh như sợi tơ, cẩn thận vẽ lên không trung những phù văn cổ xưa, chúng lập tức phát sáng yếu ớt, rồi từ từ chìm vào lớp ma khí trên bề mặt Thần khí. Mỗi phù văn là một chiếc chìa khóa nhỏ, mở ra một cánh cổng vô hình để linh lực của hắn có thể len lỏi vào, từng chút một gột rửa sự ăn mòn của ma khí. Những phù văn cổ xưa trên chính Thần khí, vốn đã bị ma khí che phủ, bắt đầu phát sáng yếu ớt, như những vì sao le lói trong màn đêm vô tận, rồi lại bị ma khí cuồng bạo nhấn chìm, như thể có một thực thể bên trong đang cố gắng chống cự.
Hắn đổ mồ hôi đầm đìa, từng giọt mồ hôi rơi xuống bệ đá, hòa vào lớp bụi bặm và ma khí. Mỗi động tác của Hoắc Minh đều cẩn trọng như đi trên băng mỏng, từng đường nét hắn vẽ, từng phù văn hắn khắc, đều phải đạt đến sự hoàn mỹ tuyệt đối. Một sai sót nhỏ có thể dẫn đến sự phản phệ của ma khí, hoặc tệ hơn, phá hủy vĩnh viễn Thần khí. "Chậm... chậm thôi... phải tách rời nó ra... từng chút một," Hoắc Minh lẩm bẩm, giọng hắn khàn đặc, mỗi hơi thở đều nặng nhọc. Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ sâu bên trong Thần khí, một sự kháng cự không đến từ ma khí, mà đến từ chính bản thân nó, như thể nó đã quá quen thuộc với sự giam cầm, hoặc đang sợ hãi sự tự do.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng sấm nổ từ sâu trong lòng đất, vang lên từ bên trong Thần khí. Tiếng gầm gừ đó không phải là tiếng của một yêu thú, mà là tiếng của một thực thể cổ xưa, một uy năng kinh hoàng đang bị xiềng xích, đang cố gắng thức tỉnh. Hoắc Minh khẽ giật mình, nhưng không hề lùi bước. Hắn biết, Thần khí này không chỉ là một vật phẩm, mà nó dường như có linh trí, có ý thức riêng. "Ngươi còn sống... Ta biết mà... nhưng ngươi đã ngủ quá lâu rồi," hắn đáp lại, giọng điệu vừa mệt mỏi vừa mang theo một chút dịu dàng, như đang an ủi một người bạn cũ.
Hắn đặt một viên Linh Thạch đặc biệt lên một góc của Thần khí. Viên Linh Thạch này không phải là loại thông thường, nó được rèn từ một loại đá quý hiếm có khả năng hấp thụ và chuyển hóa ma khí. Sau đó, Hoắc Minh cắn mạnh vào ngón tay, một giọt máu tươi đỏ thẫm nhỏ xuống bệ đá. Hắn dùng chính máu huyết của mình làm mực, vẽ một trận pháp thu hút ma khí phức tạp xung quanh Thần khí. Trận pháp vừa thành hình, lập tức kích hoạt. Ma khí xung quanh Thần khí như bị một lực hút vô hình kéo ra, tạo thành một luồng xoáy đen kịt, dữ tợn, cố gắng thoát khỏi sự khống chế của trận pháp.
Trong khoảnh khắc ấy, một tia sáng cổ xưa, mạnh mẽ đến khó tin, đột ngột lóe lên từ bên trong Thần khí. Tia sáng đó không rực rỡ chói mắt, mà mang một màu vàng kim óng ánh, như ánh bình minh đầu tiên của vũ trụ, xua tan một phần ma khí đang cuồn cuộn. Một luồng áp lực kinh hoàng, như một cơn sóng thần vô hình, lập tức lan tỏa khắp U Ảnh Thâm Cốc, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Những tảng đá lớn nứt toác, những cây cổ thụ đã hóa đá từ ngàn xưa đổ rạp xuống, tạo thành một cảnh tượng tan hoang. Luồng áp lực ấy mạnh đến mức suýt chút nữa đánh bật Hoắc Minh ra xa, khiến hắn phải dùng hết sức bình sinh để bám trụ. Hắn cảm thấy từng tế bào trong cơ thể mình đang gào thét vì đau đớn, linh lực bị rút cạn một lần nữa, nhưng trên khuôn mặt lem luốc của hắn, một nụ cười rạng rỡ đầy vẻ say mê và phấn khích chợt nở rộ.
"Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ!" Hoắc Minh thì thầm, ánh mắt hắn sáng rực hơn bao giờ hết, nhìn chằm chằm vào Thần khí đang run rẩy, một sự sống mới đang dần thức tỉnh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, và con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng hắn không hề hối tiếc. Bởi vì, hắn là Hoắc Minh, kẻ dẫn đường của những cánh cửa mới, và hắn sẽ mang Thần khí này trở lại thế giới, bất kể giá nào. Cuộc hành trình này, không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả thiên hạ, đang chờ đợi một tia hy vọng giữa bóng tối.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.